watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Băng Nhóm Học Đường
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- Có anh em thì nên quý đi.

Bỗng trời đổ mưa như trút nước. Sắc mặt Vũ thay đổi theo chiều hướng xấu đi thấy rõ…mặt anh đanh lại 1 cách khó chịu…Quân nhận thấy điều đó rồi bất giác anh nhớ lại lời căn dặn của Hoàng… Không khỏi tò mò nhưng cũng không thể hỏi thẳng Vũ trong lúc sắc mặt anh tệ như thế này, ngập ngừng hồi lâu, Quân lên tiếng:

- Không hiểu sao Hoàng lại dặn em không được rủ anh đi đâu khi trời mưa…
- Hoàng đã kể cậu nghe được những gì rồi? – Vũ nói nhưng ánh mắt lại nhìn mông lung vào cơn mưa bên ngoài…
- Chỉ nói đừng nhắc đến mưa, và…Thiên Vinh.

Như 1 phản xạ tự nhiên, Vũ giật bắn người khi nghe đến cái tên quen thuộc ấy…nhưng sau hồi lấy lại bình tĩnh, anh nói giọng điềm đạm, không nổi cáu lên như suy nghĩ của Quân lúc đầu…

- Cậu có tin anh từng là thằng công tử bột chuyên gia bị bắt nạt không Quân?

Quân há hốc mồm, gì chứ? Anh có nghe lầm không vậy? Vị thủ lĩnh “bất bại” đang ngồi trước mặt anh mà từng bị bắt nạt á? Trời! thật khó tin.!

Ngưng hồi lâu, Vũ tiếp tục nói:
- Còn Vinh khi đó là đứa hoàn toàn ngược lại với tính cách yếu đuối của anh, nó thích đánh nhau, cá tính lại rất ngạo mạn, không coi ai ra gì ngoài những người nó thích. Y hệt cậu vậy.
- Tiếp đi, em vẫn nghe đây – Quân chồm người về phía trước, ánh mắt sáng lên như không giấu nổi sự tò mò
- Một hôm…nó chở anh đi ngang con hẻm vắng thì bất ngờ gặp cướp… - Vũ khẽ nhíu mày, tay siết chặt lại đến nỗi những đường gân hiện lên rõ nét, rồi anh nói 1 cách khổ sở - nó đã đỡ cho anh nhát dao từ tên cướp k hốn kiếp kia, và ra đi ngay trước mặt anh…
- Và trời mưa? – Quân lúng túng

Vũ im lặng gật đầu, bần thần những ký ức kinh hoàng khi xưa hiện về trong anh…Tiếng thét thất thanh của Thiên Vinh hòa quyện vào tiếng mưa lạnh lùng rơi…làm át đi những âm thanh khàn đặc vọng ra từ cổ họng của 1 thằng bé yếu đuối, đang bất lực kêu cứu… Rồi những khoảng thời gian vui vẻ của 2 anh em kể từ sau đêm hôm đó, đã trở thành con dao hai lưỡi, cắm sâu vào trái tim anh mỗi khi anh bất giác nhớ về nó… Vũ luôn tự trách bản thân vì anh yêu đuối nên không thể bảo vệ được em trai mình, vì anh luôn trông chờ vào Thiên Vinh trong tất cả mọi chuyện…tất cả là tại anh…! Phải, anh đã nghĩ thế…để rồi từ đó anh đem theo trong mình 1 vết thương lòng thật lớn…và tự biến nó thành 1 “sát thủ tóc đỏ” mạnh mẽ, quyền lực như ngày nay…Cơn mưa giờ đây trở thành 1 nỗi ám ảnh ghê sợ…sự ra đi của người em mà Vũ vô cùng yêu quý, đã làm thay đổi toàn bộ cuộc đời của anh…

Rồi giọng nói trầm ấm của Quân cất lên, cắt ngang dòng hồi tưởng khổ đau của Vũ

- Giờ thì em hiểu quy tắc số 4 do anh đặt ra rồi.

Vũ im lặng hướng đôi mắt suy tư sang cậu đàn em, rồi đột nhiên nói với vẻ rất nghiêm túc

- Đó cũng chính là lý do anh thành lập Killer. Huấn luyện những người như cậu trở nên mạnh mẽ đến mức không ai có thể bắt nạt được, nhưng đồng thời cậu cũng phải biết bảo vệ người khác bằng chính sức mạnh của mình. Hãy nhớ điều này, Bảo Quân! Quyền năng càng lớn, trách nhiệm càng cao.!

Quân cảm thấy thật nhẹ nhõm khi nghe được những lời như thế này, ra Killer không phải là 1 băng nhóm xấu xa như anh đã từng nghĩ…điều này khiến Quân ngày càng tôn trọng Vũ hơn… nhưng vừa rồi chẳng phải vị thủ lĩnh đã đưa ra lời khen, đồng thời cũng như 1 lời dạy dành cho anh đó sao?. Và thật kì lạ thay, đối với 1 thằng hay sĩ diện như Quân, đáng lẽ phải lấy làm khó chịu trước những lời “dạy đời” của Vũ chứ…, thật ra… chẳng qua Quân đã luôn mơ ước được nghe những lời dạy bảo tựa thế này từ rất lâu rồi…

- Từ bé em đã luôn ước sao phải chi có 1 người anh trai khỏe mạnh để bảo vệ mình, nhưng khố n thay! Trời lại cho em 1 thằng anh chả ra gì. Sự vô tâm của nó đã làm cho em biết mình phải tự mạnh mẽ lên, không được trông chờ vào ai cả.
- Vậy hãy thể hiện đi.
- Sao?
- Trong trận đấu thăng thứ hạng sao vào Chủ nhật tuần này, 5 ngày nữa, ráng luyện tập đi. – Vũ nhếch mép, nhưng không ác ý.
- Chắc chắn em sẽ trở thành đội phó! – Quân đáp lại anh bằng ánh mắt và giọng điệu vô cùng cương quyết

Cùng lúc đó, 1 cô gái bước vào, khép vội cây dù đã ướt sũng, tay vuốt vuốt mái tóc đã bị mưa làm cho rối bù… Quân nghển cổ lên, vẫy tay với cô nàng với vẻ rất thân thiết:

- Chị Vân.!!

Vũ giật mình, anh vội xoay người lại, hy vọng thằng nhóc này đùa mình, ờ mà nó có biết Vân và anh quen nhau đâu mà đùa với chả giỡn? Lẽ nào…định mệnh lại xắp đặt cho cả 2 gặp nhau vào 1 ngày mưa thế này…

Vân bước vào với mái tóc rối bù....Vũ bất chợt cảm thấy không gian xung quanh anh như ngưng lại, tựa như màn hình tivi bị bấm pause bởi 1 chiếc remote vậy.! Vân thản nhiên bước đến, lảng tránh ánh mắt của Vũ vẻ như chưa nhìn thấy anh, nhưng trái tim cô thì sao có thể không trông thấy anh được cơ chứ? Khi nó cứ đập liên hồi vì anh như thế này…

Vân ngồi xuống cạnh Quân, khoác vai cậu em rồi trò chuyện rất vui vẻ, chẳng thèm đoái hoài gì đến anh chàng tóc đỏ đang ngồi đối diện, chống cằm nhìn chằm chằm 2 chị em. Nói thật, thái độ lúc này của Vân làm Vũ bất an vô cùng, dường như xen lẫn 1 chút hụt hẫng nữa… thà là cô cứ tức giận túm lấy áo anh rồi hét lên như lần trước, có lẽ anh sẽ thấy yên tâm hơn… Nhưng…!đây không phải là mục đích của việc anh tránh mặt Vân sao? Ừ sao anh lại phải lấy làm lạ nhỉ…? Chỉ là anh hơi hụt hẫng khi thấy cô không còn chạy về phía anh, lăn xăn như chú mèo con khi xưa nữa…hạnh phúc đã thật sự qua đi rồi…

Cơn mưa bên ngoài đang dần tạnh đi, Vân đứng phắt dậy, định vào quầy lấy món đồ để quên rồi ra về. Quân khẽ gật đầu, cười tươi với cô thay cho 1 lời chào, còn Vũ thì vội liếc sang chiếc đồng hồ đeo tay đã điểm 10g15 của mình, rồi không chút lưỡng lự, anh nhổm người dậy, nắm lấy cánh tay Vân, nhẹ nhàng:

- Để anh đưa em về, đường khuya nguy hiểm lắm.

Lúc trước đây là chuyện bình thường đối với Vân, nhưng sau ngần ấy thời gian xa nhau, đối diện với sự lẩn tránh và lạnh nhạt của Vũ, thì quả thật bây giờ, anh làm cô ngạc nhiên…

- Khỏi đi… – Vân cố gắng nói 1 cách lạnh lùng trong vẻ mặt bối rối

Vũ không đáp lại, vì đã biết rõ tính cách của cô nàng lì lợm này. Muốn cô làm theo ý mình thì không chỉ dùng lời nói thôi được… Anh quay sang Quân, nói 1 câu ngắn gọn :”Anh về trước” rồi kéo tay Vân bước ra khỏi cửa 1 cách dứt khoát.! Còn Quân thì cứ trố mắt nhìn chằm chằm vào 2 người đang dằn co nhau như cố tìm cho mình 1 câu trả lời về mối quan hệ của họ…

Đứng trước xe Vũ, Vân vẫn lì lợm không chịu leo lên xe, lại còn hất mạnh tay Vũ ra, rồi dùng dằn bỏ đi… bất chợt ngay lúc đó, 1 chiếc ô tô bóng mượt màu đen lao như bay về phía Vân… hoảng sợ trước tiếng kèn inh ỏi bất ngờ của nó, 2 chân cô tự dưng lại bị chôn chặt ngay trên làn đường dành cho người đi bộ và sững sờ nhìn vào luồng ánh sáng chói lòa kia… rồi…

Nhanh như cắt, 1 hành động bất ngờ tựa 1 đòn bẩy, giật ngược lại mớ ký ức hạnh phúc xa xôi…đã ngủ quên trong tâm thức cô… Vũ đưa bàn tay khỏe mạnh, ấm áp của mình kéo ngược Vân lại, rồi ôm chặt vào lòng…xoay cô vào phía trong để đảm bảo an toàn cho cô…thấp thoáng qua bờ vai rắn chắc ấy…cô có thể thấy chiếc xe ô tô màu đen lạnh lùng vụt qua, để lại phía sau những làn khói xám xịt khó chịu… Vân khẽ rùng mình khi nghĩ đến chuyện mình sẽ như thế nào nếu còn đứng đấy trong vài giây trước…?

- Em điên rồi hả??! – Vũ buộc miệng quát lớn

Vân đẩy anh ra, khẽ lùi về phía sau, ngẩng gương mặt vẫn còn thoáng chút đờ đẫn, thản nhiên nói:

- Anh cứ nắng mưa như thế này, tôi không phát điên cũng uổng. Thôi tôi về đây.

Chẳng nói chẳng rằng, Vũ chau mày vẻ tức giận rồi bồng cô đặt lên yên xe phía trước, còn anh thì ngồi ra sau, chồm người lên cầm tay lái… giống như anh sợ cô sẽ nhảy khỏi xe nếu được ngồi sau vậy, à mà cũng đúng, cô là cascaduer mà.! Vân bắt đầu đỏ hết cả mặt trước cái kiểu ngồi…kì cục này của hai người…cô hét um trời lên…nhưng Vũ vẫn mặc kệ và phóng xe đi…

Nhà Vân khá gần đấy nên chưa đầy 5 phút là đã đến nơi. Vân đột nhiên ngồi trầm ngâm trước Vũ, khác hẳn thái độ cáu gắt lúc nãy…rồi sau 1 tiếng thở dài, cô nói vẻ ngán ngẩm:

- Tôi ghét lý do khiến anh rời xa tôi, nhưng tôi ghét anh gấp mấy lần cái lý do đó. Vũ à, yêu anh làm tôi đau đớn, ghét anh càng làm tôi đau đớn hơn, tại sao vậy chứ?

Vũ vẫn im lặng như những lần anh giả câm với cô…chẳng qua là anh không biết nói gì cả…làm cô buồn như vậy thật sự anh cũng đau lòng lắm…

- Anh cứ việc im lặng đi, đem theo cái lý trí chết tiệt trong cái đầu lạnh băng của anh đến hết quãng đời còn lại đi – Vân bước chầm chậm xuống xe, nhìn thẳng vào mắt Vũ – tôi sẽ không chạy theo anh như 1 con ngốc nữa, nửa năm qua đã quá đủ rồi Vũ à, tôi…quyết định rồi…
- Em quyết định gì?
- Kể từ bây giờ, tôi – Vân chỉ vào ngực mình – Khởi Vân, em gái kẻ thù của Killer, và cũng là kẻ thù của anh.!
- Vân à…! – Vũ chau mày, cảm giác khó chịu đến dương vô cực
- Như ý anh muốn thôi, không phải sao “sát thủ tóc đỏ”?

Vân lạnh lùng quay lưng vào nhà, đôi vai khẽ run lên, rồi lại dịu xuống… Vũ ngồi trên xe nhìn 1 cách buồn bã vào tấm lưng nhỏ nhắn ấy, rồi bất giác anh nhớ đến lần mà cô gọi thất thanh tên anh…nhưng anh không hề quay lại…Vân đã gánh chịu cảm giác hụt hẫng đến não lòng vậy sao…?

-------------†-------------

Hân chạy như bay trên con đường đến quán bar Lacco trong 1 tâm trạng cực kì rối bời.! Khoảng 10 phút trước, Thùy vừa gọi cho cô với 1 giọng nói lè nhè, sặc mùi bia rượu… và điều đó khiến cô hoảng hốt thật sự. Trời ạ…! Từ trước đến giờ Thùy nào có biết đến những nơi ồn ào, hư hỏng như thế này, tại sao bây giờ lại…? Thôi Hân không nghĩ nữa, điều quan trọng bây giờ là cô phải đến đó thật nhanh và kéo Thùy về ngay lập tức.!

Hân chen lấn giữa đám người đang uốn **, giật giật, lắc lắc như điên cuồng; cố gắng căng đôi mắt to tròn trong bóng đêm mờ mờ ảo ảo tìm cho bằng được cô bạn thân…và rồi ở kia, phía quầy rượu, Thùy đang nốc từng ly rượu nhỏ, trên eo cô nàng lúc này là cánh tay của 1 gã đàn ông… và không ai xạ lạ, gã đàn ông đó là…Khởi Sơn. Hân tức tối xông đến gạt tay Sơn ra khỏi Thùy, chộp lấy tay cô bạn, quát lên:

- Cậu làm cái quái gì ở đây với tên này vậy hả??! Về ngay cho tớ.!!!

Nhưng Thùy phản ứng hoàn toàn ngược lại với suy nghĩ của Hân, khác hẳn với tính cách hiền lành, “dễ bảo” như mọi ngày, cô hất tay Hân 1 cách tức tối, gào lên không thua gì cô bạn:

- Không!! Tôi không về! Gọi anh Vũ đến! anh Vũ đến tôi mới về!!

Hân trợn mắt lên kinh ngạc nhìn Thùy

- Sao tự nhiên lại đòi gặp Vũ? Cậu bị điên rồi hả??! tớ đã nói với cậu là anh Vũ có người yêu bao nhiêu lần rồi??!
- Người yêu anh ấy là cậu chứ gì? Giả dối!! sao cậu không nói cho tôi biết chứ.! – Thùy bật khóc
- Cậu…………..

Chợt Khởi Sơn xen vào, giọng nói khàn đặc vang lên rất khó nghe:

- Gia Hân đúng không nhỉ? – hắn đảo ánh mắt dê xồm nhìn Hân từ trên xuống dưới – lại quên chào khi gặp đàn anh rồi.

Hân lườm gã, vẻ mặt cau có không hề có ý muốn chào gã chút nào cả! nhưng cái nội quy liên minh0 chết tiệt kia bắt buộc người trong giới phải tuân theo…cô thở dài…miễn cưỡng gật đầu chào gã Sơn rồi lại quay sang Thùy, nét mặt vẫn còn cau có:

- Muốn Vũ đến chứ gì? Được! tớ sẽ gọi anh ấy, và sau đó cậu theo tớ về nhà? Ok?!

Thùy lại nốc tiếp 1 ly rượu trên tay, hờ hững gật đầu….

Hân đi nhanh ra khỏi bán bar, muốn gọi cho Vũ thì trước hết phải thoát khỏi mớ âm thanh như búa bổ này trước đã… Cô lôi chiếc điện thoại ra từ túi quần sọt jean, bấm nhanh số Vũ… nhưng cái giọng nói khiến bao nhiêu người ức chế lại vang lên :” Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. “Chết tiệt!!” – cô hét lên rồi dậm chân 1 cách tức tối xuống nền đất…sau đó khi đã bình tĩnh lại…cô cố tìm trong danh bạ của mình 1 người mà cô có thể nhờ cậy ngay lúc này…có thêm ai bây giờ sẽ tốt hơn, vì trong kia, còn có gã Sơn hắc ám nữa.! Bất chợt Hân khựng lại trước 1 số cô lưu là “tên phiền phức” ( Quân ), cô lưỡng lự… tay cứ nhấp nhấp cái phím gọi…nhưng sau đó cô lại thôi và quyết định gọi cho Hoàng – người mà cô cực kì quý mến, tin tưởng.

Hoàng khi nghe cô đàn em của mình cầu cứu, anh liền chạy đến ngay chỉ trong vòng 7 phút và đem theo cả…”tên phiền phức” Bảo Quân.!

- Cái gì đây? – Hân nhướng mày nhìn Quân
- À bọn anh đang đi nhậu với nhau thì em gọi – Hoàng gãi đầu – nên anh bảo nó đi cùng luôn.
Quân cười nhạt…nhìn vào đôi môi xinh xắn đang bĩu lên của Hân
- Tại em đòi theo đấy chứ.
- Mà thôi, vào vấn đề chính đi, cùng tìm Thùy nào. – Hoàng đập tay, đẩy 2 người vào trong quán bar

Cả 3 liền nhanh chóng đến chỗ nàng Thùy, gã Sơn vẫn còn đứng đấy với vẻ mặt nghênh nghênh trông láo chết đi được.! Hoàng không ngạc nhiên lắm khi thấy gã vì đã được Hân thông báo qua điện thoại rồi, nhưng Quân thì khác, anh chưa hay biết gì cả nên vừa gặp Sơn, anh đã cau có ra mặt. Từ chuyện bị chơi bẩn, Dark đã để lại ấn tượng quá xấu đối với anh rồi. Rồi Sơn quay sang lườm Quân, nhếch đôi mày của gã lên tỏ vẻ như không hài lòng chuyện gì đó, và nói:

- Thằng Vũ không dạy cậu phải lễ phép với thủ đàn anh trong liên minh à?
- Liên minh đếch gì?! – Quân nhếch mép, cái kiểu xấc láo như lần đầu gặp Vũ – tôi chỉ làm theo nguyên tắc của bản thân mình thôi.!

Hân trợn mắt kinh ngạc nhìn Quân, anh vừa vào nhóm mà dám nói chuyện với Khởi Sơn vậy sao? Còn Hoàng thì nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu đàn em, lắc nhẹ đầu như ý bảo đừng làm gì quá đáng…

Gã Sơn cười lên như kiểu “không thể tin được”, rồi trừng mắt lên, nhìn thẳng vào Quân

- Mấy loại xấc xược như mày tao phải dùng sức thôi, tính cách mày đếch khác gì thằng chó thủ lĩnh của mày cả.!

Câu xúc phạm Thiên Vũ ấy khiến Quân điên tiết.! Anh xông đến dự là sẽ tẩn cho thằng Sơn 1 trận, nhưng Hoàng nhanh chóng gạt phăng cậu đàn em ra sau lưng, bước lên trước kề sát mặt với Sơn, nói 1 cách khéo léo, nhưng cũng đầy xa cách:

- Đừng nói khích đàn em tôi như vậy, bọn tôi đến đây chỉ để đem bé đó về, cô bé đó không phải loại con gái ông có thể đùa giỡn. Giờ thì tôi xin phép.!

Dứt câu, Sơn còn chưa kịp trả lời thì bất chợt Thùy lao đến, ôm chầm lấy Hoàng…! Miệng vô thức gọi :”Thiên Vũ, Thiên Vũ…”. Khỏi phải nói là cô nàng này đã say quắc cần câu đến mức nhìn nhầm Hoàng thành anh chàng người yêu trong mộng kia mất rồi. Nhưng ai ngờ hành động của Thùy lại giúp cả đám tránh đi 1 phần rắc rối, Sơn có vẻ “tụt hứng” khi nghe tên kẻ thù của gã, bằng giọng ngán ngẩm nhất đời, gã nói:

- Gái xinh cỡ nào mà có dính tới thằng đó thì tôi cũng chả ham. Thôi vui vẻ với nhau đi.

Sau khi Sơn đã đi khuất, Hoàng lúng túng gỡ tay Thùy ra, mặt thì đỏ ửng lên… anh chàng này bình thường rất háo sắc, nhưng giờ đây lại bối rối khi bị 1 cô gái ôm vào lòng, và điều này làm Quân buồn cười không chịu được.! Nhưng…ngay lúc đó, Thùy lại làm 1 hành động khiến cả 3 đều giật mình. Cô chỉ tay vào Hân, hét lên như kiểu sắp phát rồ, hơi rượu nồng nặc từ cô khiến Hoàng phải nhăn mặt lại

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 39