watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Kẻ Cướp Tình Yêu
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


_Cổ đang ở trên lầu, chắc là đang dọn phòng cho cậu!
Bà quản gia ngập ngừng đề nghị:
_Cậu có cần tôi đi kêu cổ không??
Thiên Quốc vội xua tay:
_Không cần, bà cứ làm việc đi!! nói rồi anh ung dung đút hai tay vào túi quần đi theo lối cầu thang lên phòng. Khẽ vặn chốt cửa anh bước vào. Song Nhi đang đứng tựa vào tường ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghe tiếng mở cửa cô vội quay lại nhìn rồi gật đầu chào Thiên Quốc:
_Phòng của anh tôi đã dọn xong rồi, tôi xin phép đi trước!! nói rồi cô cúi đầu đi ngang qua anh nhưng bàn tay to lớn của Thiên Quốc khiến cô khựng lại. Thiên Quốc lạnh lùng nói:
_Cô ở lại đây!!
Song Nhi thoáng ngạc nhiên nhưng vẻ mặt vẫn phảng phất nỗi sợ khi nhìn Thiên Quốc. Cô e dè hỏi:
_Anh cần gì à??
Thiên Quốc siệt chặt tay Song Nhi ánh mắt như muốn thiêu đốt cô:
_Cô quyến rũ tôi đi!! nói rồi anh ôm chầm lấy cô rồi cúi xuống hôn vào đôi môi mọng đỏ của cô khiến cô ú ớ không nói nên lời. Đôi môi anh tham lam cuốn lấy đôi môi cô, những nụ hôn sâu và mạnh mẽ khiến cô cảm thấy đôi môi mình rát buốt cô dùng hết sức đẩy anh ra nhưng vẫn không tài nào thoát khỏi vòng tay to lớn của Thiên Quốc. Đôi mắt anh dần ngây dại đi, anh dần buông cô ra và xô mạnh cô ngã xuống giường.

Đôi mắt Song Nhi đỏ hoe lên, cô nhìn anh trân trân vẻ mặt không giấu được nỗi sợ hãi. Khóe miệng Thiên Quốc nhếch lên:
_Sao hả, có giống lúc cô hôn lão già ấy không??
Song Nhi vội đứng dậy và chạy đi ra khỏi phòng, nước mắt lăn dài trên đôi gò má nóng thổi. Cô quay về phòng và ngồi thẫn người trên giường. Không biết cô ngồi như vậy bao lâu nhưng khi sực tỉnh ra thì trời đã sập tối từ lúc nào. Cô thầm nghĩ:
_Nếu như đây là cách tốt nhất để chuộc tội thì cô sẽ làm!!

“.....”

Thấy Song Nhi vừa xuất hiện ở phòng khách là bà quản gia vội nói:
_Lại đây ăn cơm đi, cơm nguội hết cả rồi!!
Song Nhi ngập ngừng đề nghị:
_Thế còn cậu chủ??
Bà quản gia xua tay:
_Cô không cần lo, cậu chủ ra ngoài rồi!! nghe bà quản gia nói vậy nên cô đành ngồi xuống bàn và ăn cơm cùng với bà quản gia. Thấy sắc mặt cô khá xanh xao nên bà hỏi thăm:
_Nhìn cô xanh xao quá, không khỏe ở đâu à??
Song Nhi ngước mắt lên nhìn bà quản gia rồi lắc đầu:
_Tôi không sao đâu!!

Bà quản gia đưa tay gắp một miếng thịt to tướng bỏ vào chén cô dặn:
_Ăn đi, mấy đứa con gái thời nay cứ lo giữ eo miết nhìn đứa nào cũng như que củi vậy!! nói rồi bà mỉm cười hiền lành. Song Nhi ngước mắt nhìn người đàn bà phúc hậu đang ngồi trước mặt mình khóe mắt bỗng thấy cay cay. Chợt nhớ mẹ cô vô cùng.

Thấy Song Nhi im lặng nên bà quản gia giục:
_Này, cô ăn lẹ đi rồi lên phòng nghỉ ngơi đi!!
Song Nhi khẽ gật đầu rồi cúi xuống xử lý nột chén cơm và miếng thịt to tướng bà quản gia vừa gắp cho.

Nghe tiếng chuông cửa bà quản gia vội chạy ra mở cửa. Thiên Quốc đang đứng trước cửa tay choàng vai cô gái lạ nào đó trông có vẻ lả lơi. Cô gái nhăn nhó:
_Gia nhân nhà anh chậm chạp quá!!

Cánh cửa vừa mở ra là cô gái vội kéo Thiên Quốc lên phòng ngay. Trước khi lên phòng Thiên Quốc quay lại dặn bà quản gia:
_Nửa tiếng nữa bảo Song Nhi mang bữa tối vào phòng tôi!! nói rồi Thiên Quốc theo cô gái về phòng.

Sau khi chuẩn bị bữa tối xong. Bà quản gia lật đật leo lên lầu đến phòng cô gõ cửa khẽ nói:
_Song Nhi, cô ngủ chưa??

Song Nhi đang nằm trên giường đôi mắt lim dim vừa tính ngủ thì nghe tiếng gõ cửa của bà quản gia. Cô lồm cồm ngồi dậy ra mở cửa.
_Có chuyện gì vậy??
_Cậu chủ muốn cô đem bữa tối cho cậu!!
Song Nhi gật đầu:
_Uhm, đợi tôi chút tôi sẽ ra ngay!! Song Nhi vội đóng cửa rồi thay bộ đồ ngủ đang mặc ra. Xong xuôi đâu đó cô bước vội xuống bếp và lấy bữa tối mà bà quản quản đã chuẩn bị sẵn để mang lên cho Thiên Quốc.

Tiếng cười nói đùa giỡn của đứa con gái trong phòng vọng ra khiến Song Nhi cảm thấy đỡ lo lắng hơn. Vì cô đang rất sợ những lúc ở một mình cùng Thiên Quốc. Cô đưa tay lên gõ gõ vào cánh cửa gỗ:
_Tôi vào được chứ, cậu chủ??
Tiếng Thiên Quốc từ trong phòng vọng ra:
_Vào đi!!
Nghe thấy vậy nên Song Nhi khẽ đẩy cửa bước vào. Cô rón rén bước đi thật nhẹ để không làm phiền đến hai kẻ trong phòng. Nhưng đôi mắt tò mò của cô lại khiến cô phải sượng cả người. Một cô gái lạ hoắc vẻ ngoài khá xinh đẹp đang nằm trên giường cạnh Thiên Quốc trên người cô gái không mảnh vải che thân. Bàn tay cô gái lướt nhè nhẹ trên ngực Thiên Quốc. Nhưng hình như cô gái đó cũng không thấy ngượng ngùng gì khi bắt gặp ánh nhìn của Song Nhi. Vôi vàng đặt bữa tối lên bàn.
_Anh còn cần gì nữa không??
Thiên Quốc lạnh lùng nói:
_Không!!

Song Nhi dợm bước quay đi, trước khi đi cô còn không quên khóa cửa dùm hai kẻ không biết ngượng trong phòng.

Bỗng dưng tác giả muốn viết nhiều về Song Nhi và Thiên Quốc hơn nên chắc tác giả sẽ đầu tư cho Song Nhi và Thiên Quốc chap này. Các bạn đừng giận tác giả nhá ^^

Sáng nay là một buổi sáng không mấy trong lành vì ngoài trời mưa rào rạt. Gió rít từng cơn qua khe cửa sổ. Bấu không khí trở nên ẩm ướt, Song Nhi vẫn cuộn tròn trong chăn cho tới khi có tiếng gõ cửa và giọng của bà quản gia vọng từ bên ngoài:
_Song Nhi, dậy đi!!
Song Nhi đưa tay dụi mắt rồi lên tiếng:
_Uhm, tôi ra ngay!!

Vừa thấy Song Nhi bước xuống nhà thì bà quản gia liền nhắc nhở:
_Cô lên dọn phòng cậu chủ đi, một lát nữa cậu về rồi đó, con gái con nứa gì mà ngủ nướng kinh!
Song Nhi gật đầu rồi lật đật bước lên dọn phòng cho Thiên Quốc. Cô nàng gấp hết chăn gối lại và để ngăn nắp ở một góc giường. Ánh mắt cô dừng lại nơi khung tranh đặt trên bàn. Đôi tay cô trở nên run rẩy. Tay cô run run cầm bức ảnh lên. Người phụ nữ trong bức ảnh với khuôn mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ là người đã bị cô cướp mất hạnh phúc đây sao?? Nước mắt cô chảy dài dọc theo đôi gò má nóng thổi:
_Cháu xin lỗi cô, chỉ tại cháu không biết phải đền ơn ông ấy như thế nào nên mới suy nghĩ nông cạn như thế!!
_Bỏ thứ đó xuống!!
Song Nhi giật mình quay ngoắc lại ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Thiên Quốc. Cô vội vàng đặt tấm hình trở lại vị trí cũ rồi nhìn Thiên Quốc đầy sợ sệt:
_Xin lỗi, tôi chỉ là..!!
Thiên Quốc nhếch miệng cười cay đắng nói:
_Người đàn bà ấy chính là mẹ tôi người đã đẩy bà ấy vào đường cùng là cô đấy Tôi đã quay trở lại nhìn mặt bà lần cuối nhưng vẫn không kịp để bây giờ tôi phải sống trong hối hận day dứt cả đời!!

Thiên Quốc chậm rãi bước đến gần Song Nhi tay anh đưa lên lau nhẹ giọt nước mắt còn đọng lại. Một lần nữa khóe miệng anh lại nhếch lên cười một cách mỉa mai:
_Cô khóc sao?? Loại người như cô cũng biết khóc nữa sao??
Song Nhi gạt tay Thiên Quốc ra ánh mắt cô né tránh nhìn ánh mắt anh:
_Tôi xin lỗi, tôi phải đi đây!!

Vừa dợm bước đi thì cô đã bị bàn tay to lớn của Thiên Quốc chộp lấy anh đẩy mạnh cô ngã xuống giường. Đôi tay anh siết chặt bờ vai nhỏ nhắn của khiến cô cảm thấy xương mình như đang gãy vụn ra. Ánh mắt anh đỏ ngầu lên vì hơi men. Ngoài trơi mưa vẫn tầm tã. Gió rít mạnh từng cơn mang cảm giác lạnh buốt. Song Nhi cố gắng vũng vẫy thoát khỏi vòng tay của Thiên Quốc cô hét lên trong tuyệt vọng:
_Đừng mà, xin anh đấy!!
Nhưng những lời van xin của Song Nhi chỉ khiến con quái vật trong người Thiên Quốc càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Anh cúi xuống hôn nhẹ vào vùng cổ mịn màng của cô. Những nụ hôn của anh khiến cô cảm thấy rát buốt khắp cơ thể. Đôi môi anh khóa chặt đôi môi cô khiến cô chỉ biết ú ớ không nói nên lời. Cả thân người dường như không thể cự động được vì bị đôi bàn tay rắn chắc kia giữ chặt. Cô chỉ còn biết trân người ra và đón nhận lấy thứ cảm giác đau đớn mà anh mang lại. Nước mắt cô chảy ràn rụa trên khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi hồng bị cắn đến bật máu. Đôi mắt cô mở to hết cỡ nhìn đăm đăm lên trần nhà. Lần đầu tiên của một đứa con gái có lẽ sẽ ám ảnh cô suốt cuộc đời còn lại.

Một lúc sau, vòng tay Thiên Quốc dần nới lỏng khỏi bờ vai Song Nhi, anh thở dốc mệt mỏi, đưa tay lên lướt dọc khuôn mặt bất thần của cô, anh nhếch miệng cười:
_Sao hả, có giống lúc cô ngủ cùng lão ấy không??

Song Nhi nhìn Thiên Quốc mặt cô đỏ gay lên thế là một bạt tay giáng được giáng thẳng vào khuôn mặt điển trai kia. Đôi mắt cô nhìn anh đầy thất vọng xen lẫn sợ hãi cô vội ngồi bật dậy vơ lấy cái khăn choàng lên người rồi chạy về phòng. Ánh mắt của Song Nhi lúc đó cứ ám ảnh Thiên Quốc mãi về sau.

Song Nhi ngồi co ro nơi góc phòng, cô muốn khóc nhưng lại cảm thấy quá mệt mỏi không thể khóc nổi nữa nên chỉ còn biết ngồi lặng thinh trong bóng tối. Máu rỉ ra từ khóe môi mang lại vị tanh tưởi.
_Mẹ ơi, con phải làm sao đây??
Màn đêm như bao trùm lấy cái sinh vật bé nhỏ đang co ro nơi góc phòng. Không khí lạnh lẽo bao trùm. Không gian về đêm yên ắng đến đáng sợChương 18 : Hiểu lầm
Thạc Hy đang ngồi trên ghế sofa thư giãn thì chuông điện thoại bắt đấu ngân lên bài hát quen thuộc:
_Gì vậy??
Thiên Mỹ nghe thấy giọng Thạc Hy vội nói ngay:
_ Anh đang ở đâu vậy??
_Ở nhà!
_Tối nay Thạc Khang sẽ đến party của tập đoàn Sasan. Em nghe nói mục tiêu tiếp theo của ông ấy là giám đốc Sasan. Anh sẽ đến chứ??
Thạc Hy trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi đáp:
_Uh, vậy gặp ở đó!!
Buông điện thoại xuống Thạc Hy ngả người tựa vào ghế. Đôi mắt anh dần khép lại.

“....”

Tiếng chuông cửa khiến Thạc Hy gật mình thức giấc anh vừa chợp mắt được một lúc khá lâu. Cánh cửa mở ra Thạc Hy nhìn kẻ đối diện thoáng tí ngạc nhiên:
_Gì vậy??
Đan hớn hở chìa cái bánh kem cô vừa làm được cho Thạc Hy coi:
_Cho anh này!
Thạc Hy nhìn Đan khó hiểu. Thấy vậy nên Đan vội nói ngay:
_Là em làm đấy, phải mất cả buổi sáng mới làm được cái bánh như thế này đó!!
Thạc Hy cúi xuống nhìn cái bánh kem trên tay cô nàng. Kem quét thì lam nham lẫn lộn màu sắc. Hình trái tim của cô nàng thì méo mó đến thảm thương.
_Là tự tay làm sao??
Đan gật đầu nhưng lại cảm thấy ngượng ngùng vô cùng vì cô biết cái bánh của cô không được xinh xắn cho lắm. Nhưng sao khi làm xong cô lại thấy trong lòng rất vui. Một niềm vui thật khó tả.

Thạc Hy đứng né người sang một bên cho Đan bước vào. Cô nàng bâng cái bánh đến thẳng ghế sofa và ngồi phịch xuống. Thạc Hy cũng bước đến và ngồi xuống cạnh Đan đưa tay vuốt nhẹ tóc cô anh hỏi:
_Muốn đi party không??
Đôi mắt Đan sáng rực lên cô vội nói:
_Đi chứ!!
Đưa tay lên quẹt nhẹ vết bột còn sót lại trên má Đan Thạc Hy dịu dàng nói:
_Vậy 7h anh đón!!
Đan hân hoan:
_Vậy em về chuẩn bị nhá!!
Thạc Hy nhìn cô mỉm cười rồi gật đầu. Nhìn dáng vẻ tíu ta tíu tít của cô sao anh lại thấy yêu lạ.

“....”

Sau mấy tiếng đồng hồ soi mình trước gương và uốn cho những lọn tóc xoăn bồng bềnh. Đan dường như cảm thấy hài lòng. Quả thật tông màu đỏ rất hợp với Đan vì bộ váy màu đỏ cô đang mặc trên người khiến làn da trắng của Đan nổi bật hẳn.

Nghe thấy tiếng chuông cửa Đan vội dùng một ít môi son hồng đào thoa vội lên môi rồi bước nhanh ra mở cửa. Thạc Hy đang đứng đối diện cửa. Hai tay anh đút vào túi quần hướng ánh mắt nhìn xuống nên gạch. Nghe tiếng mở cửa Thạc Hy chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn kẻ vừa bước ra. Đan mỉm cười:
_Mình đi thôi anh, em xong rồi!! nói rồi Đan vội khoác lấy tay Thạc Hy sải bước nhanh theo anh chàng. Thạc Hy của cô hôm nay trông lịch lãm vô cùng cộng thêm khuôn mặt điển trai và vẻ mặt lạnh lùng anh đã khiến bao cô gái nhìn theo mà đổ cái rụp không thương tiếc. Đan cũng khinh khỉnh mặt lên tự hào vì kẻ đang đi bên cạnh.

Xe dừng lại trước cửa khách sạn Savance. Thấy Thạc Hy đẩy cửa ra bước xuống nên Đan cũng vội xuống xe theo. Thạc Hy cùng Đan đi dọc theo lối đại sảnh tới một sảnh lớn. Không gian ở đây được bao trùm bởi ánh đèn vàng lấp lánh. Tiếng nhạc du dương, dịu dàng. Mọi người đang tay trong tay say sưa khiêu vũ theo điệu nhạc. Thiên Mỹ đang đứng cạnh sân khấu tay cầm ly rượu vang đỏ dường như thấy Thạc Hy nên cô nàng chậm rãi bước đến. Nhoẽn miệng cười:
_Anh đến rồi à??
Thạc Hy lạnh lùng hỏi:
_Ông ta đâu??
Thiên Mỹ hất mặt về phía góc dãy ghế salon:
_Đang ngồi với giám đốc Sasan!!
Đan cũng đưa mắt tò mò nhìn theo hướng Thiên Mỹ chỉ. Sắc mặt cô tái đi khi thấy Thiên Quốc đang ngồi chễm chệ trên ghế salon đối diện với ông Thạc Khang. Vẻ mặt khá bình thản, lâu lâu khóe miệng anh lại nhếch lên. Đan lẩm bẩm:
_Anh ta làm cái quái gì ở đây vậy??
Thiên Mỹ vội choàng tay quay tay Thạc Hy kéo anh đi:
_Đi thôi anh mình còn nhiều việc phải làm lắm!! rồi quay sang nhìn Đan Thiên Mỹ mỉm cười:
_Cám ơn Đan vì đi cùng Thạc Hy đến đây. Có Đan ở giữa tụi này đỡ bị hiểu lầm nhưng mà bây giờ tụi này phải đi làm chút chuyện Đan ở đây chờ nhé! Nói rồi Thiên Mỹ kéo tay Thạc Hy đi nhưng Đan đã vội vàng chộp lấy tay Thạc Hy hướng ánh mắt hình viên đạn về phía Thiên Mỹ:
_Bỏ tay cô ra khỏi bạn trai tôi!!
Thiên Mỹ thoáng ngạc nhiên song mau chóng nở nụ cười:
_Có vẻ như Đan đang lầm tưởng giữa thương hại và tình yêu nhỉ??? Thạc Hy đã bao giờ thừa nhận cô là bạn gái chưa??

Đan hướng mắt mắt sang Thạc Hy như muốn anh trả lời câu hỏi của Thiên Mỹ. Bất chợt Thạc Hy cúi xuống hôn vào vầng trán cao cao của Đan anh khẽ nói:
_Anh đi một lát sẽ quay lại! Nói rồi anh bước nhanh đi Thiên Mỹ cũng vội vàng đi theo sau. Khóe miệng cô ta lại nhếch lên.

Đi dọc theo đại sảnh bóng người một người phụ nữ đang đi phía trước khiến Thạc Hy dõi mắt nhìn theo. Một thứ cảm xúc quen thuộc trào dâng mạnh mẽ trong lòng thúc giục anh phải đi theo người phụ nữ đó. Anh cứ đi theo mãi cho đến khi người phụ nữ đó khuất lại sau cánh cửa phòng 301. Anh lẩm bẩm:
_Bà ta sao lại ở đây??

Thiên Mỹ từ phía sau bước lại gần Thạc Hy vẻ mặt nhăn nhó:
_Anh làm gì mà đi như ma đuổi vậy?? Em kêu anh mãi mà anh chẳng nghe. Nhìn xem! Vừa nói cô nàng vừa chìa vạt đầm màu trăng dính nước rượu vang đỏ loang lổ. Thạc Hy nheo mày:
_Bị gì vậy??
Thiên Mỹ giũ nhẹ nhẹ vạt đầm rồi nói:
_Thì em chạy theo anh đụng phải người phục vụ, thế là nguyên ly vang đỏ ụp vào người!! cô còn than thở:
_Bộ dạng em thế này thì làm sao quay lại dự tiệc đây??
Thạc Hy trầm ngâm suy nghĩ rồi nói:
_Vậy thì vào đó và giặt và hong khô đồ đi!! vừa nói Thạc Hy vừa chỉ tay về phía cái phòng 302 bên cạnh còn trống. Thiên Mỹ gật đầu:
_Uhm, vậy cũng được!! rồi cô nàng bước nhanh vào. Thấy Thạc Hy vẫn đứng im nơi đó Thiên Mỹ hỏi:
_Anh không vào à??
_Không cần!
_Anh cứ đợi ngoài này thì sốt ruột lắm, vào trong ngồi đợi đi!! thấy Thiên Mỹ nói cũng có lý nên Thạc Hy dơm bước theo cô vào phòng.

Đóng cửa toa lét lại Thiên Mỹ vội lấy điện thoại ra bấm số và gọi. Đầu dây bên kia thấy số Thiên Mỹ vội bắt máy:
_Kế hoạch thế nào??
Thiên Mỹ vội nói:
_Chúng tôi đang ở phòng 302!! nói rồi Thiên Mỹ vội vàng cúp máy. Thiên Mỹ cởi bỏ bộ váy đang mặc trên người và nhúng vào nước lạnh để giặt rồi phơi lên. Cô vơ lấy cái khắn được xếp ngăn nắp trên kệ quấn quanh người và bước ra. Thạc Hy thoáng ngạc nhiên khi thấy Thiên Mỹ xuất hiện với bộ dạng như thế:
_Gì vậy??
Thiên Mỹ chậm rãi bước đến chỗ Thạc Hy đang ngồi:

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 44