- Tại sao anh lại thích cậu ấy?? em có gì thua chứ?! Em xinh đẹp, gia đình gia giáo, quá khứ lại tốt đẹp, có gì mà không xứng với anh hả??! Còn Hân, anh biết cậu ấy từng có suy nghĩ ghê tởm như thế nào không?? Cậu ấy từng muốn quen em, muốn thành les ấy, không lẽ như vậy anh vẫn thích sao Vũ???
“Bốp!!”, Thùy như tỉnh cả rượu, mắt mở to ra…đọng vài giọt lệ trên khóe mi…cô sờ tay lên má, thất thần quay sang người vừa tát mình 1 bạt tay như trời giáng cùng với đôi môi tái nhợt vì mím quá chặt…
Hân gồng người, siết chặt bàn tay vừa đánh Thùy như muốn kìm chế cơn giận…có chết cô cũng không ngờ rằng Thùy từng có những suy nghĩ như vậy, và có chết cô cũng chẳng ngờ rằng mình sẽ đánh Thùy mạnh như thế này… 1 nỗi thất vọng, tủi hổ dâng trào trong lòng cô, nó muốn xé nát trái tim cô ra làm trăm mảnh…những lời nói xúc phạm đó thật sự khiến Hân đau lắm…và càng đau hơn khi chủ nhân của nó lại là người bạn thân duy nhất của cô…
Quân đảo mắt, căng thẳng nhìn vào 2 cô gái đang trừng trừng nhìn nhau, anh nghĩ mình nên làm gì đó vào lúc này…vả lại… cái vẻ mặt đau khổ cùng cực của Hân khiến Quân không tài nào chịu được, anh định sẽ nắm lấy tay cô, kéo cô đi nơi khác, nhưng…
- Đi về ngay cho tôi.!!! – Hân quát lên, kéo tay Thùy 1 cách thô bạo ra ngoài cửa.
Hai anh chàng ngơ ngác nhìn nhau, nuốt nước bọt cái “ực” rồi cùng chạy theo cô đả nữ đang “bốc khói” kia…
Sau đó, theo ý kiến của Hoàng là không nên để cho 2 đứa con gái về chung 1 mình như thế này, nên anh sẽ chở Thùy, còn Quân kè kè theo Hân về cho an toàn ( chẳng qua anh sợ họ sẽ nổi máu xung thiên mà choảng nhau giữa đường thôi ). Về đến nhà Thùy, cô không bước xuống mà gục đầu vào lưng Hoàng khóc nức nở… Hoàng giật thót tim…cảm tấy lưng mình đang dần nóng ran lên và nhột dữ dội… Trời ạ! Cô gái này hết ôm anh, giờ lại còn tựa đầu vào lưng khóc nữa chứ! Giữa đêm khuya lơ khuya lắc, đường phố lại vắng tanh như chùa Bà Đanh thế này thì thằng con trai nào chịu cho nổi??!
“Hết sức bình tĩnh Hoàng ơi…” – anh tự nhủ, điều hòa nhịp thở lại rồi nhã nhặn nói với Thùy:
- Em không sao chứ…?
- Em buồn lắm… Hân chưa bao giờ đánh em như thế - cô nói trong tiếng nấc – em xin lỗi, khi nãy em nhầm anh là Vũ…
- Người em nên xin lỗi không phải là anh…
- Em không biết nên nhìn mặt Hân như thế nào nữa…
Hoàng đưa ngón tay lên tì mạnh vào trán, tự hỏi tình yêu là cái thứ gì mà khiến người ta khổ sở, mù quáng đến như thế… đó cũng chính là lý do vì sao anh chẳng muốn có bạn gái. Có để làm gì nhỉ, cũng vui đó, hạnh phúc đó, rồi lại buồn đó, đau khổ đó… 1 vòng tròn lẩn quẩn mà bất cứ ai cũng muốn đâm đầu vào để rồi than thân trách phận…
--------------†--------------
Quân kè kè chạy phía sau Hân, cẩn thận quan sát để không bị mất dấu cô… bần thần nhớ lại chuyện khi nãy…quả thật anh chưa bao giờ thấy cô tức giận như vậy, mà đơn giản chỉ vì giận Thùy hay lời nói mù quáng kia khiến cô nhớ lại 1 hồi ức đau khổ nào đó …nhưng những lời xúc phạm của Thùy khi nãy thật sự quá đáng! Chính anh nghe xong còn thấy nổi cáu, huống chi là đả nữ khó tính này. Quân lo cho Hân lắm, không biết bây giờ cô đang suy nghĩ gì trong đầu mà lại chạy loạng choạng thế kia, tốc độ thì chậm kinh khủng, dường như chẳng thèm nhìn đường gì cả! Bấy giờ Quân lại thấy lo cho tính mạng của cô nàng này hơn cái tâm trí đang suy nghĩ lung tung kia rồi… và quả thật lo đâu có đó, lù lù 1 phía trước Hân, 1 chiếc Nouvo chạy ngược chiều lao thẳng về phía cô.! Trời ơi, sao Hân không có dấu hiệu gì tỏ ra là mình sẽ tránh chiếc xe đó hết vậy?!
Lúc này không gì quan trọng bằng sinh mạng của Hân hết! Quân nghĩ và làm liều, tăng ga vọt lên, khéo léo chặn trước đầu xe cô; động tác điệu nghệ không thua gì phim hành động, rồi anh hét lên, vang vọng cả con đường lớn :”Dừng lại!!!”. Hân giật bắn người như vừa thoát khỏi cơn mộng mị nào đó, miệng há hốc kinh ngạc tột độ, cô hướng đôi mắt đẫm lệ vào người con trai đang vừa chặn xe trước mặt mình…Quân lúc bấy giờ không khác gì vị anh hùng oai phong lẫm liệt trong đôi mắt hoen cay của cô cả…nhưng anh từ đâu xuất hiện nhanh vậy chứ…?
Chiếc nouvo tuy thắng gấp nhưng vẫn va chạm nhẹ vào đầu xe Quân, nói chung chẳng có gì đáng kể cả, ấy vậy mà cái thằng trời đánh kia lại quát lên um sùm, nó vênh mặt, cất giọng anh chị với Quân:
- Mẹ kiếp!! mày đếch có mắt à thằng chó!!
Quân mặc kệ thằng khứa kia, coi như chó sủa ngang tai. Điều anh quan tâm lúc này là Hân, quay sang cô, anh trừng mắt lên
- Cậu bị điên rồi hả??!
- Ai bảo cậu chạy lên chặn đầu xe tôi rồi giờ bảo tôi thế hả??! – Hân lúng túng hét lên theo Quân
- Còn ở đó cãi bướng nữa à con nhỏ này…??!
Thằng kia có lẽ hơi quê quê khi chẳng ai thèm đoái hoài gì đến dáng điệu chống nạnh oai phong lẫm liệt vẻ hù dọa của nó, nên nó càng tức tối quát to hơn:
- Bố 2 đứa bây! Làm trầy xe tao xong giả vờ cãi nhau hả??!
- M ẹ mày im coi!!! – Quân và Hân đồng loạt quay sang chử i nó.
Và khi ấy, trái tim Hân như muốn nhảy vọt ra ngoài…cái cảm giác kinh tởm, căm thù trực trào trong cô…kẻ đó…kẻ đang ngồi trên chiếc nouvo là kẻ đã nhẫn tâm chà đạp lên tình cảm trong sáng của cô, là kẻ suốt đời cô sẽ không bao giờ tha thứ…cùng cái tên dơ bẩn mà cô thề sẽ nguyền rủa với những điều ác độc nhất…: Khoa…!
· * Nội quy liên minh : Người trong 1 nhóm phải tôn trọng thủ lĩnh của nhóm khác. Nếu vô lễ, thủ lĩnh của nhóm đó phải có trách nhiệm trừng trị thành viên của mình. Mặc khác, không được tự tiện động đến thành viên của 1 nhóm nếu chưa có sự cho phép của thủ lĩnh nhóm đó
· Liên minh gồm các nhóm trong khu vực TP Hồ Chí Minh, 3 tháng tổ chức đấu giao hữu với nhau 1 lần. Thủ lĩnh mỗi nhóm được coi là 1 thành viên của Liên minh và đương nhiên, Liên minh này không hề có người đứng cao nhất.Quân khẽ nhíu mày, to mò nhìn vào gương mặt đang hoảng hốt của Hân…anh không hiểu vì sao cô nàng đang cãi nhau với anh, tự dưng lại bị đứng hình khi trông thấy thằng trời đánh kia. Khoa cũng nheo mắt lại, chằm chằm nhìn Hân, nghiêng nghiêng cái đầu óc bã đậu của nó như gắng nhớ xem Hân là ai trong số các cô bồ của nó vậy.! Rồi hắn lên tiếng, giọng vừa ngạc nhiên vừa mỉa mai:
- Á à…con Gia Hân đây mà! Ôi mái tóc của cô khiến tôi không thể nhận ra cô nữa.
- Con…?! – Quân chau mày khó chịu, cong cớn môi lên gặng hỏi lại nó
Hân siết chặt 2 tay lái của chiếc xe với gương mặt đanh lại, đỏ gắt lên vì giận dữ! Cái giọng điệu vô học, bạc tình của hắn chỉ khiến cô muốn lao đến và xé xác hắn ra làm trăm mảnh
- Chia tay tôi rồi cô đi quen thằng mọt sách dở hơi này sao?? – Khoa lườm sang Quân, nhếch mép khinh thường
1 tia sáng chợt lóe lên trong đầu Quân, anh nhớ có lần Thùy đã kể cho anh nghe về chuyện tên người yên cũ khố.n nạn của Hân. Ít khi nào Quân thuộc bài, nhưng riêng chuyện này thì anh nhớ như in! Nhất là cái tên chết tiệt của hắn, Quân trừng mắt lên nhìn nó, gằng giọng:
- Mày tên Khoa đúng không??!
Khoa giật bắn người trước thái độ dữ dằn của Quân, có lẽ hắn vẫn còn nghĩ anh hiền lành và trí thức như vẻ ngoài của anh chăng?
- Ờ thì sao…? – giọng hắn giờ đây đã xen lẫn chút sợ sệt
- Hahaha – Quân cười phá lên – tao muốn gặp mày lâu lắm rồi, hôm nay quả là ngày may mắn của tao.
Dứt câu, Quân xấng về phía hắn, đôi mắt rực lửa chứa đựng sự điên loạn của anh khiến tên Khoa toát cả mồ hôi lạnh. Biết mình đã chọc phải ổ kiến lửa, hắn định tra chìa khóa vào xe rồi “vọt” lẹ cho yên thân, nhưng Quân đã nhanh chóng đấm thật mạnh vào mặt hắn, khiến cả thân hình nhỏ xíu, yếu đuối của hắn ngã nhào ra đất, ngay sát bên cạnh hàng rào ngăn cách với đường ray xe lửa. Tên này quả yếu như sên, chỉ vừa dính 1 đòn của Quân mà hắn đã nằm luôn ra đất, miệng thì thỏa sức chử.i bới um sùm, những từ ngữ thô tục nhất thi nhau bay ra từ cái mồm dơ bẩn của hắn khiến Hân phải nhăn mặt lại. Quân khom người xuống, bẻ 2 tay hắn ra sau lưng, khóa lại; rồi bằng cử chỉ bạo lực nhất, anh lôi thẳng hắn bước vào trong khu hàng rào, đứng chỉ cách 1 bước chân với đường ray xe lửa!!
- Mày điên rồi hả???! Thả tao ra!!! Ai cứu tôi với!!! – hắn hoảng hốt, kêu cứu thảm thiết…
Nhưng tiếc thay cho tên Khoa, đường phố lúc này chỉ có vài chiếc xe vụt qua vụt lại 1 cách vô tình, mặc khác…tiếng hét của hắn đã bị lấn át bởi tiếng còi vang vọng từ đoàn xe lửa ở phía xa xa kia rồi… Quân khóa chặt 2 tay hắn, túm lấy cổ rồi giương đầu hắn ra ngay hướng xe lửa sẽ chạy.! Với tình hình như bây giờ, nếu giữ tư thế này chỉ trong vài phút nữa thôi thì cái đầu bã đậu của hắn chắc chắn sẽ bị đoàn xe làm cho đứt lìa và bay vút đi như trong phim kinh dị vậy.!
- Quân à…!! Dừng lại đi, cậu điên rồi hả??! – Hân đứng vịn vào hàng vào, hoảng hốt ôm lấy mặt mình…
- Mày cũng đáng chết lắm Khoa à.!! – ánh mắt Quân đột nhiên sắc lẻm như dao, nở nụ cười vừa khoái chí, vừa điên loạn…
- Không!! Đạ ca xin tha cho em, hãy tha cho em!!! – hắn gào lên 1 cách đáng thương.
Chợt Quân siết chặt cổ nó hơn, nghiêm giọng:
- Nếu nói câu này tao sẽ tha cho mày. “Thằng khố.n nạn này vạn lần xin lỗi Hân”. Nói mau!!!
Dĩ nhiên là tên Khoa nói nhanh không cần suy nghĩ
- Thằng khố.n nạn này vạn lần xin lỗi em, Hân ơi.!!!!!
Chiếc xe lửa đang dần hiện ra từ phía xa kia, cùng tiếng còi inh ỏi đến điếc tai…sinh mạng của Khoa bây giờ nằm gọn trong lòng bàn tay của Quân…!
- Không được đâu, cậu sẽ giết hắn đấy!!! – Hân thét lên.
Nhưng Quân vẫn chưa chịu buông tên Khoa ra, tay còn siết chặt hắn hơn, quát lên:
- Mày có tư cách gì để gọi Hân bằng em?! Nói lại câu ấy 1 cách thật lòng! Nói!
- Thằng khố.n nạn này vạn lần xin lỗi Trương Gia Hân!!!! – hắn gào lên thảm thiết như sắp phát khóc.!
“Rầm…rập, rầm…rập…”, Đầu toa khỏe mạnh kéo toàn tàu xé gió lướt đi nhanh đến độ chóng cả mặt. Quân túm chặt cổ áo Khoa, kề sát mặt mình bấy giờ đã đứng cách đường ray 2 bước chân…tiếng gió rít ngang tai cùng với tiếng ma sát của nó khi đoàn xe lạnh lùng lướt qua 1 cách bạt mạng khiến gáy hắn tê cóng, và sợ đến tè cả trong quần.! Anh hả hê nhìn vào gương mặt hãi hùng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại trên trán nó mà bật cười sằng sặc…!
Quân quay sang Hân với gương mặt tươi tắn, khác hẳn với vẻ mặt thất thần của cô, anh hét lên thật to, hy vọng những âm thanh hỗn tạp ồn ào của đoàn xe sẽ không át đi những lời mà anh sắp nói với cô:
- Cậu sẽ không phải đau khổ vì bất cứ ai nữa, tôi sẽ bảo vệ cậu, bảo vệ cả trái tim của cậu.!!!
Gió thi nhau quật mạnh vào dáng người cao ráo của Quân, khiến chiếc áo khoác sơ mi tung bay theo từng làn gió, mái tóc đen óng của anh cũng bay lòa xòa, che phủ lên chiếc kính kia…miệng thì nở nụ cười vô cùng ấm áp… Hân vừa sững sờ trước câu nói ngọt ngào ấy, vừa choáng ngợp trước cảnh tượng hùng tráng trước mắt… Cô cảm thấy dường như có ai đó đang đánh trống, rung chuông trong lồng ngực cô, nó khuấy động những gì đen tối nhất trong tâm hồn yếu đuối ấy, rồi xua tan đi sự hận thù từng làm cho cõi lòng cô lạnh giá… đồng thời cũng hồi sinh lại trái tim nồng ấm từng biết yêu, biết thương 1 ai đó…
Cả hai cùng nhau về nhà Hân sau khi đã “trả sự tự do” cho tên Khoa đê tiện kia. Tên này chắc hẳn sẽ bị chấn động tâm lý hoặc bị ám ảnh về xe lửa cho đến hết cuộc đời của hắn. Hân dừng xe, bước xuống, mở cổng rồi khổ sở đẩy chiếc Nozza lên dốc, tất cả chuỗi hành động của cô đều lúng túng, ngố ngố trông vừa buồn cười vừa đáng yêu chết đi được.! Hân như thế chắc vì cô biết Quân vẫn còn đứng sau lưng và quan sát mình…
Anh chàng chống cằm lên mặt đồng hồ xe, nói bâng quơ:
- Lúc nãy ồn ào như vậy không biết Hân có nghe tôi nói gì không nhỉ?
Hân khựng lại trước cổng nhà, tim cô bất chợt đập nhanh hơn khi nghe Quân nhắc lại chuyện vừa rồi…Hân ngoảnh mặt lại, cố gắng căng hết cơ mặt ra, nói với giọng “tỉnh” nhất có thể:
- Cậu điên hay sao mà nghĩ tôi có thể nghe được những gì cậu nói với mớ âm thanh hỗn tạp lúc đó chứ…?
Rồi cô nhanh chóng dắt xe vào nhà, cánh cổng dần khép…bỏ lại anh chàng Bảo Quân đang nhăn mặt vì thất vọng…
---------------†----------------
Ngày chủ nhật ( nhằm ngày sinh nhật của Bảo Quân )
Cả nhóm Killer đều háo hức cho ngày thi đấu thăng thứ hạng sao này. Nhóm cùng kéo đến 1 bãi đất trống quen thuộc với hàng rào sắt lổm chổm gai nhọn bao bọc xung quanh. Quân ngồi nhổm xuống, ngán ngẩm đếm xem chừng nào mình mới có thể trở thành đội phó… “Trời! 1 tháng chỉ được lên 1 hạng, những hơn 4 tháng nữa mình mới được thỏa ước nguyện hay saoooooo??!!” – anh thốt lên, ôm lấy mặt mình vẻ thất vọng.
Vũ đứng chống nạnh trước mặt Quân, có vẻ như đã nghe được những lời “than thân trách phận” của anh chàng thiếu kiên nhẫn này, vị thủ lĩnh bỗng nở nụ cười ma mãnh, giọng nói nghiêm nghị vang lên, làm Quân giật bắn người
- Muốn thử cơ hội nhanh nhất để trở thành đội phó không?
Quân hé ngón tay trên gương mặt ra, trợn mắt lên ngạc nhiên nhìn Vũ
- Vì hôm nay sinh nhật cậu, anh sẽ tặng cậu 1 “món quà” – Vũ hướng mắt sang nhóm “Biệt đội ám sát” – nếu hạ được 1 người trong biệt đội đó, cậu sẽ trở thành đội phó của Killer.!
· Biệt đội ám sát: Là 1 nhóm nhỏ trong Killer, gồm 7 người có năng lực ưu tú được chọn lọc bởi thủ lĩnh. Biệt đội tượng trưng cho sức mạnh của nhóm. Nếu không tính Luân, Killer hiện giờ có : Hoàng, Hải, Trung, 2 thành viên 5 sao khác và…Gia Hân là trực thuộc Biệt đội ám sát.
- Thật không??! – Quân nhảy cỡn lên
- Chuẩn bị đi, trận cậu là trận đầu tiên đấy.
- Nhưng ai là đối thủ của em mới được? – Quân méo mó cơ mặt trông rất buồn cười – nói trước là em không đấu với Hân đâu.
Vũ không trả lời cậu đàn em mà đi thẳng về phía Hoàng, nói nhỏ vào tai anh điều gì đó…rồi anh chàng đội phó ngoảnh mặt sang nhìn thẳng vào Quân, môi nở ra 1 nụ cười có phần…sắc bén…và nụ cười đó đã nói cho Quân biết, đây chính là đối thủ của anh…!
Cả nhóm bao quanh Quân và Hoàng thành 1 vòng tròn lớn, ai nấy cũng háo hức, hồi hộp cho trận đấu nảy lửa sắp tới…riêng Gia Hân là cảm thấy hơi…lo lo cho “tên phiền phức” kia, cô chẳng hiểu sao Vũ lại ác độc đến mức chỉ định người có năng lực mạnh thứ 2 trong Killer đấu với thành viên 1 sao nữa.!
- Nếu tôn trọng em thì anh phải đánh hết sức mình đấy – Quân nói nghiêm túc, tay đã thủ thế
- Không cần cậu phải nói đâu – Hoàng nhoẽn miệng cười – cố lên nhé.!
Vũ điềm nhiên ngồi bắt chéo chân trên ghế, dõng dạc hô to :” Trận đấu bắt đầu!!!”
Hoàng xông đến đấm tạt liên tục nhằm vào mặt Quân, Quân nhanh nhẹn tránh được tất cả, nhưng cũng thoáng ngỡ ngàng trước lực tay dứt khoát và có vẻ manh khủng khiếp của anh chàng đội phó này, sức nóng từ những cú đấm sượt ngang qua mặt Quân cứ như ngọn lửa hơ sát da anh vậy. Rồi Quân bất ngờ hạ người xuống, xoạt chân 1 cách mạnh bạo, nhưng Hoàng nhanh chóng bật người lên né đòn gạt chân ấy, khéo léo chống 2 tay xuống đất, co 2 chân lại, dồn sức tung cú “song phi” vào ngực cậu đàn em. Cùng lúc đó, Quân liền bật người ra theo hướng đá của Hoàng, thoát chết trong gang tất! Dù chỉ trúng 20% lực từ đòn bất ngờ ấy nhưng anh vẫn thấy nhói ở ngực kinh khủng!
3