watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Giày Thủy Tinh Của Lọ Lem
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Sau khi cơn đau đầu đã dứt, tôi để chiếc nhẫn lại chỗ cũ và ra về, nhờ chị thư kí nhắn lại với Quốc Hạo là tôi có đến nhưng không gặp.
Tối…
– Thư! Gọi anh đến có việc gì vậy? Mà lúc trưa em đến tìm anh à?
– Ừ! Em định rủ anh đi ăn nhưng cảm thấy hơi mệt nên về trước.
– Xin lỗi, hôm khác anh mời em đi ăn!
– Không cần đâu! Em có chuyện muốn nói với anh.
– Chuyện gì vậy?
– Em muốn về Việt Nam!
– Cái gì? Không được!
– Tại sao chứ?
– Không tại sao cả, anh không thể để em đi một mình được!
– Em phải đi, dù anh không đồng ý em vẫn phải đi! Em không thể sống mà không có kí ức, anh có hiểu không? – tôi bật khóc, tôi không thể chịu đựng được nữa, tôi phải tìm lại kí ức của mình.
– Thôi được rồi! Đừng khóc nữa ! Ngày kia anh sẽ đi cùng em! Được không? – Quốc Hạo ôm tôi vào lòng, an ủi.
– Cám ơn anh!
“ Anh chỉ sợ khi em trở về rồi, sẽ không còn bên cạnh anh nữa…Chap 25: Trở về – Ra đi

“ The flight from USA to Vietnam…..”
Tôi và Quốc Hạo đang ở sân bay, máy bay sắp cất cánh. Trong lòng tôi lúc này là một mớ bòng bong, vừa vui mừng vì sắp được về Việt Nam, nhưng tôi thật không khỏi lo lắng, nếu lần trở về này tôi không thể nhớ lại được quá khứ thì sẽ thế nào? Không lẽ tôi phải sống trong hoang mang và đau khổ cả đời vì không thể nhớ được quá khứ của mình sao? Nhưng không thử thì làm sao biết trước được điều gì, tôi thà đi để có hi vọng còn hơn là không.
Suốt chuyến bay Quốc Hạo không nói gì, sắc mặt không tốt cho lắm, lại có vẻ buồn. Lâu lâu Quốc hạo nhìn tôi rồi lại thở dài quay mặt đi hướng khác, ánh mắt xen lẫn sự lo lắng. Tôi biết tất cả những hành động đó, nhưng không nói gì, tôi biết Quốc Hạo không muốn tôi về Việt Nam nhưng vì lí do gì? Tôi không biết ! “Tại sao anh lại lo lắng, quá khứ của em thật sự tồi tệ như vậy sao? Anh đang lo lắng cho em hay vì một điều gì khác?”

Sân bay Tân Sơn Nhất, Việt Nam…
Cuối cùng cũng đến rồi, Quốc Hạo gọi người đến đón tôi về một căn nhà rồi bảo tôi về trước, anh ấy phải đi giải quyết một số việc.
Đem hành lí vào phòng, nằm nghỉ một lúc tôi mới nhớ ra vấn đề lớn nhất và nan giải nhất lúc này của mình là phải bắt đầu từ đâu! Thông tin của tôi không cho phép tôi tìm kiếm trong một thành phố lớn như thế này! Phải bắt đầu từ đâu đây?
Sáng nay Quốc Hạo dẫn tôi đi dạo một vòng, từ sở thú đến công viên nước, đi muốn rã chân nhưng lại chẳng được gì. Cuối cùng tự nhiên tôi lại nổi hứng muốn đi mua quần áo, chúng tôi ghé vào một shop thời trang lớn ở bên đường.
Loay hoay chọn chọn lựa lựa mãi tôi cũng lựa được mấy bộ váy, toàn là màu trắng, chắc là do trước đây Quốc Hạo từng nói màu trắng hợp với tôi. Tôi cũng chọn cho anh ấy mấy bộ đồ, đơn giản là sơmi và quần jean. Đang đợi tính tiền thì Quốc Hạo có điện thoại, bảo tôi đợi một lát.
– Linh Thư?
Giọng nữ? Ai gọi mình vậy? Tôi liền quay lại nhìn. Một cô gái cỡ bằng tuổi tôi, tóc uốn nhẹ, cô ta mặc một bộ váy màu đỏ, phải nói là cô ta đẹp, đẹp một cách sắc sảo.
– Cô gọi tôi?
– Sao cô lại ở đây? -“Không phải cô ta đã mất tích 2 năm trước rồi sao? Sao bây giờ lại ở đây nói năng tỉnh bơ như người không quen biết vậy?”
– Cô biết tôi à? Nhưng đây là shop quần áo, sao tôi lại không thể ở đây?
– Tất nhiên là tôi biết cô. Thậm chí là không thể nào quên được!
– Vậy sao? Vậy cô có biết gì về gia đình hay người thân của tôi không?
– “Không lẽ cô ta mất trí nhớ sao? Nếu đã vậy thì xin lỗi cô!”. – Cơ bản là như thế này: cô không có người thân, không bạn bè, cũng không có ai thân thích. Cô là trẻ mồ côi, lại là một người không trung thực, luôn lừa gạt tình cảm của người khác vì vậy mà không có ai muốn làm bạn với cô cả. Bây giờ thì cô biết mình là người như thế nào rồi chứ?
– Không thể nào? Sao lại có thể như vậy?
– Sao lại không thể như vậy? Bây giờ dù cô có thay đổi như thế nào thì quá khứ của cô cũng không thể thay đổi . Cô hiểu rồi chứ?
Cô ta nói xong liền quay lưng bỏ đi. Để mặc tôi ở đó, tâm trạng hoảng loạn. Tôi là người như vậy sao? Tôi là một kẻ xấu xa như vậy sao? Lí do Quốc Hạo không muốn tôi tìm lại quá khứ là như thế này sao? Nếu vậy tôi thà không biết mình là ai còn hơn nghe được những lời này.
– Thư! Em sao vậy? Sao lại khóc? Có chuyện gì vậy?
– Quốc Hạo, em không muốn ở đây nữa. Em muốn về Mĩ! Ngay bây giờ!
– Được rồi, bình tĩnh, mai chúng ta sẽ về Mĩ!
Tôi gục đầu vào vai Quốc Hạo mà khóc. Quốc Hạo là chỗ dựa duy nhất của tôi lúc này.

***
“ Xin lỗi cô! So với những gì cô đã làm với Thanh Nhung tôi thì việc này chẳng là gì cả! Có trách thì trách cô không may thôi!” – Thanh Nhung cười khẩy, mãn nguyện bước đi sau khi chứng kiến hết mọi việc xảy ra.
***
Tôi đang trên chuyến bay trở về Mĩ. Sau khi nghe những câu nói của cô gái kia, tôi thật không muốn ở lại Việt Nam một chút nào. Trên đường đi tôi đã kể cho Quốc Hạo nghe những gì cô gái kia nói, anh không nói gì chỉ khẽ thở dài.
– Quốc Hạo! Đó thật sự là quá khứ của em sao?
– Anh…
– Anh không nói có nghĩa đó là sự thật. Lí do anh không muốn em tìm lại kí ức là bởi vì nó quá tồi tệ như vậy sao? Vậy tại sao anh không nói cho em biết, em thà nghe chính miệng anh nói ra còn hơn là nghe một người khác nói về mình như vậy.
– Anh xin lỗi! Linh Thư! Những gì cô ấy nói không hoàn toàn đúng đâu!
– Không phải! Chỉ là anh đang gạt em, anh chỉ muốn an ủi em thôi!
Tôi lại khóc, thời gian gần đây tôi đã khóc quá nhiều rồi thì phải. Quốc Hạo lại ôm tôi vào lòng, đó là cách duy nhất mà anh có thể an ủi tôi. Tôi đã khóc nhiều rồi, đã để Quốc Hạo bận tâm nhiều rồi, kể từ hôm nay, tôi phải trở thành một người mạnh mẽ.
***
Tâm trạng Quốc Hạo cũng không vui vẻ gì. Anh đang thắc mắc không biết cô gái kia là ai mà lại bịa chuyện với nó như vậy. Nhưng anh cũng không thể hoàn toàn trách cô ta, bởi vì nhờ cô ta mà nó mới từ bỏ ý định tìm lại kí ức.
“ Xin lỗi em! Anh thật sự không muốn gạt em. Nhưng anh không phủ nhận anh là một người ích kỉ, anh không muốn mất em. Nếu như em nhớ lại quá khứ, liệu em có còn ở bên cạnh anh?”Chap 26: Chuyển công tác

3 năm sau…
– Quốc Hạo! Em được nhận làm ở Tổng công ty rồi!
Tôi vừa bước ra khỏi cửa công ty liền gọi điện cho Quốc Hạo. Nguyên do là tôi vừa vượt qua kì ứng tuyển xin việc tại Tổng công ty của tập đoàn Black Star. Tôi không xin vào công ty con mà Quốc Hạo đang quản lý vì không muốn người khác nghĩ tôi dựa vào anh ấy để được vào làm việc.
– Vậy sao? Chúc mừng em! Nhưng anh hơi tiếc đấy. Bây giờ em đi làm rồi, anh làm sao có thể gặp em thường xuyên nữa.
– Anh thật là…để gọi là bù đắp lại, em mời anh đi ăn!
– Được thôi! Lâu lâu mới được em đãi, anh phải ăn thật nhiều mới được!
– Vậy gặp anh tối nay nhé! Bye anh!
Tắt máy. Tâm trạng vui vẻ thì tự nhiên cảnh vật xung quanh cũng trở nên sống động lạ kì. Kể từ bây giờ tôi sẽ sống thật vui vẻ, sống cho bản thân mình.
Tôi và Quốc Hạo vẫn duy trì mối quan hệ. Mặc dù bên ngoài là chúng tôi đang quen nhau nhưng không hiểu sao tôi vẫn không thể dành hết tình cảm cho anh, trong lòng tôi vẫn còn một khoảng trống, rất lớn. Khoảng trống này tôi dành cho ai?
Sau 1 tháng làm việc, tôi được đánh giá cao nhờ khả năng giao tiếp và xử lí công việc khá ok, cùng với đó là sự động viên của các anh chị cùng phòng kế hoạch, thật may là mọi người đối với tôi khá tốt và rất thân thiện làm tôi yên tâm hơn.
Vậy mà đùng một cái, tôi nhận được quyết định chuyển công tác về Việt Nam. Lí do là công ty bên đó đang thiếu nhân viên có trình độ nên tôi và một số nhân viên khác được điều về. Không biết nên buồn hay nên vui nữa.
– Em phải chuyển công tác về Việt Nam! –tôi nói với Quốc Hạo khi chúng tôi đang ăn trưa.
– Em nói gì?
– Em nhận được quyết định chuyển công tác rồi.
– Anh sẽ bảo họ tìm người khác!
– Anh đừng làm vậy?
– Vậy em định về Việt Nam sao?
– Có lẽ vậy!
– Anh sẽ đi cùng em.
– Vậy còn công việc của anh?
– Việc đó em không cần phải lo. Anh tự có cách giải quyết!
Vấn đề được giải quyết một cách nhanh chóng bằng quyết định của Quốc Hạo. Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ làm ầm lên và không cho tôi đi nhưng không hiểu sao mọi chuyện lại dễ dàng như vậy. Quốc Hạo là một người thật sự rất khó hiểu.

***
Sau một chuyến bay dài, cuối cùng tôi cũng trở lại đây. Sau lần trở về 3 năm trước, tôi không quay lại đây một lần nào. Nhưng suốt 3 năm qua, những giấc mơ kì lạ với một người con trai vẫn xuất hiện trong giấc ngủ của tôi. Phải chăng tôi đã bỏ quên điều gì?
***
Kiệt đang trên đường đi làm, hằng ngày thì cứ thẳng tiến thôi nhưng hôm nay lại nổi hứng ngắm nhìn xung quanh. Và khi đang nhìn như vậy Kiệt bỗng nhận ra một dáng người.
“Đó không phải là Linh Thư sao? Không thể nào, đã 5 năm rồi, sao cô ta lại ở đây được chứ!”
Tuy nghĩ như vậy nhưng Kiệt vẫn dõi theo dáng người đó, nhưng xa quá nên không thấy mặt được. Cùng lúc đó thì người đó lên một chiếc xe buýt đi ngược chiều và cho Kiệt rơi đài.

Hôm nay là ngày nó đi làm đầu tiên và ra mắt mọi người trong công ty. Quốc Hạo thì dù làm trong tập đoàn nhưng lại ở một chi nhánh khác. Không biết hôm nay là ngày xui gì mà đường lại kẹt xe lâu như vậy chứ? Báo hại nó ngay ngày đầu đã đi trễ rồi. Giờ này chắc mấy người chuyển công tác cùng nó đã đến và ra mắt mọi người hết rồi, chỉ còn một mình nó. Chưa gì đã có ấn tượng đi làm trễ rồi thì sau này làm sao mà sống được chứ!
Nó đi mà như chạy vào công ty, mặc dù đang mặc váy nhưng vì trễ rồi nên sớm chừng nào hay chừng đó. Nó dáo dác tìm phòng kế hoạch, tòa nhà rộng như vậy biết tìm đâu bây giờ? May mà nó hỏi thăm được một chị nhân viên nên mới tìm ra.
– Chào mọi người, em là nhân viên mới chuyển công tác, mong được mọi người giúp đỡ! –nó nói sau khi vào đến phòng kế hoạch.
Sao không có ai nói gì hết vậy? Không lẽ vì ấn tượng đi làm trễ của nó nên nó bị mọi người tẩy chay?
– Em là Linh Thư? – một anh chàng khá bảnh hỏi nó. Sau này nó mới biết anh ta là trưởng phòng kế hoạch.
– Vâng!
– Mọi người! Chào đón thành viên mới đi chứ! –anh chàng mỉm cười nói với cả phòng.
Vậy là mọi người đồng loạt vỗ tay chào đón thành viên mới. Bây giờ nó mới thở phào nhẹ nhõm được. May quá!
– Linh Thư! Em mang tập tài liệu này lên phòng Phó tổng giùm chị nhé! Chị phải đi có việc một lát! -Chị Hằng ngồi kế bên nó nói.
– Vâng! Nhưng phòng Phó tổng ở đâu ạ?
– Em cứ đi lên lầu, rẽ trái, đi thẳng, phòng nằm cuối hành lang là phòng Phó tổng.
– Vâng!

Nó cầm xấp tài liệu rồi bắt đầu hành trình đi tìm phòng Phó tổng. Xem nào, lên lầu… rồi rẽ trái… đi thẳng…. phòng nằm cuối hành lang. Chắc là phòng này rồi, bên ngoài có tấm biển đề “P. Phó tổng giám đốc” cơ mà.
Nó gõ cửa.
– Mời vào!
Sao giọng nói này…tự nhiên trong đầu nó lại mang máng gì đó, đã lâu rồi nó không có cảm giác này. Người nó tự nhiên lại mất bình tĩnh.
– Ai vậy? Cửa không khóa! – người ở trong có vẻ bực bội. Nhưng nó lại đang hoang mang, tự trấn tĩnh lại nó bước vào.
– Phó tổng giám đốc! Tôi được nhờ mang tập tài liệu này cho anh!
Nghe nó nói, người mà nó gọi là Phó tổng giám đốc liền ngước mặt lên. Giọng nói này…đã lâu rồi anh không được nghe, dù có muốn nghe cũng đã nghĩ rằng không còn cơ hội nữa, nhưng hôm nay, dáng người này, gương mặt này, giọng nói này, là nó, thật sự là nó.
– Linh Thư! Em đã về rồi! Em đã đi đâu vậy? Anh đã tìm em rất lâu!
Anh tiến về phía nó, đưa bàn tay sờ lên gương mặt nó để chắc rằng đây không phải là mơ, anh ôm nó. Ngay từ giây phút nhìn thấy gương mặt anh, một cảm xúc mạnh mẽ dâng lên trong ý thức, nhưng nó bất lực, người này là ai? Tại sao nó lại có cảm giác gần gũi như vậy? Nó vội đẩy anh ra.
– Phó tổng giám đốc! Anh biết tôi sao?
– Em nói gì vậy? Sao anh lại không biết em chứ? Em đang đùa anh đúng không?
– Nhưng… anh là ai?
– Linh Thư! Em sao vậy? Anh là Thiên Phong! Em không nhớ anh sao? Không lẽ 5 năm qua khiến em không còn nhớ anh?
Từng câu từng chữ của anh dội vào tâm trí nó. Nó cảm thấy đầu đau dữ dội.
– Xin lỗi anh! Nhưng 5 năm trước tôi bị tai nạn và mất trí nhớ! Tôi không nhớ gì cả! Tôi không nhớ gì cả!
Nó bây giờ giống như lúc nó mới hồi tỉnh trong bệnh viện, nó bật khóc, tay ôm đầu khuỵu hẳn xuống sàn nhà. Những tưởng 3 năm qua nó đã thôi không muốn tìm lại kí ức, nhưng nó biết suốt thời gian qua nó đã bỏ quên nhiều thứ, những câu nói của cô gái kia mặc dù làm nó đau nhưng nó lại không hề có một chút ấn tượng nào với quá khứ đó cả. Và hôm nay, những câu nói của anh như chạm vào trái tim nó, nó muốn tìm lại quá khứ, nhưng nó phải làm gì đây trong khi nó không nhớ một chút gì…
Anh nhìn nó. Tai nạn? Mất trí nhớ? Thì ra vì lí do này mà nó đã rời xa anh suốt 5 năm, cho dù anh có nỗ lực tìm kiếm. Anh quỳ xuống bên cạnh nó, ôm nó vào lòng nói trong đau khổ:
– Không thể nào! Anh đã tìm kiếm em, cho dù người khác cho rằng em đã chết, anh vẫn không ngừng tìm kiếm, không ngừng hi vọng. Cho đến hôm nay, khi anh tuyệt vọng, đau khổ thì em lại trở về, xuất hiện trước mặt anh nhưng lại không nhớ một chút gì. Em bảo anh phải làm sao?…Không được! Anh nhất định phải làm cho em nhớ lại mọi thứ, nhớ lại tất cả những gì chúng ta đã trải qua. Em không được quên anh, tuyệt đối không thể quên!
Anh kéo nó ra khỏi phòng, chạy ra bãi đỗ xe trước con mắt kinh ngạc của toàn bộ nhân viên trong công ty. Lên xe và chạy thẳng đến ngôi nhà mà anh và nó đã sống. Kể từ ngày nó mất tích, anh không trở về căn nhà này, bởi vì anh sợ nếu trở về sẽ lại tưởng như nó đang ở đây. Như vậy thì anh sẽ không chịu đựng nổi.
– Đây là đâu vậy?
– Đây là nhà của chúng ta, là ngôi nhà mà anh và em đã sống trước khi em mất tích!
– Vậy sao?
Nó đi vào căn nhà, nhìn ngắm mọi thứ, chợt nó nhớ lại một điều liền quay lại hỏi Phong:
– Có phải…trước đây tôi thích gấu bông hay có một điều gì trong quá khứ liên quan tới gấu bông không?
– Sao em lại hỏi vậy?
– Bởi vì trước đây khi đi dạo, tôi từng có một cảm giác rất lạ khi nhìn thấy một con gấu bông màu hồng trong cửa hàng.
Anh khẽ mỉm cười. Kéo tay nó lên phòng của nó.
– Chính là nó! –anh chỉ tay vào con gấu bông màu hồng trên giường.- Con gấu bông đó là anh đã mua cho em, là món quà đầu tiên anh tặng em.
Nó tiến đến nhìn con gấu bông, đưa tay sờ lên lớp lông mịn màng của con gấu. Thì ra cái cảm giác mà nó cảm thấy lúc đó là liên quan đến con gấu bông này. Thì ra những ấn tượng một khi đã in sâu trong lòng thì khó quên đến vậy!
Phong vẫn đứng nhìn nó. Suốt thời gian qua anh cứ tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại nó nữa. Nhưng hôm nay nó đang ở đây, đứng trước mặt anh. Nhưng anh phải làm sao đây, phải làm sao để nó có thể nhớ lại mọi việc?
– Chúng ta về thôi!
– Về đâu?
– Công ty!
– Sao lại về công ty?
– Cho em gặp vài người.
Nó chưa kịp hỏi thêm đã bị Phong kéo đi, vừa nãy mới đi ra, bây giờ lại cầm tay nó đi vào công ty trước sự ngạc nhiên của mọi người. Nhưng khi anh cầm tay nó, nó không hề có cảm giác xa lạ, mà

Trang: « Trước 1910
11
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 3