watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Kẻ Cướp Tình Yêu
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


_Em phải đợi đồ khô mới mặc được!!
Thạc Hy chống hai tay lên thành ghế và đứng bật dậy:
_Vậy tôi sẽ chờ bên ngoài! Vừa dợm bước đi thì anh đã phải khựng lại vì Thiên Mỹ vừa ôm lấy anh từ phía sau. Cổ thỏ thẽ:
_Anh đừng đi!!
Thạc Hy lạnh lùng nói:
_Mau buông ra!
Thiên Mỹ xuống giọng van nài:
_Xin anh, hãy để em được ôm anh một lần như thế này!

Cửa phòng bất chợt bị xô bật ra Đan nhìn hai kẻ đang đứng trong phòng vẻ mặt giận dữ. Song cô vẫn cố gắng dùng chất giọng ngọt ngào để nói với hai kẻ đó:
_Bỏ tôi bơ vơ suốt buổi tiệc để đến đây giải khuây à??
Thiên Mỹ nhìn Đan giả vờ ngượng ngùng. Đan ngước đôi mắt ướt nhìn Thạc Hy cô nhếch miệng cười:
_Tôi đi đây!! nói rồi cô quay đi và sập mạnh cửa phòng lại. Đôi mắt ướt trở nên cay xè từ lúc nào. Quân đang đứng tựa người vào tường thấy Đan quay ra vội hỏi:
_Em không sao đó chứ??
Đan nhìn Quân mỉm cười:
_Cám ơn anh vì đã cho em biết con người thật của anh ta!!
Quân đưa tay lên gạt nhẹ lọn tóc lòa xòa trên mặt Đan mỉm cười:
_Anh đưa em về nhé!!
Đan lắc đầu vẻ mặt buồn bã:
_Em chưa muốn về, mình đi “lắc” đi!
Quân nghiêm mặt:
_Không phải quỵ lụy đến thế chứ??
Đan mỉm cười:
_Chỉ để giải tỏa tâm trạng thôi!
Quân nhẹ gật đầu rồi mỉm cười:
_Vậy đi thôi!

Tại một quán Bar khá đông đúc nơi trung tâm thành phố....

Tiếng nhạc xập xình, những ánh đèn màu loe lói, những bóng người đang nhảy nhót hết mình theo điệu nhạc. Vài ba cặp tình nhân quấn lấy nhau bằng những vũ điệu vô cùng khiêu gợi. Đan lách người đi xuyên qua dòng người đang say trong tiếng nhạc. Quân cũng nối gót theo sau Đan không rời. Họ dừng lại nơi quầy Bar.Đan mỉm cười với anh chàng Bartener:
_Hai ly Vodlka nhé!!
Anh chàng Bartender mỉm cười chào lại rồi mau chóng pha chế hai ly Vodlka cho Đan. Cầm ly rượu rượu trên tay Đan lắc nhè nhẹ. Quân ngồi kế bên mỉm cười nói:
_Xem ra có kẻ tâm trạng kém lắm!!
Đan quay sang nhìn anh chàng rồi giơ ly Vodlka của mình lên:
_Cụng ly nào!
Tiếng hay chiếc ly miểng va vào nhau kêu cái “keng”, Đan đưa ly Vodlka lên và nốc một hơi sạch trơn.
_Thêm nữa nào!!
Quân hồ hởi đề nghị:
_Nhảy cùng chứ??
Đan mỉm cười:
_OK!!
Thế là hai kẻ đó kéo nhau ra sàn nhảy và hòa vào dòng người đang say trong điệu nhạc kia...

“....”

Sau một hồi nhảy nhót khiến cơ thể Đan mỏi rã rời. Cô được Quân đưa về nhà. Đứng trước cửa nhà Đan Quân mỉm cười:
_Đến rồi em vào đi!
Đan mỉm cười:
_Hôm nay cám ơn anh nhé!
_Không có gì đâu!!
Quân mỉm cười anh đút tay vào túi quần rồi thủng thẳng bước đi. Đan cũng mở cửa và vào nhà và đi thẳng về phòng ngủ. Mặc kệ không gian tối đen Đan cũng chẳng buồn bật đèn vì bây giờ với cô tất cả mọi thứ đêu trở nên đen đủi.
_Giờ này mới về à?
Giọng nói trầm khàn của kẻ đang ngồi trên ghế sofa lẫn trong màn đêm kia khiến Đan giật mình quay ngoắc lại nhìn kẻ đó, vẻ mặt không giấu nổi sự ngạc nhiên:
_Anh làm sao vào được đây??
Thạc Hy không đáp anh bâng quơ hỏi:
_Người có đầu óc ngây thơ dễ tin người thì làm sao “giựt bồ” của người khác??
Đan nheo mắt nhìn anh:
_Em không tin ai cả, em chỉ tin vào những điều chính mắt em nhìn thấy thôi! Đan hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra. Đôi mắt ướt vẫn nhìn chằm chằm vào kẻ đang ngồi trên ghế:
_Và cũng tại vì anh chưa bao giờ bảo rằng thích em cả!
Khóe miệng Thạc Hy khẽ nhếch lên đôi chút:
_Có cần thiết phải nói ra không??
Đan vội nói:
_Tất nhiên rồi!
_Lại đây!
Đang ương bướng:
_Em không lại đó đâu!
Vẫn cái chất giong trầm khàn quen thuộc Thạc Hy hỏi:
_Tại sao?
Đan đan hai tay vào nhau, đôi mắt dần chuyển xuống nền âm lượng được giảm xuống rõ rệt:
_Vì ngồi gần anh em cảm thấy thật khó thở!
Thạc Hy bất nhẫn lặp lại:
_Lại đây!
Đan bướng bỉnh nói:
_Em nói là không mà!!

Bất chợt Thạc Hy đứng lên đùng đùng bước đến cạnh Đan, còn cô nàng thì toan quay lưng bỏ chạy nhưng bị ai kia nắm lấy tay và kéo mạnh khiến đan ngả ngay vào vòng tay to lớn của Thạc Hy. Đan hốt hoảng la lên:
_Buông em ra, buông em ra!
Chất giọng trầm khàn cất lên nhắc nhở song lại đầy quyền lực:
_Yên lặng!!
Đan lập tức dừng lại. Khuôn mặt cô dần ưng hồng lên. Thạc Hy cúi xuống khẽ nói:
_Em có biết em khiến tôi phải lo lắng thế nào không??
Thạc Hy chậm rãi tiếp:
_Tôi không thể nói yêu em thì em sẽ không ở bên cạnh tôi nữa sao??
Đan lúng túng:
_Không phải, chỉ là em rất muốn nghe!!
Thạc Hy cúi xuống hôn vào vầng trán cô khẽ nói:
_Có những thứ chỉ cần cảm nhận!!
Đan ngước lên nhìn Thạc Hy:
_Thật sao??
Thạc Hy nhẹ gật đầu, đôi mắt màu nâu hổ phách đang nhìn xoáy vào cô. Cả không gian trở nên yên lặng đến đáng sợ. Tim Đan như đang muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực. Cô sợ nếu cứ yên lặng như thế thì Thạc Hy sẽ nghe thấy tiếng tim cô đập mất. Đan khẽ nói:
_Để em đi bật đèn!
Bàn tay to lớn ấm áp của Thạc Hy vội nắm lấy tay Đan:
_Cứ để vậy đi!! nói rồi anh ngồi xuống và kéo Đan ngồi xuống theo.
_Ngủ đi!! nói rồi anh đưa tay kéo đầu cô tựa vào vai anh. Đan thoáng ngạc nhiên nhưng cô vẫn không phản ứng gì mà chỉ còn biết vờ như ngủ thật. Khóe miêng xinh xắn nhoẽn thành nụ cười. .
« 1 »Chương 19 : Có những lúc chỉ cần cảm nhận
Song Nhi giật mình thức giấc sau một đêm dài đầy mệt mỏi và nước mắt. Đưa tay lên sụi dụi mắt cô đưa mắt nhìn những tia nắng mai xuyên từ bên ngoài vào cửa sổ rồi cô lồm cồm ngồi dậy và vào toa lét vệ sinh trước khi xuống nhà.

Thấy Thiên Quốc đang ngồi ăn sáng cùng bà quản gia Song Nhi vội quay lên lên lầu nhưng bà quản gia vội kêu:
_Song Nhi lại đây ăn sáng đi!!
Thiên Quốc ngừng ăn rồi đưa mắt nhìn cô vẻ mặt vẫn lạnh lùng như thường ngày. Song Nhi xua tay:
_Tôi chưa đói, hai người cứ ăn trước đi, tôi đi dọn phòng đã!! nói rồi cô vội vã quay đi.

Cửa phòng Thiên Quốc chậm rãi mở ra, chiếc giường đêm qua như đập ngay vào mắt cô, phút chốc cô thoáng rùng mình. Bước nhanh đến chỗ chiếc giường cô kéo nhẹ tấm chăn đôi mắt cô dán chặt vào tấm gra trắng muốt. Dường như không tìm được thứ cần tìm nên Song Nhi vội kéo hết tấm chăn lên và dáo dác tìm kím:
_Sao lại không có chứ??
_Tất nhiên là không có rồi!! Thiên Quốc đã đứng sau lưng cô từ khi nào lúc này mới lên tiếng. Song Nhi giật mình quay lại nhìn anh ngỡ ngàng pha lẫn uất ức. Ánh mắt Thiên Quốc vẫn nhìn cô lạnh lùng, giọng mỉa mia:
_Cô quên rằng trước tôi còn có lão già đó sao??
_Anh...!! Song Nhi thốt lên nhưng rồi lại thôi, đôi mắt cô nhìn Thiên Quốc đầy thất vọng. Cô dịu giọng:
_Tôi đi đây!! nói rồi đi thẳng một mạch ra khỏi phòng, nước mắt lại lăn dài xuống đôi gò má. Tại sao cô lại thấy đau lòng đến như vậy chứ? Đến ngay chính bản thân cô cũng không thể hiểu nổi vì sao cô lại đau lòng đến thế?

Cánh cửa phòng hờ hững khép lại sau lưng Thiên Quốc. Anh bước đến và ngồi thụp xuống giường đưa hai tay lên ôm lấy đầu cái đầu đang nhức muốn nổ tung lên. Đôi mắt nhìn đăm đăm xuống nền gạch một cách vô hồn.

Suốt cả ngày hôm đó Song Nhi cứ ở lì trong phòng. Cô cứ đứng tựa người vào thành cửa sổ thẫn người ra nhìn xuống cái hồ sen bên dưới. Lâu lâu khóe miệng lại nhếch lên thành nụ cười chua chát. Tiếng gõ cửa phòng kéo Song Nhi ra khỏi dòng suy nghĩ cô đưa tay lên quẹt giọt nước còn đọng trên khóe mắt rồi bước đến mở cửa. Thiên Quốc đưa cho cô bộ váy rồi nói:
_Chuẩn bị đi, 15 phút nữa sẽ đi! Nói rồi anh quay bước đi. Song Nhi ôm độ váy và nhìn theo anh một cách khó hiểu. Cô vội vàng thay bộ váy Thiên Quốc và đưa cho. Có vẻ như bộ váy rất hợp với cô. Màu tím sen thật sự khiến cô trông rất thanh khiết. Vội lục lội trong tủ cô lôi ra một cây kẹp bước bằng đá lấp lánh rồi cài lên mái tóc. Xong xuôi đâu đó Song Nhi bước xuống nhà. Thiên Quốc đang ngồi đợi trên ghế sofa thấy Song Nhi xuống nên anh đứng lên và vơ lấy cái áo khoác rồi đi ra cửa. Song Nhi cũng vội đi theo sau anh.

Ngồi trên xe Thiên Quốc vẫn giữ thái độ im lặng đến đáng sợ, còn Song Nhi thì trông khá căng thẳng. Cô đan hai tay vào nhau mắt nhìn đăm đăm về phía trước.
_Chẳng có gì phải lo lắng cả!! Thiên Quốc lạnh lùng nói.
Song Nhi ngạc nhiên quay sang nhìn Thiên Quốc nhưng thấy mắt anh chàng vẫn đang nhìn về phía trước lái xe nên đành thôi.

Chiếc xe lướt nhanh trên đường cao tốc và dừng lại trước một căn biệt thự khá hoành tráng. Trước cổng biệt thự vài chiếc ô tô được đậu nối đuôi nhau dọc theo bên đường. Thiên Quốc đẩy cửa xe bước xuống và đi vòng sang mở cửa cho Song Nhi. Anh đưa tay ra cho cô choàng tay vào khẽ nhắc nhở:
_Tự nhiên vào, đối tác lớn của tôi đó!!
Dường như hiểu ra ý Thiên Quốc nên Song Nhi nhoẽn miệng cười chào mọi người xung quanh. Một vị phu nhân trông rất sang trọng bước đến chỗ Song Nhi và Thiên Quốc mỉm cười:
_Rất vui vì cậu đã đến!!
Thiên Quốc mỉm cười:
_Tôi rất vinh hạnh vì đã được phu nhân chiếu cố!!
Vị phu nhân đó lại mỉm cười rồi quay sang nhìn Song Nhi:
_Còn cô gái này là...!!
_Đây là vợ chưa cưới của tôi!!
Song Nhi thoáng ngạc nhiên nhưng chợt nhớ ra lời dặn của Thiên Quốc nên cô quay sang nhìn bà phu nhân mỉm cười dịu dàng nói:
_Chào phu nhân!!
Vị phu nhân xuýt xoa:
_Hai người rất xứng đôi, Khi nào sẽ mời tôi ăn mừng đây??
Thiên Quốc cười xòa:
_Chuyện đó chúng tôi vẫn chưa tính đến!!
Vị phu nhân đó lại mỉm cười:
_Hai người cứ tự nhiên nhe, tôi phải đi tiếp khách một chút!!
Thiên Quốc dịu dàng hỏi:
_Ăn một tí nhe!!
Song Nhi khẽ gật đầu. Thiên Quốc dẫn cô đi một vòng và kéo ghế cho cô ngồi xuống một cái bàn cạnh một cái hồ cá khá to. Song Nhi đưa mắt quan sát chung quanh. Chỗ cô đang ngồi quả thật rất đẹp cứ như là đang hòa mình vào thiên nhiên vậy. Một anh chàng phục vụ bước đến nói nhỏ vào tai Thiên Quốc gì đó mà Song Nhi chỉ thấy anh gật đầu ra vẻ hài lòng.

Một lúc sau, anh chàng phục vụ quay trở lại trên tay bưng một khay thức ăn. Anh chàng mỉm cười với Song Nhi và đặt xuống chỗ cô nàng một đĩa bít tết to tổ bố cùng một ly rượu vang đỏ.
_Sao nhiều vậy??
_Ăn hết đi!! Thiên Quốc lạnh lùng nói như ra lệnh. Song Nhi ngước lên nhìn Thiên Quốc rồi cúi xuống bắt đầu cứa rời từng miếng bít tết và cho vào miệng. Bấu không khí trở nên ngộ ngạt khi hai kẻ mỗi người mang một suy nghĩ riêng không ai nói với ai câu nào. Cho tới khi vị phu nhân vừa nãy quay lại:
_Ta có làm phiền hai người không??
Thiên Quốc vội đứng lên đáp:
_Không đâu, chúng tôi đang tính quay lại buổi tiệc!
Vị phu nhân cười nói:
_Mọi người đang khiêu vũ có thể hai người cũng muốn khiêu vũ đấy!
Thiên Quốc gật đầu:
_Vâng thưa phu nhân!!nói rồi Thiên Quốc kéo tay Song Nhi đi theo vị phu nhân ấy. Song Nhi khẽ nói vừa đủ Thiên Quốc nghe:
_Em không biết khiêu vũ!
_Không sao đâu!! đó là ba từ cuối cùng Song Nhi nghe được khi tiếng nhạc bắt đầu trỗi lên. Anh kéo cô ra giữa sân. Bàn tay to lớn của anh nắm lấy tay cô. Tay còn lại đặt yên vị trên eo cô. Song Nhi thoáng ngượng ngùng nhưng rồi cũng phải đặt tay còn lại trên vai anh. Cô gục đầu vào vai anh, mùi nước hoa trên áo anh thoang thoảng sộc vào mũi cô. Mặc dù vòng tay anh rất to lớn nhưng không hiểu sao trong lòng cô cứ nơm nớp lo sợ khiến cơ thể không thể nào thoải mái được. Dường như cảm nhận được điều đó Thiên Quốc cúi xuống nói khẽ vào tai cô:
_Tôi khiến cô sợ đến thế sao??
Song Nhi ngước mắt lên nhìn anh nhưng rồi lại cụp mắt xuống:
_Không phải, chỉ là chưa từng khiêu vũ thôi!
_Cô đang run!
Dường như không chịu nổi cảm giác quái đản này nữa Song Nhi liền rụt tay lại thoát khỏi anh nhưng bàn tay to lớn kia lại không đồng ý. Anh siết chặt lấy cô hơn:
_Nhảy cho hết đã, tính làm tôi mất mặt sao??

Bản nhạc vừa dứt là Song Nhi rút tay ra khỏi tay Thiên Quốc ngay. Một người đàn ông đã đứng tuổi tiến đến bắt tay với Thiên Quốc:
_Đã lâu không gặp cậu!

Sau một hồi lâu trò chuyện với người đàn ông đó. Thiên Quốc bắt đầu cảm thấy thiếu thiếu sự hiện diện của ai đó. Anh bắt đầu rảo bước đi tìm khắp nới nhưng bóng dáng của Song Nhi vẫn mất tăm. Anh hỏi thăm người gác cổng thì biết cô đã về từ lâu. Cảm thấy tức giận Song Nhi vô cùng anh leo lên xe và phóng thẳng một mạch về nhà nhưng cái không gian im lìm ở nhà lại khiến cơn tức giận trong anh dần dịu xuống. Đèn phòng Song Nhi vẫn chưa mở không gian vẫn tối đen như mực hỏi bà quản gia thì biết Song Nhi vẫn chưa về, quần áo vẫn còn nguyên chỗ cũ. Nếu là bỏ nhà đi thì cũng không đúng. Vậy rốt cuộc cô đã đi đâu??

Ngồi trên ghế sofa anh nhấp nháp ly rượu và chờ đợi. Trong lòng nóng như lửa đốt. Tiếng chuông đồng hồ điểm 12 giờ khiến anh càng nóng lòng hơn. Đã khuya thế này cô có thể đi đâu chứ?? Khoác vội cái áo khoác lên người anh leo lên xe phóng đi. Tâm trạng càng trở nên rối rắm hơn khi không biết phải đi đâu để tìm. Cứ thế anh rong ruổi khắp các con đường. Mắt dáo dác tìm kím nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu. Anh nhếch miệng cười:
_Cô ta bỏ đi rồi! Chán nản anh phóng xe về nhà. Bóng dáng người con gái nhỏ nhắn đang đi dọc trên con đường đêm khiến đôi mắt anh rực lên. Song Nhi đang rảo bước về nhà. Đôi mắt ươn ướt vẻ mặt mệt mỏi, đôi môi hồng tái đi vì cái lạnh của trời đêm. Anh dừng xe lại bên lề đường đùng đùng leo xuống xe và đùng đùng tiến thẳng đến chỗ cô vẻ mặt giận dữ:
_Cô có biết mấy giờ rồi không hả??
Song Nhi ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe vẫn còn ươn ướt nước mắt. Cô cười nhạt:
_Biết chứ!!
_Sao cô dám bỏ về một mình hả??
_Xin lỗi! Tiếng “xin lỗi” phát ra từ miệng cô một cách yếu ớt đến thảm thương. Thiên Quốc kéo tay cô đến chỗ xe mở cửa và đẩy Song Nhi vào xe rồi anh cũng leo lên xe và chạy đi.
Song Nhi lặng thinh nhìn sang hai bên đường ánh mắt buồn rười rượi. Bất ngờ anh thắng xe lại rồi chồm người ra phía sau lấy cái ao khoác và đưa cho cô:
_Mặc vào đi!
Song Nhi nhìn anh rồi ngoan ngoãn làm theo. Cô tựa đầu vào kính xe. Ngoài trời những giọt sương đêm vô tình rơi xuống và tụ lên kính xe. Mệt mỏi cô dần chìm vào giấc ngủ mặc kệ những gì đang xảy ra xung quanh.

Xe đậu lại trong gara một cách nhẹ nhàng. Thiên Quốc nhẹ nhàng bế Song Nhi về phòng. Sau khi đắp chăn cho cô anh lặng lẽ quay trở về phòng mình. Ngã người xuống nệm anh dần nhắm mắt lại. Thù hận bấy lâu nay khiến anh thật sự cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

“.....”

Sau một đêm dài ngon giấc Song Nhi giật mình thức dậy. Cô xuống phòng khách thì chỉ thấy bà quản gia đang lui cui dưới bếp nấu ăn.
_Hôm nay tôi sẽ làm gì??
Bà quản gia ngừng thái rau và quay sang nhìn Song Nhi:
_Hôm nay cô không cần làm gì cả!
Song Nhi ngạc nhiên nhìn bà quản gia:
_Không cần dọn phòng cho cậu chủ luôn à??
Bà quản gia thở hắt ra:
_Từ sáng cậu chủ đã ra sân bay rồi, tôi nghe nói là đi công tác khoảng 1 tháng nữa mới về nên cô không cần thường xuyên dọn dẹp nữa!!
_Đi công tác??
_Uhm!! nói rồi bà quản gia quay lại với công việc thái rau dang dở ban nãy. Còn Song Nhi thì quay về phòng, tâm trạng bỗng chùn xuống, cảm thấy man mác buồn.

Tựa người vào thành cửa sổ nhìn xuống ao sen phái bên dưới. Vài cơn gió thoảng qua mang theo cái hương thơm nhè nhẹ của hoa sen vào phòng, Song Nhi đưa mắt nhìn xuống ao sen, đôi mắt buồn rười rượi. Không biết từ bao giờ cô lại thích nhìn cánh đồng hoa sen này đến thế. Chương 20 : Khoảng cách

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 42