watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Ai Mới Là Siêu Quậy
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


-…
-Sao mày không nói, Han Yu à, mày hãy nghĩ lại đi, Ha Ra nó đi là tại mày đo , hức..hức – Ngọc Băng vừa nói vừa rưng rưng.
-Thôi đi Ngọc Băng, mày nói Ha Ra sẽ giận đo – Ngọc Linh cũng khóc, khóc cho mấy đứa bạn thân.
-Rốt cuộc chuyện này là sao, NGọc Băng nói đi – Han Yu chỉ ngồi im.
-NGọc Băng à – Kỳ Thiên nhăn mặt nói khi thấy girl khóc.
-Được, Ha Ra trước khi đi đã tới gặp mày –NGọc Băng đưa tay lên chùi nước mắt.
-Tao biết – Han Yu nói nhớ lại lần ở quán bar sau khi biết Ha Ra tới thì anh đã gấp rút chạy ra tìm nhưng không gặp, cuối cùng bây giờ anh đã biết cảm giác đó là gì….
-Hừ, mày biết, vậy sao mày lại để nó thấy cái cảnh đó hả ….mày có biết Ha Ra nó đau lòng lắm không hả – NGọc Băng như gào lên, cô không kiềm chế được nước mắt rơi như mưa…
-Cái gì –Han Yu bất ngờ, HA Ra đau lòng ư, chẵng lẽ….
-Đúng, HA Ra nó thích mày, nó thích lâu rồi nhưng không dám nói, mày biết tại sao không, tại nó mặc cảm, nó nghĩ nó không xứng với mày, vì mày nên nó mới đi đó – NGọc Băng nói nước mắt cứ rơi, cô lao ra khỏi bar, kiềm chế cảm xúc ư, cô làm không được, thật ra cô cũng không trách gì Han Yu nhưng cô không thể nào nhìn thấy anh như vậy được, cứ như thế này thì làm sao Han Yu hiểu được lòng Ha RA chứ.
-NGọc Băng à – NGọc Linh kêu nGọc Băng lại rồi cũng lao ra ngoài, vừa đi cô vừa lau nước mắt, cô không dám nói vì cô sợ bạn cô đau lòng,….
-Ngọc Băng, NGọc Linh – Tuấn Minh và Kỳ Thiên kêu họ lại nhìn lại Han Yu, kết cuộc của tình yêu đấy ư….

1 tuần trôi qua, không khí lớp học cũng đã trở về nhốn nháo như mọi ngày, Han Yu thì trầm lặng ít nói hơn, chỗ ngồi bên cạnh anh luôn để trống, anh biết Ha RA sẽ trở về.
-Nào, nào lớp chúng ta chuẩn bị sang phòng thí nghiệm nào – Ông thầy bụng phệ dạy môn Hóa Học ở trên nhăn mặt với lũ học sinh đã cho ông leo cây nãy giờ trên phòng thí nghiệm, làm ông phải sang đây vận động từng đứa.
-Ôi zời – Nhiều đứa trong lớp thở dài, nhăn mặt kêu gào.
Bọn nó cũng vậy nhưng cũng phải đứng dậy đi theo lời ông thầy,..trên đường đi chúng nó nói chuyện rôm rả, Devil (Tuấn Minh ), với Ngọc Băng vẫn cãi nhau như mọi khi còn Ngọc Linh (Yumi) thì chỉ mới lỡ lời nói ra 1 câu tiếng anh thôi thì đã bị Kỳ Thiên ( Ken) dùng dằng..để lại 1 ánh mắt buồn bã phía sau đáng ra giờ này anh và Ha Ra đang bàn luận về mấy đứa nhiều chuyện này,..
-Dạo này Ha Ra không thấy liên lạc gì với tao hết mày ơi – NGọc Linh than vãn , mặt hơi buồn bã nói với NGọc Băng.
-Ừ, tao cũng….
Rầm…….
-Á………
-Ây zui, đứa nào mà không có mắt vậy hả ?? – NGọc Linh (Yumi) tức giận la làng, đau xót cho cái mông đang an tọa dưới đất….Chuyện là cô đang nói chuyện với Ngọc Băng ( đang đi trên hành lang tới phòng thí nghiệm ) thì bị tông cái rầm đầu óc chóng váng,..
-Xin lỗi – Một giọng nói trầm ấm vang lên, là con trai…từ chỗ phát ra tiếng nói mà tính toán thì chắc chắn người nói cũng đang an toạn dưới đất giống cô.
Ngay lúc đó thì Ngọc Băng với mấy đứa trong lớp cô nháo nhào tới đỡ cô dậy.
-Nè, đi đứng kiểu gì vậy hả ??? – Ngọc Băng đỡ Ngọc Linh dậy xong mới tức giận chửi mặc dù chưa nhìn rõ mặt người đó là ai.
-NÈ, biết bọn này là ai không hả, đi đứng kiểu gì vậy.
-Nè..
Mấy đứa trong lớp cô bất bình chưởi mắng lại, tức giận …. đoàn kết ghê nhỉ.
-Ha ha ha, ai bị té dậy ta đáng đời – Ken với 2 người kia nãy giờ đang lẽo đi đằng sau giờ mới tới nơi thấy Ngọc Linh đang đầu óc choáng váng thì mới cười ha hả.
-Im không tao cắt lưỡi bây giờ – NGọc Linh nghe vậy nhanh chóng ổn định lại tinh thần..
-Không im đấy làm gì được nhau nào – Ken nói lại.
-Hừm, nè ,.. hồi nãy đứa nào đụng trúng tao z – Ngọc lInh tức giận quay qua là lớn.
-Là tôi – Lại giọng nói trầm ấm đó vang lên, thật là …anh ta nãy giờ đã đứng dậy và nghe cuộc cãi nhau của tụi nó , đúng là con nít, anh ta ngẩng đầu lên cười, nụ cười có thể làm cho ai nhìn thấy cũng ngất ngây, nhưng đối với cái lớp cá biệt thì đã miễn dịch từ lâu với bọn của Devil rồi cho nên chắc chắn anh chàng này khó thoát đây..
-Ơ – Ngọc Linh (Yumi) hơi sửng sốt, người này rất quen chắc chắn cô đã gặp rồi nhưng gặp ở đâu thì cô bó tay.
-Hì, chẵng lẽ cô quên tôi rồi sao – Anh ta lại tiếp tục cười và nói làm lớp bọn nó im lặng nhìn kĩ anh ta, Ngọc Băng cũng vậy/
-Mày quen thằng này à – NGọc Băng chỉ chỉ nói.
-Nè, nè sao lại gọi tôi là thằng này, thằng nọ, tôi có tên đàng hoàng nha – Anh ta bất mãn nói, đường đường là đại thiếu gia đàng hoàng sao lại để cho 1 đứa con gái chỉ vào mặt được, dù cô ta có xinh đẹp đấy ( quá xinh luôn ấy chứ, hic).
Ngọc Linh vẫn đứng gãi đầu.
-Nè, đừng thấy con gái là bắt nạt nhé – Tuấn Minh ( Devil) nói lại, anh cười nửa miệng.
-Đừng thấy bọn tôi không nói gì thì làm tới nhá – Khánh kute tỏ giọng đàn anh, cướp lời, dám ra oai trước mặt anh thì ngoài đám bọn nó ra Khánh kute không nể ai cả.
-A, nhớ rồi, anh là người đụng xe tôi lần trước đúng không – Ngọc Linh reo lên làm đám người đang cãi nhau cũng phải giật mình (Là người đụng xe với Yumi í, đã xuất hiện ở mấy chương trước có ai nhớ không ta).
-Hì, cuối cùng cũng nhớ – Anh Ta cười, cute hết sức.
-Đụng xe – mí đứa trong lớp ngây ngốc.
-A, anh ta là cái người hôm bữa mày kể í hả – Ngọc Băng cũng nhở ra, nên mới nhìn kĩ anh ta hơn, đúng là có đẹp thiệt.
-Nè, nhắc mới nhớ, đền đi, tại anh mà tôi phải đổi xe đấy – NGọc Linh xòe tay ra đòi nợ, không ngờ có thể gặp anh ta ở đây, he,sắp tới cô phải bao lớp đi ăn, bây giờ sẵn tiện đòi anh ta luôn đỡ phải rút thẻ.
-Ơ, thay xe ư …..
-Nè, em kia đứng đó, hết chạy nhé – Anh ta chưa nói hết câu thì tiếng ông thấy giám thị ở đâu đó vang lên, giọng ai thì tụi nó không biết chứ giọng ông thầy giám thị thì tụi nó không đứa nào là không biết, vì đơn giản là lớp cá biệt thì ngày nào chã lên phòng gặp giám thị.
-Bây giờ tôi phải trốn đã, có gì, tôi sẽ đền cho cô sau.Ok – anh ta nghe xong thì quay lại nhìn rồi bỏ chạy kèm theo cái nháy mắt.
-Nè , đứng đó cho tôi, đi học trẽ rồi mà còn trèo tường hả – Ông thầy lạch bạch chạy tới, vừa chạy vừa la làm ai trông thấy cũng phải buồn cười.
-Trời đất ra là anh ta đi học trễ nên trèo tường – Mai Ly che miệng cười nói.
-Anh Ta cũng thú vị đấy nhỉ – NGọc Linh nói /
-Thú vị cái gì, thấy trai là sáng mắt, vào phòng thí nghiệm đi, nhanh – Ky Thiên nhăn mặt bỏ đi trước.
-Nè, mày nói ai đó hả – Ngọc Linh sừng sỗ rượt theo.
-Đúng la con nít – Tuấn Minh ( devil) lắc đầu cười.
-Ê, mi nên nhớ ta là bạn của đứa con nít đấy nhá – Ngọc Băng đang đứng bên mặt bắt đầu bốc lửa.
-Ồ. Z hở, ta đi trước nhá – Tuấn Minh như cảm nhận được có nguy hiểm đang cận kề nên chuồn trước.
-Hừm – NGọc Băng nhăn mặt làm 1 người đang đứng xem kịch nãy giờ, mới cười mỉa, 1 nụ cười độc địa.
Giờ ra chơi tại căn teen, tại 1 góc quen thuộc với 1 đống đồ ăn trên bàn.
-Không ngờ trong trường này ngoài lớp cá biệt tụi mình ra còn có người vi phạm để ông thầy giám thị phải làm việc – Ngọc Băng vừa ăn vừa nói làm 3 người con trai đang ngồi ăn nãy giờ bức xúc.
-HE, đúng rồi đó, tao cũng không ngờ lại gặp nó ở đây – Ngọc Linh nói nhưng chưa nói hết câu thì.
-Nó nào z ta .
-Ơ – Ngọc Linh và Ngọc Băng ngẩng mặt lên thì thấy nụ cười tinh nghịch trên mặt anh ta .
-Ngạc nhiên lắm à – Anh Ta thản nhiên ngồi xuống đối diện NGọc Linh.
-Anh đến đây để trả nợ cho tôi đấy hả, tôi tính ra tiền Việt Nam hết rồi, khoản 2, 3 chục triệu gi đó – Ngọc Linh nói, tưởng anh ta sẽ giật mình vì những người đang ngồi ăn quanh đó cũng đang mém sặc, 1 đại công tử như anh ta mà nợ tiền người ta ư (tại bọn nó cũng mới tới đây học không bao lâu nên chưa nghe danh hắn ta).
-Ok thôi, cho biết tài khoản xíu nữa tôi sẽ chuyển khoản cho cô , mà cô có thể cho tôi biết tên được không, cả cô bé bên cạnh nữa – Anh ta nói, kèm theo 1 nụ cười, 3 chàng trai đang ngồi cạnh đó thì mặt đen thui không muốn làm kì đà cản mũi nên chỉ ngồi nghe , Devil thì lấy điện thoại ra nhắn tin, còn 2 người kia thì vừa chơi game vừa nghe nhạc, tỏ ra lạnh lùng.
-Tôi là Cảnh NGọc Linh. Tên Tiếng Anh là Yumi.
-Tôi không phải là cô bé đâu đó – ngọc Băng nói cảnh báo …- Tôi là Triệu Lý Ngọc Băng.Tên Tiếng anh là Windy.
-Ồ, toàn là người đẹp mà tên cũng đẹp nhỉ , xin giới thiệu luôn tôi tên là Hoàng Anh Duy – Anh ta nói xong còn nháy mắt tinh nghịch.
-Anh Duy ư – Ngọc Linh chống cầm nhìn.
-Mấy anh bạn ngồi đây cho tôi biết tên được chứ – Duy mở lời chào thân thiện.
-Tôi là Hạn Kỳ Thiên.Tên tiếng anh là Ken – Ken đang chơi game dở nên chỉ kịp nói không ngẩng mặt lên.
-Tôi là Thiên Hoàng Tuấn Minh ,Tiếng anh là Devil.
-Han Yu .
-Ồ, mấy anh cũng kiệm lời nhỉ – Duy cười.

Reng…reng..tiếng chuông báo hết giờ chơi lại cắt ngang cuộc nói chuyện.
-Hơi zà, tôi đi đây, chào mấy em nha – Duy đứng lên thở dài, nở nụ cười quyến rũ, khi anh đi rồi nụ cười trên môi cũng vụt tắt thay vào đó là gương mặt buồn rầu lạnh tanh như cũ, đó mới là phong cách của anh.
Trong lớp học…
-Nè, Han Yu chiều nay đến bar chơi nhá, mấy ngày nay toàn ở nhà, chán quá – Sau khi bàn bạc kĩ lưỡng, Ngọc Linh đứng ra nói chuyện với Han Yu, cả tuần nay Han Yu không còn thường xuyên đi chơi như trước nữa , suốt ngày chỉ ở nhà…
-Tụi mày đi đi, chiều nay tao mệt – Han Yu uể oải trả lời rồi lại gục mặt xuống bàn, ngủ.
-Hơi za – Ngọc Linh thở dài quay lên nhìn đám bạn í bảo thất bại.
-Tụi mày tính sao đi chứ Han Yu cứ thế này thì …. – Ngọc Băng lắc đầu nói.
-Hơi za, tao nghĩ cứ để nó như thế đi, để nó suy nghĩ và nhận ra tình cảm thật của mình – Devil thở dài nói,.
-Còn suy nghĩ cái gì nữa, nó yêu HA Ra rồi,tội nghiệp Ha Ra nó vẫn chưa biết được chuyện này chắc nó buồn lắm – Ngọc Băng ngao ngán nói.
-Tao nghĩ cứ theo Devil đi chứ bây giờ cũng chẵng biết làm cách gì để nó tỉnh táo nữa, tốt nhất cứ chờ HA RA về là đâu lại vào đó í mà – Ken nói.
-Ơ, tao ủng hộ NGọc Băng – Yumi nói, liếc xoáy Ken 1 cái làm anh chàng dựng tóc gáy.
Mặc dù vậy nhưng sau một hồi bàn luận thì ý kiến của 2 anh được giành phần thắng và kết quả là tối nay Ngọc Băng, Ngọc Linh sẽ ở nhà còn 2 anh nhà ta thì đến bar tìm người yêu.
#@$%#^%*&^&0(*$&%
#@%#$^^%$&^&*U^&*^
Điện thoại NGọc Linh reo lên khi cuộc bàn luận vừa kết thúc.
-Alo – NGọc Linh nhẹ nhàng nói ngay lập tức nhận được 1 lời bình phẩm của KỲ Thiên.
-Xí, đổi giọng liền .
-Alo – Ngọc Linh lập lại 1 lần nữa luôn tiện tặng cho Kỳ Thiên 1 ánh mắt chết người.
“Hi, chào em” – Giọng nói ở đầy dây bên kia.
-Ai z – Ngọc Linh gằn giọng .
“Ô, bộ không nhớ sao Duy nè” – Duy ở đầu dây bên kia cười nhẹ.
-Duy…???? – Ngọc Linh mơ màng, vắt đầu suy nghĩ…
“….”
-A, Duy mắc nợ tôi phải không – NGọc Linh reo lên khi đã nhớ ra.
“Ừm, hì “
-Mà sao anh có số tôi – NGọc Linh thắc mắc, cô cũng hơi có thiện cảm với Duy.
“Khó gì”.
-HỪ, anh gọi tôi có gì không – NgỌc LINH Hỏi.
“Bộ không có gì là không được gọi à, Duy nhớ Linh nên Duy gọi thôi” – Duy hờn dỗi trêu chọc.
-Sặc, bớt giỡn đi, nghe nổi da gà quá, không có gì thì bye à – Linh nói.
“Sao bye sớm thế, tối Linh có đi chơi đâu không, đi với Duy nhé”.
-Tối nay í hả, để xem, …chắc tôi rãnh – Ngọc Linh trả lời, gì chứ đi chơi là cô rất thích.
“ zậy tối nay Duy đợi Linh ở ….đâu”
-Ừm, bar SINLY – Ngọc Linh ra vẻ nghĩ ngợi.
“Ok”.
-zậy pp được chưa – NGọc Linh hỏi.
“Ừm, thế thì pp”.
Ngọc Linh tắt máy khi cô vừa tắt máy xong thì cả đám ùa vào trêu.
-Lại là cái thằng rãnh hơi đó hả – Ken hỏi (ghen hả anh)

-Rãnh hơi cái đầu mi á, thôi, ta về trước đây – Ngọc Linh nhanh nhảu nói rồi đứng dậy kéo theo Ngọc Băng ra về…
_______******************_________
Tối khi Kỳ Thiên vừa tắm xong và bước va khỏi phòng tắm thì điện thoại reo, trên màn hình hiện “Khah khùm” (Khánh khùng, tức Khánh kute đó).
-Ê bữa này tới bar Shinly chơi đi mày – Giọng Khánh vang lên trong điện thoại (tuy nể Ken nhưng Khánh luôn xưng hô như thế).
-Bar Shinly í hả, chắc tao đi mòn dép luôn rồi, thôi bữa nay đổi địa điểm đi – Ken nó gioọng có hơi chán nản thiệt.
-Ùi, ở đó có con nhỏ đẹp lắm tụi em hẹn nó đi chơi nhưng nó không chịu bảo có mày mới chiệu đi, nó mê mày lắm đó – Khánh thuyết phục.
-Nhỏ đẹp lắm hả – Ken hứng thú (anh ơi anh muốn ngoại tình à).
-Phải nói là trên cả tuyệt vời luôn ấy chứ, mày đi bảo đảm không hối hận – Khánh nói.
-Ừ, zậy thì đi – Ken gật đầu
_______________________**************______________________
Ken đang tay trong tay ôm người đẹp thì thấy bóng dáng quen thuộc , cũng với phong cách quyến rũ Ngọc Linh(Yumi) mặc trong mình 1 bộ đồ ôm gọn body.
“Xí, đi với trai mà ăn mặc kiểu đó” Trong lòng KEN suy nghĩ tức giận , lo lắng, dù sao Yumi cũng là 1 cô gái tốt nhưng đi chơi với 1 đứa con trai, hình như là thằng Duy mà ăn mặc như vậy là không nên.
Cách đó không xa Ngọc Linh(Yumi) cùng Kỳ Thiên cũng ngồi xuống bên quầy rượu, Ngọc Linh kêu 1 ly rượu nhẹ, còn Duy thì 1 vốt-ka,
-Duy chuyển tiền qua thẻ cho Linh rồi đó – Duy cười rạng rỡ, nhìn kute cực.
-Cám ơn, mà anh kêu tôi đến đây chỉ để uống rượu thôi đó hả – nGọc lInh nhấp môi rồi nói.
-Hì, chứ biết đi đâu bây giờ, đi shopping nha – Duy gãi gãi đầu rồi nói, làm mấy cô gái ngồi cạnh đó thấy Duy nhìn mình là tỏ vẻ e thẹn, ngại ngùng.
-Ừ, hi – Ngọc Linh ánh mắt sáng rời, shopping là sở thích của cô mà .
-Ừm, z thì đi thôi – Duy nhún vai, không ngờ nói đại mà cũng đúng.
Sau khi trả tiền 2 người rời khỏi bar nói chuyện cũng tỏ ra rất vui vẻ, làm 1 người đang ngồi bên kia mắt hậm hực,đi chơi với trai mà vui z đóa.
-Anh Ken – 1 cô nhóc trông rất xinh bước đến kêu lớn làm mọi người xung quanh nhìn lại, Ken nở nụ cười quyến hút với chiếc răng khểnh đáng yêu làm các cô gái ngồi gần đo lại xao xuyến 1 lần nữa.
-Chào bé – Ken đáp lại, cầm rượu lên nhấp môi, trông lại càng cuống hút .
-Hì, anh đến lâu chưa, to mong được gặp anh lâu lắm rồi đấy – Con nhóc không tỏ vẻ ngại ngùng ngồi sát Ken và ôm lấy tay Ken nên ngay lập tức cô ta nhận được nhiều ánh nhìn, gen tị có, ngưỡng mộ có.
-Cũng mới đến thôi em à – Ken trả lời hờ hững ngoài 3 đứa con gái là bạn thân ra Ken luôn tỏ vẽ hờ hững với con gái, nhưng bọn họ cứ đâm đầu vào mới chết chứ.

Sau khi trả tiền Duy với Ngọc LInh rời khỏi bar vừa đi vừa cười, vô tình đã kích thích 1 trái bom nguyên tử sau lưng.
-Anh KEN nè, hay là tụi mình đi chơi riêng đi – Ngọc Ái (tên của con bé đó đó) nhíu mày nhìn Ken kèm theo nụ cười đúng chất xinh.
-Ừ – Ken gật đầu mắt vẫn nhìn ra cửa suy nghĩ đâm chiêu.
Tại siêu thị MAX :
Ngọc Linh hết đi dạo chỗ này lại đi chỗ khác, mắt cứ sáng lấp lánh khi nhìn thấy mấy quầy hàng , shopping là sở thích của cô mà, Duy đi đằng sau nhìn theo bóng dáng đằng trước mà vô thức môi nở nụ cười.
-Linh thích cái này lắm à – Duy nhìn theo ánh mắt của yumi vào chiếc váy với giá 30tr.
-Ừ – Ngọc Linh đáp, không phải là cô không có tiền mua mà sau khi được học chung với lớp cá biệt cô thấy sử dụng tiền như thế là lãng phí, thà để tiền bao lớp còn sướng hơn.
-Gói cho tôi cái váy này – Duy chỉ chiếc váy nói cho cô bán hàng.
-Nè, anh làm cái gì vậy, tôi chỉ nói vậy thôi chứ tôi cũng không thích lắm đâu – Ngọc Linh hơi sửng sốt, bất ngờ toàn tập, anh ta dám bỏ ra 30tr mua đồ cho gái, chắc chắn anh ta là 1 người giàu có…

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 35