watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tình Yêu Bụi Đời
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Nhỏ lắc đầu dòm cuốn vở của từng đứa, xấu cỡ này thì tiến sĩ nhìn zô cũng phải mù chữ thôi.

_ Mấy anh phải cố gắng rèn luyện chữ viết đi nghe chưa.

Rồi nhỏ bắt đầu tập cho tụi nó tập đọc.

_ A…. Ă….. Â….. B…..C…..

Phải gần 1 tiếng sau 4 học trò mới nhớ mang máng mặt chữ. Nhỏ chuyển sang đánh vần. Cô bé viết chữ ‘’bò’’… chọc quê tụi nó rồi chầm chậm đọc.

_ O….B…O…..Bo….huyền… Bò.

Ở phía dưới bắt đầu xì xào.

Nó khều khuề thằng Phong.

_ Ê mày, chữ này tao đâu có thấy giống… kon bò miếng nào đâu.

_ Oh`… oh`… kì quá ha - Phong gật gù

Nguyên lên giọng hiểu biết.

_ Tụi mày ngu lắm, đây là kon bò nước ngoài đó, kì là đúng rồi.

_ Oh`…oh`… hèn chi - 3 thằng gật gù ra vẻ “hiểu bài”

Nhỏ le lưỡi nhìn dòm tụi nó… Chắc trốn luôn quá… bờm chi mà bờm rứa hè….

Vất vả lắm buổi học hôm đó nhỏ mới chỉ cho cả bọn bit tập viết bit đọc sơ sơ.

Ngày thứ 2… rồi ngày thứ 3, thấy tụi nó hơi hơi viết được rồi. Nhỏ bắt đầu cho tụi nó làm bài “kiểm tra”.

_ Nè, mấy anh mỗi người viết 1 bài tả kon heo thử.

Cả bọn nhao nhao.

_ Nhà tụi này đâu có nuôi heo đâu mà tả.

_ Với lại tự nhiên tả này tả nọ chi.

Nhỏ chậm rãi giải thik.

_ Thì đây chỉ là viết thử thui mờ. Vừa để rèn chữ, vừa để coi mấy anh viết câu cú lưu loát không thôi.

_ Rắc rối vậy.

4 thằng làu bàu lôi vở ra “làm bài’.

Làm có 1 chút mà cả bọn ỏm tỏi lên tùm lum.

_ Tả heo nái hay heo nọc đây tụi bây….

_ “Đề” này khó quá tụi mày ơi….

_ “Cô giáo” ơi thằng Hổ dòm bài “em”….

_ ……..

_ ………..

Chí chóe khoảng 20’ thì tụi nó nộp bài.

Bài của Nguyên : “Nhà em có nuôi 1 kon heo. Nó to như kon trâu vậy, dữ như cọp. Mỗi lần cho ăn trễ là nó lồng lên như ngựa đạp chuồng xông ra phá phách tùm lum………”

“Cô giáo” lắc đầu phê : tưởng tượng phong phú, hem bit đang tả kon j` nữa …. 3 điểm.

_ Haha… có 3 điểm ah` kia` tụi mày - nó khoái trá chọc quê

_ Uh… học dốt tè - Hổ cười nhe răng

_ Bài của anh đâu đưa coi thử - Nhỏ lấy cuốn vở của Hổ

Bài của Hổ : thằng này hok làm bài, lật qua lật lại chỉ thấy nó vẽ có cái hình kon heo ah`. Đã vậy còn vẽ heo buu cho dễ nữa chứ.

Lời phê : Làm văn chứ hem phải tập vẽ. Lạc đề… Cho 2 điểm công vẽ.

Nguyên hí hửng cười to thiệt to.

_ Hahaha… có 2 điểm mà cũng cười tao.

_ Uh… thằng này dõm quá - Phong chọc quê

Bài của Phong : “Nhà em hok có nuôi heo… Nhưng mà em bit kon heo. Nó có 2 mắt, 2 tai, 1 mũi… mập mạp nhìn y chang như heo vậy….”

“Cô giáo” ngán ngẩm : “ngắn gọn, xúc tích”, huề zốn… 1 điểm.

3 thằng kia nhăn răng ra cười quá trời.

Nhỏ quay qua nhìn nó.

_ Bài của anh đâu.

_ Oh`… oh`…. Tui chưa làm xong - nó giấu quyển vở ra sau lưng

Hổ nhanh tay giật cuốn vở trong tay nó nộp cô giáo liền. Nhỏ mở ra xem.

Bài của nó : “Nhà em hok có nuôi heo. Nhưng mà có nuôi…. thằng Nguyên. Nó ăn uống thì thôi rồi lun, heo cũng phải gọi nó bằng sư phụ nữa là… Tóm lại thằng này là em họ của…. anh “Trư” trong Tây Du Kí, họ hàng với mấy em heo….”

Nhỏ vừa đọc bài xong là thằng Nguyên… trợn mắt há mỏ…. chụp liền cây lau nhà rượt nó chạy zòng zòng xóm. Quyết tâm đập cho gãy giò cái thằng bố láo…
Tình Yêu Bụi Đời -Chương 20
Ngày hôm nay là cuối tháng. Buổi tối lúc 4 đứa đang tính về, ông “sếp lớn” cho người ra phát lương cho 3 đứa kia. Riêng nó thì nhỏ kéo vào phòng đưa cho 1 phong bì dày cui.

_ Nhiu đây… - nó tò mò

_ 20 poli 500.

Nó hết hồn dúi phong bì lại cho nhỏ.

_ Thui… thui…., j` mà nhìu quá vậy. Tui hem lấy đâu.

Nhỏ dúi lại vào tay nó.

_ Nhìu j` đâu mà nhìu. Tháng sau em trả nhìu hơn vậy nữa đó. Vệ sĩ của em mà…

_ Hem được đâu… Tui hem lấy đâu…. Cùng lắm tui lấy 2 tờ là đủ càfe thuốc lá rồi.

Nhỏ nhất quyết hok chịu.

_ Đã nói cầm đi mà, nhiu đây có là j` đâu…. Với lại anh còn phải gởi tiền về quê cho ba má chứ hả.

……. 1 thoáng im lặng…. 1 thoáng bối rối bùng lên trong nó…. 1 trời tủi thân ập đến…..1 nỗi uất nghẹn nó cố gắng kìm lại trong lòng…….

_ Ba… má…của tui sao……. Uh… ba má tui…. Ba má…..

Có nét j` hiện lên gương mặt nó. Nhỏ cảm thấy lạ lùng.

_ Sao vậy…. Anh sao vậy… Mệt ah`.

_ Hem mệt…… Oh`…ba má….oh`…..

Nét mặt vô hồn…. Cầm phong bì trên tay… nó lặng bước quay lưng, ko 1 lời chào nhỏ.

_ Anh… anh sao vậy….

_ ……….

_ Anh….. Anh ah`…..

Nó vụt chạy ra cổng. Mặc cho nhỏ khản cổ với gọi. Mặc cho lũ bạn hết hồn đuổi theo. Mặc kệ tất cả…….

Chạy thật nhanh…. thật nhanh….. ko ai đuổi kịp nó cả…. ko ai bên nó cả….

Nó đang đi đâu đây…. Chân không ngừng lại, tay nắm chặt sợi dây chuyền quá khứ…. Người nó muốn tìm giờ ở đâu….. ở đâu…. họ đang ở đâu…… ở đâu chứ hả…… Nó bit về đâu…. về đâu trong đêm nay….

Đường phố vùn vụt qua mặt. Dừng bước trước cổng tu viện…. Nó để lại chiếc phong bì nơi căn nhà tuổi thơ….. Ngồi xuống chiếc ghế nhựa quán lề đường. Nó nốc 1 lúc nửa chai rượu bà chủ vừa đem ra… vô hồn nhìn dòng xe cộ qua lại…. rồi dốc cạn nửa chai còn lại….. rồi chai tip theo… rồi thêm chai nửa….. 1 giọt nước mắt lăn dài trên má thằng giang hồ phiêu bạt.

Chiếc xe hơi đời mới vừa chạy ngang mặt nó bỗng từ từ de lại.

_ Anh…. Anh Sao vậy….. Làm em đi tìm quá trời.

Nhỏ vội vả bước xuống chạy đến chổ nó.

_ ….Nhỏ..hả…Oh`…Tui… tui gởi tiền cho… gia đình rồi.

_ Uh. Nhưng mà tự nhiên anh làm em sợ quá. Có chuyện j` vậy.

Cố gắng mỉm cười.

_ Đâu…Đâu có j` đâu. Tại… tại hem bit sao tui thấy… thèm rượu quá. Ra uống chút chơi ah’ mà.

_ Thật chứ - cô bé cúi thật sát nhìn vào mắt nó

_ Thật…

_ Vậy em ngồi với anh nghen.

Hok cần nó trả lời, nhỏ kéo ghế ngồi xuống đối diện. Một khoảng không im lặng….

_ Renggg…rengggg…

Chuông điện thoại của cô bé reo… Nhấc máy dạ thưa 1 lúc nhỏ đứng lên lại.

_ Thui em về đã nghen, mẹ em rủ đi mua đồ.

Đưa tay nắm chặt tay nhỏ. Nó kéo cô bé đến thật gần.

_ Đừng về…. Ngồi với tui chút đi…

_ Nhưng mà em phải về…

_ Đừng mà…. 1 chút nữa thui…. Chỉ bên tui 1 chút nữa thui….

_ Hem được đâu, mẹ em đang chờ.

_ Hok có thời gian cho tui sao…….

Nhẹ nhàng gỡ tay nó ra, nhỏ lắc đầu.

_ Mẹ em đang chờ thật mà. Có j` đi xong em ra đây lại nghen.

Tủi thân lắm… Nó nhìn thật lâu vào mắt nhỏ.

_ Uh… nhỏ về đi….Hem cần ra lại đâu.

_ Anh hem giận em chứ.

_ Hem…

Cô bé mỉm cười thật tươi với nó rồi lên xe…. Còn lại 1 mình, lặng yên nhìn vòng xe lăn bánh…. Ah`, thì ra là vậy… đời là thế… lúc nhỏ bùn ko khi nào thiếu mặt nó, vậy mà khi nó cần nhỏ thì chỉ có 1 mình nó thôi…. Bất giác bật cười, nó cười mà 2 mắt đỏ hoe.

_ Cho chai nữa đi má Hai.

Bà chủ nhìn nó mà chép miệng lắc đầu.

_ Mày say rồi, về ngủ đi con. Trúng gió chết mất thôi.

_ Hem sao đâu mà…hưx… con chưa say…hưx…hưx… lấy chai nữa đi mà.

_ Đừng cãi, má thấy mày say lắm rồi. Có bao giờ mày uống kiểu này đâu.

_ Hư..x….. con trả tiền đàng hoàng mà…hưx…

Bà Hai đập khẽ vào vai nó.

_ Tiền tỉ cũng không bán. Mày biết tính má đó. Về đi con, tối lắm rồi.

Đặt tiền trả lên bàn, liêu xiêu đứng dậy. Nó bit người phụ nữ này, bà hiểu đời và đời nể bà lắm, 1 khi bà đã nói vậy thì có đốt quán cũng đừng hòng có 1 giọt rượu.

Lang thang… Vô định…. Suốt đêm hôm đó, nơi bãi cỏ bờ hồ Xuân Hương, người ta thấy 1 thằng nhok nằm thip đi bên đống vỏ lon bia vương ***Tình Yêu Bụi Đời -Chương 21
_ Hắt…. ắt… xì….

Nó mở cửa vào nhà.

_ Hắt….xì….

3 thằng bạn hình như cũng cảm lạnh giống nó.

_ Mày đi đâu cả đêm vậy - Nguyên lo lắng nhìn nó

_ Tao đi qua thằng bạn chơi chút ah’ mà.

Hổ bưx mình.

_ Sướng quá ha. Vậy mà làm cả đêm qua tụi tao mất công đi tìm. Bịnh hết cả lũ rồi nè.

Nó mỉm cười nhìn ba thằng anh em. Thì ra tụi này cảm lạnh vì cả đêm qua đi tìm nó.

_ Hj`, xin lỗi nghen. Để tao dẫn tụi mày đi ăn bún riêu bồi thường nghen.

_ Hủ tiếu nữa - Nguyên lên giá

_ Càfe nữa - Phong lên thêm

Hổ cũng hok chịu thua.

_ Bida nữa đó.

Mặt nó bùn thiu.

_ Tội tao chứ tụi bây. Tao chưa…. trúng số mà.

3 thằng đóng mặt ngầu liền.

_ Cái j`… ý kiến nữa hả. Mún tụi tao thêm món bia hơi nữa hok.

_ Thui, thui….. Đi thì đi, có j` tao… trả góp cũng được.

4 đứa đến “công ty” tận lúc 8h, hôm nay chủ nhật mà. Nhưng nhỏ đứng ngoài cổng chờ từ lúc 7h cơ…. Cô bé ngập ngừng khi nó đến.

_ Hôm qua anh về sớm chứ.

Nó toét miệng cười thật tươi.

_ Sớm. Tui về sớm còn hơn nhỏ nữa kìa.

Hối hận tan biến. Cô bé mỉm cười chìa tay đưa nó 1 hộp dán kín.

_ Của anh nà… Hôm qua mua tặng anh đó.

Hơi bất ngờ… Nó cầm lấy đưa lên tai lắc lắc.

_ Cái j` đây.

_ Mở ra thì bit…

Tay mở hộp quà, mắt lom lom nhìn nhỏ. “Hối lộ” j` đây…

_ Sợi j` xấu hoắc zậy nè - nó cầm dây chuyền trên tay mà nheo nheo liếc nhỏ

_ Hứ… Xấu nữa chứ. Dễ thương quá trời. Em cũng có nè.

Cô bé ngẩng cổ cho nó xem…… Kì vậy, sợi của nhỏ cũng là 1 hột đá màu xanh lam hình giọt nước giống nó thui mà. Nhưng sao nhỏ đeo nhìn xinh quá chừng, còn nó cầm giọt nước trên tay mà thấy xấu xí quá hà.

_ Đẹp hem…

_ Đẹp…

_ Vậy đeo vào đi…

_ Nhưng sao giống nhau quá vậy… Hem chơi đụng hàng đâu.

Nhỏ hơi nhíu mày.

_ Đụng điếc j`. Anh chê thì trả đây.

_ Hem…. Đâu…. đâu có chê đâu. Để tui đeo…

Vội vả choàng sợi dây chuyền vào cổ. Nó mỉm cười quay qua.

_ Rồi nè. Đẹp...hơn nhỏ chưa.

_ Xííí……

Cô bé chun mũi liếc nó. Nhưng mà thấy nó đeo cũng đẹp đó, cái mặt nhìn cô hồn zậy mà đeo vào cũng dể thương ghê….

_ Ah` quên mất… - nhỏ sực nhớ - chút đưa em tới trường nghen.

_ Nay chủ nhật mà. Bị… phạt lao động hả.

_ Hứ… Em mà hư vậy sao. Chút người ta lên diễn văn nghệ chứ bộ.

_ Xạo… nhỏ mà diễn được cái j`.

_ Đừng khinh thường em nghen. Chút em hát đơn ca đó.

Liếc mắt qua nhỏ. Nó chép miệng.

_ Oh`… nhỏ ca bài… Lan và Điệp chứ j`. Nhìn mặt là thấy cải lương rồi.

_ Cải lương nè…..

Nhỏ véo 1 cái đau thấu trời. Nó hít hà xoa xoa cánh tay, nhăn nhó đưa cô bé đến trường… nhỏ này nhéo đau quá đi.

Xe dừng trước cổng. Vệ sĩ đưa “ca sĩ” vào. Sân trường lúc này náo nhiệt lắm, công tử tiểu thơ nào cũng rực rỡ đồ đẹp, đồ hot…. Nhưng mà kệ… Nó đâu có thèm nhìn đâu, đối với nó thì chỉ có nhỏ mới là chính hiệu dễ thương nè. Tóc cột cao hơi nghiêng, đôi mắt đen thui với hàng mi cao vút, áo sơ mi trắng tinh, chiếc váy caro ngang đầu gối…. Tụi kon trai mà nhìn nhỏ thì chỉ có lé mắt lun, còn tụi con gái thì cứ phải gọi là “ước j` được như cô ấy”… hehe.

Nó khoái chí đi thật sát nhỏ để chọc quê tụi kon trai chơi…. Ban đầu nhỏ cũng hem để ý, nhưng mà cứ thấy người ta chỉ chỏ j` mình hoài nên chột dạ quay qua xem sao. Bắt gặp nó đang tí ta tí tởn đi kế bên. Cô bé hết hồn đẩy nó ra xa xa 1 chút.

_ Anh làm trò j` zậy, sao tự nhiên đi sát rạt em zậy.

_ Oh`… thì….. tui là vệ sĩ mà. Phải theo bảo vệ cho nhỏ chứ.

_ Xạo quá đi… Hôm nay anh sao zậy. Bình thường có zụ này đâu.

_ Thì tại…tại bữa nay đông người quá. Tui sợ có… lính bắn tỉa trà trộn đâu đây, nên phải “canh chừng” chứ.

_ Thui hem cần đâu. Anh lùi xa xa chút nữa đi. Người ta hiểu lầm kìa, mắc cỡ lắm …

_ Kệ đi…. “Mặc kệ người ta nói”.

Nhỏ đẩy nó xa thêm chút nữa.

_ Thui mà, làm ơn đi.

Nó lùi lại 1 bước.

_ Được chưa.

_ Thêm chút nữa.

Lùi 2 bước.

_ Chút nữa….

Lùi 3 bước.

_ Nữa….

Lại lùi.

_ Thêm tí nữa đi…

Hem thèm lùi, nó bưx quá đứng im cho nhỏ đi trước lun…. Tự nhiên mới được đi gần làm “bạn trai” nhỏ có 1 xíu, zậy mà cái lũ nhìu chiện kia lại chỉ chỏ tùm lum làm… “chia cắt đôi ta”…. Dễ giận thiệt.

Đi 1 quãng dài hok thấy ai dòm ngó bàn tán nữa, nhỏ hơi an tâm. Nhưng mà đến khi quay đầu thì nhỏ thấy… “bất an” lại ngay..... Coi kìa, 4- 5 đứa kon gái đang xúm xa xúm xít bu quanh nó “cò cưa”. 1 kon pé… “đề pa” trước

_ Anh j` ơi, anh học lớp nào vậy.

_ Oh`… oh`.. tui học…học trên kia kìa.

Nó chỉ hươu nai đại lên lầu.

_ Vậy là anh học 12 hả. Mà anh đi 1 mình thui ah` - Kon pé thứ 2 “tip chiêu”

Động đến… “vết thương lòng”, nó…. “bồi hồi tâm sự”.

_ Oh`… lúc nãy thì có 2 mình, nhưng mà giờ tui phải đi 1 mình.

Mấy kon pé còn lại khoái khoái.

_ Vậy thì hay quá, tụi em còn 1 ghế trống hàng đầu nè. Anh đi với tụi em đi.

_ Đúng rồi, anh đi 1 mình chắc bùn lắm.

_ Tụi em có mua nhìu khoai tây, bắp rang lắm nè.

Nhỏ nghe vậy mà hết hồn, hối hả quay lại chổ nó ngay. Nguy hiểm quá… “nhok” này khờ lắm, dễ bị tụi kia “bắt cóc” lắm, phải “bắt” lại ngay mới được.

Mặc cho mấy đứa kia ngạc nhiên nhìn theo, mặc cho nó quay lại tiếc nuối nhìn bịch đồ ăn to đùng… nhỏ cầm tay nó kéo đi.

_ Cấm anh đi lung tung đó… Anh phải đi kế bên em nghe chưa.

Áh… đâu mà hay quá vậy nè. Nó khoái chí ra mặt, nhưng mà còn giả bộ nhại lại giọng nhỏ.

_ “Hôm nay nhỏ sao vậy. Bình thường có zụ này đâu”.

_ Kệ em…

_ Nhưng mà “Người ta hiểu lầm kìa….mắc cỡ lắm”.

_ Ồn ào… Cấm nói nhìu.

Hj`, nó hem dám nói nhìu nữa. Đút tay zô túi sóng bước với nhỏ vào hội trường. Ngồi xuống hai ghế hàng đầu, nó với nhỏ dư sức làm… ban giám khảo ấy chứ.

Chương trình bắt đầu ngay sau khi ông thầy hiệu trưởng lên phát biểu “lí do dự buổi lễ ngày hôm nay”, mọi người vỗ tay rào rào…. Nhưng mà ngồi được 1 lúc nó chán quá, hát hò j` dở ẹc, hay ho j` đâu chứ. Quay qua trái, thấy nhỏ đang chăm chú theo dõi sân khấu hem thèm cói chuyện j` hết, nó càng chán hơn. Quay qua phải, tự nhiên nó sáng mắt liền…. Nhẹ nhẹ lượm cục giấy dưới đất, nó chọi cái độp vào đầu thằng phía trên bên phải. Ngay lập tức thằng này quay lại hậm hực nhìn đứa ngồi sau.

_ Mún gây sự hả.

Thằng nhok ngồi bên phải nó chẳng hỉu j` hết, ngơ ngơ ngác ngác.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 14