watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Cậu Là Ai?
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


bọt trắng xóa đánh vào đôi chân mát lạnh….

Gió của biển mang theo hơi thở mằn mặn và cả hơi lạnh của sương đêm…

Thanh Linh dang rộng hai tay, đón từng cơn gió táp mạnh, thật sảngkhoải! Đã lâu lắm rồi nó không đi biển, cảm giác đến với biển thật thân thương. Lần nào đến với biển, mọi buồn bực trong lòng nó đều như tanbiến đi, tiếng sóng biển như thở than, như nói chuyện với nỗi lòng củanó, sự sẻ chia đó bao giờ cũng làm nó cảm thấy yêu biển và muốn đến nơiđây.

Nhật Nam bước đến phía sau nó, đột nhiên siết nhẹ eo nó.

- Em có thấy bọn mình giống Rose với Jack không?

- Eo…em không muốn bất hạnh như vậy đâu!

- Ha ha…em nói đúng! Mình sao có thể bất hạnh như họ được!

Lòng nó bỗng nhiên nhói đau, sau ngày hôm nay, tâm hồn nó biết đâu cònđau khổ hơn thế nữa…. Họ còn có thể đấu tranh đến giờ phút cuối cùng vìtình yêu của mình… còn nó thì sẽ ôm mãi nỗi đau đớn, hối hận vì từ bỏtình yêu và niềm hi vọng của mình… Nó…còn bất hạnh hơn họ nữa, và cònnhẫn tâm kéo Nhật Nam vào chung với nỗi bất hạnh của mình.

Thanh Linh cúi mặt, nó mỉm cười chua xót….

Biết là đau… biết là sai nhưng vẫn cứ làm…

Con người là thế…

Tình yêu vốn thế….

Cả hai đều mỏng manh và dễ vỡ dễ tan…

- Linh! Em nhìn mặt trời đang lên kìa!

Đúng thật! Mặt trời rực đỏ đang ngoi lên phía chân trời xa xa, dướinhững lớp sóng giống như một cục lửa lớn, tỏa ánh sáng ấm áp hiền hòa….

Con thuyền xa xa dường như trở nên vô cùng bé nhỏ dưới cái bóng của mặt trời to lớn…

Bình minh rạng rỡ, từng tia nắng màu vàng tươi làm mặt biển trở nên lóng lánh…

- Anh sẽ yêu em mãi mãi….

Tiếng nói của Nhật Nam làm tai nó như ù đi…

Những giọt nước mắt tự nhiên chảy xuống thật dài…

Tí tách rơi….

Nỗi đau vỡ òa như một vết thương hở miệng…

Thanh Linh quay lại, nó ôm chặt lấy cậu, khóc nức nở, nó thật sự khôngmuốn phải xa cậu, xa cậu trái tim nó đau gần như muốn chết đi.

- Thanh Linh…..- Nhật Nam nhìn đôi vai nó run lên từng hồi, đôi mắt cậubuồn bã nhìn vào gương mặt đang gục vào ngực mình mà khóc.

Từ lúc nào Thanh Linh mạnh mẽ lại vì cậu mà trở nên yếu đuối thế này, cô ấy ngày trước luôn mỉm cười, luôn cố gắng làm tốt tất cả mọi việc, giúp đỡ tất cả mọi người… Nhưng bây giờ cô ấy hay thở dài, gương mặt lúc nào cũng trầm tư, thậm chí có thể chỉ vì một câu nói yêu thương của cậu màbật khóc như một đứa trẻ.

- Em thật ngốc!- Nhật Nam vuốt nhẹ lên tóc, hôn lên đỉnh đầu nó.

*******************************

Tìm một khách sạn nhìn ra bờ biển, Nhật Nam đặt 2 phòng cạnh nhau .Cậu nháy mắt với nó trước khi vào phòng:

- Thay đồ nhanh rồi mình đi bơi nhé!

- Vâng!- nó mỉm cười.

Thanh Linh kéo vali vào phòng. Đây chỉ là một phòng nhỏ nhưng khá đầy đủ tiện nghi. Kéo rèm cửa nhìn ra bên ngoài, bờ biển bây giờ ồn ào kháchẳn lúc nãy, và càng lúc càng nhiều người kéo về phía những con sóng….

Lúc nãy nó đã khóc thật nhiều, ướt đẫm một bên vai áo của Nhật Nam… Nócảm thấy thoải mái hơn nhiều… Hôm nay nó phải chơi thật thoải mái, dùngày mai có thể sẽ đổi thay…

- Thanh Linh, em xong chưa?

Tiếng Nhật Nam bên ngoài.

- Anh nhanh thế! Đợi em một chút!

Nó nói rồi nhanh chóng lục trong vali tìm đồ bơi, không biết mẹ nó chuẩn bị gì cho nó nữa. May quá! Có một
bộ đồ bơi!- nó thở phù rồi chạy ù vào nhà tắm.

******************************

- Hả????- Nhật Nam tròn mắt nhìn nó, má cậu đột nhiên hơi đỏ

- Sao thế?- Thanh Linh ngơ ngác, nó nhìn xuống người mình có gì khác lạ đâu mà Nhật Nam nhìn nó kì lạ thế!
Chỉ là một bộ đồ bơi và một cái khăn tắm quàng lên vai thôi mà!

- Em định mặc thế này ra ngoài kia hả?

- Vâng…có gì không ổn hả anh?- nó vẫn ngơ ngác nhìn xuống người mình.

- Á!!!!!!!

Đột nhiên nó kêu lên. Nhật Nam tóm lấy tay nó lôi giật về phía cậu, nhìn nó cậu cười tinh quái.

- Anh…làm gì thế?- Thanh Linh tròn mắt nhìn.

- Em định để bọn đàn ông ngoài kia chết ngất hết đấy à?

Nó đỏ bừng mặt.

Chưa kịp phản ứng gì thì một cái nhói đau ở lưng làm nó khẽ nhăn mặt.

- Ái!!! Anh làm gì thế?

Nhật Nam hôn nhẹ lên má nó:

- Em nên thay đồ đi nếu không dấu hôn ở lưng em sẽ được cả thế giới nhìn thấy đấy!

- Á!!!!!! Anh thật xấu mà!!!- Nó quát lên, mặt nó sắp bốc hỏa.

- Anh sẽ xuống quầy lễ tân kiếm cho em một bộ khác!- nói rồi Nhật Nam vui vẻ bước đi

Thanh Linh đứng im ở cửa, tay nó nắm chặt run run vì giận. Đúng là biến thái!

Cuối cùng thì nó phải mặc một bộ kín mít giống như một bà già như áo cộc với quần sooc vậy… Nhưng như
vậy vẫn chưa đủ, Nhật Nam còn bắt nó quàng một chiếc khăn tắm. ThanhLinh phì cười, không biết cậu trở thành một người hay ghen như thế từbao giờ… Dù sao thì nó cũng cảm thấy rất hạnh phúc.

Nó sẽ trân trọng những giây phút này, đùa nhau trên cát và trên sóng,những nụ cười thật tươi. Giống như thế giới chẳng còn điều gì tồn tạingoài hai người và một tình yêu sắp ra đi mãi mãi…

- Sau này mình sẽ đi biển thường xuyên nhé!- Nhật Nam ôm lấy vai nó.

Thanh Linh gục đầu lên vai cậu, nhìn những con sóng cuốn vào chân:

- Sau này….

Câu nói bị nó bỏ lửng vì nó cũng không biết sau này hai người sẽ thế nào? Có con sóng nào sẽ dẫn nó về với cậu được không?

- Hẹn ngày này hàng năm mình đến biển được không anh?

- Ừm… - Nhật Nam mỉm cười nhìn nó đầy hạnh phúc. Cậu trả lời vu vơ màkhông biết đó chính là một lời hẹn ước, một lời hẹn cho một sự trởlại…của một ngày nào đó xa xôi…

Đôi mắt nó trĩu xuống thật buồn, em sẽ nhớ mãi những con sóng nơi đây và sẽ nhớ mãi về anh….

*********************************

Một ngày trôi qua thật nhanh, Thanh Linh buồn bã nhìn những giờ phút cuối cùng ở bên Nhật Nam trôi qua trong lặng lẽ.

Siết bàn tay cậu thật chặt, nó thật sự không muốn buông tay….

- Em mau vào nhà đi!- Nhật Nam nhìn nó mỉm cười.

Thanh Linh vẫn im lặng, nó nhìn vào bàn tay đang run run nắm chặt lấy tay cậu của mình… Những tiếng sóng gào thét trong lòng nó…

Nó ước nó có thể nói….

Anh có biết rằng ngay khi anh buông tay….

Ngay khi anh bước đi…

Bọn mình sẽ không còn cơ hội nào nữa….

Biết trước như vậy… mà em vẫn để anh đi…..

Tách!

Giọt nước mắt long lanh tựa như một hạt mưa, ấm ấm nơi mu bàn tay…

Nhật Nam nhìn vào đôi mắt long lanh vì nước mắt của Thanh Linh, kéo nó vào lòng mình, cậu ôm lấy nó thật chặt…thật chặt…

- Đừng lo lắng Thanh Linh…. Anh sẽ về sớm thôi mà!

Thanh Linh nắm chặt lấy áo cậu, tay nó run run, tiếng khóc như vỡ òa trong lồng ngực bé nhỏ của nó.
Nhật Nam không biết rằng nó đang muốn rời xa cậu mãi mãi, cậu chỉ nghĩnó đã biết cậu sắp đi với Bảo Ngọc. Thì thầm vào tai nó, cậu thở dài:

- Anh chỉ đưa Ngọc sang đó khám bệnh thôi… 1, 2 tuần nữa anh sẽ về… Đừng khóc! Em đừng khóc!

Tiếng khóc nấc của nó làm cậu đau lòng.

- Em không tin anh à?

Thanh Linh khẽ lắc đầu, nó đã bình tĩnh hơn dù nước mắt cứ không ngừng rơi xuống

- Em tin anh….

- Vậy thì hãy ngoan đợi anh về… đừng khóc…

- Bao giờ anh đi?

- Sáng mai…

Nắm lấy vai nó , Nhật Nam nhìn vào mắt nó, cậu mỉm cười chắc chắn:

- Anh hứa anh sẽ về mà…

Thanh Linh đưa tay lên lau nước mắt, cố gắng kìm giữ lòng mình, nó nở một nụ cười gượng gạo:

- Ừm….

- Anh yêu em…

Một nụ hôn bất ngờ làm tim nó như muốn ngừng đập.

Tất cả những gì nó đang muốn kìm giữ vỡ òa ra như một quả bóng đã căng quá cỡ…

Nước mắt lại rơi….

Đưa tay lên ôm cậu thật chặt…

Em muốn một nụ hôn mãnh liệt nhất, nồng cháy nhất!

Để khi xa anh dù ở phương trời nào em cũng sẽ không quên anh!

Nhật Nam gần như đứng lặng, cảm xúc ở đôi môi vẫn chưa thể cho cậu trở về bình thường….

- Em yêu anh….

Thanh Linh khẽ nói, nó mỉm cười thật tươi, nhìn cậu lần cuối, nó vội vã chạy thật nhanh vào nhà….

Nhật Nam ngỡ ngàng nhìn theo cái bóng bé nhỏ của Thanh Linh khuất sau cánh cửa, đưa tay lên môi, cậu
mỉm cười hạnh phúc…

Đằng sau cánh cửa….

Một đôi chân khuỵu xuống….

Tiếng khóc như ai oán, nức nở….

Nó phải cắn chặt vào tay mình để giữ đôi chân không vùng lên và giữ cậu lại….

Tiếng xe xa dần… xa dần….

Vĩnh biệt anh!!!!!!

Tay nó bật máu, để lại một vết sẹo mãi mãi…..Tiếng chuông cửa

- Thanh Linh….- mẹ nó ngước lên nhìn nó

- Vâng…- nó khẽ đáp rồi đứng dậy

Đặt tay lên nắm đấm cửa, tay nó run run. Nó biết người nó sẽ phải nhìn thấy là ai. Ba của Nhật Nam.

- Chào con!- ông nở một nụ cười hiền từ

Nó biết nó không thể trách ai, cũng không thể trách ông được, đây chính là lựa chọn của nó.

- Mời ba vào nhà…- nó cười vô hồn

Trở lại cái đêm ở nhà Nhật Nam….

- Hãy giúp cháu rời khỏi đây…- nó nói trong khi đôi mắt đã ngân ngấn nước

Ông Trung nhìn Thanh Linh, đôi mắt ông dường như cũng chứa một nỗi buồnmênh mang. Ông có cảm tình với cô bé có gương mặt xanh xao trước mặtmình- một gương mặt buồn nhưng vẫn chứa những ý chí sắt đá có thể chốngchọi được với mọi bão tố. Cô bé trưởng thành và hiểu chuyện hơn ông đãnghĩ. Điều ông sắp làm có lẽ sẽ là một tội lỗi….

- Bác sẽ làm tất cả để giúp cháu…

- Nhà cháu sẽ chuyển đi, bản thân cháu muốn đi du học…. bác có thể giúp cháu làm một số thủ tục chuyển trường được không?

- Không có vấn đề gì… cháu muốn đi đâu? Bác sẽ chu cấp cho cháu mọi kinh phí cần thiết…

- Cảm ơn bác…nhưng cháu muốn đi bằng chính sức mình… cháu không muốn nếu một ngày cháu và Nhật Nam gặp lại nhau, sẽ có một rào cản nào đó ngăncản cháu và anh ấy…

Lời nói của Thanh Linh đánh mạnh vào trái tim ông Trung, lòng tự tôn của ông cũng đang bị cô bé làm cho chao đảo. Lý trí ông mách bảo cô bé ấynói đúng, điều ông đang làm không công bằng với cô bé một chút nào, dùông có mang cả gia tài của ông đặt dưới chân cô bé cũng không thể làmlành được vết thương mà ông đang gây ra.

- Lần này cháu sẽ đi… sẽ nhường cho Bảo Ngọc, trả Nhật Nam về cho bác…nhưng nếu thật sự trái đất này tròn, nếu thực sự….- đôi mắt Thanh Linhđẫm lệ, giọng nói của nó bị nước mắt làm cho nghẹn đi-…có một ngày nàođó, cháu gặp lại anh ấy… cháu sẽ không bao giờ bỏ chạy một lần nữa…

Thanh Linh cúi mặt xuống, lồng ngực nó như bị ai đó cắn xé và toàn thân nó run rẩy.

- Vì vậy…. cháu sẽ không nhận bất cứ thứ gì của bác… chỉ cần bác giúp cháu chạy trốn khỏi đây…. Như vậy là đủ rồi…

Ông Trung không thể kiềm giữ được nỗi cảm thán trong lòng, ông muốn ngàn vạn lần xin lỗi Thanh Linh, ông bước đến và nắm chặt lấy bàn tay nó vàkhẽ ôm nó vào tay mình.

- Bác xin lỗi….

Thanh Linh cắn chặt môi, nó cố gắng giữ chặt nước mắt trong lòng, dù sao trái tim nó cũng đã tan nát đủ rồi.

- Nhờ bác…. Đến thuyết phục mẹ cháu…

- Được… bác sẽ làm tất cả những gì có thể….

*****************

- Xin chào bà!- ông Trung từ tốn

Mẹ nó nhìn người đàn ông sang trọng trong ngôi nhà rách nát của mình thì không khỏi ngỡ ngàng, nhìn nó rồi nhìn sang ôn Trung. Phải một hồi lâu, mẹ nó mới định thần lại và mời ông Trung vào phòng khách.

Sauk hi ngồi xuống, ông Trung cầm cốc trà trên tay, ông không vội nói ngay .

- Xin lỗi… ông đây là….

Ông Trung mỉm cười.

- Tôi tên là Trung, tôi là một người kinh doanh… Hôm nay tôi đến đây để xin được nói chuyện với bà về Thanh Linh.

- Thanh Linh ?- mẹ nó ngạc nhiên- con gái tôi ?

- Vâng thưa bà… Tôi muốn được nhận cháu làm con nuôi…

- Con nuôi ?- mắt mẹ nó mở to nhìn vào nó nhưng Thanh Linh không nói gì, cũng không muốn ngẩng mặt lên, nó chỉ nhìn vào cốc nước của mình, nhìnkhuôn mặt mệt mỏi của mình trong đó.

- Vâng… Tôi cũng đã hỏi và cháu đã đồng ý… Hôm nay tôi chỉ muốn được thăm gia đình và mong bà sẽ đồng ý !

Mẹ nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bà cứ tròn mắt nhìn ông Trung mỉm cười.

- Thanh Linh là một cô bé thông minh, tôi rất yêu quý cháu… Mong muốncháu có được một môi trường tốt phát huy tài năng của mình ! Tôi muốnđưa cháu sang Mỹ du học ! Còn về gia đình, tôi cũng đã chuẩn bị một cănnhà tốt ở khu đô thị mới, mong bà sẽ không từ chối tấm thịnh tình củatôi….

- Ông…. Tại sao ông lại muốn nhận Thanh Linh làm con nuôi lại còn tự nguyện làm nhiều việc cho gia đình chúng tôi như vậy ?

Ông Trung thở dài, khuôn mặt ông buồn buồn :

- Tôi nợ con gái bà… cái mạng của tôi… Hơn ai hết, con bé là người hiểurõ… tôi không tiện nói với bà… nhưng tất cả những gì tôi có thể làm cũng không thể trả hết cái ơn của con bé…. Mong bà hãy hiểu và chấp nhận cho đề nghị của tôi…

Đôi mắt ông Trung khẩn thiết và chân thành nhìn bà làm bà không khỏicảm động. Nhìn sang Thanh Linh, gương mặt nó chẳng có chút biểu cảm gìhết, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn đáy cốc, đôi tay run run như cố giữ một điềugì đó quá lớn với đôi vai gày của nó. Bà không phải là một người mẹ hamtiền của hay ân huệ của người ta, đối với bà cảm xúc của Thanh Linh cònquan trọng hơn mọi thứ. Bà khẽ hỏi :

- Thanh Linh, con thấy sao ?

-………

- Mẹ đồng ý đi !- Thanh Linh ngẩng mặt nhìn bà, nở một nụ cười chua chát.

Bà thở dài.

- Cảm ơn ông…. Nếu con bé không phản đối thì tôi cũng không có lí do gì cả !

******************

Con đường vắng đầy gió….

Và đầy lá khô….

Con đường bao nhiêu năm tháng đến trường….

Thanh Linh bước đi thật chậm, nó cố gắng đếm từng bước chân trên conđường này, nơi nó thực sự đã có rất nhiều kỉ niệm, có lẽ sẽ không baogiờ nó còn cơ hội bước trên con đường này nữa….

Hôm nay, nhìn mọi thứ đều mang lại cho nó cảm giác thân thương, mongnhớ… Nó nhớ từng bụi cây ở đây, chiếc bàn trong hội học sinh mà nó đãngồi mòn ở đó, sân thượng đầy nắng nơi nó chôn giấu biết bao nhiêu cảmxúc của mình…. Nơi đây có bao nhiêu kỉ niệm tuyệt đẹp mà nó đã có vớiNhật Nam….

Nhìn từng người bạn mà lòng nó bồi hồi muốn khóc, nhưng nó cắn môi thậtchặt, nó cố đè nén cảm xúc của mình, chỉ ngày mai thôi, thậm chí nó cònchẳng có cơ hội nghe ai đó nói mình là ác quỷ nữa…

Mọi chuyện sẽ kết thúc…

Sẽ qua đi….

Giống như thời gian…

Mọi thứ sẽ chẳng còn gì lắng đọng được….

Chỉ có những nuối tiếc khôn nguôi….

Và nỗi đau…

Làm trái tim trở nên trưởng thành hơn….

Hôm nay, nó muốn nó sẽ có một ngày ý nghĩa- dù là ngày cuối cùng nó vẫnmuốn nó thuộc về nơi đây… Anh cũng vậy, Nhật Nam.. đừng quên anh cũngthuộc về nơi này nhé !

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 17