watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Ai Mới Là Siêu Quậy
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


-Đi chứ sao không, mày có bồ cái quên bạn quên bè zậy đó hả – Ngọc Linh hỏi cho có, lơ đãng ngồi xuống.
-Ùi, bồ bịt gì đây, tao chỉ quen cho có thôi chứ yêu đương gì – Ken trả lời.
-Bó tay mày luôn – Ngọc Linh lại theo thói quen nói xong câu này thì úp mặt xuống bàn để ngủ nhưng hôm nay dù nhắm mắt hoài cô cũng không thể ngủ được, suy nghĩ mông lung, ra chơi Ngọc Linh vẫn như mọi ngày ra canteen cùng Ngọc Băng nhưng cũng từ sự kiện sắp xảy tới dù nó không lớn nhưng đủ để mỗi con người hiểu nhau hơn, và họ xác định được tình cảm của mình dành cho những người xung quanh như thế nào dù đó chỉ là mơ hồ.
Sau khi sử sạch đống đồ ăn ở canteen xong thì 2 người đi vào lớp Ngọc Linh bỗng cảm thấy bụng mình hơi đau, cô định nói với Ngọc Băng nhưng vừa lúc đó thì chuông reo vào lớp nên thôi.
-Các em hôm nay, chúng ta sẽ học bài…… – Ông thầy dạy Hóa hôm nay không hiểu sao tự nhiên hiền với bọn lớp cá biệt vô lí do ,thường ngày do chúng hay bày trò chọc phá ông nên ông rất hay cáu kỉnh với lớp và 1 điều đặc biệt quan trọng nữa là do bọn lớp nó hay nhắc đến nỗi đau của ông là “Ế” nên ông càng không có thiện cảm với lớp này. 99% trong lớp dự đoán ông thầy có người yêu…
-Ngọc Băng nè – Devil lay lay Ngọc băng đang ngủ và chỉ xuống bàn dưới, Ngọc Băng đang ngủ cũng phải ghé mắt lại nhìn, bình thường mà, Ngọc Linh vẫn ngủ, Ken vẫn đang trốn ông thầy nghe phone trong giờ học.
-Có gì lạ đâu – Ngọc Băng uể oải đáp đưa con mắt hơi cáu lên nhìn Devil làm anh vội giải thích chứ đụng đến giấc ngủ của Băng mà không có lí do thì anh chuẩn bị lên sổ đầu bài ngồi chơi là vừa, không biết làm bằng cách nào mà mỗi khi Ngọc Băng cáu là Devil sẽ tung tăng được ông thầy cho vô sổ đầu bài ngồi vô điều kiện (tg:Ngọc Băng là chúa bày trò, cho mấy ông thầy bà cô hiểu lầm devil đâu có gì khó, keke).
-Nhìn kĩ lại Ngọc Linh đi, vai nó run run, người nó hình như đổ mồ hôi nữa kìa, trong khi lớp mình có điều hòa mà – Devi giải thích ánh mắt lâu lâu lại nhìn xuống Ngọc Linh, Ken thì quá chú tâm vào điện thoại nên không để ý.
-Bộ có điều hòa là không đổ mồ hôi được à – Ngọc Băng sùng máu, Ngọc linh chắc nó đang ngủ nên nóng chứ gì (tg:sao thường ngày chị thông minh mà sao hôm nay chị khờ thế, ngủ đâu liên quan gì đến nóng, đúng là người mới ngủ dậy chẵng khác gì người rừng, suy nghĩ không nhạy bén được.)
Nói xong Ngọc Băng uể oải ngáp và úp mặt xuống ngủ tiếp, Devil chỉ biết lắc đầu, chắc cảm tính của anh là sai, thế thì chơi game tiếp vậy, nghĩ là làm devil lại tiếp tục lôi điện thoại ra chơi game.
“Ôi đau quá, làm sao đây” – Ngọc linh ngĩ 1 tay ôm bụng đầu cô đổ mồ hôi từ nãy giờ, lúc ra chơi cô chỉ thấy hơi nhói nhưng không hiểu sao càng lúc càng đau, nó cứ nhói lên từng đợt, muốn thắt cả ruột.
-Ken à – Không chiệu được nữa Ngọc Linh ngẩng mặt lên quay qua Ken, đối với cô bây giờ ken chính là người mà cô thấy tin tưởng và cô muốn nói cho Ken biết chuyện này cô cũng không biết tại sao lại như thế nữa, chẵng lẽ khi yêu mình luôn muốn người mình yêu che chở, bảo vệ và lo lắng cho mình, tình yêu thật ích kỉ.
-Hả – Ken không rời mắt khỏi điện thoại.
-Mày bỏ cái điện thoại ra coi, tao đau bụng quá à – Ngọc Linh nhăn nhó nói, nhưng âm lượng chỉ đủ người cùng bàn nghe.
-Hả – Ken đang bấm điện thoại nghe vậy liền giật mình quay lại.
-Tao đau bụng quá làm sao đây, hic – Ngọc Linh tỏ vẻ như sắp khóc, bụng cô cứ càng ngày càng đau.
-Mày đau bụng thiệt hả. Ơ mày đau bụng gì nặng không – Ken quay qua quan tâm hỏi.
-Đau muốn gần chết luôn rồi nè, mày cứu tao đi, ở đó mà … – Ngọc Linh cũng bắt đầu hơi cáu, cô đau bụng thiệt mà hắn cứ tưởng cô đau bụng giả hay sao í, chẵng lẽ hắn không quan tâm cô sao???.
-Bình tĩnh đi, zậy là mày đau thiệt rồi – Ken nói chân tay bắt đầu luống cuống anh không biết phải làm sao, trong lòng anh nhìn từng cái nhíu mày của Ngọc linh hay những giọt mồ hôi của cô đang đổ ra như 1 mũi chích cho anh vậy, anh không biết phải làm sao, anh rối.
-Tao dẫn mày lên phòng y tế -Ken nắm tay Ngọc linh định dìu cô đứng lên thì cô rụt tay ra làm lòng anh cảm thấy hơi hụt hẫng.
-Ừ – Ngọc lInh gật đầu.
Sau khi phải mất 1 ít thời gian tường thuật lại cho Devil thì Ken mới có thể dìu Ngọc Linh đi.
-Mày đau nhiều không? – Ken hỏi.
-mày đau thử đi, có khi nào đau bao tử hay ruột thừa gì đó cấp tính không mày tao không muốn chết sớm đâu – Ngọc linh đi cũng không muốn nỗi mỗi lần ruột cô như thắt lại lên cơn đau thì nước mắt cô như ứa ra.
-Tầm bậy. Chêt cái đầu mày – Ken nói, chữ chết của Ngọc linh làm anh phải suy nghĩ, nếu Ngọc Linh có sao thì chắc anh cũng không sao nỗi, lo lắng ngập tràn trong Ken không biết sao nữa anh có cảm giác như Ngọc Linh chiếm 1 vị trí quan trọng trong lòng anh, nhưng anh tuyệt đối không thể nào yêu Ngọc Linh được vì Ngọc Linh sẽ không bao giờ yêu anh, bây giờ anh đã có bồ là Ngọc ái và Ngọc Linh nếu có yêu thì chắc chắn cũng sẽ chọn 1 người hoàn hảo…
Đến cửa phòng y tế thì Ngọc Linh như lịm hẳn, cô bắt đâu chìm trong vô thức.
-Linh à , Linh, mày sao zậy – ken nhanh chóng đỡ ngọc Linh vào cô y tế kêu anh ra ngoài chờ anh là con trai nên không tiện, xíu nữa cô sẽ nói kết quả sau, sau khi xác định bệnh nếu nặng thì chở vào bệnh viện luôn.
Ở dưới lớp sau khi Ngọc Linh đi thì Devil mới kêu Ngọc Băng dậy kể hết cho cô nghe ngay lập tức ngọc Băng lao ra khỏi lớp, Devil cũng chạy theo anh biết cô muốn đi đâu thực chât anh cũng rất lo cho Ngọc Linh.
-Sao nãy giờ mày không nói tao.HẢ – Ngọc Băng vừa chạy vừa la.
-Thì tụi nó đi xong tao kêu mày zậy liền đó.Thì hồi nãy nói rồi không nghe tao nói Ngọc Linh có gì khác rồi mà không chịu nghe – Devil trả lời.
Ngọc Băng im lặng không nói nước mắt cô lặng lẽ rơi không ngờ cô vô tâm đến vậy ngay cả Devil mà cũng cảm thấy khác lạ trong khi cô thì không biết gì cả.
Devil đang đi sau nhìn thôi cũng đủ biết cô đang khóc, anh lắc đầu, Ngọc Băng đúng là quá ngốc.Chương 15 : Hiểu nhau.

-Cô ấy bị đau bụng do ngộ độc thực phẩm, cô đã gọi xe cấp cứu đến rồi, em đã gọi cho người nhà cô bé biết chưa– Cô y tá viên hiền lành nói với Ken sau khi đã khám xong cho Ngọc Linh.

-Ngộ độc thực phẩm í hả ?? – Ken căng mắt lên, làm anh khiếp vía. Sau đó thì Ngọc Băng và Devil cũng đến và cùng đưa Ngọc Linh vào bệnh viện xúc ruột:

-Linh , mày tỉnh rồi à – Ngọc Băng đang ngồi nhìn ra cửa sổ thì nghe thấy tiếng cử động quay lại thì thấy Linh đã tỉnh, đang cựa quậy, tỏ ý khó chịu.

-Ừm – Ngọc Linh ôm cái bụng trống rỗng khó chịu, sau khi tỉnh lại được 1 hồi thì cô mới xác định được mình đang ở bệnh viện và ý thức được có chuyện gì xảy ra, cô nhìn xung quanh nhưng chẵng thấy ai ngoài Ngọc Băng, Ken cũng không thấy, cô lại buồn.

-Bọn kia đi ăn hết rồi, từ sáng tới giờ tụi nó lo cho mày quá nên có đứa nào ăn được cái gì đâu – Ngọc Băng như hiểu ý, nói và ôm cái bụng tỏ vẻ như tội nghiệp lắm.

-Ờ, mà tao bị gì mà lúc đó tao đau bụng dữ zậy mày – Ngọc Linh hỏi sang chuyện khác.

-Mày bị ngộ độc thực phẩm – Ngọc Băng tựa đầu vào sau ghế. -Ngộ độc thực phẩm í hả – Ngọc Linh ngạc nhiên nhớ lại những gì mình đã ăn vào buổi sáng ở can teen trường.

-Ừ – Ngọc Băng đáp.

-Hic, khổ thân tao quá, mày ăn gì chưa mà nhìn bơ phờ dữ zậy – Ngọc Linh để ý con bạn hỏi.

-Chưa, sao tao dám bỏ mày ở đây 1 mình mà đi ăn chứ – Ngọc Băng trả lời vẻ mặt tỏ ra như mình là 1 người cao cả.

-Xì, ớn chưa, mày đói thì đi ăn đi tao không sao đâu – Ngọc Linh cười.

-Thôi, tao ở đây với mày , tao gửi bọn kia mua dùm tao luôn rồi. -Trời tao tưởng mày tốt lắm, ăn không zô chứ, ai zè – Ngọc linh bĩu môi cười. Ngọc Băng còn chưa kịp biện minh thì óc tiếng mở cửa Ken với Devil , han yu đi vào.

-Tỉnh rồi à – Devil hỏi, trên tay còn xách 1 hộp cơm với 1 bịch cháo.

-Ừ – Ngọc Linh gật đầu cười,mắt bắt đầu lăm le bịt cháo.

-NÈ , bị ngộ độc chưa sợ hay sao mà còn ham ăn zậy hả – Ken hỏi như trêu chọc.

-Nè, tao ham ăn hồi nào mày – Ngọc Linh tức giận quát mắng.

-Ừ, không tham ăn mà mắt cứ dán vào bịt cháo – Ken được thể trêu chọc luôn.

-Hứ, mày có biết tao là bệnh nhân không hả, đói gần chết luôn rồi nè, ở đó mà,… – Ngọc linh bắt đầu xì khói, Ken lúc nào cũng thích trêu chọc người khác.

-Mày mà bệnh nhân, ừ bệnh nhân mà hét cỡ đó, muốn banh cả bệnh viện người ta – Ken cười nói.

-Mày… -Thôi thôi được rồi ai đói thì ăn , khõi cãi, mệt – Ngọc Băng dựt lấy bịch đồ ăn đưa cho Ngọc Linh bịch cháo và ăn cơm hộp tự nhiên.

-Ơ, ở đây toàn heo nái hay sao í – Ken chế giễu khi thấy 2 người đang ăn khí thế.

-Heo nái cái đầu mày í, tao mà heo nái chắc mày là lợn đực – Ngọc Băng đá đểu lại 1 câu.

-Hừm – Ken tức xì khói.

-Để yên cho tụi tao ăn không thì tụi mày chuẩn bị đồ đạc đi tây thiên là vừa – Ngọc lInh vừa húp vừa liếc xéo Ken 1 cái muốn cháy lông mày.

-Dạ, em sợ quá – Ken giả vờ chắp tay như sợ thật.

-Thôi, tụi mình ra ngoài để tụi nó ăn không thì tụi nó không sặc chết thì cũng tức chết – Han Yu xin can lôi 2 thằng ra ngoài.

-Đúng rồi đó, đi đi – 2 đứa con gái cùng đồng thanh, làm mấy anh chàng hơi tự ái, đi 1 mạch luôn. Ăn xong mà bọn con trai vẫn chưa quay lại, Ngọc Băng lại bắt đầu khơi chuyện.

-Linh, hình như tao thấy bọn mình vẫn chưa hiểu nhau lắm hay sao í – Ngọc Băng nói, mặt hơi buồn buồn.

-Sao mấy lại nói thế, dù thế nào tao vẫn xem mày và cả Ha RA nữa là bạn tốt nhất của tao – Ngọc Linh cười, 1 nụ cười gượng,lòng cô buồn, buồn lắm nhưng không phải là chuyện của Ngọc Băng.

-Nhưng tao thấy tao sao sao í, hình như lúc trước cũng vì tao Ha Ra mới buồn và bỏ đi, tao nhớ HA Ra quá mày ơi – Ngọc Băng rưng rưng như sắp khóc.

-Mày làm như tao không nhớ vậy, hơi zà . Hai đứa rơi vào trầm tư mỗi người có 1 suy nghĩ riêng, chuyện buồn, chuyện vui ai cũng có chuyện để nghĩ và họ cũng có điều thầm kín của mình chỉ mỗi chỉ mỗi họ biết và suy nghĩ….

-HÙuuuuuu – Ở ngoài cửa tự nhiên xuât hiện 3 bóng người trong lặng lẽ làm 2 đứa giật mình.

-Tụi mày điên à, đây là bệnh viện tao là bệnh nhân đó,hù kiểu đó có ngày đứng tim chết đó – Ngọc Băng vuốt vuốt ngực càu nhàu.

-Xì, đồ nhát gan, có vậy mà cũng giật mình – Ken với Devil bĩu môi trêu chỉ có Han Yu là mím môi cười nhẹ.

-Nhát gan kệ tao, ảnh hưởng gi đến kinh tế nhà mày à – Ngọc Lin bắt đầu bức xúc.

-Thôi thôi bình tĩnh nào, tụi mày làm gì mà ngồi im re tụi tao zô mà cũng không biết zậy – Han Yu xoa dịu không khí nói.

-Làm gi đâu, tự nhiên thích ngồi tự kỉ zậy đó, không được à – Ngọc Băng trả lời.

-Được được, tụi mày muốn gì mà chẵng được – Ken trả lời ra chiều nịnh nọt.

- Được zậy cũng đỡ – Ngọc Linh nói bất mãn.

-Mày bị zậy rồi thì sao đi chơi zới bọn này được, tối nay mày ở lại bệnh viện 1 mình heng – Ken cười trêu chọc, anh biết tính Ngọc Linh vốn nhát gan, kêu nó ở lại bệnh viện 1 mình thế nào nó cũng la ùm trời, nhưng nói thật ra thì anh muốn ở lại với nó trong bệnh viện, tự nhiên anh muốn bảo vệ và tội nghiệp nó, chắc anh điên thật rồi…

-Hông bao giờ – Ngọc linh hét lên. Thế là cả bọn cùng cười, đúng là nGọc Linh ngày càng nhát gan.

-Kêu tao ở đây 1 mình thà về nhầ còn hơn, tụi mày nỡ lòng nào bỏ tao 1 mình ở đây thiệt hả- Ngọc Linh nhăn nhó.

-hề, nói giỡn thôi, bọn tao đâu có ác cỡ đó – Ngọc Băng cười hề hề ai ủi.

-Thôi, vậy từ bây giờ bọn mình sẽ thay phiên nhau ngủ ở đây với Ngọc Linh chứ ở lại 1 đám thì chắc ôm đât ngủ hết quá – Devil nói như là “ta đây tri thức lắm”.

-Vậy thì bây giờ chúng ta bốc thăm 1,2,3,.. nếu ai bốc được số 1 thì ngủ lại đêm nay những người còn lại theo thứ tự.OK – Ngọc Băng cũng tỏ ra thư thái không kém.

-Zậy đi – Cả bọn đồng thanh. Sau khi bốc thăm thì kết quả là :

1.Ngọc Băng. 2.Ken 3.Devil. 4.Han Yu.

Ngày hôm sau Ngọc Băng và Ngọc Linh nghĩ học , 2 đứa ở trong bệnh viện nói chuyện co đỡ chán, tới ra về thì bọn kia tới, mua thức ăn trưa cho ăn.Và thời gian cũng trôi theo thời gian, tối ngày tiếp theo cũng đến.Nghĩ tới tối nay sẽ ở lại với Ken mà Ngọc Linh thấy trong lòng hơi khác lạ,không biết sẽ ra sao. Trước khi cả bọn ra về còn trêu chọc.

-Nè, Ngọc Linh tối ngủ nhớ đẻ con dao đầu giường nhá – Devil trêu làm Ken nhìn anh với ánh mắt tóe lửa.

-Xì, tối nay để dao thì tối mai đến phiên mày phải để cái mã tấu luôn quá – Ken trêu lại làm Devil vùng vằng bỏ về sau khi nghe tràn cười của tất cả. Sau ra về hết, Ken ngồi vào ghế tựa cầm cuốn manga trên bàn đọc đỡ, Ngọc Linh thì nằm ủ rũ.

-Nè, cho tao mượn điện thoại lướt web xíu đi, điện thoại tao sạc rồi – Sau khi ngồi 1 đống Ngọc Linh mừng rỡ mượn điện thoại Ken nãy giờ cô ngồi mà 2 con mắt cứ muốn dán chặt vào nhau , mượn điện thoại giải trí cho đỡ buồn ngủ.

-NÈ – Ken đưa điện thoại cho Ngọc Linh liếc cô 1 cái.

-Xì – Ngọc Linh cũng đáp trả lại cái liếc đó nhanh nhảu cầm điện thoại lên, nhưng nụ cười trên môi cô nhanh chóng vụt tắt khi thấy hình nên là hình của Ken và NGọc Ái , lòng cô không có gì có thể tả nỗi, cô thở dài nhẹ nhàng và đưa điện thoại lên lướt web như chưa có chuyện gì xảy ra. Ken cứ chăm chú đọc manga mà không để ý nGọc Linh đang lấm lét nhìn mình, lí do là tại sau khi lướt web chán quá cô nảy sinh ý định đọc tin nhắn trộm.Tuy đã được biết phải tôn trọng quyền riêng tư của người khác nhưng sự tò mò đã chiến thắng. Trong điện thoại hầu như đều là tin nhắn của Ngọc Ái, thôi độ sến thì khỏi nói rồi, Ngọc Linh thầm lắc đầu,ngoài râ thì cũng chỉ có 1 vài tin nhắn mà theo nội dung thì Linh cho rằng đó là của mấy con nhỏ Ken quen qua đường. Xem ra Ken đã chính thức quen và chọn Ngọc Ái thật rồi, lòng cô như thắc lại, nhớ đến trước kia cô hối hận tại sao mình lại cầu trời rằng Ken đừng thích mình mà không nghĩ rằng khi được người khác thích là lại thêm 1 người quan tâm mình bảo vệ mình và bản thân phải quý trọng điều đó. .(tg:chị ơi chưa chắc là trước kia Ken có thích chị hay không mà đó chỉ là suy đoán của Ngọc Băng thôi mà, keke) -Mày với Ngọc Ái sao rồi

– Ngọc Linh làm như vu vơ hỏi. -Sao là sao, thì tụi tao vẫn như bình thường thôi – Ken trả lời nhìn Ngọc Linh cười.

-Dạo này tao thấy mày nghiêm túc quá heng – Ngọc Linh cười như trêu chọc, cô tự hỏi mình có nên buông tay không.

-Tao có nên chia tay không mày, tao chỉ muốn quen qua đường thôi mà sao ngày càng giống thiệt rồi – Ken nhíu mày gãi gãi đầu.

-Gì nữa đây, mày khùng quá đi, tự nhiên đồng ý con nhà người ta cho đã rồi cái chia tay, nó quê sao mày – Ngọc lInh hơi sùng máu nói, câu nói của Ken làm tâm của cô vui, nếu vậy thì Ken vẫn chưa thích ái, nhưng đồng thời cô cũng không muốn, thật lòng tội nghiệp Ngọc Ái, con bé trong sáng như vậy, nếu biết Ken chỉ quen nó qua đường thôi thì không biết nó sốc tới cỡ nào nữa.

-Ùi, tao cũng chỉ muốn quen 1 đứa cho tử tế thôi, ai dè đâu, không có tình cảm nên chẵng làm được gì cả – Ken nói lòng mình, anh cảm thấy nhẹ nhõm khi đã nói được cho 1 người biết mà người đo lại là Ngọc Linh.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 33