watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Cậu Là Ai?
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Mong một ngày bước chân của anh và em sẽ quay về đây- về nơi ta vốn thuộc về…

- NÀY CẬU KIA !!!!

- Á !!!! Hội trưởng ! Tôi có làm gì đâu !

- TÓC CẬU MÀU GÌ THẾ KIA HẢ ??????

- Á !!!!!!!!!

Những tiếng hét làm rộn rã cả khung trời. Đó chính là nó, là hội trưởngNguyễn Thanh Linh, dù chỉ một ngày còn lại, nó vẫn cứ muốn là nó….

Kéo cửa căn phòng hội học sinh thật mạnh, ngồi ngay vào bàn.

- Lan, đưa cho chị báo cáo buổi họp tuần trước !

- Huy, làm xong bản kê khai tài chính chưa ?

……..

Đó chính là công việc của nó !

…………………………………………………

- Sư phụ !!!!!!- mấy tên nhóc lớp 10

- Thanh Linh yêu quý !!!!!- mấy tên ngốc lớp 11b

- MẤY TÊN NGỐC !!!! RẢNH THẾ THÌ BỎ SÁCH RA HỌC ĐI !!!

- Tuân lệnh sư phụ !

- Người đẹp muôn năm !

Tôi sẽ rất nhớ mấy người đấy !

………………………………………………….

- Linh….

Nhỏ Hoa, con bạn của nó. Thanh Linh mỉm cười, nó chạy đến, ôm chầm lấy Hoa

- Này, làm gì đấy ? đang là giữa sân trường đấy !

- Ha ha…- nó cười vô hồn

-….Hẹn gặp lại bạn nhé !- nó cắn chặt môi

- Gì….gì thế ?- Hoa ngỡ ngàng

- Không có gì !- Linh nháy mắt, buông con bạn ra- tôi chỉ muốn gây sốc cho cậu tí thôi !

- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa !!!!!!!!!!!!

Thanh Linh chạy đi, những giọt nước mắt theo gió khẽ tạt ngang….

Tạm biệt tất cả mọi người….

Tôi nhớ và yêu nơi này lắm…..

Hãy cho Thanh Linh xin lỗi nhé ! Vì tôi không thể có một lời từ biệt tử tế với mọi người…

Nhưng hơn tất cả…..

TÔI YÊU MỌI NGƯỜI!!!!!
Nhật Nam thở dài, nhìn vào màn mưa che kín bầu trời của Singapore, cậu cảmthấy lo lắng, bồn chồn không yên. Từ lúc sang đây, cậu không thể liênlạc được với Thanh Linh. Nhớ lại cách cư xử của Thanh Linh, hình như côấy có chuyện gì đó giấu cậu. Đã 3 tuần trôi qua, cậu chỉ muốn bay ngayvề Việt Nam nhưng cũng không thể bỏ mặc Bảo Ngọc ở đây được, con bé đang làm những xét nghiệm cuối cùng cho cuộc phẫu thuật thay tim.

Ring….ring….ring…..

Thanh Linh!!!!

- Alô! Anh…..

- Thanh Linh…- một tiếng thở phào nhẹ nhõm làm mọi phiền não trong lòngcậu tan biến đi đâu hết, cuối cùng cậu cũng được nghe lại tiếng nói của cô ấy- sao 3 tuần mà anh không liên lạc được với em? Em không có chuyện gì chứ?

Thanh Linh run run, cầm chặt điện thoại trong tay, nước mắt cứ rơi làmnó không thể bình tĩnh để nói với Nhật Nam được trọn vẹn câu nói.

- Em….

“ Xin quý khách đi chuyến bay A23F Hà Nội- California Mỹ chuẩn bị làm thủ tục. Chuyến bay sẽ cất cánh trong vòng 30p nữa”

Nhật Nam ngỡ ngàng.

- Thanh Linh… em đang ở sân bay đấy à?

Nắm chặt tay cầm vali trong tay, Thanh Linh cắn môi, nước mắt mặn chát, lòng cô đau nhói.

- Vâng….Em chuẩn bị đi…

- Em đi đâu?- Nhật Nam bàng hoàng- em nói gì vậy? Em đi đâu? Tại sao em lại đi?

- Anh bình tĩnh nghe em nói….- Thanh Linh hít một hơi dài, cố lấy lại tự chủ, nó lau nước mắt đang chảy dài trên má-…. Vừa rồi có rất nhiềuchuyện đã xảy ra… Ba em đã trở về! Hóa ra ông không phải là bỏ trốn, ông sang Mỹ tìm cách làm ăn… và bây giờ ba em đã trở về, ông muốn đưa cảnhà đi.

- Ba…em đã trở về?

- Vâng… chuyện dài lắm! Em phải đi bây giờ, em sẽ kể mọi chuyện cho anh sau….

- Khoan đã…. Có gì đó không ổn lắm…Thanh Linh…em khóc đấy à?

Thanh Linh giật thót, trái tim nó đã đủ đau đớn lắm rồi, nó muốn gục ngã ở đây, muốn được nói tất cả với Nhật Nam nhưng đôi mắt ông Trung đangnhìn nó….

- Vâng….em nhớ anh…..em rất nhớ anh….

Chỉ một câu nói đã đánh bật mọi suy nghĩ trong đầu Nhật Nam.

- Anh cũng nhớ em…..- cậu mỉm cười, ước gì cậu được ở bên nó lúc này.

- Sang đến nơi em sẽ gọi cho anh….

- Anh sẽ đến gặp em ngay khi Bảo Ngọc khỏe hơn…

- Vâng….tạm biệt anh…

Thanh Linh cảm thấy điều nó đang làm đã vượt qua sức chịu đựng của nó.Ngồi thụp xuống, nó để mặc cho nước mắt mình tuôn rơi. Ông Trung đỡ lấytay nó, ông hỏi ân cần:

- Con không sao chứ?

Giữ chặt tay lên ngực, nó cố nén nước mắt, mỉm cười:

- Con không sao….

- Bác thực xin lỗi con….

Thanh Linh im lặng…

- Cách này sẽ hiệu quả chứ? Bác nghĩ Nhật Nam sẽ không dễ dàng bỏ qua….

- Bác yên tâm… con biết phải làm thế nào….- Thanh Linh lau nước mắt, nởnụ cười nhợt nhạt- còn về ngôi nhà, sau này con sẽ trả lại bác…

- Con không cần phải làm thế…

- Không!...con sẽ làm như thế….

- Thanh Linh…

- Con phải đi rồi… Cảm ơn bác đã đến tiễn con… Tạm biệt bác!

Thanh Linh nói rồi kéo vali quay đi!

Tạm biệt Việt Nam!

Tạm biệt anh….

Có ai mà ngờ được rằng một ngày em sẽ đặt chân đến một nơi xa lạ…

Để quên anh…. Và chôn chặt tình yêu của chính mình…

Tạm biệt những giấc mơ tuổi mới lớn…

Tạm biệt những hạnh phúc thân yêu…

Thanh Linh đi đây….

*************************************

Một cảm giác lạ len vào tim làm Nhật Nam khẽ cau mày, Thanh Linh có điều gì đó rất lạ mà chính cậu cũng không biết phải lí giải thế nào. Nhưngba nó đã trở về, như vậy cũng là một điều tốt rồi…

Điều quan trọng bây giờ chính là lo cho Bảo Ngọc, sau đó cậu sẽ đi tìm Thanh Linh.

Đợi anh nhé Thanh Linh…

Mình sẽ gặp nhau sớm thôi….

********************************

Bảo Ngọc tắt điện thoại, không hiểu sao cái tin Thanh Linh đã ra đikhông làm nó cảm thấy vui vẻ như nó đã tưởng mà còn có chút gì đó buồn.Thanh Linh là một người con gái tốt, còn nó dường như thật xấu xa và ích kỉ… Nhưng ai mà không mong muốn được ở bên người mình yêu chứ? Nó chỉcố gắng được ở bên người mà nó yêu, chỉ cố gắng để được hạnh phúc… Nó đã sống đúng với lòng mình thì có gì là sai?

Nắm chặt ga trải giường màu trắng, nước mắt nó khẽ rơi xuống….

- Ngọc, em sao thế?

Bảo Ngọc giật mình, nó ngước mắt lên thấy Nhật Nam đã bước vào phòng từ bao giờ, đôi mắt cậu nhìn nó đầy lo lắng.

Nó nhìn cậu và nước mắt nó cứ rơi…..

Tất là là vì anh….

Vì em yêu anh…..

- Ngọc, nín đi ! Sao em lại khóc ?- Nhật Nam ngồi xuống, lau nước mắt trên mặt nó.

Vì anh quá tốt với em…

Nên em không thể xa anh…

Nó ôm chầm lấy Nhật Nam, khóc nức nở

- Có chuyện gì?- Nhật Nam vỗ nhẹ lên lưng nó- Nói cho anh nghe…

-… Ngọc sợ lắm! Ngọc sợ nếu phẫu thuật sẽ không tỉnh dậy được nữa…. Sẽ không được nhìn thấy anh nữa!

Nhật Nam thở dài

- Em đừng lo! Quả tim có độ tương thích với em rất cao… Em sẽ không sao đâu… đã đồng ý phẫu thuật thì em phải dũng cảm lên….

- Anh hứa là sẽ không bỏ Ngọc nhé! Không rời xa Ngọc nhé….

- Anh sẽ chăm sóc cho đến khi em khỏe hẳn

Bảo Ngọc ôm chặt lấy Nhật Nam…

Em sẽ không để anh đi đâu hết…

Dù cả đời này phải mang bệnh tật….

Em cũng sẽ không để anh xa em…

Mãi mãi…không bao giờ……

***************************************


Lại thêm 4 tuần nữa trôi qua, tình trạng của Bảo Ngọc vẫn thế, con békhông chịu rời Nhật Nam nửa bước, lúc nào nó cũng khóc và sợ sệt. NgoàiNhật Nam, Bảo Ngọc không chịu tiếp xúc với ai, bất cứ ai lại gần nó đềula hét khóc lóc và ném mọi thứ vào người đó. Nhật Nam thở dài, cậu hiểutrạng thái hoảng loạn của Ngọc, bất cứ ai khi bước vào trận chiến sinhtử của cuộc đời mình đều như vậy. Con bé sợ hãi và không tin tưởng aicũng là điều dễ hiểu.

Nhớ đến Thanh Linh, cô ấy có vẻ rất vui làm cậu cảm thấy thoải mái hơnnhiều. Nhật Nam đọc đi đọc lại những tin nhắn về cuộc sống mới vui vẻcủa Linh, những ngày hạnh phúc cuối cùng cũng đến với cô ấy. Bạn mới,trường mới, mọi thứ đều rất tốt…. Nhật Nam thở dài, không biết đến baogiờ cậu mới có thể đến thăm Thanh Linh, cậu thực sự nhớ cô ấy, nhớ gương mặt và nụ cười của cô ấy…

Xoảng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nhật Nam giật mình, cậu thở dài, chạy vội vào phòng bệnh

- Các người cút hết đi!!!!!!!!!!!!!!

- Tránh xa tôi ra!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tiếng hét của Bảo Ngọc

Ngay khi bước đến cửa, Nhật Nam đã chứng kiến cảnh hoang tàn, cốc nướcvỡ tan trên nền nhà, chăn gối đều bị quăng xuống đất, hai cô y tá đứngim, mặt tái mét không biết làm thế nào. Trên giường, Bảo Ngọc đang khóchoảng loạn.

- Bảo Ngọc….

- Anh Nam….

Bảo Ngọc ôm chầm lấy Nhật Nam, khóc nức nở

- Anh đi đâu thế? Sao anh bỏ em ở đây một mình? Em sợ lắm!

Nhật Nam thở dài:

- Anh ra ngoài chút thôi! Anh không đi đâu cả….

Nhìn Bảo Ngọc run rẩy trong vòng tay của mình, Nhật Nam thấy chạnh lòng. Cậu không thể bỏ mặc con bé lúc này được.

- Nín đi nào! Anh sẽ không đi đâu nữa..
Nhật Nam nắm tay Bảo Ngọc thật chặt, cậu đang cố gắng làm cho con bé bìnhtĩnh lại. Hôm nay là buổi xét nghiệm cuối cùng, từ đêm qua, con bé đãkhông ngừng run rẩy khóc lóc, cậu sợ nó sẽ không đủ sức khỏe để làm xétnghiệm.

- Ngọc… sẽ không sao đâu….

Bảo Ngọc không nói, con bé sợ hãi tóm lấy áo cậu như một đứa trẻ sợ bịđánh. Nó nhìn hai người y tá đang bước vào mà co rúm người lại, mặt táimét.

- Không sao đâu! Anh sẽ đi với em mà…..

Bảo Ngọc vẫn không nói, cắn môi thật chặt, nó run run khi nhìn thấy phòng xét nghiệm càng lúc càng gần.

- Ngoan nhé! Anh sẽ ở bên ngoài đợi em, được chứ?

Nhìn theo Nhật Nam đầy bất lực, những giọt nước mắt hoảng loạn của nó lại rơi xuống nhưng nó không hề kêu.

Nhật Nam thở dài, nhìn cánh cửa khép lại, cậu mong sao con bé đủ nghị lực vượt qua tất cả.

Trong phòng bệnh, ngay khi cánh cửa vừa khép lại, một giọng đàn ông vang lên.

- Hai cô cũng ra ngoài đi!

- Vâng thưa bác sĩ John- hai cô nói rồi bước ra ngoài.

Bác sĩ John là một người đã ngoài lục tuần, nhưng ông vẫn là một người đàn ông khỏe mạnh nhanh nhẹn trong bộ đồ blue trắng.

Khóa cửa thật chặt, ông nhìn Bảo Ngọc. Cô bé đã lau nước mắt và ngồi dậy từ lúc nào.

- Bảo Ngọc, con chắc muốn làm thế này chứ?

Ngọc ngước mắt lên nhìn ông John, mỉm cười:

- Vâng, bác đã hỏi con rất nhiều lần rồi!

Ông John vốn là người Việt Nam, ông là một người bạn của ba mẹ Bảo Ngọc và là bác sĩ chăm sóc cho Ngọc từ nhỏ.

- Bác không nghĩ cách con đang làm là đúng… Con có rất nhiều cách để có được hạnh phúc nhưng không phải bằng cách lừa dối…

- Con biết….- Bảo Ngọc khóc- nhưng con…không có cách nào khác….

- Ngọc à….

Bảo Ngọc nắm lấy tay ông John:

- Xin bác hãy giúp con! Nếu không có anh ấy, con thật sự không thể sống nổi… Xin bác…hãy giúp con…chỉ một lần này thôi…

Ông John thở dài, cũng chính vì đôi mắt này mà ông đã dung túng cho Bảo Ngọc làm điều gian dối. Bây giờ thì chính ông cũng không có đường luinữa, nếu sự thật vỡ lở, có lẽ con bé sẽ không chịu nổi cú sốc này. Ôngkhông đủ tự tin để làm con bé bị tổn thương, bởi điều đó đồng nghĩa vớiviệc làm hai người bạn của ông đau đớn- họ đã chết rồi và hãy để cho họra đi thanh thản.

- Bảo Ngọc… bác mong là con sẽ hạnh phúc với quyết định của mình… dù con mong muốn thế nào… bác cũng chỉ mong sẽ cảm thấy thanh thản…

Bảo Ngọc không nói, nó chỉ khẽ ôm lấy ông.

********************************

1 tháng sau cuộc phẫu thuật, Nhật Nam và Bảo Ngọc trở về Việt Nam. Tuyca phẫu thuật đã thành công tốt đẹp, tuy nhiên tình trạng hoảng loạn của Bảo Ngọc không có dấu hiệu được cải thiện, thậm chí tình trạng của conbé còn nghiêm trọng hơn. Nhật Nam không có cách nào rời xa Bảo Ngọc được nửa bước, kể cả ông Trung bây giờ cũng làm con bé có cảm giác không antâm. Nó chỉ khóc, chỉ hét gọi đúng tên của Nhật Nam mà thôi.

Nhật Nam ngồi phịch rồi ghế, mệt mỏi. Mấy tháng vừa qua, đầu óc của cậudường như lúc nào cũng ở trên dây đàn căng cứng, thậm chí cậu còn chẳngcó thời gian gọi điện cho Thanh Linh nữa. Cậu không hiểu sao Bảo Ngọclại rơi vào tình trạng hoảng loạn như vậy, thậm chí cậu và ông Trung đãphải nhờ đến các bác sĩ tâm lý nhưng tình hình cũng không có mấy khảquan, con bé lúc nào cũng khóc lóc sợ chết và sợ cậu sẽ bỏ nó mà đi.

Sức khỏe của Bảo Ngọc cũng không được tốt, con bé hay bị ngất do kiệtsức, trái tim mới cần thời gian để có thể phù hợp với cơ thể mới. Bácsĩ John đã khuyên cậu không nên xa con bé lúc này, nếu không hậu quả sẽkhó lường.

Nhật Nam lấy tay nhay nhay trán, nhìn lên trần nhà, cậu nhớ đến Thanh Linh, không biết cô ấy thế nào rồi.

Cậu thực sự nhớ cô ấy, rất nhớ cô ấy….

Ring….ring….ring….

- Alo…anh…

- Thanh Linh….- nghe được giọng của nó, mọi mệt mỏi trong cậu đều tan biến- em khỏe không?

- Em khỏe…

- Anh xin lỗi vì không gọi được cho em… dạo này tình trạng của Bảo Ngọc không được tốt…

- Vậy à?

- Ừm… em ở bên đó ổn chứ?

- Em ổn… em có chuyện muốn nói với anh?

- Sao thế? Em có chuyện gì à?- Nhật Nam đột nhiên thấy lo lắng

- Chúng mình….chia tay nhé!

………………………………………………………

Giống như một tiếng sét làm cậu thấy choáng váng

- Em…nói gì?

- Em xin lỗi…. Thực ra…em… đã có người yêu mới rồi…

-…………………

- Khi sang đây, em đã rất nhớ anh… nhưng chúng ta ở xa quá… xa quá anhà…em cũng mệt mỏi vì thái độ hờ hững của anh rồi… với anh, em đâu phảilà tất cả… Em đã có người yêu mới, một anh chàng Mỹ đẹp trai, yêu em làtất cả… anh có quá nhiều trách nhiệm… anh hãy lo cho Bảo Ngọc…em xinlỗi…thực lòng em xin lỗi…

-……………………………….

- Em…đang nói dối đúng không Thanh Linh?- Nhật Nam bàng hoàng- Em nói dối….

- Em không nói dối… anh không thấy thời gian qua chúng ta đã quá xa nhau sao? Em không yêu anh nữa….nếu anh còn yêu em thì hãy chúc cho em hạnhphúc, đừng làm phiền cuộc sống của em… em thực sự rất sợ ánh mắt củaanh… hãy để chúng ta chia tay trong hòa bình và vui vẻ, không có nướcmắt….

- Em……

- Em xin lỗi… tạm biệt và chúc anh hạnh phúc!

- Thanh Linh…..

- KHOAN ĐÃ!!!!!

- THANH LINH!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Đáp lại tiếng hét của cậu chỉ có những tiếng tút tút kéo dài và số điện thoại đó không bao giờ còn liên lạc được nữa.

Đánh rơi điện thoại trong tay, Nhật Nam bàng hoàng. Điều gì đang xảy ra với cậu thế này? Thanh Linh….
Không được! Cậu không thể mất Thanh Linh dễ dàng như vậy được. Với một ý nghĩ đau đớn trong đầu, Nhật Nam chạy đi…. Cậu phải tìm được ThanhLinh, bằng mọi giá, cậu không thể để mất nó, không thể…..

Mọi chuyện diễn ra giống như một giấc mơ....

Chỉ một phút buông tay....

Anh đã để em đi mãi mãi....

Vì sao thế em?

Vì anh không có thứ em cần?

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 2