Vì trái tim anh không đủ cho em vùng vẫy?
Vì sao tình mình lại phải chia đôi?
Thanh Linh sụp xuống, đôi chân nó đã không còn đủ tự tin, không còn đủ vững vàng khi nhìn con đường trước mặt.
Nước mắt rơi mặn chát...
Trời nổi cơn giông....
Khóc cho anh...
Khóc cho em....
Khóc cho tình mình đã đến hồi kết thúc!
Tiếng sét trong mưa...
Tiếng khóc của em...
Tiếng hét của anh....
Tiếng hai trái tim đã vỡ....
Bảo Ngọc đứng thất thần, hơn ai hết, nó hiểu ý nghĩa của cuộc điện thoạiđó. Một phút run rẩy và bối rối, nó quyết định chạy theo Nhật Nam. Mặckệ trời có nổi giông tố, cho dù là giông tố suốt cuộc đời này nó cũng sẽ chạy theo cậu.
Nước mắt nó hòa lẫn trong mưa, trái tim nó đau thắt khi nhìn thấy cậuđau đớn, nó run rẩy và bàng hoàng… Một người đã chấp nhận ra đi, chấpnhận hi sinh tình yêu cho nó… Nhiệm vụ của nó là cố giữ tình yêu nàythật chặt và trân trọng nó…
Thanh Linh, em xin lỗi….
Nhật Nam, em sẽ không bao giờ thôi chạy theo anh…
Nhật Nam chạy đi mải miết trong mưa, tất cả đều không phải là sự thật.Nhắm chặt đôi mắt đang bị nước mưa táp vào bỏng rát, cậu không thể đểmất Thanh Linh… Nhưng tại sao mọi chuyện lại như thế nào?
Thanh Linh, em dễ dàng quên anh như thế sao? Em đã hứa những gì? Em bảoanh làm sao có thể tin lời chia tay em nói ra là sự thật? Dù điều đó cólà sự thật thì trái tim anh cũng không thể tin!
Dừng lại trước căn nhà cũ của Thanh Linh, thật sự nó đã trở thành một căn nhà bỏ hoang.
- Cô ơi! Cô có biết nhà bên cạnh chuyển đi đâu không?
Người phụ nữ hốt hoảng nhìn vào chàng trai ướt nhẹp từ đầu đến chân, đôi môi nhợt đi vì lạnh đang đứng
trước cửa nhà mình.
- Không! Cô chỉ biết họ đã chuyển đi thôi!
……………………………….
- Nhóc! Em có biết nhà chị Thanh Linh bên này chuyển đi không?
Thằng bé nhìn Nhật Nam ướt như chuột thì không khỏi ngạc nhiên
- Em không biết đâu, chị Linh cho em kẹo rồi nói chị sẽ không về đây nữa!
Gương mặt cậu tối sầm.
- Ý! Anh ơi! Sao anh nghịch nước thế kia? Mẹ em bảo không được đi mưa….
Nhật Nam không còn nghe thấy tiếng cậu bé nói gì, cậu lảo đảo bước đi… Nước mưa cũng chẳng làm cho cậu có cảm giác gì.
………………………….
- Chú ơi! Chú biết nhà cô bên này chuyển đi đâu không?
Người đàn ông nhìn Nhật Nam ái ngại.
- Cậu đã đi hỏi tất cả mọi người xung quanh đây rồi đúng không? Không ai biết đâu! Gia đình đó chuyển đi rất vội và không nói gì với ai cả.
- Có phải chồng của cô ấy đã trở về không ạ?
- Không! Người đàn ông xấu xa đó có bao giờ trở về! Nhưng tôi thấy cómột người đàn ông rất sang trọng thời gian đó hay lui tới nhà của họ,tôi còn thấy cô con gái gọi ông ta là ba! Có thể cô ấy đã đi bước nữa….
- …………….
- Cậu nên về nhà đi! Người cậu ướt hết rồi!
- Cảm ơn chú!- Nhật Nam nở một nụ cười lạnh giá, vô hồn.
Thanh Linh! Có phải ngay từ đầu em đã muốn biến mất?
Loạng choạng dựa vào cánh cửa, Nhật Nam cắn răng thật chặt.
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tiếng hét đau đớn của cậu tan vào trong mưa….
Một tiếng sét chói tai vang lên….
Gương mặt cậu ủ rũ cúi xuống….
Từng giọt nước mưa long toong chảy từ tóc xuống gương mặt….
Đôi mắt bỏng rát….
Nước mắt hay là mưa….
- Anh Nam…..
Một tiếng nói yếu ớt vang lên, đôi tay trắng toát run rẩy nắm lấy tay cậu.
- Ngọc…- Nhật Nam đỡ lấy Bảo Ngọc khi cô bé khuỵu xuống.
Đôi mắt cậu mở to bàng hoàng nhìn vào khuôn mặt tái nhợt của Bảo Ngọc, toàn thân con bé nóng như lửa đốt dưới cơn mưa lạnh giá.
Ngọc đưa tay lên gương mặt cậu.
- Sao gương mặt anh buồn thế?- nước mắt Bảo Ngọc chảy xuống- Anh đừngkhóc…. Anh khóc làm em cảm thấy đau lắm… thực sự đau lắm….
Nhật Nam không nghĩ được nhiều, cậu bế vội Bảo Ngọc lên, che mưa cho nó, chạy vội đi. Giọng cậu đau đớn:
- Em chạy theo anh làm gì để đến nông nỗi này?
- Em… không thể xa anh được… Em không muốn mất anh….- Ngọc tóm chặt lấy áo Nhật Nam.
Từng tiếng nói của Bảo Ngọc làm trái tim Nhật Nam thoáng chốc run rẩy,cậu hối hận vì đã không để ý con bé chạy theo mình. Nhìn gương mặt trắng bệch, đôi mắt mơ màng sắp mờ đi của Bảo Ngọc, trong lòng cậu chợt thấychua xót.
- Cố lên! Anh sẽ đưa em về nhà!
*************************************
Rầm!
Ông Trung đập mạnh lên bàn, ông nhìn Nhật Nam không kìm được phẫn nộ:
- Con làm gì mà lại để Bảo Ngọc ngất đi như vậy? Không phải bác John đã dặn con không được để con bé một mình sao?
- Con xin lỗi….- Nhật Nam ngồi trên ghế, cậu khẽ nhắm mắt lại mệt mỏi
Ông Trung nhìn gương mặt Nhật Nam thì không khỏi động lòng, ông hiểuchuyện gì đang diễn ra. Nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, đôi môi buồn bã của cậu là ông hiểu, Thanh Linh cũng đã gọi điện thông báo cho ông biết rằng nó đã hoàn thành mọi việc. Từng nét buồn khổ trên khuôn mặt con làm tráitim ông không khỏi xót xa, chính ông đã đặt lên đôi vai cậu một tráchnhiệm quá lớn, chính ông chứ không ai khác là người có lỗi.
- Ba xin lỗi vì đã nóng nảy…. Con có chuyện gì? Tại sao con lại hànhđộng như vậy… Con trước giờ không phải là người không chịu suy xét mọichuyện…
- Không có gì ba ạ… Con xin lỗi….- Nhật Nam không đáp, đôi mắt cậu hướng ra bên ngoài, cơn mưa tầm tã như muốn cuốn trôi tất cả những êm đềm.
- Con hãy qua xem Bảo Ngọc thế nào đi…- ông Trung khẽ nói.
Nhìn theo cái dáng cô đơn của Nhật Nam bước đi, nắm chặt tay vào thành ghế, ông cố nén một tiếng thở dài.
************************
- Bác John, Bảo Ngọc thế nào rồi ạ?
Bác sĩ John rời mắt khỏi gương mặt đang ngủ của Bảo Ngọc, ông chỉ tay cậu ra ngoài.
Đứng bên khung cửa, ông nói:
- Con bé không sao…. Nó chỉ bị ngất do sốt và do vết mổ chưa lành hẳn thôi…
- Vậy thì tốt quá…
Nhật Nam đáp hờ hững, đôi mắt cậu vẫn bị cuốn vào cơn mưa bên ngoài.
- Cháu nên chú ý đến con bé nhiều hơn…
- Vâng…
Ông John thở dài, đặt tay lên vai Nhật Nam, ông khẽ cười
- Cháu có muốn uống với bác một ly không?
Nhật Nam quay lại nhìn ông, mỉm cười :
- Đúng là một ý kiến hay!
Ông John phì cười, hai người bước vào phòng ông. Ông bước đến chiếc tủ rượu, lôi ra hai chai uytki và hai chiếc ly.
Ngồi xuống trước mặt Nhật Nam, ông cười:
- Ba cháu rất hiểu bác và lúc nào cũng để sẵn những thứ này!
- Cháu không ngờ bác là một người thích rượu.
- ha ha… cháu cũng nên quen với rượu đi… rượu là bạn đồng hành của những người đàn ông cô đơn!
Nhật Nam cầm lấy chai rượu và bắt đầu rót:
- Chúng ta nâng ly vì những người đàn ông cô đơn!
- Cạn!
Cạch!!!!
Tiếng ly va vào nhau, hết lần này đến lần khác, hai chai rượu mạnh trênbàn nhanh chóng vơi đi. Từ lúc nào hai người đã chuyển sang ngồi dựalưng vào nhau, say xỉn với trái tim rỉ máu.
- Vì sao bác lại nói...ợ…bác là người đàn ông cô đơn?- giọng Nhật Nam đã bắt đầu lè nhè, đôi mắt lim dim.
- Chuyện đó hả….ợ…dài lắm… chung quy cũng chỉ vì…ợ…một chữ tình không dứt nổi…
- Cháu nghe ba nói… hồi xưa ợ…bác yêu mẹ của Ngọc…
- Ha ha…lão già lắm chuyện…ợ…dám lôi chuyện của bác ra nói….ợ…thôi cháubiết cũng chẳng sao..ợ…đúng! bác yêu mẹ của Ngọc… nhưng bà ấy lại chỉcoi bác là bạn…ợ…bác coi Ngọc như con mình…ợ…vì nó là con của bà ấy…
- Bác thật là…cao thượng…ợ…cháu rất khâm phục bác…
- Còn cháu thì sao…ợ…chàng trai? Cháu có yêu Ngọc của bác không?
Yêu? Đôi mắt Nhật Nam chợt buồn bã, cậu nhếch mép cười.
- Cháu…yêu Ngọc…ợ… như một cô em gái….
- Cháu có người yêu rồi…đúng không?
- …….
Người yêu? Thanh Linh, cậu yêu cô ấy bằng tất cả chân tình nhưng rồi sao? Cô ấy đã ra đi….
- Nhưng…cô ấy không còn yêu cháu nữa…
Nhật Nam cúi xuống thật u ám, trái tim cậu dường như đã tan nát.
- Cháu còn trẻ….ợ…còn có thể yêu người khác…ợ… Ngọc cũng là con bé tốt…mà nó rất yêu cháu…
- Ha ha… 17 năm cháu đã không yêu Ngọc…thì dù là 17 hay 27 năm nữa…cũngsẽ không yêu Ngọc…ở bên cạnh người không yêu mình, con bé chỉ có đau khổ thôi…
- Haizzz…ợ…cái bọn trẻ này…còn rắc rối hơn bọn ta hồi xưa…
- Ha ha… hậu sinh khả úy mà bác!!!
- Dù sao thì…ta cũng rất quý cháu chàng trai…ợ…đấu tranh cho hạnh phúccủa mình…ợ chẳng ai gọi đó là kẻ ngốc cả… cả cháu và Ngọc đều không cólỗi…ợ…đừng bao giờ nên oán trách nhau…
- Cháu thì có gì để oán trách Ngọc…ợ… Ngọc là em cháu và cháu sẽ…bảo vệ con bé…
- Ha ha… nghe câu này thì ta yên tâm rồi!!
- Uống tiếp thôi bác!!!
- Đúng! Ta vẫn còn 2 chai!!!!!Hôm nay ta thật là vui!Ánh sáng chiếu thẳng vào mắt làm Nhật Nam thấy cay xè, đưa tay lên che mắt, cậu cố gắng ngồi dậy. Cảm giác đau nhức lan dần từ đầu xuống đến toànthân. Ngồi một lúc cho tỉnh táo, cậu nhìn 3 chai rượu lăn lóc dưới đất,bên kia salon ông John đang ngáy những tiếng zzzz khe khẽ. Nhật Nam mỉmcười, cậu lấy một chiếc chăn mỏng đắp qua người ông rồi bước ra ngoài.
Bước về phòng, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm làm Nhật Nam muốn ngủ tiếp.Rượu đúng là làm người ta cảm thấy thoải mái hơn, nhưng cũng hành hạ cơthể người ta quá đáng !
Ngã xuống giường, đôi mắt nhìn lên trần nhà.
- Thanh Linh….
Giờ này em đang làm gì ? em thật sự muốn quên anh sao ?
Đôi mắt cậu dần nặng trĩu, cơ thể bỗng nhiên nhẹ bẫng, cậu chìm vào giấc ngủ thật sâu....
Bảo Ngọc bước lại gần, nhìn vào gương mặt mệt mỏi của Nhật Nam, nó khẽthở dài. Trái tim bé nhỏ của nó đang đau ghê ghớm ! Vì sao tình yêu kiakhông phải là dành cho nó ? Vì sao Nhật Nam lúc nào cũng chỉ nghĩ
về Thanh Linh ? Còn nó, nó là gì ? Chẳng lẽ nó mãi mãi chỉ là một cô em gái….
Đưa tay vuốt những sợi tóc trên gương mặt Nhật Nam, nó nhìn cậu khôngrời, lúc nào khuôn mặt này cũng ám ảnh nó, trước khi đi ngủ nó nghĩ đếncậu, trong giấc mơ nó mơ về cậu và khi thức dậy, người đầu tiên nó nghĩđến là cậu. Nếu Nhật Nam thực sự rời xa nó, nó sẽ không sống nổi, thậtsự sẽ không sống nổi….
Nước mắt Ngọc khẽ rơi, tay nó run run cầm lấy bàn tay cậu, dựa vào ngựccậu, nó lắng nghe tiếng đập của trái tim, nó ước… trái tim này có thể vì nó mà hạnh phúc, vì nó mà đớn đau dù chỉ một lần….
****************************
2 tháng sau, sức khỏe của Bảo Ngọc hồi phục khá nhanh, con bé bắt đầuổn định trở lại. Nó bắt đầu cười nói vui vẻ với mọi người. Nhật Nam cảm thấy nhẹ lòng ngắm nhìn gương mặt vui vẻ của con bé, nó tung tăng chạyquanh các bồn hoa, trái tim mới có vẻ không gây ra những phản ứng.
Như vậy, đã đến lúc cậu đi tìm Thanh Linh…. Cậu không tin Thanh Linh với cậu lại kết thúc đơn giản như thế ? Yêu người khác ? Điều đó có thểđúng với tất cả mọi người nhưng riêng với Thanh Linh thì không… Cậu muốn biết được lí do thật sự… Và nếu muốn biết thì không còn cách nào khác,cậu muốn được gặp nó, nhìn vào khuôn mặt nó và muốn nghe những lời thậtlòng.
Những ngày qua bình tâm lại cậu đã suy nghĩ thật nhiều, lí do duy nhấtmà cậu có thể nghĩ được đó chính là Bảo Ngọc, Thanh Linh rõ ràng muốnđẩy cậu đến với Ngọc…. Nhưng chẳng phải cậu đã nói rõ ràng với nó rồisao ? Cậu không yêu Ngọc, nó phải chờ cậu… Bây giờ đột nhiên nó lại thay đổi quyết định, chắc chắn là có nguyên nhân, riêng nguyên nhân đã cóngười khác thì cậu không tin, tuyệt đối không bao giờ cậu tin…
Còn người đàn ông sang trọng xuất hiện ở nhà Thanh Linh nữa…. Có khi nào đó chính là ba của cậu không ? Thái độ của ông dường như biết chuyệncủa cậu với Thanh Linh… từ hôm đó ông cũng không nhắc lại chuyện ThanhLinh nữa… Chỉ khi biết tất cả người ta mới thôi tò mò về nó… Giả thiếtnày có vẻ đúng ! Nhưng Nhật Nam không dám chắc, hơn nữa…. ba cậu khôngcó lí do gì để làm thế ! chẳng phải ông đã để cậu về trường học đó sao ? Ông còn rất ân cần với Thanh Linh, tạo điều kiện cho cậu và Linh đichơi….Ông không có lí do gì để làm điều ngược lại cả…
Nhật Nam dựa vào gốc cây, lắc lắc đầu…. Thật sự quá đau đầu và mệt mỏi ! Điều quan trọng là cậu phải tìm cách gặp Thanh Linh. Gặp được nó thìmọi chuyện sẽ sáng tỏ.
- Cậu chủ, cô chủ ! Đến giờ ăn tối rồi ạ !
Tiếng một người làm làm Nhật Nam giật mình, bước ra khỏi suy nghĩ của mình, Bảo Ngọc chạy tới khoác tay cậu, cười vui vẻ :
- Đi thôi ! Em đói lắm rồi !
- Ừm !
Bảo Ngọc cười hạnh phúc, chưa bao giờ nó cảm thấy hạnh phúc như thế này. Cuối cùng thì Nhật Nam cũng là của riêng nó. 2 tháng vừa rồi, cậu lúcnào cũng ở bên nó, chăm sóc nó một cách dịu dàng, lúc nào cũng mỉm cườivà làm mọi điều nó muốn. Nó không còn thấy cậu nhắc đến Thanh Linh nữa,cuối cùng thì cậu cũng đã quên cô ấy và chỉ nhớ đến một mình nó.
Tại bữa ăn, mọi người đều nói chuyện rất vui vẻ. Ông Trung vui vẻ nhìnhai đứa con của mình đã yêu thương nhau hơn. Đây là một kết thúc tốt đẹp cho tất cả. Dù trong mắt Nhật Nam, ông vẫn nhìn thấy những nét buồnmênh mang, nhưng ông hiểu, cậu cần có thời gian để tự chữa lành vếtthương của mình.
- Ba… con có chuyện muốn nói với ba…
Tiếng cậu làm bầu không khí đột nhiên ngưng đọng
- Có chuyện gì thế con ?
- Về Thanh Linh….
Cạch !
Bảo Ngọc run run đánh rơi đôi đũa đang cầm trên tay, nó ngước nhìn NhậtNam bàng hoàng. Ông Trung cũng hơi biến sắc, ông khẽ nhíu mày rồi hỏi :
- Con nói đi…
- Thanh Linh đã chuyển đi Mỹ, đã lâu con không gặp cô ấy… Con muốn xin phép ba sang thăm cô ấy…
- Sang thăm Thanh Linh ?- ông Trung nhìn Nhật Nam ngạc nhiên
Bảo Ngọc đột nhiên đứng phắt dậy, nhìn Nhật Nam trân trối :
- Anh chị chẳng phải đã chia tay rồi sao ? Tại sao anh lại đi tìm chị ấy nữa ?
- Em nói gì ?- Nhật Nam ngỡ ngàng nhìn Bảo Ngọc, tim cậu như muốn ngưng đập vài giây.
Bước ra khỏi bàn, cậu tiến đến tóm lấy tay Bảo Ngọc :
- Anh chưa từng nói anh và Thanh Linh đã chia tay…. Tại sao em lại biết ?
- Em….- Bảo Ngọc bỗng nhiên tái mặt, tay cô run run khi Nhật Nam đang nắm quá chặt, tim cô đập loạn xạ hoảng loạn.
- Nói !!! Vì sao em lại biết ? Có phải tất cả chuyện này là do em không ?- Nhật Nam trừng mắt nhìn Bảo Ngọc, hét lên.
- Không…- Bảo Ngọc bắt đầu khóc- Em không biết gì cả… Em chỉ đoán vậy thôi… Hôm trước thấy anh đi tìm chị ấy…. nên em đoán thế…
- Không đúng ! Rõ ràng là em biết chuyện này ! Nói mau ! Tại sao em lạibiết ???- Nhật Nam hét lên, bóp tay Bảo Ngọc thật chặt làm nó kêu lên :
- Á !!!!!!!!!!!!!1
- Nhật Nam, bình tĩnh lại !- ông John chạy đến gỡ tay Nhật Nam- cậu đang làm con bé đau đấy!
Nhật Nam cắn môi thật chặt, cậu nhì
8