watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Kẻ Cướp Tình Yêu
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Đan cười ranh mãnh:
_Vậy em về đây!
Quân ngạc nhiên:
_Em mua xong rồi à?
Đan gật đầu. Quân đưa mắt nhìn Đan rồi nói tiếp:
_Để anh đưa em về!
_Nhưng...taxi đang chờ em ở bên ngoài!
Quân trầm ngâm rồi nói:
_Vậy anh sẽ tiễn em ra taxi! Nói rồi Quân đẩy dùm Đan chiếc xe đẩy ra quầy tính tiền.

Ôm những bao thức ăn rau củ to oạch trên tay. Đan than vãn:
_Nặng quá, sao mình mua nhiều thế không biết! Mặc dù thế nhưng cô vẫn cảm thấy thích thú vì hôm nay cô quyết định sẽ nấu một bữa cho ra hồn để Thạc Hy phải lé mắt vì tội dám xem thường tài nghệ của cô. Đưa mắt nhìn sang bên đường thấy chiếc taxi ban nãy vẫn còn chờ cô nên cô quay sang Quân mỉm cười:
_Xe đang đợi em ở bên kia đường, cám ơn anh nhé! Vừa nói Đan vừa chuyền bao thức ăn từ tay bên sang tay bên kia để lấy lại bao thức ăn nãy giờ Quân cầm phụ. Ai ngờ đâu vuột tay khiến cả bao rau củ đổ xuống đường và lăn lông lốc. Đan vội đưa hai bao đồ còn lại trên tay nhờ Quân cầm giúp. Cô vội vàng cúi xuống nhặt lấy nhặt để những rau củ đang rơi vương *** trên mặt đường. Cô có nào hay ánh mắt một kẻ nào đó đang nhìn cô bằng ánh mắt rực lửa và nhấn ga trờ tới. Đan vẫn không hề hay biết gì. Chiếc xe hơi càng ngày càng lao tới với tốc độ khá nhanh và tông thẳng vào Đan khiến cô văng lên mũi xe va vào tấm kính trước xe và ngã xuống đường. Rau củ rơi văng ra vương *** khắp đường riêng Đan thì nằm yên bất động. Máu bắt đầu rỉ ra loang lỗ thành vũng. Dường như mọi việc diễn ra quá nhanh chóng khiến Quân quá đỗi bất ngờ anh sựng lại vài giây rồi hoảng hốt chạy đến bên cạnh Đan anh lay lay cô:
_Đan à, tỉnh lại đi em, tỉnh lại đi! Nhưng vẫn Đan vẫn nằm im đấy mắt nhắm nghiền lại. Quân vội bế xốc Đan lên và đặt cô nằm yên vị trên ghế sau rồi phóng xe như bay tới bệnh viện.

“.....”

Quân ngồi thẫn người trên dãy ghế chờ trước cửa phòng cấp cứu. Đã hơn bốn tiếng đồng hồ mà cửa phòng cấp cứu vẫn chưa mở ra. Anh vừa bồn chồn vừa lo lắng. Cảm giác đau đến nghẹt thở. Hai tay anh đan vào nhau vẻ mặt rất căng thẳng.

Thời gian lặng lẽ trôi qua cuối cùng thì phòng cấp cứu cũng mở cửa. Một vị bác sĩ khá đứng tuổi bước đến gần Quân hỏi:
_Anh là người nhà của bệnh nhân à?
Quân lặng lẽ gật đầu. Vị bác sĩ giở bệnh án ra xem xét rồi nói:
_Tất cả máu bầm trong não của bệnh nhân đều đã được lấy ra. Bây giờ bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch nhưng thể trạng còn rất yếu tuy nhiên sau chấn thương này bệnh nhân sẽ không thể hồi phục hoàn toàn..!! vị bác sĩ ngừng lại rồi đưa mắt nhìn Quân. Anh vội vã hõi:
_Bác sĩ nói vậy là sao?? không thể hồi phục hoàn toàn à?
Vị bác sĩ ôn tồn nói tiếp:
_Bệnh nhân sẽ hôn mê một thời gian khá lâu. Tai nạn khiến phần đầu va đập quá mạnh khiến thần kinh của cô gái bị tổn thương nặng. Có thể cô ấy sẽ không nhận ra anh là ai người nhà bệnh nhân cần phải kiên trì! Nói rồi vị bác sĩ gật đầu chào anh rồi bước đi.

Quân đứng lặng người ra. Đến giờ anh vẫn chưa tin được sự việc đang diễn ra. Có phải ông trời đang giúp anh bằng cách cướp đi trí nhớ của Đan để cho anh một cơ hội? Một tia hi vọng chợt nhen nhúm lên trong lòng anh khiến anh như muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng. Anh nhất định sẽ nắm bắt lấy cơ hội hiếm có này. Chương 23 : Mất tích
Màn đêm dần buông xuống ngày cũng tàn lụi dần Thạc Hy quay trở về Penhouse trong trạng thái mệt mỏi chán chường sau một ngày dài rong ruổi khắp các đường cùng hẻm cụt để tìm tung tích của người anh yêu. Anh thả người xuống ghế sofa vẻ mặt lạnh lùng dường như đã quay trở lại trên gương mặt. Bất ngờ anh đưa tay gạt phăng khay ly tách đặ trên bàn kính khiến chúng rớt xuống xuống và vỡ tan tành. Vài giọt nước mắt nóng hổi khẽ rơi ra từ đôi mắt màu nâu hổ phách. Hai tay anh ôm lấy đầu miệng lẩm bẩm:
_Em đang ở đâu vậy?
Màn đêm phủ kín dày đặc nhấn chìm cả gian phòng vào một không gian tối đen. Thạc Hy vẫn ngồi lặng thinh trong màn đêm khuôn mặt thất thần chốc chốc lại thở dài. Từng cơn đau quặn lên thắt lòng khi nghĩ đến sẽ có chuyện gì không hay xảy ra cho Đan. Anh lại lấy điện thoại lên và bấm dòng số điện thoại quen thuộc nhưng chỉ còn nghe được tiếng tò tí te kéo dài. Bất chợt chuông điện thoại reo lên. Thấy cái tên An Vi hiện trên màn hình anh vội vàng bắt máy:
_Đã tìm được chưa?
Bên đầu dây bên kia ngập ngừng trả lời:
_Vẫn chưa thưa giám đốc, chúng tôi sẽ mở rộng cuộc tìm kím hơn nữa!
_Cứ làm vậy đi! Nói rồi anh cúp máy.

Thời gian lặng lẽ trôi qua thoắt cái mà đã gần hai tháng trời. Thạc Hy mệt mỏi khi cứ hi vọng rồi lại thất vọng não nề. Phải khó khăn lắm anh mới quyết định ngưng cuộc tìm kím và bắt đầu lao vào công việc như một kẻ điên. Bởi vì khi anh làm việc anh sẽ không còn thời gian để nhớ về cô nữa. Nhưng trong thâm tâm anh luôn cầu mong sẽ có một phép lạ mang cô quay trở về bên anh.

“.....”

An Vi rụt rè đưa tay lên gõ cửa phòng:
_Thưa giám đốc tôi vào được không?
Vẫn không rời mắt khỏi xấp tài liệu Thạc Hy lạnh lùng đáp:
_Vào đi!
An Vi đưa tay vặn chốt cửa và bước vào trong cô tiến đến và đặt lên bàn làm việc của Thạc Hy một khay thức ăn gồm một chiếc bánh Hamburger và một tách cà phê nóng cô nhìn Thạc Hy e dè nói:
_Tôi sợ anh đói nên chuẩn bị sẵn khi nào anh đói thì nhớ ăn nhe! Thấy Thạc Hy vẫn chăm chú đọc xấp tài liệu nên cô lặng lẽ đi ra ngoài ánh mắt luyến tiếc. Anh là vậy luôn xem cô như người vô hình mặc dù cô luôn hết mực quan tâm chăm sóc anh thế nhưng cô vẫn không bỏ cuộc trong lòng vẫn hi vọng một ngày nào đó anh sẽ nhận ra tình cảm của cô và chấp nhận cô.

Thạc Hy dần rời mắt khỏi xấp tài liệu sang nhìn khay thức ăn An Vi vừa đặt lên bàn mình. Tuy chỉ là một trợ lý nhưng An Vi luôn dành cho anh một sự quan tâm rất đặc biệt anh cảm nhận được điều đó qua từng hành động của cô nhưng anh biết sẽ rất khó để anh có thể mở lòng với bất cứ cô gái nào nữa. Nhìn khay thức ăn anh cười nhạt rồi lại cúi xuống làm việc tiếp.

"....."

Đan dần mở mắt sau một thời gian dài hôn mê bất tỉnh. Đôi mắt cô mở to quan sát khắp gian phòng. Cảm giác rất xa lạ. Cánh cửa phòng bất chợt mở ra một chàng trai bước vào khuôn mặt khá baby anh nhìn cô vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng:
_Em tỉnh rồi à?
Đan ngơ ngác nhìn anh chàng. Biết Đan không nhớ gì nên Quân tiến đến cạnh Đan và ngồi xuống. Anh đưa tay nắm lấy tay cô mỉm cười:
_Anh là Quân chồng sắp cưới của em đây em không nhận ra anh sao?
Đan đưa tay lên ôm lấy đầu mặt hơi nhăn lại bộ óc vận hành hết cỡ cố gắng nhớ lại nhưng vẫn chẵng nhớ được gì ngoài một màu trắng xóa:
_Tôi không nhớ, sao tôi không nhớ gì hết vậy? Vừa nói cô vừa túm lấy áo Quân một cách yếu ớt. Quân dịu dàng cầm lấy tay cô:
_Em đừng quá xúc động, từ từ em sẽ nhớ ra tất cả thôi mà!
Đan nhìn Quân đôi mắt cô đỏ hoe lên. Quân đưa tay kéo cô vào lòng mình anh khẽ nói:
_Cho dù có ra sao anh cũng không rời bỏ em đâu, em hãy tin anh nhé Đan!
Đan nhắm mắt lại và cảm nhận rồi tự hỏi sao cô lại không hề có cảm giác gì với anh chàng này? Phải chăng ký ức và tình cảm của cô đều bị xóa sạch?

“.......”

Đan dựa đầu vào kính xe đôi mắt cô dõi ra phía bên ngoài cửa sổ. Ngoài trời lất phất những hạt mưa. Bỗng dưng cảm thấy nhớ nhung một ai đó da diết nhưng lại không rõ là ai. Quân đặt bàn tay lên tay Đan vỗ nhè nhẹ lên tay cô:
_Em không sao chứ?
Đan quay sang nhìn anh chàng rồi rút tay mình lại:
_Em không sao! Anh có thể dắt em đến những nơi lúc trước em thường hay đến không?
Quân xoa đầu Đan dịu dàng nói:
_Đợi khi nào em khỏe anh sẽ dẫn em đi!
_Hứa đi!
Quân mỉm cười:
_Anh hứa mà!

Một phần ký ức như chợt ùa về trong tâm trí cô là giọng nói thỏ thẻ của một cô gái:
__Anh đừng đi đâu nữa nhe!!
Chàng trai đưa tay lên vuốt tóc Đan:
_Uhm!!
Đan vẫn không tin:
_Hứa đi!!
Chàng trai dịu dàng nói:
_Uhm!!
“.....”

Đan giật mình sực tỉnh bởi bàn tay ai đó đang lạy nhẹ bờ vài cô. Quân nhìn cô lo lắng:
_Em sao vậy Đan??
Vờ như không có gì Đan mỉm cười:
_Em không sao đâu!
Quân nhìn Đan đầy ngờ vực:
_Thiệt chứ?
Đan gật đầu. Quân chồm qua kéo đầu cô lại rồi hôn vào vầng trán cô anh dịu dàng nói:
_Đừng lo, anh sẽ luôn ở cạnh em!

Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự khá khang trang. Quân bước xuống xe và đi vòng sang chỗ Đan ngồi dìu cô nàng vào trong. Đan đưa mắt nhìn xung quanh rồi cảm thấy dường như tất cả đều xa lạ với mình.
_Tôi đã từng ở đây sao?
Quân siết nhẹ tay Đan giọng trầm ấm:
_Đây là nhà của chúng ta!
Quân dìu Đan về phòng vẻ mệt mỏi của cô khiến anh không khỏi lo lắng:
_Em nằm nghĩ đi để anh cho người chuẩn bị cho em một bữa ăn tẩm bổ, em ốm quá! Nói rồi anh cúi xuống hôn lên trán cô rồi quay đi. Đan nằm trên chiếc giường trải gra màu vàng kem ấm áp, đôi mắt cô mở to quan sát không gian xung quanh mình, bất chợt cảm thấy sờ sợ. Cô từ từ ngồi dậy hai tay ôm lấy đầu cố gắng lục tung đầu óc tìm kím mớ ký ức nhưng càng suy nghĩ đầu cô càng đau như muốn nổ tung. Đan co ro người lại vài giọt nước mắt nóng hổi khẽ rơi ra từ khóe mi xinh đẹp:
_Tôi là ai?

Mệt mỏi Đan dần chìm vào giấc ngủ cho đến khi cô giật mình tỉnh giấc thì trời cũng đã sập tối. Đan thoáng ngạc nhiên khi thấy Quân đang ngồi trầm tư bên cạnh cô. Thấy Đan nhìn Quân mỉm cười:
_Em dậy rồi à, có đói không?
Đan lắc đầu đáp:
_Em không đói!
Quân nhìn Đan nghiêm nghị:
_Nhưng em phải ăn mới có sức khỏe chứ!
Đan nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Quân nên đành nghe lời anh chàng.

Vài tia nắng len lỏi qua những tán cây lớn trong vườn và rọi xuyên qua vào phòng Đan. Cái cảm giác hít thở cái bầu không khí ban mai trong lành thật khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Đan vươn vai ngáp dài, đưa tay đẩy cửa sổ sang một bên đôi mắt Đan nhìn dáo dác xung quanh rồi dừng lại nơi chiếc bàn gỗ đặt ở giữa vườn đẹp tựa như một bức tranh.

Tiếng gõ cửa phòng kéo Đan ra khỏi dòng suy nghĩ lan man. Cô cất giọng:
_Ai vậy?
_Tôi mang quần áo đến cho cô thay ạ! Giọng một người phụ nữ trung niên cất lên phía bên ngoài. Đan vội bước đến mở cửa và đón lấy bộ đồ từ tay người phụ nữ:
_Cám ơn!
Người phụ nữ nhìn Đan mỉm cười hiền từ:
_Cô mau thay đồ rồi xuống dùng bữa sáng. Cậu chủ đang đợi ở dưới nhà! Nói rồi bà quay đi. Đan cũng vội vàng thay đồ và đi xuống nhà.

Vừa bước xuống hết cái cầu thang lượn xoắn là Đan đã trông thấy Quân đang ngồi trên ghế sofa. Dường như thấy Đan anh mỉm cười rồi thủng thẳng đứng dậy tiến đến chỗ cô ân cần hỏi:
_Hôm qua em ngủ ngon không?
Đan khẽ gật đầu. Bất chợt Quân đưa tay nắm lấy tay Đan anh dịu dàng nói:
_Theo anh! Nói rồi anh dẫn cô đi dọc theo lối cửa phụ bên hông nhà. Đan thoáng ngạc nhiên vì đây chẳng phải là khu vườn mà cô đã trông thấy lúc nãy sao? Và còn có cả một bữa ăn thịnh soạn được bày trí đẹp mắt trên chiếc bàn gỗ nữa. Quân kéo chiếc ghế gỗ ra và ấn Đan ngồi xuống ghế rồi anh chàng cũng kéo ghế ra và ngồi cạnh cô anh dịu dàng hỏi:
_Em thích cảnh vật ở đây à?
Câu nói của Quân khiến Đan chợt nhận ra nãy giờ cô lo mải mê nhìn ngắm xung quanh mà không hề để ý đến người cạnh mình. Cô nhoẽn miệng cười:
_Quả thật khu vườn này khiến em cảm thấy rất thoải mái!
Bất chợt Quân nắm lấy tay Đan anh nhìn cô ánh mắt dịu dàng nồng ấm:
_Em có thể ở đây cả đời!
Đan ngượng ngùng toan rút tay lại thì bàn tay kia lại siết chặt tay cô hơn. Hơi ấm của đôi bàn tay anh thật khiến Đan chỉ muốn dựa vào nhưng cô vẫn cảm thấy sờ sợ. Quân nhìn cô ánh mắt tha thiết:
_Làm vợ anh nhé? Vừa nói Quân vừa móc từ trong túi quần ra một chiếc hộp nho nhỏ. Anh chậm rãi mở chiếc hộp ra. Bên trong là một chiếc nhẫn màu bạc sáng lấp lánh bên ngoài còn gắn thêm vài viên kim cương nho nhỏ trông rất trang nhã. Đan ngạc nhiên đến độ suýt há hốc mồm. Quân chậm rãi lập lại câu hỏi:
_Em đồng ý chứ?
Giữa tình thế khó xử này Đan cũng không biết nên phản ứng ra sao cô nàng rụt tay lại nhìn Quân ái ngại:
_Em xin lỗi, hãy cho em thêm thời gian, em muốn nhớ ra tất cả mọi thứ!
Quân mỉm cười nói:
_Đừng bắt anh phải đợi quá lâu nhưng chiếc nhẫn này em tạm thời giữ dùm anh nhé! Vừa nói anh cầm tay Đan đưa lên môi hôn nhẹ rồi đeo chiếc nhẫn vào tay cô khiến cô dù muốn từ chối cũng đành im lặng và nhìn anh. Quân giục:
_Em mau ăn đi, thức ăn nguội cả rồi! Vừa nói anh vừa gắp cho Đan một miếng thịt rất to bỏ vào chén cô. Đan không nói gì chỉ còn biết cắm cúi ăn vì trong lòng cô lúc này đang rất hỗn độn.

“......”

An Vi đang cắm cúi đọc xấp tài liệu ban sáng Thạc Hy vừa giao cho cô thì một cô nhân viên lễ tân bước vào nói khẽ vào tai An Vi gì đó khiến cô nàng chau mày khó chịu:
_Uhm, cứ bảo cô ta chờ ở đó tôi sẽ báo với giám đốc! Nghe vậy nên cô nhân viên lễ tân quay bước đi. An Vi cũng buông xấp tài liệu ra và đứng lên. Cô bước rất khẽ vào phòng làm việc của Thạc Hy rụt rè nói:
_Thưa giám đốc, cô Louse đến, anh có muốn gặp không?
Thạc Hy dần rời mắt khỏi màn hình vi tính ngước lên nhìn An Vi. Đôi mắt màu nâu hổ phách sắc lạnh tuyệt đẹp ấy khiến trái tim An Vi dường như ngừng đập:
_Tôi rất bận! Nói rồi anh lại di chuyển ánh mắt ấy về phía màn hình vi tính đang làm việc. An Vi lặng lẽ lui ra. Hầu như ngày nào Louse cũng đến tìm Thạc Hy và An Vi luôn được thay mặt anh từ chối cô ta khiến Louse tò ra bực tức vô cùng. Hôm nay cũng vậy vừa thấy An Vi xuất hiện thì Louse cau mày nhìn cô giận dữ:
_Thạc Hy đâu? Có phải anh ấy đang ở trong phòng làm việc không? Vừa nói Louse vừa tiến đến cầu thang dẫn lên phòng làm việc của Thạc Hy toan bước lên nhưng cánh tay cô đã bị An Vi nắm chặt kéo lại. An Vi vẫn giữ thái độ lịch sự cô nhoẽn miệng cười với Louse:
_Thựa cô, hiện giờ giám đốc tôi đang rất bận, mong cô thông cảm! Louse cô gắng vùng tay ra khỏi tay An Vi cô ta rít lên:
_Buông tao ra, nếu không tao sẽ cho cả nhà mày đi cạp đất!
An Vi dường như cũng chẳng còn đủ lịch sự để nhẫn nhịn Louse nữa cô nàng nói với cô nhân viên lễ tân đang đứng cạnh mình:
_Gọi bảo vệ cho tôi! Nói xong An Vi quay sang nhìn Louse thì bất ngờ nhận một bạt tay nảy lửa vào mặt Louse nói như hét vào mặt An Vi:
_Mày tưởng mày là ai hả? Mày hãy nhớ mày chỉ là một con nhân viên quèn thôi mày hiểu không hả?
Đôi gò má An Vi đỏ lựng lên đến đáng thương, năm ngón tay hằn nguyên trên gương mặt trắng hồng song cô vẫn nhoẽn miệng cười:
_Đúng là cô rất giàu nhưng lòng tự trọng thì cô chẳng có dù chỉ là một chút!
Louse mặt đỏ bừng lên vì giận cô nàng rít qua kẽ răng:
_Mày nói gì hả?
An Vi vẫn bình thản như không có gì xảy ra:
_Tôi chỉ nói vậy thôi, hi vọng là cô hiểu! Nói xong An Vi nhìn hai anh chàng bảo vệ đang đứng phía sau mình cô nghiêm nghị nói:
_Giúp tôi tiễn cô gái này! Nói rồi An Vi quay bước đi.

Đứng trước gương An Vi đưa tay lên sờ bên gò má đang ửng đỏ. Cô nhăn mặt lại vì đau miệng lẩm bẩm than vãn:
_Tấy đỏ như vậy biết bao giờ mới hết chứ!

Một lúc sau An vi quay trở lại bàn làm việc. Ngọc Hà nhìn cô lo lắng hỏi:
_Cậu có sao không? Con nhỏ Louse đó thật là đáng ghét mà!
An Vi mỉm cười đáp:
_Mình không sao đâu, chỉ là tấy đỏ lên thôi!
Ngọc Hà vẫn chưa hết bực tức:
_Đúng là đồ nhà giàu chảnh chọe! Nói rồi cô nàng quay trở với công việc của mình. An Vi thì đưa mắt nhìn về phía cửa phòng làm việc của Thạc Hy. Cánh cửa vẫn đóng kín một cách hờ hững.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 14