- Tại sao cô ấy lại hôn cái gã đó chứ , chẳng phải cô ấy có mình rồi sao ?
Tim hắn đau thắt lại , vừa ghen tuôn lại vừa đau lòng . Hắn lại nổi giận và đập vỡ mọi thứ trong phòng , khiến cả ngôi nhà vang lên những tiếng vỡ leng keng rồi xoảng xoảng . Mọi người khiếp sợ .
***
Còn nó ... 8h
Nó ngừng kiss Shin . Nó nhìn đồng hồ và thấy đã đến giờ hẹn , nó nói :
- Xem như bây giờ tôi với anh chẳng còn nợ gì nhau nhá ! Đừng làm phiền tôi nữa và sẵn tôi cũng cám ơn anh luôn .
- Ok - Shin cười cười rồi bước vào quán bar .
Nó vội đón một chiếc taxi , đến địa điểm mà hắn đã nhắn tin cho nó . Nó đến nơi ... toàn bộ chỉ là một thảm cỏ xanh , mặt hồ trong xanh , những con chim săn mồi vào ban đêm bay trên trời . Nó thầm nghĩ : " Đây là món quà anh ấy định tặng mình à ? Mà anh ấy ở đâu nhỉ ? " . Nó thầm nghĩ hắn nấp đâu đó nên kêu nhỏ nhỏ :
- Jun ơi , anh ở đâu thế ? Em đến rồi này !
Không ai trả lời , nó lại kêu nhỏ nhỏ nhưng lớn hơn lần vừa rồi :
- Jun ơi ! Em đến rồi này ... anh định chơi trốn tìm đấy à ?
Vẫn không ai trả lời , nó bắt đầu thấy thất vọng . Nó tìm ở các bụi cây gần đó , tìm những nơi có khả năng là hắn nấp nhưng vô ích . Chẳng có ai cả , nó tự trấn an : " Chắc anh ấy đến muộn " . Nó ngồi trên thảm cỏ , hát vu vơ vài câu rồi nghĩ cảnh tượng Shin sẽ khoái tít về món quà của mình , nó lại mỉm cười khì khì . Rồi trời mưa ... 1 giọt , 2 giọt ... Một hồi sau mưa tằm tã , nó nấp ở một cái cây ở gần đó ... nhưng nước mưa vẫn thấm qua quần áo nó . Lạnh , nó run ... nó định về nhưng lại nghĩ Jun sẽ đến . Thế là nó lại đợi , mặc kệ trời mưa ... chỉ cần hắn vui , nó sẽ đợi mà !
***
Đập phá một hồi mệt mỏi , hắn nhìn ra trời . Trời đang mưa , hắn tự dưng hỏi một câu nho nhỏ :
- Ông đang khóc thay tôi đấy à ?
Rồi hắn nhớ tới nó , hắn nghĩ : " Trời mưa thế này ... có khi nào cô ấy đợi mình không ? " . Nhưng ... suy nghĩ đó chợt vụt tắt và thay vào đó là " Không đời này , vừa rồi cô ấy còn kiss thằng khốn nạn đó mà ! Không có chuyện đó đâu ! " . Không muốn nghĩ ngợi gì nữa , hắn leo lên giường mà nằm ngủ ... Mặc kệ cho mưa kia rơi tằm tã ... thấm ướt đẫm quần áo của người con gái đang đợi hắn đến đáng thương kia .
***
Nhìn đồng hồ , nó thấy bây giờ là 11h tối ... Nó bắt đầu tuyệt vọng nhưng nó không bỏ cuộc ... nó muốn đợi cho đến khi nào hắn đến thì thôi . Nó ôm con gấu bông định tặng hắn trong lòng , úp mặt xuống . Không rõ ... là nước mưa hay nước mắt , thấm đẫm hai hàng mi của nó rồi !
" Mình đợi anh ấy đến mà, anh ấy sẽ đến mà ... Chẳng có lẽ do gì mà anh ấy lại không đến cả " - Nó nhủ . Rồi nó lại tưởng tượng lại nụ cười của hắn , nó quyết tâm sẽ đợi đến khi nào hắn đến thì thôi . Trời càng lúc càng khuya , mưa càng lúc càng lớn ... không chịu dừng . Có phải khóc thương cho nó không nhỉ ? Mưa không chịu dứt và người con gái đứng dưới góc cây đợi bạn trai của mình đến tặng quà valentine vẫn chưa về .
Bây giờ là 1 giờ sáng rồi , mưa vẫn chưa tạnh . Có lẽ sẽ mưa thâu đêm , có thể đến rạng sáng mới dứt . Nhưng nó vẫn muốn đợi
Chap 17 : Đánh mất cả thể giới .
Tại nhà hắn , hiện tại là 2h sáng :
Khi đã đập tan tành chiếc điện thoại cũ , hắn đi ngủ và vội lấy sim thay vào điện thoại mới để dùng . Đang ngủ ngon , tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên bài right now ( na na na ) của Akon :
- Its been so long
that I havent seen your face
Im Tryna be strong
But the strength I have is washing away
it wont be long before i get you by my side
And just hold you, tease you, squeeze you
Tell you whats been on my mind
Hắn vội choàng tỉnh , là số của nó . Hắn ngần ngại mãi mới dám nhấn nút " Nghe " để nhận cuộc điện thoại đó . Đầu dây bên kia là một giọng nói run rẩy đến đáng thương :
- Hôm .... Hôm ... nay ... anh ... anh ... hẹn ... hẹn ... em ... đến ... đến ... sao...sao... anh... anh ... lại ...không ... không ... đến ... ?
Tiếng run lập cập , và kèm theo là tiếng "cách cách " của những chiếc răng va đập vào nhau khiến hắn phải rùng mình , hắn nheo mắt khó hiểu rồi hỏi lại :
- Em nói gì cơ ?
Đầu dây bên kia thở thoi thóp , vẫn run rẩy , hỏi :
- Sao ... anh ... anh ... lại ... lại ... lại ... không ... đến ... đến ?
Bây giờ thì hắn hiểu rõ câu nói đó , hắn lại nhớ đến chuyện nó kiss Shin . Hắn ghen tuôn phán :
- Em còn hỏi anh nữa sao ? Em còn không hiểu vì sao nữa à ?
Đầu dây bên kia im lặng . Tiếng thở thoi thóp không đều đặn vẫn hổn hển , tiếng " cách cách " bởi sự va chạm của hai hàm răng vẫn còn . Nó vẫn run rẩy ... nhưng không nói gì , chỉ im lặng ... Cái im lặng chết người .
Hắn bực mình cúp máy . Nhưng thật ra hắn đang lo cho nó , hắn không hiểu sao nó lại run rẫy như thế ? Có phải có chuyện gì rồi không ? Hay là nó cố tình làm thế ? ( !? ) Tiếng chuông lại vang lên :
- Its been so long
that I havent seen your face
Im Tryna be strong
But the strength I have is washing away
it wont be long before i get you by my side
And just hold you, tease you, squeeze you
Tell you whats been on my mind
Hắn nhìn màn hình điện thoại , lại là nó . Hắn nghĩ nó đã phản bội hắn thì còn gọi làm gì ? Rồi hắn không chịu được nữa , hắn bấm nút " Nghe " và hỏi thẳng nó :
- Em bị làm sao thể ? Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không ?
Đầu dây bên kia vẫn run rẫy hỏi :
- Em ... chỉ ... chỉ ... muốn ... muốn ... biết ... là ... là ... tại sao ... anh ... anh ... không ... không ... đến... thôi ... thôi !
Hắn bực mình trước thái độ giả ngu giả dại của nó , hắn nói lạnh nhạt :
- Em còn giả ngu giả dại trước mặt anh à ? Em có yêu anh thật không đấy ? Em cố làm ra vẻ đáng thương đó để làm gì ? Có phải em làm chuyện có lỗi với anh rồi hay không ?
Đầu dây bên kia lại run rẫy , im lặng ... Hồi lâu , đầu dây bên kia nói tiếp :
- Không ... không ... có ! ... Em chẳng ... chẳng ... làm ... làm ... gì ... có lỗi .. lỗi ... với ... với ... anh ... anh ... cả
Hắn lúc này thì tức giận thật sự rồi . " Vậy thì cô vừa kiss ai đấy , kiss ai nào ? Tôi vì cô mà từ chối bao nhiêu người con gái , để chứng tỏ mình không phản bội cô . Còn cô thì sao nào ? Cô làm gì được cho tôi " - Hắn nghĩ trong đầu và định nói ra luôn ... Nhưng lại nghĩ kĩ lại như thế quá nhẫn tâm . Hắn nói với giọng quở trách nhưng dịu hơn vừa rồi :
- Thế hồi tối nay em vừa kiss ai ? Em nói xem ? Chuyện đấy không phải có lỗi với anh sao ? Em không phản bội anh sao ?
Đầu dây bên kia bỗng dưng im bặt . Mấy cái tiếng cách cách , tiếng run rẫy , tiếng thở thoi thóp không còn nữa mà thay vào đó là sự im lặng phải khiến người ta lo lắng và rùng mình . Hắn bỗng thấy bất ban , nhưng tự trọng không cho phép hắn nói ra . Suy nghĩ một hồi , hắn hỏi :
- Sao ? Em không nói được nữa chứ gì ? Thôi được rồi ! Anh biết em chẳng yêu anh nữa , chúng ta chia tay đi .
Hắn vừa nói vừa lấy tay còn lại nắm chặt phần áo ở bên trái của mình . Tim hắn đau , sao hắn có thể nói như thế với người con gái hắn yêu thương chứ ? Hắn tự trấn an mình : " Chỉ là một cái hôn thôi ! Một cái hôn thôi ! Mày có thể bỏ qua mà , mày cũng từng hôn những cô gái khác đấy thôi . Mày có thể rút lại lời nói vừa rồi đấy Jun à ! Mau rút lại đi ! " . Nhưng suy nghĩ của hắn vụt tắt khi nghe đầu dây bên kia nói :
- Tuỳ ... anh ... anh ... vậy ... vậy !
Rồi đầu dây bên kia cúp máy , tiếng " tút tút tút " cứ như xé từng mớ thịt của hắn . Đau không ? Đau chứ ! Đau gấp trăm ngàn lần ... đau vô cùng . Hắn buông điện thoại ra như người vô hồn , hắn nằm lên giường . Hắn dùng tay che đôi mắt mình , hắn không tin vào tai hắn nữa , hắn không tin ... những lời vừa rồi lại phát ra từ miệng của người con gái hắn yêu . Tiếng nói của nó run rẫy , đau đớn , nhưng lại dứt khoát vô cùng : " Tuỳ ... anh ... anh ... vậy ... vậy ! " . Là thế nào ? Hắn không hiểu ! Nó muốn nói gì đây ? Hắn không hiểu thật hay cố tình không hiểu đây ? .
Ngoài trời vẫn mưa . Không những mưa ngoài trời , trong nhà hắn cũng có mưa ... mưa từ đôi mắt của hắn . Mưa ngoài trời tằm tả bao nhiêu thì mưa trong đôi mắt hắn dữ dội bấy nhiêu . Nhưng mưa ngoài trời , làm sao thấu hiểu được nổi đau khổ của hắn ?
***
Tại ven bờ hồ , nơi nó đang ngồi dưới gốc cây :
Nó vừa gọi điện thoại cho hắn xong . Đau điếng người ! Không phải là đau về thể xác , mà nó đau về tinh thần , về tình thương . Nó cầm điện thoại trên tay run rẩy , thở thoi thóp . Cái sương lạnh của buổi sớm khuya cộng thêm trời mưa dữ dội này ... đang thấm dần vào da thịt nó như một vết cắt rất sâu , nó tự hỏi rốt cuộc nó đợi ở đây vì cái gì ? Đợi ở đây để chịu mưa chịu rét ? Đợi ở đây để hạnh phúc với niềm vui sướng hoang tưởng ư ? Hay đợi ở đây để nghe những lời đau lòng đó ?
Nó không muốn như thế ! Nó cũng chẳng muốn có chuyện như thế xảy ra . Việc hắn nhìn thấy cảnh đó nằm ngoài dự đoán của nó . Mà nếu hắn có thấy nó cũng nghĩ rằng hắn tin nó mà bỏ qua . Tự dưng nó bật cười , nó cười chính bản thân nó đã quá ngu dại để ngồi chờ ở đây , quá ngu dại để bị sụp bẫy của Shin lần nữa . Nó giơ tay lên tự đánh mình , đánh vào đầu , tát vào má , rồi tay nó dừng lại ở mắt ... nó lấy tay nó sờ thử mi mắt , nó phát hiện ra trên mi nó có những giọt nước . Nó đưa tay ra rồi nhìn vào những giọt nước trên tay nó , nó tự hỏi : " Đây là mưa hay nước mắt ? " . Nó ngồi co ro ở góc cây , nó không muốn về nhà . Nó muốn ở đây , cùng với con gấu lắm lông của nó mua định tặng cho hắn . Nó ôm chặt con gấu vào mà nói nghẹn ngào :
- Đáng lẽ mày đã không ở đây để chịu mưa với tao đâu ! Đáng lẽ mày đã được hạnh phúc bên anh ấy ... hưởng trọn niềm hạnh phúc từ anh ấy dành cho mày , mà cũng có thể dành cho tao nữa . Do tao đúng không ? Tao hại mày ? Tao hại anh ấy ? Tại tao đúng không ? Tất cả là tại tao đúng không ? ... Mày nói gì đi chứ !
Nó khóc , rồi nó tức giận quăng con gấu đi . Nó cúi mặt xuống giữa hai cái đầu gối mà khóc ngon lành . Tại sao ? Chỉ mới một tháng thôi mà ! Nó chưa hưởng được một tình yêu trọn vẹn mà . Tại sao lại là nó ? Tại sao không phải là một người khác ... ? Tại sao thế ? Lần nào cũng là nó sao ? Mọi đau khổ để dồn về cho nó thế này ?
***
Tại nhà của nó và ông Chan , ông Chan đang đợi Durin về :
Bây giờ là 2 giờ sáng , Durin vẫn chưa về , cả nó cũng chưa về . Lòng ông Chan thấp thỏm lo âu , ông ấy đã lấy xe chạy khắp ngỏ ngách thành phố nhưng không tìm ra 2 người họ . Ông Chan thức đến giờ đến đứng ở trước cửa đợi nó và Durin về . Rồi cạch cạch , ông Chan vội chạy ra xem ... là Durin . Ông Chan mừng rõ ôm Durin vào lòng . Nhưng ... Durin không ôm ông ấy mà lại đẩy ông ấy ra . Durin lạnh lùng nói :
- Chúng mình chia tay đi !
Ông Chan giật nảy người , không muốn tin vào điều đó , ông Chan cố ý hỏi lại :
- Em ... nói gì cơ ?
Durin nhíu mài khó chịu , nói với giọng quả quyết và lớn hơn hồi nãy :
- Em nói chúng ta chia tay đi !
Như sét đánh bên tay , ông Chan choáng váng . Nhìn người con gái mình thương bao lâu nay đang đứng trước mặt mình nói lời chia tay mà không hiểu lý do . Ông Chan vịnh vai Durin lắc mạnh hỏi :
- Vì sao vậy ? Vì sao thế ?
Durin cười nhếch miệng , nói :
- Đơn giản là em yêu người khác rồi !
Lại thêm một đòn giáng vào đâu ông Chan . Ông Chan tốn hơn 3 năm để đợi một người con gái , đó là Durin . Đợi được 3 năm và cũng được quen nhau với Durin ... chỉ vỏn vẹn 3 tháng là chia tay sao ? Ông Chan như bị điên , quát vào mặt Durin hỏi :
- Thằng đó là ai hả ? Thằng đó là thằng nào ?
- Anh không cần biết ! Mai em sẽ dọn ra khỏi đây , em không còn lý do gì để ở lại đây cả - Durin nói lạnh lùng .
Ông Chan đau đớn , bao lâu nay tình cảm đối với Durin một mực không thay đổi , thế mà tại sao lại như thế ? Ông Chan vội ngăn Durin lại :
- Em không được đi , em phải ở lại đây ! Em không được đi ! Và em cũng không được quyền chia tay với anh
Durin nhếch mép cười khinh bỉ ông Chan , nói :
- Người ta còn tặng dây chuyền cho em nhân ngày valentine này ( Vừa nói Durin vừa cúi xuống để khoe cọng dây chuyền hắn vừa tặng ) Còn anh ? Valentine anh tặng gì cho em nào ? Chỉ một hộp socola dở tệ đó thôi á ?
- Nhưng hộp socola đó là do chính ta anh làm mà - ông Chan nói đau đớn .
- Em không quan tâm , anh cứ để em đi ... em chẳng còn yêu anh nữa đâu - Durin lạnh lùng nói rồi bước đi để lại ông Chan ở trước cửa nhà như chết đứng .
Cả thân người hoàn toàn bủn rủn , ông Chan té phịch xuống sàn nhà . Ông Chan bây giờ chẳng khác nào mấy thằng con trai thất vọng vì tình khác , ông Chan không khóc nhưng lại vô tri , vô giác đi . Ông Chan lẫm bẫm :
- Không lẽ ... tất cả đã kết thúc rồi sao ? Ai đã làm cho Durin thay đổi ? Ai đã khiến Durin như thế này ? Mình sẽ giết người đó !
***
4h sáng , ở nhà của hắn , mưa vẫn rơi :
Hắn nằm trên giường không ngủ . Không khóc nữa , nhưng cảm giác đau đớn vẫn còn đọng lại ở đây ... ở trong tim này . Hắn lần đầu biết yêu , lần đầu cảm nhận được tình yêu nó đau đớn và hạnh phúc thế nào ! Hắn ước gì thời gian có thể quay lại và hắn nhất định sẽ không nói ra câu đó . Nhất quyết không , có chết hắn cũng không nói . Vì sao ư ? Vì hắn yêu nó .
4h sáng , ở ngoài gốc cây chỗ nó đang ngồi , mưa đã dần nhỏ lại :
Nó ngồi đó , nước mắt khô rồi . Nó lòm còm nhặt con gấu lắm lông rồi áp nó vào lòng để cảm nhận hơi ấm . Nó thấy ấm , nó đang tưởng tượng mình đang ôm hắn , nó cười ... một nụ cười đau khổ . Bây giờ , ở khúc này đã có lác đác vài người đi tập thể dục . Khi mà họ nhìn thấy một đứa con gái ăn mặc theo style rock , đầu tóc moden mà lại đi ôm con gấu ngồi đó cười ... rồi bị ướt đẫm người thì ai cũng nghĩ nó bị thần kinh .
Nó ngồi đó hồi lâu , đặt tay lên ngực . Nó vẫn cảm giác được tim đang đập , nhưng cảm giác này là sao đây ? Căm hẫn ? Đau buồn ? Hay là hối hận ? Nó không biết . Bây giờ , trán của nó bắt đầu nóng , thân nhiệt của cơ thể nó càng tăng cao , hơi thở bắt đầu yếu , tay chân bủn rủn ... có lẽ nó bị sốt rồi . Nếu có thể , thì nó muốn ông trời cho nó chết luôn đi cũng được !
4h sáng , ở trước cửa nhà của nó và ông Chan :
Cậu chủ của tập đoàn nhà họ Bạch ngồi thẫn thờ ở đó . Vẫn như vật vô tri vô giác , cậu ta không cử động gì ... mặc cho gió lùa vào , mặc cho mưa có tạt vào vai cậu ta . Cậu ta vẫn không có cảm giác . Cảm giác duy nhất cậu ta cảm thấy được lúc này là sự phản bội và đau đớn của người cậu ta yêu dành cho cậu ta . Rốt cuộc cậu ta đã làm sai đều gì để người yêu cậu ta ruồng bỏ cậu ta như thế ? Nghĩ mãi ... nghĩ mãi ... 2 tiếng đồng hồ rồi những vẫn không ra . Cậu ta tuyệt vọng .
Họ - nó, hắn và ông Chan , lại cùng nhau đánh mất cả thế giới của mình trong một đêm mưa lớn . Ông trời muốn gì đây ? Trêu đùa họ à ? Hay muốn khóc than cho họ ? Họ đau đớn biết nhường nào , thế giới của họ đã bị chính người họ yêu đánh cắp , rồi bây giờ lại bị chính người họ yêu chà đạp nhẫn tâm . Họ đã bị người mình yêu quay lưng , có ai hiểu được cho họ ? Có ai hiểu được ... Cảm giác cô đơn lạnh lẽo khi bước trên một con đường mà không có người mình yêu đi cùng nó đáng sợ đến cỡ nào ? Có ai hiểu được , thiếu hơi ấm và bàn tay của người đó thì mình sẽ khốn khổ thế nào ? Có ai hiểu được cho họ không ? AI hiểu được đâu chứ ! Hiếm ai hiểu được cho họ .
59