watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Ai Mới Là Siêu Quậy
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


ĐÙNG….1 tiếng sét lớn nổ lên hình như đánh trúng cái cây ngoài kia thì phải, cả Ken cũng giật cả mình quay lại nhìn Ngọc Linh.

-huhu, Ken ơi – Ngọc Linh nước mắt lưng tròng kêu Ken , thấy vậy Ken muốn nhảy cả tim ra ngoài không phải chứ dọa như zậy cũng sợ, rồi khóc hả trời.

-Mày..mày sao zậy..tao chỉ giỡn thôi mà – Ken cười hề hề tỏ vẻ vô tội.

-Không phải..Ken ơi..tao sợ…huhu..híc – Ngọc Linh khóc như chú mèo con. Sấm lại đánh liên tiếp trời cũng bắt đầu mưa vài giọt…

-Sợ – Ken hoảng hồn.

-Huhu, tao sợ thiệt mà, Ken – Ngọc Linh lại kêu, nhìn thấy tội luôn, bất chợt nhìn thấy cảnh đó Ken thấy lòng đau đến khó thở đây là cảm giác đầu tiên anh có được từ khi anh sinh ra đến giờ đố với 1 người con gái lòng anh bắt đầu rối, mưa ngoài trời cũng đã nặng hạt, không khí lạnh dần, cửa sổ đã đóng nhưng không biết sao gió đâu cứ lùa vào lạnh muốn chết.

-Mày.. – Ken không biết phải làm sao, Ngọc Linh cứ làm anh phải rối

. -Mày lên đây với tao đi, nhanh lên, tao sợ – Ngọc Linh nói làm Ken cũng không biết gì ngoài làm theo.

-Nè, tao đây, bớt sợ chưa – Ken ngồi cạnh Ngọc Linh rồi cười 1 nụ cười trấn an, anh không ngờ người như Ngọc Linh cái gì cũng không sợ, đầu đội nón chân đạp dép mà sợ sấm đến nỗi phải khóc rồi kêu anh lên nằm chung nữa chứ.Cũng may là tối nay anh ở lại chứ nếu Devil ở lại thì coi như xong rồi .

-Hic – Ngọc Linh xít lại gần Ken hơn, nép vào người anh rồi phán 1 câu làm Ken muốn bỗ ngửa. -Gê quá à, bộ mày không sợ hả???.

-Sặc, tao là con trai mà sợ mấy cái này hả, tao chứ đâu phải đứa nhát gan như mày – Ken dở khóc dở cười trêu chọc.

-Xì – Ngọc linh lâu nước mắt, trời mưa rồi mà sấm vẫn cứ đánh nên Ngọc Linh cứ giật mình hoài, mỗi lần như thế nGọc Linh cứ lại như muốn khóc vậy.

-NÈ, đưa mền tao đắp với coi lạnh muốn chết nè – Ken nói rồi luôn tiện kéo mền qua đắp luôn, bảo đảm bà y tế nào mà zô đây không tưởng vợ chồng mới lạ.

-MỆt mày gê, con trai như mày mà cũng sợ lạnh nữa hả – ngọc Linh nói xong chưa kịp cười nhạo thì đã muốn rớt tim ra ngoài bởi tiếng sét rầm trời, không biết hôm nay sao mưa mà trời cứ đánh sét hoà, làm Ngọc Linh giật mình nép sát vào Ken luôn, làm anh chàng rùng mình 1 cái tính đẩy ra nhưng rồi lại thôi.

-Sao mày sợ dữ dậy, giờ tao mới biết ngoài ma ra mày còn sợ sấm sét nữa đó, đúng là nhát như thỏ đế – Ken nói.

-Mày bớt đi, thật ra tao còn nhớ mang mác lúc nhỏ tao không sợ sấm sét đâu, ngược lại tao còn thích những đêm mưa nữa kìa. – Ngọc Linh bĩu môi trên khóe mắt vẫn còn đọng lại vài giọt nước mắt.

-zậy chứ sao giờ mày sợ, nhát gan thì nói đại ra cho rồi – Ken hơi thắc mắc anh hỏi lại, luôn tiện dụ cho cô nói ra luôn.

-Xì, thật ra thì cũng vào 1 đêm mưa sấm chớp thế này mà mama tao có lẽ đã rời xa tao mãi mãi – Ngọc Linh như hồi tưởng lại, những giọt nước mắt đọng lại trên khóe hồi nãy chưa kịp khô giờ lại tiếp tục chảy.

-Mama mày hả – Ken hỏi, anh liên tưởng tới mấy bộ phim tình cảm sến mà mấy đứa bồ anh hay coi rồi bàn luận khí thế.

-Ừ – Ngọc linh nói , nhẹ nhàng nhưng cũng đủ Ken nghe như 1 cơn gió lùa ngang vào tim Ken.

-Tại sao zậy – Ken hỏi, anh muốn chia sẽ cho Ngọc Linh anh nhớ lại đêm hôm qua Ngọc Linh cũng kêu mẹ và khóc, anh thấy mình vẫn chưa hiểu gì về Linh nhiều lắm.

-Hì, hôm đó, hình như là ngày chủ nhật, cả nhà tao đi dã ngoại cuối tuần, tao nhớ pama đã dẫn tao đi nhiều nơi lắm rồi tao bị lạc pama đã đi tìm tao nhiều lắm nhưng tao chỉ biết đứng 1 chỗ khóc tại tao ham chơi chạy theo ông bán kem.

– Nói mà nước mắt Ngọc Linh cứ trào ra, hình ảnh khi pama tìm được cô cứ ùa về trong cô mãi, mama cô khóc dàn dụa ôm chặt lấy cô.

-Mày thì lúc nào mà chã lanh chanh, ham ăn ham chơi – Ken nói trêu chọc nhưng Linh vẫn không cười anh biết chắc Ngọc Linh buồn nhiều lắm.

-Hồi đó nhỏ mà, biết gì đâu, thấy kem thì chạy theo thôi, khi pama tìm được tao thì trời cũng sẩm tối rồi, mưa lúc đó mưa rơi rất nhiều có cả sấm sét nữa, tao đã ôm chặt mama tao, còn papa tao thì lái xe đưa cả nhà về. Ken trầm lặng , Ngọc Linh cũng vậy cô như muốn khóc lên thật lớn, cô muốn có mẹ, muốn có vòng tay che chở cô giống như lúc đó vậy.

-Nhưng vì trời mưa rất lớn nên có 1 chiếc xe tải ngược chiều đi tới chạy quá tốc độ, papa tao không để ý nên đã đâm thẳng vào đầu xe,…nhờ..nhờ..có mama..ôm tao bảo vệ..tao nên tao..tao mới sống..sống được tới bây giờ – Đến lúc này như không chiệu được nữa Ngọc Linh òa lên như 1 con chim non mất mẹ, cô cảm thấy hối hận lắm, điều này , những hình ảnh đêm đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô mỗi đêm khi cô thức giấc dậy, nước mắt, nước mắt cứ chảy như nỗi đau bao nhiêu năm nay cô chất chứa trong lòng không nói với ai cả.

-Thì ra là vậy – Ken không biết làm gì ngoài ôm lấy gương mặt bé nhỏ của nGọc Linh rồi nắm chặt tay cô thay cho lời an ủi từ tận đáy lòng, không ngờ vô tư hồn nhiên như Ngọc Linh lại có quá khứ như vậy, gia đình đang hạnh phúc chỉ tan vỡ trong 1 đêm mưa.

-Bây giờ nếu có 1 điều ước thì chắc tao sẽ ước thời gian sẽ quay lại, để lúc đó, tao không ham vui, mà không ham vui thì tao sẽ không đi lạc, mà không đi lạc thì cũng sẽ không có chuyện gì xảy ra – Ngọc Linh nói, tất cả những điều cô nghĩ cô chiệu đựng bây giờ đã được nói ra , cô thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

-Vậy mama với papa mày giờ sao rồi – Ken hỏi.

-Hì, mày biết không, mama tao không chết nhưng bây giờ ba đang nằm trong bệnh viện, đầu óc bà bị chấn thương nặng nên đã thành người thực vật bác sĩ nói có cơ hội tỉnh lại nhưng từ đó tới nay cũng đã 10 năm rồi, bà vẫn nằm đó, papa tao thì bị lại qua khỏi, bây giờ ông đang quản lí công ty bên Mĩ – Ngọc Linh nói nở nụ cười nhưng lại là 1 nụ cười thất vọng ủ rũ.

-Mày nín đi chắc bà vẫn có cơ hội tỉnh lại mà chứ đâu phải sẽ rời xa mày luôn đâu, buồn làm gì, có tao đây rồi mà – Ken an ủi, anh cũng không biết nói gì, nghe xong câu chuyện này anh thấy mình hiểu ngọc Linh hơn không phải ai cũng có thể nhìn bề ngoài mà đoán được cuộc sống của họ được, từ trước đến nay bây giờ anh mới biêt Ngọc Linh có mama là người thực vật, Ngọc Linh cứ khóc, khóc bên cạnh anh, tuy bây giờ sấm sét ngoài trời đã không còn kêu nữa nhưng có lẽ trong lòng Ngọc Linh tiếng sét đó vẫn luôn tồn tại trong lòng cô.

-Hic – Ngọc Linh đưa tay lên chùi nước mắt ra dáng mạnh mẽ.

-Thôi mày ngủ đi, có tao đây rồi, yên tâm đi – Ken xiết tay hơn hạnh phúc đang nhẹ nhàng len lõi trong anh. Sau đêm hôm đó mọi việc lại trở lại bình thường , Ngọc linh được xuất viện về nhà với 1 đống thuốc và lời dặn của ông bác sĩ.

Hôm sau Ngọc Linh đi học cả đám trong lớp xúm lại hỏi (vì chuyện Ngọc Linh bị ngộ độc thực phẩm được giữ kín) sao mấy hôm nay NGọc Linh không đi học nhưng cô chỉ viện cớ là về nước thăm gia đình. Mọi hoạt động trở lại bình thường, quá khứ về gia đình của Ngọc Linh vẫn được giữ kín, không phải là cô không muốn nói mà là vì cô cảm thấy ngại cô không muốn nhắc đến quá khứ.

-Anh Ken – Ngọc Ái từ ngoài bước vào với nụ cười rực rỡ làm mấy anh chàng lớp cô rõ dãi, Ngọc ái bước lại ngồi gần Ken nũng nịu.

-Sao mấy hôm nay anh không thấy anh liên lạc gì với em hết zậy, qua lớp kiếm thì anh không ngủ cũng nghĩ học .

-Hì tại anh có việc xíu í mà – Ken cười như vô tư, Ngọc Ái tới làm anh cũng thấy ngại, dù sao đây cũng là lớp học , bạn bè và nhất là Ngọc Linh cũng đang ngồi đây.

-Việc là việc gì hay là anh lại đi cùng con nhỏ nào rồi phải không ? – Ngọc ái ra vẻ giận.

-Thôi mà, em không tin anh à – Ken tỏ vẻ hối lỗi, không ngờ đường đường là 1 công tử hào hoa phong nhã zậy mà bây giờ phải ra vẻ năn nỉ với 1 cô bé quen chưa đầy 1 tháng.

-Tin, nhưng chỉ tin lần này thôi đấy nhá – Ngọc ái khoác tay hôn nhẹ vào má Ken làm anh chàng đơ nhìn sang Ngọc Linh và nGọc Băng.

-Ẹc, thôi màn tình cảm của 2 người đi – Devil bất mãn.

-Hì, người ta là bồ bịt mà – Ngọc Linh nói trong lòng thấy khó chịu vô cùng, mặc dù vậy nhưng cô cũng phải nói cô không muốn Ken biết mình thích hắn , cô sợ nếu Ken biết thì tình bạn cũng không còn, cô là người rất tự trọng cho dù Ken có giả vờ như không biết thì cô cũng sẽ thấy xấu hổ và bỏ đi giống HA Ra thôi cho nên tốt nhất là chuyện này cô nên giấu nhẹ trong lòng và từ từ quên lãng.

-Bồ bịt thì cũng vừa phải thôi chứ, trước mặt những người cô đơn như tụi mình ai lại nỡ làm thế – Ngọc Băng ra vẻ như tủi thân lắm.

-Hì, tại em …quên – Ngọc Ái đỏ mặt gãi gãi đầu.

-Thì tụi bây cũng lo tìm người yêu đi cho rồi chứ còn gì nữa – Ken nói làm ra vẻ cười đểu.

-Oày, mới nói thôi đã nghe nản rồi – Devil lắc lắc đầu.

-Linh à – 1 giọng nói lớn ngoài cửa làm cả đám phải nhìn ra, là Duy cậu bước vào lớp nở nụ cười lịch sự rồi nói.

-Tối nay Duy sang nhà Linh chở Linh đi chơi nhé – Duy nói cười rồi nháy mắt tinh nghịch làm KEN đang ngồi tự nhiên thấy chạnh lòng.

-ĐI chơi á hả, ừm – Ngọc Linh gật đầu cười cũng rất tươi có lẽ cô nên thử với tình yêu mới xem sao.

-Thế Duy zìa nha – Duy bước ra ngoài rồi Ngọc Băng mới dùng gương mặt mờ ám hỏi:

-Ẹc, tối nay Duy qua nhà chở Linh đi chơi nhà, tối mà 1 trai 1 gái chở nhau đi đâu zạ ta – Ngọc Băng nói làm Ngọc Linh như muốn xỉu tại chỗ.

-Mày bị điên à, tụi tao chỉ là tới quán bar uống rượu thôi.

-Hơi zà, xem ra Ngọc Linh cũng đã tìm được nửa kia rồi còn có tụi mình đơn côi gối chiếc thôi – Devil nói nhìn sang Ngọc Băng với Han Yu.

-NÈ nè, không có dụ đó đâu nghen – Ngọc Linh sừng sổ.

-Ừ, không có – Ngọc BĂng cũng nhái giọng châm biếm.

-HỨ, hông thèm nói nữa – Ngọc Linh chề môi bức xúc. Thế là cả đám cười vang Ngọc Ái cười thầm gì đó với Ken không ai để ý trừ Ngọc Linh, long cô lại buồn.Còn Ken anh cảm thấy không mấy vui , có lẽ anh cũng đã hơi biết được lí do nhưng anh nhanh chóng xóa bỏ nó đi. Hôm nay Ken không muốn đi bar, Ngọc Ái gọi anh không bắt máy, nhắn tin anh cũng không trả lời, nhìn đồng hồn cũng đã hơn 7h, nghĩ tới lời Duy nói hồi sang Ken lại thấy khó chịu. Bây giờ anh muốn gọi cho Ngọc Linh kêu cô đừng đi nhưng anh không có tư cách với lại bây giờ ai cũng biết anh là bồ của Ngọc Ái rồi. Không cần ăn cơm Ken lao thẳng lên giường, ngủ để khỏi suy nghĩ nhưng hoài anh vẫn không nhắm mắt được. Đùng…XẸt…xẹt.. Ngoài kia trời lại mưa.

-Ngọc Linh – Ken bất giác kêu lên, Ngọc Linh vốn sợ sấm sét mà, bây giờ, chẵng lẽ..có khi nào, anh ly ại nghĩ đến cảnh tượng Ngọc Linh nằm trong vòng tay của Duy giống anh tối hôm qua mà tự nhiên đầu Ken muốn bốc khói. Trời mưa ngày càng lớn, đơn nhiên sấm sét ngày cũng càng lớn,. Đùng..đùng..xẹt..xẹt..

-À lố – Đầu dây bên kia bắt máy.

-Ngọc Linh hả, giờ mày đang ở đâu z ???.

-Nhà. Tút..tút..tút … Đầu dây bên kia tắt máy lại càng làm Ken lo lắng,lòng anh rạo rực, đối với Ngọc Ái , anh biết mình chỉ xem cô bé là bạn nhưng đối với 1 người bạn anh chưa từng có cảm giác này, có lẽ, anh đã biết tình cảm của anh là giành cho ai và anh phải làm thế nào. Ken phóng xe trên đường giữa trời mưa, chiếc mui trần thường ngày giờ đã được anh thay bằng chiếc BMW (để tránh mưa ướt chứ gì), trên xe tốc độ đối với anh như vô nghĩa ,cuối cùng thì anh cũng đã biết tại sao anh thích mặc áo sơ mi, vì Ngọc Linh đã từng nói, cô ấy thích con trai mặc áo sơ mi, cuối cùng thì anh cũng đã biết, tại sao 1 người bất cần như anh lại có tính cách con nít như vậy vì Ngọc Linh chính là 1 đứa con nít , và cuối cùng thì anh cũng đã biết tại sao ánh mắt của anh luôn giành cho NGọc Linh, cuối cùng thì anh cũng đã biết tại sao nước mắt của NGọc Linh lại làm anh chú ý đến vậy, cuối cùng thì anh cũng biết tại sao khi Ngọc Linh cười thì anh thấy không gian như ngừng lại, bây giờ thì Ken đã biết biết rất nhiều điều, và tình yêu có thể thay đổi 1 con người….

King cong…king cong…kingcong…

Ken đứng giữa mưa nhìn vào trong thì thấy đèn trong nhà đang sáng nhưng bấm chuông nãy giờ vẫn không thấy ai ra mở cửa,ý nghĩ Duy đang ở đây cứ nung nấu trong Ken, mưa cứ xối xuống, áo anh ướt dẹp từng cơn lạnh len lỏi trong người anh.

King cong..king..cong..

Ở trong nhà có 1 người mang ô đi ra, nhìn thoáng qua là nGọc Linh làm Ken mừng húm.

-Mày điên à, sao lại đứng đây – Ngọc Linh hấp tấp mở cửa với đôi mắt đỏ hoe.

-Mày tới đây chi vậy, trời đang mưa đó zô nhà đi – Ngọc Linh hỏi dồn, lòng cô cũng đau đến xiết lại, khi thấy người mình thích đứng giưa mưa như vậy thì ai lại không đau chứ.

-Tao…tao..lo cho mày – Ken ấp úng nói, nhìn đôi mắt của Linh, anh biết cô vừa mới khóc xong chắc lại sợ nữa chứ gì.

-Lo ??? – Ngọc Linh đưa đôi mắt long lanh lên nhìn, quên cả Ken đang đứng ngoài mưa nãy giờ.

Đùng…….. 1 tia sét đánh xuống, tim Ken như muốn lọt ra ngoài nhưng chưa kịp định thần lại thì…

-Aaaa – Ngọc Linh nước mắt lại rơi , xiết chặt người Ken, người cô như muốn run lên, nỗi sợ sấm sét của cô như lên đến đỉnh điểm, tim cô như vỡ tung, nãy giờ ngồi trong phòng cô cứ trùm kín chăn, đơn nhiên kí ức lúc xưa cứ theo từng tia sét đánh vào trong tâm can cô, cây ô cũng theo đà rớt xuống. Ken còn đang phân vân cánh tay anh cứ đưa lên rồi hạ xuống,nhưng cuối cùng anh cũng đưa lên, 2 vòng tay ôm chặt nhau trong mưa, lòng Ngọc Linh vừa sợ vừa cảm giác thấy hạnh phúc, như đang chìm trong bóng tối thì có 1 luồng ánh sáng chiếu vào cô vậy.

-Anh thích em – Theo tiếng mưa, giọng nói trầm ấm của Ken vang đâu đó nhưng cũng đủ cho Ngọc Linh nghe thấy, cô hơi sững sốt nhưng cô cũng không thèm suy nghĩ nữa,cũng không hỏi lại, nhỡ đâu là ảo giác của chính cô thì sao.

-Mưa lớn lắm rồi, tụi mình vô nhà đi – NGọc Linh rời ra đưa tay lau nước mắt nói. …….

Cũng may là nhà NGọc Linh có 2 phòng tắm nếu không thì chắc 2 đứa cùng cảm lạnh quá, sau khi ở trong phòng tắm khoảng 30’ thì Ken cũng bước ra với tạo hình phong cách thường ngày, mái tóc vàng nâu , làn da trắng, đôi môi mỏng như baby,….

-Đâu ra có sẵn quần áo cho tao mặc zậy –Ken thắc mắc, nhìn chiếc áo sơ mi màu xanh đen zới cái quần jeans bụi rất vừa vặn với anh.

-Hôm bữa đi shopping thấy đẹp đẹp nên mua thôi.

-Có dụ đó nữa à – KEN ngồi xuống cạnh NGọc Linh, cười hì hì.

- Mà sao mày đi đâu tới đây giờ này zậy – NGọc Linh đánh trống lảng. -Tao đã nói rồi mà – Ken bình thản uống li trà nóng mà Ngọc Linh đang uống dở.

-Nói gì – NGọc Linh hỏi, nhơ lại cái lí do hồi nãy Ken nói mà mặt hơi ngượng.

-Thì tao lo cho mày đó .

-HỬ, mày nói thiệt á hả – NGọc Linh lại dơ đôi mắt long lanh lên, nhìn cute cực.

-Giỡn mày à, zậy cũng hỏi, mà tên Duy iu vấu gì gì đó, của mày đâu rùi – Ken làm như đây là chuyện thường tình hỏi.

-Hồi nãy trời mưa nên tao kêu nó khỏi tới.

-hehe, sợ nó thấy mày khóc chứ gì – Ken nói trêu chọc.

-Ơ, hứ – Ken đánh vào vai NGọc Linh làm nó la oai oái.

-Thôi đi, mày đừng đánh nữa coi – Ken xích xích qua tới đâu thì Ngọc Linh mò theo đến đấy.

-Đáng cho chừa. -Mày mà đánh tao kiểu đó mai mốt tao không lấy mày đâu nhá – Ken nói trong “hoảng loạn”.

-Ai cần mày lấy chứ – Ngọc Linh bĩu môi nhưng tay vẫn không quên “nhiệm vụ” hành hung người bên cạnh. -Ai nói, mày không cần nhưng tao cần – Ken nói trong vô vọng + chưa kịp suy nghĩ => Đó là lời tận đáy lòng, hehe.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 25