watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Yêu Đi Để Còn Chia Tay
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



“Em sẽ trượt tiếp hay nghỉ?”

Cố tình lảng tránh, Đăng quay nhìn quanh sân như đang xem xét gì đó.

Trước giờ Quân vẫn làm theo phương châm “khi người ta muốn giấu thì đừng ép người ta phải nói dối”, thái độ của Đăng như thế nên cô cũng không gặng hỏi thêm. Anh biết cũng được, không biết cũng chẳng sao. Dù sao cũng chẳng có gì quá quan trọng.

Không nói thêm tiếng nào, Quân lặng lẽ tháo giày ra rồi lững thững đi vào bên trong phòng để giày.

Đăng ở phía sau im lặng nhìn theo, ánh mắt vừa dịu dàng lại vừa xót xa. Anh biết Quân đang buồn lắm nhưng chẳng thể làm được gì.Cà phê Hạ Trắng bảy giờ tối không một bóng người, Quân một mình trọn một chiếc bàn sát góc tường lắng nghe âm thanh vừa du dương, vừa da diết của ca khúc Long Long Ago, mắt chăm chăm nhìn li trà đào đang lặng lẽ tỏa khói vào không trung.

Đã lâu lắm rồi cô mới thấy lòng mình bình yên thế này. Có thể đây là một sự bình yên trống trải, nhưng hiện tại cô thấy dễ chịu với nó.

Không còn nuối tiếc về quá khứ đẹp đẽ, thôi trăn trở về tương lai thiếu bóng một người, ngừng trượt dài với tổn thương trong hiện tại. Quân trở về là Quân của ngày xưa, bất cần một cách hoàn hảo.

Trà đào rất thơm, mùi hương dẫn dụ kích thích vị giác hơn nữa còn khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Quân nhấp một ngụm trà, nhắm mắt thưởng thực mùi thơm bay lên mũi, tràn vào khoang não một cảm giác thư thái.

Khung cảnh, âm nhạc và bầu không khí quá hoàn hảo để thả lỏng cơ thể, đó là lí do Quân thích nơi này. Cách bài trí vừa sang trọng lại rất gần gũi với thiên nhiên. Là lựa chọn hàng đầu của giới thượng lưu ở Bảo Lộc tụ tập hàn huyên hoặc tiếp đối tác.

Điếu thuốc thứ ba được đốt lên cũng là lúc khách bắt đầu đến. Mỗi tối ở Hạ Trắng đều có chương trình ca nhạc do các ca sĩ nghiệp dư trình diễn trên nền nhạc là tiếng guitar mộc mạc nhưng đầy cảm xúc. Vì vậy, chẳng tối nào mà quán không đông khách.

Chiếc bàn mà Quân đang ngồi không nằm ở vị trí trung tâm nhưng lại rất gần sân khấu. Vì là chiếc bàn duy nhất một người ngồi nên cô nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Quân chẳng mấy bận tâm điều này, nhàn rỗi vừa thưởng trà vừa hút thuốc, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ đợi đến giờ bắt đầu đêm nhạc. Dù những bài hát được biểu diễn đều là nhạc xưa và nghe trên mạng thì ca sĩ hát còn hay gấp nhiều lần nhưng cô vẫn thích được nghe từ nơi này. Nó mộc mạc và dễ đi vào lòng người!

Có quá nhiều điều khiến Quân thích nơi này.

Và…

… Thiên cũng thích nơi này.

Cơn mưa bất ngờ ập xuống đưa hai người đến với cà phê Hạ Trắng. Ban đầu chỉ là muốn tìm chỗ tránh mưa nên tùy tiện ghé vô. Để rồi bị chinh phục ngay từ lần đầu tiên.

Quân của hiện tại mỉm cười vu vơ, một nụ cười đẹp nhưng đượm buồn. Giờ đây khi hồi tưởng lại những gì đã qua, cô chỉ khẽ mỉm cười như thế.

Cuộc đời cô, có lẽ đó là đoạn kí ức đẹp đẽ nhất, khó quên nhất. Đẹp vì nó sẽ không bao giờ trở lại, khó quên vì nó còn dang dở để lòng luôn mang một nỗi niềm tiếc nuối. Nơi này thuộc về khoảng trời của anh và cô, đã từng có một thời như thế, ngồi dựa vai nhau cùng lắng nghe từng giai điệu du dương.

MC lúc này bắt đầu gửi lời chúc đến những vị khách có mặt và giới thiệu ca khúc mới. Giọng MC rất trầm, rất ấm, có chút khàn khàn của tháng năm nhưng vẫn đi thẳng vào lòng người không chút khó khăn.

“Để mở đầu cho chương trình đêm nay, anh Duy Thoại sẽ gửi đến chúng ta nhạc phẩm Đêm thành phố đầy sao của nhạc sỹ Trần Long Ẩn. Một ca khúc từ ca từ đến giai điệu đều đẹp. Mời mọi người cùng lắng nghe và cảm nhận.”

MC đã nói như thế. Tiếng vỗ tay theo đó “rào rào” vang lên, trong đó có tiếng vỗ tay nhàn nhạt của Quân. Lần đầu tiên khi cùng Thiên đến đây, hai người cũng nghe bài hát này.

Tiếng guitar len lỏi không gian, tách tiếng ồn, chắt bình yên. Mọi người như nín thở lắng nghe.

“[….] Khi đi xa rất nhớ dòng sông.
Đi đâu xa cũng nhớ về em.
Em đang đi, đi bên sông chở đầy nắng hồng.
Tôi đang nghe tiếng sóng biển đông.
Nghe trăm năm hát khúc mười năm.
Tôi đang nghe, nghe rõ đời tôi […]”

Lòng Quân chợt dâng lên một cảm xúc không thể gọi tên. Có chút gì đó hoang mang tiếc nuối, không còn quá mạnh mẽ, nhưng đủ để da diết khắc khoải.

Dù sau này cuộc đời có đưa cô đi trên một ngã rẽ nào đó xa xôi cuộc đời anh, cô vẫn sẽ nhớ về anh. Còn anh giờ đây con đường đã tràn ngập niềm vui hạnh phúc, bên cạnh có một bàn tay nắm lấy tay anh.

Một cách vô thức, cô ngoái nhìn chiếc bàn lần đầu tiên cô và Thiên ngồi. Nơi đó đang có một cặp tình nhân. Cô gái đang bấm điện thoại còn chàng trai đang khuấy cà phê. Sao giống cô và Thiên ngày đó đến thế? “Em uống nhiều sữa hay ít sữa đây?”

Thiên hỏi trong khi tay đang nhẹ khấy lớp sữa trong li cà phê để nó không bị hòa tan hoàn toàn.

“Sao cũng được. Anh làm thì em sẽ thấy ngon.”

Quân đang miệt mài trả lời tin nhắn của Linh đáp lời Thiên qua loa.

“Thôi em đừng uống nữa! Nhắn tin là đủ rồi.”

Thiên cau có làu bàu. Cô lúc nào cũng dính chặt lấy cái điện thoại, quan tâm nó hơn cả anh.

“Anh pha cho em mà, không uống sao được.”

Quân gửi xong tin nhắn, đặt điện thoại xuống bàn, miệng mỉm cười ranh mãnh. Nhìn nét mặt phụng phịu của Thiên, cô tiếp lời:

“Anh pha li đó cho em, vậy em pha li này cho anh. Chúng mình chăm sóc nhau.”

Tiếng vỗ tay giòn giã đem Quân chính thức về với hiện tại. Bài hát đã kết thúc và MC đang giới thiệu ca khúc tiếp theo.

Quân có chút thẫn thờ, cầm điện thoại lên, chầm chậm nhấn từng kí tự.

Đắn đo một chút, cô nhấn gửi đi, miệng cười buồn đồng thời thở hắt ra một tiếng.

…….

Màn đêm sâu thẳm bị cánh cửa sổ cấm cản xâm nhập vào bên trong căn phòng sáng điện.

Thiên ngồi bên cửa sổ, chăm chút hút từng hơi thuốc dài.

Dạo này anh hút thuốc rất nhiều, thậm chí hút mọi lúc có thể. Mỗi lần cô giúp việc dọn gạt tàn đều cố tình cho anh nhìn thấy lượng đầu lọc khủng khiếp bị nhét chật cứng. Nhưng cái anh nhìn lại không phải gạt tàn của mình mà là cái dọn từ phòng Quân. Nó còn nhiều hơn anh có khi phải gấp đôi.

Tiếng nước chảy nhè nhẹ trong phòng tắm nhắc Thiên rằng Yến đang ở đây, cô hiện giờ là người yêu của anh và hãy thôi nghĩ đến Quân.

Thiên bật cười như tự diễu chính mình. Anh đã thôi khóc khi nghĩ về Quân. Anh có cái quyền gì để khóc chứ? Đau khổ hôm nay là cái giá phải trả cho sai lầm của bản thân. Ngay cả khóc anh cũng thấy mình không có tư cách.

Bốn tiếng rung nhè nhẹ vang lên báo hiệu có tin nhắn. Thiên uể oải đưa tay vào túi quần tìm điện thoại.

Nó không nằm trong túi quần anh. Nó ở đâu được nhỉ?

Miễn cưỡng rời khỏi chỗ ngồi, Thiên bắt đầu tìm trên giường, kệ sách và trên bàn. Tiếng rung rất gần, nó chỉ quanh quẩn đâu đây thôi.

Thiên tiếp tục tìm nhưng không phải tìm điệu thoại mình mà tìm điện thoại Yến để gọi vào số mình xem điện thoại đang ở đâu.

Bình thường anh thấy Yến hay để điện thoại vào ngăn kéo bàn học. Nghĩ vậy, anh đi đến mở hộc bàn.

Bên trong có hai cái điện thoại.

Tùy tiện trọn một cái, Thiên ần số mình.

Tiếng nhạc chuông bài “UnBreak My Heart” vang lên, nhỏ rồi to dần.

Thì ra điện thoại đang nằm trên kệ sách, nó đồng màu đen với chiếc kệ nên Thiên không để ý lắm.

Cầm điện thoại lên, Thiên chau mày với số máy đang gọi vào máy mình. Nó không phải số điện thoại mà Yến dùng.
Ghì chặt lấy điện thoại, anh cảm nhận rõ cơn giận đang dâng lên, căng tràn mọi tế bào.

Vào một buổi tối mùa thu, anh đã bắt gặp hằng hà sa số tin nhắn từ số điện thoại này gửi vào máy Quân với chỉ một nội dung “Chồng nhớ vợ quá! Đến nhà mới ở thế nào rồi? Sao lâu nay không liên lạc với chồng? Hay vợ yêu người khác rồi?”.

Khi đó, cùng với cơn giận và lòng thù hận, Thiên đã đem lưu số điện thoại này lại với cái tên “thằng khốn”.

Anh chưa bao giờ gọi được vào số này, cũng chưa bao giờ có ý định xóa đi vì muốn điều tra xem là ai. Giờ đây trên điện thoại anh đang hiện một cuộc gọi nhỡ của số máy ấy, được gọi từ chiếc điện thoại tìm thấy trong hộc bàn học của Yến.

Hóa ra người đứng phía sau chuyện này chính là Yến.

Sớm không bằng đúng lúc, ngay khi Thiên gào tên Yến trong đầu thì cô từ phòng tắm đi ra. Mái tóc ướt nhỏ từng giọt xuống chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, quần đùi ngắn cún cỡn bị che đi như không mặc.

Một vẻ đẹp hời hợt nhưng gợi cảm!

Yến mỉm cười, nhẹ nhàng đi đến chỗ Thiên, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt sẵn sàng giết người của anh.

“Đây là cái gì?”

Không để Yến đến gần mình, Thiên gằn giọng nghiến răng, tay đưa chiếc điện thoại về phía Yến.

Bước chân Yến theo lời Thiên nói mà đứng khựng lại, chết sững giữa căn phòng sáng đèn. Cô có thể cảm thấy đốt sống lưng mình bị một cơn lạnh làm cho đông cứng, gáy bắt đầu đau buốt vì cơ thể kiềm chế cảm xúc.

“Là cái điện thoại, có vậy cũng hỏi.”

Yến cười gượng gạo, cố tình tỏ ra bông đùa nhưng giọng nói từ lúc nào đã run run.

Thiên gương mặt càng lúc càng trở nên khó coi, đôi mắt tối sầm như trời chuyển cơn giông, những vằn máu đỏ tươi nổi rõ như những tia sét xé toạc bầu trời.

Vừa vặn bên ngoài mây đen cũng đang kéo đến hứa hẹn một trận mưa không hề nhỏ.

“Nhất định không chịu nói thật?”

Giọng Thiên lạnh toát, khô khốc như những nhát chém của thanh kiếm băng tuyết, lọt vào tai Yến đau nhói.

“Ý Thiên… là gì thế?”

Ngay khi Yến vừa dứt lời thì bóng Thiên vụt đến cùng bàn tay to lớn ghì chặt cái cổ cao gầy của cô.

“Thiên… làm gì… vậy?”

Yến hoảng sợ hét lên, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi bàn tay Thiên nhưng không thể.

“Tại sao lại phá hoại tôi và Quân? Bọn tôi làm gì có lỗi với Yến?”

Cùng với những vằn máu càng lúc càng đỏ và hơi thở nóng rực nặng nề, Thiên gào lên.

“Vì… Yến… yêu Thiên mà.”

Nước mắt Yến bắt đầu chảy ra, lăn xuống chạm vào bàn tay nóng rực của Thiên. Giọng nói vì sợ hãi và thiếu không khí mà trở nên lí nhí.

“Vì yêu mà có thể trở nên đê tiện thế này sao?”

Thiên dùng ánh mắt coi thường nhìn Yến như nhìn kẻ mắc bệnh phong cùi, bàn tay trên cổ cô càng lúc càng siết chặt. Lúc này, anh quả thật muốn giết người.

“Phải! Tôi đê tiện! Các người… thì hay rồi! Hết Hoài Quân rồi Uyển Quân. Có bao giờ… nhìn đến tôi… một lần nào chưa? Con này thế đấy… Ừ! Đê tiện! Tôi sung sướng lắm à? Tôi… muốn như vậy à?”

Mang tất cả hơi thở còn xót, Yến gào lên, nước mắt càng lúc càng rơi nhiều hơn.

Nếu sống mà đau khổ thế này thì thôi cô chết cũng được. Để anh giết chết cô đi. Đời mấy ai may mắn chết dưới tay người mình yêu.Tiếng sấm rung trời từ bên ngoài truyền vào căn phòng.

Từng ánh chớp sáng rực nơi đường chân trời nối tiếp nhau hiện lên.

Những hạt mưa đầu tiên nặng nề chạm xuống mặt đường đen đúa.

Tỉ lệ nghịch với cơn mưa đang hùng hổ kéo đến, Thiên thẫn thờ buông tay ra khỏi cổ Yến, hụt hẫng lùi lại dựa người vào tường. Những tin nhắn đó đều là do Yến làm, thế mà khi ấy anh có thể vô tư tổn thương Quân bằng những lời nói tàn nhẫn. Những bức hình đó, anh chưa bao giờ đủ tỉnh táo để tự hỏi từ đâu Yến có. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình vừa vặn rơi vào cái bẫy. Vì hiểu lầm và ghen tuông mà đánh mất người mình yêu. Cũng giống như…

Đang không chút sức lực dựa vào tường, Thiên đột nhiên ngẩng đầu nhìn Yến bằng ánh mắt thù hận, môi gằn từng tiếng:

“Tin nhắn ba năm trước gửi vào máy tôi khiến Hoài Quân hiểu lầm cũng là Yến làm?”

……..

Một buổi sáng mùa hè với đầy đủ yếu tố để kết luận hôm nay là một ngày đẹp trời, Thiên từ bên ngoài chạy bộ về cùng tâm trạng háo hức.

Sáng nào cũng vậy, mỗi khi chạy bộ về đến nhà anh đều mang nụ cười hạnh phúc đi vào nhà. Vì Hoài Quân của anh sáng nào cũng đến chuẩn bị cho anh những bữa sáng ngọt ngào.

Vừa vào trong nhà Thiên đã lao vội đến nhà bếp. Hoài Quân không có ở đây? Có lẽ đang ở trên phòng.

Cùng với những bước chân rộn ràng, Thiên bước từng bước dài qua ba bậc cầu thang một, đi như chạy lên phòng.

Hoài Quân đúng là đang ở trên phòng, đứng nhìn ra cửa sổ, quay lưng lại cửa phòng.

Thiên nhanh nhẹn chạy vào ôm chầm lấy cô từ phía sau, sững sờ nhận ra đôi vai gầy kia đang run lên từng chặp. Cô đang khóc!

“Em sao vậy? Sao lại khóc?”

Xoay người Hoài Quân lại, Thiên bị những giọt nước mắt long lanh vương trên gương mặt đẹp mĩ miều kia làm cho hoảng hốt.

Hoài Quân không nói gì, chỉ mở lớn đôi mắt ngấn nước nhìn Thiên. Cái nhìn ấy đã in hằn trong tâm trí anh cho đến bây giờ. Nó đầy đủ thù hận, đau đớn và tuyệt vọng.

Thiên ngỡ ngàng không biết chuyện gì đang xảy ra, cộng thêm việc nhìn người con gái mình yêu khóc khiến anh càng lúng túng, tay chân thừa thãi không biết phải làm gì.

Luống cuống hồi lâu, Thiên đưa tay vụng về lau nước mắt cho Hoài Quân nhưng cô lại vội vã tránh tay anh như tránh thứ gì đó đáng ghê tởm.

“Rốt cuộc là em sao vậy?”

Nhìn cử chỉ của Hoài Quân, Thiên thở dài buông thõng tay. Cô vốn mau nước mắt và hay hờn dỗi, nhưng mọi lần đầu chỉ muốn được anh dỗ dành. Hôm nay thái độ của cô lạ quá.

“Anh… tự xem… đi!”

Hoài Quân giọng nghẹn ngào miễng cưỡng cầm tay Thiên ấn vào đó chiếc điện thoại của anh rồi dứt khoát chạy ra khỏi phòng.

Thiên rất muốn chạy theo nhưng lại quyết định đứng lại xem điều gì trong điện thoại khiến Hoài Quân phản ứng như thế, kết quả là anh ngỡ ngàng đến mức không nghĩ đây là điện thoại của mình. Trên màn hình sáng đèn, dòng tin nhắn lạ lẫm hiện ra “Anh chia tay với người ấy chưa? Bụng em càng lúc càng lớn, anh chia tay nhanh đi mình còn tính tiếp”.Thiên chính thức trở thành thanh niên cũng chỉ biết ôm hôn người yêu, thế mà giờ lại có người nói bị anh làm cho lớn bụng. Số điện thoại hoàn toàn lạ lẫm, chưa từng thấy qua lần nào.

Ngẫm nghĩ một vài giây, Thiên nguyền rủa cái sự nhầm lẫn tai hại này sau đó vội vã chạy theo Hoài Quân.

Là anh đứng bần thần quá lâu hay cô đi quá nhanh mà khi anh xuống tới nhà thì xe cô đã rời khỏi?

Thiên luống cuống gọi cho Hoài Quân chỉ nghe được câu nói lạnh lẽo “Thuê bao quý khách….”

Cô giận thật rồi!

Thiên chán nản thờ dài. Sao cái tin nhắn này lại lọt vào máy anh chứ? Hoài Quân mà đã giận thì cứ yên tâm là vài tuần trở lên. Không lẽ anh phải đi tìm chủ nhân của số điện thoại này, mang đến trước mặt cô mà giải thích? Nếu ở mãi cái miền xa thăm thẳm nào thì cũng phải mang xe đến trịnh trọng đón về thật sao?

Vò đầu bứt tóc một hồi, Thiên quyết định gọi vào số nhắn tin cho mình. Kết quả là gọi mười cuộc thì tr

Trang: « Trước 11415
16
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 115