Không gian giống như ngưng đọng tại lúc này, Ken thì mặt đang từ từ sang hồng hồng, còn NGọc Linh thì “đơ”, tay ngừng hoạt động.
-Hì, mày bớt giỡn – Ngọc Linh ngượng ngịu nói, không phải chứ tim cô đập đến nỗi có thể rớt ra ngoài, tay cô định đưa lên đánh tiếp cho đỡ ngượng thì đã bị Ken chụp lại.
-Tao nói thiệt đó – Lỡ rồi nói luôn.
-Mày khùng hả, đừng giỡn nữa – Ngọc linh thấy trong lòng bối rối vô cùng, cô không thích Ken giỡn kiểu này.
-Ai thèm giỡn với mày chứ,tao nói thiệt đó, tao thích mày mà – Ken nói như sợ khi Ngọc Linh đứng lên thì sự can đảm nãy giờ coi như tan biến.
-Mày lại giỡn, còn NGọc Ái thì sao– NGọc Linh cười như mỉa mai, lòng cô nhói đau, cô không muốn Ken đùa 1 cách qua đường như vậy cũng như cô không muốn chính mình làm tổn thương cô bé tên nGọc Ái kia.
-NGọc Ái hả??? Tao đến với con bé chỉ là cho vui thôi, cũng tại vì tao muốn làm mày chú ý đến tao thêm chút thôi – Ken nói đưa tay lên gãi gãi đầu, ngượng vô cùng trong Ken lúc này không giống giỡn.
-Chú ý, tại sao phải chú ý chứ ??? – Ngọc Linh hỏi.
-Tao tưởng là mày đang quen thằng Duy chứ,Ngọc Ái chính là gợi ý của Han YU với Devil, tao vô tội mà – Ken nói nhăn mặt như con nít.
-Mày nói với tao như vậy mày không thấy có lỗi với nGọc Ái à ???.
-Tao sẽ giải thích sau, mày phải biết không yêu thì sao đến với nhau được vui vẻ chứ – Ken tiếp tục giải thích. -Linh nè, mày..mày làm bạn gái tao đi – Ken nói trong hi vọng, tim Ken giờ phút này đang trong chờ từng lời nói của NGọc Linh.
-Tao…tao khó xử lắm – NGọc Linh nói mắt rưng rưng như nước mắt sắp rơi.
-Mày yên tâm đi, tao sẽ bảo vệ mày, tao nói thật lòng đấy – Ken nói, giọng Ken dịu lại.
-NHƯng…nhưng – Ngọc Linh nghĩ tới NGọc Ái lòng cô thấy ray rứt, từ “ừ” cứ đọng lại trong cổ họng cô, làm sao cô đồng ý được khi NGọc Ái còn đang là bạn gái của Ken, ai cũng biết và chính cô cũng biết, liệu khi cô đồng ý rồi thì sao chứ ??? Ken có vứt bỏ cô như đối với nGọc Ái hay không, Ken có thích cô thật lòng hay không ???, Câu hỏi này cứ vọng mãi trong tâm trí cô.
@#%$&^%&^*^$^^
%$&%^*&^&*(&(#$^%^&
Điện thoại Ken reo, anh không hài lòng bắt máy.
-What?????? – Ken nói.
-Ken hả, không xong rồi thằng Hoàng say rượu nên gây sự với đám thằng Zun , tụi nó đang làm ùm beng ở bar nè – Giọng Khánh vang lên trong điện thoại.
-Thì mày giải quyết đi – Ken nói, chuyện lặt vặt thế này Khánh thừa sức giải quyết, dù sao Khánh cũng là 1 dân chơi có tiếng.
-Nhưng lần này là thằng Hoàng sai trước , tao muốn giải quyêt êm thì tụi nó bảo phải có mày đến , tụi nó muốn thấy mặt mày, nó bảo mày cướp bồ nó – KHánh nói.
-Thật rắc rối, thì mày kêu thêm vài thằng đàn em đến đi – Ken nói, nghe thôi anh cũng tức rồi, tên Zun hình như là đứa mới nổi.
-Tao kêu rồi nhưng tao nghĩ dụ này tự giải quyết êm nhẹ thì hơn.
-Chậc, bar SHINLY chứ gì .
-Ừ. Ken dập máy sau 1 tràn đối thoại, sau dụ này anh sẽ tu, có Ngọc Linh thôi cũng đủ rồi.
-Tao có chuyện đi trước, mày cứ suy nghĩ, mai tao đến rước mày đi học nha – Ken nháy mắt tinh nghịch trước khi rời khỏi không kịp để Ngọc Linh ậm ừ.
-Ơ…ơ. Tiếng nổ máy xe trước nhà chứng tỏ Ken đã đi rồi, NGọc Linh thở dài ra khóa cổng, cô cảm thấy vui vì những lời Ken vừa nói, nhưng cô cũng cảm thấy buồn vì Ngọc Ái cô không muốn chuyện này xảy ra chút nào và lòng cô cũng đang thắc mắc rằng Ken có thích cô thật lòng không?????. _______________+++++++++++_____________
Ken nắm tay NGọc lInh kéo vào trường nhưng cô cứ kéo ra .
-Mày để yên đi – Ken hậm hực.
-Ê, ê mày không đi vào lớp mà kéo tao đi đâu vậy ??? – NGọc Linh thắc mắc KEN đang kéo lên phòng phát thanh của trường thì phải.
-“Tôi là Hạn KỲ Thiên, hôm nay tôi chính thức tuyên bố tôi sẽ chính thức theo đuổi Cảnh Ngọc Linh và tôi và NGọc Ái chính thức chia tay” – Ken nói 1 mạch trong khi NGọc Linh thì đơ như cây cơ.
2 người họ rời khỏi phòng phát thanh khi vào vinh quang chừng nào khi ra ngại ngùng chừng đó. Mọi con mắt như đổ dồn vào họ, nhiều lới bàn tán, Ngọc Linh kéo tay ra thì Ken lại nắm chặt vào. Đến lớp NGọc Băng tung tăng chạy ra đón, còn Devil với Han Yu thì đang ngồi chờ sẵn.
-Gê quá nha.
-Ồ .- Trong khi đó thì cả lớp nó lại ồ lên như chào đón 1 sinh vật lạ, nói sao thì bọn họ cũng rất thích NGọc Linh khi nghe như vậy họ cũng rất mừng.
Reng…reng…
-Chào cờ nào – Lớp trưởng đứng dậy la lớn khi nghe tiếng chuông, ngay lập tức nhận được bao nhiêu tiếng thở dài cùng than trời than đất của mấy đứa trong lớp.
-Ngọc Linh nhanh lên – Ngọc Băng hối hả khi thấy trong lớp đã ra ngoài gần hết.
-Chờ xíu, chờ xíu – Ngọc Linh đứng lên cũng hấp tấp. Hai đứa tay trong tay rời khỏi lớp, hội trường hôm nay thật náo nhiệt( vì là trường lớn nên chào cờ trong hội trường nhá).
-Này – 2 đứa bấc giác quay giật người lại, trước mặt Ngọc Băng và NGọc Linh là Ngọc Ái, con bé với cặp mắt đỏ hoe, gương mặt không còn tươi tắn như thương ngày.
-Tại sao mấy người lại quá đáng như vậy chứ hả, đê tiện – NGọc Ái dùng con mắt khinh thường nhìn nGọc lInh, những học sinh trong trường cũng đã tập trung lại chuẩn bị xem kịch hay.
-Ngọc Ái à, thật ra tôi … – NGọc Linh định giải thích thì nGọc Băng đã chận lại.
-Thật ra là..Ken thích NGọc Linh chứ không phải cô, cô chưa nghe Ken tuyên bố à, Ken chính thức theo đuổi NGọc Linh ,cái này tình cảm là không thể bắt buộc, cô hiểu chưa – Ngọc Băng giải thích, theo lí thì cô sẽ thông cảm cho cô bé này vì đã bị Ken bỏ rơi nhưng theo điều tra của cô thì con nhóc này cũng không phải là tay vừa, KHánh kute nói NGọc Ái là con gái của ông trùm công ty xây dựng, nó cũng là 1 tay ăn chơi có tiếng trước khi quen Ken ,nói chung nGỌc ÁI là 1 đứa có nhiều thành tích bất hảo, từ khi được Ken tới dự buổi họp lớp liền thông báo với toàn trường cô chính là bạn gái của Ken, ỉ thế ăn hiếp bạn bè,…Ngọc Băng định nói cho Ken biết thì nghe được tuyên bố của Ken nên thôi.
-Mấy người xem đi, tôi mới chính là bạn gái của Ken, cái con nhỏ Ngọc Linh này là đồ hồ li tinh , cướp bạn trai của người khác, đê tiện vô liêm sỉ – NGọc Ái la lớn chỉ tay về Ngọc Linh, gương mặt của nGọc Ái lúc này không còn vẻ ngây thơ mà mọi người thường thấy khi đi với Ken nữa mà là 1 gương mặt chứa đầy sự ghen tỵ, tức giận.
-Ơ – Ngọc Linh không nói gì đối với cô, tuy cô chưa chấp nhận lời đề nghị của Ken nhưng cô thấy chính mình cũng có lỗi vì thật lòng mà nói thì chính cô cũng thích Ken.
-Ngọc Ái cô im đi, đừng thấy Ngọc Linh không nói gì thì làm tới, cô đừng tưởng tôi không biết những việc cô đã làm, cô qua mắt được Ken nhưng không qua mắt được tôi đâu – Ngọc Băng bức xúc lên tiếng nếu không nói thì không chừng nó sẽ càng làm tới.
-Vậy thì sao chứ, Ngọc Băng tôi không nói với cô quan trọng bây giờ là con hồ li tinh NGọc lInh này – nGọc Ái rít lên.
CHát… Ngọc Ái ôm mặt lăn xuống đất máu từ khóe miệng cô chảy ra, mắt cô ánh lên tia tức giận. -Im đi, nãy giờ cô nói đủ chưa – Ken nói bàn tay của anh vẫn còn đỏ, lòng anh như có 1 ngọn lửa thiêu đốt, nãy giờ anh không muốn xuất hiện vì để xem Ngọc Ái sẽ làm gì anh không ngờ trước mặt anh thì giả vờ lương thiện ngây thơ nhưng sau lưng thì lại buông ra những lời xúc phạm nGọc lInh như vậy.
-anh đánh em ư, em là bạn gái anh mà – Ngọc ái nói, gương mặt lại tỏ vẻ đáng thương.
-Như thế là chưa đủ đâu,nếu tôi còn nghe cô nói với nGọc Linh 1 như thế nữa thì cô đừng mong có thể bước chân vào cái trường này, cô không muốn papa mình bị phá sản đúng không – KEN buông lời đe dọa nếu không nói như thế thì ai biết được cô ta sẽ không giận quá mà làm điều xằng bậy.
-Anh ..anh Ken..anh vì con hồ li tinh này mà làm như thế với em à – Ngọc ái nói đưa mắt nhìn những người đang đứng xung quanh, những lời bàn tán bắt đầu rì rầm nổi lên.
-Tôi .. – Ngọc Linh định nói gì đó nhưng rồi lại thôi,mắt cô long lanh như sắp khóc cô không muốn mọi người nghĩ mình như vậy.
-Bây giờ tôi xin nói lại 1 lần nữa, người tôi thích là Cảnh Ngọc Linh, chính tôi muốn theo đuổi cô ấy chứ không phải là cô ấy quyến rũ gì tôi cả, còn NGọc Ái cũng như những cô bạn gái trước của tôi , chắc ai cũng biết rồi…chỉ…chỉ là qua đường thôi – Ken nói, anh biết khi nói ra những lời này thì có lẽ mọi người sẽ nghĩ anh là 1 kẻ máu lạnh không có tình cảm nhưng anh không muốn vì mình mà nGọc Linh chiệu lời bàn tán xung quanh, bây giờ anh biết lòng anh có lẽ đã không còn sức chứa 1 người khác nữa rồi.
-Ken à – Ngọc Linh bất ngờ khi nghe Ken nói như vậy, nếu KEN nói thế thì có lẽ hình tượng của anh sẽ sụp đổ chẵng lẽ anh không ngại sao, bất giác lòng cô ấm lên, nhận được sự che chở này của Ken, lòng cô ấm áp lạ thường. Bất chợt những lời bàn tán lúc nãy như tan biến, mọi người im lặng còn Ngọc Ái thì đứng lên chạy đi nước mắt rần rụa.Lúc này lòng Ken cũng đau lắm, dù sao trong lòng anh những kỉ niệm những hình ảnh ngây thơ của Ngọc Ái vẫn còn.
-CÓ CHUYỆN GÌ VẬY HẢ, TẤT CẢ GIẢI TÁN HẾT CHO TÔI – Giọng của bà giám thị quen thuộc lại vang lên làm tất cả giật mình. Ken lặng lẽ thở ra rồi bỏ đi,Devil và Han Yu nãy giờ không nói gì chỉ nhìn Ngọc Linh và NGọc Băng 1 cái rồi cũng rời khỏi. Ngọc Băng nắm tay nGọc lInh lúc này tình bạn là thứ vô cùng cần thiết cho tất cả.
-Không sao đâu – NGọc Băng nhẹ nhàng nói, NGọc lInh cũng chỉ cười nhẹ như cho qua, lòng tin tưởng của cô với Ken bây giờ có lẽ đã là tuyệt đối.
Sau khi trải qua buổi chào cờ có 1 không 2 này, tất cả các học sinh cũng trở về lớp, nói có 1 không 2 là tại vì hôm nay những thành phần lớp cá biệt im re không 1 tiếng nói.Còn những lớp chọn chuyên khác thì nói không ngừng nghỉ, nói trong lặng thầm, từ trước đến giờ đây là chuyện xảy ra lần đầu tiên, đáng lí ra thì phải đổi ngược lại mới đúng. Trong giờ chuyển tiết và giờ ra chơi những đứa trong lớp cá biệt cứ thay phiên nhau xuống an ủi Ngọc Linh,lòng cô cũng bớt đi buồn lo 1 phần, Ken từ lúc chào cờ đến giờ đã không thấy có lẽ lại cúp tiết. Về nhà với lòng nặng trĩu Ngọc Linh không biết mình phải làm thế nào khi mọi việc ngày càng lớn.Cô không muốn mình trở thành kẻ xấu trong Ngọc Ái mặc dù đã nghe Ngọc Băng kể về 1 vài thành tích “xấu” của Ngọc Ái.Còn Ken nữa chính cô cũng không biết mình phải làm sao, Ken đã nói như vậy với toàn trường chính cô cũng không ngờ tới 1 người như Ken lại có thể nói ra những điều như vậy. #$#^%$&^%*$^0&O%*) #$^
%$&^*&)00&&_
-Linh nghe nè – NGọc Linh nặng nề nói.
-Linh mau đến bar SHINLY đi nếu không muốn mất Ken – Giọng devil vang rõ trong điện thoại, sau đó là tiếng tút..tút..tút…
Cô không biết làm sao nữa , mọi chuyện sao lại rối thế này, rốt cuộc Ken có chuyện gì không mà Devil lại nói gấp gáp như thế. Chiếc mui trần đỏ lại lao vun vút trên đường lòng NGọc Linh bây giờ lại như lửa đốt, hình ảnh gương mặt baby không còn nói cười của Ken lúc sáng cứ ám ảnh ray rứt cô mãi, Ken có tình cảm với cô thật sao?. Như mọi khi Ngọc Linh tiến tới phòng VIP, lòng cô như đánh trống.
-Anh à . -Anh Ken nè. Khắp phòng tràn ngập tiếng nói cười con gái trên bàn là Ken đang tay cầm li rượu nhấp môi.
-Ken à – Ngọc lInh chậm rãi nói, những người con gái lúc nãy cũng im bặt nhìn ra cửa nơi Ngọc Linh đứng rồi nhìn Ken.
NGọc Linh xoay người bỏ đi, tại sao lần này Ken lại ngồi với những cô gái đó nữa chẵng lẽ bản tính đào hoa của KEN không thể bỏ sao, cô đã sai lầm khi tin Ken à. Cô lao ra khỏi bar mặc cho tiếng gọi tên mình đằng sau cô không muốn nghe gì nữa, cô cảm thấy mình nhẹ bẫng đi.
Bịch…. Cục đá ngang đường như muốn cản NGọc Linh lại (tg:ec, nổ nổ xíu nha) , Ngọc Linh xoa xoa chân nước mắt cô rơi không phải vì đau ở vết thương mà là cái đau trong lòng cô.
-Linh có sao không – KEN nói đưa tay ra định đỡ Ngọc Linh lại nhưng thôi. Ngọc lInh không nói gì chỉ lắc đầu cô đứng lên đi tiếp nhưng không được có lẽ cô đã bị trật chân.
-Linh định tránh mặt Thiên sao – Ken nói làm chân Ngọc Linh khựng lại(tg:tên thật của Ken là THIên). -Không – Ngọc lInh đưa tay lau nước mắt cô muốn mình thật mạnh mẽ.
-Linh đến đây vì lo cho Thiên sao, không phải như Linh nghĩ đâu, tất cả là hiểu lầm thôi, những cô gái đó không phải là Thiên kêu đến, Thiên không hề đụng đến họ – Ken giải thích nếu như NGọc lInh khóc thể hiện cô ấy đang ghen, lòng Ken như mừng lên 1 tí.
-Không đúng đến thì sao chứ, sao không kêu họ đi – NGọc Linh nói, lời giải thích của Ken cô không muốn tin tuy lúc nãy cô thấy Ken không đụng đến thật.
-Hì, ra là vậy sao, Linh ghen đúng không – Ken cười , nụ cười kute nhất mà Ngọc lInh thấy từ lúc rắc rối xảy đến, đây mới chính là nụ cười của Ken, vô tư,bình thản.
-Ghen gì chứ – Ngọc Linh lấy lại gương mặt lạnh tanh, cô bước đi nhưng quên rằng mình đang bị đau chân.
-Ấy za – Ngọc lInh khẽ kêu nhẹ, người khuỵa xuống may có Ken đỡ đằng sau, người Ken mùi rượu nồng nặc.
-Uống rượu từ chiều tới giờ hay sao z – Ngọc Linh đưa tay lên day day mũi.
-Ừ, Thiên uống rượu giỏi lắm, bảo đảm không say luôn – Ken lại cười.
-Xì, thôi ta về đây – Linh đẩy Ken ra xoay người bước từng bước khó khăn.
-Để Thiên chở về cho, mà hỏi nè, những lời Thiên nói hồi sáng là thật lòng đấy, Linh tin Thiên đi – Ken nói, vừa nói vừa đỡ Ngọc Linh.
-Biết rồi, khổ lắm , nói mãi – Ngọc linh nói với giọng bỡn cợt, lòng cô đã nhẹ nhõm hơn nhiều.
-Linh nè, Linh làm bạn gái Thiên nhé – Ken nói.
-Ờ, để coi…nhưng ta không muốn để người khác …- ngọc Linh ấp úng nói, đã vậy thì cô hãy đối diện với lòng mình thôi.
-Thiên đã nói lúc sáng rồi, Thiên sẽ không để ai nói gì Linh đâu – Ken nói như chắc chắn.
Ngọc Linh im lặng không nói gì nhưng nhiêu đó cũng có thể làm Ken hiểu câu trả lời của mình.Cả 2 con người đang đi giữa con đường này họ đã thật sự tìm thấy nhau nhưng liệu họ có thể gắn kết với nhau không, có vượt qua được khó khăn khì tình yêu còn quá non nớt đối với họ.Chương 16 : Bất ngờ.
-Đúng là con gái cái gì cũng lề mề – Ken ngồi trên chiếc motor đời mới giương ánh mắt chờ đợi mỏi mòn nhìn vào cô gái đang nở nụ cười xinh xắn lấy lòng đang từ trong nhà đi ra.
-Thì mày cũng phải thông cảm người “thương tật” như tao chứ – Ngọc Linh chỉ chỉ vào cái chân đang đi cà thọt nhăn nhó.
-Nè, mày tao là thế nào hả ??? – Ken tỏ vẻ không ưng ý.
-Ơ, không xưng mày tao chứ xưng cái gì trừi – Ngọc Linh tỏ vẻ khó hiểu nói.
-Thì xưng..
#$^$%*&%^(^&($&(%$%&%^
#%^#$^&%*&^*(&)0#@$%^
Ken còn chưa nói hết câu thì tiếng chuông điện thoại làm cắt đứt anh khó chiệu bắt máy.
-A lô, ai đấy.
-Mày bị hâm à,tao là đại ca của mày đây,mày biết giờ này là mấy giờ rồi không mà tụi mày còn chưa tới định dắt bạn tao đi đâu đấy hả, lần sau đừng có hòng đuổi tao đi học trước rồi ở lại trước cửa đón nàng nữa nhá – Ngọc Băng tuôn 1 tràn không ngừng nghỉ trong điện thoại, mới sáng sớm đang lật đật tới đón Ngọc Linh đi học chung thì gặp Ken đang đứng đợi trước cửa thế là do mủi lòng thương hại trước cái vẻ mắt baby của Ken mà cô đã “hi sinh” đi học trước , ai dè giờ này tụi nó vẫn chưa tới làm nó đợi mọt gông trong lớp.
27