Nó cùng Quang Anh đi ra khỏi phòng y tế, cả hai nói chuyện với nhau rất vui vẻ như chưa từng có những chuyện ko vui trước đây, hai người chính thức coi nhau như bạn bè.
- Này anh phải đền áo cho em đó.
- Gì , anh giúp em vậy, em còn chưa cảm ơn anh mà đã bắt đền anh nữa hả?
- Em là người Việt Nam mà
- Nhưng nếu anh nhớ ko nhầm thì em mang quốc tịch Mỹ mà.
- Uh nhưng máu đang chảy trong người em là máu của người Việt Nam.
- …..
Trời đã chính thức vào thu, những cơn gió ko còn khô khan nữa mà mang trong đó chút hơi ẩm của mùa gió rét, trên hành lang vắng có 2 người đang nói chuyện với nhau rất vui vẻ.CHAP 53
Biệt thự Hoàng Kỳ.
Nó ôm con cọp nhồi bông ngồi phịch lên cái ghế bành mặt thiểu não.
- Này Khay Vi mầy làm sao đó? – Tuyết Trang hỏi nó với giọng điệu lo lắng nhưng cái mặt thì hết sức tỉnh bơ.
- Tao ko biết nữa, tự nhiên thấy khó chịu sao đó. – nó thành thật trả lời
- Chắc là bị bệnh rồi. - Nguyên Thảo mím môi, mắt thì cố rướng thật to nói một câu như là am hiểu lắm vậy.
- Bệnh gì ?- tiếp tục ngây thơ, lúc trước khi thấy khó chịu trong người thì mẹ nuôi nó đều nói đúng bệnh của nó và tự tay bà lấy thuốc cho nó uống mà ko cần phải đi bác sĩ, nghĩ vậy nên nàng cũng tỏ ra hết sức tin tưởng nguyên Thảo.
- Bệnh tương tư đó.
- ….
Sau mấy giây nín lặng để suy nghĩ xem đó là thứ bệnh gì thì…
Bộp ….
Bụp….
Bốp….
Những con thú bông bay loạn xạ khắp phòng và tiếng la hét í ới của bọn nó làm căn biệt thự này cũng chấn động theo.
Cốc …cốc….cốc
Cả bọn khựng lại, đứa thì trên giường, đứa thì trên ghế, đứa thì nằm dài dưới đất….trố mắt nhìn nhau. Sau 3 giây im lặng cánh cửa bật ra một cái đầu ló vào. Quang Anh cười đến tít cả mắt, lấy tay ra dấu chào : này xuống dưới chơi đi, chúng ta có khách đấy.- nói rồi anh đóng cửa lại và đi xuống để cho 4 nàng chơi vơi trong cơn ngạc nhiên “có khách? Chẳng lẽ là …..”. như đọc được suy nghĩ của nhau, cả bọn cùng ùa ra cửa chạy ầm ầm xuống cầu thang.
1s
2s
3s
- Chào Khay Vi, bạn cũng ở đây à? – Hạ Vi tỏ vẻ ngạc nhiên hết sức nhưng vẫn vừa nói vừa khoát tay Thiên Vũ ra vẻ tình tứ, làm nỗi bực bội khó chịu của ai kia bùng phát, ba nhỏ bạn đứng bên cạnh nín thở theo dõi tình hình. “ thật quá quắt anh ta còn dẫn đến tận nhà thế này”- nó chửi thầm trong lòng rồi quay lưng định đi lên phòng, nhưng….
- Hôm nay chúng ta nướng bạch tuột đi, tôi đã kêu người xuống Vũng Tàu lấy rồi chắc cũng gần về rồi đó. – Thiên Vũ cười nói, mặt nhìn nó cười hết sức gian manh.
Giây phút này đây, cái chỉ số IQ 200/200 của nó lại thua mấy con bạch tuột nhảy đành đạch trên vỉ nướng, nó nuốt nước miếng cái ực quay lại nhảy phóc lên ghế sô pha nhe răng cười thật …. Dã man, như đười ươi mới xổng chuồng, cả bọn nhìn nó mà phì cười.
Ngoài vườn.
Quang Anh thì lật lật gắp gắp mấy con bạch tuột, còn nó thì đứng phẩy phẩy cái quạt, quạt mát cho Quang Anh. Cái cảnh tượng này trông thật hét sức khả ố. Bên kia mọi người đã chuẩn bị xong bàn tiệc. Thiên Vũ và Hạ Vi tay trong tay đi tới chỗ bếp nướng ra vẻ quan tâm lắm
- Hai người gần xong chưa.
Nó quay qua nhìn thấy cảnh tượng này tự nhiên căn bệnh gì đó trong người lại tái phát cảm thấy khó chịu vô cùng, điều này làm cho ai kia cũng thích thú lắm nên ra sức diễn.
- Thôi mình ra kia ngồi đi, ở đây khói nhiều ko tốt cho sức khỏe của em đâu – Thiên Vũ nhìn Hạ Vi nói một câu hết sức ngọt ngào làm nhỏ sướng rơn người, còn mặt nó thì biến sắc dữ dội, miệng thì lẩm bẩm gì đó ko ai nghe rõ, lúc này mùi hương quyến rũ của mấy em bạch tuột trên vỉ kia ko còn đủ sức hấp dẫn nàng nữa rồi
Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, thì chuông điện thoại của nó reo lên, nó móc điện thoại ra, nhìn dãy số hiện trên màn hình, khẽ nhíu mày, cử chỉ này của nó ko thoát khỏi tầm mắt của cả 4 chàng. Kỳ Khôi nhận ra rằng cuộc điện thoại đó chính là của người đã giúp em gái anh trong vụ trả thù vừa rồi. Nó quay người đi ra chỗ khác nghe điện thoại.
- A lô
- Gặp tôi chút được ko?
- …. Ok
Nó khựng lại một lúc rồi chạy nhanh tới chỗ mọi người vẻ mặt rất vội vàng
- Xin lỗi em có việc phải đi, mọi người ở lại chơi vui vẻ nha.
Nói rồi nó chạy nhanh vô nhà, để lại cho mọi người một dấu hỏi to lớn, còn Hạ Vi thì ngạc nhiên hết sức, “phải đi mà sao lại chạy vô nhà? Ko phải là….” Cuối cùng thì cô ta cũng hiểu ra được vấn đề, kể ra thì cũng thông minh phết.
5 phút sau.
Nó xuất hiện trong một bộ váy hồng nhạt, tóc được tết cầu kỳ, khuôn mặt thì ko trang điểm nhưng ko phải vì điều đó mà che dấu được vẻ rạng ngời của nó. Bằng chứng là cả chàng đang ngây ngốc nhìn nó bằng con mắt hình trái tim, nó còn xinh hơn cả thiên thần. Ko chờ ai lên tiếng nói gì, nó bay nhanh ra baby yêu dấu phóng vèo đi.
Như hiểu ra điều gì đó, 4 chàng nhìn nhau.
- Tao đi lấy xe – Kỳ Khôi lên tiếng sau đó chạy nhanh ra nhà xe.CHAP 54
Trong góc khuất của một quán bar ko quá náo nhiệt có một đôi nam nữ ngồi với nhau, thu hút nhiều ánh nhìn của mọi người, trông họ rất đẹp đôi. Cô gái có khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn vô cùng đáng yêu. Chàng trai có khuôn mặt nam tính , lạnh lùng phản phất sự từng trải với những đường nét hoàn hảo trên khuôn mặt. Mọi hành động của họ ko thoát khỏi tầm mắt của một đám người ngồi trong một góc khuất khác.
Nó nhìn người đối diện thật dịu dàng, cánh môi anh đào liên tục nhếch lên thành những nụ cười mê người, làm cho những bậc nam nhi nào nhìn thấy cũng phải ghen tị với chàng trai đang ngồi cạnh, và những chàng trai ngồi bàn bên kia cũng ko ngoại lệ
- Có chuyện gì mà hôm nay rồng lại hẹn gặp tôm ra ngoài vậy ta. – nó lên tiếng trêu ghẹo Nam Phong. Trước giờ chỉ có nó là hay hẹn gặp anh chứ anh thì chưa bao giờ lên tiếng chủ động hẹn gặp nó, vậy nên hôm nay nghe anh đề nghị nó thật sự rất bất ngờ.
- Tại ghét nghe cái giọng lạnh tanh của ai đó qua điện thoại. – anh nói rất ngắn gọn nhưng ko vì thế mà nghĩ rằng anh đang lạnh nhạt với nó, bằng chứng là anh đang nhìn nó với ánh mắt rất dịu dàng và tràn ngập tình cảm.
Trong những năm tháng ở Mỹ anh là người đã cho nó thêm sức mạnh, niềm tin và huy vọng. Nếu Kỳ Khôi là nơi để nó trút hết những phiền muộn, nơi để nó nhõng nhẽo, làm nũng thì anh chính là bờ vai vững chắc, là chỗ dựa của nó mỗi khi mệt mỏi, tuyệt vọng. Mặc dù trên danh nghĩa nó là bà chủ của anh.
- Sao em ko hỏi anh về chuyện đó?- anh lên tiếng hỏi, mặt trầm ngâm, mắt nhìn chăm chăm vào ly rượu trên tay, ánh mắt đượm buồn.
- Chuyện gì? – nó vừa hỏi vừa nghiêng người dựa vào bờ vai vững chắc của anh. Anh đặt ly rượu xuống bàn, đưa tay quàng qua vai ôm nó vào lòng, ánh mắt nhìn nó đầy yêu thương và chiều chuộng.
Bên này, mọi người đều trố mắt nhìn cái cảnh kia. Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy người đàn ông kia. Anh ta so với họ khác một trời một vực, bề ngoài đẹp trai nhưng ko có vẻ kiêu ngạo cộng thêm sự lạnh lùng và vẻ từng trải của anh có thể hút hồn bất kỳ cô gái nào, ko thể phủ nhận anh chính là hình mẫu lý tưởng của bất kỳ cô gái nào. Nhưng cái họ ko tin là nó đang nằm trong lòng anh ta. Họ có mối quan hệ rất thân thiết mà mối quan hệ đó nếu họ ko nhầm thì chính là họ đang yêu nhau. Nếu ko có sự ngăn cản của Kỳ Khôi thì họ đã phi thẳng qua bàn bên kia mà lôi người đàn ông đang ôm nó ra xử đẹp.
Bàn bên kia, hai người vẫn đang tình tứ mà ko hề biết là mình đang bị theo dõi.
- …..
- Lần đầu tiên em gặp anh.
- Tại anh ko muốn nói mà. – nó chu miệng trả lời anh trông vô cùng đáng yêu. Anh đưa tay lên vuốt những sợi tóc con chắn trước mặt nó, bờ môi cong lên đầy quyến rũ.
- Tại em ko hỏi.
Nó bật ra khỏi lòng anh, nhìn anh cười nụ cười tinh nghịch. Cánh môi anh đào lai nhếch lên:
- Vậy cho em hỏi, một người đàn ông đẹp trai, tài giỏi như anh tại sao lại ngồi trên vỉa hè nước Mỹ như …. Nó khựng lại, hình như mình nói sai rồi, đưa bàn tay nhỏ xíu lên gãi đầu.
- Như một tên ăn mày. – anh tiếp lời nó, nó cũng ngước mắt lên nhìn anh rồi lại lao vào vòng tay anh như con cún con biết lỗi. Anh vẫn tiếp tục nói : - anh đã từng yêu một người phụ nữ, nhưng cuối cùng anh đã bị cô ta lừa hết tài sản của mình rồi cuối cùng bị đuổi ra khỏi cửa với hai bàn tay trắng. Lúc đó, anh thật sự rất hận đàn bà và anh đã muốn trả thù, anh muốn làm cho tất cả đàn bà trên đời này phải đau khổ….
- Bây giờ thì sao? – nó vẫn nằm trong lòng anh , mắt mơ màng nhìn về chỗ nào đó,lắng nghe câu chuyện của anh một cách chân thành.
- Ko còn nữa. – anh nhìn nó mỉm cười thật hiền.
- Tại sao? – nó vẫn chu môi lên hỏi, ko hiểu sao những lúc bên cạnh anh nó như một đứa trẻ cần anh bao bọc, chở che, ko phải là một đại tiểu thư kiêu kỳ của gia tộc Hoàng Kỳ.
- Anh đã gặp được thiên thần.
Nói rồi anh đưa tay kéo nó dậy, để nó ngồi đối diện mình, nhìn thẳng vào mắt nó. Nó có thể nhận ra trong dôi mắt đó hằn lên sự đau khổ tột cùng. Nó bắt đầu cảm thấy hoang man, tại sao hôm nay anh lại hẹn nó ra ngoài gặp như thế này, tại sao lại nói nhiều với nó vậy, tại sao lại… như nhận ra điều gì đó trong suy nghĩ của anh, nó khẽ lắc đầu nhìn anh, mắt đã ngập nước, trong lòng cảm thấy lo sợ cùng cực.
- Kỳ Vân nghe anh nói. – nó vẫn cố lắc đầu, cố vùng vẫy khỏi cánh tay rắn chắc của anh, tỏ ý muốn đứng dậy đi chỗ khác, nó muốn trốn chạy, ko muốn nghe nhưng gì anh sắp nói, nhưng anh vẫn kiên trì giữ lấy nó.
- Kỳ Vân em bình tĩnh nghe anh nói được ko…. Anh yêu em nhưng … anh ko thể ở bên em được nữa, từ khi chưa được sinh ra em đã được định sẵn là của người khác … hiện tại… em cũng đã yêu người khác rồi. – anh chậm rãi nói, mỗi câu nói như một nhát dao cứa vào lòng anh, anh đã cố ko chấp nhận được sự thật kia nhưng cuối cùng anh vẫn lôi nỗi đau của mình ra để rồi tự mình dày xéo nó
- Ko …. Em ko có – lúc này đây nước mắt nó đã rơi rồi, nỗi lo sợ đã thành hiện thực, nó cố vùng vẫy trong nỗi đau ko muốn chấp nhận những sự thật mà anh nói, cố thanh minh, nhưng dường như những điều đó ko có tác dụng.
- Kỳ Vân hứa với anh ko được làm chuyện nguy hiểm nữa được ko? Hứa với anh hãy sống thật hạnh phúc. – đưa tay gạt những giọt nước mắt đang đua nhau chảy trên gương mặt thiên thần kia, gương mặt người con gái mà anh yêu rất nhiều - cho dù ở đâu anh vẫn sẽ dõi theo em, anh sẽ yêu em đến hết cuộc đời mình.
Anh đặt đặt môi mình lên môi nó, anh hôn nó thật sâu, thật ngọt ngào, anh muốn cho nó nhớ nụ hôn này như là một sự khẳng định, khẳng định rằng anh đã từng xuất hiện trong cuộc đời nó, dường như anh cũng ko nỡ rời xa nó thật lòng anh ko muốn như vậy, nhưng số phận ko cho phép hai người bên nhau, nếu cố tiếp tục cả hai người sẽ đau khổ, anh ko muốn nó thấy anh trở nên bất lực , anh muốn trong mắt nó anh là người đàn ông có thể bảo vệ được người con gái mình yêu. Anh rời môi nó, đứng dậy quay lưng bước đi, bóng dáng anh nghiêng đổ về phía trước, anh bước thật nhanh như muốn che dấu đi những giọt nước mắt của chính mình, của một người đàn ông từng trải. Nó đứng nhìn bóng lưng to lớn của anh dần biến mất mà ko thể níu giữ được, nó rất muốn chạy lại ôm lấy anh, giữ anh lại, nhưng sao cảm thấy bước chân quá nặng nề, ko bước nổi. Nó chỉ biết đứng đó hét lớn mà nước mắt vẫn cố thi nhau rơi :
- Trần Nam Phong, anh ko được đi.
Rồi giọng nói cũng nhỏ dần theo tiếng nất nghẹn : anh ko được bỏ em. Nó đổ gục trên chiếc ghế lớn, khóc nức nở.CHAP 55
Mọi người qua lại đều quay lại nhìn nó, tỏ vẻ rất thương cảm, họ nghĩ nó vừa mới bị đá.
Một vòng tay nhẹ ôm nó vào lòng. Kỳ Khôi cảm thấy rất thương cô em gái bé nhỏ của mình, một phút trước anh chợt nhận ra rằng anh ko hề biết gì em mình cả. Em của anh biết yêu, yêu một người đàn ông trưởng thành, từng trải. Anh đã nhìn thấy em gái mình hạnh phúc thế nào khi ở cùng người đàn ông kia, đã nhìn thấy em của anh đã cười nhiều như thế nào, những nụ cười rạng rỡ của người con gái đang yêu. Và giờ đây em gái anh đang đau khổ cũng vì người đàn ông kia. Những người ngồi bên kia chỉ có thể nhìn qua bên này, thấy được hai người vui vẻ với nhau như thế nào chứ ko hề nghe được bên này nói gì, nhưng anh thì khác. Anh đã nghe được toàn bộ câu chuyện của hai người qua một thiết bị nghe lén mà anh đã nhanh tay gắn lên người nó khi nó vụt chạy vào xe. Qua đó anh cũng biết rằng người đàn ông kia là thật lòng với em gái anh, anh ta làm vậy cũng vì muốn tốt cho nó, chắc anh ta cũng đang rất đau khổ. Lúc này đây, anh chỉ biết ôm nó vào lòng, cho nó một bờ vai để dựa vào, bản thân anh cũng ko biết nói gì để an ủ nó.
Ba nhỏ bạn của nó cũng đã chạy qua ngồi cạnh nó, nãy giờ ngoài bên kia, tụi nó cũng thấy được con bạn mình đã hạnh phúc thế nào và bây giờ đau khổ thế nào. Tụi nó cũng chỉ biết ngồi khóc theo nỗi đau của nó chứ cũng ko biết phải làm gì.
Ba người con trai kia cũng đã nhìn thấy, họ biết mình đã thua, thua một người đàn ông xa lạ nào đó. Nhìn nó khóc, họ cũng đau, nhưng họ hoàn toàn bất lực, họ ko phải là người tạo ra nỗi đau của nó nên họ ko có khả năng lấp đi nỗi đau kia, chỉ biết đứng đó nhìn nó khóc với tâm trạng hỗn loạn. Sâu thẳm trong lòng họ , một nỗi đau khác cũng đang giày xéo chính họ, ko có người đàn ông nào thấy người con gái mình yêu rơi nước mắt vì người đàn ông khác mà thấy bình thường cả. Họ cũng muốn nổi giận với nó, muốn cho nó thấy bây giờ chính nó cũng làm cho họ đau thế nào nhưng ko làm được….
Nó ngước mặt lên nhìn Kỳ Khôi, nước mắt càng rơi nhiều hơn, đã tìm thấy chỗ nhõng nhẽo, làm nũng quen thuộc. Nó nắm chặt hai cánh tay của anh, nói trong nước mắt :
- Honey, anh hãy giữ anh ấy lại đi…huhu …huhu … hức … hức…. em xin anh, hãy giữ anh ấy lại cho em đi. Huhu… huhu… Em cầu xin anh mà …hức…. hức….
Kỳ Khôi vẫn im lặng nhìn nó, anh cố ôm chặt nó vào lòng, nhưng nó vẫn cố gắn vùng vẫy, bình thường anh vẫn chiều nó vậy mà, nên nó cố càn quấy như đứa trẻ đòi quà. Kỳ Khôi nhìn nó, anh cũng muốn giữ người đàn ông kia lại, nhưng anh ko thể, giữ anh ta lại chỉ là làm hại anh ta mà thôi ko có gì tốt đẹp cả , và khi đó nó còn đau khổ hơn bây giờ, thôi thà cho nó khổ một lần rồi thôi. Nghĩ vậy, anh đẩy nó ra, hét lớn :
- Em có thôi ngay ko ? em muốn anh ta sống ko bằng chết à hay là em muốn tự tay nhặt xác anh ta.
Câu nói của anh làm nó sững sờ, nước mắt vẫn chảy nhưng nó đã ý thức được điều Kỳ Khôi vừa nói, nó thôi ko giãy dụa nữa, chỉ ngồi khóc nất lên làm người ta cũng thấy chua xót.
- Phải, em sẽ hại anh ấy. huhu ….huhu …hức…hức ….
Kỳ Khôi lại ôm nó vào lòng, em gái anh sao lại khổ thế này chứ, sao cuộc đời nó lại bất hạnh vậy chứ, đến người mình yêu cũng phải từ bỏ, mới 18 tuổi mà nó phải chịu đựng quá nhiều nỗi đau. Cả về tinh thần lẫn thể xác.
Anh bế xốc nó ra xe, anh ko muốn nó ngồi đó thêm giây phút nào như vậy chỉ làm nó khóc nhiều hơn mà thôi, anh cần phải đưa nó về nhà. Nó chỉ biết ngoan ngoãn nằm trong lòng anh mà nấc lên từng hồi rồi lịm đi vì mệt.
Sáng hôm sau, nó ko đi học, Kỳ Khôi cũng ko đến trường, anh sợ để nó ở nhà một mình sẽ xảy ra chuyện gì đó. Nó lại rơi vào trạng thái vô cảm một lần nữa, nhưng lần này có vẻ nghiêm trọng hơn lần trước. Kỳ Khôi có thể hiểu được, lần trước nó vì có động lực trả thù nên vẫn còn biết ăn biết ngủ, còn bây giờ…. Nó rơi vào trạng thái tuyệt vọng, ko ăn ko ngủ, chỉ nằm dài trên giường, mắt đờ đẫn, nước mắt ko ngừng rơi, nói thế nào cũng ko nghe, anh đến bất lực với nó.
30