_ Sao chứ…… Thui nữa… - nó lắc đầu nguầy nguậy - …Tui hem lấy đâu.
_ Sao hem lấy - nhỏ chăm chăm nhìn nó
_ Thì hem lấy chứ sao. Kì lắm.
_ Kì gì hả.
_ Thì kì chứ sao.
_ Mệt ghê - giọng cô bé có vẻ bắt đầu giận - Thì coi như trừ vào lương cũng được.
_ Nhưng…..
_ Nhưng nhị gì. Lấy cái này đi.
Nhỏ lấy cái noki N96 đưa cho nó. Nó ngập ngừng cầm lên xoay tới xoay lui trên tay. Ừ thì coi như trừ lương cũng được, cầm đại cho rồi, mất công giận thì mệt lắm.
Ra đến xe, nó lơ ngơ cầm điện thoại xoay xoay. Rồi tự nhiên nó la hoảng.
_ Ê nè, cái này hư rồi.
_ Đâu, hư sao - nhỏ quay qua ngay
_ Thì cái màn hình nó đen thui nè. Tui thấy của người ta có đèn xanh xanh đỏ đỏ đẹp lắm mờ.
Cô bé lắc đầu nhìn nó.
_ Mệt ghê, chán anh thiệt. Đã lắp sim bật nguồn đâu. Đưa đây…
Nhỏ giật lấy cái di động lắp lắp bấm bấm 1 hồi rồi đưa nó.
_ Rồi đó, anh lúa quá đi.
Nó nhe răng cười khì.
_ Hì… Ừ thì lúa. Nhỏ bày cho tui một chút đi.
Nói một chút chứ thật ra tới mười mấy chút lận, cô bé phải mất hơn tiếng đồng hồ nó mới biết xài sơ sơ.
_ Thôi… Anh về tự coi thêm đi - nhỏ phát chán khi thấy nó “chẳng biết chút xíu gì về điện” hết - Bày anh chút nữa chắc em khùng lên luôn quá.
_ Ờ… ờ….
Nó gật gù mà mắt vẫn không rời khỏi cái điện thoại, lần đầu tiên thành… “người sành điệu” nó khoái lắm, cứ mò mò bấm tới bấm lui hoài.
Về tới nhà, vừa bước vào cửa thấy 3 thằng bạn đang ngồi uống càfê đánh cờ. Nó rút cái di động ra khoe ngay.
_ Ê tụi bây, tao mới có cái “alô không dây” nè.
Nói rồi nó cầm cái điện thoại bấm bấm mở nhạc ra vẻ sành điệu lắm.
_ Sao… Thấy ngon lành hem hả.
_ Xììì… Có khỉ gì đâu.
3 thằng liếc mắt dòm qua 1 cái rồi quay lại đánh cờ tip. Nó mất hứng.
_ Ê… Tụi mày hông muốn… rờ 1 miếng hả.
Phong trề môi.
_ Tụi tao thèm vào…
Phong vừa dứt lời là rút cái O2 ra bỏ lên bàn ngay, Hổ, Nguyên cũng móc ra 2 cái “không dây” thiệt xịn bỏ lên.
_ Ơ….
Nó há mỏ nhìn tụi bạn. Mèng ơi… Tụi này “lên đời” hồi nào vậy cà. Mấy cái của tụi nó còn… bự hơn của mình nữa, nhìn…wòanh tráng quá xá trời luôn.
Nó lé mắt dòm tụi bạn
_ Tụi mày… chôm ở đâu vậy.
_ Hàng còn bảo hành nghe kon - Nguyên hếch mặt - Hơn chục chai 1 cái đó.
Hổ cũng lên giọng.
_ Người “làm ăn lớn” là zậy đó. Ai như mấy thằng hai lúa mà bày đặt đi khoe.
Nó quê quê quá chừng.
_ Kệ tao mày.
Nói rồi nó đi 1 mạch ra sau. 3 thằng khoái chí cười um cả lên, nó càng quê tợn… Hứ… cái tụi này, chút chờ bọn nó ngủ xách mấy cái alô ra… bán chai bao phứt cho bỏ ghét.
Tối đó nó hông thèm ra uống càfê với mấy thằng bạn mà chui tọt vào giường ngủ sớm. Bưx mình quá, mai phải kiếm tiền ra mua nguyên một bịch điện thoại về… chọi cho bọn nó u đầu cho biết.
Đang nằm hậm hực thì chuông điện thoại reng, nó cầm lên xem, “Ngủ chưa”… À, tin nhắn của nhỏ, để trả lời coi… Nghĩ thì nghĩ vậy thui chứ hồi chiều nhỏ bày bấm cái gì giờ nó quên mất tiêu rồi, táy máy 1 hồi nó vẫn chẳng trả lời được khỉ khô gì hết. Bưx quá gọi luôn.
_ A nhô, nhỏ hả, chưa ngủ.
Bên kia tiếng cô bé trả lời.
_ Ờ, sao hem nhắn tin.
_ Bấm sao quên mất tiêu rồi.
_ Trời - cô bé tặc lưỡi - Sao anh dõm zậy. Để mai em bày lại cho.
_ Ờ, cũng được… Mà nhỏ đang làm gì á.
_ Chuẩn bị ngủ. Anh chưa ngủ hở.
_ Ừ, cũng sắp ngủ rồi… Mà nè….
_ Sao anh.
_ Mai đổi cho tui cái điện thoại xịn nhất nghen, trừ lương mấy tháng cũng được.
_ Sao vậy, cái kia bị gì hở.
_ Hem. Nhưng mà tụi thằng Nguyên có mấy cái bự bự nhìn ngon cơm lắm. Tụi nó chọc quê tui.
_ Hì, kệ đi. Giận chi cho mau già. Lớn rồi, chấp chi.
_ Nhưng mờ thằng Hổ nó lớn hơn chứ. Nó 1 mét 8 lận, cao hơn tui 1 khúc luôn.
_ Hì, anh kon nít quá đi. Thui mờ, ngủ đi mờ.
_ Nhưng…
Nhỏ đổi giọng ngọt hết sức.
_ Thui mờ, ngủ đi mòa.
Nó hơi nguôi nguôi.
_ Ừ thì ngủ. Nhỏ ngủ trước y.
_ Uhm. Anh cúp y.
_ Nhỏ cúp trước y.
_ Anh cúp trước.
_ Nhỏ.
_ Anh.
Cứ vậy, hai đứa cứ như… hai đứa khùng, dùng dằng hoài. Chẳng ai chịu cúp trước hết.
_ Thui nè - nhỏ bưx mình - Đếm 1 tới 3 cúp chung 1 lúc nghen.
_ Ừ, đếm đi.
_ 1…2…3.
_ Tút… tút…
Cô bé còn cầm máy mà nó cúp rồi. Làm thiệt hả, bờm tè… nói zậy mà cúp thiệt hả, tính tình gì thiệt thà quá zậy. Nhỏ bưx bưx cất máy đi ngủ luôn.
Tình Yêu Bụi Đời -Chương 30
Sáng ngày mai.
_ Nè, đi đổi điện thoại đi - nó nói khi vừa gặp nhỏ trước cổng.
Cô bé nhăn mặt nhìn nó.
_ Rồi, mệt anh ghê, biết xài gì đâu mà màu mè quá.
_ Kệ, lên xe đi tui chở đi.
Nhỏ lè lưỡi leo lên xe…. Thiệt tình, lớn rồi mà còn….
Dừng lại nơi cửa tiệm to nhất phố, lần này nó xăm xăm bước zô trước.
_ Lấy tui cái bự nhất đi ông chủ.
Nó nói khi đứng trước mặt ông chủ quán. Ông chủ ngơ ngác nhìn nó.
_ Cái bự hả. Cậu thích bự cỡ nào.
_ Cái bự nhất á.
Ông chủ suy nghĩ 1 hồi rồi lấy cái…. điện thoại bàn đặt lên trên. Nhỏ mới bước vào thấy vậy bụm miệng cuời khúc khích. Nó nhăn mặt.
_ Hem phải cái này. Cái “alô không dây” á.
_ À… ờ…. - Ông chủ gật gù - …Nhưng mà cậu thích hiệu gì.
_ Gì cũng được.
Nhỏ cười cười chỉ tay vào cái điện thoại Trung Quốc to to gần đó.
_ Cái này đi. Đây là cái mới ra xịn nhất đó.
_ Đâu phải, cái đó…..
Ông chủ đang tính nói gì tự nhiên im bặt, cô bé vừa nháy mắt với ổng. Nó hông thấy zụ đó nên ngu ngu hỏi ông chủ.
_ Phải hem, ngon nhất đó hả.
_ Ờ… ờ… hàng “mô đen” nhất đó.
Nó khoái chí.
_ Zậy lấy tui cái đó đi.
Ông chủ vừa tính tiền vừa lắc đầu liếc nó. Cái thằng đầu bò này ở đâu ra vậy ta, đòi cái xịn nhất mà đưa cho cái đồ tàu cũng tin. Chắc thằng này mới bán ruộng dưới quê lên thành phố chơi đây mà.
Nó hông biết ông chủ với nhỏ đang ngao ngán nhìn theo. Cầm cái điện thoại trên tay, hí ha hí hửng xoay tới xoay lui. Ờ… chắc là xịn nhất rồi, to quá xá quà xa. Phen này xách về cho tụi kia thèm…. chảy nước miếng chơi.
Chở nhỏ đi ăn sáng rồi lên trường. Cô bé vào lớp học, nó bắn xuống căn tin trường uống càfê. Vừa xuống tới nơi bắt gặp Trang đang đi ra. Nó gọi lại khoe của ngay.
_ Trang….
_ Gì vậy anh.
_ Tui sắm điện thoại rồi nà. Xịn nhất đàng hoàng nghe.
Móc cái di động ra, Trang phì cười nhìn nó.
_ Gì chứ, cái này mà xịn nhất hả.
_ Ừ, Nhỏ nói cái này mới ra đó.
_ Hông dám đâu. Cái này là đồ Trung Quốc, 2 triệu là cao nhất chứ xịn cái gì.
_ Ơ…. - nó ngơ ngác - Sao… sao hồi nãy….
_ Hì, anh bị dụ rồi.
_ Hem… hem phải hàng ngon hả.
_ Ừ…
Nó đứng chết trân. Trời đất… gì nữa đây ta. Nhỏ mà cũng xạo mình hả. Chơi gì kì zậy….
Nhìn cái mặt đần ra của nó Trang thấy tội tội.
_ Thui nữa, máy gì chẳng được. Số anh bi nhiu.
_ Ờ… ờ… hình như 0919779914.
_ Uhm, em zô học đã, gọi anh sau nghen.
_ Ừ…
Nó bưx mình ngồi làm 1 hơi hết sạch 4 chai “num pờ oanh”. Quá thể rồi… dám dụ mình hả.
Giờ ra chơi. Nhỏ vừa ra khỏi lớp đã gặp ngay nó đứng chờ trước cửa.
_ Anh đứng đây nãy giờ hả.
Nó hông trả lời, hầm hầm liếc nhỏ.
_ Xạo tui hả. Cái điện thoại này mà xịn khỉ gì. Đồ tàu mà.
Cô bé hết hồn. Trời đất… Sao biết hay vậy ta.
_ Ờ… thì…. thì tại… tại anh chứ bộ.
_ Sao tại tui.
_ Tại anh màu mè quá chi. Cái hôm qua của anh là xịn rồi, anh còn đòi đổi nữa, em biết đổi cái nào xịn hơn đâu chứ.
Nó bựx bựx.
_ Vậy sao hem nói, còn đưa tui cái này chi.
_ Thì tại anh cứ đòi đổi chi.
_ Nhưng….
_ Nhưng gì. Anh hem xài thì quăng đi - Cô bé giận dỗi bỏ đi 1 mạch
_ Ơ…
Nó ngớ người nhìn theo… Ủa… đáng ra mình giận nhỏ mới đúng chớ, sao giờ tự nhiên cái thành nhỏ giận mình zậy… Sao khó hiểu zậy nè.
Nó lật đật chạy theo kéo tay cô bé lại.
_ Thui mờ, Cái nào cũng được. hem đổi nữa.
_ ………..
_ Tui xài cái này cũng được mà, đừng giận mà.
_ ………..
_ Năn nỉ mà.....
Nhỏ ậm ự nhưng trong bụng khoái lắm. Hehe… mới giả bộ chút xíu mà đã dính đòn rồi, ku này dễ dụ quá…. Làm bộ đóng mặt nghiêm, cô bé lườm nó.
_ Hem có ý kiến ý cò gì nữa nghe chưa.
_ Nghe.
_ Nói sao nghe vậy nghe chưa.
_ Ừ.
_ Chút phải bao em đi ăn nghe hông.
_ Hông… - nó nhăn mặt - … làm tới quá nghen. “Được voi đòi hai bà Trưng” hả. Tui mới về, còn đang ăn ké thằng Hổ, thằng Phong mà tiền đâu bao nhỏ đi ăn chứ.
Cô bé cười toe.
_ Hì, thì em cho mượn.
_ Hứ… Được cái ăn hiếp người khác thui.
Nó bưx mình đi xuống căn tin lại. Xui quá… tự nhiên đổi cái di động xịn thành dõm, đã vậy còn phải mượn tiền dẫn người xạo mình đi ăn nữa chứ…. Kon gái bất công quá….
Bà chủ quán trợn mắt dòm nó tu cái ực hết chai nước ngọt. Mới có chút xíu buổi sáng mà nó đã làm hết 7 chai rồi, nước ngọt mà làm như bia á, uống gì mà uống dữ dội quá nè trời.
Đang hậm hực thì điện thoại reo.
_ A nhô.
_ Em Trang nè. Đi chơi hông.
_ Hông - nó đang bựx
_ Vậy đi ăn đi
_ Ừ, đi liền.
Nó hí hửng đi ngay, sáng giờ xui quá, may mà giờ có kèo thơm này. Phải ăn thiệt nhiều xả xui mới được.
_ Vậy anh ra cổng trường đi.
Ra đến cổng, thấy Trang đang đứng đợi, nó chạy tới ngay.
_ Lên xe đi - nó mở cửa cho Trang
Trang mỉm cười chưa kịp bước lên thì..
_ Á… Thằng hồi hôm kìa tụi bây.
Ngay lập tức 1 đám đông quay theo hướng thằng mới chỉ điểm.
_ Đúng nó rồi. Tóm nó lại.
_ Nhanh lên coi chừng nó chạy.
Nó điếng người. Mèng ơi… đúng thiệt bữa nay ngày gì mà xui quá vậy nè, “trời đánh còn tránh bữa ăn” chứ. Sao cái tụi này không biết điều gì hết trơn vậy. Giờ mà có chạy cũng hem kịp rồi. Nó nổi khùng.
_ Bữa nay tao hem chơi với tụi mày nha.
_ Tụi tao mà thèm chơi với mày hả. Bữa nay phải cho mày 1 trận mới được.
Nguyên một đám xúm vào bu quanh nó. Nó đang bưx sẵn, giờ còn thêm tụi này phá đám bữa ăn nữa. Máu nóng nổi lên, cởi phăng cái áo.
_ Thằng nào bãn lãnh bước lên đây.
Một thằng sấn tới tung cú đấm, nó nghiêng người né qua 1 bên rồi chụp luôn cánh tay nhấc bổng thằng này lên quăng cái rầm vào tụi kia. Đám đông bắt đầu nhốn nháo lộn xộn. Trang hốt hoảng.
_ Gì vậy, có chuyện gì vậy.
_ Không có gì đâu - nó kéo Trang ra sau - Để tui xử tụi này chút coi.
_ Lên hết luôn đi tụi bây - 1 thằng la lớn
Ngay lập tức cả đám lao vào, nó xoay vòng vòng như bông vụ trong đám đông, ném bên này, đá bên kia, thằng bay như chim, thằng bò như rắn… Chỉ 10 phút sau là cả lũ nằm la liệt dưới đất, nó cũng bầm dập đứng dựa vào xe thở hồng hộc.
_ Lần sau tránh xa tao ra nghe chưa - nó vừa thở vừa đá vào mông 1 thằng nằm gần đó
_ Zạ.. zạ… - thằng này lật đật bò dậy kéo mấy thằng kia bỏ chạy
Trang chạy lại lo lắng nhìn nó.
_ Anh có sao hông, có bị gì không.
_ Hem… hem sao… Đi ăn đi.
Nó quay lại chưa kịp mở cửa xe thì.
_ Hoéttt….
Thôi chết… bảo vệ. Dzọt gấp…. Nó phóng cái vù ra khỏi cổng… Mấy ông bảo vệ ra đến nơi thì nó đã hô biến mất tiêu rồi.
Lếch thếch đi bộ về nhà, nó bưx bội vừa đi vừa lầm bầm.
_ Đúng thiệt mà… Ngày nay là ngày gì mà xui xẻo quá đi mất.
Co giò sút cái lon bia lăn trên đường cái cốp…
_ Ui da…
Lon bia vừa bay cái vèo trúng chân một ông khách đang uống càfê gần đó.
_ Thằng kia đứng lại…
Ông khách hùng hổ đứng dậy, nó co giò chạy cái vèo.Nơi sân trường. Nhỏ giật mình nghe Trang kể lại zụ hồi nãy, cô bé lật đật gọi điện cho nó.
_ Anh đang ở đâu vậy.
_ Tui đang ở nhà.
_ Anh có bị gì hem.
_ Hem bị gì hết.
_ Thật không.
_ Thật.
_ Vậy đi ăn đi.
_ Ờ đi liền…
Đang hí hửng tự nhiên giọng nó rầu rầu.
_ Mà thôi nữa, tui hem đi đâu, bữa nay tui ở nhà thui, ra đường xui xẻo lắm.
_ Đi chút thui mà - nhỏ năn nỉ
_ Thui. Sáng giờ toàn gặp xui hem à.
_ Ừ, vậy thui.
Cô bé buồn buồn cúp máy. Trang đứng kế bên tò mò.
_ Sao, hông đi hả.
_ Ừ.
_ Vậy mình qua nhà ảnh chơi đi.
_ Ờ ha….
Nhỏ sực nhớ. Vội lấy xe chở Trang sang nhà nó.
_ Đây hả - Trang ngơ ngác khi nhỏ dừng lại trước nhà nó.
_ Ừ.
_ Sao nhỏ xíu tồi tàn zậy.
_ Thì nhà thuê mờ.
Trang im lặng nhìn khắp xung quanh căn nhà 1 lượt rồi bước theo nhỏ vào trong.
Nó đang nằm trên giường, lấy gối che mặt. Phong đang lặt rau, Hổ với Nguyên lúi húi nấu ăn.
_ Xuống dọn cơm mày - Phong liếc lên giường
_ Không - nó vẫn úp cái gối trên mặt - Tao đang mệt lắm.
Nguyên quay qua.
_ Mệt cũng xuống dọn. Không thì nhịn.
_ Nhịn luôn.
Nhỏ với Trang phì cười nhìn lũ kon trai hì hục nấu ăn.
_ Nè - nhỏ lên tiếng - Xuống dọn cơm em ăn với.
Cả bọn quay qua giật mình khi thấy hai cô bé đang tủm tỉm trước cửa. Nó cười toe nhảy xuống giường
_ Mới tới hả.
_ Uhm.
Nguyên mỉm cười.
_ Zô ngồi chơi đi.
Hai cô bé bước vào ngồi xuống ghế. Hổ khều khều thầm thì với nó.
_ Ê, bé nào kia mà nhìn xinh quá trời zậy.
_ À, bạn của Huế. Tiểu thơ nhà Thanh Long đàng hoàng nghen mày.
_ Dữ dội dậy hả.
_ Chứ sao nữa.
Nó giới thiệu Trang cho cả bọn rồi chạy đi rót nước. Nhỏ suýt soa nhìn cái mặt dán đầy băng của nó.
_ Vậy mà nói hem bị gì hở. Mặt mũi tèm hem hết kìa.
Nó cười cười đưa tay gãi gãi đầu. Phong ngước lên chen vào.
_ Kệ nó đi. Nghe đâu nó mới oánh lộn với tụi nào đó mà. Thằng đó phải cho nó nằm liệt giường nó mới sợ.
_ Liệt nè.
Nó thụi Phong cái đùng đau méo mặt. Nguyên bưng mâm cơm lên vừa đặt vào bàn vừa liếc nó.
_ Hồi nãy mày nói nhịn cơm phải hông.
Nó cười khì.
_ Ừ thì… thì hồi nãy nhịn, giờ hem nhịn nữa.
Nói rồi nó ngồi ngay xuống ghế cầm chén cơm.
_ Thôi ăn cơm đi, ý kiến ý cò nhiều quá. Chậm chạp tao ăn hết bây giờ.
Cả bọn ngồi xuống đưa mắt lườm nó. Cái thằng… chỉ có ăn với ăn thôi…
Đang ăn Hổ cầm đũa gắp khúc cá bỏ vô chén Trang.
_ Trang ăn đi.
_ Ờ… ờ.. cám ơn anh.
Nó li
6