Thế là cả đám tản ra mỗi người một chỗ . Chỉ còn lại vẻn vnẹ nó với hắn :
- Này mình ra căn tin ăn thôi _ hắn quay qua nhìn nó đề nghị .Nó vẫn im thin thít không nói gì :
- Bà nói là cậu phải đi ăn với tớ _ hắn nói mà như muốn đe dọa nó vậy .
Nó cứ tưỡng hắn dọa mình nên im ru mặc kệ hắn nói gì :
- Cậu khoôngđi thì tớ đi vậy ????_ hắn nói rồi bỏ chạy thật nhanh ra ngoài .
Nó nhìn theo hắn và thầm trách '' Cái đồ tham ăn tục uống '' từ hôm qua đến nay hắn càng lúc càng làm nó ghét hắn hơn . chỉ nghĩ đến hắn thôi là nó muốn nổ tung cái đầu ra . Một lúc sau hắn chạy về cùng với ổ hambuger trên tay , chạy thật nhanh vào bàn của nó , nhẹ nhàng đặt ổ bánh mì lên bàn :
- Nè cậu ăn đi _ hắn thỏ thẻ nói .
Nó nhìn cái bánh hambuger , sao mà ngon thế kia nhỉ ?? Nó cố gắng dùng lí trí để điều khiển cơ thể , nhưng lí trí chẵng thể nào thắng nổi cơn đói bụng và thế là nó nhặt chiếc bánh mà ngồi ăn ngấu nghiến . hắn ngắm nó ăn mà phì cười '' Mới đây còn chê không thèm ăn vậy mà bây giờ ăn ngấu nghiến cả lên . Đúng là dễ thương thật ''
Nó ăn hết cái bánh cũng là lúc chuông vào lớp , thế là nó và hắn phải chiến đấu với 2tiết cuối cùng . Ra về hắn dặn dò nó đợi mình ở cỗng trường , còn mình thì ra lấy xe . Nó ngoan ngoãn làm theo , mà tại sao nó nghe lời hắn nhỉ ??? Có lẽ là để cảm ơn cái bánh mì chăng ??? Hắn nhanh chóng lấy xe rồi đèo nó về , trên đường về hắn vẫn tiếp túc luyên thuyên với nhưng câu hỏi vớ vẫn của mình , còn nó thì vẫn chẵng nói một lời nào . Đến nhà nó trèo xuống , còn hắn thì lấy xe đạp đi đâu nữa , nó nhìn theo khó hĩu rồi bước vào nhà :
- Cháu về rồi ạ _ nó cởi giày bước vào .
- Ừ _ bà ngồi trên bàn uống trà nói .
- Tên đó còn đi đâu nữa vậy bà ???_ nó tiến lại gần bà mà hỏi .
- Àk chắc nó đi làm thêm _ bà hớp một ngụm trà rồi nói .
- Hắn mà cũng làm thêm ư ???_ nó bất ngờ hỏi .
- Ừ nó làm thơm ở tiệm cơm gần đây , mà sao cháu co vẻ quan tâm thế nhỉ ???_ bà nhìn nó cười gian gian .
- Quan tâm gì đâu ạ ??? Chỉ là thấy mắc thôi _ nó cười trừ nói rồi bước vào phòng . Bà nhìn theo nở một nụ cười hiền hậu .
Đến khi nào nó mới chịu nói chuyện với hắn ???Chương 3
Hắn đi từ chiều đến giờ ăn tối mới về , trông có vẻ mệt mỏi lắm . Hắn uể oải dắt xe vô và bước vào nhà , ngồi phịch xuống một cái . Bà và nó ở trong bếp bưng đồ ăn ra , vừa thấy mặt hắn nó đã thấy khó chịu vô cùng , hắn vơ lấy cốc nước trước mặt đưa lên miệng uống cái ực có lẽ do mệt quá , nhưng hắn đâu ngờ hành động của mình làm nó tức muốn chết đi được , thật ra cốc nước này lúc nãy nó vừa mới rót xong chưa kịp uống thì phải xuống phụ bà làm bếp , bây giờ lên thì đã bị cái tên đáng ghét này uống sạch trơn không còn một giọt đã vậy còn đặt lại trên bàn mà không thèm đem cất . Nó bưng bê đồ ăn tiến lại bàn mà con mắt cứ nhìn hắn tóe lửa , nó đặt mạnh đồ ăn xuống làm hắn giật mình ngước đầu lên thì bắt gặp ngay con mắt đầy sát khí nhìn mình :
- Rin con mới đi làm về đấy àk ??_ bà thấy tình hình có vẻ căng thẳng nên lên tiếng giải nguy cho hắn .
- Dạ vâng ạ _ hắn lễ phép nói .
Nó từ từ tiếng lại ngồi gần bà và cố gắng ngồi cách hắn thật xa , làm hắn cứ nghĩ mình bị mắc bệnh truyền nhiễm không bằng :
- Đi làm có mệt không cháu ??_ bà quan tâm hỏi .
- Dạ không ạ _ hắn mỉm cười để bà không lo .
'' Hứ cái đồ đạo đức giả , làm như mình tốt lắm không bằng '' nó ngồi liếc này liếc nọ hắn .
- Sao cậu cứ nhìn tớ hoài thế ?? Bộ mặt tớ có gì àk ??_ hắn quay sang nhìn nó rồi giả vờ đưa tay sờ soạng mặt mình .
Nó không nói gì quay sang chỗ khác trề môi '' Cậu ta tưỡng mình đẹp lắm àk ??? Nhìn cái mặt là ưa không nổi rồi '' .
Nó ngồi cố gắng gắp đồ ăn cho mình , rồi cho bà thật nhiều để hắn chẵng có gì ăn , nhưng hắn chẵng làm gì chỉ nhìn nó cười :
- Cháu muốn bà chết vì ăn àk ???_ bà nhăn mặt nhìn xuống bát cơm của mình đã đầy ngập thức ăn .
Nó xụ mặt xuống thôi không gắp nữa , ngồi từ từ ăn . Hắn nhìn nó mà mỉm cười không thôi :
- Àk tí ăn xong ba bà cháu mình vào siêu thị mua ít đồ _ bà vừa ăn vừa nói .
Nó quay sang nhìn bà cười thích thú , còn hắn thì ngạc nhiên trước thái độ của nó , vừa lúc nãy đây còn cau có khó chịu thế mà bây giờ có thể cười tươi đến như thế . Mà cũng phải công nhận trông cái miệng nó khi cười dễ thương thật , bé bé xinh xinh . Thế là bữa ăn kết thúc nhanh chóng , nó cùng bà và hắn cùng nhau đến siêu thị , tuy đường hơi xa nhưng cả ba đều đi bộ . Vừa đi bà với hắn trò chuyện rôm rả :
- Dạo này tiệm bên ấy làm ăn thế nào hả cháu ???_ bà vui vẻ hỏi .
- Dạ cũng đông khách làm bà ạ _ hắn cũng vui vẻ đáp lại .
- Ừ vậy nhọc cho cháu nhỉ ???_ bà lo lắng hỏi .
- Dạ có nhọc gì đâu ạ _ hắn gãi đầu nói .
- Mà cháu đừng nên làm quá sức kẻo ảnh hưỡng tới sức khỏe đó _ bà nhắc nhở hắn .
- Hi cháu biết rồi mà _ hắn nói và ôm chặt lấy bà .
Hai người ấy cứ nói chuyện với nhau hoài làm cho nó cứ tưỡng nãy giờ mình là người vô hình , nó xụ mặt , nhăn nhó nhìn 2 người ấy . '' Hiz bà thương tên đó còn hơn cả mình . Cái đồ chết tiệt đó làm ơn mau biến đi giùm '' nó ngẫm nghĩ mà càng thêm phần ghen tị .
Đi được một lúc lâu thì cũng đến được siêu thị . Vừa vào cỗng mua thức ăn là nó vớ ngay cái xe đẩy , và đẩy đi một cách thích thú , làm bà với hắn phải chạy theo đừ cả người . Bà mua rất nhiều đồ ăn để dự trữ , còn nó thi cứ thích thú đẩy xe mãi , làm hắn đầy tò mò và thắc mắc '' Một con người trầm lặng mà lại tỏ ra thích thú với cái xe ấy ư ??? Đúng là thú vị mà '' hắn thầm nghĩ rồi cười thích thú .
Sau khi mua hết mọi thứ thì cả 3 người lại lên đường về nhà , hắn xách rất nhiều đồ , đi đứng khó khắn trong rất tội nghiệp và thế là nó được một phen hả dạ , cứ tủm tỉm cười mãi . Và bây giờ đến bà cũng bó tay chẵng thể hiểu nổi nó . Về đến nhà thì phòng ai nấy về , nó với bà trò chuyện một hồi lâu rồi mới đi ngủ :
- Bà ơi !! Khi nào thì tên đó rời khỏi nhà mình ạ ??_ nó trông có vẻ khó chịu hỏi .
- Sao cháu lại hỏi vậy ???_ bà quay sang nhìn nó thắc mắc hỏi .
- Vì cháu không thích tên đó ở đây _ nó đáp gọn lõn .
- Cậu ấy ở đây thì có sao đâu chứ ???_ bà nhíu mày nói .
- Nhưng cháu rất khó chịu , tên ấy đáng ghét làm sao ấy _ nó xụ mắt xuống nói .
- Hoàn cảnh cậu ấy đáng thương lắm cháu đừng có mà ghét người ta _ bà quay sang nhìn nó nghiêm túc nói .
- Hứ !! tên đó mà đáng thương cái nổi gì _ nó trề môi nói .
- Bà nghe bà chủ tiệm cơm kể lại là khi bà ấy gặp Rin lần đầu tiên là ở bệnh viện lúc đó cậu ấy đã phải trải qua một ca phẫu thuật ngay đầu , nghe đâu là hình như bị một chiếc ô tô đâm vào . Sau khi trải qua ca phẫu thuật đó , cậu ấy tỉnh dậy và hoàn toàn không nhớ gì về mình ngoài cái tên , thấy tội nghiệp nên bà chủ tiệm đã nhận cậu ấy về làm thêm cho mình _ bà nhẹ nhàng kể còn nó thì chăm chú lắng nghe .
- Vậy có cách gì để cậu ta nhớ lại không ạ ???_ nó ngây ngô hỏi .
- Bà cũng không biết nữa . Thôi cháu ngủ đi mai còn đi học _ bà mỉm cười xoa đầu nó .
- Dạ _ nó đáp rồi nhắm mắt lại nhưng đầu óc thì vẫn miên man suy nghĩ .
'' Mất trí nhớ sao ??? Chắc sẽ rất khó chịu khi bản thân mình hoàn toàn không nhớ gì cả ??? Tuy vậy nhưng mình ước gì mình có thể mất trí nhớ như cậu ta thì có lẽ mình sẽ quên được cái chuyện ấy '' Tim nó như bị bóp chặt lại , cứ co thắt từng hồi khi nghĩ về cái ức kinh khủng ấy , cái ký ức không thể nào phai nhòa dù đã mười mấy năm trôi qua Chương 4
Một buổi sáng tinh mơ nữa lại đến , hôm nay hắn dậy thật sớm bước vào bếp làm đồ ăn sáng cho cả nó và bà . Đang nằm ngủ ngon lành ,bỗng một mùi thơm phức của thức ăn chui vào mũi nó , nó mắt nhắm mắt mở lần đường đi theo hương thơm đó , vào tận bếp thì thấy dáng người đang đứng , tại vì còn chưa tỉnh lại mắt nhắm mắt mở nên nó cứ tưỡng người đứng đó là bà , vội lại ôm chằm hắn từ phía sau lưng :
- Hôm nay ăn món gì ??? Mà thơm phức vậy bà ??_ nó hỏi mà mắt vẫn nhắm mũi thì hít hít .
- Thịt nướng đấy cháu ạ !!!_ hắn hơi bất ngờ một chút nhưng cũng cố gắng mà chọc nó .
- Dạ........................_ nó vẫn ôm chằm lấy hắn gật đâu .
Chợt nhận ra cái giọng nói bà hôm nay kỳ kỳ làm sao ấy , nó nhăn mặt rồi cố mở mắt ra nhìn người đang đứng trước mặt sao hôm nay bà lại cao to thế nhỉ ?? Lại cả một bờ vai rộng , nó chậm rãi đi ra phía trước xem mặt bà thì :
- Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa_ nó mở hai mắt thật to nhìn hắn , rồi cố hết sức hét lên .
Tiếng hét làm giấc ngủ của bà bị đứt đoạn , bà ngồi dậy , chạy thật nhanh ra chỗ phát âm thanh ấy :
- Có chuyện gì vậy ???_bà nhăn mặt nhìn hắn với nó .
- Cậu ta ...... là đồ dê sồm _ nó mếu mặt quay sang tay run run chỉ vào mặt hắn .
- Dê sồm ???_ bà khó hĩu hỏi .
- Sao lại nói tớ dê sồm hả ??? Chẵng phải mới sáng cậu đã chạy ra ôm tớ còn gì ???_hắn cương mặt nhìn nó nói .
- Tôi ôm cậu hồi nào hả ???_nó tức tối hỏi hắn mà quên mất việc mình vừa làm .
- Hồi nãy _ hắn cúi xuống nói .
- Tôi.......tôi...._ nó lập bập nói mà mặt đỏl lét một nữa vì tức một nữa vì ngượng .
- Chính cậu dê tớ thì có _hắn trề môi nói.
- Tôi........ Lúc nãy tại tôi tưỡng là bà nên mới ôm thôi chứ ai mà thèm ôm cậu _ nó vênh mặt tức tối nói .
- Cậu ôm tớ mà sao bảo tớ là đồ dê sồm hả???_hắn bặm môi hỏi .
- Tôi không biết ............. Nhưng cậu đúng là đồ dê sồm _ nó cúi mặt xuống rồi sực nhớ chuyện cũ ngước lên chỉ thẳng vào mặt hắn .
- Tôi đã làm gì cậu ??? Mà cậu bảo tôi dê sồm _ hắn ấm ức nhìn nó hỏi .
- Thì hôm trước cậu.................. _ nó định nói thì nghĩ lại cũng thấy hơi đỏ mặt .
- Tôi sao ???_hắn kênh mặt hỏi nó .
- Thì cậu ........................... Nói chung là cậu đã cố tình ôm tôi , không phải dê sồm là gì ???_nó thoáng lập lững nhưng rồi cũng nói thẳng vào mặt hắn .
- Hồi nào cơ chứ ???_ hắn ương bương hỏi lại .
-Hồi ............._nó chưa kịp nói xong .
- Ơ cái hai đứa này định xem bà như người vô hình àk ???_ bà khó chịu nói .
Hai cái đầu cùng quay sang nhìn bà đầy vẻ hối lỗi :
- Ủa ủa mà hình như nãy giờ hai đứa nói chuyện với nhau thì phải _ một nụ cười gian nở trên môi bà .
Nghe bà nói nó mới thấy rằng nãy giờ nó nói chuyện với hắn hơi bị nhiều thì phải , hắn là người đầu tiên trừ bà mà nó nói chuyện nhưng nói thật ra thì cũng chẵng phải nói chuyện nữa , phải nói là cãi nhau thì đúng hơn ''Chết tiệt !! Sao mình lại nói chuyện với cái thằng cha này nhỉ ???? Trời ơi là trời '' nó than vãn trời đất nhưng mọi chuyện chẵng kịp nữa rồi .
Hình như là nãy giờ hắn cũng chẵng để ý việc nó đã nói chuyện với mình , có lẽ là tức quá nên chẵng để ý '' Nhỏ đó nói chuyện với mình thật rồi àk ??? Cũng hơi vui vui nhỉ '' tự nhiên hắn đứng mỉm cười một mình . Nó nhìn hắn chằm chằm bằng 1 con mắt nghi ngờ '' Tên này bị bệnh tâm thần chăng ??? Nếu vậy thì rõ khỗ nhà mình mà đi chưa một tên khùng àk '' . Còn bà thì chỉ biết đứng nhìn hai tụi nó mà khó hĩu vô cùng , nhưng dù sao thì hắn cũng đã làm nó nói chuyện , bà thầm nghĩ có lẽ chẵng bao lâu nữa sẽ thành bạn nhanh thôi , vì từ trước đến nay nó chưa nói chuyện với ai , vậy mà bây giờ lại nói với hắn mà còn rất nhiều nữa chứ . Và thế là bà cũng tủm tỉm cười , một lúc sau cả 3 người đều tỉnh và bước vào bàn ngồi ăn sáng . Vừa ăn nó vừa lườm liếc hắn một cách khó chịu , còn hắn thì dửng dưng ngồi ăn như không biết gì , có lẽ hắn muốn chọc tức nó chăng ??? Kết thúc bữa ăn theo lệnh của bà nó lại phải ngồi trên chiếc xe đạp cùng hắn đi đến trường :
- Nè vừa nãy cậu đã nói chuyện với tớ hả???_ hắn vừa đạp vừa ngoáy đầu lại hỏi nó .
Nó tức muốn trào máu họng '' biết rồi mà còn hỏi , tên này muốn chọc tức mình đây mà ''
- Ừ thì sao _ nó tức tối đáp .
- Thì có sao đâu , cuối cùng cậu cũng nói chuyện với tớ _ hắn nhe răng cười khì khì .
- Hỏi thật cậu một câu nha ???_ nó khó chịu hỏi .
- Sao cơ ???_ hắn ngây thơ hồn nhiên nói .
- Sau khi tai nạn , bác sĩ khám có bảo là cậu khùng không hả ???_ nó hỏi như muốn chọc tức hắn vậy .
- Àk hình như có hay sao ấy _ hắn gãi đầu nói .
Vì lái một tay mà con quay mặt lại xem phản ứng của nó nên hắn đã đâm rầm vào một chiếc xe máy . Chiếc xe đạp ngả nhào xuống , hên là cả 2 chỉ bị trầy xước nhẹ :
- Đi đứng kiểu gì vậy hả ???_tên đâm vào tụi nó cởi mũ ra nhìn chằm chằm vào tụi nó tức tối .
- Xin lỗi bạn _ hắn vội đứng lên xin lỗi tên đó .
- Hừ _ sau tiếng hừ tên đó leo lên xe và lại phóng đi như bay .
- Đau quá _ nó rên làm hắn giật mình quay sang .
- Sao vậy ??? Đau chỗ nào ???_ hắn quan tâm xem xét đủ chỗ thì thấy một vết bầm trên bàn chân có lẽ bị xe ngã đè chúng .
Hắn không nói gì bế nó lên xe rồi lái xe thật nhanh đến trường , nó nhìn hắn quan tâm mình như vậy , một cảm giác ấm áp lại len lõi vào tim nó '' Xem ra hắn cũng tốt ý nhỉ '' bất giác nó đã suy nghĩ như vậy .
Vào đến trường hắn chở thẳng nó vào khu giữ xe đặt xe ở đấy , rồi hớt hải bế nó chạy thật nhanh lên phòng y tế làm ai ai cũng bất ngờ nhìn , ngay cả nó cũng vậy nó chẵng hiểu sao mà hắn lại quan tâm nó đến như vậy cơ chứ . Vào đến phòng y tế :
- Cô ơi !!_ hắn bề nó mở cửa vào gọi cô .
- Sao vậy ??? Em đâybị gì ??_ Cô chỉ vô nó hỏi .
- Dạ chỗ chân này bầm lên thế này có sao không ạ ???_ hắn đặt nhẹ nó xuống giường cạnh cô , rồi láytay quệt mồ hôi hỏi.
Cô y tế khẽ đụng nhẹ lên chân nó xem xét vết thương rồi mỉm cười nhìn hắn nói :
- Không sao đâu em ạ !! Chĩ bị bầm sơ sơ thôi .
Hắn thở phào nhẹ nhõm cứ như là mới vừa trải qua cơn đại nạn vậy :
- Thôi emcứ để bạn ấy lại đây . Cô băng bó cho , em về lớp đi sắp vào lớp rồi _ cô mỉm cười nhẹ nói .
- Dạ vâng ạ _ hắn mỉm cười hơi lưỡng lự nhưng cũng bước ra ngoài .
Hắn từ từ bước về lớp , vừa vào cũng là lúc chuông kêu . Và thế là hắn phải trải qua 3 tiết học văn buồn chán , đến giờ ra chơi , mấy con nhỏ kia chưa kịp bu lại xung quanh thì hắn lại vụt chạy lên phòng y tế . Để lại ở sau những tiếng sầm sì , ghen tị :
- Nghe nói sáng nay anh ấy bế con nhỏ đó lên phòng y tế đó _ một con nhỏ đứng khoanh tay nói .
- Ừ hình như nó bị thương thì phải . Nhưng nó với anh ấy có quan hệ gì mà anh ấy lo cho nó giữ vậy nhỉ ???_ con nhỏ thứ 2 gãi cầm hỏi .
- Chắc là quan hệ mờ ám rồi _ một con nhỏ nửa gật gật đầu nói .
- Hay con nhỏ đó uy hiếp anh ấy nhỉ ???_ con nhỏ thứ nhất lên tiếng hỏi .
- Tụi bây im hết đi _ con nhỏ hôm trước bị hắn ngăn không cho đánh nó .Nhìn có vẻ như là chị hai của cái đám này .
- Dạ _ cả đám răm răm gật đầu .
- Nó zám cướp mất miếng mồi ngon của tao .Tao nhất định sẽ cho nó một bài học _ con nhỏ đó bóp chặt tay , răng thì nghiến chặt lại .
Chuyệngì sẽ xảy ra với nó ??? Liệu nó có đủ sức chóng lại ??Chương 5
Hắn chạy thật nhanh đến phòng y tế ,mở cửa bước vào thì chẵng thấy cô y tế đâu , vội nhìn ngó xung quanh kiếm nó thì thấy nó nằm chình ình trên chiếc giường y tế ngủ một cách ngon lạnh . Hắn vội chạy lại nhìn nó mà thở phào nhẹ nhõm , nãy giờ học chẵng vô chữ nào , hắn cứ ngồi sợ sệt lo lắng cho nó .Bây giờ nhìn nó ngủ ngon thế này lòng hắn chợt dịu đi một lúc , ngồi nhìn nó đầu óc miên man nghĩ ngợi '' Kỳ nhỉ ??? Sao mình lại lo lắng cho nhỏ này nhiều như vậy chứ ??? Chẵng thể hiểu nổi mình nữa '' hắn ngồi lắc đầu ngán ngẫm :
1