Rồi bà cô cuối cùng cũng xuất hiện , bà cô dẫn nó vào lớp rồi nói :
- Chào các em , buổi sáng vui vẻ chứ ? Đây sẽ là bạn mới của chúng ta . Nào , Linh ... em giới thiệu về mình đi ( Bà cô cười hiền nhìn nó ) .
Nó cười rồi gật đầu cảm ơn ( vờ thôi , vừa rồi còn đang tức vì bả để nó đợi mà ) . Nó nói :
- Mình tên là Bạch Ánh Linh , các bạn gọi mình là Yun được rồi . Mình vừa chuyển trường nên còn nhiều điều không biết , mong các bạn chỉ giáo ... ( cái chữ " chỉ giáo " nhỏ nhí ... nó ghét nhất là cái kiểu tỏ ra lễ độ này ! ) .
Mấy đứa con gái lẫn con trai vừa nghe cái tên " Bạch Ánh Linh " liền quay qua nhìn ông Chan ( ông Chan tên Bạch Anh Tuấn mà lị ) . Ông Chan bơ đi như chẳng có chuyện gì . Rồi bà cô nói nhỏ nhẹ :
- Cạnh bạn Đăng có chỗ trống , em ngồi kế bạn ấy nhé ! Hết tiết thứ 3 , cô sẽ cho một bạn dẫn em đi tham quan trường .
Rồi nó bước xuống để vào chỗ ngồi của mình . Đến bàn , nó nhìn hắn đang gác chân lên bàn , nghe nhạc và mút kẹo chùn chụt giống như là chẳng có ý định cho nó ngồi cạnh . Nó nói :
- Bạn có để để chân xuống để mình ngồi được không ?
Hắn quay qua nhìn nó rồi lại tiếp tục nghe nhạc . Máu dâng tới não , nó nén cơn giận nói :
- Phiền bạn để chân xuống !
Vẫn như không nghe , nó định đấm cho hắn một cái vào mặt thì ông Chan đang ngồi cùng với San quay xuống :
- Bỏ chân ra cho em gái tao ngồi mày
- Ừ .. Nể mày đấy .
Bây giờ , mới chịu bỏ chân xuống . Nó nhìn ông Chan với ánh mắt " Mày làm được lắm ! " , rồi hắn không cho nó ngồi ngoài và ép nó phải ngồi trong . Chẳng muốn lằng nhằng với cái thứ dở hơi này , nó cũng nhường nhịn vào ngồi bên trong . Loáng thoáng nghe thấy tiếng xù xì của đám con gái :
- Ngồi kế anh Jun còn lên mặt ...
- Tưởng mình đẹp lắm hay sao mà lên mặt với anh Jun
- Nhỏ này sướng thật ! Được ngồi kế bộ 5 hot boys của trường nữa chứ ...
- Hừ , nhìn gai mắt ... bố láo tao đập nó chết mẹ luôn .
Nghe mấy lời xì xàm của đám con gái , nó nghĩ : " Được lắm , thử đánh bà xem , bà cho mày ăn cám chứ chẳng chơi . Bọn chúng mày thì tưởng mình xinh đẹp lắm à ? Toàn lũ ếch ghẻ mà cứ tưởng mình thiên nga " .
Ông Chan , San , Kyo , Hanri và cả hắn cũng chẳng làm gì ( vừa là hot boy vừa thông minh , lại vừa quậy có tiếng thì học đếch gì ) . Ngã ngữa ra ghế mà gác chân lên bàn cười nói . Giáo viên chẳng dám làm gì vì biết động đến 5 cậu chủ nhỏ là chẳng yên thân .
Tiết 1 , 2 .... nó ngủ . Chẳng thèm mở quyển sách hay vở ra , nó cứ thể nằm dài trên bàn mà ngủ hết 2 tiết . Với khả năng của nó thì mấy bài kiểm tra này chả thấm thía vào đâu , vì nó cũng thông minh như 5 anh chàng hot boys mà .
Hắn nhìn nó , hắn không ngờ một con nhỏ xấu xí tưởng chừng như mọt sách như nó mà có thể ngủ ngon lành trong lớp như thể là quen thuộc rồi . Rồi hắn nhìn kĩ từ đầu đến chân của nó , tặc lưỡi hắn ừ hử với chính hắn " Nhỏ này dáng chuẩn " . Ngắm đã rồi hắn lại đeo tai nghe vào và ... ngủ giống nó .
" Reng ... Reng ... Reng ... Đã đến giờ ra chơi , các em có 20phút để làm những gì các em muốn " - tiếng của loa phát ra với chế độ tự động . Nó và hắn lom khom ngồi dậy , vươn vai ... kì lạ là những hành động của nó và hắn xảy ra cùng một lúc ==" . Ông Chan quay xuống nói :
- Tụi mày có hẹn trước không mà trùng hợp thế ( ổng cười cười )
Nó và hắn nhìn nhau , nó chẳng nói gì nhưng hắn thì có . Hắn nói :
- Giời , vịt bầu mà có đủ tiêu chuẩn hẹn trước với tao à ? ( Hắn cười ha hả , cả ông Chan và ba thằng kia nữa )
Rồi lần này nó chẳng chịu được nữa , nó nói :
- Thế mình cứ nghĩ con gấu lắm lông mới không đủ tiêu chuẩn hẹn trước với con vịt bầu đấy ! ( Nó nói mà mặt vẫn lạnh tanh ==" ) ( Bà này vờ hay thật )
Hắn quay phắt người qua nhìn nó , nó vẫn với cái mặt lạnh đó mà nhìn hắn lại . Hắn nói :
- Hơi đâu chấp bọn con nhỏ lắm mồm như cô !
- Cứ vậy đi ( Nó nói rồi đi ra khỏi lớp ) .
Hắn trong lớp , mặt đỏ vì tức . Hắn đá ghế nghe rầm một cái rõ lớn , ai cũng nhìn . Ông Chan với 3 thằng kia cười trước thái độ của hắn . Hanri nói :
- Mày gặp đối thủ tầm cỡ rồi ! Yun chẳng phải dạng vừa đâu
Hắn tròn mắt : - Sao mày biết !
- Mày đừng quên nó là em gái thằng Chan đấy ( Hanri lại nói )
Ừ nhỉ ! Nhém tí hắn quên .
.....
Quay lại với nó , nó đang đi lòng vòng cái trường học rộng lớn này . Bây giờ thì mới biết trường lớn bất tiện thế nào ! Mỏi muốn rụng chân . Cuối cùng thì đây , cái vườn sau ở dãy lớp cũ . Nó ngồi dưới gốc cây , tháo kính , xả tóc ra , tụt cái cà vạt xuống ... rồi cởi 2 nút cho thoáng ( từ cổ áo đếm xuống á ==" ) . Nó lẩm bẩm :
- Má ! Mới nhập học đã gặp chuyện đen . Hết ba thằng ôn dịch đó đến ông Chan rồi giờ thêm thằng khùng đó nữa . Đúng là đồ gấu lắm lông , đen hôi kinh dị
Nói rồi nó dựa người vào thân cây , thở đều đều . Thế là nó lại ngủ ! Nắng soi xuống , len lỏi qua những khe hở của lá cây rồi ánh xuống đất ... hắt nhẹ lên người nó . Nhìn nó lúc này thì chẳng ai mà không ham ( Xinh thế mà )
Hắn bước bước lại vườn sau của dãy lớp cũ cùng với một nhỏ nào ý , vừa đi vừa chửi :
- Cái con nhỏ khốn nạn , nhìn thế mà gan gớm . Nó mà là con trai mình đã cho nó một trận nằm la liệt trên giường bệnh rồi . Đm ... ( ==" )
Hắn với nhỏ đó đi vào vườn sau dãy lớp cũ . Hắn thấy có bóng người , hắn nhìn nó . Hắn biết có người chiếm chỗ của hắn ( chỗ này hắn dùng để hẹn hò với mấy đứa con gái á ) . Hắn quay qua nói với nhỏ đó :
- Em đứng đây ! Anh lại xem ai đang ở đấy .
- Ơ , em muốn vào cùng anh cơ ... ( Nhỏ đó ỏng ẹo )
Hắn tặng cho nhỏ cái hôn môi nóng bỏng làm nhỏ chết đứng rồi kêu nhỏ đi về lớp thay vì đứng đây đợi hắn . Nhỏ lại nũng nịu :
- Em muốn ở lại cùng anh cơ !
- Bảo về thì về đi , lắm chuyện thế !
Nhỏ đó nhìn hắn đang gắt gỏng , sợ quá bỏ chạy . Hắn lại gần góc cây nơi nó đang ngủ . Hắn nhìn , " ồ ... thì ra con gái , mà lại xinh nữa chứ " - hắn nghĩ . Hắn lại nhìn nhìn nó. Tặc lưỡi nói : " Vừa đẹp vừa hấp dẫn " . Hắn đưa mặt mình sát vào mặt nó , nhìn kĩ rồi lại gật gù đồng ý với ý nghĩ vừa rồi của mình . Hắn nhìn chỗ khác , mắt hắn dừng lại ngay cặp ngực phông phao của nó xong rồi lại nhìn đi chỗ khác ( Cấm trẻ em dưới 18t đọc đâu này ) . Nghe tiếng động , nó lù khù tỉnh giấc . Nhìn thấy mặt hắn đang sát với mặt mình , nó nảy ra một sáng kiến để trả thù . Nó vòng tay qua cổ hắn rồi kéo mạnh , môi nó chạm môi hắn . Do bất ngờ , không kịp phản ứng , hắn đành lãnh chưởng .Nó hôn hắn , còn hắn thì đờ ra chịu trận ( Thế là quấn lấy nhau rồi đấy các cậu ạ ). Ông Chan vào đúng lúc hai đứa đang hôn nhau . Ông Chan cười ha hả :
- Bọn này lén cả anh mày hẹn hò đấy à .
Nó và hắn ngừng hôn . Đứng dậy lại chỗ ông Chan :
- Hẹn hò cái đầu bố mày ấy !
Rồi nó nhìn hắn , nói lớn :
- Vừa rồi dám không để chân xuống cho chị ngồi à ? Xem như nụ hôn này chị tặng miễn phí cho cưng đấy
Hắn ngồi đó nhìn nó , chợt ngớ ra . Thì ra đây là con nhỏ vừa rồi làm hắn điên lên ! Nhìn bộ dạng thảm bại của hắn , ông Chan cười lớn :
- Em tao đấy ! Không dễ chơi đâu , play girl chính hiệu đấy . Mày đừng dại mà rớ vào .
Hắn kênh kiụ nói lại :
- Em mày play girl , tao không phải play boy à ? Con đó làm tao thảm hại thế này , tao phải chơi nó lại mới hả giận . ( Vừa nói hắn vừa đập tay xuống đất )
- Ừ ! Mày thử đi rồi biết . Nó không dễ chơi đâu Với lại con đó nó chả sợ thứ gì trên đời cả .
- Rồi để xem . Nó phải chết dưới tay tao . Ngày tháng nó ở đây không yên ổn nữa đâu ( Hắn giận dữ nói )
- Nó là em tao đấy
- Em mày thì đã sao ! Tao cũng chẳng vì mày là bạn thân của tao mà tha nó .
- Tuỳ mày vậy ... đừng làm gì quá là được rồi !
Chap 2:Nguồn gốc mọi chuyện
" Reng ... reng ... reng , giờ ra chơi đã hết , đề nghị các em vào lớp để học tiếp tiết kế " - lại cái giọng của ông thầy hiệu trưởng được thu lại rồi phát tự động mỗi ngày , nghe đến nhàm chán
Ở ngoài vườn cây lúc nãy ...
Hắn dứng phắt dậy , đi ra khỏi vườn cây sau dãy lớp cũ . Ông Chan cũng chả ưa nó nên thấy đứa muốn chơi khăm nó thì ổng mừng hơn ai hết , nhưng ... cảm giác hình như có một chuyện chẳng lành sắp đến .
Còn hắn , vừa đi hắn vừa tính kế . Bị nó lừa cú này rõ đau , trước giờ hắn chỉ toàn lừa người ta ... chủ động hôn người ta chứ có bao giờ bị lừa hay bị người ta hôn đâu . Đối với lòng tự trọng lớn lao của cậu chủ tập đoàn Bùi Tịnh ( cái tên là tớ chế ấy nhớ ) thì việc đó thật sự là nỗi nhục lớn nhất đời cậu , và cậu nhất định phải rửa nổi nhục đó . Hắn vừa đi vừa suy nghĩ xem có kế nào hay không .
Hành lang đến lớp 11V( 11 VIP ý , còn 10 , 12 nữa cơ )
Quay lại với nó , từ lúc nó bước ra khỏi vườn cây ở sau dãy lớp cũ thì có cảm giác là lạ ( Liệu cảm giác đó là gì nhỉ ) . Lần đầu tiên nó gặp người hôn giỏi hơn nó ( Cái này thì không nói quá đâu nhớ , Yun là chùm rồi ... mà còn có người hôn giỏi hơn Yun thì đúng là VIP thật ấy chứ lị ) , nó không cam tâm , nó ghét người nào giỏi hơn nó .
Mãi lo suy nghĩ , nó quên béng tết đuôi sam lại , cài cúc áo lại , và dĩ nhiên là quên đeo cái kinh giả mạo ấy . Nó bây giờ thì không thua kém với girl xinh nào hết , có khi còn đẹp hơn cả hoa khôi của trường ý chứ . Nó đi đến đâu ai cũng nhìn đến đó , rồi bỗng dưng ở đâu một đám nam sinh chạy ùa lại xin số điện thoại , hẹn đi chơi hay cho biết tên hoặc lớp nó đang học . Ngạc nhiên dưới cái sự thay đổi 180* của mọi người , nó vẫn chưa nhận ra nó chưa cải trang lại sau giấc ngủ đó ( Không biết sao khúc này bà Yun ngu quá ). Bước vào lớp , ai cũng ồ lên rồi nhìn thò lỏ nó , nó cũng nhăn mặt lại rồi vừa về chỗ vừa nhìn thò lõ mọi người . Nó căng tai lên để nghe mấy tiếng xì xào của mọi người ( Còn khúc này sao bà Yun ngố thế hở zời )
Phe con zai :
- Nhỏ này đi lộn lớp hay sao á mày , lớp mình có nhỏ nào xinh thế à ?
- Nhỏ này là nhỏ nào đây , sao xinh thế , dám năm nay hoa khôi đổi chủ rồi mày ơi !
- Ui ui , em này xinh tươi trắng trẻo này ! Nhìn là tao mê rồi đấy
...
( Toàn lũ bẩn tính )
Phe con gái :
- Con này là con nào đây ?
- Bọn con zai làm gì nói quá lên thế ! Nó đã xinh hơn ai đâu ?
- Nó đi lại chỗ mấy anh ấy kìa , nhỏ này có bị thần kinh không dạ trời .
- Trời ! Nhỏ này vô lộn lớp cái chắc ! Xinh thì xinh thật nhưng thần kinh thì chắc có vấn đề rồi
...
( Con gái bao giờ cũng thế )
Nó nghe xong , gần như hiểu ra vấn đề ( thông minh mà lị ) nó ngước xuống nhìn mình . Bây giờ thì hiểu hoàn toàn rồi ! Nó chưa cải trang , hẳn là thế rồi ! Hèn chi cái bọn ruồi nhặng ( cách Yun gọi mấy tên con trai mê gái đẹp á ) đó cứ bám theo mình . Cô ngồi xuống chỗ mình , nhìn lên thì thấy ba thằng ôn dịch bạn ông Chan đang đờ người ra . Cô cũng chẳng hiểu lý do vì sao . Còn hắn với ông Chan thì chưa vào ! Chắc lại cúp tiết rồi - Nó nghĩ . Rồi cô chủ nhiệm bước vào lớp kêu nó ra , bả cũng giật mình khi thấy bộ dạng của nó , bả mắng :
- Em cài cúc áo lại và thắt cà vạt lại cho tôi !
- Cô phiền phức quá ! Làm ơn ăn nói dễ chịu tí được không ? - Nó bơ cái câu nói trên của bả .Bà cô mím môi , tức giận nhưng chẳng dám làm gì . Bà ta biết rõ cô là " Bạch Ánh Linh " con gái của " Bạch Anh Duy " mà ! Mặt bà ta bắt đầu đỏ lên , bà ta bước vào lớp và nén thở đến kêu một bạn dẫn nó đi tham quan trường . Hàng loạt cách tay của phe con trai giơ lên , còn bên con gái thì cứ xù xì nói xấu nó . Chẳng thèm quan tâm , nó bảo :
- Nhanh lên đi cô ơi , đứng mãi thì mỏi cả giò ! Em mà mỏi là phải có người khiêng em mới đi được đấy ( giọng nó đầy châm biếm ) .
Bà cô lại mím môi , lần này chắc do mím quá mạnh mà môi bà cô rướm máu . Thấy tình hình hơi căng , San bảo anh sẽ đi . Bà cô cũng gật đầu đồng ý . San đi ra định dẫn nó đi thì đúng lúc ông Chan và hắn về , thấy con em của mình không còn mang mắt kính dày cọm , tết đuôi sam , và ăn mặc tươm tất nữa thì ồ lên :
- Mày bị lộ rồi à Yun ? Hờ ! Mày dở thế , tao cứ tưởng mày giỏi giả vờ lắm cơ đấy . Mới tiết thứ 3 đã bị lộ ...
- Thì giỏi nên tao mới vờ được cho đến khi bị đuổi từ trường trước sag trường này đấy chứ ! ( Nó đớp lại )
- Mày cứ thích vặn lại lời anh mày quá nhỉ ? ( ông Chan hậm hừ )
- Tao học từ mày chứ đâu ( Nó lại đớp lời ông Chan ) .
- Điều kiện mày hứa với tao vẫn còn hiệu nghiệm đấy nhé ! ( Ổng Chan hậm hừ với nó )
Nó quay sang San , rồi tình cờ nhìn thấy hắn . Hắn nhìn nó với ánh mắt nảy lửa , nhìn cái thái độ của hắn nó thấy thích thích sao á vì hình như cách trả thù của nó đã có tác dụng . San dẫn nó đi , nhưng tự dưng nó nảy ra ý trả thù khác , nó quay lại kêu hắn ( lúc đó hắn đang đi vào lớp ) (Bà này , người ta tới cửa rồi mà cũng không tha ) :
- Này ! Nhóc play boy hàng lởm ... ơi ...
Hắn quay qua , trừng mắt nhìn nó . Một lần nửa nó cười ha hả :
- Làm gì nhìn chị gớm thế cưng ! Muốn gì thì nói , chị nghe mà . ( Chẳng hiểu tại sao đoạn trên kêu người ta mà đoạn này lại hỏi vặn lại người ta nữa _ _! )
- Cô có tự tin quá không đấy ? Vịt bầu xấu xì mà tưởng mình là thiên nga chắc . Dở hơi ! ( Hắn nói một hơi , ko cho ai xen vào )
- Đồ gấu lắm lông , thế cậu tưởng mình xinh zai như mấy đứa con gái nó lẽo đẻo theo cậu khen à ? Gớm thế nhỉ ? Tội cậu quá ! Bệnh hoang tưởng nặng rồi đó ( Nó cũng không vừa ! )
- Ừ , để rồi xem con gấu lắm lông này vạch sạch lông con vịt bầu xấu xí như thế nào nhá ! Chừng nào cô còn học ở đây thì ngày đó càng u ám ấy ( Hắn đe doạ )
- Thế cậu chưa nghĩ tới cảnh con vịt bầu nó cạo trụi lông con gấu à ? Để xem cậu làm gì đc tôi nào ( Nó thách thức ... )
- Để rồi xem ...
- Thì đang xem này , xem cậu làm gì được tôi nào ? ( Nó châm biếm )
- Cô ... cô ...
Hắn giơ tay lên , định đấm nó nhưng nghĩ kĩ lại thì dù gì nó cũng là con gái nên không ra tay . Thấy hơi căng , ông Chan kéo hắn vào lớp rồi nói với nó ( ông này còn có tình người , chưa đến nổi mất hết nhân tính ):
- Mày cẩn thận đấy ! ( ông Chan nói cho bỏ ghét ) ( ông này bênh bạn bè mà không bên em mình kìa )
Rồi San kêu nó đi kẻo hết giờ , nó nhìn ông San nói gấp
- Này , mày nói với mẹ là tối nay tao về khuya , đừng có đợi tao ăn cơm .
Một góc sân của trường trung học phổ thông quí-sờ-tộc
Tham quan một vòng trường , mỏi rụng rời . Thằng ôn dịch này nhìn thân hình cũng bình thường mà khoẻ như trâu nước . Vừa xoa chân nó vừa lẩm bẩm : " Mẹ kiếp cái trường to thế chứ ! Đi tổ mỏi chân ... " . San đi lại chỗ máy bán hàng tự động mua một chai nước suối ( thằng này đúng là gớm thật ... mua cho mỗi bà Yun , mình chẳng uống ) , đưa chai nước suối lạnh cho nó . San nói :
- Lâu rồi không gặp nhìn em khác hẳn ra nhỉ ?
26