Đi qua chợ, Quân ghé vô mua một chút hoa quả. Mẹ cô bảo dù nó không đáng gì nhưng cũng không nên đến nhà người ta tay không. Hơn nữa cô cũng muốn có gì gặm nhấm trên đường đi.
Sau khi chọn ra trái táo trông đẹp mắt nhất trong số hoa quả mình vừa mua, Quân cắn một miếng ngon lành rồi lên xe tiếp tục đi.
Nhà ông bà Phương nằm trong một con hẻm có trải nhựa cách làng trà Thánh Tâm không xa. Con đường từ cổng vào nhà khoảng hai trăm mét dẫn qua một khoảng sân vườn phủ cỏ mền xanh ngắt, thỉnh thoảng lại có một cây phong đỏ cứng cáp phủ bóng lên nền cỏ, lác đác bên dưới một vài lá phong nằm trơ trọi dưới đất, gió nhè nhẹ nâng lên hạ xuống như đang chơi trò tiêu khiển giết thời gian, không khí trong lành thoang thoảng mùi trà.
Đi hết con đường dẫn qua sân vườn, hiện ra trước mắt Quân là một căn nhà hai lầu màu xanh rêu với kiến trúc tinh tế. Trước khi kịp dừng xe cô đã thấy bóng một người phụ nữ đang đứng trước cánh cửa gỗ màu cánh gián. Trông bà ấy trạc tuổi mẹ cô, nét mặt dịu dàng, bộ đồ màu thiên thanh nhẹ nhàng thanh thoát. Vừa nhìn thấy cô, bà niềm nở tươi cười.
Quân cũng đáp lại nụ cười. Nhanh chóng xuống xe và đi đến gần cùng với túi trái cây trong tay.
“Quân càng lớn càng xinh gái ra đấy!”
Thấy Quân lại gần, bà Phương bước về phía cô, nụ cười thêm phần rạng rỡ.
“Còn cô thì càng ngày càng trẻ ra.”Câu nói này Quân học được trong phim, giờ đem ra sử dụng. Thành thật mà nói thì cô không hề nhớ mặt bà Phương trước đây thế nào.
“Cháu chỉ giỏi nịnh! Làm gì có ai càng ngày càng trẻ ra chứ.”
Bà Phương cười hiền, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, bà đưa mắt nhìn về phía sau lưng Quân:
“Cháu đến đây một mình thôi hả?”
“Cháu đến một mình. Sáng nay mẹ cháu đi Đắk Lắk rồi.”
“Ừ! Vào nhà đi cháu! Để cô dẫn cháu tham quan một vòng nhé!”
Bà Phương sau khi đề nghị đã kéo tay Quân đi vào trong nhà như sợ cô lạc đường.
Quân cũng chẳng giằng tay ra, cứ thế để mình bị kéo đi tự do.
Căn nhà có diện tích không quá lớn với không gian mở nối các phòng thành một tổng thể rất hài hòa. Từ phòng khách có thể nhìn thấy nhà bếp. Nội thất trong nhà không quá cầu kì nhưng rất sang trọng. Tầng hai có sáu phòng trong đó một phòng là của ông bà Phương, một của cậu con trai cả, một của cô con gái út đang học Sài Gòn.
Căn phòng của Quân nằm ở cuối hành lang. Nó rất rộng và đầy đủ tiện nghi đến nỗi có những thứ cô nghĩ mình chẳng cần dùng đến.
“Cháu thích nó chứ.”
Sau khi đưa Quân đến căn phòng sẽ dành cho cô, bà Phương đem đôi mắt đầy hi vọng nhìn đứa con đỡ đầu của mình.
“Tất nhiên rồi ạ.”
Quân cười tươi.
“Cô chẳng biết cháu thích trang trí phòng như thế nào nên làm đại, may là cháu thích.”
“Chỉ cần là phòng của cô trang trí thì như thế nào cháu cũng thích.”
Quân lại cười. Cái chiêu dỗ ngọt này cô dùng rất nhiều lần nhưng lần nào cũng có người tin. Chẳng thế mà bà Phương đang mỉm cười vừa ý.
Sau khi trò chuyện thêm chút nữa, bà Phương nói phải qua bên xưởng trà nên để lại Quân một mình tự chiêm ngưỡng căn phòng.
Quan sát mọi thứ kỹ hơn, Quân thấy phòng này khá ổn. Cửa sổ hướng đông đón nắng sớm, không gian rộng rãi, giấy dán tường tao nhã, trang trí hài hòa. Đi ở nhờ mà được như thế này thì không còn gì đòi hỏi thêm.Thích trí, Quân nhảy bật lên chiếc giường trải ra hình con gấu trúc, cuộn người vào trong chăn mà ngủ. Dù chỉ mới thức dậy vài tiếng trước nhưng cô hoàn toàn có thể tiếp tục ngủ từ giờ đến trưa, đến chiều, hoặc đến tối cũng được (nếu không đói).
Quân đã có một giấc ngủ say cho đến khi có tiếng gọi càng lúc càng rõ vọng đến.
Quân mở mắt ra, lờ đờ nhìn người đang ngồi bên cạnh giường.
“Dậy tắm rồi chuẩn bị ăn tối đi cháu!”
Bà Phương vừa thấy Quân thức dậy liền mỉm cười hiều hậu.
“Ăn tối? Cháu ăn trưa hồi nào vậy.”
Quân ngồi dậy, tay vuốt vuốt mái tóc bị rối, mắt còn chưa mở ra hẳn.
“Trưa cháu có ăn đâu.”
Quân gật gù, đầu óc lờ mờ nhớ lại buổi trưa lúc bà Phương lên gọi cô dậy ăn trưa. Nếu cô nhớ không nhầm, lúc đó cô đã trả lời rất ngắn gọn và xúc tích là “đang bận ngủ”.
***************
Sau khi tắm xong trong khoảng thời gian ngắn nhất có thể, Quân nhanh chóng đi xuống nhà bếp. Ngồi đợi cô bên bàn ăn ngoài bà Phương còn có hai người nữa.
Một trong số đó cô đoán là ông Phương. Gương mặt ông khá điềm tĩnh, mước da ngăm rắn rỏi, hai đầu mày nhiều nếp nhăn chứng tỏ rất hay chau lại. Đôi mắt dù đã nhuốm màu thời gian vẫn sáng rực vẻ tinh anh.
Người còn lại có lẽ là con trai của họ. Anh ta đang mải mê cúi đầu xem cái gì đó trong ipad nên Quân không nhìn rõ mặt. Chỉ biết tóc anh ta màu nâu đỏ, bồng bềnh trông rất lôi cuốn, bóng đèn chiếu vào sáng rực như đá hổ phách.
Quân thận trọng đến ngồi vào chiếc ghế còn trống, ông Phương thấy cô thì khẽ gật đầu và cô cũng đáp lại như thế. Mẹ cô đã lường trước việc có thể cô sẽ khó xử khi đối diện với một người đàn ông lầm lì nên đã giải thích từ sớm rằng ông Phương vốn là người kiệm lời, nhiều năm lăn lộn làm ăn nên tính cách có phần thâm trầm. Với một vị khách, ông không phải là một chủ nhà lí tưởng, nhưng với vợ con, ông là một chỗ dựa vững vàng.
“Buổi trưa không ăn gì, chắc cháu đói lắm rồi đúng không?”
Quân vừa kịp yên vị thì bà Phương lập tức hỏi han.
“Vâng!”
Thay vì phủ nhận dài dòng, Quân gật đầu. Cô vốn lười nói chuyện nên thường chọn câu trả lời nào ít phải giải thích thêm nhất. Chính vì vậy “đội nhà” của cô thường bảo nhau lời cô nói nghe mười cũng chỉ nên tin một thôi, chín phần còn lại nên tự mình động não tư duy thì hơn.
“Vậy ăn nhiều vào nhé cháu!”
Bà Phương vừa nói vừa gắp vào chén của Quân một miếng thịt gà.
Bữa ăn được bắt đầu như thế.
Đến cuối bữa ăn, Quân vẫn không phải động đũa tự gắp cho mình miếng thức ăn nào. Bà Phương đã thay cô làm điều đó một cách chu đáo. Ông Phương thỉnh thoảng cũng vụng vệ gắp cho cô miếng thức ăn. Chỉ có cậu con trai của họ chẳng nói chẳng rằng, xem cô như không khí. Mà điều này không chút chẳng ảnh hưởng gì đến cô, trong bữa ăn thì điều cần quan tâm là mình đang ăn gì, còn người bên cạnh như thế nào với cô không một phần trăm quan trọng.
Sau khi người giúp việc dọn dẹp bàn ăn và đem đồ tráng miệng ra, cậu con trai của ông bà Phương đứng lên rời khỏi bàn ăn, vẫn không nói tiếng nào. Quân chỉ kịp nhìn theo một cái rất nhanh, bắt gặp một dáng người cao gầy, một tấm lưng thẳng.
“Cô nghe mẹ cháu nói cháu đã nghỉ học.”
Khi bàn ăn chỉ còn lại ba người, bà Phương khẽ khàng hỏi.
“Vâng.”
“Sao cháu không học tiếp? Đi học rất vui, lại còn có ích cho tương lai nữa.”
“Dạ…”
Quân do dự trả lời, đầu khẽ cúi xuống dấu đi nụ cười buồn bã, đôi mắt sâu thẳm như nước hồ đêm thoáng chốc bị một màn sương mỏng manh bao phủ. Chưa đầy ba giây sau, cô ngẩng đầu, đôi mắt đã trở lại bừng sáng như mặt biển trong nắng. Nhưng sâu thẳm trong đáy biển ấy lại hiện nên nét nhàn nhạt, có chút lạnh lùng pha lẫn sự hờ hững.
“Chú nghĩ cháu nên đi học lại đi! Trông dáng cháu chắc không thể làm vườn, nếu đi làm thuê cho người ta sẽ phải chịu rất nhiều ấm ức tủi nhục.”
Ông Phương chân thành khuyên bảo.
Quân đột nhiên im lặng, đôi mắt bị màn sương nặng nề bủa vây, không ai có thể nắm bắt thái độ lúc này của cô là gì, thực sự sau màn sương mờ mịt khi đang diễn ra điều gì.
Nét mặt của Quân khiến ông bà Phương bắt đầu cảm thấy mất tự nhiên, trong lòng thầm nghĩ không biết có phải họ quá nhiều chuyện khiến cô không vui. Vườn đất nhà cô nhiều như thế, chỉ cần thuê người làm rồi nhàn hạ hưởng thụ cả đời cũng không xài hết tiền, họ lại đi lo cô không học hành sau này tương khó khăn, tự dưng cảm thấy mình khéo lo bò trắng răng.
“Vâng.”
Sau khoảng thời gian im lặng chết chóc, một tiếng nói của Quân như gỡ một quả tạ ngàn cân xuống khỏi lòng ông bà Phương.Họ ngỡ ngàng nhìn cô như không tin vào tai mình
“Cháu thật sự sẽ học lại?”
Bà Phương kín đáo nhìn Quân thăm dò. Cô vừa đến mà ông bà lại lấy chuyện này ra nói, chỉ sợ cô hiểu lầm rằng họ gia trưởng, cả ** lấp miệng em vì cô đến sống nhà họ. Nếu thức sự cô có ý nghĩ đó thì không biết phải ăn nói với ba mẹ cô thế nào.
Năm đó xưởng trà bị trả về một lô hàng xuất khẩu lớn, thua lỗ nặng nề, tiền lương công nhân chồng chất mấy tháng mà không thể thanh toán. Lúc ấy nếu không phải ba Quân giúp đỡ cho vay vốn không tính lời, có lẽ cả cơ nghiệp nhà họ Trần đã sớm sụp đổ. Mặc dù số tiền đó đã trả lại từ lâu, nhưng món nợ ân tình thì trả cả đời không hết. Vì vậy họ đối với Quân đặc biệt quan tâm từ trái tim.
“Vâng.”
Quân bình thản trả lời, đôi mắt sáng rực không gợn chút khó chịu bực bội, khóe miệng nhẹ nhàng vẽ lên một nụ cười cong cong.
Bà Phương dần tin biểu hiện ban nãy bà nhìn thấy trên mặt cô chỉ là ảo giác. Đâu ai biết rằng trong lúc đó, đầu óc cô đang suy nghĩ lung lắm. Nếu cô từ chối, cô chỉ sợ ông bà Phương sẽ hỏi vì sao. Đến lúc đó không nghĩ ra được lí do nào để thay thế cho cái lí do cô không muốn nhắc đến.
“Mẹ cháu mà biết chắc mừng lắm!”
Lén nhìn Quân một lần nữa, bà Phương cảm thán. Xem ra bà đã lo lắng quá nhiều. Nhìn Quân vốn không giống một đứa trẻ tính toán, xét nét.
“Vâng.”
Quân lại một lần nữa bình thản trả lời, đôi môi thường trực một nụ cười mê hoặc lòng người.
Ông bà Phương đã nghe mọi người nói về cô con gái ngoan ngoãn nhà họ Phạm. Bây giờ mới cảm thấy lời đồn không hề nói quá. Quân quả thật rất biết vâng lời người lớn, thái độ lại cởi mở thân thiện.
Họ không hề biết rằng, những gì họ thấy trước mắt chỉ là Quân muốn cho họ thấy. Còn những suy nghĩ thật sự của cô đã được bao bọc cẩn thận đem giấu sâu vào đôi mắt.
Sau khi rời khỏi bàn ăn, bà Phương lập tức gọi cho mẹ Quân báo tin. Qua điện thoại cô vẫn có thể nghe tiếng mẹ mình vô cùng mừng rỡ. Xem ra ai cũng vui vì cô đi học lại, nhưng cô lại thấy lòng mình trống rỗng đến lạnh lẽo, hoàn toàn không có chút cảm giác. Dường như trong lòng đã sớm chết từ lâu, cơ thể chỉ đang tồn tại tạm bợ.Buổi sáng khi đến đây Quân đã bị khoảng sân trước nhà chinh phục hoàn toàn. Trong lòng thầm nghĩ buổi tối nhất định phải dạo ít nhất một vòng. Thời tiết mát mẻ thế này, còn gì tuyệt hơn việc tản bộ tận hưởng không khí thoáng đãng.
Đêm Bảo Lộc vào những ngày không mưa rất nhiều sao. Những chấm sáng dày đặc xoáy chặt vào màn đêm huyền bí tạo lên một bức tranh không hình thù nhưng vô cùng bắt mắt.
Quân chậm rãi bước từng bước trên thảm cỏ êm ái, ngửa cổ hít no nê một phổi không khí trong lành thơm mùi trà ướp hoa lài. Thời tiết của Bảo Lộc có thể nói là vô cùng dễ chịu, ngày không quá nóng, đêm lại thoáng mát, chính vì lí do này cô chẳng muốn đi đâu xa quê mình.
Đi được một đoạn, Quân thấy một băng ghế dài nằm đơn độc giữa một khoảng cỏ. Sự trơ trọi của nó khiến cô muốn đến ngồi xuống… bên cạnh.
Ở nó, cô thấy thấp thoáng bóng dáng của chính mình. Một mình chơi vơi giữa nắng giữa gió vẫn trơ lì như gỗ đá. Trong cái âm u ngàn năm huyền bí của màn đêm, chiếc ghế lặng lẽ nhìn về một phía như đang đợi chờ một ai đó.
Một người nào đó đã từng hỏi “nếu một ngày tao biến mất, mày có đi tìm tao không?”. Quân khi đó không cần suy nghĩ mà khẳng định “tao sẽ không đi tìm, nhưng tao sẽ ở lại đây đợi mày về”.
Thực ra lúc đó theo tính toán trẻ con của mình, cô nghĩ việc đi tìm một người hết nơi này đến nơi khác sẽ rất mệt, ở một chỗ chờ đợi sẽ khỏe hơn rất nhiều.
Sau này khi người đó biến mất thật, cô mới hiểu ra chờ đợi đáng sợ đến mức nào. Trong lòng đã có lúc nguyền rủa người viết ra ca khúc “đợi chờ là hạnh phúc”. Tác giả đó rõ ràng chưa bao giờ thật sự chờ đợi ai. Thực chất chờ một người chính là hành động tiếp tay cho thời gian bào mòn niền tin. Nhất là khi cô càng không chấp nhận người đó sẽ không quay về nữa thì ngày tháng lê thê lại càng chứng minh cái sự thật ấy.
Lặng lẽ ngồi xuống thảm cỏ êm ái ẩm sương, Quân dựa người vào ghế, đầu ngửa ra nhìn lên trời, ánh mắt u uất không còn cách nào che giấu, màn sương mờ nhạt trong mắt vừa lạnh lẽo vừa cô độc.
Từng cơn gió mang theo hơi thở của đêm khẽ khàng vây quanh cô tạo thành một bức tường vô hình ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Cô cứ trầm tư như thế, không hay biết trên chiếc ghế trống vắng kia có một người vừa ngồi xuống.
Thiên ban đầu chỉ ngạc nhiên khi thấy một người ngồi dưới đất bên cạnh một chiếc ghế, muốn đến gần xem người đó đang làm gì. Ngồi xuống rồi mới phát hiện ra đó chính là cô gái mới đến sống cùng nhà ngày hôm nay.
Đến bây giờ anh mới thật sự nhìn kỹ cô, mái tóc mềm như dải lụa đen khẽ lay động trong gió mông lung huyền ảo, gương mặt ẩn hiện trong bóng tối nhưng đôi mắt lại nổi lên rất rõ ràng. So với cô gái cười cười nói nói trong bàn ăn, cô gái lúc này là một con người hoàn toàn khác.
Anh có thể nhìn thấy trong đôi mắt cô đang giấu đi một nỗi đau rất lớn, ánh mắt cô độc tìm kiếm một điều gì đó đến mức hoang mang, đôi vai nhỏ thu lại phòng bị. Cô gái ban nãy trong bàn ăn luôn tỏ dễ gần nhưng anh lại cảm thấy vô cùng xa cách, còn cô lúc này, anh cảm thấy mình có thể chạm vào suy nghĩ của cô, nó đang bộc lộ rất chân thật.Quân nghĩ gì đó rồi cúi đầu cười chua chát, khi ngẩng lên gương mặt đã trở lại bình thản như mặt nước hồ thu, đôi mắt khoác lên màn sương lạnh che đi tất cả suy nghĩ, khóe môi cong cong thấp thoáng nét bất cần.
Cô không hề hay biết mọi biểu cảm của mình đều được thu vào đôi mắt chăm chú quan sát của Thiên. Đầu mày anh theo từng diễn biến trên mặt cô mà từ từ nhíu sát lại, đôi mắt đẹp hút hồn xoáy chặt cái nhìn thăm dò vào cô.
Quân lại ngửa đầu nhìn trời, căn cứ vào một số kiến thức thiên văn đọc được trên mạng, cô bắt đầu tìm kiếm chòm sao Bắc Đẩu.
Trông bộ dạng cô lúc này rất giống một đứa trẻ đang vô tư ngắm sao, dáng vẻ u uất đã hoàn toàn biến mất như chưa từng xuất hiện.
“Cái gáo nước, cái gáo nước…”
Sau hơn năm phút dùng tay chỉ chỏ lên trời, Quân bắt đầu mỏi cổ, bất lực mà thốt lên:
“Nó ở đâu kệ nó đi! Tìm không ra!”
Thiên lúc này không thể tiếp tục im lặng, bây giờ ngồi im hay đứng lên bỏ đi cũng sẽ bị Quân phát hiện. Hơn nữa trông cô lúc này rất vui mắt. Anh đột nhiên muốn chọc cô một chú.
“Đồ ngốc!”
63