watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Hay Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Nhỏ rửa mặt xong thì mặt mày đã vui vẻ trở lại, nhỏ chạy lại ngồi cạnh, ôm ngang hông tôi và nhìn thẳng vào mặt tôi.

- Vụ gì nữa đây gái? _ Tôi sờ trán nhỏ xem có nóng không.Nhỏ không nói gì, chỉ lắc đầu.

- Có ăn cơm không? _ Tôi hỏi. Nhỏ gật đầu.

- Ôm xà nẹo vầy sao ăn?

- Sao không? Bới cơm cho em đi! _ Nhỏ dở chứng gì đây.

- Nè, cơm của em đây.

- Gấp đồ ăn cho em! _ Nhỏ vẫn ôm tôi không nhúc nhích.

- Em muốn ăn gì? Sao anh biết mà gấp?

- Anh thích gấp gì thì gấp!

- Rồi nè, ăn chưa?

- Đút cho em ăn!

- Bị khùng hả? _ Tôi quay qua nhìn nhỏ, cười và nói.

- Ay da ay da. _ Nhỏ cắn tay tôi thật manh.

- Anh giỏi lắm, để em nằm ở nhà chở đói rã ruột! _ Nhỏ đây tôi ra xa.

- Anh xin lỗi! Sao em không ăn trước?

- Em đã nói là sẽ ở nhà chờ cơm mà! _ Nhỏ mếu, cái môi đỏ trề ra như cục xúc xích. Nhìn buồn cười và yêu lắm.

- Thôi cho anh xin lỗi nhe! _ Tôi véo má nhỏ, rồi đẩy cái môi đang trề cả thước ra vào vị trí cũ của nó.

- Không chịu! Chiều nay phải chở em đi ăn kem, đi chơi bù lại.

- Haizzz…được rồi! Ăn thôi, anh đói lắm rồi nè!

- Yeah…hì hì… _ Con gái là vậy đó.

- Vậy chiều đi mua vài bộ đồ mặc ở nhà luôn nhe! _ Tôi đề nghị.

- Xía….ích kỷ quá à, không cho người ta mượn áo mặc nói đại đi! _ Nhỏ khoanh tay giận lẫy.

- Ừ! Không cho đó, ăn cơm mau đi..hi..hi! _ Tôi cười và nói khi thấy cái mặt bí xị ấy.

Những ánh nắng của buổi chiều tà soi rọi khắp nẻo đường Sài Gòn, không khi trở nên mát mẻ hơn sau một buổi trưa hè nóng nực. Hai đứa tôi cùng nhau đi dạo chơi như đã hứa. Tôi chở nhỏ vào một shop nhỏ để chọn vài bộ quấn áo mặc ở nhà. Thực ra tôi cũng chả phải ích kỷ về chuyện cho nhỏ mượn quần ảo, chỉ muốn nhỏ ăn bận đàng hoàng hơn phòng khi có khách đến nhà. Họ mà thấy nhỏ ăn bận như vậy thì lại hiểu lầm linh tinh. Vậy mà mọi thứ lại đâu lại vào đấy, nhỏ vẫn chọn những cái quần ngắn nhất có thể. Chọn mua những chiếc áo nam to để dằn mặt tôi hay sao đó.Tôi khuyên nhỏ nhưng cứ nhận được lý do là thời tiết nóng, mặc càng mát mẻ càng tốt. Tôi cũng đành chấp nhận cái lý lẽ của nhỏ.

Nhịp sống người dân Sài Gòn là thế, cứ tất bật, hối hả từ những sớm bình minh cho đến chiều hoàng hôn. Sau một ngày đi học, làm việc mệt nhọc, mỗi người lựa chọn riêng cho mình một nơi để vui chơi, giải trí. Có người thì quay quần bên mâm cơm gia đình, người thì la cà hàng quáncafé, quán cóc vĩa hè. Người thì tranh thủ đi mua sắm, ăn uống tại các khu chơ đêm náo nhiệt. Tôi đang chở nhỏ vào khu chợ đêm Kỳ Hòa, cái chợ khá to với hơn 300 gian hàng gồm đầy đủ tất cả các loại mặt hàng. Hình như nó bắt đầu hoạt động từ những năm 2003 kéo dài từ đường Cao Thắng đến Lê Hồng Phong.

Nhỏ vào đây thì mê tít như lạc vào thế giới shopping của riêng nhỏ. Cứ nấm tay tôi kéo đi từ gian hàng này đến gian hàng khác thử đồ mà không biết mệt. Nhỏ đang dừng trước một gian hàng nữ trang, ngấm nghía những sợi dây chuyền một cách say mê. Nhưng bất chợt tôi nhận ra một điều, khi nhỏ cầm đến một sợi dây chuyền cũng khá đẹp thì nhỏ lặng người đi. Nụ cười đã tắt hẳn trên môi, mắt nhỏ hơi ứa lệ. Nhỏ đứng lặng yên và nhìn vào mặt dây chuyền.

- Miu! Miu!

- Miu! Sao vậy em? _ Tôi lay nhẹ vai nhỏ.

- Dạ! _ Nhỏ giật mình quay lại như vừa hoàn hồn, tay nhỏ cầm sợi dây chuyền nhét sâu vào đống trang sức khác.

- Xem gì mà chăm chú suy tư vậy? Cho anh coi với!

- Không có gì đâu anh! Mình đi qua chỗ khác xem nhe! _ Nhỏ kéo tay tôi đi, lau vội vài giọt nước mắt lưng tròng.

Không hiểu sao nhỏ lại như vậy, rõ ràng đang rất vui vẻ mà. Sợi dây chuyền đó có ý nghĩa gì với nhỏ nhỉ? Nhiều lúc tôi cảm thấy thắc mắc, muốn hỏi nhỏ nhưng lại thôi. Có thể là một chuyện riêng tư nào đó, một phần ký ức buồn nào đó mà nhỏ vẫn chưa thể quên. Ở Miu vẫn còn nhiều điều bí ẩn, tôi vẫn chưa thể hiểu hết được con người của nhỏ. Đôi lúc rất trẻ con, hồn nhiên, lúc thì chững chạc, sâu sắc và lạnh lùng.

Tôi chở nhỏ qua từng hàng cây, gốc phố của Sài Gòn đêm đã lên đèn. Nhỏ vẫn lặng im suốt từ lúc thấy sợi dây chuyền đến giờ. Có lẽ nhỏ có tâm sự, cần được chia sẻ. Tôi chạy một hồi thì cũng đến cầu Thủ Thiêm, một cây cầu nối hai bờ sông Sài Gòn thuộc Quận 2 và Quận Bình Thạnh. Trên cầu có hai dãy hành lang dành cho người đi bộ. Về đêm thì khá nhiều các bạn trẻ tụ tập ở đây hóng gió, vui chơi. Quanh cảnh xung quanh cũng rất đẹp và lãng mạng, thích hợp cho những đôi tình nhân hẹn hò. Tôi quyết định dừng xe trên cầu để hóng gió, ngắm nhìn Sài Gòn về đêm.

- Không khí ở đây thích thật anh nhỉ! _ Nhỏ và tôi đang ngôi ngang trên yên xe, đầu nhỏ khẽ tựa lên vai tôi.

- Á…lạnh quá! _ Nhỏ la lên khi đôi tay tôi đặt lên gò má của nhỏ.

- Sao tay anh lạnh vậy?

- Anh cầm kem nãy giờ nè! Ăn kem nhe!

- Ủa, anh mua lúc nào vậy? Hi..hi! _ Mặt nhỏ tươi rối khi thấy món ăn khoái khẩu của mình.

- Em có tâm sự gì hả? Anh mua kem lúc nào mà em cũng không biết?

- Không có gì đâu anh!

Nhỏ vừa ăn kem vừa nhìn về thành phố, mặt đã vui tươi hơn nhưng trong đôi mắt ấy vẫn chất chứa nhiều phiền muộn.

- Thật ra hôm nay em thấy được vài thứ, và nhớ lại những kỷ niệm xưa! _ Nhỏ cất vội 2 que kem vào túi xách như mọi lận và nói.

- Kỷ niệm buồn hả em?

- Em cũng không biết là vui hay buồn nữa?

- À…ừ! _ Tôi cũng không nói gì thêm, thả mình vào những cơn gió vi vu.

- Anh không muốn biết là chuyện gì sao?

- Anh đâu phải bà tám! _ Tôi véo mũi nhỏ một cái và nói.

- Rồi sẽ đến lúc anh biết thôi! _ Nhỏ vòng tay ôm lấy tôi.

Ngồi lặng yên được một lúc thì tôi quay sang nhìn nhỏ, nhỏ đã ngủ từ lúc nào không biết. Cái con bé này sao mà dễ ngủ vậy nhỉ? Khuôn mặt lúc ngủ càng đáng yêu hơn, đôi môi đỏ nhỏ xinh mím chặt lại. Gò mà trắng hồng phúng phính như em bé. Một vài sợt tóc phấp phới bay trong gió.Không hiểu sao mỗi khi bên nhỏ lại có một cảm giác bình yên lạ thường. Nó khác với Linh, người con gái tôi từng yêu. Ngày xưa khi ở bên Linh, tôi luôn có cảm giác hơi bất an, lo sợ về chuyện tình cảm của cả hai đứa. Có thể Linh chưa từng mang lại cho tôi sự an tâm.

Mặc dù không phải là gì của nhau, nhưng ở cạnh nhỏ, tôi cảm thấy được sự quan tâm, lo lắng. Nhìn thấy nhỏ, có thể quên đi những phiền muôn trong cuộc sống. Một người con trai luôn là một bờ vai, điểm tựa cho một người người con gái. Nhưng con gái có biết? Đôi lúc người con trai cũng có những phút giây yếu mềm, cần được quan tâm, chia sẻ. Cần một vòng tay của người con gái, không hẳn là điểm tựa, nhưng nó đủ tiếp thêm nghị lực cho người con trai bước tiếp. Tôi cảm thấy được cảm giác này khi ở bên nhỏ, một cảm giác một chút lạ và một chút quen thuộc, sự quen thuộc khi tôi cũng từng có được từ một người.

Mắt nhỏ vẫn nhắm nghiền, chắc do hậu quả của buổi chiều tung tăng đi bộ trong chợ đêm. Khuôn mặt nhỏ sáng ngời như những vì sao tỏa sáng lấp lánh trên bầu trời đêm. Nhỏ vẫn ôm tôi không rời, tôi cảm thấy một chút vui và một chút lo sợ. Vui vì không biết tại sao cô bé đáng yêu này lại bước vào cuộc sống của tôi một cách lạ lùng như vậy. Lo sợ vì không biết mối quan hệ này sẽ đi đến đâu, mục đích của tôi ngày từ đầu về lại Việt Nam là rất rõ ràng, nó không phải dành cho việc nảy sinh tình cảm với bất cứ ai.

- Miu à! Cứ như thế này hoài, anh sợ anh sẽ có tình cảm với em mất! _ Tôi khẽ thì thầm, vén những sợi tóc lòa xòa trước trán của nhỏ. Chạm nhẹ vào đôi mắt, cái mũi, đôi môi chúm chím.

Tôi chợt giật mình khi thấy nhỏ khẽ cười, nép sát đầu và ngực tôi. Ôm tôi và tiếp tục giấc ngủ của nhỏ. Không biết nãy giờ nhỏ có thật sự ngủ không nữa. Tôi vòng tay ôm lấy nhỏ, cho nhỏ một ít hơi ấm khi trời dần se lạnh. Nhìn về cái thành phố thân thuộc mà tôi sống mỗi ngày. Ở gốc nhìn này, tôi lại thấy được một thành phố khác, không còn quá tất bật, hối hã. Xa xa, có những con thuyền lung linh ánh đèn chạy trên sông Sài Gòn. Cũng không hiểu cảnh vật thật sự bình yên, hay là cảm giác bình yên chỉ xuất hiện khi nhỏ ở cạnh. Mọi sự việc xung quanh đều diễn ra rất chậm rãi, như lắng đọng lại.

….. Lại một ngày êm ả nữa trôi qua……………….

CHAP 35:

- Ê! Về nhà ngủ thôi em! _ Tôi lay nhẹ mũi nhỏ.

- Không! Đang ngủ ngon mà! _ Nhỏ lắc đầu.

- Ngủ ngon mà còn nói chuyện?

- Hi..hi! _ Nhỏ cười nhưng vẫn nhắm mắt.

- Anh về quê nội với em được không? _ Nhỏ hỏi và tròn xoe mắt nhìn tôi.

- Không được! Anh có nhiều việc phải làm lắm!

- Nhưng…! _ Môi nhỏ lại trề dài ra cả thước.

- Thôi ngoan đi, lần tới anh mua kem nữa cho ăn nhe! _ Không biết dụ nhỏ cách này có hiệu quả không.

Sài Gòn đã về khuya, đường xá vắng vẻ. Những ánh đèn đường hiu hắt, có lác đác những quán ăn đêm. Con đường vắng lặng chỉ còn tiếng động cơ phát ra từ chiếc xe. Nhỏ vẫn ngồi phía sau tựa đầu lên vai tôi, hai con người lướt đi qua từng hàng cây, con phố trong tiết trời trở lạnh về đêm.

Chúng tôi về nhà thì đã quá nữa khuya, lúc này thì tôi cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời. Có lẽ nằm xuống thì ngủ luôn một giấc đến trưa mai.

- Anh Khanh! _ Định ngã lưng ra thì thấy nhỏ đứng một đống ngoài cửa ôm hai cái gối to đùng.

- Sao chưa ngủ vậy em?

- Em sợ! _ Nhỏ chu mỏ tiến lại gần giường và nói.

- Sợ gì?

- Phòng bên đó có âm thanh gì đó thấy ghê quá à! _ Nhỏ nhăn mặt nói. Tôi chợt nhớ ra là do cái cửa sổ bị hỏng, có một vài khe hở tạo ra những âm thanh kì quái khi gió thổi vào.

- Ừ! Vậy em ngủ ở phòng này đi! Anh sẽ qua bên đó!

- Anh! Ở lại đi! _ Vừa bước xuống giường đi được vài bước thì nhỏ nắm tay tôi kéo lại.

- Hả? Sao được?

- Nhà này em ngủ không quen, một mình sợ lắm!

- Nhưng sao ngủ chung giường được?

- Xía…. Ai cho anh ngủ chung giường? Anh nằm đất á!

- À….ờ! _ Kiểu này không biết nằm đất bao lâu nữa đây.

Trải một tấm nệm ra đất, vừa ngả lưng ra nằm một chút thì tôi đã đi luôn vào giấc ngủ.

Một buổi sáng không ánh nắng mặt trời, đêm qua do về nhà khá trễ, tôi ngủ một giấc thật sâu thì cũng đã gần 8 giờ sáng. Trời hôm nay hơi âm u, mới sáng sớm mà đã mưa rồi. Mọi thứ trong nhà đều được dọn dẹp ngăn nắp như mọi ngày, tôi biết đó là nhờ bàn tay của nhỏ. Nhưng sao hôm nay yên lặng quá, không có âm thanh nào phát ra từ nhà bếp. Tôi bước vào bếp thì đã thấy có sẵn những món ăn sáng do nhỏ làm, tôi thử đến phòng của nhỏ xem nhỏ đang làm gì thì thấy cửa phòng mở. Bước vào phòng, không có ai cả,ra nệm thì đã được xếp lại ngăn nắp.

Không biết nhỏ đã đi đâu từ sáng sớm thế nhỉ? Tôi quay lại nhà bếp cùng những món ăn nhỏ nấu. Một mẫu giấy được kẹp dưới đáy của một ly cà phê đen.

“Chào buổi sáng!

Em có việc phải đi, thấy anh ngủ ngon nên không dám đánh thức anh dậy. Em đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng cho anh rồi đó. Nhớ là phải ăn cho hết! Nếu không em nghỉ chơi đó! ….. ( ^ . ^ )

……. Nhớ anh nhiều…… !!! ( > . < )”

Đọc xong mẫu giấy mà cảm thấy buồn cười cái con bé này, có gì thì cứ nhắn tin, còn viết thư giấy nữa chứ. Nhìn những món ăn nhỏ nấu mà cảm thấy thương nhỏ hơn, chắc là dậy rất sớm để làm đây mà. Rồi đi đâu giờ này, không biết có bị mắc mưa không. Nhìn qua ô cửa sổ, những hạt mưa rơi tí tách trên mái hiên, lòng lại thầy buồn và thiếu thiếu cái gì đó. Chỉ có vài ngày thôi mà tôi đã quen với cái không khí có những tiếng động trong bếp, khi bước vào là thấy một cô bé đang hăng say công việc nấu nướng của mình. Trời bên ngoài thì mưa, càng làm tăng thêm sự cô đơn trống vắng trong ngôi nhà nhỏ.

Đến giữa trưa thì trời đã tạnh mưa, lúc này những tia nắng mới dần ló dạng khi những đám mây đen tan đi. Tôi nghe có tiếng chuông ngoài cửa.

- Miu hả em? _ Cửa chưa mở hết thì tôi đã hỏi.

- Hả? Chị nè. _ Là vợ anh Đen đang đứng bên ngoài, tay cầm cái gà mênh to.

- Dạ chào chị! Sao hôm nay chị đến vậy?

- Ừ! Con Miu con mèo gì đó nói với anh Đen nhờ chị mang đồ ăn trưa qua cho em.

- Dạ chị vào nhà đi! Phiền chị quá!

- Có gì đâu phiên em? Mà con nhỏ chu đáo ghê nhỉ? Nó thích em rồi phải không?

- Dạ!...hì…! Tôi cũng không biết trả lời thế nào.

Chị vào bếp, dọn các món ăn ra cho tôi xong cũng vội vã về nhà để lo cơm nước cho anh Đen. Tôi ăn cơm trưa xong thì cũng chỉ biết ngồi đọc báo mạng, viết một vài dòng vào quyển nhật ký. Thời gian cứ thế trôi đi về chiều một cách nhàm chán. Tôi lại nghe có tiếng chuông ngoài cửa. Mở cửa ra thì không khỏi bàng hoàng khi thấy Linh trong bộ dạng quần áo xốc xếch, tóc tai rối bù và gương mặt thất thần.

- Anh! _ Em chảy đến ôm tôi khóc nức nở.

- Sao vậy em? _ Từ sự bàng hoàng tôi chuyển qua lo lắng tột đột, tôi dìu em vào nhà ngồi.

- Hix..hix.. _ Em vẫn khóc và không nói gì, không biết em gặp chuyện gì.

- Có chuyện gì vậy em? Em bị làm sao vậy? _ Em chỉ lắc đầu và tiếp tục khóc.

Tôi dùng khăn lau mặt đã tèm lem nước mắt của em, em khóc một cách tức tưởi. Dỗ một hồi lâu thì em mới chịu nói.

- Anh Nam…anh Nam….

- Thằng Nam thế nào?

- Anh Nam nói muốn nói chuyện với em về anh, nên kêu em đến nhà ảnh. Rồi ảnh giở trò đồi bại với em.

- Cái gì? Thằng khốn đó dám làm vậy hả? Anh sẽ đi giết nó. _ Tôi điên cuồng lên, đấm xuống bàn kính một cái thật mạnh làm kinh vỡ loãng xoãng. Máu từ từ rỉ ra từ những vết đứt nhưng tôi lại không có cảm giác gì. Bây giờ trong lòng chỉ thấy như lưa đốt, muốn tìm ngay thằng chó Nam để tính sổ.

- Anh! Đừng đi mà! Anh Nam chưa làm gì hết, em đã dọa sẽ tự tử nếu anh làm bậy, rồi ảnh cũng buông em ra. Ở lại đây với em đi! Em sợ lắm! _ Em kể trong nấc nghẹn và kéo tay tôi khi tôi bước đi.

Tôi cũng dần lấy lại bình tĩnh và ngồi xuống, lúc này thì máu từ tay chảy ra khá nhiều. Cảm giác đau của da thịt mới dần dần cảm nhận được. Em chạy đi lấy bông băng và băng lại vết thương cho tôi, nhưng nước mắt em vẫn rơi không ngừng.

- Thôi vào phòng anh nằm nghỉ đi, nhìn em mệt mỏi lắm rồi đó! _ Tôi dìu em vào phòng, cho em nằm ra giường và ngồi cạnh nắm lấy tay em. Sao mọi chuyện lại trở nên như vậy? Tại sao thằng Nam lại có thể làm như vậy với em.

- Hix..hix…em sợ lắm anh ơi! _ Em ngồi dậy, vùi đầu vào lòng tôi mà khóc.Tôi biết em sợ lắm chứ, vì em đã từng một lần bị như vậy mà. Tại sao hạnh phúc chưa thấy đâu mà chỉ toàn những chuyện không hay xảy đến với em.

- Nín đi em, đừng sợ, anh sẽ ở cạnh em mà! _ Tôi ôm lấy em, xoa đầu em.

- Anh có ghê sợ em không? Chắc em không còn cơ hội nào đến với anh nữa phải không?

- Em khờ quá! Đâu phải lỗi do em. _ Tôi ôm em chặt hơn, cho em một bờ vai để tựa vào. Bỗng tôi nghe có tiếng động lạ bên ngoài.

- Thôi em nắm xuống nghỉ một tí đi! Anh đi lấy nước cho em! _ Nhẹ nhàng đặt em nằm ra giường.

Khi tôi bước ra ngoài thì thấy cửa nhà mở toang hoang lúc nào, trên nền nhà thì những quả trái cây rơi lăn lốc khắp nơi. Hình như có ai vừa đến đây thì phải. Tôi bước vội ra cửa trước và nhìn xung quanh, mọi thứ đều bình thường. Tôi đóng cửa lại và quay vào trong, rót cho em một cốc nước lọc và quay về phòng. Bước vào thì em đã thiếp ngủ từ lúc nào. Tôi ngồi xuống cạnh em, dùng khăn ướt để lau mặt và lau tay cho em.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 113