watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Đại Tiểu Thư Đi Học
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Đôi môi mỏng đầy ma lực của anh khẽ nhếch lên làm mấy nàng ở đây ngất xỉu rầm rầm, ánh mắt anh đầy ma mị. Riêng chỉ có 4 chàng trai của chúng ta là bất động nãy giờ vì quá sock. Thiên Vũ cảm thấy bầu trời như sụp xuống dưới chân của mình, tim anh co thắt lại, nỗi lo sợ chiếm giữ hết toàn bộ tâm trí anh.
Sau một hồi bị nắm tai giựt tóc, hết chịu nổi nó dùng hết công lực hất tung mấy con nhỏ kia ra, chỉnh sửa lại quần áo đầu tóc, đang chuẩn bị công cuộc báo thù thì cảm thấy không khí lớp là lạ, nhìn sang mấy bàn bên cạnh thì thấy 4 chàng đang bất động mắt hướng về phía cửa lớp, nó cũng tò mò nhìn theo.
Và …..
Giây phút này, người bất động là nó, trái tim nhỏ bé khẽ nhói lên, nó sửng sờ, ko biết mình đang mơ hay tỉnh, người đàn ông trước mặt nó chẳng phải là người mà đêm đêm nó vẫn mơ thấy đó sao, người đã lấy đi ko ít nước mắt của nhỏ sao, anh đã nói là ko bao giờ trở về nữa mà … anh đã bỏ nó đi mà, sao giờ lại … giây phút này đây sao nó ko có cảm giác vui mừng hay hạnh phúc ? cảm giác bây giờ là gì ? Lúc này cả lớp mới để ý tới thái độ của nó. Nó rút điện thoại vô thức bấm một số nào đó, dãy số mà trong những cơn đau nó đã bấm ko biết bao nhiêu lần và cũng ko biết bao nhiêu cái điện thoại ra đi chỉ vì ko thể liên lạc được với chủ nhân của dãy số kia, nhưng… bây giờ điện thoại nó lại có tín hiệu, tiếng chuông đổ dồn, ngoài cửa người đàn ông kia rút điện thoại trong túi ra bấm phím nghe:
- ….
- ….
Ko biết là hai người ở tình trạng này trong bao lâu, không khí cả lớp trở nên căng thẳng và ngột ngạt, giống như tâm trạng của nó vậy, tại sao anh lại xuất hiện, mới hôm qua nó đã có ý định ghen tuông xử lý người đàn bà của anh,vậy mà giờ đây khi gặp lại anh, cảm giác này là gì? Nó ko còn yêu anh sao ? hay thời gian qua tất cả chỉ là ảo giác, ảo giác rằng bản thân vẫn luôn nhớ, luôn đau khổ vì anh. Nhỏ ngu ngốc ko biết rằng giây phút anh xuất hiện là giây phút mà nó gần như đã quên được anh và gần như đã yêu người khác.
Nó lại nghi ngờ, nhưng ko biết là nghi ngờ điều gì. Bất giác nó lại lên tiếng hỏi anh.
- Về làm gì ?
- Có việc.
- ….
- ….
- Việc gì ?
- Tìm một thiên thần.
- ….
- …
- Để làm gì?
- Để nói với cô ấy rằng … anh yêu em … anh rất nhớ em.
Lúc này chân nó vô thức bước. Nó bước từng bước một, hướng về phía cánh cửa kia, nước mắt bắt đầu ko theo ý muốn của mình, nhỏ từng giọt lạnh buốt, ngay cả bản thân cũng ko biết tại sao lại khóc, chỉ là muốn ôm anh, muốn tìm lại cảm giác gì đó, bước chân nhanh dần, nhanh dần rồi biến thành những bước chạy. Cảm giác này ko phải là cảm giác hạnh phúc khi gặp lại người yêu sau bao ngày xa cách, cũng ko phải là vui vẻ khi gặp lại người bạn lâu ngày ko gặp, cảm giác này lạ lẫm, chỉ là nó muốn chạy tới cạnh anh. Nó chạy nhanh về phía anh, chạy tới cạnh anh, nó ôm chầm lấy anh trong sự ngỡ ngàng của cả lớp, ko hẹn nhưng tất cả đều quay lại nhìn Thiên Vũ, thấy anh nồi bất động, ánh mắt khó hiểu cả 3 người kia cũng vậy, họ cũng hiểu được tình hình ko nói gì chỉ im lặng nhìn ra cửa.
Nó ôm chầm lấy Nam Phong, nước mắt vẫn chảy dài, tay ko ngừng đánh vào ngực anh (phải nói là bụng mới đúng. Đi học nó ko mang giày cao gót nên chỉ đứng tới ngực anh mà thôi).Anh cũng đưa tay ôm choàng lấy nó, mặc dù trong lòng anh đã có câu trả lời, nó đã thay đổi thật, điều mà anh đã cố gắn dối lòng trong hơn một tháng qua. Anh đã cố gắn lấy lại những gì thuộc về mình, vốn là của mình để trở về bên cạnh nó, để có thể ở bên nó, vì anh luôn gạt bản thân cho rằng nó là yêu anh, cảm nhận suy nghĩ của anh là sai, nhưng giờ đây, sự thật luôn phủ phàng, người nó yêu là chàng trai ngồi cuối lớp. Cả hai ko nói nhau câu nào, chỉ đứng đó ôm nhau, người khóc, người trầm tư suy nghĩ.
Thời gian lặng lẽ trôi, từng giây từng phút trôi qua. Cuối cùng nó cũng nhận ra, cảm giác này ko phải, ko giống như lúc trước, cũng ko giống như lúc ôm Thiên Vũ, là vậy… cuối cùng nó cũng biết nó thật sự hết yêu anh rồi, nhưng … sao khi biết sự thật này nó lại đau lòng vậy, cảm giác nuối tiếc này là gì chứ?
Nam Phong cuối đầu hôn lên tóc nó, anh đưa tay kéo đầu nó ra khỏi ngực mình, áo trắng tinh tươm bị nước mắt của nó làm ướt một mảng lớn. Anh nhìn thẳng vào mắt nó, ánh mắt tràn ngập yêu thương, đôi môi khẽ nhếch lên:
- Ngốc ko phải anh đã về với em rồi sao?
- Hức …hức… nó vẫn ko nói câu gì của nhìn anh, rồi khóc.
- Ngốc ko được khóc nữa, em mà khóc nữa là anh lại đi đó- Nam Phong buông một câu dọa đã làm cho nó im bặt luôn ko còn nghe lấy một tiếng thút thít. Điều này làm cả lớp choáng váng, atula ko sợ trời ko sợ đất mà thế kia sao? Ngay cả Thiên Vũ cũng nhận thấy điều đó, nó ngoan ngoãn nghe lời người đàn ông kia, điều mà anh có mơ cũng ko được.
- Anh là đồ xấu xa dám bỏ em đi như vậy hả? tại sao lại bỏ em đi chứ? Sao anh lại làm em trở thành người xấu xa như vậy chứ ?- người ngoài nhìn vào sẽ thấy nó chu môi trách anh, nhõng nhẽo với anh trông thật dễ thương hết mức, nhưng đối với người trong cuộc thì họ mới biết câu nói kia nghĩa là gì, anh ra đi đã làm cho tình cảm của nó thay đổi?
- Uhm anh xin lỗi, từ giờ anh sẽ ko dám như vậy nữa bà chủ. – anh vừa nói vừa đưa tay lên véo vào má nó.
Lập tức cái mặt đáng yêu của nó được chuyển sang vẻ mặt lạnh tanh tràn đầy sát khí. Làm cho cả lớp bật ngửa ,ngay cả bọn người ngồi cuối lớp kia cũng ngạc nhiên ko kém. Nhưng đó chưa là gì cả khi nó cất giọng hót thánh thót lên để câu tiếp theo thì ko ai là còn còn đủ độ tỉnh táo để biết được chuyện gì đang xảy ra và cũng ko biết là hai người kia đang nói chuyện gì.
- Biết vậy là tốt, phản tôi chỉ có một con đường chết.
- Dạ.
- Thôi anh về đi tôi phải học, khi nào xong tôi gọi.
- Dạ
Nói xong nó chờ anh đi khỏi tầm nhìn của mình rồi quay lại chỗ ngồi ko quên nhìn mấy cái mặt đang ngơ ra đến tội.
Nam Phong bước ra xe, khuôn mặt anh trở nên méo mó đến sợ, bây giờ anh nên làm gì,thủ đoạn để có được nó thì anh có thừa, nhưng…. Anh có nỡ làm vậy ko?
Còn nó cũng chẳng khá hơn là bao. Tâm trạng rối bời được thể hiện qua khuôn mặt vô cảm , nó lặng lẽ bước về chỗ ngồi, nhìn qua người bên cạnh cố tìm kiếm trong trí nhớ của mình, anh đã có khi nào nói yêu nó chưa, mặc dù anh đã chờ nó 18 năm, nhưng chẳng phải hai năm trước anh cũng đã có tình cảm với người khác. Nó thở phì một cái, như lấy quyết tâm cao độ làm cho người bên cạnh tưởng rằng nó lấy quyết tâm để từ hôn nhưng đâu ngờ rằng là nó quyết định sẽ nói rõ tình cảm của mình cho Nam Phong biết và cũng sẽ nói rõ với anh.CHAP 74
Tan học, nó định hẹn Nam Phong hai giờ chiều ra gặp để nói chuyện với anh, nhưng khi về nhà….
- Gì đây? sao lại mang hành lý của tôi ra đây?- nó ngạc nhiên nhìn đống hành lý của mình rồi lại nhìn ông quản gia già với độ ngạc nhiên maximum.
- Dạ thưa tiểu thư, chủ tịch vừa gọi về, kêu tiểu thư dọn qua nhà mới.
- Nhà mới? tại sao? – chuyện gì ko biết, đang yên đang lành tự nhiên lại kêu nó chuyển qua nhà mới, nó từ ngạc nhiên,chuyển sang lo lắng, đã nói sau này nó muốn làm gì thì làm vậy mà tự tiện quyết định ko thèm hỏi nó lấy một lời, cái này được gọi là muốn làm gì thì làm sao? – nó bức xúc ko thôi, mặt chù ụ đang tính làm loạn thì Kỳ Khôi trên lầu đi xuống, nhìn nó, vẻ mặt nghiêm túc.
- Tới đây ngồi anh nói cho nghe – anh ngồi vào sa lông rồi ra hiệu cho nó ngồi xuống cạnh mình, thấy nó đã yên vị bên cạnh anh từ từ nói.
- Khi mẹ mang thai em, gia đình ta đã chuẩn bị một biệt thự để chào đón em ra đời, biệt thự đó cũng chính là quà cưới khi em tròn 18 tuổi, bây giờ em chưa tròn 18 nhưng cũng sắp rồi, vậy nên … ông mới ra lệnh cho em và Thiên Vũ qua đó ở trước cho quen, dù sao anh cũng phải lấy vợ, hai chúng ta ko thể ở chung một nhà được.
Kỳ Khôi từ từ chậm rãi giải thích cho nó hiểu, cứ tưởng nó sẽ phản đối, nhưng thái độ của nó làm cho anh cũng ngạc nhiên,nó im lặng ko nói gì, thỉnh thoảng lại nhếch môi lên cười,trông… thật quỷ dị, anh ko biết nó lại muốn bày trò gì, anh cũng muốn hỏi nó chuyện lúc sáng nhưng anh lại ngại, ai ngại biết sự thật, anh sợ nghe nó nói rằng nó ko yêu Thiên Vũ, anh sợ nhìn thấy vẻ mặt nó khi phải lấy người mình ko yêu vì anh biết,ông anh rất phong kiến, Nam Phong giàu thật nhưng anh lại ko có xuất thân quý tộc, điều quan trọng trong những điều quan trọng. Đột nhiên, nó quay qua hỏi anh, vẻ mặt như vừa mới phát hiện ra chuyện gì thú vị lắm vậy.
- Anh sẽ lấy vợ? khi nào lấy? lấy nhỏ Hạ Vi hả? anh có yêu nó đâu?
Nó xổ một tràng dài làm cho người nghe cũng phải hoa mắt chóng mặt. Kỳ Khôi nhìn nó, thầm than trong lòng, nó ngây thơ hay ngu ngốc đây, nó cũng có yêu thiên Vũ đâu ( anh này ko biết sự thật nha các bạn), mà vẫn phải lấy đó thôi, bộ nó định chống lại lão đại chắc, mà điều đó cũng có khả năng, chỉ cần sau nó là người đàn ông kia thì có gì lại ko thể chứ, có khi lại quá có thể đi chứ, nghĩ vậy anh lại thấy thương cho người bạn của mình, đợi rồi chờ những 18 năm cuối cùng được gì cơ chứ? Anh thở dài một cái rồi cũng trả lời cho nó.
- Uhm anh sẽ lấy Hạ Vi, chắc năm sau thôi, yêu hay ko yêu có gì quan trọng, em tưởng những người như chúng ta có thể lấy nhau vì tình yêu sao?
- Có chứ? – nó ngây thơ trả lời,làm anh giật mình, vậy là nó đã quyết định đến với người đàn ông kia sao, nó quyết định rời bỏ gia tộc này rồi, vậy là anh sắp mất một cô em gái sao. Khi mà những suy nghĩ kia dằn lòng anh thì nó đã đứng ngay dậy đi ra cửa, ko quên để lại cho anh một câu : em sẽ mời anh ăn tân gia. - cùng câu nói là cái nháy mắt tinh nghịch làm anh khó hiểu vô cùng, nó … ăn nhầm gì vậy chứ? ( ông này ngu đột xuất hay sao ko biết nữa. haizz)
Nhưng mọi chuyện có suôn sẻ theo ý nó ko, khi mà chiếc limo sang trọng đậu ngay trước cổng một ngôi biệt thự lớn. Nó cứ ngỡ rằng Thiên Vũ đã có mặt trong kia và sẽ ra đón nó với nụ cười hạnh phúc khi được ở chung với nàng, nhưng ko ngờ…
1 phút
5 phút
10 phút
Vẫn ko thấy ai ra đón. Người lái xe cũng sốt ruột quay lại hỏi
- Dạ thưa tiểu thư đã tới rồi ạ, tiểu thư có vào trong ko?
Nó còn chưa biết nói sao thì cánh cửa to lớn kia đột nhiên mở ra, trong lòng thoáng vui mừng vì nghĩ là cuối cùng chàng cũng đã ra đón nàng mặc dù hơi muộn, nhưng có còn hơn ko, tâm trạng nàng đang tốt mà. Nó mở cửa xe, đặt chân xuống tấm thảm đỏ vừa được trải bởi đội ngũ người làm đông như kiến, có đến hai người quản gia một ông già, một bà già đứng hai bên lối đi tất cả đều đang xếp hàng chào đón nàng. Nó cảm thấy mình đang ở trên mấy chứ ko phải trên mặt đất (các bạn fan cuồng của phim hàn quốc ơi, các bạn có nhớ mấy cái cảnh khi mà đại minh tinh bước xuống xe như thế nào ko ? nếu nhớ thì các bạn hãy tưởng tượng ra cảnh nó bước xuống xe như thế nào nha). Nó bước xuống xe đi đến giữa hai hàng người, đảo mắt nhìn. Công chúa đã đến vậy hoàng tử đâu rồi? một chút thất vọng trào dâng, nó quay lại hỏi hai người quản gia
- Thiên Vũ chưa tới ?
- Dạ thưa tiểu thư, thiếu gia Thiên Vũ chưa đến ạ, tuy nhiên hành lý đều đã chuyển tới rồi.- người quản gia già trả lời, hình như bà là người bên nhà Thiên vũ thì phải, nghe bà nói nó cảm thấy bực bội hẳn “gì chứ ? chưa tới? anh ta ăn phải gan hùm hay gan hổ mà lại dám?” nó đi thẳng vào nhà, bao nhiêu bực bội đều ném hết xuống cái thảm tội nghiệp kia. Haizz! Mức độ điên càng ngày càng có đẳng cấp.
Bước vào phòng khách, nó ngồi phịch xuống cái sa long lớn, nhìn quanh. Cách bài trí ở đây cũng đẹp màu sắc hài hòa, quan trọng hơn là thiết kế của nơi đây rất đẹp, phòng khách rất rộng được thiết kế theo phong cách Châu âu cấu trúc hình vòm, có những ô cửa sổ xung quanh, rèm cửa màu tím than càng làm căn phòng nổi bật và sang trọng, bên một góc phòng có cái bục hình tròn,bên trên có một cái đàn piano trắng hình như có đính đá nhìn nó phát ra ánh sáng dưới ánh nắng mặt trời thật rực rỡ, tường được sơn màu trắng tinh khôi, tất cả đều màu trắng màu nó rất thích.
Nó quay lại hỏi người quản gia lúc nãy
- Bà là quản gia bên nhà của Thiên Vũ?
- Dạ, thưa tiểu thư. Theo lời chủ tịch thì mỗi bên sẽ cử 10 người qua bên này giúp việc nhà cho cô cậu ạ.
Nó nghe bà nói gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu nhưng ko biết chủ tịch ở đây là ai vậy nhỉ mà nó cũng ko hỏi
- Bà tên gì?
- Dạ tôi tên nguyệt.
- Vậy từ giờ tôi sẽ gọi bà là quản gia Nguyệt nha, mà Thiên Vũ đâu? – nó quay lại chủ đề chính
- Dạ tôi cũng ko biết, từ sáng đến giờ cậu chủ ko về nhà.
- Ko về nhà?
- Dạ
Nó ko hỏi nữa, chỉ thầm nghĩ từ sáng có nghĩa là sau khi rời trường anh đã đi đâu chứ, có khi nào anh hiểu nhầm nó ko? Chắc chắn là có rồi, sao ko được chứ? Sóng gió chính là đây mà.
Nó quay người đi thẳng lên lầu.
- Dẫn tôi lên phòng.
- Dạ - hai người quản gia đồng thanh
Các bạn đừng thắc mắc là tại sao mình lại ko giới thiệu quản gia nam nha, vì ông ấy ko ai khác chính là quản quản gia Phát, ông ấy là quản gia của gia đình cũng là quản gia của nó nên nó đi đâu ông đi theo đó. Mà nó cũng rất thương ông đấy nha.
Phòng nó nằm trên lầu 3, căn phòng được trang trí rất cẩn thận, cũng toàn màu trắng, một mặt của căn phòng được làm bằng kính chịu lực có thể nhìn ra khu vườn trồng toàn hoa hồng nhung, bên trong phòng, mọi thứ đều rất hợp ý nó giường hình tròn đặt giữa phòng màu trắng, chăn gối đều màu đen có hoa văn ánh vàng, góc phòng có cái ghế bành to đùng hệt như ở nhà nó,cũng hai màu trắng đen, điều đặt biệt là ở đây có rất nhiều thú nhồi bông mà con nào cũng giống hệt với mẫy con ở nhà bên kia, còn có cả một kệ sách to đầy những quyển mà nó thích. Người trang trí phòng này hẳn rất hiểu nó đây, thấy nó vừa đi vừa gật đầu quản gia Phát lên tiếng:
- Tiểu thư có hài lòng ko ạ? Tất cả là do thiếu gia Thiên Vũ tự tay chọn, tự tay bài trí đó ạ.
Nó nghe ông nói, trong lòng như trút bỏ hết bực bội nãy giờ, vui vẻ hẳn lên. Liền quay qua hỏi:
- Vậy phòng anh ấy ở đâu?
- Ở đối diện phòng tiểu thư ạ.
Nó nghe bà quản gia nói xong ko kịp cho ai phản ứng nó bay phóc qua phòng đối diện xem xét, nhưng điều ngạc nhiên là… phòng anh giống hệt phòng nó, đến từng con thú bông cũng giống. Ngạc nhiên, nó quay lại nhìn hai người quản gia phía sau lưng, tay chỉ vào bên trong:
- Sao lại thế này?
- Dạ chúng tôi cũng ko biết ạ. – lần này cả hai người cùng đồng thanh, có vẻ hai người này hợp ý nhau đấy, hihi ..hiii.
Nó cũng chẳng hỏi gì nữa phất phất tay ra hiệu cho hai người này đi đâu thì đi đừng phiền nó nữa, nó quay lại phòng mình, lại đi một vòng ngắm ngía lại cái tổ mới của mình, lòng trào dâng một cảm xúc mới mẻ. Rồi đây sẽ là tổ ấm của nó với anh đó.CHAP 75
Sau khi xem xét xong, nó leo ên giường đánh một giấc tới tối mà quên béng mất một

Trang: « Trước 12324
25
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 12