*Dân-đua-xe-chuyên-nghiệp có khác nhỉ !?*
-0-
Trên đường Cartoon , trước cửa Rock Club :
- Cô bé ơi , cô có sao không ? Sao mặt cô xanh thế ?
Mọi người ai qua đường nhìn thấy nó đều hỏi thế . Và nó cũng đều trả lời họ bằng một cái lắc đầu nhẹ .
Nó đang men theo những vách tường để " lếch xác " mình đến bệnh viện đó .
***
Hơi thở ngày một yếu ớt , tim càng ngày càng thắt lại . Nó không biết phải làm sao , nó chắc là bây giờ nó không ổn rồi ... nó chắc là nếu nó không đến đó sớm , Tử thần có thể đón nó sớm hơn dự định .
-0-
Trước cửa bệnh viện Wonder :
Nó thở gấp . Chỉ còn vài bước nữa thôi là đến được bệnh viện , nó lê người nó đi một cách nặng nhọc . Đi 15 phút đến đây đối với một người đang bệnh như nó quá khó khăn .
***
Vừa đặt chân vào cửa bệnh viện thì " Phịch " , nó ngất xỉu .
Các y tá và bác sĩ thấy cảnh tượng đó đều bất ngờ . Theo phản xạ của ngành y , họ tất bật chạy lại để sơ cứu trước khi quá muộn .
Họ hô hấp nhân tạo , xoa tim ngoài lỒng ngực . Cuối cùng thì tim nó cũng đập lại bình thường .
*Bình thường tức là nói tim vẫn còn đập , thế nhưng đập rất yếu ớt* .
***
Mỗi phòng bệnh :
Ba mẹ hắn và ba mẹ nó cũng đã có mặt . Mỗi cặp một phòng .
***
Phòng bệnh của nó :
Ba nó bị mẹ nó lôi kéo đi , vì bà làm căng quá nên ông cũng chìu theo . Ông ngồi bên ghế sofa của phòng bệnh , bắt chéo chân ... mặt hầm hì bực bội .
Còn mẹ nó thì đang âu yếm con gái mình . Lần này bà không khóc nữa , bà không còn nước mắt để mà khóc nữa rồi .
***
Một hồi lâu , bà rời khỏi giường nó để đi đến chỗ ghế sofa . Bà nhẹ nhàng ngồi cạnh ba nó , bà đau sót nói :
- Ông có đáng làm cha nó không thế ?
- Ý bà là thế nào ? - Ba nó hầm hừ hỏi vặn lại .
- Ý tôi nói tức là ông có đáng làm ba nó không ? Nó từ bé là ốm yếu , chính vì thế mà ông rất yêu thương nó mà đúng không ? Thế sao đến lúc nó năm tuổi ông lại đối xử nó thế ? Thậm chí là muốn giết chết nó nữa . Con nó một tay tôi đẻ ra và một tay ông nuôi nấng mà ... Ông còn xứng đáng làm người không thế ? - Bà nói một mạch , bao uất hận lâu nay tự dưng phun trào ra . Bà đã không thể nào chịu nổi người đàn ông không còn nhân tính này nữa rồi !
Ba nó nghe được những lời như thế bỗng chốc thấy lòng co thắt lại . Ông cũng yêu nó chứ , ba mẹ nào mà chả thương con . Nhưng nó không phải con ông , nó là con hoang. Đúng hay sai thì đó cũng chỉ là suy nghĩ của riêng ông thôi . Ông nhìn mẹ nó , nói :
- Nó là con hoang . Nó không phải là con ! Nó là kết tinh tình yêu của bà với người khác , không phải là tôi ... Bà hiểu không !?
Mẹ nó trừng mắt nhìn ông , có đánh chết bà cũng không nghĩ đến việc này . Từ trước đến giờ bà không bao giờ phản bội ông cả , từ trước đến giờ ... chỉ toàn ông phản bội bà thôi !
Bà bỗng dưng đứng lên , giơ tay và tát một cái thật mạnh vào người đàn ông đang khóc . Bà muốn làm cho ông ta tỉnh ra , muốn làm cho ông ta bỏ ngay cái suy nghĩ vớ vẩn đó đi :
- Ông bị điên à ? Nó là con ông , con ông đấy ! Bao năm qua ông nghĩ thế nên mới đối xử tệ bạc với nó thế à ? Ông có biết bao năm qua nó đã sống tủi thân thế nào không ? Từ nhỏ nó chỉ mong ước một người ba yêu thương nó thôi ! Nhìn bạn bè có ba có mẹ , ông có biết rằng nó khổ sở thế nào không ?
***
Bây giờ thì đến lượt bà khóc , bà khóc tức tưởi . Khóc như chưa bao giờ được khóc .
Ông ngước đôi mắt lên nhìn bà , ông nhìn sâu vào đôi mắt đó . Đúng rồi ! Đôi mắt đó không có sự giả dối trong đấy ! Ông tin bà , ông luôn tin bà ... Ông có thể tin vô điều kiện . Đó bởi vì ông " yêu " bà .
Rồi ông đứng lên , ông ôm lấy bà . Hiểu làm bao năm được hoá giải , hai ông bà như được trở về tình yêu vô tận của mình .
***
" Đôi khi có những chuyện rắc rối được giải quyết bằng một cách đơn giản . Nhưng đôi khi những chuyện đơn giản chẳng bao giờ giải quyết được cả "
***
Phòng bệnh của hắn :
Ông bà Bùi đã có mặt ở đó .
Căn phòng lúc này bỗng dưng trầm lặng hẳn đi ! Không ai nói gì với ai cả !
Im lặng như tờ , họ chỉ " nói chuyện " với nhau bằng " suy nghĩ " thôi !
***
Hắn bây giờ đã hết run rẩy . Hắn đang ngồi bên giường để tận hưởng cái không gian yên tĩnh này . Lâu rồi ba mẹ hắn chẳng có quan tâm hắn thế !
Họ chẳng bao giờ bỏ bê công việc của mình vì hắn cả . Nhưng hôm nay thì họ đã làm thế ! Khi nghe tin hắn bị tai nạn họ đã cấp bách chạy vào ngay bệnh viện mà chẳng đoái hoài gì đến công việc của mình . Chứng tỏ họ còn rất yêu thương hắn !
*Điều đó khiến hắn rất vui* .
***
Một hồi sau khá lâu , mẹ hắn chủ động lên tiếng :
- Linh cũng nhập viện này đấy !
Mẹ hắn nhắc làm hắn nhớ tới nó . Nhớ tới cảnh nó chạy giỡn bên thằng con trai khác , nhớ tới cảnh nó cười thật sảng khoái bên người con trai đó ... hắn không tránh khỏi ghen tuông . Thế là hắn phán một cách vô tình :
- Con không quan tâm !
Mẹ hắn nghe được những lời đó cũng chỉ khẽ lắc đầu . Hắn còn quá trẻ để biết nhận biết được mọi thứ theo một khía cạnh chính xác .
***
Tuy nói thế thôi nhưng hắn thật sự là rất quan tâm đấy ! Hắn nghĩ :
" Không biết cô ấy thế nào rồi nhỉ ? Hồi nãy mình thấy cô ấy cứ như sắp ngất ấy ... Có sao không nhỉ ? Chậc , chắc không sao đâu ! À mà nhỡ có sao thì sao ?
Ôi thôi mẹ ơi , đoán già đoán non chắc mình điên tít lên mất " .
***
Thế rồi hắn đổi ý . Hắn hỏi mẹ hắn :
- Phòng cô ấy sẽ mấy hở mẹ ?
- Đối diện phòng mình ! - Mẹ hắn từ tốn đáp .
Không đợi gì nữa , hắn nhảy bật xuống giường , luồng qua đôi dép rồi chạy " bẹp bẹp " đi .
***
Trước phòng bệnh của nó :
Hắn thu hết can đảm . Hắn đẩy cánh cửa ấy ...
Chap 25 : Sự thật !? (1)
o0o
Trước cửa phòng nó :
Hắn thu hết can đảm , hắn đẩy cánh cửa ấy vào ...
Trước mặt hắn là một trong những cảnh tượng dường như quen thuộc : một cô gái xinh đẹp , ngón tay xuông thẳng , khuôn mặt trắng bệch đang nằm bất động trên giường .
Nhưng lần này có gì đó khang khác . Đúng rồi , có thêm hai người . Là ba nó và anh chàng kia .
***
Hắn chạy lại bên giường bên của nó . Hắn quỳ xuống , hắn cầm tay nó lên . Hắn để đầu mình lên tay nó một cách đau đớn , rồi nói :
- Anh xin lỗi ... Em tỉnh dậy đi ...!
***
Những giọt nước mắt lại rơi . Anh chàng kia cũng chẳng nói gì , lẳng lặng quan sát . Khoảng vài phút sau , anh chàng mới nói :
- Anh ra ngoài nói chuyện với tôi được không !?
Hắn không muốn rời xa nó , hắn lắc đầu bảo không .
Nhưng anh chàng kia chẳng chịu thua , anh ta cứ nắm lấy quần áo rồi tay chân hắn lôi lềnh sệch .
-0-
Mọi người :
Nghe tin Jun nhập viện , ai cũng tất bật chạy vào .
San và Hanri đang ở bên con bé kia , nghe tin liền chạy đến mà quên cả dép .
Kyo , Durin , ông Chan và cả Uke nữa . Mọi người đã tập họp đầy đủ ở đây !
Tất cả đều lo cho hắn , trừ Uke . Cô rất mừng khi nghe tin đó , cô mừng vì cô biết ... cô sắp có cơ hội được tiếp cận hắn rồi !
-0-
Ngoài sảnh bệnh viện Wonder :
Hai người đứng một nơi khá khuất trong bệnh viện . Hắn thật sự chẳng biết là anh ta lôi hắn ra làm gì . Nhưng bây giờ hắn chỉ muốn kết thúc cuộc đối thoại này càng nhanh càng tốt . Hắn muốn ở bên nó .
- Có chuyện gì anh nói nhanh đi ! - Hắn hùng hồn .
- Anh là bạn trai cô ấy , phải không ? - Anh chàng hỏi
- Ừ ...
- Thế thì anh chẳng bằng con chó rồi !
- Đm ... Chó với chả thú ! Mày muốn gì đây ? - Hắn tức giận .
- Hừ , muốn gì là muốn gì ? Tao chỉ đang ví mày chẳng bằng con chó thôi !
- Mày ... mày không có tư cách xúc phạm đến danh dự của tao . Bá dơ !
***
Nghe những từ đó , anh chàng bỗng thấy khinh bĩ hắn vô cùng . Anh ta nghĩ :
" Khinh bỉ ư ? Hừ , Khinh *** mẹ gì ? Tao bá dơ á ! Thế playboy như mày chắc không bá dơ à ? "
Càng nghĩ càng tức , anh chàng chịu không nổi . Túm lấy cổ áo hắn giật mạnh rồi chửi thẳng vào mặt hắn :
- Xúc phạm à ? Bố còn chưa đánh mày là may cho mày đấy con ạ ! Mày biết vì ai mà cô ấy ra thế không ? Mày biết vì ai mà cô ấy phải khổ sở vậy không ? Mày biết vì sao mà cô ấy phải nhập viện không ? Rồi mày biết vì sao cô ấy lại gặp được và quen tao không?
- À mà thôi , phí lời với mày thôi tao thà dùng nước bọt nãy giờ nhổ vào mặt chó mày thì hay hơn đấy ! Cô ấy chịu uất ức thì mày lại đi cặp kè với con khác ! - Anh chàng tự tiếp lời
- Mày đừng nói như là mày hiểu cô ấy lắm ... ! - Hắn thách thức
- Thế thì mày sai rồi ! Nhiều chuyện mày không biết mà tao lại biết đấy , thằng nhãi ạ ! - Anh ta cũng khiêu khích lại .
***
Im lặng , hắn không nói được gì . Hắn nghĩ :
" Hắn là ai mà nhiều chuyện mình không biết hắn lại biết chứ ! Và chuyện đó là chuyện gì ? Tại sao Yun lại không nói cho mình nghe ? "
Hắn bắt đầu thấy tò mò và muốn tìm hiểu . Nhưng nếu mà nhịn nhục cúi đầu hỏi thằng con trai trước mặt mình thì hắn chẳng cam tâm chút nào . Thà hắn đi hỏi trực tiếp nó thì hơn .
-0-
Tại phòng bệnh của hắn :
Uke đi vào , lễ phép cúi đầu chào ông bà Bùi . Cô luôn tỏ ra rằng mình là người lễ phép và lịch sử .
***
Đúng như lời Kyo nói , cô đã thay đổi quá nhiều rồi !
Cô đã không còn cười lớn và sảng khoái như ngày xưa . Cô đã không còn khiếu khôi hài của ngày xưa . Cô đã không còn mọi thứ của ngày xưa . Và cô ... cô cũng đã không còn là Uke của ngày xưa nữa rồi !
***
Uke lấy bó hoa mình vừa mua ở ngoài vào . Cô cắt tỉa và cắm vào bình hoa trong phòng hắn .
Hai ông bà Bùi đều rất hài lòng về việc này . Nhưng cảm thấy hơi phiền , mẹ hắn nói :
- Thằng Đăng nó đâu ở đây lâu đâu mà cháu phải cắm hoa như thế ! Kẻo nó về trước ngày hoa tàn thì phí hết cả lọ hoa đẹp thế này !
Cô nghe những lời đó , trong lòng cảm nhận được dường như kế hoạch đã thành công thêm một bước nữa .
Cô cười nhẹ nhàng rồi vờ đi ra ngoài .
-0-
Trước cửa phòng bệnh hắn :
Cô vừa bước ra . Kyo đã đứng đó dựa vào tường đợi cô từ lúc nào .
Kyo nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng qua chút châm biếm , nó làm cô cảm thấy đau nhói .
Cô đi ngang qua , vờ như phớt lờ Kyo thì bị một bàn tay nắm lại . Ừ, là Kyo rồi . Nhưng cậu ta nắm tay cô lại để làm gì vậy nhỉ ?
Lâu sau , cậu ta vẫn chưa chịu buông tay . Uke bắt đầu thấy khó chịu và nói :
- Anh bỏ tay ra đi ! Nắm hoài không mệt à ?
Nghe thế , Kyo dần dần buông lỏng tay ra rồi thả tay cô xuống . Kyo nhíu mày , vẻ đau sót " in " hẳn lên khuôn mặt xinh đẹp của cậu ta
Lông mày rậm rạp thường ngày nay đã nhíu lại . Môi thì chểnh lên một tí , cậu ta cười khẩy một cái đầy châm biếm . Cậu ta nói :
- Em chỉ toàn thích lợi dụng người khác không nhỉ ?
Uke im lặng , cô không nói gì thêm . Câu nói của Kyo đã làm tim cô đau thắt lại , thật sự rất đau . Đã quá đủ rồi , cô bước đi nhanh hơn ... đi như chạy , cô không muốn cho Kyo thấy mình đang khóc .
***
Kyo đứng đó , thẩn thờ nhìn bóng dáng người yêu khuất dần ... khuất dần rồi biến mất. Cậu đau lắm ! Ừ , cậu đau ...
Uke là tình yêu đầu tiên và là cuối cùng của cậu . Cậu không muốn đánh mất cô ấy cho dù chỉ là một giây .
Cậu để tay lên mặt mình , cô ngồi xuống hàng ghế đợi . Tâm trạng cậu lúc này chẳng ai hiểu được đâu !
-0-
Trong phòng bệnh của nó :
Hắn lủi thủi đi vào . Đầu óc vẫn còn quay mồng mồng vì câu nói của anh chàng đó , hắn nghĩ :
«Nhiều chuyện mình không biết ? Rốt cuộc là chuyện gì đây ? Chuyện gì thế này ? Chắc mình điên lên mất !»
Rồi hắn đến bên cạnh giường nó . Ngồi xuống ghế bên cạnh , hắn thở dài . Bao nhiêu câu hỏi , bao nhiêu lời trấn an tinh thần ... tất cả đều không khiến hắn thấy thoải mái hơn . Bây giờ hắn chỉ muốn nó tỉnh dậy mà hỏi rõ mọi chuyện thôi !
-0-
Ngoài sảnh bệnh viện Wonder :
Anh chàng hơi mừng vì cái biểu hiện của hắn , tức là anh chàng đã chọc giận hắn thành công rồi .
Ừ , anh chàng yêu Yun , yêu mất rồi . Từ ánh nhìn đầu tiên , anh chàng đã tưởng như mình chết điên vì ánh mắt đó . Anh chàng nhớ lại lời bà ngoại anh chàng nói trước khi mất :
- Bà và ông con cũng yêu nhau từ lần đầu tiên . Chỉ một giây chạm mắt nhau thôi , ông bà đã nghĩ rằng mình là của nhau . Cháu à , khi nào cháu yêu ai đó ... cháu sẽ hiểu ... Cháu chỉ muốn cho người đó hạnh phúc thôi!
Anh chàng mỉm cười , lâu nay anh ta không nghĩ rằng câu nói này của bà có thể tác động lớn đến mình thế !
-0-
Phòng bệnh của nó :
Tay nó khẽ rung rung , điều đó chứng tỏ nó sắp tỉnh rồi !
Ba mẹ nó thấy thế bèn chạy đi kêu bác sĩ . Để lại hắn - đang nắm tay nó và nó - đang dần mở mắt ở lại trong phòng .
***
Hắn nhìn nó , cười dịu dàng và toại nguyện .
Bây giờ , nó đã tỉnh hoàn toàn . Đầu óc hơi u mê . Mắt nó lảo đảo , nó nhìn thấy bóng hình của một người nào đó . Nó cứ ngỡ là Zen , thế là nó yếu ớt hỏi :
- Zen đấy à !?
Nghe được những lời đó , tim hắn đột nhiên co lại . Hắn tự hỏi :
«Tại sao người cô ấy nhớ đầu tiên không phải là mình mà là thằng đó ? Rốt cuộc cô ấy muốn gì đây ? ... Hay là cô ấy không còn yêu mình nữa ?»
Hắn ghen tuông . Hắn đứng dậy , quăng phắt cánh tay trắng muốt của nó đi . Hắn bực bội bước mạnh ra khỏi phòng .
***
Một mình trong phòng , nó nhắm nghiền mắt mình lại . Nó thở dài . Bây giờ thì nó nhận ra là hắn rồi ! Sao ngay từ đầu nó không nghĩ người đó là hắn nhỉ ? Nó làm tổn thương hắn rồi .
Từ nhỏ nó đã không khóc nhiều , thế nhưng vì hắn nó đã khóc hơn cả trăm lần . Vài lần khóc lớn và hàng trăm lần khóc nghẹn ngào . Nó yêu hắn như thế đấy ! Thế còn hắn ? Hắn có yêu nó như vậy không ?
Có buồn vì nó không ? Có nhớ nó khi nó không ở cạnh hắn không ? Có bao giờ đau khổ vì nó chưa ? Có bao giờ nghĩ rằng mình có thể chết vì bảo vệ nó chưa ?
***
Nó không muốn nghĩ nữa . Thế là nó tự trấn an mình :
«Không sao đâu ! Bây giờ , mình hạnh phúc mà ! Mình đã có thứ mình muốn bảo vệ còn gì ? Còn mấy tháng nữa là mình phải chết rồi ... Không sao , không sao ... Mọi chuyện sẽ đâu vào đó , anh ấy sẽ mãi yêu mình mà ! Đúng không ?»
Nước mắt lăn dài , nó dùng tay mình quệt những giọt nước mắt đó đi . Rõ ràng là nó đang tự trấn an mình , thế sao lại có tác dụng ngược lại thế ? Nó càng đau hơn khi nghĩ đến những điều đó .
-0-
Băng ghế đá ngoài bệnh viện Wonder :
"Đang thật yêu bỗng căm ghét là còn yêu một cách âm thầm da diết"
52