watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Nếu Anh Muốn Tôi Sẽ Là Của Anh
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



(Da Saidéry)


***


Uke ngồi đó , tay nắm chặt ly cà phê sữa nóng hổi mới mua ở máy bán hàng tự động . Cô để lên miệng hớp từng miếng một .
Thứ nước uống này rất ấm . Ấm đến nổi cô có thể cảm nhận nó đang chảy đến đâu trong người cô .

***


Bao lâu qua cô vẫn yêu Kyo . Cô đã luôn tự mình phủ nhận tình yêu đó , nhưng chẳng có lần nào thành công cả . Cô đã rất hận cậu ta mà , đúng không ? Chỉ vì cậu ta mà cô phải khổ sở sống trong nỗi ám ảnh rằng mình không còn trinh trắng , chỉ vì cậu ta mà cô phải đau đớn trong mối tình dang dở .

Chính cậu ta đã gây ra mọi thứ ! Nhưng sao cô vẫn yêu cậu ta thế nào ?

***


Cô lại khóc . Quả thật là cô đã rất yếu đuối rồi !
Bao kí ức về mối tình của cô và Kyo đang chạy trong đầu cô như một cuốn phim buồn. Nó cứ chạy , chạy mãi ... nó chẳng bao giờ ngừng lại cả !

-0-


Hàng ghế đợi của bệnh viện :

Mỗi người một cặp : San và Hanri ; Durin và người yêu cô ấy ; ông Chan và Sula .

Durin và người yêu cô ấy đang cười rất vui . Ông Chan và Sula cũng vậy . Họ đã tìm được người tri kỉ của mình . Họ đã tìm được người mình " nên tìm " vì thế họ hạnh phúc hơn bao giờ hết .

Chỉ tội là tội San và Hanri thôi ! Lúc nghe tin Jun nhập viện , hai thằng ngố này đã quên mang dép vào mà chạy nay đến bệnh viện . Đến nơi mới phát hiện mình không mang dép , xí hổ quá chẳng biết làm gì .
Nếu mà có cái lỗ thì chỉ muốn chui vào ngay cho đỡ ngượng thôi !

Chap 25 : Sự thật !? (2)



Dường như mọi truyện ngày càng trở nên rắc rối. Không kiểu này cũng kiểu kia. Có lẽ số phận của Linh (Yun) rồi sẽ không được tốt đẹp. Người ta thường nói thế này:

«Được cái này thì phải mất cái kia. Không có cái gì từ trên trời rơi xuống cả, mọi thứ ta đều phải bỏ ra cái giá xứng đáng mới có được».

Vâng, Linh xinh đẹp và giàu có. Nên bây giờ, Linh phải trả giá vì điều đó.


o0o

Trong phòng bệnh của nó :

Bác sĩ đã đến và khám cho nó, họ nói rằng bệnh tình không lạc quan lắm. Bây giờ thì nó đã biết mình bị bệnh tim rồi, không cần giấu diếm nó làm chi nữa.
Với lại, thân thể này là của nó, nó hiểu hơn ai hết.
Rằng nó sẽ chết, rằng nó sẽ chết một cách đau đớn... rằng mọi thứ nó có sẽ chỉ còn là hư vô.

o0o

Tại nhà hắn :
Hắn đã được xuất viện.

***


Bây giờ, hắn đang ngồi trên giường. Chân xếp bằng nghĩ ngợi :

«Cô ấy có chuyện gì mà không cho mình biết chứ? Cô ấy giấu mình chuyện gì à?»
«Có phải cô ấy và tên đó...Thôi thôi, không được nghĩ oan cho cô ấy»
«Hay...hay...là cô ấy đã thật sự hết yêu mình rồi!?»
«Không được, mình phải tin cô ấy!»

***

Mọi suy nghĩ ấy đều được hắn khắc họa sinh động bằng cách hươ chân múa tay.
Hắn tự nhủ rằng phải tin tưởng nó, nhưng với thằng con trai thẳng thắn và chưa lớn như hắn thì không thể nào được.
Hắn vẫn nghi ngờ nó, ngày nào còn thằng kia thì ngày đó hắn còn ghen tuông và không thể nào tin tưởng nó được.

o0o

Tại nhà Kyo :

Kyo lại ngồi bên bậu cửa sổ. Có lẽ nơi đây đã là nơi quen thuộc của Kyo rồi.
Cậu ngồi đó, giơ tay đón lấy những chiếc lá vàng rơi trong gió đêm.
Bây giờ có muốn than thân trách phận cũng chẳng được, số phận đã xếp họ vào cái vòng xoáy rắc rối thì họ phải ở trong đấy. Họ không thể nào thay đổi được số phận của chính mình.

***

Sau một ngày mệt mỏi, điều Kyo đón nhận được chỉ là sự đau đớn.
Bao yêu thương chồng chất lên cậu như một cục nợ. Cục nợ nặng và lớn như một tảng đá. Muốn dời chẳng được, muốn giữ cũng chẳng yên.

o0o

Tại nhà Uke :

Hai ông bà rất mừng. Cô con gái của ông bà sắp "hái" ra tiền cho ông bà rồi ! Không mừng sao được.
Về việc này, nếu xếp theo phương diện cạnh tranh thương trường, thì việc này có lẽ là bình thường và chẳng có hại gì đến ai.
Nhưng nếu xếp theo phương diện gia đình thì họ đã lợi dụng chính cô con gái mình và họ đang "vô tình" tổn thương nó.

Cô biết, nhưng cô không nói gì. Cô tổn thương vì việc đó, nhưng cô thông cảm cho họ. Gia đình cô đang ở bên bờ vực phá sản, cuộc khủng hoảng kinh tế của Mỹ đã ảnh hưởng quá lớn đến công ty của ba cô.

***

Cô nằm trên giường, mường tượng lại thời yêu thương của hai người. Cô cười thầm. Quả thật đó là một thời gian rất đẹp, có hoa có bướm, có đau thương cũng như hạnh phúc. Nhưng tất cả mọi thứ đều làm cô thấy vui, không như bây giờ... mọi thứ đối với cô quá vô nghĩa.

«Rồi cô sẽ ra sao nếu như cô nói với Kyo rằng cô vẫn còn yêu anh ấy nhưng cô phải lấy Jun, vì lợi ích của gia đình mình. Cậu ấy sẽ nghĩ cô là hạng người gì đây ? Có lẽ cô không thể nói được»

o0o

Quay lại phòng bệnh của nó :

Nó nằm trên giường, tay xuông thẳng về hai bên. Nó đang ngủ. Nó đang có một giấc mơ khủng khiếp nhất đời nó.

***

Nó thấy cảnh nó chết.
Nó mặc váy trắng. Cái váy đẹp và sặc sỡ dành cho cô dâu ấy. Nó không tin vào mắt mình nhưng thật sự là nó đang mặc cái váy đó.
Tay để lên ngực, mắt nhắm nghiền. Nó đẹp hơn bao giờ hết ! Đôi môi nó trong giấc mơ nở một nụ cười toại nguyện.

«Tại sao mình chết mà còn cười được cơ chứ ?» - Nó thầm hỏi mình trong giấc mơ.

***

Xung quanh nó đầy hoa. Hoa hồng trắng, hoa hồng đỏ, hoa hồng nhạt.
Mọi thứ đều là hoa hồng. Bên cạnh nó là mẹ nó, bà đang khóc. Còn ba nó, ông cũng đang khóc. Lần đầu tiên nó thấy ông khóc.
Và hắn, hắn đang quỳ gối cạnh quan tài của nó. Mắt đẫm nước, hắn cũng khóc. Đôi mắt to và đẹp của hắn bây giờ đã không còn nữa. Thay vào đó là một đôi mắt của người mất hồn và đầy đau thương.
Nó không nỡ nhìn thấy hắn thế.

***

Rồi nó quan sát kĩ hơn, nó thấy trong giấc mơ hắn mặc bộ đồ vest.
Một bộ đồ trang trọng với bao tay màu trắng, nó biết là mình đang làm lễ cưới với hắn. Một lễ cưới giả...À mà cũng có thể là thật, nó không thể xác định được.

Sau đó, nó lại nhìn mình thật kĩ một lần nữa. Quả thật nó rất đẹp, đây là lần đầu tiên nó tự nhận thấy mình đẹp.
Nó thấy chính mình trong cỗ quan tài đó bình yên quá, hạnh phúc quá.
.
.
.
Rốt cuộc là vì sao lại như thế nhỉ ? Chết rồi chẳng phải buồn lắm sao ?
Thế sao nó lại có cảm giác như mình đang rất vui thế này ? Có thật là nó đang nằm trong cổ quan tài đó không?

***

Nghĩ đến đây, bỗng dưng nó giật mình tỉnh dậy. Nó thoát khỏi giấc mơ đó...Giấc mơ báo trước tương lai.
Giấc mơ đó rồi có thành sự thật được không nhỉ !?

***

Trong phòng nó, thần chết đang ẩn mình nhìn nó mà cười ngặc nghẽo.

Chap 25: Sự thật !? (3)

o0o

Một tuần trôi qua...

Một tuần này quá ngắn đối với mọi người, nhưng lại quá dài đối với nó.
Nó đợi cái ngày xuất viện này lâu rồi, nó đợi để đi nói hết mọi chuyện với hắn.
Rằng những chuyện nó giấu rồi sẽ được phơi bày, rằng nó yêu hắn đến thế nào, rằng hắn hãy tin tưởng nó, rằng...chẳng bao lâu nữa nó sẽ chết.


***

Còn hắn, thời gian qua với hắn quá nhanh. Hắn còn tưởng mình sẽ chán chường để mà nằm dài ở nhà chờ nó xuất viện chứ!
Sự thật vẫn là sự thật. Một tuần nay, tình cảm giữa hắn và Uke có biến chuyện khá phức tạp. Hắn ít nhớ về nó hơn, thay vào đó là hắn nhớ về Uke.
Hắn chẳng xác nhận được tình cảm của mình đâu, hắn đã nói thế này:

«Mình không có yêu Uke đâu! Mình yêu Yun mà, rồi...chỉ một tuần nữa thôi! Yun sẽ xuất viện, mình sẽ hỏi hết mọi chuyện...Và mình sẽ lại yêu Yun»

Nhưng trái tim chẳng bao giờ nghe lời chủ mình cả, nó luôn muốn chủ mình phải theo nó cơ.
Và thế là dường như tình cảm của hắn đối với Uke ngày càng lớn, lớn rồi...
Không lớn đến nổi quên mất nó đi, nhưng cũng đủ lớn để hắn phải vứt bỏ nó khi không cần thiết.


***


Và Uke, cô quả thật là vẫn một lòng một dạ.
Một tuần qua cô có vài lần rung động trước hắn nhưng nghĩ kĩ lại thì không phải.
Một chàng trai đẹp như vậy trước mình thì làm sao không rung động được, dù chỉ là một ít nhỉ!?
Trái tim cô mãi-mãi-thuộc-về-Kyo.

Ừ,
Cô chắc chắn điều đó. Chắc như đinh đóng cột.
Tuy thế, có khi nào đinh đó là đinh sét!? Cột đó là cột lởm không!? Rồi cái điều chắc chắn đó sẽ đổ vỡ theo thời gian!?
Rồi nó cũng giống như một phản xạ có điều kiện, nếu không được củng cố sẽ mất đi!? Có như thế không? ... Ai mà biết được chứ!...


***

Ông Chan sắp đính hôn.
Ừ, bước sang tuổi 18 rồi còn gì! Chưa đủ tuổi kết hôn nhưng cũng đã đủ tuổi để đính hôn rồi!
Các cậu chắc là biết cô dâu là ai rồi nhỉ!?
Đúng rồi, là Sula đấy! Cô nàng là Đặng Thuỳ Trang đó đã làm trái tim ông Chan thổn thức liên hồi.

Vì thế, ông ấy đã thu hết can đảm mà dẫn cô ấy đến ra mắt ba mẹ mình. Và họ đã đồng ý, họ nói rằng sinh nhật Yun sẽ đính hôn. Vâng, đúng ngay ngày sinh nhật của Yun...


***


Tình cảm của Durin và người yêu ngày càng phát triển. Họ nhận ra rằng họ chẳng thể nào sống thiếu nhau. Họ đã yêu nhau đến nổi có thể hi sinh vì nhau.
Họ còn nói với nhau rằng :

«Nếu một ngày em chết thì anh sẽ chết theo em»
«Nếu một ngày anh chết, em cũng sẽ chết theo anh»


***


À , cuối cùng là một nhân vật chúng ta đã quên lãng đi. Là Shin, anh chàng phản diện của chúng ta.
Cậu ấy cũng đang đối đầu với cơn bệnh hiểm nghèo. Cậu ấy bị AIDS, thời kì cuối. Đã phát ban, tạo ra những hột đỏ...nổi đốm trên da. Cậu ấy sắp chết rồi!

«Cậu ấy sắp phải trả báo cho những gì mình làm rồi!»


o0o

Tại nhà nó :

Nó ngồi trên giường mình. Lâu rồi nó không được nằm trong căn phòng của mình.
Căn phòng đầy tranh ảnh kinh dị và những hình nộm quái quái.

Nhưng phòng nó đã thay đổi một tí. Góc phòng bắt đầu xuất hiện một tủ sách chứa đựng những cuốn sách tiểu thuyết tình cảm: Hẹn em ngày đó- Musso; Hãy cứu em- Musso; Thiên thần xa ngã- Tào Đình; Em ở đây- MarC Levy...

Từ ngày yêu hắn đến giờ, nó thay đổi thế đấy! Thay đổi nhiều lắm...thay đổi nhiều rồi.


***

Bây giờ thì nó ngã lưng xuống giường thật!
Thời gian nó nhập viện cũng đã đủ để kết thúc một năm học. Hôm nay, đã là ngày nghỉ hè đầu tiên của bọn nó. Nó khoái...nó cười tít mắt.
Thế là ông trời vẫn chưa phụ lòng người, ông trời vẫn cho nó một cơ hội để tạo được nhiều yêu thương.

***

Cười nhiều...cười nhiều...rồi sẽ khóc nhiều!
o0o

Tại nhà hắn :

Bật điện thoại lên, dòng tin nhắn của nó hiện lên nhấp nháy ở màn hình điện thoại. Đột nhiên hắn thấy phấn khởi lạ lùng, hắn vội mở tin nhắn ra.
A! Là ba từ, ba từ này hắn đã rất rất...muốn nghe:

«Em yêu anh!»

***

Ôm điện thoại trong người, hắn cười khoái chí. Ra chỉ cần những từ đơn giản này thôi cũng khiến tim hắn đập loạn xạ thế này. Hắn vẫn chưa nhận ra được tình cảm của mình, nhưng bây giờ thì hắn chỉ nhận ra một điều rằng...rằng hắn muốn nó đến bên hắn hơn ai hết.

Cái cảm giác đó càng ngày càng mãnh liệt, hắn điên tít lên...hắn cầm lấy điện thoại mà hôn "chụt chụt" vào đó. Đúng là dị nhân mà!

***

Thật tình cờ, cửa phòng hắn không đóng. Thế là ông quản gia đi ngang qua thấy, ông ấy cười thầm và nghĩ một cách buồn cười:

«Cậu chủ mình thường ngày quậy phá, thế mà cũng có mặt đáng yêu đấy chứ nhỉ!? Chắc hẳn ai làm được cậu ấy cười như thế thì người đó thật là quan trọng rồi...»

***

Rồi lại vô tình, ông ấy làm rơi cái tách. Thế là "xoảng", tiếng tách vỡ làm hắn giật mình. Hắn chạy ra xem và nhìn thấy ông quản gia đang nhặt những mảnh thuỷ tinh đó.
Khi thấy hắn, ông ấy ngước lên nhìn...sau đó nở một nụ cười đểu cáng. Hắn nhận ra là ông ấy đã thấy hết mọi chuyện.

***

Ngượng quá, hắn chạy vào trong và đóng sập cửa lại. Hắn rút người vào chăn mà đỏ mặt. Đáng yêu quá, đáng yêu quá...

***


Một hồi sau, hắn nhắn tin lại với nó. Hắn nói rằng:

«Anh cũng yêu em»

Thật là sến, nhưng nó xuất phát từ trái tim của hắn nên...không sến hơi lạ. Hắn nằm trên giường, lăn qua lăn lại, cuộn tròn trong chăn như con mèo...hắn cười tít mắt.


o0o

Quay lại với anh chàng tên Zen:

Anh ta đang ở trong quán bar quen thuộc đó, cái quán bar mà lần đầu tiên anh ta gặp nó. Anh ta ngồi đó, châm điếu thuốc rít rồi thổi phè phè khói.
Tay kia của anh ta đang cằm lắc lắc ly rượu mạnh, lâu lâu lại bỏ lên miệng hớp vài ngụm.
Quả thật là trong cái ánh đèn ảo ảo kia, thì trong anh ta thật quyến rũ.

Anh chàng ngồi đó cười đểu, anh ta sắp gặp lại tụi bạn hôm rồi. Nói là "bạn" thì không chính xác, sắp tới đây thì sẽ thành "kẻ thù" rồi.

***

Bọn chúng đã tới, bọn chúng cười đùa hả hê. Bọn chúng bước đến gần anh ta rồi ngồi xuống cạnh đó, đứa bá vai...đứa câu cổ, trong thật là thân mật.
Anh chàng cười ranh mãnh, để ly rượu lên bàn. Anh ta bắt đầu nói:
- Tụi mày biết tao hẹn tụi mày đến đây để làm gì không?

- Biết chứ! Có "hàng" ngon thì chia bạn bè chứ gì- Bọn chúng hãy còn ngây thơ, bọn chúng cười đùa đáp.

- Không không...tụi mày đoán sai rồi! Tao hẹn tụi mày để đây để "xử đẹp" chúng mày đấy! - Anh ta nói với giọng bông đùa.
Bọn bạn anh ta nghe đến đây, thằng nào thằng nấy to mắt ra nhìn. Đầu đứa nào cũng nghĩ có một câu:

«Xử đẹp là xử như thế nào?»

***

Anh chàng cười đểu một lần nữa. Sau đó, anh ta liền giơ tay lên thụi cho mỗi thằng vào mặt. Máu mũi bọn chúng cứ thay phiên nhau chảy.
Bị kích thích, bọn chúng nhào vô đánh bán sống bán chết. Anh ta và bọn nó đánh nhau, đánh tại quán bar. Bàn ghế, ly tách, mọi thứ... đều bị anh ta và bọn chúng phá tan.

Đánh như điên cuồng, miệng anh ta lẩm bẩm chửi :
- Đm, dám ngủ với Linh à? Tao cho tụi mày chết? Đm tụi mày...
25 phút...

30 phút...

40 phút...

Thời gian tích tắc trôi qua nhanh thật. Quán bar này nhanh chóng trở thành cái "bình địa". Kết quả là anh chàng thắng. Anh ta đã một mình hạ gục được cả 4-5 thằng con trai lực lưỡng.
Anh ta đã làm được! Để báo thù vụ hôm đó, để rửa hận cho nó... anh ta đã đánh bọn chúng "chết dở sống dở". Anh ta yêu nó nhiều thế đấy!

***


Một hồi sau, anh ta hơi đuối. Thế là anh ta ngồi đó nghỉ ngơi.
Thở hồng hộc mà trong lòng sảng khoái vô cùng. Cho dù là anh ta cũng làm chuyện đó với nó, nhưng lại muốn trút lỗi lên kẻ khác.
Mà "lỗi" đó thì anh ta vừa "giải quyết" xong rồi nên thấy thoải mái vô cùng.


***

Anh ta bước ra khỏi quán bar, bỏ lại những tiếng hét thất thanh và sự sợ hãi của mọi người ở đó.
Bốn-năm thằng con trai bị anh ta đánh, có lẽ là bị thương tương đối nghiêm trọng... Nhưng chắc không ảnh hưởng đến tính mạng đâu...

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 46