- Em lên thăm bạn gái ấy àk ???_ cô y tế bước vào phòng từ lúc nào lên tiếng hỏi hắn .
- Ơ......................_hắn bất ngờ quay đầu lại nhìn cô .
- Xem ra lo lắng cho bạn gái quá ha ???_ cô mỉm cười nhẹ hỏi hắn .
- Dạ có gì đâu cô . Thôi bạn ấy ngủ say quá em về lớp đây ạ _ hắn đứng dậy ngường nghịu gãi đầu nói .
Hắn từ từ bước ra khõi phòng trở về lớp . Cũng là lúc chuông vào lớp kêu lên,hắn ngồi xuống suy nghĩ mông lung mà chẵng để ý tí nào về bài học .Con nhỏ đầu đàn lúc nãy ngồi lườm liếc vào cái chỗ nó ngồi mặc dù chẵng có nó , rồi hí hoáy viết một mảnh giấy chuyền cho bọn đàn em của mình . Giờ ra về cũng đến hắn uể oải đứng dậy thì cả đám con gái trong lớp từ đâu bu lại quanh hắn :
- Anh àk !! Ở lại tí đi từ từ về .
- Đúng đó hôm qua chưa kịp làm quen gì hết .
- Nhưng mà .............._ hắn nhăn mặt lưỡng lự .
- Thôi mà dù sao cũng là bạn mới chưa kịp quen với lớp . Sẵn đây tụi em giới thiệu cho anh nghe .
- Cái lớp này.............................._ một con nhỏ đứng luyên thuyên đủ chuyện .
Nhỏ cầm đầu thì nhếch môi một cái rồi bứơc ra khỏi lớp cùngvới 3 , 4 thằng nhìn có vẻ to cao lực lưỡng .
Ở phòng y tế :
'' Sao chuông reo lâu vậy mà hắn vẫn chưa đến nhỉ ??? Chán tên này thật , thôi tự về vậy '' nó ngồi nhăn mặt nhíu mày suy nghĩ :
- Em chờ bạn ấy àk ???_ Cô y tế mỉm cười hỏi .
Nó nhìn cô chằm chằm , cô thật ân cần và dễ thương , có vẻ cô còn rất trẻ nữa . Ở cô toát ra một nét hiền hậu , dễ gần :
- Dạ _ nó cúi đầu xuống nói .
Cô là người thứ 3 ngoại trừ bà và hắn mà nó noí chuyện , có lẽ ở cô nó cảm nhận được một sự an toàn và ấm áp lan tỏa .
- Dạ thôi em về đây ạ _ nó lễ phép đứng lên chào cô .
- Ừ thôi em về đi .Cẩn thận với cái chân ấy nhé _ cô lại mỉm cười dịu dàng nói .
- Vâng ạ _ nó nhìn cô rồi quay lưng bước ra ngoài .
Nó từ từ bước xuống cầu thang , có vẻ vết thương đau lắm vì mỗi bước đi là dễ dàng thấy được vẻ mặt đau khổ cuả nó . Nó vừa bước xuống hết cái cậu thang thì va phải một thân hình vạm vỡ , ngước lên nhìn thì thấy một cái mặt lạ hoắc mà con bặm trợn vàdữ dằn nữa chứ :
- Mày vẫn câm như con hến nhỉ ???_ một giọng chanh chua vang lên . Nó quay sang nhìn một cách khinh bỉ .
- Hừ !! Không nói nhiều tụi bây khiên nó xuống nhà kho mau lên _ con nhỏ đó nhếch mép rồi ngoắc đầu sang bảo bọn đàn em đứng đó .
Nó bị khiên lên một cách dễ dàng . nó cố gắng giảy giụa nhưng tất cả đều vô ích vì nó vốn có khỏe khoắn gì đâu .Tụi đó khiên nó đến cái nhà kho của trường , quăng mạnh nó xuống :
- Để coi mày có mở cái miệng ra được không ???_con nhỏ cầm đầu nói .
- Chát !!!!!!!_ mộtcái tát giáng trời buông xuống mặt của nó . Mà chủ nhân của cái tát đó không phải ai khác ngoài con nhỏ đó .
Cái tát làm má nó đỏ ửng hẳn lên nhưng vẫn không nói gì con nhỏ đó tức quá xông vào tát thêm nữa , ngày càng đau hơn . Còn nó chỉ biết cắn răng chịu đựng không hé ra một từ nào ,nước mặt cũng không chảy ra dù chỉ là một giọt . Tụi đàn em nhỏ đó thấy vậy khuyên ngăn :
- Thôi chị Trinh !! Chị mà đánh nữa có lẽ nó chết đấy ạ _ tên đó nắm chặt tay con nhỏ Trinh .
- Hừ !! _ nhỏ Trinh giật mạnh tay ra nhìn nó tức tối .
- Tụi bây rút ra , khóa cái phòng này lại cho tao _ nhỏ Trinh bước ra khỏi phòng sai cả bọn đàn em bước ra .
Cả lũ răm rắm nghe theo khóa phòng lại , cánh cửa vừa đóng thì bóng đêm bao chặt cả căn phòng chẵng có một tia sáng nào có thể lọt vào , nó nhìn xung quanh một cách sợ hãi , ký ức xưa chợt ùa về, nước mắt nó tuôn trào , nó sợ đến nổi nấc lên từng tiếng .
Hắn cưối cùng thì cũng thoát ra được khỏi cái đám lộn xộn ấy vội chạy ngay đến phòng y tế :
- Bạn em đã về được 30 phút rồi em ạ _ cô y tế thu dọn đồ đạc chuẫn bị về .
- Em biết rồi em chào cô em về ạ _ hẵnụ mặt xuống buồn bã bước ra ngoài .
Hắn uể oải bước xuống nhà xe định ra về thì nghe được một cuộc đối thoại của 2 nữ sinh :
- Chẳng biết con nhỏ đeo mặt nạ chọc giận gì chị 2 lớp bên ấy mà để bị đánh thế kia .
Nghe nhắc đến nhỏ đeo mặt nạ , hắn đoán ngay là nó , thầm nghĩ đang có chuyện không lành xảy ra với nó , hắn chạy thật nhanh lại chỗ 2 nhỏ đó :
- Có chuyện gì đã xảy ra với Hy ???_ hắn nhìn hai nhỏ đó khẫn trương hỏi .
- Anh là chàng đẹp trai mới chuyển vào lớp 11a2 phải không ạ ???_ hai con nhỏ mừng rú hẳn lên .
- Làm ơn hãy trả lời tôi _ hắn gấp gáp hỏi .
- Thì con nhỏ đó chọc ghẹo gì chị 2 bị đánh ở cái nhà kho sau trường kìa _ 1 con nhỏ tự nguyện nói .
Nghe đến đó hắn vụt chạy thật nhanh đến nhà kho sau trường , thì thấy cửa đã bị khóa , cứ tưỡng là nó đã bị dẫn đi đâu , hắn định quay lưng chạy đi tìm thì nghe tiếng khóc . Hắn chạy thật nhanh lại chỗ nhà kho , vì không có chìa khóa nên hắn đạp mạnh vào cánh cửa , đưa mắt nhìn thì thấy nó ngồi co rúm ở đằng kia khóc nức nở , hắn vội chạy lại đưa tay sờ nhẹ lên má nó , nơi còn in hẳn 5 vệt tay . Nó ngước đầu lên nhìn hắn , rồi bất ngờ ôm chặt lấy hắn mà khóc nức nở . Hắn chẳng biết gì hơn là lấy tay vỗ nhẹ vào lưng nó :
- Tớ ở đây rồi đừng sợ đừng sợ nữa _ hắn vừa nói vừa vỗ .
Nghe thấy vậy nó càng to hơn , một lúc sau hắn cõng nó ra khõi nhà xe :
- Ai đã đánh cậu???_ hắn nói mà mắt ánh lên một cách giận giữ .
- Không có gì _ nó buồn bã đáp .
- Nói đi chứ ??? _ hắn đặt nhẹ nó lên chiếc xe đạp rồi hỏi .
- Đã bảo không có gì mà _ nó nhìn hắn tức giận nói .
- Không có gì mà bị nhốt ở đó hả ???_ hắn cũng giận không kém .
- Nếu có gì thì sao ??? Chuyện đó thì có liên quan gì đến cậu _ nó nhìn hắn rồi hét thật to .
- Sao lại không liên quan , tớ là bạn cậu mà _ hắn nhìn nó nói .
- Tôi bảo cậu là bạn của tôi hồi nào nhỉ ???_nó nhìn hắn khinh bỉ nói .
Hắn nghe xong câu đó thì buồn bã leo lên xe chỡ nó về . Trên đường về chẳng ai nói với ai câu nào , ngay cả bản thân nó cũng chẵng biết vì sao nó lại giận giữ với hắn như vậy . Có lẽ vì cái ký ức ấy chăng ??? Cái ký ức vô cùng kinh khủng ấy , ký ức về người cha đã mất .
Mọi chuyện có vẻ không đơn giản , đến khi nào nó mới chấp nhận tình bạn này ??Chương 6
Hắn chở nó đến trước cửa nhà kít lại một cái chẵng nói gì , nó biết bổn phận leo xuống nhìn hắn ái ngại , còn hắn tự nhiên trở nên lạnh lùng chẵng đáp lại cái nhìn đó , quay xe lại đi . Có vẻ nãy giờ trên xe nó suy nghĩ thì thấy hơi quá đáng với hắn thì phải , nên suốt đường đi cứ muốn mở miệng nói cái gì đó , nhưng thật khó đối với nó trước đây đã không nói chuyện bây giờ mới nói tí đã chữi người ta trong khi hắn là người đã cứu nó nếu không có hắn chắc lúc này nó cũng đã cạn nước mắt trong cái nhà kho ấy mất . Nó xụ mặt bước vô nhà , bà vẫn ngồi trên chiếc bàn nhìn cái mặt nó bà đoán đã có chuyện gì chẳng lành :
- Cháu bị sao thế ???_ bà lo lắng hỏi .
- Dạ không có gì _ nó buồn bã đáp rồi tiến lại bàn ngồi cạnh bà .
- Ơ cái con bé này , nay tập tành nói dối bà đấy àk ???_ bà nhăn mặt nhìn nó nói to .
- Cháu đâu zám _ nó xụ mặt xuống nói .
- Thế nói nghe xem nào , chuyện gì ???_ bà cố gắng hỏi tiếp .
- Thì ............ Con lỡ chữi cái tên kia giờ hắn giận mất tiu rồi _ nó mếu mặt nhìn bà nói .
- Sao con lại chữi Rin ??? Kể đầu đuôi bà nghe xem nào ???_ bà nhăn mặt khó hĩu hỏi .
- Dạ hôm nay tên đó đã cứu cháu mà chẵng biết sao bực quá cháu đã chữi hắn và thế là hắn giận _ nó cố ý không nói chuyện bị đánh và bị nhốt để bà không lo .
- Cháu bị gì mà nó phải cứu ???_ bà nghiêng mặt hỏi có lẽ chẵng có chuyện gì là qua khõi cặp mắt tinh tường của bà .
- Dạ cũng không có gì nghiêm trọng bà àk . Thôi mình vào nấu cơm đi bà _ nó gượng cười rồi đứng dậy đánh sang chuyện khác .
- Ngồi xuống !!!_ Bỗng bà nạt lên làm nó giật mình ngồi xuống ngay tức khắc .
- Có nói mau không thì bảo ???_ bà nhìn nó nghiêm khắc nói .
- Dạ thì .....cái lũ không có việc gì làm tụi nó nhốt cháu trong cái phòng kho của trường _ nó xụ mặt xuống chậm rãi nói .
- CÁI GÌ !! Tụi nào dám nhốt cháu bà _ bỗng bà hét thật to lên .
- Dạ không có có gì đâu bà cháu chỉ ở trong đó tí xíu rồi tên Rin ấy tới cứu mà _ nó nuốt nược bọt cái ực hên mà nó không nói chuyện bị đánh nếu không bà làm rùm beng lên mất .
- Vậy sao cháu lại chữi người ta ??? _ bà nhăn mặt hỏi .
- Cháu cũng chẵng biết sao nữa _ nó mím môi rồi nói .
- Đúng là bó tay với cái tính khí thật thường của cháu . Tội nghiệp thằng bé cứu người mà bị người chữi chắc nó buồn lắm đây_ bà ngồi giả bộ sụt sùi thương cho hắn .
- Sao bà có vẻ thương hắn thế ???_ nó nói giọng có vẻ hơi ganh tị .
- Cháu nghĩ thử mà xem nếu cháu cứu Rin đi mà Rin chữi cháu cháu có buồn không ??_ bà chu miệng nói .
- Vậy hắn buồn thật hả bà ??_ nó ngây thơ hỏi .
- Chứ chẵng lẽ không _ bà nhăn mặt nói .
- Vậy là cháu sai hả bà ???_ nó chòm tới vẫn bộ mặt ngây thơ đó mà hỏi bà .
- Ừ chứ chẵng lẽ bà sai _ bà nói mà nhìn nó gian gian .
- Vậy giờ phải làm sao đây bà nhỉ ???_ nó nói bà với vẻ mặt hơi buồn buồn .
- Thì xin lỗi người ta chứ sao _bà đáp gọn lõn .
- Nhưng xin lỗi bằng cách nào ???_ nó vẫn cái giọng điệu ngây thơ mà hỏi .
- Sao bà biết được đó là chuyện của cháu mà _ bà nói rồi quay lưng đi vào bếp .
- Hiz bà này ............_ để lại nó ngồi xụ mặt một mình . Rồi cũng bước xuống phụ bà việc bếp núc .
Trông nó vậy chứ đảm đang lắm , món gì cũng biết làm mà toàn bà dậy cho mà thôi . Hai bà cháu đang nấu thì hắn về dắt xe vô nhà , đi xuống bếp :
- Cháu chào bà ạ _ hắn xuống bếp mỉm cười chào bà .
Nghe tiếng hắn nó quay lại nhìn hắn cười tươi thế mà hắn nỡ làm lơ chả thèm nhìn nó một cái :
- Ừ cháu về rồi đấy àk !! Vào phòng tắm rồi ra ăn cơm _ bà mỉm cười hiền hậu .
- Vâng ạ _ hắn mỉm cười đáp lại rồi lạnh lùng quay lưng đi ra chẳng thèm nhòm nó đến 1 cái .
Nó nhìn theo hắn mà lòng buồn hẳn , bà cứ nhìn nó rồi tủm tỉm cười . Đến giờ ăn cả 3 người ngồi quay quanh một chiếc bàn ăn . Nó ngồi cứ nhìn hắn mãi thôi , còn hắn thì chnẳg thèm để ý cứ ngồi ăn một cách tự nhiên :
- Hy àk !! Sao không ăn cơm mà ngồi nhìn người ta thế kia _ bà lên tiếng châm chọc nó .
Làm nó đỏ mặt cúi xuống cặm cụi ăn lấy ăn để . Sau khi bữa ăn kết thúc :
- Bà đi có công chuyện tí , 2 đứa ở trông nhà nghe chưa ???_ bà thay đồ rồi ra dặn dò tụi nó .
- Khi nào bà về vậy ạ ???_ nó hỏi theo .
- Bà chưa biết , thôi lo mà ở nhà trông nhà đi cô nương _ bà nói xong thì đi một mạch .
Sau khi bà đi ngôi nhà trở nên yên ắng là thường chẳng có tiếng ai nói chuyện với nhau câu nào . Hắn thì ngồi đọc sách , còn nó thì ngồi ngay cái bàn lấy tay chóng cầm nhìn xung quanh ngôi nhà thỉnh thoảng lại liếc sang hắn như có điều gì muốn nói . Nhưng hắn thì cứ mắc nó muốn nhìn sao nhìn vẫn ngồi chăm chú đọc sách . Tiếng đồng hồ cứ kêu tí tách mãi làm nó khó chịu , cộng thêm việc hằn mặc nó thế này làm nó nổi điên lên lấy hết dũng khí đi lại chỗ hắn nằm :
- Nè cho tôi xin lỗi _ nó đứng sát bên cạnh chỗ hắn nằm đưa mắt nhìn xuống .
- Xin lỗi gì nhỉ ??_ hắn giả vờ hỏi nó mà mắt vẫn mãi mê đọc sách .
- Thì chuyện lúc sáng _ nó ngồi xuống cạnh hắn nói .
- Chuyện gì ??_ hắn hỏi mà mắt vẫn gián vào cuốn sách .
- Thì chuyện tôi chữi cậu cho tôi xin lỗi _ nó buồn bã nói tiếp .
- Ơ người dưng thì cần gì phải xin lỗi nhỉ ???_ hắn hỏi như muốn chọc tức nó .
- Nè tôi đã hạ mình xin lỗi vậy mà cậu còn muốn chọc tức tôi phải không ???_cơn nộ khí lên nó nạt vào mắt hắn .
- Ai zám chọc tức bạn Hy cơ chứ ??_ hắn ngước mặt lên tỏ vẻ ngây thơ .
- Cậu...........................Đã vậy tôi chả thèm xin lỗi nữa _ nó tức đến đỏ cả mặt nói xong quay đi lại chỗ cái bàn ngồi chống cầm tức tối .
- hahahhaha_ bỗng tự nhiên hắn bật cười thật to .
- Cười gì hả ???_ nó quay lại giương đôi mắt sát khí nhìn hắn .
- Tớ chỉ muốn thữ cậu thôi giận thật àk ???_hắn tiến lại chỗ nó ngồi xuống mỉm cười nói .
- Hứ !!_ nó quay sang chỗ khác tỏ vẻ giận .
- Nhưng tại cậu trước chứ bộ ai bảo chữi người ta làm gì _ hắn mím môi nói .
- Nhưng tôi đã xin lỗi rồi mà _ nó quay sang nạt vào mặt hắn .
- Ừ thì xin lỗi vậy mình hòa nhé _ hắn tiếp tục mỉm cười nói .
- Ừ thì hòa _ nó nhìn vẻ mặt thành khẩn hắn thì xiu lòng đồng ý .
- Vậy chúng ta là bạn phải không ???_ hắn nhìn nó hỏi .
Nó im lặng chẵng nói gì mà chỉ khẽ gật nhẹ đầu . Hắn vui đến nổi nhảy tưng cả lên :
- Vui quá vui quá _ hắn vừa nhảy vừa nói .
- Làm bạn với tớ vui vậy sao ???_ nó quay sang thắc mắc hỏi hắn .
- Chứ cậu không vui hả ???_ hắn hỏi ngược lại nó .
- Ừ thì .........cũng có tí xíu _ nó nói nhỏ đủ cho hắn nghe .
Hắn nhìn nó mỉm cười vừa lúc đó bà về tới nhà :
- Có chuyện gì mà cả 2 đứa vui thế ????_ bà bước vào nhà giả vờ hỏi .
- Dạ chúng cháu vừa mới thành bạn đó bà _ hắn vui vẻ đáp .
- Ừ vậy tốt rồi _ bà mỉm cười nói .
Thế là cả nhà ngồi nói chuyện cười đùa với nhau , đến tận tối thì nó với bà lại vào phòng ngủ :
- Rin là người tốt cháu nhỉ ???_ bà nhẹ nhàng hỏi .
- Vâng tuy nhiều lúc thật đáng ghét nhưng cũng chẵng đến nổi nào bà ạ !!_ nó mỉm cười nói .
- Ừ mà thôi ngủ đi nào khuya rồi _ bà nói rồi quay mặt sang .
Còn mình nó nằm suy nghĩ vớ vẫn '' Đây là lần đầu tiên mình có bạn , cảm giác thật tuyệt . Tên đó cũng đáng yêu nữa .... Ơ sao mình lại nghĩ như vậy nhỉ . Mà thôi kệ dù gì cũng có bạn là vui rồi '' nó mỉm cười hạnh phúc rồi chiềm vào giấc ngủ một cách dễ dàng .
Một tình bạn thật sự đã bắt đầu , tình bạn giữa họ liệu có gì có thể phá tan ??Chương 7
Một ngày mới lại đến ,dấu hiệu một tình yêu cũng sắp chớm nở . Vẫn như thường ngày nó với hắn sau khi ăn sáng cùng bà thì cùng nhau tới trường trên chiếc xe đạp bé xinh ấy . Cả hai đứa vừa ngồi xuống thì cả đám con gái bu quanh chặt cứng , nó cứ tưỡng hắn sẽ lờ đi nhưng không ngờ hắn lại ngồi nói chuyện với cái đám đó một cách vui vẻ , cười cười nói nói , nó nhìn thấy mà gai cả mắt , tự nhiên khi nhìn cái cảnh này một cảm giác khó chịu len lõi vào bên trong nó , chính bản thân nó cũng chẳng hiểu tại sao mình lại như vậy , bây giờ đây nó cảm thấy hắn đáng ghét vô cùng . Chuông vào lớp cũng vang lên cái đám ấy tản ra và hắn được giải thoát thở dài mệt mõi , nó thì cứ ngồi lườm liếc hắn . Làm hắn khó chịu mà cũng khó hĩu , vì đang trong giờ học nên chẵng nói chuyện được hắn đánh hí hoáy viết một mãnh giấy với nội dung '' Nè cậu sao vậy ??? ''gữi sang cho nó , nó nhìn tờ giấy một lúc tuy bực bội nhưng cũng cầm lên đọc , đọc xong nó cầm cây viết lên viết lại , rồi quăng sang cho hắn '' Không có gì hết '' một cách bực bội . Hắn khó hĩu nhặt lên và đọc , rồi cũng lại tiếp tục gữi sang '' Chắc là có chuyện gì mà !! Nói đi '' , nó cầm tờ giấy đọc rồi vò tròn quẵng đi chỗ khác chả thèm ghi nữa , quăng xong nó quay sang liếc hắn một cái , làm hắn chả hĩu sự tình là chi . Giờ ra chơi đến hắn lại tiếp tục bị bao vây tứ phía chẵng có đường nào thoát được , nó thấy vậy khó chịu bỏ ra căn tin mua đồ ăn . Nó cầm ổ bánh mì về lớp mà khuôn mặt cứ khó chịu làm sao ấy , đi ngang phòng y tế , thấy nó cô y tế gọi vọng ra :
- Hy àk !! Vào đây em _ cô vừa vẫy tay vừa gọi nó .
41