- Đã lâu đâu , 4 tháng trước anh còn lại nhà em chơi với anh Chan mà ( cô vừa nói vừa lột vỏ chai nước suối ) .
- 4 tháng mà nhìn em người lớn ra ấy nhỉ ? ( San nói tiếp )
- Nhờ đi chơi over night đấy thôi ! Anh không đi chơi over night hay gì mà không biết điều đó ? ( Nó nói với vẻ mặt bình thường , mà thật ra thì nó đang khinh khỉnh thằng ôn dịch này ý )
- Có chứ ! Nhưng dạo này hơi ít , quán bar anh hay đi đóng cửa rồi . Đi mấy quán khác thì dùng thuốc lắc mất ! Hồi đấy anh sốc thuốc một lần rồi 0
- Thế tối nay đi với em không ? Quán bar này em quen , em chơi ở đây được 6 tháng rồi . Bà chủ là mẹ của bạn em , đảm bảo không thuốc lắc , mà nếu có cũng chẳng đến nổi phải sốc thuốc
- Thế tối nay 7h anh lại nhà đón em nhé !
Thế 7h tối anh đứng dưới đi , rồi phone cho em ... em xuống dưới nhà ( Nó vừa nói vừa đưa chai nước suối lên miệng nóc ọc ọc )
- Ừ , thế cũng được ... Mà em đã quen trường mới chưa nhỉ ? ( Thằng ôn dịch chuyển chủ đề khéo léo )
- #@%@ ( Nói tàm phào , chuyện trên trời dưới đất ý . Cho phép tớ lượt qua khúc này để tránh gây nhàm chán )
Cuộc nói chuyện với San lúc đầu thì hơi tẻ nhạt , còn lúc sau thì vui hẳn ra . Thằng ôn dịch này tếu lâm với pha trò hay dễ sợ , nó cười đến nổi quăng luôn chai nước suối . Suy nghĩ một hồi nó nói :
- Trên xe ( hơi ) của anh có để mấy con thú , con mèo hay con nào đấy đáng yêu không ?
- Cứ chứ ! Em thích chúng à ? Thế thì anh để nhiều thêm cho em ( San nói với cái giọng đùa đùa )
- Thế thì phiền anh bỏ hết ra dùm em . Tối nay đến đón em mà trong xe anh có con nào là em đếch lên đâu . Nhớ đấy ! tuyệt đối đừng mang thứ gì dễ thương trên xe đấy ( Nó nói với cái giọng nghiêm túc cực kì )
- Ơ , chẳng phải con gái hay thích mấy món đó sao ? ( San được 1 phen trố mắt ngạc nhiên nữa ).
- Đối với bọn nó là thế , nhưng với em thì không . Mà làm gì anh hỏi nhiều thế ? ( Nó bắt đầu thấy bực bội khi có người săm soi nó )
- Em đúng là lạ thật đấy ! Lần đầu tiên anh thấy đứa con gái lạ như em . Biết em từ nhỏ mà chẳng biết em lạ lùng đến thế ... ( San nói chậm rãi )
Chap 3 :Mọi chiện là hậu quả của cô.............
Nó không nói gì nữa , theo sau San để lên lớp . Chậc , bỗng dưng nó cảm thấy ngán học . Dù gì cũng bị lộ rồi , ăn tán cũng quen rồi thì dại gì mang kính , tết tóc , ngồi đủ tiết trong lớp với mặc cái váy dài hơn đầu gối kia nữa . Nó quyết định cúp tiết , nó quay sang nói với ông San :
- Em không học tiết này nữa . Lý do gì thì anh bịa đại ra cũng đc , xong tiết cuối phiền anh mang cặp da em xuống phòng y tế dùm .
Ông San chưa kịp phản ứng gì nó nó đã quay người đi đến phòng y tế rồi ( Bà này trơ trẽn thật á)
Trong lớp 11V , bàn cuối của Hải Đăng 0 :
Hắn ngồi trong lớp , chân gác lên bàn , tích cực suy nghĩ về cách trả thù nó . Hắn sẽ hành hạ nó ... nhất định phải xem bộ mặt thảm thương của nó , rồi lúc nhìn thấy hắn sẽ cười hả hê - Hắn mường tượng . Hắn chợt nảy ra sáng kiến , hắn bỏ chân xuống rồi khìu ông Chan :
- Mày biết con đấy nó sợ cái gì nhất không ?
-Con đấy thì nó mà sợ cái gìCả rắn nó còn bắt tay không , rồi nó bảo osin chặt làm tám khúc cho nó chơi .( Vừa nói ông Chan vừa hồi tưởng lại cái cảnh đó , ông cười như điên)
Hắn thấy cái cảnh này quen quen nhưng chẳng cần nhớ để làm gì ( Cái này không hiểu thì đọc tiếp mấy chap sau để hiểu) . Hắn nói tiếp với ông Chan :
- Thế thì tao phải dùng biện pháp mạnh với nhỏ đó rồi !
Ông Chan nhăn mặt :
- Tuy là tao ghét nó , mày muốn làm gì thì làm nó ... tao không quan tâm . Nhưng tuyệt đối không được làm nó khóc , nó mà khóc vì đầu mày bay với tao
Hắn trố mắt ếch ra ngơ ngáo , rồi hỏi :
- Khóc thì đã sao ? Con gái khóc là chuyện thường tình mà 0
- Nó khác với mấy đứa con gái tầm thường đó . Từ hôm sinh nhật 5 tuổi tới lớn nó chỉ khóc một lần duy nhất ... ( Hình như ổng vừa nhớ ra điều gì , rồi nói tiếp với hắn ) Mẹ kiếp , sao tao nói nhiều thế này ... .
Hắn nhìn ông Chan , biết là có moi thêm gì cũng vô ích . Hắn đứng dậy hỏi ông Chan :
- Mày xuống phòng y tế cúp tiết này không ?
- Không đi , ở đây ngắm gái xinh 0
Rồi hắn đi xuống dưới một mình , giáo viên cũng chẳng nói gì cứ thể mặc cho hắn đi mà không xin xỏ một tiếng nào . Trên đường đi xuống phòng y tế , đi ngang lớp nào hắn cũng được đám con gái nhìn . Có một số lớp , đám con gái khích quá còn nhảy ào ra cửa sổ để kêu la tên hắn . 0 và Yun ( nó ) ) .
( Mà tớ nói sơ sơ về quy tắc cặp bồ của hắn nhớ . Hắn cực kì thích lăng nhăng nên ai đề nghị xin làm quen ( nếu hắn thấy vừa ý ) đều ok . Còn không vừa ý thì sẽ lạnh lùng từ chối với lý do là không đủ tiêu chuẩn của hắn . Thời gian cặp bồ của hắn trên quy tắc là 5 ngày đổi 1 em , những đứa cứng đầu không chịu chia tay hắn sẽ đẩy sang cho mấy thằng bạn trong đội bóng rổ xử lý , muốn làm gì cũng được ... hắn không quan tâm ) .
Phòng y tế trường Nights :
Nó nằm trên giường trắng ở phòng y tế lim dim . Mới đầu vào phòng y tế thì chẳng thấy ai , nó nhìn quanh rồi đi 1 mạch đến căn phòng chứa giường bệnh . Nó vén lớp màng màu trắng rồi nhảy phịch lên giường ngủ .
Phòng y tế trường này rộng , thoáng lại đầy đủ máy móc hiện đại và ánh sáng . Vừa bước vào phòng sẽ thấy bàn làm việc của cô y tế , đi tiếp có 2 căn phòng . Một phòng là kho thuốc và 1 phòng là phòng bệnh . Phòng bệnh gồm nhiều giường bệnh xếp gần nhau ( tất nhiên là cách nhau ít nhất 1m ) và được bao quanh bởi rèm màu trắng
Đang lim dim ngủ , nghe tiếng lục cục mở cửa phòng bệnh . Nó ngồi dậy và nhìn xem là kẻ nào . " Kẻ đó " vén tấm rèm trắng bước vào ... thì giật mình , đúng là " oan gia ngỏ hẹp " ... " hai kẻ không đội trời chung " lại gặp nhau ( Bây giờ các cậu biết " kẻ đó " là ai rồi hén , là hắn chứ ai ) . Hắn nhìn nó rồi nhíu mày nói :
- Tưởng ai đang nằm đấy , thì ra vịt bầu đang ấp trứng ( Hắn nhấn mạnh chữ vịt bầu đang ấp trứng nhé ! ) ( Ông này châm biếm người ta vừa vừa thôi )
Nó nhìn rồi nhếch răng cười khinh :
- Thế mà có con gấu lắm lông nhìn con vịt bầu đang ấp trứn đấy !
Hắn tức giận bước lại gần nó ( lúc này nó đang ngồi trên giường nhớ ) , xô nó xuống giường ... hắn leo lên người nó Đừngnghĩlàcảnhnóngnhé,oanchot . Do bất ngờ , nó chưa kịp giữ thăng bằng , đã nằm bẹp dí ở trên giường . Hắn kề mặt mình sát mặt nó :
- Sợ không nào con vịt bầu xấu xí ( Ông này đùa hơi quá ! )
Nhưng sự thật không như dự đoán , nó mở mắt trao tráo nhìn hắn . Kế hoạch đổ vỡ , quê không thể nào chịu được , hắn bèn nói một câu lật ngược tình thế :
- Hoá ra là quen rồi ! Play girl có khác ấy nhỉ ?
Nó nghe được câu nói này , nếu bạn bè nói thì không sao ,nhưng người nói câu này lại là hắn . Nó cảm thấy mình bị khinh bỉ và xúc phạm không khác nào một con phò Chot . Nó giơ tay lên đấm thẳng vào bụng hắn ( bà này thích đánh vào bụng ế nhể ) . Đau điếng , hắn la choai choai ,ôm bụng , nhảy xuống giường và lẩm bẩm chửi vài câu nói tục . Rồi nó nói :
- Gấu lắm lông thì con nào mà thèm , cho còn sợ nhỡ lông rụng thì làm sao quét sạch nhà ấy chứ ( Bà này cũng chẳng vừa gì )
Hắn điên tiết lên , xông vào móc họng nắm tóc nó . Nó cũng chẳng vừa , vừa móc họng vừa đạp liên hồi vào bụng hắn .( Con lại 2 ông bà , đánh nhau mà cứ như con nít thế ) Thế là chiến tranh giữa anh chàng play boy và cô nàng play girl bắt đầu . Đánh nhau một hồi hai đứa đuối sức , thở hổn hển , xem vậy chứ ai cũng còn ý chí " đánh bại kẻ thù " . Tóc nó thì rối tung , quần áo lếch thếch , mặt có vết xước và tay chân thì có vài vết bầm tim tím . Còn hắn , đầu tóc hẳn cũng rối tung , miệng hắn chảy máu , đôi bông tai đeo bên phải bị nó giật mạnh ra đau điếng ( hên là không chảy máu ) , tay chân hắn cũng có vết bầm do nó đạp liên hồi vào .
Hơi đau , nó với hắn đứng dậy lấy dụng cụ sơ cứu . Hai người tự ai lo thân người nấy . Một hồi sau , không hẹn mà nói :
- Mọi chuyện là do cô/anh gây ra .
Lườm nhau , họ lại nói cùng lúc :
- Đừng có mà nhại theo tôi .
Rồi lại cùng lúc một lần nữa :
- Mọi chuyện là hậu quả của cô/anh . Đừng có mà đổi thừa cho tôi !
Máu điên nổi lên , hai người lại xong vào đánh nhau tiếp . Mặc kệ vết thương vừa rồi , họ lao vào đánh nhau " bán sống bán chết " ... ( Chết thì không biết đâu đấy )
Chap 4: Quá khứ.....................
Phòng bệnh y tế : Có hai người thù nhau đang ...
Đánh nhau một hồi cũng mệt mỏi ... tay chân nó rụng rời . Lần đầu tiên đánh nhau mà nó lại cảm thấy thế , ý chí muốn đánh tên khùng này vẫn còn đó ... có khi còn mãnh liệt hơn ấy chứ nhưng sức khoẻ không cho phép . Nó thở hổn hển nhìn " thằng con trai đáng ghét " đang ngồi ở cái giường cạnh bên nhìn nó thò lõ ( Tàn trận rồi nên mỗi người một giường lấy lại sức ấy mờ ) , nó ước gì mình được cắt trụi cái quả đầu vuốt keo của hắn . Nó vừa nhìn vừa nhăn mặt khó chịu , mặt đỏ gay lên tức giận . " Tức chết được , tức quá đi mất ! Bà mẹ thằng khùng này mạnh như trâu . Biết mình là con gái vẫn không nhẹ tay một tí . Bố láo nó , mình mà lấy lại sức trước nó mình đánh nó lòi phèo " - Nó nghĩ trong cơn thịnh nộ ( Lạy bà Yun , bà hổ báo thế thằng nào dám yêu ) .
......
Còn hắn , hắn cũng đang thở hổn hển . Hắn nhìn con điên đầu tóc bù xù vừa đánh hắn , ức đến nổi máu muốn lên tới não . Hắn càng ngày càng thấy ghét nó thêm , hắn chẳng ưa gì mấy con gái ngang ngạnh như nó . Hắn chỉ thích mấy đứa con gái nào chìu ý mình , xinh đẹp và dịu dàng ( Con trai thằng nào cũng thế , rõ chán ) . Thở đều đều , cơn giận được giải toả phần nào . Hắn nghĩ ngợi : " Con này mình phải dạy cho nó bài học , con gái gì mà như bà chằn ... mai mốt mướn mình cũng chả dám yêu đương gì với nó . Mà nó mạnh thật , mình đánh nó bao nhiêu nó trả lại bấy nhiêu ... Đau rên người . Mai phải trả thù thôi ! "
Rồi hắn với nó lấy lại sức hẳn , nhìn nhau với ánh mắt loé lửa ( có khi ra điện cũng không chừng ) . Không hẹn mà lại nói chung một lúc lần nữa :
- Đồ dở hơi thích đánh người
Hai người nhíu mài lại ( Chắc lại " lên máu " rồi đây ) , nó nói :
- Đồ gấu lắm lông , đen hôi thích nhại lại lời người khác .
Hắn đớp ngay :
- Con vịt bầu thích cạp mỏ của người khác mà nói thì đừng có mà noí ai .
- Anh ... anh ... Tức chết đi mà ( Nó thể hiện rõ cái giọng tức giận ra )
Hắn hài lòng vì lần đầu tiên mình thắng được nó ( Để ý lại thì toàn hắn gây sự trước , còn Yun chỉ đáp lại nên Yun thắng hoài là chắc rồi ! ). Hắn lại nói với cái giọng " chả thèm quan tâm " :
- Tôi không có hơi đâu mà cải nhau với loại người như cô !
- Ừ , thế đi ! Khỏi nghe lùng bùng lỗ tai
Rồi hai người lăn đùng ra giường của mình mà nằm . Hắn móc trong túi quần ra cái ipod đen rồi bấm nhạc nghe , còn nó thì nằm đó ... chán nản . Rồi nó lại quay sang kiếm chuyện với hắn :
- Anh cứ nghe nhạc hoài không biết chán à ? Hơ , tôi lạy trời hôm nào anh điếc luôn đi để khỏi kênh nữa
Hắn đang nghe nhạc nên tiếng nhạc át hẳn 90% tiếng nói của nó , hắn chỉ nghe lí nhí lí nhí . Theo phản xạ , hắn hỏi :
- Nói cái gì ?
Nó đâm chọt tiếp :
- Tưởng anh chỉ lắm lông thôi chứ ! Tôi đâu ngờ anh lại thêm tật điếc tai nữa chứ
Hắn hầm hừ , đi qua giường của nó . Đưa cái mặt bực bội của mình lại sát mặt nó , nói :
- Cô thích đâm chọt tôi thế à ? Im dùm cho tôi nghe nhạc .
- Tôi chán không có gì làm . Hồi nãy đang ngủ bị anh đánh thức rồi còn gì 0
- Tôi chán cô quá , nằm xích qua coi ( Hắn nói với cái giọng bắt buộc )
Nó ngạc nhiên nhìn hắn . " Hắn kêu nó nằm xích qua làm gì ... đừng nói là cho hắn nằm đấy nhá " - nó nghĩ ( Bà này ngây thơ dã man , không nằm chứ chẳng nhẽ ... đứng ) . Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của nó , hắn nói lằng nhằng thêm :
- Nhanh lên coi
- Anh điên à ??????
Tuy nói thế nhưng nó vẫn nhích qua theo lời hắn , chính nó cũng không biết tại sao mình lại làm theo lời hắn nữa ( Đúng là cái lời nói với cái hành động nó cứ " kị " nhau ý nhỉ , rõ là con gái ) . Đúng như nó nghĩ , hắn nằm bẹp xuống bên giường còn lại , tay cầm một bên tai nghe nhét vào tai nó , rồi nói :
- Nghe đi rồi im miệng dùm tôi .
Hắn nói thế làm nó chả biết nói gì thêm , nó nằm cuộn người quay về phía lưng hắn lắng nghe bài hát hắn đang phát . Sao bài hát đó nó lại hay thế nhỉ ? Sao nó lại buồn thế nhỉ ? Sao nó giống tâm trạng của nó thế nhỉ ?
If I were a boy
I think I could understand
How it feels to love a girl
I swear I’d be a better man.
I’d listen to her
Cause I know how it hurts
When you lose the one you wanted
Cause he’s taken you for granted
And everything you had got destroyed
Tạm dịch : ( Tác giả mù tiếng anh nên dịch hơi thô nhớ )
Nếu tôi là một chàng trai
Tôi nghĩ là tôi đã hiểu
Cảm giác khi yêu một cô gái nó như thế nào ?
Tôi thề là tôi sẽ trở nên tốt hơn một người đàn ông
Tôi sẽ lắng nghe cô ấy
Bởi vì tôi biết nó đau thế nào
Khi bạn đã đánh mất một thứ bạn muốn có
Bảo anh ấy điều đó là tất nhiên
Và mọi thứ bạn có bị huỷ hoại .
Từng chữ từng lời như đánh trúng vào nỗi đau nó che giấu bao lâu nay . Nước mắt không mời lại đến , lăn dài trên má nó . Dòng kí ức cứ chảy ùa về trong nó .
Sinh nhật năm nó 5 tuổi ...
Nó từng yêu thương một người đàn ông , luôn luôn kính trọng và xem ông như thần tượng của nó . Ừ , người đó là ba nó đấy . Nó đã từng muốn mình là con trai , muốn là một người đàn ông như ba nó , một người trụ cột của gia đình , luôn yêu thương mẹ nó , làm mọi thứ mà một đứa con gái như nó không làm được . Tất cả tình cảm của nó chỉ đơn giản và ngây thơ đến thế . Nhưng ...
Rồi một hôm nó đi học về . Vừa đến nhà , nó thấy ba nó với mẹ nó đang cải nhau ( Thường thì ổng bả ít cải nhau lắm nha ) . Nó hiếu kì ... định bước vào nhà để xem có chuyện gì không như lại sợ bị đánh , bèn len lén núp sau cổng mà nhìn trộm . Ba nó mắng chửi mẹ nó rất lớn tiếng , mẹ nó thì chỉ khóc ... lâu lâu nếu thấy oan ức thì nói vài lời . Rồi không biết mẹ nó nói gì , ba nó giơ tay tán mẹ nó một cái . Nó hoảng quá chạy vội lại mẹ , nó nhìn mẹ ... 5 ngón tay in hằn lên khuôn mặt . Ba nó nhìn thấy nó lại bực bội hơn , ba nó quát lớn :
- Nếu mày là con trai , nếu mày là con trai thôi thì tao đã thương yêu mày rồi . Tao đâu cần phải nuôi cái đứa con còm nhom đó làm gì ( ý ổng nói ông Chan á , ông Chan hồi đó ốm nhom à ) , tốn tiền tốn của tao .( E hèm , lúc đó ông Chan đang đứng ở ngoài nghe lén như nó lúc mới về á . Nghe được liền tức giận bỏ đi . Đó là cái lý do mà ổng ghét nó á )
Nó vẫn không hiểu ba nó muốn nói gì , cứ rối rít lo cho mẹ . Mẹ nó khóc càng ngày càng lớn , làm nó khóc theo . Ba nó bước ra khỏi nhà . Nó nhìn mẹ , sụt sịt hỏi :
- Mẹ ơi , con làm gì sai sao mẹ
- Không , con không làm gì sai cả . Là mẹ sai , mẹ sai mới đúng .
Nó áp bàn tay lên mặt mẹ rồi nói :
- Mẹ của con không sai , mẹ của con luôn luôn đúng .
Rồi mẹ nó nhìn đứa con gái đang vụng về an ủi mình , mẹ nó tủi thân lại khóc . Hôm đó là sinh nhật kinh hoàng nhất của nó , nó đánh mất đi tình thương dành cho người cha , nó bị toát đoạt cái quyền được yêu thương . Hôm đó , làm sao nó quên được chứ nhỉ ? .
38