watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tình Yêu Tội Lỗi
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



*****

King…coong…Tôi thở dài. Trở lại với thực tại.

_Ra đây! – Tôi đi nhanh ra ngõ. Là Thế Anh. Tôi cũng phần nào có thể đoán được.

_Em về sớm vậy à?

_Vâng. Hmm…Thơm quá! Chị đang nấu món gì đấy?

_Canh cá. Lát nữa chị sẽ mang một bát qua nhà em. Thế việc chị nhờ em sao rồi?

_Hoàn tất! – cậu ấy thả người xuống ghế.

_Anh ta có hỏi gì không?

_Không nhiều.Chỉ là hỏi em có quan hệ như thế nào với chị,hỏi em có phải là “bạn trai” của chị không.

“Bạn trai” – Ha…Tưởng tượng hay thật. Ngay cả trong mơ tôi cũng chẳng dám nghĩ đến điều đó.

_Em không nói gì chứ?

_Em chỉ bảo chuyện đó không liên quan đến anh ta…Mà này! Nói thật đi,chị với gã đó có chuyện gì thế? Chị bắt em đi cả quãng đường dài chỉ để trả cho anh ta mấy cái khăn tay thôi à?

_”Nhờ vả”,không phải “bắt buộc”. Chị với hắn không có bất kì can hệ nào hết! Chị bị ướt – Tôi cố che giấu cái sự thật là tôi đã khóc. – Anh ta cho chị mượn khăn.

_Chỉ đơn giản thế thôi?

_Ừ.

15 giây im lặng…

_Chị Thu!

_Hả? Gì?

_Chị còn nhớ giao ước của chúng ta chứ?

Tôi giật mình. Chẳng lẽ cậu ấy đã biết điều gì rồi?

_Ờ…Ừm…

Đột nhiên cậu ấy xoa đầu tôi.

_Được rồi. – Thế Anh khẽ mỉm cười. – Em tin chị.

Bất giác tôi lại thấy có lỗi.

_Thôi muộn rồi,em về đây.

_Ừ. – Tôi lật đật đưa cậu ấy ra ngõ rồi đóng cửa. Tôi vẫn còn nhìn theo cho đến khi bóng cậu ấy khuất sau cánh cổng màu xanh lam…

*****

Tôi nhìn ngắm những bức tranh.Bức này Thế Anh đang cười,bức này cậu ấy đang suy tư. Còn bức này cậu ấy đang nghịch ngợm rung những tán lá đầy nước rơi xuống đầu tôi…Từ nhỏ,cả hai chúng tôi đều thích vẽ. Và người mẫu của tôi,luôn là cậu ấy. Khi cậu ấy vui,khi cậu ấy buồn,khi cậu ấy nghiêm túc,khi cậu ấy nghịch ngợm… Tất cả những biểu hiện ấy đều cuốn hút tôi, đều khiến tôi có cảm giác “muốn vẽ”. Từ những bức vẽ ngây ngô đầu tiên,không giống mẫu tẹo nào,đến những bức vẽ hoàn chỉnh…Tôi đều cất giữ chúng cẩn thận, “kho báu” quí giá của tôi…

Giao ước của chúng tôi,đó là khi tôi học lớp 3,còn cậu ấy lớp 5. Trên đường đi học về,tôi bị một đám học sinh lớp trên đẩy ngã. Chúng nói là Thế Anh “nợ” chúng. Thật ra tôi biết,bọn chúng đánh không lại cậu ấy nên mới trút giận sang tôi. Nhưng tôi đã không nói với Thế Anh,tôi sợ cậu ấy sẽ lại đi đánh nhau, tôi sợ cậu ấy lại bị thương. Cả 3 ngày,tôi đều nói với cậu ấy là tôi bị ngã. Cuối cùng cậu ấy cũng biết. Nhưng trái với suy nghĩ của tôi,Thế Anh đã đến chỗ bọn nhóc kia,để mặc cho chúng đánh,với điều kiện chúng không bao giờ được đụng đến tôi…Tôi gần như đã khóc ngất khi trông thấy cậu ấy. Vậy mà cậu ấy vẫn an ủi tôi. Cậu ấy nói cậu ấy không sao. Cậu ấy nói cho dù chuyện gì xảy ra,cậu ấy sẽ luôn bảo vệ tôi…Có lẽ từ lúc đó, tôi đã bắt đầu yêu cậu ấy mất rồi…

Thế Anh phải nằm viện một tháng. Bác sĩ nói cũng may chỉ là vết thương ngoài da,không ảnh hưởng đến xương,nhưng cũng cần cậu ấy nằm lại viện để theo dõi. Còn những đứa kia đều đã bị kỉ luật. Cậu tôi cũng không mắng Thế Anh,điều đó làm tôi bớt ăn năn hơn một chút.

Sau chuyện đó,cậu ấy bắt tôi phải hứa sau này sẽ không giấu cậu ấy bất kì điều gì nữa. Chúng tôi đã ngoắc tay với nhau,sẽ không tồn tại bí mật nào giữa hai đứa. Dù chỉ là lời hứa trẻ con, Thế Anh và tôi vẫn luôn thực hiện giao ước đều đặn như đó là điều hiển nhiên.

Song tôi đã không giữ lời. Tôi đã giấu cậu ấy một bí mật.Nó làm tôi có cảm giác như tôi đang phản bội cậu ấy… Nhưng cho dù có khổ sở hơn nữa,tôi vẫn có thể chịu đựng được,cho dù khó khăn hơn nữa,tôi vẫn có thể vượt qua được,chỉ cần cậu ấy đừng khinh ghét tôi.

Có những bí mật khi nói ra người ta sẽ thấy thanh thản,nhẹ nhõm,nhưng cũng có những bí mật nếu bị phát hiện thì sẽ là tai hoạ. Thứ tình cảm điên rồ này, một khi bị phát giác có thể phá huỷ toàn bộ cuộc sống của tôi ,phá huỷ toàn bộ tình cảm của những người thân dành cho tôi. Nhưng điều tôi lo sợ nhất,tôi sợ cậu ấy sẽ xa lánh tôi,đó mới là hình phạt tàn khốc hơn bất kì thứ hình phạt nào. Nếu cứ như hiện giờ,ít nhất, chúng tôi vẫn còn là bạn, và, “chị em họ”.

Phần 9: Nhật Minh

Nếu bạn học trường ĐH Mĩ thuật K
Nếu một ngày đẹp trời,như sáng nay chẳng hạn,bạn đi qua sân trường
Và nếu bạn nghe thấy một tiếng hét kinh hoàng.
ÁAAAAA…..
Đừng nghi ngờ gì nữa, người đó chính là tôi.
Trời ơi…Chúa ơi…Thượng đế ơi…Ngọc hoàng đại đế ơi…
Đến bây giờ tôi mới hiểu thế nào là “oan gia ngõ hẹp”.
Kẻ đã nhìn thấy tôi lúc tôi không muốn bị nhìn thấy nhất.
Kẻ đã “hại” tôi mất gần một tuần nhuận bút của báo H2T.
Hắn – đang đứng trước mặt tôi,cười nham nhở.
_Chào em, anh là Nhật Minh.
****
Tua lại 2 ngày trước…
_Hiện giờ đang thiếu sinh viên tình nguyện cho chương trình “thắp sáng niềm tin”,lớp ta có ai tình nguyện tham gia không?
Im ắng,im ắng…
_Nếu không ai tình nguyện thì tớ buộc phải chỉ định vậy. – Lớp trưởng Thu Hà quét mắt khắp lớp một lượt,rồi chợt dừng lại ở…tôi. – Hoài thu !!
_Lớp trưởng,tha tớ đi…
_Không được! Lần nào cậu cũng trốn tránh cả. Làm sinh viên tình nguyện là một hành động cao cả,là vinh dự lớn lao của tất cả sinh viên chúng ta. Thanh niên trẻ tuổi phải tràn đấy nhiệt huyết và nhiệt thành cống hiến chứ! Sao có thể cứ rụt đầu mãi một chỗ được!
_Nhưng cậu bắt ép như vậy có còn là “tình nguyện” không?
__Ờ thì…Thu này… – Đột nhiên lớp trưởng hạ giọng – Cậu có biết là chương trình này nhằm quyên góp cho cô nhi viện Bình Minh không? Bọn trẻ ở đó tội nghiệp lắm, không đủ ăn, không đủ mặc, còn không được đi học nữa… Cậu nỡ lòng nào thấy thế mà không giúp?
_… – Tôi lưỡng lự. Thật ra không phải là tôi không muốn đi,chỉ vì tôi biết Thế Anh cũng là sinh viên tình nguyện,nhất định lần này cậu ấy cũng có tham gia.
_Đi mà…Bọn nhóc đó dễ thương lắm,lại tội nghiệp nữa…Nhé! Đi nhé!
_Ừm…Được rồi. – Cũng không chắc là sẽ gặp cậu ấy,hội trường lớn thế cơ mà.
_Hura! Hay quá! – Ặc…Sao tôi có cảm giác như mình vừa bị lừa vậy nhỉ? – Phong,Vũ,Lan,Tuấn,thêm các cậu nữa nhớ! Được rồi. Kết thúc họp lớp.
Một lát sau..
_Thu à,đến lúc đó nhân tiện…cậu giới thiệu mình với anh Thế Anh nhé! – Hừ. Ra đây mới là mục đích chính. Đúng là tôi bị lừa mà! Tôi ghét…Tôi hận…Tại sao cậu ấy lại đào hoa thế chứ?
****
Hôm nay đúng là ngày đại xui xẻo của tôi. Vì không những tôi bị lừa,gặp lại kẻ phiền phức,lại còn phải trông thấy Thế Anh với Phượng Ngân nữa. Còn cái tên đáng ghét kia,cứ 15 phút lại quay sang đây quảng cáo PS ( chắc ai cũng biết nhỉ,quảng cáo kem đánh răng dĩ nhiên phải khoe răng ra rồi.)
_Thu này,anh Nhật Minh…hình như để ý cậu đấy.
_Đừng nói nhảm.
_Thật mà! Mà cậu may mắn thật đấy. Anh ấy vừa đẹp trai, lại học giỏi, nghe nói nhà anh ấy cũng giàu lắm.
_Nếu cậu thích thì cứ tự nhiên, phần cậu đấy.
_Ầy…Mình không dám trèo cao thế đâu. Với lại mình chỉ có anh Thế Anh thôi,hi hi…Nhưng mà…- Thu Hà cau mày – Tại sao Phượng Ngân cứ bám lấy anh ấy thế? Cứ tưởng là hoa khôi thì ai cũng phải chú ý đến cô ta chắc?
Tôi nắm chặt tay. Tại sao đã không muốn nghĩ đến mà cứ nhắc lại trước mặt tôi ?
_Này,2 cô nương,làm việc đi,đến đây để tán dóc đấy à? – Phong nói.
_Hừ! Mới nói có một,hai câu thôi mà,cậu có cần làm ầm lên thế không?
_Cái gì chứ? Cậu bảo ai làm ầm?
_Con trai mà lắm điều!
_Con gái mà như quạ mổ.
…w x y z …..
_Thôi! Stop !!! – Tôi can ngăn. Hai người này mà cãi nhau thì đến tối cũng chẳng xong – Các cậu giải tán thôi,làm việc chính đi.
_Hừ !
_Hứ !

Tôi thở dài. Đúng là oan gia . Nhưng cũng tốt. Cứ nhộn nhạo thế này lại bớt cho tôi phải suy nghĩ linh tinh…

Phần 10: Kì quái
Công việc buổi sáng cũng không vất vả lắm. Chỉ là chuẩn bị trang thiết bị, dọn dẹp, trang hoàng sân khấu, hội trường cho buổi biểu diễn. Đến trưa,khuôn mặt ai cũng lấm tấm mồ hôi.
Tôi ngồi nghỉ ở bồn cây,quạt quạt quyển vở cho đỡ nóng. Dự báo thời tiết nói hôm nay 34 độ C . Hic. Đúng là lò hấp mà.
_Em uống cái này đi.
Tôi ngẩng đầu lên. Nhật Minh mỉm cười,đưa chai nước mát về phía tôi. Tôi còn chưa kịp từ chối thì…
_Chị Thu! – Hả? Lại là Thế Anh.
_Là cậu à?/ Là anh à? – Cả hai cùng đồng thanh.
Nhật Minh nở nụ cười rộng miệng.
_Thì ra cậu là em họ cô ấy à? Chào cậu,tôi là Nhật Minh.
Thế Anh không để ý đến anh ta,quay sang tôi.
_Chị chắc là đói rồi,đi ăn cơm thôi.
_Uống nước trước đã. Cô ấy đang nóng. – Nhật Minh lại đưa chai nước vào tay tôi. Khoan…Hình như có gì đó không ổn lắm.
_Không cần. Ở quán ăn cũng có thể gọi đồ uống. – Cậu ấy gạt tay anh ta ra,kéo tôi đứng dậy.
_Khoan đã! Cậu còn chưa có hỏi cô ấy. – Anh ta lại kéo tay còn lại của tôi.
Éc! Tôi đang ở trong tình trạng gì thế này? Kéo co à?
_Anh Thế Anh !? – Phượng Ngân.
_Anh Nhật Minh !? – Một ai đó.
_Thu !? – Hà và Phong.
Bỗng chốc mọi người đều nhìn về phía chúng tôi. Tôi có cảm giác như tất cả máu nóng đang bốc lên đầu mình.
_Bỏ tay chị ấy ra.
_Tại sao?
Cái…cái…cái gì? Hình như sự tồn tại của tôi đã bị lãng quên thì phải. Mà đám đông hiếu kì dường như cũng càng ngày càng chú ý về bên này hơn. Không thể chịu nổi nữa rồi !
_Ngừng !!!- Tôi gắt lên. – Cả hai bỏ tay ra…Được rồi,anh đưa nước đây. – Tôi lấy chai nước từ tay Nhật Minh,mở nắp tu từng ngụm lớn rồi đưa lại cho anh ta. – Xong rồi,cảm ơn anh. Thế Anh,chúng ta đi ăn cơm.
Tôi phăm phăm đi trước. Được một đoạn,tôi bỗng thấy kì quái. Quay đầu lại,tất cả đang mắt tròn mắt dẹt nhìn tôi.
_Sao thế? Mọi người không thấy đói à? Chiều nay công việc vẫn còn nhiều lắm,không ăn gì là không đủ sức đâu.
Cuối cùng thì đám đông cũng lục tục rời đi.
****
Sáu người chúng tôi cùng ngồi chung một bàn. Thế Anh,Nhật Minh,Phượng Ngân,Phong,Hà và tôi.
Nhưng không khí quái dị bao trùm vẫn không hề giảm tí nào !
Tất cả đều cố tập trung vào bữa ăn. Ngoài tôi,Nhật Minh và Thế Anh,3 người còn lại đều trong trạng thái có thắc mắc mà không dám hỏi. Tôi còn cảm thấy giữa anh ta và cậu ấy thỉnh thoảng còn có
điện từ trường xẹt qua xẹt lại nữa. Trời đang nóng gay gắt mà mồ hôi lạnh của tôi lại cứ đổ dồn. Thật chẳng hiểu tại sao. Mà hình như tôi nghe ở đâu đó nếu lúc ăn, tâm trạng không tốt thì rất hại dạ dày. Nhưng cứ như thế này,tôi chắc không chỉ đau dạ dày mà còn đau tim quá.
_Tôi ăn xong rồi.
_Chị mới ăn có thế mà được à? – Hừ. Nhờ “phúc” của ai chứ? Giờ thì đến cả cơm tôi cũng chẳng nuốt nổi. Chỉ muốn mau chóng thoát ra thôi !!!
_Đúng đấy. Em ăn thêm thịt kho tàu đi. – Anh ta gắp mấy miếng bỏ vào bát tôi.
_Cả rau xào nữa. Ăn nhiều thịt quá cũng không tốt. – Lại đến cậu ấy cho rau vào bát tôi.
_Hừ,ăn thêm chả này.
_Đậu kho này.
…..
Khoé môi tôi giật giật. Cái bát của tôi thì ngày càng cao lên. Những người còn lại và tôi hình như đều bị lãng quên bởi “trận chiến nhồi thức ăn”. Nhưng mà… Ặc. Thôi chết! Tôi nhìn Phượng Ngân và Thu Hà. Sắc mặt họ tối thui. AAAaa…..Thế Anh! Nhật Minh! Hai tên ngốc!!!
…..
Bữa ăn khó nuốt nhất từ trước đến giờ,bắt đầu với không khí kì quái, và kết thúc bằng việc tôi bị bội thực. T.T

Phần 11: Họ ghét nhau !?
Buổi chiều,tranh thủ lúc rảnh rỗi,Hà thu kéo tôi ra một góc.
_Này, anh Thế Anh với anh Nhật Minh có chuyện gì thế?
_Tớ không biết. – Tôi còn không biết phải hỏi ai đây.
_Nhìn biểu hiện của họ như thế…Nếu không biết anh Thế Anh là em họ cậu,chắc tớ sẽ nghĩ anh ấy đang…ghen.
_Ha ha ha ha…ha…ha… – Tôi nghiêm mặt. – Cấm cậu nói lung tung.
_Haizz…Mà chuyện này làm sao có thể chứ! Nhưng mà…Tớ có thể chắc chắn một điều là,họ không ưa nhau.
Họ ghét nhau ư? Còn nữa,Thế Anh…ghen !? Không thể nào. Tôi lắc lắc đầu thật mạnh. Lại nghĩ đi đâu rồi. Cậu ấy có cảm tình với Phượng Ngân cơ mà. Với lại…chúng tôi…
_Cậu không sao chứ? Mà cậu cũng tội nghiệp thật. Tình yêu,tình thân…Biết lựa chọn bên nào…ai…Chẹp chẹp… – Cốp!! – Oái! sao cậu đánh tớ?
_Bớt nói nhảm đi. – Thật là…Chắc độ này cậu ta uống quá nhiều Fristy rồi.
****
Cuối cùng,sau tất cả đống rắc rối + lộn xộn cùng vất vả buổi sáng,tôi cũng được đền đáp.
Nhìn những đứa nhỏ dễ thương,ánh mắt rạng ngời mặc lễ phục trên sân khấu,tự nhiên tôi thấy thật ấm áp và bình yên…
_Bọn trẻ đáng yêu đúng không !?
Tôi quay sang.
_Ừ. – Cho dù tôi không thích anh ta nhưng cũng phải thừa nhận ,hôm nay anh ta là một trong những người tích cực nhất.

_Gặp lại em,anh rất vui. – Ặc. Nổi da gà quá.
_Còn tôi thì không.
Anh ta bật cười.
_Ha…Em không thể nào bớt lạnh nhạt với anh hơn được à?
_Nếu anh không thích bị lạnh nhạt thì làm ơn tránh xa xa tôi một chút.
_Em…ghét anh đến thế à?
_Không. – Không phải ghét,mà là cực chán ghét. Mỗi lần gặp hắn ta đều xảy ra chuyện cả.
_Không sao. Anh sẽ làm em thay đổi. – Anh ta cười tự tin. Hừm. Làm thế nào chứ? Định tẩy não tôi chắc?
_Chị Thu !…Hừ. Sao anh lại ở đây?
_Sao tôi lại không thể ở đây?
Cái…ắc…Tôi thấy lạnh sống lưng quá.Này…Không phải họ định đánh nhau đấy chứ?
_Đừng nhìn nữa! – Bất giác tôi lại đưa tay che mắt hai người đó.
_Được thôi. Nếu em muốn. – Hắn ta cười. ( hừ. Lại cười. ) Rồi đột nhiên…Hắn nắm tay tôi rồi hôn lên đó!
Aaaa! Sao hắn dám !? Tôi vẫn còn sững sờ,chưa kịp phản ứng thì Thế Anh đã kéo tôi lại và đứng chắn phía trước.
_Anh làm cái gì đấy? – Cậu ấy thực sự rất tức giận,gân xanh trên mặt đang nổi hết cả lên. Mà không chỉ cậu ấy,cả tôi cũng đang bốc hoả đây.
_Chỉ là một cách để biểu lộ tình cảm thôi. Mà cô ấy còn chưa nói gì thì cậu có tư cách gì để nói chứ? Cũng chỉ là “em họ” thôi mà.
_Anh!!!
_Thôi bỏ đi. Thế Anh,chúng ta đi ! – Rồi tôi kéo tay cậu ấy. Nếu cứ ở lại chắc sẽ xảy ra ẩu đả quá. Không được,nếu thế công sức mọi người ngày hôm nay đổ hết xuống biển mất. Vì hắn ta? Không đáng.
Bỗng nhiên tôi khựng lại.Thế Anh không bước nữa.
_Sao thế?
_Chị đi theo em. – Nói rồi cậu ấy kéo tôi ra chỗ vòi nước rồi nhẹ nhàng rửa tay tôi.

_Tên đó không phải người tốt đâu.
_Ơ…ờ…
_Nếu so với anh ta thì Hà Vũ tốt hơn nhiều. Ít nhất anh ấy cũng yêu chị thật lòng.
_Ờ…ừm…
_Sau này chị nên tránh xa hắn ra một chút,nếu không chị sẽ bị tổn thương đấy… Mà nãy giờ chị có nghe em nói gì không thế?
_À…có…- Thật ra là không. Cậu ấy lo cho tôi sao? Vì vậy nên mới phản ứng như thế…Mà cậu ấy đang nắm tay tôi sao?
Có lẽ phải cảm ơn trời tối đã che giấu khuôn mặt giờ giống hệt quả gấc của tôi,còn phải cảm ơn tiếng nước chảy đã át đi tiếng tim tôi đang đập loạn…
_Xong rồi – Lại giống như ảo thuật,cậu ấy rút từ trong túi ra tờ khăn giấy,lại cẩn thận lau tay cho tôi.
_Để tự chị được rồi! – Tôi rụt vội tay lại.
_Chắc buổi diễn cũng sắp kết thúc rồi,chị đi xem có gì cần dọn dẹp không đây. – Xong tôi chạy đi luôn.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 50