watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Yêu Đi Để Còn Chia Tay
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Quân bị tiếng Thiên làm cho giật mình nhưng không nghĩ người vừa nói đang đối thoại với mình nên không đáp lại, cũng không đoái hoài đến việc nhìn xung quanh xem ai đang nói.

“Hướng Bắc ở đâu mà tìm ở đó?”

“Đâu biết đâu.”

Quân đã nhận ra người đó đang nói chuyện với mình.

“Vậy tìm bao giờ mới ra?”

“Thì khi nào thấy thì tức là lúc đó tìm ra.”

Quân lúc này mới quay đầu qua lại để tìm người con trai đang đối thoại với mình. Anh ta đang ngồi ngay trên băng ghế dài, cúi đầu nhìn cô.

Ban nãy ngồi trong bàn ăn cô đã không nhìn kỹ, giờ mới để ý anh ta trông khá bảnh. Từ bên dưới nhìn lên thế này, cô có thể thấy trọn vẹn cái nhìn sâu thẳm của anh ta đang chụp lên mình, đôi mắt hút hồn như đầm nước đêm đen, gương mặt cuốn hút đẹp như một tác phẩm điêu khắc, mái tóc bồng bềnh xõa vài sợi trước mắt trông rất lãng tử.

Trước vẻ đẹp mê hoặc không đền mạng thế này, ít ai có thể cưỡng lại mong muốn sở hữu. Trong khoảnh khắc đôi mắt Quân chạm vào tia nhìn của Thiên, cô có thể cảm thấy trong lòng mình vừa có một cơn động đất tàn bạo quét qua.

Nhưng cảm giác ấy vụt đến vụt đi nhanh như một cơn gió, cô nghi hoặc phải chăng cơn chấn động đó chưa hề xảy ra. Bối rối thu lại cái nhìn đặt trên mặt anh, cô nhặt một chiếc lá phong xoay xoay trong tay, mắt dồn hết sự chăm chú vào nó.

Trời đêm vô vàn tinh tú sáng rực rỡ.

Gió nhè nhẹ mang mùi hương của cỏ, của cây, của trà bay nhè nhẹ trong không gian.

Cây cối khẽ rung lên xào xạc… huyền bí…

Màn đêm bao trùm, nuốt gọn hai con người đang ngồi im lặng theo đuổi những suy nghĩ riêng.

Quân ngồi dưới cỏ, Thiên ngồi trên ghế, giữa họ là một khoảng trống.

“Tại sao lại đến đây ở?”

Trầm ngâm hồi lâu, Thiên hỏi.

“Mẹ bảo.”

Quân đặt cằm lên đầu gối, bình thản trả lời mà không nhìn Thiên.
Chiếc lá phong trong tay cô quay tít liên tục.

“Thế có thích không?”

“Chẳng biết.”Quân thành thật trả lời. Khái niệm thích và ghét đã sớm mục nát trong cô, mọi cảm xúc đều bị mài mòn đến chai sạn. Giờ đây với cô không gì là quá quan trọng.

Thiên lại chau mày, cố nhìn rõ hơn gương mặt Quân trong bóng tối. Anh muốn biết cô đang nghĩ gì, nhưng đáp lại sự dò xét của anh chỉ là gương mặt hiện ra loang lổ sáng tối, không cách nào nắm bắt được biểu cảm.

Mới vài phút trước anh còn cảm thấy mình có thể chạm vào nơi sâu nhất trong tâm hồn cô thì giờ đây cô đối với anh xa xôi lạ lẫm đến mức anh không hình dung được trong cái đầu nhỏ bé kia đang diễn ra điều gì. Thoạt nhìn cảm giác như cô trong hoàn toàn trống rỗng, nhưng thực chất những gì anh đang thấy chỉ là điều cô muốn cho anh thấy.

Cả hai đã im lặng rất lâu cho đến khi hai tiếng “dinh, dinh” lần lượt vang lên từ túi quần Quân kết thúc dòng suy nghĩ của Thiên.

Đọc xong tin nhắn, Quân đứng bật dậy rồi đi khỏi, không buồn chào Thiên một câu.

“Đi đâu đấy?”

Thiên vẫn ngồi trên ghế hỏi với theo. Từ đâu đó trong lòng, anh muốn duy trì cuộc nói chuyện với Quân lâu hơn. Anh muốn hiểu hơn về cô gái kì lạ này.

“Đi chơi.”

“Với ai?”

Thiên buột miệng.

“Trai.”

Quân trả lời rành rọt rồi xải bước vào trong nhà.

Không lâu sau, con đường nhựa trong khoảng sân nhà họ Trần sáng rực lên bới ánh đèn xe. Quân rời khỏi nhà không chút mảy may quan tâm ánh mắt phức tạp của Thiên đang dõi theo đèn đuôi xe mình.

Não của một người chỉ mất hai mươi phút để quyết định có quý mến một người hay không. Và não Thiên vừa có một quyết định khiến anh băn khoăn nhiều hơn vui mừng.Đường Nguyễn Văn Cừ phường Lộc Phát có một đoạn khoảng gần 500m được giang hồ xưng tụng là “khu nửa cây số ăn chơi”. Là nơi quy tụ dân máu mặt của Lộc Phát. Đám đua xe chạy qua khu này tuyệt đối không bao giờ dám nẹt bô hay phóng nhanh, ngay cả còi cũng không dám nhấn. Đám thanh niên từ khu khác đi bộ qua luôn nhấc chân thật cao vì nghe đồn các anh chị khu này cực ghét những đứa bước đi mang theo tiếng “xoẹt xoẹt”.

Nằm ở vị trí trung tâm của khu nửa cây số ăn chơi, đối diện với tiệm phay tiện Quang Huy là quán cà phê nơi Quân và những người bạn của mình thường tập trung. Cứ bảy giờ tối, người ta sẽ thấy tất cả các nhân vật nổi cộm có tiếng tăm tại Lộc Phát tập trung tại đây.

Quân thong thả chạy xe đến quán cà phê nằm ở trung tâm nửa cây số ăn chơi đã thấy “đội nhà” có mặt đầy đủ. Tất cả đang cắm cúi vào bàn cờ tướng.

“Chạy Xe đi kìa!”

Quân vừa kéo ghế ngồi vừa nói.

Mọi người đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn cô rồi nhanh chóng chuyển ánh mắt xuống bàn cờ.

Diệu đã nhìn thấy nước đi của đối phương, lập tức chạy Xe theo lời Quân trước khi bị Pháo bắt.

Hiếu thấy vậy liền liếc Quân một cái rõ sắc. Cô mà đến muộn chút nữa thì nước cờ của anh đã không bị phá.

“Bên đó thế nào?”

Bảo vẫn đang chăm chú xem Hiếu và Diệu đánh cờ, miệng mấp máy hỏi.

“Ổn!”

Dù câu hỏi của Bảo không chỉ rõ là hướng về ai nhưng Quân cũng thừa biết là anh đang hỏi mình.

“Con trai nhà đó đẹp không?”

Huy cầm li cà phê sữa từ dưới nhà lên đưa cho Quân, kéo luôn một chiếc ghế chen vào ngồi giữa cô và Thành.

“Đẹp thôi rồi!”

“Còn đợi gì nữa.”

Thành nhướn đều hai bên lông mày, nhìn Quân đầy hàm ý.

“Trai cũng chỉ là trai thôi mà.”

Quân nhún vai.

Thế là việc cô được mẹ đưa đến ở cùng nhà với một anh chàng đẹp trai đã được cả nhóm biết đến. Còn đẹp cỡ nào thì chẳng ai hình dung ra được, thôi thì hiểu theo đúng những gì Quân nói – đẹp thôi rồi.

Mọi người lại tập trung vào bàn cờ.

Quán cà phê mà Quân đang ngồi là của nhà của Hiếu. Quán chỉ có vài cái bàn nhựa và hiện đang được gom lại một nơi để đủ chỗ cho cả nhóm. Không nhiều người biết đây là một quán cà phê. Tối nào họ cũng chỉ thấy một nhóm thanh niên và một cô gái ngồi đó cười đùa. Thậm chí trước đây nó còn chẳng có tên, nhưng sau này đã được Quân đặt cho một cái tên rất kêu là “cà phê Độc” vì ngoài cà phê ra quán chẳng bán gì cả.

“Hết cờ rồi!”

Sau một hồi tính toán, Hiếu bất lực thốt lên.

“Đem con tướng bỏ vào túi kìa! Khỏi bị bắt.”

Quân hờ hững nói như hiển nhiên.

Mọi người nghe vậy cười ồ lên.

“Ngồi xích ra kia một xíu!”

Hiếu thì chẳng thể cười nổi, vừa nói vừa chỉ tay về vị chí anh muốn Quân ngồi vào.

“Làm gì?”Quân ngây ngô.

“Để cho thuận thế đạp cho một cái chứ làm gì. Ức chế rồi đây.”

Mọi người lại càng được đà cười lớn hơn.

Ở Lộc Phát này, ai cũng biết cái tên Hiếu Mướp. Nổi tiếng với bản tính ngông cuồng không coi ai ra gì, chỉ cần không vừa mắt sẽ nắm cổ áo đánh cho một trận không cần lí do. Lại là người ra tay không chút thương xót. Đánh người luôn nhằm những chỗ nguy hiểm đến tính mạng mà thẳng tay. Không ngờ một người đáng sợ như thế cũng có lúc bị Quân chọc cho tức đến trợn mắt phồng miệng mà không thể làm gì.

…….

Với tính cách kỳ lạ và lối suy nghĩ ngược ngạo, Quân không có nhiều bạn. Thường cô chỉ đến khu nửa cây số ăn chơi tụ tập chơi cờ hoặc hàn huyên cùng “đội nhà”, ngoài ra không đi đâu cùng bạn bè khác.

Trừ Quân ra, nhà mọi người trong nhóm đều nằm sát nhau trong khu này, hơn nữa mọi người đều có quan hệ huyết thống với nhau nên rất ít khi ai có một bí mật gì riêng. Bất cứ nhất cử nhất động của một người trong nhóm, cả nhóm đều nắm bắt rất nhanh. Và chuyện Quân đi học lại đã sớm được cả nhóm biết đến.

Nguyên nhân của việc lan truyền tin tức này là do mẹ Quân sau khi nghe bà Phương thông báo đã vui mừng gọi điện nói với từng người trong họ hàng, trong đó có gia đình nhà Huy và Diệu. Sau khi mẹ họ nghe điện thoại thì lập tức nói lại với cả nhà. Diệu và Huy sau khi hay tin đã nhanh chóng qua đường, đi vào quán cà phê Độc kể với “đội nhà” đang tập trung.

Quân trở về nhà (người ta) với một bụng những lời dặn dò của “đội nhà”. Nào là “đi học thì bớt nói chuyện như kiểu cõi trên đi”, rồi thì “ráng tìm anh nào đẹp trai mà quen cho có hứng đi học”. Mọi người đối với chuyện cô đi học lại đều cảm thấy thích thú và phấn khởi.

Xe Quân vừa đi qua cổng nhà bà Phương thì bắt gặp ánh đèn ngược chiều đang chiếu tới. Chiếc xe ấy hình như có ý chặn đầu xe cô lại. Do ánh đèn pha nên cô không thể nhìn thấy người đang điều khiển.

“Đi chơi không?”

Thiên tắt máy xe, hỏi nhanh.

“Không! Về ngủ.”

Quân lắc đầu, từ chối mà chẳng tỏ ra áy náy.

“Ngủ gì giờ này? Đi luôn đi cho vui. Ba mẹ cũng đi hết rồi, cô ở nhà một mình à?”

“Thì trước giờ ở nhà tôi cũng ở một mình mà”

“Đi chơi đi! Giờ này ở một mình buồn lắm”

Quân vốn không quen bị người khác năn nỉ, ngẫm nghĩ hồi lâu cô cũng xuôi. Với cô ở nhà hay ở một nơi nào khác cũng chẳng có gì khác nhau. Thế giới quanh cô không tiếp nhận ảnh hưởng từ bất kỳ nhân tố ngoại cảnh nào.Hai chiếc xe cùng lướt đi song song với nhau, hướng về phía No.1 club.

Bên trong clup không đông khách nhưng không khí vô cùng nhộn nhịp. Mọi người đều đang say sưa lắc lư theo nhịp giật của nhạc, chẳng ai thèm quan tâm người ra người vô. Ba người bạn của Thiên là Phước, Long và Yến đã tới, đang ngồi nơi chiếc bàn gần bục DJ nhất.

Thiên vào trước, vui vẻ đi đến đập tay với ba người bạn trong khi Quân còn đứng chần chừ ngoài cửa. Cô đã từng là đứa nghiện bar, tối nào cũng phung phí thời gian ở đây cho đến tận khuya. Nhưng giờ đây cái không gian này với cô quá xa lạ, thậm chí còn có phần đáng sợ.

Đã đến thì không thể bỏ về làm mọi người khó xử, Quân chậm rãi bước vào bên trong. Từng sợi đèn mỏng manh quét qua người cô đủ màu xanh đỏ. Âm thanh ồn ào dồn vào hai tai khiến nhịp tim trở nên gấp gáp.

Có vẻ cả ba người bạn của Thiên đều khá tò mò về Quân. Cô vờ như không biết ánh mắt dò xét công khai của họ mà nhìn chăm chú lên bục DJ, nơi một cô gái ăn mặc rất phong cách đang điều khiển cuộc chơi của mọi người. Quân đâu biết rằng mình là người con gái đầu tiên Thiên dẫn đi chơi cùng nhóm từ sau khi người mà anh yêu nhất bỏ đi.

Ba người bạn của Thiên ngồi không lâu thì rủ nhau ra nhảy. Chiếc bàn năm người giờ chỉ còn anh và Quân. Do tiếng nhạc trong quán rất ồn nên cả hai cũng chẳng trò chuyện gì, chỉ thỉnh thoảng nâng li với nhau rồi lại tập trung nghe nhạc. Có đôi lúc anh không tự chủ được mà liếc nhìn cô, chỉ bắt gặp gương mặt phẳng lặng và đôi mắt dửng dưng như không quan tâm bất cứ điều gì.

Mọi người chơi đến khá khuya mới rời khỏi bar với hơi men chuếnh choáng.

“Đi bão đi!”

Yến thích thú đề nghị khi tất cả cùng xuống tầng hầm lấy xe.

“Có bằng này người thì đi cái gì?”

Thiên chau mày.

“Có sao đâu.”

Yến nhún vai.

“Đi không?”

Thiên không quyết định ngày mà quay sang hỏi Quân.

“Không.”

Cô rành rọt trả lời ngay lập tức.

“Sao vậy?”

“Sợ chết.”

Quân nhún vai rồi leo lên xe chạy ra cổng trước. Những người còn lại giờ mới đề máy.

“Sao mày lại rủ em nó đi bão? Phải đi chỗ nào chỉ hai người thôi chứ.”

Phước vừa nói vừa nháy mắt.

“Mày điên quá! Không phải như mày nghĩ đâu.”

Thiên cau có.

“Có gì mà không phải? Cũng là gái thôi mà.”

Long đứng về phía Phước.

“Tao cấm đấy! Đừng có nói về Quân như vậy.”

Thiên có vẻ bực mình.
“Mới gặp hồi chiều mà sao bảo vệ kinh thế?”

Yến châm chọc.

Thiên không nói gì, lên ga cho xe lao vụt ra ngoài. Những người còn lại lần lượt chạy theo.

Ra khỏi cổng, anh thấy Quân đang đứng đợi bên kia đường, tay liên tục di chuyển trên màn hình điện thoại.

Ánh đèn đường chiếu từ trên cao xuống khiến những đường nét trên gương mặt cô trở nên mềm mại hơn. Hàng mi dài rủ bóng che đi đôi mắt sáng, mái tóc dài mắc vào gió đêm tung lên nhè nhẹ. Trông phiêu diêu tự tại như bông bồ công anh thỏa thích lướt trong gió.

Thiên thấy mình ngơ ngẩn như đang trôi về một nơi nào xa lắm. Không gian xung quanh trở nên vô hình chỉ còn anh và cô. Cô ở đó, ngay trước mặt anh, chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm đến. Vào khoảnh khắc ấy, anh biết trái tim mình đã rung động.

Thiên cho xe dừng lại bên cạnh xe Quân, cố gắng tỏ ra bình thường dù trái tim đang muốn phá tan lồng ngực gò bó. Bằng giọng như không quan tâm, anh hỏi đều đều:

“Nhắn tin với ai đấy?”

Cứ cho là Thiên vô lí, nhưng tên con trai nào mà chẳng ích kỷ. Với người con gái họ để ý, họ lại đặc biệt nhỏ mọn.

“Trai.”

Quân không ngẩng lên nhìn, chẳng thèm để tâm thái độ của mình làm Thiên khó chịu.

Mọi người cũng vừa lúc ra khỏi cổng. Ba chiếc xe chạy qua chỗ Quân và Thiên mà không có ý muốn dừng lại. Cũng đã đến giờ giải tán ai về nhà nấy.Vài năm trước khi còn ở tuổi một cô gái mơ mộng, Quân rất thích xem phim thần tượng và truyện tranh thiếu nữ. Thường cảm thấy rất ghen tị với nhân vật nữ chính khi đột nhiên có một chàng trai hoàn hảo chuyển đến sống chung, nảy sinh tình cảm rồi trải qua những ngày đẹp như mơ.

Thế nhưng nghĩ kiểu gì cô cũng không ngờ một ngày cô đến sống chung nhà với một chàng trai. Mà đặc biệt là ba mẹ anh ta đi suốt ngày để một đứa con trai và một đứa con gái ở nhà với nhau. Cũng may trong nhà còn có cô giúp việc nên không khí cũng bớt kì lạ.

Sống một mình đã lâu, việc đột nhiên bên cạnh có người đối với Quân có chút lạ lẫm. Nhưng cũng cảm thấy có gì đó vui vui. Mỗi bữa ăn có người cùng dành đồ ăn, khi xem phim thì tranh nhau điều khiển, buổi tối có người cùng đi dạo trong khoảng sân vườn mát mẻ.

Không chỉ mình Quân cảm thấy cuộc sống trở nên tươi mới, mỗi ngày trôi qua với Thiên đều rất vui vẻ. Đã rất lâu anh không cảm thấy bình yên như thế. Sở thích hằng ngày của anh ngoài đá banh ra còn có trêu chọc Quân. Tuy cô luôn thờ ơ và không hề nổi giận nhưng anh vẫn cảm thấy rất thích thú.

Sân bóng đá Trung Sport đầu giờ chiều bắt đầu trở nên nhộn nhịp. Cả sân trong nhà và sân ngoài trời đều đang có người đá và rất đông cổ động viên đứng hai bên hò hét. Bên trong hàng ghế khán giả rất nhiều người đang ngồi đợi đến giờ thuê của mình.

Quân ngồi trong góc sân cỏ, chăm chú nghiêng qua nghiêng lại cái ipad chơi trò đua xe, hoàn toàn không có ý thưởng thức trận bóng đang diễn ra. Thường thì chỉ mỗi khi có tiếng vỗ tay cô mới ngẩng đầu lên xem ai ghi bàn rồi lại tiếp tục chơi game.

Trong khi đó Yến ở bên cạnh đứng hẳn lên mà reo hò cổ vũ rất hào hứng.

Tiếng vỗ tay rào rào vang lên.

Thiên sau khi ghi bàn việc đầu tiên là nhìn Quân, vừa đúng lúc bắt gặp cô vừa ngẩng đầu lên nhìn. Anh lập tức nở một nụ cười tự hào như đứa trẻ khoe điểm mười, tay làm hành động “hi” trẻ con.

Quân thấy thế bật cười vẫy vẫy tay với Thiên sau đó lại tiếp tục đua xe.

Hai bàn thắng tiếp sau đó cũng do Thiên dẫn bóng vào lưới, mỗi lần như vậy anh lại hồi hộp tìm kiếm cái nhìn của Quân, thấy cô đang nhìn thì lập tức mỉm cười thật tươi, gương mặt ngời sáng niềm vui trẻ thơ.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 18