Dưới một góc cây to, một đứa con gái ngồi đó. Chân co lại, cằm để trên đầu gối... Cô gái mặc đầm trắng, tuy thế nhưng xung quanh cô cũng chỉ toàn màu đen.
Đôi mắt sâu thẳm đượm một nổi thất vọng, nổi đau không thể nào tả được.
Một cô gái đẹp và u uất.
***
Nó luồng tay vào điện thoại. Rét quá! Nó muốn về... nhưng gọi cho ai bây giờ? Nó chẳng biết. Gọi ông Chan thì sợ làm phiền ổng với Sula, Durin thì sau việc đó vẫn chưa thân lại. Kyo, Hanri và San thì chắc chắn là không được, vì chẳng thân mà lại gọi thì phiền lắm.
Nó đành lần trong danh bạ, hi vọng tìm được ai đó tới giúp nó.
Nhưng không may, danh bị nó chỉ vỏn vẹn vài người. Những thằng con trai trước thì nó đã xoá hết... vì nó muốn chỉ một mình hắn tồn tại trong tim nó thôi.
Buông điện thoại ra, nó lại co người lạ vì lạnh. Cái váy trắng kia tuy dài, nhưng áo lại sát nách... thế thì lại rét hơn.
Nó đưa bàn tay mình, ôm lấy cánh tay nó... chà chà cho ấm.
Song, mọi cố gắng của nó đều vô ích. Gió vẫn mạnh, vẫn rét như thường.
o0o
Nhà của anh chàng tên Zen:
Ngập ngừng, anh ta định lấy điện thoại ra gọi rồi lại thôi. Cái "chiêu" này đã lập đi lập lại nãy giờ gần trăm lần rồi. Anh ta cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa.
- Bà bắn nó, rốt cuộc nên gọi hay không đây?
Anh chàng tự dưng nói lên, vẻ phân vân lắm. Lần đầu tiên chủ động gọi cho con gái mà lị.
Anh chàng đi tới đi lui trong phòng. Lâu lâu lại ngồi lên giường, định gọi rồi lại thôi.
Một hồi sau chần chừ, anh chàng nén thở. Dùng hết ý chí của mình mà nhấn nút Call. Để điện thoại lên tai, một hàng chữ nhấp nháy hiện lên trên màn hình:
«Yun-Linh»
o0o
Thấy phần đất gần tay hơi run, nó đưa mắt đẫm nước nhìn qua đó. Điện thoại nó đang run.
Một tia hi vọng loé lên, nó cứ ngỡ rằng hắn gọi. Nó liền cầm lên, bật nắp nghe ngay mà quên béng đi nhìn số:
- Alô
Đầu dây bên kia không nói gì. Ngập ngừng một cách kì lạ. Nó giục:
- Alô? Jun đấy à?
Lắp bắp, một giọng nam... mạnh mẽ và ấm áp vang lên, đượm tí thất vọng. Anh chàng nói:
- À, tôi không phải Jun... hay Bún gì cả!
***
Nghe giọng nói lạ lạ mà quen quen, nó nhíu mài khó hiểu. Rồi nó mới kéo điện thoại ra khỏi tay, nhìn vào màn hình. Ra không phải hắn, đây là một số lạ... nó chẳng có lưu vào trong danh bạ.
Một vài giây sau, nó lại áp điện thoại vào tai và nói:
- Thế anh là ai?
- À...à... tôi là Tuấn. Zen ấy mà! (Anh chàng nói lắp bắp)
- ...
Im lặng, nó không ngờ anh ta sẽ gọi nó. Không nói gì, nó lặng người đi.
Bên đầu dây kia, anh chàng không thấy động tịnh gì. Cảm thấy hơi buồn và xen lẫn tí gọi là tuyệt vọng. Thở dài một tiếng chán chường, anh chàng tiếp tục nói nhỏ nhỏ:
- Tôi muốn rủ cô đi chơi... được không?
- Khô...
Nó định nói Không rồi nhưng tự dưng lại nhớ đến cái cảnh mình ngồi vì rét ở dưới gốc cây này. Nó lại chuyển sang:
- Có.
Ừ, nói yếu ớt thôi... chẳng qua là nói nhưng lại không muốn cho đối phương nghe. Nó đưa tay mình lên quệt nước mắt.
Nước mắt khô rồi, khô nhanh thật. Tuy nhiên còn vài giọt vẫn đọng lại trên mi mắt. Nó chớp mắt một cái, những giọt nước mắt đẹp đó rơi xuống. Lăn dài trên má. Ánh đèn đường chiếu vào những giọt nước mắt đó, làm nó ánh lên một vệt sáng huyền ảo... chẳng khác nào những viên đá quý.
***
Anh chàng kia nghe được chữ "có", liền nhảy dựng lên vì mừng. Anh chàng nói trong niềm sung sướng:
- Ôi mẹ ơi, chịu nhận lời rồi! Thế thì chết con mẹ mình mất... Ôi ôi... sướng sướng!!
Anh ta cười ha há như thằng điên. Một hồi lâu sau mới nhận ra cái hớ hênh của mình, anh chàng liền bụm miệng. Cười tủm tỉm, rồi nói:
- Alô... Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi lại đón nhé!
Im lặng, nó phân vân một tí. Nãy giờ thái độ của anh ta làm nó thấy buồn cười, nhưng lại không cười được... đâm ra hơi khó chịu. Vài giây sau, nó lại nói:
- Ở đường Hoàng Hoa Thám, dưới gốc cây đối diện ngã tư góc đường.
- Ơ, cô làm quái gì mà lại cái nơi quái quỷ đó đấy! (Anh ta ngạc nhiên)
- Có chuyện...
- Trên đấy có cái đồi đẹp lắm! Đi chưa?
- ... (Nó im lặng, rồi lại nói tiếp
- Rồi...
Anh chàng bên kia gật đầu khoái chí. Nghĩ ngợi:
«Ra đi rồi... Thế thì có đề tài để tám »
Rồi anh chàng nói:
- Ôke, cô đợi đó. Tôi phóng xe đến ngay... Nhớ ở đó, *** đi đâu nhá! Đi đâu thì có mà tôi hiếp cô rách quần đấy!
Dứt lời, anh chàng cúp máy ngay. Anh ta chạy ra ngoài, dựng xe mô tô lên,phóng vù như tên bay.
Chap 26: Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại (2)
o0o
Trên đường đi đến Hoàng Hoa Thám:
Anh chàng phóng với vận tốc kinh hồn, lạn lách qua các chiếc xe khác. Anh chàng làm mọi người bực mình, miệng lầm bầm chửi rủa:
- Tụi trẻ ngày nay thật là chẳng biết tế nhị gì cả!
Còn anh ta, anh ta chẳng quan tâm mấy. Nghe chứ sao không, nhưng nó chẳng thấm vào tai anh chàng đâu. Anh ta đang hình dung ra cảnh anh ta và nó ngồi trên một chiếc xe, đi chơi với nhau... sướng tít còn gì.
Vặn tay ga lên, anh chàng lại tiếp tục phóng đi như một mũi tên. Một đường thẳng nhất định, anh chàng uốn éo vài kiểu theo dân đua chuyên nghiệp để lách qua xe người khác. Thật điêu luyện, nhìn từ sau không khéo người ta lại nghĩ anh ta là dân chuyên nghiệp cũng không chừng.
o0o
Khúc gần hết đường Hoàng Hoa Thám:
Hắn đang vịnh cây cột đèn bên đường. Mồ hôi chảy giọt, chảy qua hàng mi dài, chảy lên khuôn mặt đẹp của hắn... hắn ướt mọi thứ. Mồ hôi vào mắt hắn, rát... nhưng lại không có ý định chớp mắt hay lấy tay quệt, hắn muốn đau đau như thế. Hắn nghĩ rằng mình cần biết cảm giác đó, để mình còn biết là mình đang sống.
***
Sau vài phút, hắn ngồi phịch xuống ghế đá gần đó. Hai tay chống đầu, vẻ mệt mỏi. Bờ vai rộng, chắc, lực lưỡng lúc này mới run rẩy.
Khóc, không... hắn rét . Rét vì gió, rét vì nỗi đau... rét vì tất cả. Ra mọi thứ nó cứ mơ hồ thế đấy! Đáng nhẽ hắn đã có thể cho nó một lời giải thích rồi.
Nhưng không... hắn sợ, hắn sợ lời giải thích của nó sẽ cấu xé hắn nhiều hơn. Hắn sợ mình phải đau đớn.
Trước giờ, hắn luôn là người ích kỉ, thà chết chứ không muốn mình đau. Chỉ muốn người khác đau thay mình.
Đâu đó, một giọng nói lại vang lên trong đầu hắn. Giọng nói quen thuộc... giọng nói đánh cắp mọi thứ của hắn. Một giọng nói đủ để hắn vui khi nghe thấy:
- Gió luôn mang đến niềm hi vọng cho em và anh. Gió mát, gió chẳng bao giờ rét. Nếu anh thấy gió rét, thì lúc đó anh đang rét chứ không phải gió. Anh rét vì chính anh, anh rét vì bị tổn thương...
Ừ, nó đã nói với hắn thế đấy. Bây giờ thì nước mắt bắt đầu rơi. Ai bảo con trai không được khóc? Ai bảo thế? Con trai cũng có quyền khóc, có quyền yếu đuối... và hắn cũng thế, bây giờ... hắn yếu đuối quá thể rồi.
***
Hai tay nắm chặt nhau, hắn kềm nén những giọt nước mắt chảy siết kia. Một chuỗi kí ức lại hiện về trong hắn:
- Còn Jun , Jun yêu Yun và mãi chỉ yêu mỗi Yun . Hứa với Jun , không được khóc nữa . Những nước mắt của Yun không được rơi một cách hao phí như thế , nó chỉ được rơi vì Jun thôi . Được không ?
Câu nói thưở nhỏ, cái câu nói học vớ vẩn trên tivi ấy lại hiện về. Nước mắt của Yun chỉ dành cho hắn? Nghĩ tới đây hắn bật cười điên loạn.
Bây giờ thì nước mắt của nó không dành cho hắn nữa rồi... muộn rồi... muộn rồi.
***
Một lúc sau, hắn ngước mặt lên. Nhìn xa xăm về phía con cuối con đường Hoàng Hoa Thám này. Một ý nghĩ lại vựt dậy hắn:
«Hay mình chạy lại chỗ cô ấy nhỉ? Nghe cô ấy giải thích... nhỡ mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thì sao?»
Rồi như có phép lạ, một cơn gió ấm luồng qua trái tim hắn. Ý chí nổi dậy, hắn đứng lên. Và chạy
Chạy...
Chạy mãi...
Chạy đến chỗ nó...
Đến chỗ mà người hắn yêu đang đợi...
Hắn muốn có một lời giải thích. Đúng rồi, lời giải thích cho cả hai. Hắn không muốn mọi chuyện kết thúc như vậy... kết thúc như thế quá nhạt. Nhạt lắm! Hắn không thích...
Bao nhiêu thử thách, bao nhiêu lần cận kề cái chết hắn cũng đã vượt qua cùng nó. Bây giờ không phải là lúc tự trọng, hắn nghĩ là mình nên chạy đi... Chạy đến chỗ nó!
Ừ, chạy đi...
Hãy chạy đến người cậu yêu thương... Bây giờ vẫn chưa muộn, cậu sẽ có được thứ cậu muốn...
Hãy chạy đi, chạy đến trước anh chàng kia... Cậu chính là người cô ấy yêu. Mãi mãi thế!
o0o
Dưới gốc cây đường Hoàng Hoa Thám:
Nó ngồi thu mình lại ở gốc cây. Rét không chịu được, nó ôm cứng mình. Run cầm cập. Thật chất bây giờ là mùa hè, làm gì phải rét? Nhưng nó có phải rét vì thời tiết đâu, nó rét vì lòng nó đang có băng.
Môi trắng bệnh, run rẩy. Lâu lâu lại cắn chặt nhau như muốn bật máu. Đầu nó bỗng ong ong lên một câu nói mà nó đã nói với hắn:
- Gió luôn mang đến niềm hi vọng cho em và anh. Gió mát, gió chẳng bao giờ rét. Nếu anh thấy gió rét, thì lúc đó anh đang rét chứ không phải gió. Anh rét vì chính anh, anh rét vì bị tổn thương...
Lòng nó rét, rét vì bị tổn thương nghiêm trọng. Một tảng băng đang dần hiện trong tim nó. Lạnh thấu tim, tim nó bỗng giật lên một cái... đau điếng. Chắc bệnh tim tái phát rồi.
***
Hơi thở càng ngày càng yếu ớt, nó kiệt sức... Nắm chặt ngực mình bên trái, nó vò lấy cái áo. Miệng nó lẩm bẩm:
- Đau... đau quá...
Tay nắm chặt cỏ dưới mặt đất, lúc này nó đã chẳng còn sức đâu mà chống đỡ nữa. Tay nó bấu lấy vài cọng cỏ dưới mặt đất... Đau quá! Nó chịu không được nữa rồi.
Nó gượng người, dùng hai cùi trỏ chống đỡ. Đau cắt thịt cắt da... Mắt nó hoa dần, nhưng vẫn cố mở. Mong tìm ra đâu đó một bóng hình quen thuộc.
o0o Chap 26: Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại (2)
o0o
Dưới gốc cây đường Hoàng Hoa Thám:
Nước mắt nó ứa ra vì đau. Chẳng hiểu là đau thế nào, nhưng trước giờ nổi đau của thể xác chẳng làm nó rơi một giọt nước mắt. Chỉ nổi đau tinh thần, chỉ khi bị tổn thương nó mới khóc. Và nước mắt đó, lúc trước là dành cho ba nó... còn bây giờ, dành cho hắn. Người nó yêu...
***
Môi và mặt bỗng trở nên trắng bệch, nó nắm chặt vài cọng cỏ dưới đất. Tay run rẩy, nó gắng gượng đứng dậy nhưng mọi thứ cứ như chống lại nó vậy. Chân nó bỗng yếu mềm, nhấc lên còn không nổi nói gì đến đứng lên. Nó là nó lăn đùng ra đó, không ngất nhưng chút nữa sẽ ngất.
Mắt nó sẵn sàng nhắm nghiền bất cứ lúc nào. Song, nó không nhắm. Nó tìm hắn, tìm xem hắn có lại với nó không... tìm xem hắn có đổi ý quay lại với hắn không. Chứ nó chẳng tìm anh chàng tên Zen kia đâu, mặc dù nó biết rằng anh chàng sẽ đến...
o0o
Nửa đoạn đường:
Hắn thở phì phò, ra sức chạy cũng được nửa đoạn đường rồi. Hắn vội chóng hay tay mình lên đầu gối, người khom về phía trước mà thở dốc.
Ý chí và thể lực đúng là trái ngược nhau. Lâu nay toàn đi xe hơi, môtô... có chạy bộ thế này bao giờ đâu. Nên chạy tất nhiên là xốc hông chết rồi.
***
Luồng tay qua eo, hắn ôm lấy hông mình mà nhăn mặt đau đớn. Đau quá, chịu không được. Nhưng hắn nghĩ đến việc nó ngồi đó khóc, nó ngồi đó đợi hắn... nó ngồi đó chờ hắn cho nó một câu giải thích thì hắn không thể nào mà nấn ná lại đây lâu được.
Hắn bỗng đứng thẳng lên, hít một hơi thật sâu rồi lại vung tay chạy tiếp.
***
10 phút
15 phút
...
Hắn chạy gần đến rồi. Hắn thấy bóng dáng của nó. Một bóng người đang nằm lăn ra đất, hắn nén thở... gắng chạy nhanh lại đó thì "Vèo...vèo...", một chiếc xe khác vượt lên với tốc độ chóng mặt.
Hắn nhận ra chiếc xe đó, chiếc xe màu xanh dương láng cóng và đẹp đẽ đó. Hắn nhận ra... Đó là chiếc xe của thằng kia, hắn chắc thế! Chính chiếc xe đó đã đậu kế xe hắn trong bãi xe lúc nó nhập viện... Không sai vào đâu được, chính nó đấy! Và hắn cũng biết chắc, người điều khiển chiếc xe đó không ngoài ai khác. Chính là anh chàng kia!
Bị vượt mặt, hắn càng nghĩ càng tức. Hắn nghĩ:
«Hừ! Mới một mà đã gọi cho cái thằng đó đến đón rồi... Thế thì chắc cô ấy phản bội mình rồi... Về, không ở lại đây nữa! Càng nhìn càng đau lòng...!»
***
Anh chàng kia bước xuống xe, bỗng dưng anh ta tím mặt mài lại. Còn hắn, hắn cắn chặt môi mình định quay lưng bỏ đi thì lại thấy thái đó. Hắn từ tức giận chuyển sang xanh hết mặt mài.
Hắn dùng một chút sức lực còn lại của mình, vù chạy như tên bay lại đó.
o0o
Gốc cây đó:
Hắn ngạc nhiên. Lại cảnh tưởng đáng sợ đó, nhưng lần này thật sự là đáng sợ hơn thế nữa. Vì lần này... lần này hắn là thủ phạm...
Cô gái kia nằm trên nền đất, đẹp và quyến rũ... khuôn mặt và môi cô gái trắng bệnh. Mái tóc dài bóng mượt nằm trên nền đất rồi xù.
***
Bàn tay còn nắm chặt những ngọn cỏ ở nền đất. Mắt khẽ rung rung. Cô gái vừa nhìn thấy hắn đã nở một nụ cười toại nguyện. Đầu cô nghĩ:
«Anh ấy tin mình!»
Nụ cười đó, đẹp... và hoàn hảo như một ánh bình minh. Lạ lắm đấy! Nụ cười thanh thản tấm lòng cô gái... Cô gái tên Yun, nó... ừ, chính nó đấy!
Thế mà nụ cười kia như xé lòng hắn, nó cào cấu và xé nát trái tim hắn. Hắn sợ, hắn sợ rằng mình đã nhìn thấy "nụ cười cuối cùng" của nó. Bỗng nhiên hắn đứng như trời trồng mà chẳng biết nên làm gì. Hắn cứ lặng người im lặng, một chuối lời trách móc chính bản thân mình cứ hiện trong đầu hắn:
«Jun ơi! Mày đã quá sơ suất rồi... Mày đã quên béng đi mất cô ấy bị bệnh tim... Mày làm thế chẳng khác nào giết người hở Jun?»
«Người con gái mày yêu đang nằm đó đấy! Mày định làm thế nào đây? Làm sao Sam cứu được Juliette thoát được cái chết đây? Anh ấy làm sao... làm sao... Bây giờ mày nên làm gì đấy đi chứ!»
«Vô dụng! Mày vô dụng quá! Đến mà bế cô ấy chạy vào bệnh viện đi... Nhanh lên...!»
***
Hắn mãi suy nghĩ, hắn chẳng để ý gì đến chung quanh cả. Thấy vậy, anh chàng đã bế nó trên tay từ lúc nào bỗng trở cáu có. Bực mình thật, đánh nhẽ là anh ta nên đi mới phải, thế dưng anh ta lại đứng ở đây mà mình "thằng ngu" trước mặt mình thẩn thờ.
Điên không chịu nổi nữa, anh chàng quát lớn lên:
- Đm mày, mày đang nghĩ gì đấy? Người yêu mày đang ngất thế này mà mày đứng đó ngẩn tò tè à? Đm... thằng ngu...
Tiếng thét như chọc thủng màng nhĩ hắn. Hắn chợt giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ đó. Đáng nhẽ bình thường, hắn đã đớp lại rồi... nhưng nghĩ kĩ là lời thằng kia nói cũng đúng nên hắn cũng đành im. Hắn liền lật đật chạy lại chỗ anh chàng kia, hắn đưa tay ra định giật lấy Yun tên tay anh ta thì anh ta quay phắt đi. Ném một cái nhìn khinh bỉ về phía hắn, anh ta nói:
- Đm... Cút đi! Thứ bạn trai như ***... Mày thế này thì cô ấy chết lúc nào cũng chẳng biết đâu đấy...! Thằng ranh, mày suy nghĩ đi. Mày xứng làm bạn trai Yun không? Rõ ràng cô ấy chịu đau khổ cũng chỉ vì mày... tao nhịn vì thấy cô ấy yêu mày thế. Nếu biết mày như vậy tao đã *** thèm nhìn đâu...
"Giáo huấn" xong, không đợi gì hơn. Anh chàng bế nó lên xe, rồi anh chàng ngồi lên. Luồng tay nó qua eo mình để giữ lấy thân mềm rũ của nó. Rồi chạy đi như tên bay. Tay anh ta nắm chặt lấy tay nó, vừa giận vừa buồn, tay anh ta run bần bật mà vẫn chắc chắn...
14