watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Nếu Anh Muốn Tôi Sẽ Là Của Anh
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Cháu vào thăm cô ấy được không?

- À, được chứ! Cô bé giờ chắc được chuyển sang phòng hồi sức rồi.

- Cám ơn.
Nói rồi hắn đứng dậy chạy đi. Hắn muốn đến đó thật nhanh để nắm lấy bàn tay đó, hôn lấy đôi môi đó và quan trọng là xin lỗi nó.

o0o


Trên con đường nào đó:

Zen phóng xe thật nhanh, nhanh như chưa bao giờ được nhanh. Thật chất cậu muốn bên nó lắm, muốn được lúc này thay vì chạy xe thì cậu sẽ bên nó, nắm lấy tay nó. Thế nhưng cậu hiểu, mình là đồ thừa. Nếu ai nói tình yêu là tình cảm xuất phát từ hai bên thì liệu yêu đơn phương có gọi là tình yêu? Cậu đang đau, đau vì tình yêu đơn phương này.

Lo lắng cho nó và đau đớn vì mối tình đầu tan vỡ. Cậu chẳng để ý đến xung quanh. Lúc đó, bỗng có một chiếc xe đâm ngang qua làm cậu không kịp bẻ thắng, thế là "rầm"… Cậu đâm vào xe đó. Song, cậu không bị trầy xước gì cả. Thật may cho cậu.

Tay chân cậu đã rụng rời hết, cậu sợ chết. Cậu sợ phải chết thế này… Cậu vội vàng xin lỗi người kia rồi dựng xe lên. Chạy tiếp.

Chạy
.
.
.
Chạy mãi, chạy để quên đi cái rét của đêm hè.

o0o

Trong phòng bệnh:

Hắn ngồi bên cạnh giường nó. Hắn cầm lấy tay nó và áp lên mặt mình. Vài giọt nước mắt lại lăng tăng rơi. Hắn là một thằng con trai hay khóc, hắn thừa nhận điều đó. Hoặc ít ra, hắn hay khóc từ khi yêu nó. Hắn thở dài, sau đó hắn nói khẽ, đủ để hắn và nó nghe:

- Anh xin lỗi, anh nghĩ là mình đã sai rồi. Đáng nhẽ là anh nên ở lại để nghe em giải thích mới đúng. Lòng sĩ diện của anh quá cao rồi... Xin lỗi em, xin lỗi...
Hắn cằm lấy tay nó, đôi tay nó lạnh quá. Hắn thương nó quá. Hắn thật lòng có muốn thế này đâu! Ông trời tại sao lại hành hạ nó thể này? Sao không để người nằm trên giường này là hắn đi? Tại sao vậy? Có phải ông trời không có mắt không? Hay ông có mắt mà không thèm nhìn?

o0o


Trong giấc mơ của nó:

Nó mơ thấy mình lọt vào một nơi xanh mát. Có ánh nắng chói chang của mùa hạ, có tiếng chim hót và tiếng xì xào của lá cây. Nơi này đẹp quá! Một nơi nó từng ao ước muốn đến cùng hắn. Rồi bất chợt nó nhìn thấy một cặp tình nhân đang nắm tay nhau. Hiếu kì nó chạy lại xem.

A, là hắn và nó... A a... nó không còn tin vào mắt mình nữa. Hắn và nó sao lại ở đây? Còn tay trong tay nữa chứ!

Nó càng ngày càng tò mò, tiến lại gần hơn. Đúng thật là hắn và nó, không thể sai vào đâu được cả. Nó tiền lại trước mặt họ, nó quơ tay múa chân. Song họ chẳng thấy gì cả. Họ đi xuyên qua nó. Nó đủ thông minh để nhận ra họ không thấy nó, chỉ có nó thấy họ.

Vài phút sau, có một cậu nhóc từ trong nhà chạy ra. Là một cậu nhóc rất xinh, xinh như thiên thần ý. Cậu nhóc lóc chóc chạy ra và tiến lại gần nó. Nó trong giấc mơ bồng cậu bé lên, hôn hít rồi dùng má mình cọ vào má cậu bé. Còn hắn thì nhìn hai người họ trìu mến. Sau đó họ nói gì đó nó không nghe được. Nó đành tiến lại gần hơn nữa, nó nghe:
- Bà xã này, hôm nay anh thấy trong người sao sao ý!

- Anh bị gì à? Có ai làm gì anh sao? Hay anh bệnh?

- Không, anh chỉ cảm nhận ngoài gia đình ta ra còn có ai đó đang theo dõi chúng ta thôi!

- Anh hâm đúng không? Ai mà lại đến chỗ này chứ! Chỗ này là độc quyền của chúng ta mà.
Rồi họ nắm tay nhau, hiếp mặt lại cười. Đột nhiên cậu bé kia lên tiếng:
- Mama ơi, con muốn uống nước.
- Ừ được rồi, con ở đây với papa để mama vào nhà lấy nước cho nhé!
Nghe được chữ mama, papa lòng nó tự dưng dâng lên một cảm giác khó tả. Đây là con của nó và hắn, hà... vài giọt nước mắt lại rơi. Người ta vẫn bảoVui không nhất thiết là cười, buồn không nhất thiết phải khóc". Bây giờ thì nó là người thấm thía nhất.

Lòng nó chợt ấm lạ thường....

Chap 27: Tỏ tình (2).

o0o

Nó quệt vội vài giọt nước mắt, nó đứng đó nhìn họ. Họ thật đẹp, đẹp lạ kì... Một sức mạnh nào đó đã bao trùm lấy họ. Họ như ở một thế giới riêng của mình, không dính bẩn, không nhơ nhuốc và không đau đớn. Họ chỉ có hạnh phúc.

Nó bỗng thấy lòng nhẹ bẫng, trong phút chóc đó nó đã nghĩ dù nó chết nó cũng không nuối tiếc. Vì sao? Vì nó đã thấy được cảnh tượng này.

***

Gió lùa qua, hất mái tóc nó lên để lộ vầng thái dương sáng. Trông nó lúc này vừa dịu dàng, xinh đẹp và... mạnh mẽ?

o0o

Trong phòng bệnh:

Hắn ngồi cạnh nó, nước mắt lưng tròng. Nó vẫn thường nói hắn là thằng con trai mít ướt, đúng thật. Đồ mít ướt, hắn là thế đấy. Hắn yêu nó và giờ hắn khóc vì nó. Ai nói con trai không được khóc chứ?

Hắn nắm chặt tay nó, chặt lắm. Chặt như là nó sẽ rời xa hắn nếu hắn buông tay ra vậy.

***

Khuya rồi, hắn muốn ngủ. Song, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch trên giường của nó hắn không thể nào ngủ được. Nó ám ảnh hắn, phải làm sao đây? Hắn không biết. Hắn đã làm nó ra nông nổi này, chính hắn đây... chính hắn hại nó. Lỗi lầm này quá lớn với hắn, hắn không biết rồi đây sẽ đối diện với nó thế nào nữa...

Hắn bắt đầu thở dài, hắn đang tưởng tượng cảnh khi nó tỉnh dậy. Hắn sẽ ấp a ấp úng thế nào để nói lên lời xin lỗi? Nghĩ đến đây, hắn hít một hơi dài rồi thở nhẹ ra. Lòng hắn nặng, từ tận đáy lòng hắn, hắn cảm thấy nặng nề. Không phải vì nghĩ nó là gánh nặng, mà là vì nghĩ đến tội lỗi của mình.

o0o


Ở nhà Uke:

Cô ngồi trên thềm cửa sổ, mắt hiếp lại cười. Cái sở thích ngồi bên cửa sổ này chỉ có cô và Kyo có. Nó là độc quyền của cô và anh ấy.

***

Uke cầm tờ giấy hồi chiều trên tay, nhìn chúng mà nước mắt muốn rơi. Còn gì hạnh phúc hơn lúc này? Gió khuya lùa vào hơi rét. Mùa hạ gì mà lạ đời. Sáng nóng, tối lại rét. Thời tiết kiểu này chắc có ngày thế giới lăn ra trở bệnh mất. Thế là cô vội khép cửa sổ lại, ngắm nhìn đêm khuya qua lớp kính trong suốt. Nếu là thường ngày, bình thường thôi thì cô sẽ thấy nó lạnh lẽo lắm. Nhưng hôm nay đặc biệt, hôm nay nó ấm áp vô cùng

Song, hạnh phúc chỉ đến với cô trong giây lát. Hạnh phúc này là của bản thân cô, còn gia đình cô thì sao? Họ đang ở bên vờ vực phá sản, nếu không kết hôn với Jun thì họ sẽ phá sản mất.... Phải làm sao đây? Chẳng nhẽ vì sự ích kỉ của mình mà cô cho đánh rơi cả gia đình? Cô khó xử lắm...

o0o

Ở nhà Kyo:

Anh ấy cũng đang ngồi bên cửa sổ. Anh ấy cũng nhìn ra ngoài đường phố và lòng anh ấy cũng tràn ngập hạnh phúc. Anh ấy đang yêu và được yêu, mối tình đầu của anh ấy nay đã trở về với anh ấy.

***

Anh không cười, mặt anh vẫn lạnh tanh. Bẩm sinh anh đã vậy rồi. Nhưng mà bụng dạ anh thì đang cười rất tươi.
Nếu anh cười ra được thì không biết cái nụ cười ấy nó đẹp như thế nào nữa. Hì.

Song, anh lại có cảm giác chẳng lành. Chẳng có chuyện gì đến với anh dễ dàng như vậy, mọi thứ có ra thì phải có trả lại. Anh chẳng yên tâm tẹo nào. Liệu rồi hạnh phúc này chỉ thoáng qua? Anh bắt đầu cảm thấy hối hận khi không phản bác ý kiến không làm người yêu của Uke, anh sợ mất cô ấy.

o0o

Nhà của Sula:

- Chan này, anh không định về nhà à? Sao cứ ở nhà em suốt thế? Anh không sợ gia đình lo à?

- Xời, họ cũng biết anh ở đây mà. Lo gì

- Thế còn em gái anh?

- Mặc xác con nhỏ ý, nó có thằng Jun lo rồi...

- Hơ hơ, anh vô tâm thật.

- Anh vốn đã thế. Riêng em là anh quan tâm thôi

- Nịnh vừa thôi cha nội!

- Xời, nịnh gì! Nói thật lòng mà...
Nói rồi ông Chan ôm chặt lấy Sula, còn Sula thì cuốn người lại để núp sát vào ngực ông ấy. Sau đó, họ thiếp đi. Họ vẫn thế, đáng yêu và trẻ con. Chuyện hôm nay để hôm nay tính, chuyện ngày mai để ngày mai tính. Họ chẳng biết dự tính gì cho tương lai... Họ cũng chả biết rằng mình rồi sẽ mất đi một đứa em gái, họ cũng không biết rằng đứa con của họ sau này chẳng còn có dịp gọi cô nữa....

o0o

Họ đều hạnh phúc. Họ thật sự rất hạnh phúc. Có lẽ rồi khi Yun chết, họ mới thật sự đau lòng. Nhưng rồi họ cũng có cuộc sống riêng của mình, họ sẽ nhanh chóng quên cô đi. Quên đi cái lạnh giá khi đánh mất người tình, người thân của mình.
Nhưng rồi họ sẽ bị quả báo chăng? Vì họ đã dám quên đi cái chết đó?....

Chap 27: Tỏ tình (3).

o0o

Trong bệnh viện:

Bác sĩ Tùng đã trực xong ca của ông ấy. Ông đi dạo chung quanh bệnh viện để hút thở mùi thuốc sát trùng, đây là thói quen của ông ấy. Ông quý bệnh viện này, ông muốn cảm nhận chúng theo cách riêng của ông, và đó chính là cách riêng của ông, tuy rằng nó có khác người đi chăng nữa.

Sau một hồi hít thở trong ấy, ông đi ra ngoài bệnh viện và lấy gói thuốc lá trong túi áo ra. Châm một điếu, ông ngồi xuống băng ghế đá gần đó để rít một hơi. Lâu rồi ông không hút thuốc. Nhưng hôm nay là trường hợp ngoại lệ, nếu không hút thuốc lá ông sẽ đau đầu chết mất.

***

Vừa rồi ca ông trực là một cô bé bị bỏng nặng. Chỉ mới 13t, cô bé đã phải bỏng cấp độ 3 rồi. Ông cảm thấy đau lòng. Ông không hiểu rồi cuộc sống sao này của cô bé thế nào? Sống thực vật hay là bị tàn phế? Ông không biết! Ông chỉ nhận ra là sự đời sao lắm phiền phức thế. Người thì cái gì cũng có, người thì chỉ trong phút chóc lại mất hết những gì mình có. Còn có người thì không có gì để đánh mất. Ông thở dài, rít thêm một hơi sẩu rồi thở ra. Ông tự nghĩ bao giờ ông chết, không biết mọi người thế nào?.

o0o

Phòng 117:

Hắn ngồi trong phòng nó. Bụng đã réo lên vì đói. Chiều giờ hắn đã có hạt cơm gì trong bụng đâu. Hắn vội xoa bụng mình và tự nguyền rủa nó kêu không đúng lúc. Đói quá! Hắn muốn ăn. Nhưng hắn ăn thì ai trông nó? Nhỡ nó có chuyện gì thì sao? Ôi, thế nên giờ hắn phải nhịn đói ở đây trông nó đây này. Mà lại thêm cơn buồn ngủ nữa chứ! Hai cái này hợp lại thì ai đỡ nổi đây hở trời... Hắn bắt đầu mếu máo, chửi thầm trong bụng:
Trời ơi... Có vị thần nào mang bát cháo hay bát gì đấy cho tôi ăn không hở trời!? Đói quá đói quá rồi! Ai cứu tôi với... Hức hức!...
Và lời cầu nguyện đã được dâng lên đến chúa trời kính mến. Một vị "thần tiên" đang mở cửa phòng hắn và kèm theo là một cái hủ nhựa, trong đấy là một bát cháo nóng hổi, thơm phức. Hắn hít hít hà hà, ôi cái mùi thơm này... cái mùi thơm này... ôi sao mà nó thơm thế. Cơn đói lại réo lên, hắn liền xoay người qua để xem ai kia...

o0o


Ngoài bệnh viện:


Bác sĩ Tùng đứng dậy, phủi mông để những vết bẩn ở áo blouse biến mất. Ông vừa đi ông vừa rít vài hơi cuối cùng. Mãi đến trước cửa bệnh viện ông mới nhớ ra rằng từ khi ông thấy chàng trai đó chạy vào phòng bệnh của cô gái kia đến giờ thì chẳng thấy cậu ra nữa. Thế thì cậu ăn bằng cái gì? Nghĩ đến đây ông chợt thở dài. Ông quan tâm cậu ta quá đỗi bình thường, chắc có lẽ do cậu ta giống ông hồi còn trẻ. Xốc nổi hết sức.

Một vài giây sau, ông chợt bật cười rồi quay lưng đi đến một tiệm cháo gần đấy. Mua một tí gì đấy cho cậu ta ăn, xem như trả công cậu ta đã nói chuyện với ông hồi chiều nay.

o0o

Trong phòng nó:

Hắn ăn ngấu nghiến. Lần đầu tiên trong đời hắn thấy cháo bình dân ngon thế! À, ra cái câu người ta nói: "Khi đói ăn gì cũng ngon" quả đúng thật.

Hắn hút rột rột bát cháo. Eo ơi, ai thấy cảnh này thì còn đâu cái hình tượng anh chàng playboy đẹp trai, ăn chơi và thích chơi nổi chứ. Tội cho em nào thấy được cảnh này, hình tượng sụp đổi. (hé hé).


Ăn xong, hắn ợ một cái dài. Bác sĩ Tùng nhìn thái độ của hắn thế không khỏi buồn cười, anh chàng này trẻ con hơn ông tưởng. Ông bật cười khanh khách làm hắn ngượng đỏ mặt. Đây là lần đầu hắn thức trắng đêm, may là có ông bác sĩ già vui tính này. Không thì hắn cũng chẳng thức nổi. Khuya đó hắn đã vừa nói chuyện và vừa trông nó, chỉ cần thấy rét một tí là hắn chạy đến giường bệnh nó đắp chăn lên một tẹo để giữ ấm cho nó. Chứng tỏ hắn rất yêu nó.


o0o


Tại nhà nó:

Mẹ nó từ chiều đến giờ đã sốt nắng sốt vó lên. Ông Chan không về nhà thì không sao, vì bà biết thừa nó ông ấy ở nhà Sula. Còn nó không về là cả một vấn đề. Từ ngày nó phát hiện ra bệnh, bà đã trông chừng nó chặt chẽ hơn. Bà sợ nó lại nhập viện, rồi nó phải chịu đủ mọi đau đớn về thể xác lẫn tinh thần. Nào là tiêm chích, nào là trị liệu, bà sợ rồi bà và nó sẽ khổ sở.

Cửa nhà nó bây giờ vẫn còn mở toanh. Mẹ nó ngồi trước phòng khách, hai tay bấu chặt nhau. Còn ba nó thì ngồi cạnh bên, tay trái vòng qua vai bà để bà dựa vào. Ông bà đã đợi ở đây hơn năm tiếng đồng hồ rồi. Bà lo sợ lắm, định báo cảnh sát thì ông Bạch lại ngăn. Ông bảo là chưa đủ 10 tiếng thì không thể báo cảnh sát được, nên giờ ông bà đợi là tốt nhứt.


***

Bà Bạch thở dài, cô con gái bề ngoài mạnh mẽ nhưng trong lòng thì yếu đuối của bà đang ở đâu bà cũng không biết! Thì làm sao còn có tư cách làm mẹ nữa chứ! Bà bắt đầu khóc, đây là lần thứ ba bà khóc từ khi đợi nó đến giờ. Bà nép vào người ông Bạch mà cắn răng để không bật lên những tiếng nấc. Trong lòng bà tự hỏi, bà còn có tư cách làm một người mẹ sao?

o0o

Phòng 117:

Tay nó đã bắt đầu chuyển động....
Chap 27: Tỏ tình (4).

o0o

Bây giờ là năm giờ sáng. Mặt trời đã ló dạng và vài hạt nắng đã hắt vào trong phòng. Những vạt nắng sáng tinh mơ chiếu xuống mắt nó, chúng lăn tăn trên người nó như muốn đánh thức nó dậy. Tay nó bắt đầu chuyển động và mắt cũng bắt đầu mở hờ ra. Nó đã ngủ một giấc quá dài và giờ thì nó cần thức dậy.

Nhích mạnh tay một tẹo, nó cảm giác như mình vừa va vào cái gì đó. "Cái gì đó" ấm lắm, như một khuôn mặt người vậy. Nó gượng người để mở mắt to hơn, và nó đã nhìn thấy cái đó. Là hắn, là khuôn mặt quen thuộc nó. Khuôn mặt là hằng đêm nó vẫn mơ thấy. Nhưng nhìn hắn thế này thì nó thấy mình thật có lỗi và không khỏi đau lòng.

Hai vành khoé mắt hắn đã thâm quầng, chứng tỏ đêm qua hắn không ngủ đủ giấc. Nó ngước mắt lên nhìn trần nhà, nó cảm thấy mắt nó ươn ướt. Rồi nó khẽ thở dài. Sao bao nhiêu thử thách thì hắn và nó được gì chứ nhỉ? Sự thương tổn hay niềm hạnh phúc?. Nó bỗng dưng thấy đuối sức và muốn bỏ cuộc. Không muốn đôi co với tử thần nữa. Bây giờ nó nghĩ, nếu nó chết thì sẽ là sự thanh thản cho hắn và mọi người. Không biết từ bao giờ nó đã nghĩ rằng mình trở thành gánh nặng của họ rồi.

o0o


Hắn cảm thấy khó chịu. Dường như có vật gì đó vừa chạm vào hắn và hắn muốn dậy ngay lập tức để xem vật đó là gì. Song, mắt hắn không cho phép hắn làm điều đó. Nó đã quá mệt mỏi vì phải mở suốt đêm qua cùng chủ nhân của nó.

Hắn khẽ thở dài trong tìm thức. Hắn đang ngủ còn nó thì đang làm gì? Hắn muốn biết. Hắn sợ có điều gì sẽ xảy ra với nó. Lúc này nó đã quá yếu ớt rồi. Hắn không muốn nó xảy ra chuyện gì nữa. Nếu nó xảy ra chuyện gì, có lẽ hắn cũng chả sống nổi.

o0o

Tại đồn cảnh sát:
- Con ông bà đã mất tích mấy giờ rồi?

- Hơn 10 tiếng.

- Thế cô bé ấy tên gì?

- Bạch Ánh Linh.

- Bao nhiêu tuổi?

- 17 tuổi. Tháng 9 này là tròn 18t.

- Bà có mang ảnh của cô ấy đến đây không?

- Có có - bà Bạch vừa nói vừa lục túi xách lấy tấm hình. Bà tiếp lời của mình:

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 5