watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Nếu Anh Muốn Tôi Sẽ Là Của Anh
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- Không nhưng nhị gì hết! Bảo làm gì thì làm đi- Ba nó ngắt lời.
Cô nhìn hai người họ. Rùng mình. Cô biết rằng mình có chối tới đầu cũng chẳng được. Cô đành nghe theo lời họ.

***

Uke đi nhẹ nhàng và thật chậm ra ngoài cửa rào. Vừa đi cô vừa suy nghĩ cách nào từ chối Kyo thật khéo, tránh làm cậu bị tổn thương. Cô đứng trước cửa rào, hai tay nắm lấy nhau, đặt phía sau hông. Cô thật sự bối rối. Cô ấp úng, nói:
- Hôm... nay em không... đi với... anh được! Xin... lỗi anh!...
Kyo ngồi đứng đó. Lời nói của Uke vừa rồi hơi làm anh thất vọng, anh đã chuẩn bị rất nhiều cho chuyến đi này... thế mà... Nhưng anh lại không muốn khiến cho cô lo lắng, anh đành chấp nhận cay đắng mà nói. Lòng thầm thở dài:
- Ừ! Thế em bận chuyện thì anh không làm phiền. Anh về đây...

- Khoan...
Cô cố níu tay Kyo lại. Cô không thích thấy bộ mặt buồn và lạnh lùng này của anh. Cô vội đặt lên môi Kyo một nụ hôn rồi chạy vào nhà. Quên đi một lời tạm biệt, hoặc một cái đỏ mặt...

***

Ba mẹ Uke ngồi trong nhà nhìn ra. Thầm nhủ: "Đây là nụ hôn cuối của tụi mày!". Rồi hai người nhìn nhau, cười đắc thắng. Tiền bạc ư? Vấn đề đơn giản. Hôn nhân ư? Chuyện nhỏ. Chỉ cần con gái họ được gả vào nhà họ Bùi, mọi chuyện sẽ êm xui. Lúc đó, đừng nói đến việc không bị phá sản, mà có khi lại giàu hơn ấy chứ!.

Uke bước vào nhà. Tay nắm chặt, nói trong đầu:
- Tin không lành sắp đến rồi!.
Ba mẹ Uke nhìn nhau, rồi lại nhìn Uke. Họ ra hiệu bảo cô ngồi xuống. Họ bắt chéo chân sang trọng rồi nghiêm giọng lại nói:
- Bây giờ con phải dụ dỗ được cậu chủ nhà họ Bùi chết mê chết mệt vì con...

- Nhưng con có người con yêu rồi mà!- Cô nghiến răng, nói.

- Con phải làm. Gia sản ta phụ thuộc vào con đấy!

- Nhưng mà ba ơi...

- Không nhưng gì hết! Mày mà không làm theo lời tao, thì không ba con gì sất!

- Ba... - Cô ứa nước mắt van xin.

- Gia đình mình sắp bị phá sản mà mày còn nghĩ tới chuyện yêu đương sao. Cái thời gian rảnh để yêu đương ý sao mày không dùng để bày mưu tính kế dụ dỗ thằng Đăng đi. Cái con nhỏ bất hiếu này!.

- Nhưng con có người con yêu rồi mà!.

- Mày tin tao tán mày không! Yêu đương gì? Mày không cần tiên chắc...

- Ba ơi- Cô van xin.

- Mày suy nghĩ kĩ lời tao nói... Giờ thì lên phòng đi!.

- Ba...

- Im! Lên phòng ngay...

- Ba à! - Cô nức nở.

- Mày còn nói nữa tao tán mày đấy!
Uke đưa mắt nhìn ba mình. Người ba ngày thường cô đâu rồi? Người ba của cô đâu... Tại sao chỉ vì tiền mà ông lại biến thành như thế này chứ? Cô đứng dậy. Đầu gối cô bắt đầu tê dại vì nãy giờ phải quỳ gối van xin. Cô nhẹ bước lên cầu thang và tiến lại gần phòng mình. Cô tự hỏi: "Thật sự bất lực sao?"...
Chap 29: Trở mặt (3).




o0o


Trích:

Cô lại ngồi bên chậu cửa sổ. Nhìn tách cà phê con đang uống dở, cô nhếch miệng cười khinh. Đời thật bạc bẽo với cô...

Cô cầm hộp đựng giày hồi nãy lên, cô cố gắng tìm ra một quyết tâm nào đỏ để làm lung lay mình. Bỏ ngay ý định làm theo ba mẹ, nhưng... không có. Thật sự không có và cô tức giận. Cô ném hộp giày đó đi thật mạnh rồi ôm gối, cô khóc.
Nước mắt quá xa xỉ với một con người, đối với cô cũng thế. Nước mắt là thứ cô khinh thường nhất, nhưng cô là phái yếu mà... không thể nào không khóc được.


o0o


Xe của Kyo, đường Hamr:

Kyo ngồi trong xe, hai tay bắt chéo nhau để lên đầu. Cậu đang suy nghĩ mông lung. Cậu là một người nhạy cảm với mọi thứ. Chỉ cần một tí thay đổi nào đó cậu cũng sẽ nhận ra, như vụ Durin chẳng hạn. Cậu lặng lẽ nhếch lông mày lại rồi đưa chân trái để lên chân phải. Khó chịu, cảm giác này lần đầu tiên cậu có.

Ông quản gia đang lái xe chăm chú thì vô tình nhìn vào gương và thấy cậu chủ mình như thế. À, kể ra cũng lạ. Lần đầu tiên cậu chủ bị từ chối lãng xẹt thế mà. Ông lên tiếng nói, cố tình phá vỡ bầu không khí buồn cười này:

- Có phải cậu đang khó chịu chuyện của cô Uke không?

- Ừm, mà không hẳn thế...

- Tôi nghĩ cô Uke không tốt như cậu nghĩ đâu...

- Có lẽ thế - Kyo thở dài đáp.

- Cậu không phản bác lại à?

- Không!

- Sao thế?

- Vì tôi biết sắp có sự thay đổi lớn giữa tôi và cô ấy. Mà thay đổi lớn nhất là cô ấy...

- Cậu nhạy thật!

- Ừ, ông lái xe đi!

- Vâng...

o0o


Trong phòng bệnh của nó:

Ba nó tiến lại phòng nó, tâm trí rối bời. Làm sao ông mới tạo ra một kết quả có hậu cho con gái mình đây?

Ông bước lại gần nó, ngồi xuống ghế. Nhìn nó. Chỉ cần nghĩ đến nó sẽ chết ở cái tuổi 20 là ông đau đớn. Lặng. Không còn từ nào có thể diễn tả tâm trạng ông được nữa.

Ông nhấc tay mình lên khỏi ghế, giơ đến gần nó và vuốt tóc nó. Ông nói nhẹ nhàng, kèm theo là nụ cười mãn nguyện:
- Dù có chuyện gì đi nữa. Thì chuyện ba làm cho con cũng là vì con. Con phải hiểu cho ba, được không?

***



Trong phòng bệnh trước 5 đó:


Nó nằm trên giường bệnh. Tay nó đang truyền nước biển, song nó lại cảm thấy mát mát chỗ đó. Đây có phải lần đầu tiên nó truyền nước biển đâu, nó bỗng thấy buồn cười . Nó nhìn chung quanh, một màu đen huyền ảo. Nhưng lần này, nó không thấy sợ. Vì bên nó, có hắn. Ái dà, sức mạnh tình yêu khủng khiếp thật! Miệng cười mỉm, mắt nhắm tít. Đầu tự nói: "Con gấu lắm lông... Hà, yêu phết nhờ!".

Nhưng khi ba nó bước vào thì bầu không khí đó lại biến mất. Màu đen trở về thành màu đen. Không gian vốn là tĩnh lặng, bây giờ lại tĩnh lặng hơn. Nó rùng người. Tại sao người đàn ông dịu dàng kia lại mang sắc khí thế kia nhỉ? Lạ thật.

Nó nhìn ba nó chăm chú. Lạ.




Thật sự là lạ. Tại sao ba nó lại nói câu đó chứ! Trước giờ ông ấy có lạ lùng thế đâu. Nó nhìn ông chăm chú, ánh mắt lơ đễnh và ngạc nhiên dạo vòng quanh khuôn mặt ông. Ông chợt tái mặt. Ông sợ nó sẽ nhận ra sự khác biệt ở đây, sợ nó sẽ nhận ra sự giả tạo đến ghê rợn của ông.


Ông đành đứng lên rồi vuốt đầu nó. Ông bước ra ngoài. Vì ông không muốn ở trong căn phòng đầy mùi thuốc khử trùng đó. Và cả ông sợ mình sẽ phải để lộ ra sự đau đớn ở trong mắt ông. Ông tựa vào ghế đợi, thả người theo chiếc ghế. Thở dài. “Cuộc đời sao lắm phiền phức!?”.



***


Hắn bước vào hành lang, khuôn mặt phờ phệt của ông Bạch không khiến hắn quan tâm. Hắn đi lướt qua mà chẳng thèm ném cho ông cái nhìn hỏi hang. Hắn cứ thế mà đi thẳng vào phòng nó. Hắn giơ tay lên, mở cửa phòng. Nhìn nó. Nó nhìn lại. Bốn mặt nhìn nhau. Bật cười. Thời khắc đẹp đẽ.

Nó khìu hắn. Kéo áo hắn và dí hắn ngồi xuống ghế bên cạnh. Luồng tay ra sau gối, nó moi ra một chiếc ipop. Nó bật nhạc lên và đưa cho hắn một cái tai nghe. Mặc kệ hắn ngạc nhiên, nó vẫn cứ làm theo ý nó. Nó mở list nhạc lên rồi rà gì đấy, nó nhấn play và rồi giai điệu du dương phát lên. Nó mỉm cười dịu dàng, nhạc rock. Cực chất, cực phê… và cực lâng lâng.

Nó lại níu níu tay áo hắn. Nhìn hắn. Cười gian. Rồi nó nói:

- Trốn viện đi chơi rock ná!

o0o



Văn phòng bác sĩ:




Bác sĩ Tùng khoanh tay lại, dựa sát vào tường. Chân trái co lên đạp vào vách làm điểm tựa. Ông tưởng mình còn oai phong lắm . Ông đang suy nghĩ. Có lẽ về chuyện của cô bé kia. Ông cũng chẳng hiểu vì cái lý do gì mà ông lại quan tâm đến chuyện của cô bé thế! Nó cứ như là cái nam châm vậy, còn ông là một vật kim loại. Ông bị hút vào đó như một việc hết sức tự nhiên và không nghịch lý. Ông thầm cười khểnh một cái, rồi cay đắng, buộc miệng nói:

- Cô bé này đặc biệt thật! Nhưng tiếc là… cuộc đời quá ngắn ngủi.




o0o



Cùng lúc đó...

Ông Chan bắt đầu thấy chán nản với cái cô người yêu trẻ con kia. Chuyện không đâu cũng có thể cãi nhau được. Thế thì làm sao sống lâu dài được? Làm sao hạnh phúc được? Trời ạ. Ông ấy sẽ chết mất.

Đường Monters, lâu rồi ông ấy chưa đặt chân lên nơi thoác loạn này. Chỉ khi nào thật sự chán nản thôi… Ông Chan bước đại vào quán bar nào đó. Rồi ngồi xuống, tu ngay một chai ox hạng nặng. Lâu rồi không uống, cũng vì lời hứa mà ra. Ông Chan đã nhớ hứa với Sula rằng ông ấy sẽ không uống rượu, không làm bất cứ điều gì có lỗi với cô ấy. Rồi rằng sẽ bỏ ngay tật tán gái, cua gái, mê gái và… soi gái . Đấy! Toàn ông ấy chịu thiệt...
Chap 29: Trở mặt (cuối).

o0o

Đường Monters, quán Bar lạ:

Ông Chan vừa ngồi vừa nện rầm rầm xuống đất. Miệng thầm rủa:
- Á à... Mày dám cứng hơn chân ông à, đất kia! .
Nuốt thêm ngụm rượu nữa. Ông ấy như cứ lâng lâng trên trời ý. Bỗng có một bàn tay nào đó mò mẫn cơ thể ông Chan. Bàn tay đó mềm mại và nõn nà, cảm giác là của một cô gái trẻ. Nó từ từ luồng qua cổ rồi lại luồng xuống ngực ông ấy. Một lúc sao, một cái đầu đặt nhẹ lên vai ông ấy. Vài sợi tóc hất vào mặt ổng, làm ổng cảm thấy ngứa ngứa mũi . Ông Chan hất miệng lên, cười mỉm. "Mồi ngon!". Ông ấy giơ tay mình lên, đặt lên tóc cô bé ấy rồi quay đầu lại. Ái chà, môi chạm môi... cảnh tượng quen thuộc. Một nụ hôn đắm đuối lại hình thành. Nó cấu xé, mãnh liệt và... hững hờ.

Kết thúc cái kiss "xã giao" đó. Ông Chan nháy mắt với cô bé, rồi kéo cô bé ngồi lên đùi ông ấy. Tối nay lại một đêm vui vẻ với người đẹp. Đúng là "ngựa quen đường cũ". Ông ấy cứng đầu, ngang bướng, và khó bảo. Liệu rồi Sulla có tha thứ cho ổng sao việc này không nhỉ?! Có trời mới biết .


o0o


Tầm 1 giờ chiều. Trong viện:

Nó ôm lấy bộ đồ hắn vừa kêu người mua, rồi chạy vào nhà vệ sinh trong phòng bệnh. Thay vội. Vừa thay đồ nó vừa cười gian xảo, miệnh nhếch nhếch:
- Cuối cùng cũng có thể trốn khỏi cái trại thương điên này rồi! .
Hắn ngồi trên giường bệnh. Xếp bằng chăm chú nhìn vào cửa nhà vệ sinh. Yun mà hắn yêu đã hồi phục. Hô hô... Một nụ cười hiện hữu trên khuôn mặt. Nụ cười ấm áp... Ấm đến nổi có thể làm tan chảy mấy tảng băng ở Bắc cực và tạo ra một đợt sóng thần lớn .


***

Thay đồ xong. Nó mở cửa ra. Một cô nàng cá tính lại xuất hiện. Vẫn phong cách cũ: vớ lưới, quần short, đầu vuốt keo đứng, khuyên tai nối đến miệng, vòng gai, áo hai dây bên trong áo khoác phong cách. Chất đến chất... Chuẩn khỏi cần chỉnh. Nếu chỉnh là hư . Nó tiến lại gần hắn. Hắn đứng lên nhìn nó. Cười thêm phát cuối rồi để mặc nó vòng tay qua người. Hai người nó chói loà bước ra khỏi cửa phòng. Đánh chết cũng chẳng ai dám nói một trong họ là bệnh nhân của bệnh viện này!.


o0o

Vila nhà họ Hồ Đắc:


Uke ôm mặt khóc. Trời ạ! Cô phải làm sao đây? Chọn Kyo cô sẽ có hạnh phúc. Chọn gia đình cô sẽ có tài sản và danh lợi. Nhưng cô muốn cả hai cơ.... Cô biết như thế là tham lam. Nhưng biết làm sao? Nếu sống cực khổ, cô chẳng thế nào sống được. Còn nếu sống thiếu tình yêu, cô sẽ chết khô mất!.

***

Cô cười điên dại! Hạnh phúc quá lẽ loi... hạnh phúc quá ngắn ngủi. Hạnh phúc là cái đếch gì chứ! Cô không cần nữa... Cô không muốn vì cái hạnh phúc ích kỉ đó của cô mà gia đình của mình phải sụp đổ. Dù họ có bán cô vì đồng tiền thì cô vẫn yêu họ. Vì sao ư? Vì 17 năm nay họ đã nuôi cô, họ đã yêu thương cô. Ân tình này sao cô quên? Sao cô không báo đáp?. Và giờ thì cơ hội đền đáp ân tình này đến rồi... Nhạt! Thế giới quay cuồng trong tích tắc.

***

Cô đứng dậy, hức hà một tiếng rồi lấy tay quẹt nước mắt. Cô cười nham hiểm. Cô phải đổi tính cách yếu đuối này đi. Cô phải quên đi tình yêu của cô dành cho Kyo. Quên đi tất cả. "Tiền không là tất cả, nhưng tất cả đều cần tiền" . Cô muốn gia đình cô hạnh phúc. Cô hít một hơi dài và thở dài. Như thế cô muốn trôi đi hết kí ức về người cô yêu. Cho nó đi theo hơi thở mà luồng ra ngoài, tan vào hư vô. Rồi đây, Uke đáng yêu và thích yêu say đắm sẽ biến mất. Thay vào đó là một Uke nham hiểm, sống nhờ tiền và ý chí cướp người yêu của người khác. Chẳng có lý do nào khiến cô làm thế! À không, có chứ! Là gia đình...

o0o

Cùng lúc đó:


Thần chết đứng trên trần nhà. Đứng theo kiểu trồng cây chuối ý. Thần nói với con chó:
- Này! Sao kế hoạch nó lệch lạc hết thế này!

- Ai mờ biết!

- Vãi đái nhà ngươi! Cái cô Uke Uké Ôkế gì đấy... sao bỗng dưng lại trở nên thế nhỉ?

- Ai mờ biết!

- Cái con chó này! Tin ta kí đầu mi không!?

- Ấy ấy... Thần tha mạng. Thuộc hạ chỉ đùa thôi!

- Dẻo mồm! Nói ta xem suy nghĩ ngươi lúc này xem?

- Con mụ Uke là con cáo gì đội lớp nai tơ.

- Nói quá!

- Thật! Chứ thần nghĩ mụ ấy là thiên thần chắc!

- Hoàn cảnh xô đẩy thôi!

- Sao cũng được! Hé hé!

- Cười cái đầu chó ngươi ý!

- Thì sao cũng được mờ! - Chớp chớp...

- (Bó tay) Cô nàng Ôkế này sắp trở thành chướng ngại vật nữa đây! Ta sợ cô ta còn thâm hơn cả cái cô Đù Rín gì nữa ấy!

- Uke với Durin thần ơi! Có cái tên cũng chả nhớ!

- Bố láo! Phải giết ngươi mới được!
Thần rượt chó. Chó chạy . Cảnh tượng lạ đời! .

Chap 30: Quyết định.

o0o

Vila nhà họ Bạch:

Bà Bạch vừa về nhà, tay vẫn lật đật với những món đồ ăn sẽ mang đến cho con gái. Bà đang mường tượng đến cảnh phân ly của chúng nó. Một người con trai và một người con gái, liệu họ có khóc hay không? Điều đó thì bà không biết.

Bà đã sống trên đời này được hơn 40 năm rồi. Giờ thì bà cũng chẳng giúp gì được cho bọn nó. Nhìn chúng thế bà cũng đau lòng, mà cứ để chúng hạnh phúc như bây giờ thì bà cũng chẳng an tâm. Có lẽ, ông Bạch nói đúng: "Tình yêu cho ta hạnh phúc, nhưng trong đó còn có cả đau khổ". Rồi con bà sẽ bị tổn thương, bệnh sẽ tái phát và nó sẽ chết.

Nén cay đắng vào trong. Từng tiếng nấc của bà lại vang lên. Trong phòng, nghe đâu đó tiếng người phụ nữ trách móc:
- Trời ơi, con gái tôi. Tại sao nó lại bị như thế này hở trời!?.
o0o


Nhà con nhỏ "nào đó":

Ông Chan ngồi trên giường. Với tay lấy gói thuốc lá đặt trên tủ đầu giường kế bên. Mở ra, đốt lên và rít vài hơi. Cảm giác lâng lâng lại dâng lên. Ông ấy ngước mắt lên trần nhà, rồi ngả người lên trên tường. Ông Chan đăm chiêu nhìn khung cảnh mơ hồ, nhạt nhẽo trên đó. Rồi ông ấy lại đưa mắt nhìn cô gái nằm cạnh mình. Thấy sao trên đời này nhiều đứa như thế quá!.

Ông Chan muốn trêu con bé tí, liền nhích người qua gần. Khìu nhẹ mà con nhỏ ỏng ẹo này vẫn không chịu dậy. Quy trình này lặp đi lặp lại đến 3 lần, mà tính ông ấy thì lại nóng nẩy. Ông ấy liền đứng dậy, mặc đồ vào để ra về. Trước khi về ông ấy còn đập vào đầu con nhỏ đó một cái cho hả giận. Sau đó thì đập sập cửa nhà con đó. Còn con nhỏ thì mặt rưng rưng muốn khóc. Cái vỗ đầu rõ đau mà. Đáng đời con ngựa. Trị nó thế này mới vừa chứ! Thứ dẹo trai là phải thế mới chừa! .


o0o

Trên đường đi chơi:


Nó ngồi trên xe của hắn. Nó cũng thắc mắc là cái xe này ở đâu ra, nhưng hắn lại không cho biết. Hắn chỉ trả lời một câu... nhảm nhí: "Bí mật!" .

Nó ngồi t

Trang: « Trước 13536
37
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 8