watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Băng Nhóm Học Đường
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Không, Vũ chở đó, không nhanh tay là hôm qua cậu bị cớm hốt về đồn rồi, cám ơn Vũ 1 tiếng đi. – Hoàng mỉm cười

Quân im lặng…chau mày lại như đang đăm chiêu suy nghĩ về 1 vấn đề gì đó….

- Thôi, lời đó thật lòng hãy nói, nói xuông chỉ thêm chướng tai. – Vũ lấy từ ví ra tờ 10 nghìn đặt xuống bàn – ăn xong rồi thì vào mua hộ tôi ly café đen đi.

Sau hồi do dự và cái lườm mắt khó chịu, Quân cũng đi vào canteen mua café đem ra cho Vũ, hờ hững chào cả hai rồi bước về lớp.

- Tính ra – Vũ nhếch mép vẻ khoái chí – nó chỉ thua thằng Đức về kinh nghiệm chiến đấu và sức chịu đòn nhỉ.
- Ừm, hôm qua mà không bị chơi bẩn, dám nó cũng nện thằng kia 1 trận te tua – Hoàng nói nhanh – nhưng nghe nói có 3 đứa nhóm mình bị hốt về đồn?
- Ừ, 2 thằng Tâm với thằng Nam – anh thở dài – tôi phải lên bảo lãnh tụi nó về, mấy cha đó kêu tụi mình tụ tập đánh nhau có tổ chức, nhảm chết được, có bao giờ bị như hôm qua đâu, chắc chắn có đứa rỉ tai mấy ổng rồi.
- Thôi bỏ đi, giờ tức cũng chẳng được gì đâu.
- À còn Hân…? – Vũ ngập ngừng – liên lạc được với Hân chưa?
- Được rồi, Hân nói chiều nay gặp – đoạn Hoàng nhìn chằm chằm vào vết thương trên trán Vũ – cái đó là sao vậy?
- Không có gì.

Xoay lại Quân, đang mải trôi theo những suy nghĩ hỗn độn, anh đụng phải Khang lúc nào không hay, cậu bạn thở dài nhìn vào mảnh băng cá nhân dán trên má Quân rồi thì thầm với anh vẻ rất bí ẩn:
- Hôm qua tao gọi cảnh sát đúng lúc không?
- Tý nữa thì tao cũng bị hốt, mà thôi, quên mẹ nó đi. – Quân ngán ngẩm xoay lưng đi thẳng vào lớp.

---------------------†---------------------

Chiều hôm đó…
Như mọi khi, đúng 5g30 cả nhóm Killer đã có mặt đầy đủ ở công viên Phú Nhuận, hôm nay ,không ai đến trễ cả, có lẽ vì thế mà tâm trạng Thiên Vũ khá vui vẻ. Những người trong nhóm trước kia lạnh nhạt với Quân, giờ đây lại vui vẻ chủ động bắt chuyện, Hải tấm tắc khen ngợi rằng năng lực Quân ngang ngửa với thằng đội phó, Trung cười nhạt; chỉ giơ 1 ngón tay cái lên ra hiệu là anh làm rất tốt, còn Nam thì vỗ vỗ vào vai anh kiểu như đã thân thiết mấy chục năm rồi vậy. Quân cảm thấy hơi khôi hài…nhưng cũng thấy vui vui…Chợt Vũ búng tay ra hiệu cho mọi người tập họp thành 5 hàng dọc để nghe anh thông báo. Quân đứng cuối hàng, ngáp dài ngáp ngắn; uể oải nhìn sang những đứa trẻ đang cười đùa, chạy nhảy trong công viên. Anh cứ mãi nhìn cho đến khi hình ảnh 1 cô gái với mái tóc ngắn trông rất…cá tính đập vào mắt anh, gương mặt lạnh và sắc sảo của cô khiến Quân mãi ngẩn ngơ nhìn theo lúc nào không hay. Rồi bỗng anh giật nảy mình khi cô gái ấy tiến đến gần Thiên Vũ , khẽ cúi chào vị thủ lĩnh

- Được rồi – Vũ điềm đạm
- Xin lỗi anh vì 1 tuần vắng mặt.
- Không sao, em có xin phép trước là được – Vũ ngập ngừng – mái tóc đó là sao vậy?
- Cắt đi thôi – cô cười nhạt…
- Ừm… - anh vẫn nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ - sẵn tiện em đứng đó đi, nghe anh thông báo luôn thể.

Rồi Vũ chắp 2 tay sau lưng, dõng dạc:

- Đầu tiên tôi thông báo, thành viên 4 sao Gia Hân sau 1 tuần tạm vắng mặt vì lý do cá nhân đã trở lại.

Mắt Quân mở to hết mức có thể. Sao Khang không nói với anh là Killer có tuyển cả con gái?? Mà lại còn là thành viên 4 sao nữa chứ! Thú vị thật nhưng cũng khá…đáng sợ…! Và nếu để ý kĩ lại thì…anh thấy “đả nữ” này trông quen lắm… Quân cũng rất tò mò về cái cách đối xử ân cần của Thiên Vũ với cô gái này, anh quay sang, hỏi người đứng cạnh mình:

- Ê, bồ ông Vũ hả?
- Điên hả mày?! Anh em bình thường thôi.
- Nếu tụi bây nghỉ giống con nhỏ đó thì ổng có bỏ qua dễ vậy không?
- Chắc không, ờ mà giờ mới để ý, anh Vũ đối xử với nhỏ Hân đặc biệt lắm.

Bỗng Vũ quắc mắc về phía Bảo Quân

- Thằng Nam với thằng Quân, to nhỏ cái gì đấy?!!
- Không có gì, tôi chỉ hỏi vài điều tôi chưa biết thôi – Quân vờ gãi đầu, cười ngố
- Thằng này… - Vũ chau mày – tôi định tuyên dương cậu đấy, đừng có làm tôi mất hứng nghe chưa.!
- Hả?! – anh trố mắt, 1 dòng điện chạy dọc sống lưng

Vũ lườm Quân rồi tiếp tục dõng dạc nói:
- Thứ 2, tôi tuyên dương Bảo Quân về trận đấu hôm qua, dù bị đối thủ chơi bẩn, nhưng vẫn đấu rất fairplay, nói chung là không làm tôi mất mặt – chợt anh nhếch mép nhìn về phía Quân – nhưng cũng đừng vội tự cao, đây chỉ là lời khuyến khích để cậu thêm nỗ lực thôi.
- Ra là anh biết… - Quân nhướng mày, khẽ nở nụ cười nhạt nhẽo

Hân chống tay, khẽ nghiêng đầu nhìn Quân chằm chằm, mắt nheo lại; có vẻ như cô đang cố gắng nhớ lại điều gì đó…? Bỗng…Hân chỉ tay về phía Quân 1 cách tức tối, reo lên:

- Đúng rồi!! là anh! Tên biến thái hôm đó!
- Tên biến thái?? À! Phải rồi! – Quân đập tay như thể vừa sực nhớ lại được điều gì – là cô, con nhỏ hung dữ say như chết đây mà.!
- Gì vậy? – Vũ khẽ nhíu mày

3 người luân phiên nhìn nhau…cuộc gặp gỡ định mệnh đã xuất hiện… Sau buổi tập trung hôm đó, Vũ gọi Quân và Hân ở lại nhằm hỏi cho ra chuyện. Quân đương nhiên là phải nói ra hết sự thật để thanh minh cho mình; nói rằng anh không hề có ý gì với Hân, chỉ có ý tốt đưa cô về nhà, nhưng lại bị cô đánh oan. Vũ khẽ nhìn sang Hân vẻ dò hỏi, rồi cô nàng gật nhẹ đầu, xoat mặt sang hướng khác ( có vẻ tức tối ). Vũ phẩy nhẹ ngón tay ra hiệu cho Quân đi về. Nhưng khi đi được 1 đoạn thì anh lén ngoáy đầu lại quan sát 2 người, anh thấy Thiên Vũ đang khoanh 2 tay lại và la mắng Hân, nhưng nét mặt không “bặm trợn” như lúc xử mấy thằng đực rựa trong nhóm. Hàng lông mày vị thủ lĩnh chau lại nhưng ánh mắt vẫn để lộ sự lo lắng đặc biệt dành cho cô gái đang đứng cúi gằm mặt trước anh. Quân không rành lắm về chuyện tình cảm, nhưng với những gì anh đang chứng kiến; thì anh chắc chắn 1 điều : gã này thích Hân…!. “ Có chuyện để vui nữa rồi…” – Quân thầm nghĩ và nở nụ cười rất ma mãnh…

Buổi trưa thứ 3 có vẻ như mát mẻ hơn những ngày nắng chói chang của những trưa hôm trước. Quân sau khi đi thăm bố ở bệnh viện về, quyết định hôm nay phải làm cho mình “đẹp trai” hơn 1 chút khi đến trường. Quân tự tay ủi thật thẳm thóm chiếc áo sơ mi và quần tây đen 1 cách rất điệu nghệ. Việc thiếu bàn tay chăm sóc của mẹ từ nhỏ đã khiến anh khá đảm đang trong công việc nhà. Quân vuốt mái tóc đen dày dựng lên kiểu ac-ma-ni, nhấc nhẹ gọng kính cũng đen như màu mái tóc; rồi nở nụ cười vẻ hài lòng với chính mình trong tấm gương. Quân leo lên chiếc xe máy với quyết tâm rằng : nhất định phải làm cho “đả nữ” Gia Hân phải xiêu lòng vì anh.!

Hân khá nổi tiếng trong trường nên việc “truy tìm” ra lớp cô học cũng không khó khăn gì mấy. Quân đã đến trường rất sớm để đặt thanh chocolate vào hộc bàn của Hân. Trong lòng anh đinh ninh rằng chắc chắn cô nàng này sẽ thích mê đây…! Nhưng sự thật…lại luôn luôn phũ phàng đối với những kẻ hay mơ mộng… Hân nhìn anh đang đứng ngoài cửa lớp vẫy vẫy tay chào cô bằng nét mặt chẳng chút cảm xúc…rồi không ngần ngại vứt thanh chocolate ra khỏi cửa sổ như thể nó chẳng đáng 1 xu…! Mặt của Quân đang cười tươi cũng bị cứng lại như bức tượng khi chứng kiến thái độ “ngạo mạn” đó của Hân. Nhưng Quân dễ gì bỏ cuộc, anh trốn sang lớp học chung với cô, liên tục gửi những “bức thư” ghi đầy những lời nói ngọt ngào mà anh nghĩ bọn con gái sẽ thích… và điều này khiến Hân phát điên.! Với tư cách lớp phó kỷ luật, cô véo tai anh lôi ra ngoài cửa lớp 1 cách…thô bạo

- Nè đau quá! Con gái gì mà bạo lực vậy?!
- Biến ngay! Đừng có lảng vảng trước mặt tôi! Bẩn cả mắt.! – Hân liếc anh 1 cái rõ sắc rồi bước vào lớp
- Trời đất, con mụ phù thủy này… - mắt Quân trợn trừng lên như thể bị…sốc nặng…

Quân đăng ký lớp học thêm buổi tối chung với Hân. Hân ức lắm…vì cô đâu còn cớ gì để “tống” anh chàng dai như đĩa này ra ngoài như ở lớp học chính nữa. Thêm vào đó Quân cứ ngồi nhìn cô chằm chằm, khiến cô không thể nào tập trung học được…Tức giận, Hân đập bàn 1 tiếng “rầm”, quát lên :

- Tôi biết mấy người giỏi rồi, để yên cho tôi học!!!
- “Tui” đã làm gì Hân đâu…? – anh chớp chớp mắt
- Đồ điên!! – Hân xách cặp bỏ ra về, mặc cho cô giáo gọi với theo cô trong vô vọng…
- Dữ dằn thiệt…đã thế phải tán cho bằng được – Quân lại nở nụ cười ma mãnh

Rồi cô giáo quắc mắc nhìn Quân vẻ răn đe

- Em kia! Có học hay không?!
- Có chứ ạ - anh cười tươi – sẵn tiện, cô nhầm rồi, bài đó đáp án là 8, cô à.

---------------------†----------------------

Tình cờ Quân biết được Xuân Thùy ( chung lớp với anh ) là bạn thân của Hân. Vì thế, ngay sáng hôm học thể dục, anh đã chủ động mời Thùy 1 viên kẹo ngọt rồi bắt chuyện rất cởi mở. Nhìn Thùy bẽn lẽn nhận kẹo từ mình, Quân cũng thấy là lạ vì 1 người dịu dàng, hiền lành như thế này mà lại kết thân được với “đả nữ” đáng sợ ấy…! Xong thật khéo léo, anh hỏi số điện thoại của Hân. Thùy có vẻ hơi e dè khi quyết định rằng có nên cho Quân biết số hay không…cuối cùng, cô nhìn vào mắt anh, nhẹ nhàng nói:

- Cậu thật sự thích Hân chứ?
- Ừm – Quân cười gượng
- Cậu có tự tin không…?
- Ý Thùy là sao?
- Thật ra…Hân đang rối loạn về tâm lý…giới tính 1 chút… - Thùy khổ sở vặn vẹo ngón tay của mình – nhưng cậu đừng hiểu lầm nhé, dù Hân có nói gì, cậu ấy vẫn là con gái…
- Cậu có thể nói rõ hơn không? – Quân nói chậm rãi từng từ
- Hân…bị phản bội bởi 1 người mà cậu ấy yêu tha thiết, nên bây giờ…cậu ấy căm thù đàn ông – Thùy lí nhí – và không muốn yêu đàn ông nữa….
- Không lẽ yêu con gái?? – Quân nói ngay khi Thùy vừa dứt câu

Bỗng Thùy giật thót tim như vừa nhớ lại chuyện gì đó làm cô sợ hãi…

- Được rồi… - anh tằng hắng – Quân sẽ không nói chuyện này với ai.
- Nhờ cậu… - chợt 1 giọt nước mắt lăn dài trên má Thùy – nhờ cậu giúp Hân trở về với chính mình…
- Nè… - Quân lay lay vai cô – đừng khóc, có gì từ từ giải quyết mà.
- Quân hứa đi…hứa sẽ thật lòng với Hân – cô thút thít
- Rồi cậu sẽ cho mình số điện thoại chứ?
- Ừm – Thùy gật nhẹ đầu
- Rồi…! – anh có vẻ hơi “hoảng” trước những giọt nước mắt của cô bạn

Khi Quân vừa đi khỏi, Thùy liền ngồi gập người xuống, nhắm chặt mắt lại như thể muốn xua tan đi giọng nói của Hân đang vang vọng trong tâm trí cô :” Cậu quen mình nha, quen kiểu người yêu ấy, mình không đùa đâu, thật sự mình cũng có chút cảm xúc với cậu.”. Ký ức đó khiến Thùy bàng hoàng…và sợ hãi. Cô thương Hân lắm, nhưng nếu là người yêu thì không được, không bao giờ được...Kể từ lần hôm đó, Thùy vẫn luôn cố gắng đối xử bình thường, thậm chí là quan tâm đến cô bạn nhiều hơn…nhưng Thùy vẫn cảm nhận được sự gượng gạo của cả hai…Hân không dám nhìn vào đôi mắt Thùy, và cô cũng vậy…Không biết đến bao giờ cái cảm giác này mới mất đi… Thùy đứng dậy và lê chân đến bồn rửa mặt, những suy nghĩ rối bời khiến cô đâm sầm phải 1 người cao hơn mình cả 1 cái đầu. Cô ngước lên, những lời nói và hình ảnh của Hân biến mất như ánh đèn vụt tắt, cô cúi mặt xuống, thẹn thùng:

- Xin lỗi anh…
- Không có gì. – chàng trai né sang bên định bước đi
- Khoan đã…anh không nhớ em sao?
- Hửm…?
- Anh từng cứu em khỏi đám côn đồ ở con hẻm cạnh trường… - cô lại vặn vẹo ngón tay của mình
- Anh không nhớ lắm, có thể em nhầm người rồi – anh nói nhanh rồi quay lưng đi
- Em không nhầm đâu! Cho em biết tên của anh đi, anh ơi! – cô gọi với theo
- Vũ, Thiên Vũ – anh khẽ ngoáy đầu lại, nét mặt vẫn lạnh như băng

“Thiên Vũ…” Thùy lầm bầm tên anh rồi bẽn lẽn mỉm cười…Kể từ lần được anh cứu giúp, cô đã mong được gặp lại anh biết bao, 1 chàng trai dũng mãnh, có ánh mắt rất sắc lạnh đã để lại trong cô 1 ấn tượng cực kỳ sâu đậm…Rồi khi tình cờ trông thấy anh, Thùy chỉ rụt rè nép vào góc khuất nào đó để dõi theo anh 1 cách thầm lặng…nhưng tình cảm cô dành cho anh thì như 1 ngọn lửa, lúc nào cũng cháy rừng rực vô cùng mãnh liệt…

-------------------†------------------

Quân bên cạnh đó, vừa vui vì có được số điện thoại Hân, nhưng cũng vừa thấy hơi…thương cảm cho cô vì chuyện đau lòng mà anh vừa biết được…

Chiều hôm đó, Quân bị Vũ giữ lại để…huấn luyện đặc biệt. Vũ dạy anh những thế đánh hiểm hóc và cách dùng sức hợp lý, sau đó còn bắt anh hít đất để…gia tăng thể lực. Mang tiếng huấn luyện nhưng Quân cũng bị vị thủ lĩnh dần cho 1 trận bầm dập thân thể, nhưng bù lại, anh cũng thấy khá vui vui khi Vũ nói rằng anh có năng lực, chỉ không có kinh nghiệm chiến đấu mà thôi. Và buổi huấn luyện đó đã khiến Quân phải nghỉ luôn cả 2 tiết học thêm. Khỏi phải nói là Hân cảm thấy vô cùng “yên bình” khi Quân chỉ vừa ngưng làm phiền cô có 3 tiếng đồng hồ. Đáp án bài toán hóc búa được giải cũng là lúc kết thúc giờ học. Hân vẫn ngồi chau mày nhìn vào đáp số vẻ khó hiểu…Chợt điện thoại cô rung lên, tin nhắn từ 1 số lạ :”Siêng học quá hen, người ta về hết rồi mà còn ngồi trong đó. Ra sân bóng rổ đi, có người đợi H nè”. Hân nhướng mày trông rất khôi hài rồi lơ tin nhắn ấy đi. Khi cô đi ngang sân bóng, chợt có 1 bàn tay chộp lấy Hân, cô giật mình quay sang và…”điên máu” khi thấy Bảo Quân

- Lại là mấy người à?? – cô giật tay ra khỏi anh như vừa chạm phải lửa
- Tui đã nói tui đợi Hân ngoài này rồi còn gì – anh cười
- Thì ra… - cô chống 2 tay lên hông, hùng hổ - sao biết số tôi, nói ngay!
- Ây…quan trọng gì đâu – anh xoay trái bóng trên tay rất điệu nghệ - làm ván chứ?
- Bệnh hả?! – Hân lườm anh rồi cất bước
- Nếu Hân thắng, tui sẽ không quấy rầy Hân nữa…!

Cô xoay lại, nhìn anh dò xét

- Thiệt! nam nhi đại trượng phu, nói là giữ lời – Quân nhướng mày – nhưng nếu Hân thua, phải đi chơi với tui
- Được thôi! – cô ném chiếc cặp vào bồn cây

Quân ném trái bóng cho Hân, ý nhường lợi thế cho cô. Hân di chuyển nhanh đến cột bóng rổ, bật lên ném vào nhưng Quân đã nhanh chóng bật cao hơn và cướp lấy trái bóng trước khi nó kịp rơi vào rổ. Rồi những lần sau đó, Hân không thể nào giành bóng lại được từ Quân nữa, cô bất lực trước chiều cao và tốc độ nhanh như cắt của anh. 10 phút trôi qua, kết quả : Quân thằng áp đảo 5 - 0…!

- Chết tiệt! – Hân ôm bụng thở hổn hển – ngon thì đánh nhau đi, bóng rổ làm quái gì?!
- 100% là tui khỏe hơn Hân – Quân nói vẻ hả hê – tại tui không muốn thôi
- Không muốn gì?!
- Không muốn làm Hân bị đau đớn… - nét mặt anh chợt trở nên nghiêm túc…
- Điên… - cô chau mày nhưng vẫn không giấu được sự bối rối trong đôi mắt
- Nếu tán tỉnh Hân mà bị gọi là điên thì tui cũng chấp nhận – anh cười
- Vớ vẩn!! – cô gạt phăng Quân sang 1 bên để bước nhanh đến bồn cây, với lấy chiếc cặp
- Hân về cẩn thận nha!! – anh gọi với theo vẻ thích thú

Về đến nhà, sau khi gọi điện thoại nói chuyện với Thùy xong, cô cảm thấy cơn giận của mình được hạ xuống khá nhiều. Bỗng Hân ngồi thừ ra, dựa lưng vào đầu giường với vẻ mặt trầm ngâm…rốt cuộc cô đang muốn gì ở chính mình…? Cô đang cố gắng biến bản thân thành 1 người hoàn toàn khác với chính bản chất cô đang thực sự có hay sao…? Hận thù…? Yếu đuối…? Bất cần…? Cô đang bị những thứ này chi phối ư…? Cô là ai…? Là cái gì trong cuộc đời này…? Cô còn nhớ ánh mắt bối rối của Thùy khi nghe cô ngỏ lời, cô biết Thùy sốc, thậm chí là sợ hãi, nhưng thật sự cô cảm thấy thoải mái và dễ chịu khi ở bên cạnh Thùy, cô không cần bất cứ 1 thằng đàn ông nào cả! Cô đã nghĩ như vậy đấy!

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 11