- Anh….thả tay tôi ra trước đi.
- À, xin lỗi!
Thấy hắn lúng túng thả tay nó ra, nó bật cười, trước giờ nó chưa khi cười với hắn cả, không biết sao từ khi nghe hắn lúng túng nói ra mấy câu xin lỗi nó thì tự nhiên nó hết giận, nhìn hắn bây giờ thật không giống với Thiên Phong trước đây, cao ngạo, không bao giờ xin lỗi ai.
Thấy nó cười, hắn như thấy bình minh vậy (mặc dù bây giờ là gần trưa), nó cười, như vậy là nó hết giận rồi.
- Này, cô cười như vậy là không giận tôi nữa đúng không?
- Được rồi, tôi sẽ không giận nữa nếu anh chịu nói 3 lần câu “Linh Thư, tôi sai rồi, tôi thật sự xin lỗi”
- Chuyện này…..
- Sao? Không làm được à, vậy tôi về đây.
- Khoan đã! – hắn chần chừ, dù gì cũng là do hắn có lỗi, thôi thì chấp nhận vậy, lời nói không mất tiền mua mà.
- Sao?
- ……Thôi được rồi, Linh Thư, tôi sai rồi, tôi thật sự xin lỗi. Linh Thư, tôi sai rồi, tôi thật sự xin lỗi. Linh Thư, tôi sai rồi, tôi thật sự xin lỗi.
Thấy hắn thành tâm như vậy, nó cũng không nỡ làm hắn mặc cảm tội lỗi.
- Thôi được rồi, thấy anh có lòng vậy tôi cũng không giận nữa. Tôi về đây.
- Khoan đã, để tôi đưa cô về! Dù sao Mạnh Long cũng về trước rồi.
- Sao anh biết Mạnh Long về trước rồi?
- Thì….tôi bảo cậu ta về trước để cô ở lại nói chuyện với tôi mà.
- Thật là….thôi được rồi, về thôi.Tới nhà, nó bước xuống xe, định bảo hắn về nhưng hắn đã xuống xe và tiến tới bấm chuông.
- Này, anh làm gì vậy?
- Bấm chuông!
- Ôi trời, bấm chuông làm gì?
- Vào nhà cô!
- Làm gì?
- Làm gì thì lát nữa sẽ biết, nhớ là phải ngồi im và nghe tôi nói thôi biết chưa! Hôm nay tôi sẽ bắt đầu thực hiện hợp đồng giữa chúng ta.
- Nhưng…
Nó chưa nói hết câu thì cửa mở, hắn và nó cùng bước vào.
Bà, mẹ và Mạnh Long đều đang ngồi trong phòng khách. Hắn bước vào:
- Chào mọi người!
Mọi người đều hết sức ngạc nhiên, ngay cả nó còn ngạc nhiên nữa là…
- Cậu chủ tập đoàn Black star, cậu đến đây có chuyện gì vậy? – Mẹ và bà nội nó đều đứng dậy.
- Mọi người cứ ngồi đi ạ! Hôm nay cháu đến đây là có chuyện muốn xin phép với bác gái và phu nhân.
- Có chuyện gì vậy?
- Linh Thư, lại đây đi. –hắn gọi nó tới ngồi xuống (nãy giờ nó còn đang ngơ ngác vì không biết hắn định làm gì )- Thực ra, hôm nay cháu đến đây là muốn xin phép mọi người cho cháu đón Linh Thư về ở nhà cháu.
- Cái gì? – Mọi người cùng ngạc nhiên., nó thì ngơ ngác chẳng hiểu gì nhưng cũng không hỏi,vì lúc nãy hắn đã dặn nó ngồi im rồi.
- Chắc mọi người cũng biết cháu và Linh Thư đang quen nhau, và cháu cũng đã từng nói cô ấy có thể trở thành phu nhân của Black Star trong tương lai, vì vậy cháu muốn đón cô ấy về nhà cháu để làm quen với việc công ty và quen với cách sống của gia đình cháu.
- Nhưng…..bây giờ nó chỉ mới học 11, liệu có sớm quá không?- mẹ nó lên tiếng
- Không đâu ạ, để chuẩn bị cho tương lai thì cháu nghĩ bây giờ là được rồi ạ!
- Nếu cậu đã suy nghĩ chu đáo như vậy thì chúng tôi cũng không có ý kiến gì! – Bà nội nó nói, lâu nay bà ấy không muốn nhìn thấy nó trong căn nhà này, bây giờ nó đi vừa khỏi nhìn mặt nó, vừa được lòng với tập đoàn Black Star, có gì mà không đồng ý chứ.
- Nếu vậy thì “em” lên phòng dọn đồ đi, chúng ta sẽ đi ngay bây giờ. -Hắn quay qua nói với nó một cách rất chi là nhẹ nhàng.
- Hả? Gì? Anh vừa nói gì? – Nó như người mất hồn hỏi lại, hắn làm cái gì vậy chứ, tự nhiên lại bắt nó chuyển sang nhà hắn.
Hắn khẽ nhíu mày, nó đang nghĩ gì mà không nghe hắn nói chứ.
- Anh nói em lên phòng dọn đồ đi, chúng ta sẽ đi ngay bây giờ.
- À, ừ, được rồi! Con xin phép lên phòng ạ!
Nó nói rồi đi lên phòng, thật sự thì nó không hiểu hắn đang làm gì, tất cả chỉ vì bản hợp đồng đó mà nó phải chịu nghe lời hắn. Đang dọn đồ thì Mạnh Long bước vào:
- Chị!
- Có chuyện gì vậy?
- Chị với Phong quen nhau thật sao?
- Ừ!
- Nhưng 2 người mới quen nhau mà đã qua nhà cậu ấy ở thì không phải là nhanh quá sao?
- Không sao đâu,em không cần lo cho chị, chị là chị em mà, ai bắt nạt được chị chứ. Thôi xách đồ xuống giùm chị đi. – Nó cười nhẹ, đưa túi đồ cho Mạnh Long.
Mạnh Long thấy nó nói vậy thì không hỏi gì thêm, xách đồ xuống nhà cho nó.
Thấy nó và Mạnh Long đi xuống, hắn đứng dậy.
- Xong rồi à? Vậy chúng ta đi thôi! Xin phép mọi người! – Hắn nói rồi cúi đầu chào, đưa tay xách hành lý cho nó. Nó cũng cúi đầu chào rồi theo hắn ra xe.
- Cậu không được bắt nạt chị ấy đấy, nếu không thì chết với tôi! –Mạnh Long đứng trước cửa xe nói với hắn, hắn chỉ khẽ cười rồi cho xe chạy đi. Thật là, nó chỉ qua nhà hắn ở thôi mà cứ như bị gả về nhà chồng vậy.
Trên xe, giấu thắc mắc nãy giờ làm nó khó chịu.
- Này, tại sao anh lại muốn tôi qua ở nhà anh, thực ra thì anh muốn gì?
- Tôi biết thế nào cô cũng hỏi mà.
- Đừng có đánh trống lảng, trả lời đi.
- Thì tôi muốn ở với với vợ sắp cưới của tôi thôi, có gì đâu.
- Đừng đùa nữa, mau nói đi!
- Thôi được rồi, cô nên nhớ hợp đồng của chúng ta có điều là cô phải nghe lời tôi, vì vậy những việc tôi làm thì đừng có hỏi, tôi không làm gì cô đâu.
Nghe hắn nói vậy nó cũng không hỏi nữa, thực ra nó cũng không muốn ở trong căn nhà đó, bức bối và khó chịu. Nhưng nó đâu biết có 1 người vì hôm qua thấy nó bị đối xử phân biệt như vậy nên mới có ý định đưa nó ra khỏi cuộc sống đó, cuộc sống mà nó không hề muốn.
Nhà hắn là 1 ngôi biệt thự màu trắng, to ơi là to và thật sự rất đẹp, nhưng mà….
- Anh ở đây 1 mình thôi sao?
- Ừ! Thì sao?
- Ờ, không có gì, chúng ta vào thôi.
Nó nói rồi bước nhanh vào, không để hắn thấy khuôn mặt hơi ửng hồng lên của mình, thực ra nó hỏi vậy là vì nó nghĩ căn nhà rộng vậy mà chỉ có hắn và nó ở nên cũng hơi lo lắng. (Đầu óc đen tối)
Thấy thái độ nó vậy thì hắn chỉ khẽ cười, nó thật là dễ thương, không như thường ngàu luôn tỏ vẻ lạnh lùng. Hắn thấy nó thật sự rất thú vị, vì vậy phải kiếm trò chọc nó mới được.Chap 10: Sống thật với chính mình…
Nó bước vào phòng và bắt đầu dọn đồ, căn phòng màu xanh lam với rèm cửa màu trắng làm nó thấy thích, phía dưới cửa sổ là một vườn hoa hồng, thật đẹp. Đứng ngẩn ngơ rồi tự cười 1 mình, nó không biết hắn đã bước vào…
- Làm gì mà cười một mình vậy, được ở cùng tôi thích thế cơ à?
Nó giật mình quay lại, hóa ra là hắn.
- Này, tôi nói đúng nên cô mới giật mình đúng không?
- Ai cho anh vào phòng tôi, lại còn không gõ cửa nữa chứ, thật bất lịch sự. – Nó khó chịu lên tiếng.
- Đây là nhà tôi, tôi thích vào khi nào là quyền của tôi, còn nữa, không khóa cửa mà còn bảo người khác gõ cửa, thật là…Nhưng mà dù sao cũng mang danh là bạn trai cô, chúng ta có nên…..
Hắn bỏ dở câu nói rồi cười gian xảo nhìn nó, từ từ tiến lại gần nó, mặt đối mặt. Hắn định làm gì, tự nhiên nó thấy sợ
- Nên…. nên gì? Anh định làm gì?
- Thì cô nghĩ xem, 2 người yêu nhau thì phải làm gì? – Hắn mặt dày trơ tráo nói.
- Làm gì là làm gì? Anh đừng có lại gần đây, nếu không tôi la lên đó!- Nó cố gắng đe dọa, nhìn mặt nó bây giờ rất buồn cười, miệng thì đe dọa nhưng mặt thì lộ rõ vẻ sợ hãi. Thấy nó vậy hắn càng làm tới:
- Cô thích thì la đi, nhà này ngoài chúng ta ra thì không có ai đâu. – Hắn thích thú nói rồi tiến lại gần hơn.
- Này, anh….anh….định làm gì? – Thấy nó sợ vậy thì hắn bỗng phá lên cười, nó dễ bị lừa thật, mới có vậy mà đã cuống lên rồi.
Nó sững sờ, hắn cười sao, trước giờ chưa từng thấy hắn cười, thật sự trông rất lạ.
- Đùa cô tí thôi, chưa gì mà đã sợ, đầu óc cô cũng đen tối lắm đó, biết không hả?
Nhìn mặt cô bây giờ cứ như trái cà chua vậy, đúng rồi, từ bây giờ tôi sẽ gọi cô là cà chua, được không?
- Anh…! Hoàng Thiên Phong! Hôm nay anh chết với tôi!
Nó hét lên rồi nhào tới định bắt hắn nhưng mà hắn đã nhanh chân chạy trước rồi, thế là nó đuổi theo. Hắn chạy trước, nó chạy sau, 2 đứa cứ thế mà rượt nhau chạy vòng vòng. Cho đến khi…
- Bắt được rồi! hôm nay anh chết với tôi!
Nó vừa nói vừa đưa tay kéo hắn lại. Nhưng mà mất đà, nó bị vấp chân chuẩn bị ngã, thấy vậy hắn liền đưa tay đỡ, thế là…hậu quả là cà 2 cùng ngã. Nhưng mà ngã ở một tư thế rất rất là không bình thường. Đó là, nó ngã nhào và đè lên người hắn. Sau một lúc đơ, cả 2 mới nhận ra cái tư thế kì cục của mình, vậy là nó và hắn vội vàng ngồi dậy. Nó ngượng ngùng ngồi dậy giả bộ phủi phủi bộ quần áo nhưng thực chất là để che đi khuôn mặt đang đỏ lên của mình. “Ôi trời, sao mình lại ngã lên người hắn như vậy chứ, thật mất mặt”. Hắn thấy vậy thì lấy làm thích thú lắm, rốt cuộc thì nó cũng là 1 đứa con gái biết đỏ mặt như bao đứa khác thôi, nó không lạnh lùng như hắn nghĩ.
Thấy nó cứ ngồi mãi không chịu đứng dậy, hắn lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng:
- Này,cà chua, cô không đói nhưng tôi đói, đứng dậy đi ăn cơm thôi, định ngồi đó mãi à.
- À, ừ!
Nó vội vàng ngồi dậy đi theo hắn, trông nó lúc này cứ như con nít nói gì nghe đó vậy. Cứ đi theo hắn không nói gì, có lẽ là quên luôn cái vụ bị hắn hù hồi nãy rồi, thấy nó ngượng không nói gì, hắn khẽ cười thầm. Tốt nhất là không nên nói gì lúc này, lỡ nó nhớ lại rồi nổi điên lên thì chết…
Vào nhà, thấy hắn đi thẳng vào bếp, lấy dồ trong tủ lạnh ra, nó vội hỏi:
- Lấy đồ ra làm gì vậy?
- Cô nhìn mà không biết à? Nấu cơm ăn chứ làm gì.
- Nhưng ai nấu?
- Không lẽ là tôi sao?
- Chẳng lẽ là tôi?
- Ừ!
- Nhưng tôi đâu có biết nấu cơm. – Nó tỉnh bơ đáp, pha chút ngạc nhiên như con nai vàng ngơ ngác.
- Cái gì? Cô là con gái mà không biết nấu cơm sao?
- Tôi có nói với anh là tôi biết nấu cơm hồi nào chưa!
- Ôi trời, con gái gì mà…
- Vậy chứ anh biết nấu không mà chê tôi!
- Không biết thì lấy gì mà chê cô, Hoàng Thiên Phong này không có gì là không làm được.- Hắn tự hào nói.
- Thật không?
- Thật!
- Vậy thì anh nấu cơm đi nhé, tôi lên phòng đây. Khi nào xong thì gọi tôi.
Nó nói xong thì vụt chạy lên phòng, để lại hắn ngơ ngác vì bị nó lừa. Tại vì lỡ lên mặt với nó rồi nên bây giờ hắn đành ngậm ngùi nấu cơm. (tội nghiệp quá) ^-^
Sau một hồi lăng xăng trong bếp, cuối cùng hắn cũng nấu xong, bây giờ là 2h rưỡi chiều.
Hắn bày thức ăn lên bàn rồi lên lầu gọi nó xuống. Kể cũng lạ, trước đây hắn chưa từng phải phục vụ ai,vậy mà bây giờ lại phải phục vụ nó thế này.
- Này, cơm xong rồi, xuống ăn đi.- Hắn đứng ngoài cửa nói vọng vào.
- Xong rồi hả? Thật không vậy, vậy thì xuống ăn thôi. – nó mở cửa rồi lao xuống bếp, hắn nhìn theo chỉ cười, “đây là con người thật của cô sao?”
Hắn nấu thật sự rất ngon, nó vừa ăn vừa khen, hắn không nói gì. Nhưng tự dưng bụng nó đau quá, đầu tiên là cơn đau âm ỉ, rồi sau đó là đau dữ dội hơn. Nó không ăn tiếp được, lấy tay ôm bụng. Có lẽ bệnh đau dạ dày của nó lại tái phát rồi, chắc tại sáng nay nó chưa ăn sáng, trưa lại ăn trễ như vậy nên giờ mới bị đau.
Đang ăn thấy nó ngừng, lại thấy mặt nó tái đi, tay ôm bụng thì hắn bắt đầu lo lắng:
- Cà chua, cô sao vậy? Không sao chứ?
- Tôi…
Nó không nói hết câu, càng lúc càng đau hơn, cuối cùng là nó ngất xỉu.
Hắn hốt hoảng bế nó lên phòng, đặt nó xuống giường, đắp chăn cho nó rồi lấy điện thoại ra gọi:
- Gọi bác sĩ đến chỗ tôi ngay, nhanh lên!
Hắn chỉ nói vậy rồi cúp máy. Ngồi nhìn nó vì đau quá mà ngất đi, hắn thực sự rất lo lắng.
15’ sau, bác sĩ tới.
Sau khi khám cho nó xong, vị bác sĩ già bước ra.
- Cô ấy sao vậy? Không sao chứ? -Hắn đứng bên ngoài chờ đợi nãy giờ, thấy bác sĩ bước ra liền nhào tới hỏi.
- Cô ấy trước đây đã từng bị đau dạ dày, gần đây lại ăn uống thất thường, không điều độ nên mới bị tái phát. Cần để cô ấy nghỉ ngơi và ăn uống bình thường, tốt nhất là ăn những thứ dễ tiêu hóa.
- Tôi biết rồi! Cảm ơn ông!
- Không có gì, tôi xin phép về trước! Thuốc của cô ấy tôi sẽ cho người đem tới sau!
Ông bác sĩ sau khi thông báo tình hình của nó xong thì ra về. Hắn bước vào phòng nó. Nó đang nằm đó, ngủ say. “Nhìn cô ta lúc ngủ cũng dễ thương đấy chứ? Vậy mà lúc nào cũng làm vẻ lạnh lùng, thật là…” Hắn thầm nghĩ, đứng đó nhìn nó và khẽ mỉm cười. Từ khi gặp nó hắn cười nhiều hơn, nhưng có lẽ chính hắn cũng không nhận thấy điều này.
Sau 2 tiếng đồng hồ, cuối cùng nó cũng tỉnh. Từ từ ngồi dậy, đưa mắt nhìn xung quanh và cái thứ đập vào mắt nó đầu tiên lại là…hắn. Hắn đang ngồi bên cửa sổ, đọc sách. Nghe thấy tiếng động, hắn quay lại:
- Tỉnh rồi à? Cô thật là…bị đau dạ dày sao lại không nói, chờ đến khi ngất xỉu thế này mới vừa lòng à? ngồi yên đó đi, đừng đi đâu đấy, tôi sẽ quay lại ngay!
Sau khi tự mình độc thoại mà chẳng để cho nó nói gì, hắn bước ra ngoài để lại nó ngồi ngơ ngác.
- Anh ta bị gì vậy chứ, tự nhiên lại mắng mình, thật là…mình thế này là do ai chứ, vậy mà giờ lại đổ lỗi cho mình, đúng là đồ không có tim…
- Đang lầm bầm gì vậy, nói xấu tôi hả? Vậy thì ngừng lại đi, ăn đã rồi nói tiếp cũng không muộn đâu.
Giật mình vì bị nói trúng tim đen, nó ngồi đơ mặt ra chẳng biết nói gì.
- Này, cà chua! Tôi nói cô đấy! Mau ăn đi này.
Hắn nói rồi đưa tô cháo còn nóng cho nó. Nó đang đói, nghe có đồ ăn thì mừng rỡ, ai dè vừa nhìn thấy tô cháo thì nó xị mặt lại.
- Sao vậy? Không muốn ăn à?
- Không phải là không muốn ăn, nhưng mà….
- Nhưng mà sao?
- Tôi không thích ăn cháo! Tôi ăn mì gói được không?
- Cô điên à? Có ấm đầu không? Cháo không ăn lại đòi ăn mì gói là sao? Bác sĩ dặn cô là phải ăn thứ dễ tiêu hóa nên tôi phải nấu cho cô đó. Tự cảm thấy hạnh phúc đi! – Hắn nói rồi đưa tô cháo dúi vào tay nó.
- Không! Có chết tôi cũng không ăn đâu!
Nó đặt tô cháo lên cái tủ đầu giường rồi lấy chăn chùm kín đầu, cương quyết biểu tình để khỏi bị ép ăn tô cháo đáng ghét kia. Từ nhỏ nó đã rất ghét ăn cháo, cũng chẳng biết tại sao cứ nhìn thấy cháo là dù đói cỡ nào nó cũng đều liền cảm thấy không muốn ăn nữa.
Hắn thấy nó vậy thì nhào tới cố sức giật cái chăn ra, nhưng nó thì cứ cố giữ lấy.
- Bỏ ra! Ăn nhanh lên, không lại ngất nữa thì tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy!
- Không bao giờ! Không cần anh chịu trách nhiệm! Thà tôi ngất xỉu còn hơn là bắt tôi ăn tô cháo đó!
7