watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Nếu Anh Muốn Tôi Sẽ Là Của Anh
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Vào đêm hôm sinh nhật đó , nó đang ngủ bỗng nghe tiếng lục cục . Nó mở mắt thì thấy vật gì đó sáng sáng , mở to mắt ra ... thì ba nó đang cầm con dao trước mặt nó và đang định đâm nó . Miệng ba nó lầm bầm : " Mày chết đi cho tao nhờ, đồ nghiệp chướng ! " ( Ông già bệnh tật ) Hoảng hốt , nó la lên , rồi đạp ba nó ra . Nó chạy ra khỏi phòng rồi trốn vào góc nào đó cầu mong cho ba nó đừng tìm ra nó . ( Từ đó về sau ba nó cứ hay vắng nhà , chỉ khi nào cần thiết mới về nhà thôi , mà lần nào về cũng cho nó ăn tán cả ).
Hôm sau nó kêu mẹ nó với nó bỏ trốn đi , mẹ nó không chịu ... mẹ nó nói mẹ nó yêu ba nó và không thể rời xa ba nó . Nó hỏi tại sao lại thế ? . Mẹ nó trả lời đó là tình yêu . Nó hỏi tình yêu là gì ? . Mẹ nó nói lớn lên rồi nó sẽ hiểu .

Tình yêu là gì ? Tình yêu là gì mà khiến người ta sống trong những ngày kinh hoàn đó ? Nó thương ba , yêu ba , kính trọng ba ... thế có phải tình yêu không ? Nó yêu ba thế , tại sao ba lại muốn giết nó ? Vì nó hay khóc ư , vì nó không ngoan ư ? Tại sao nó lại không hiểu cái tình yêu đó là gì nhỉ ?( Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu một con bé vừa tròn 5 tuổi ... )

[ Chú thích tí : Từ đó , nó cứ sống như một con play girl , nó bắt đầu học võ để không bị ăn hiếp . Nó dần quen với bóng tối , nó khinh thường và sợ mọi thứ đáng yêu ... vì nó biết , mấy thứ đó nó chẳng bao giờ được chơi tới cả ( Điểm yếu duy nhất của bả á ) . Từ đó nó đâm thích những con bò sát xấu xí , thích sọ người , hình nộm , thích phim kinh dị , thích máu me , những chuyện huyền bí ... 0 . Nhưng chẳng ai biết sở thích của nó cả , đó là lý do vì sao nó chẳng cho ai vào phòng nó mà không sinh phép
Hiện tại , phòng y tế ...

Nước mắt của nó lăn dài , dài dài trên má nó . Chảy xuống giường , vai nó run rẩy , nhưng nó không nấc ... Không có thứ gì có thể khiến nó khóc nấc lên tiếng được . Nó căm hận ba nó , nó hận cả người mẹ chỉ sống trong tình yêu đó . Nó mệt mỏi , nhắm mắt lại lắng nghe bài hát rồi thiếp đi ( hắn cũng thích bài này nên chỉnh đi chỉnh lại mấy lần , không thấy nó phản ứng gì nên làm tới luôn ).

....


Mục đích bật tới bật lui bài hát của hắn không hoàn toàn là vì hắn thích bài đó mà còn có ý định muốn làm nó giận nữa Nhưng nó chả phản ứng gì khiến hắn nản dã man . Hắn quay người sang nó , hắn không tin vào mắt mình nữa , hắn dụi dụi con mắt . " T...r...ời.. ơi.. cái con vịt bầu này ... mà đang khóc ...á á...á...tr...ời.. " - Hắn nói lắp bắp như không muốn tin mắt mình . Nước mắt của nó trong như nước tinh khiết , long lanh mà đau đớn , những cái đó càng làm đẹp thêm khuôn mặt của nó . Hắn nhìn nó , tự dưng thấy thương xót cho nó ... rồi một cảm giác lạ dâng lên trong hắn . Hắn bây giờ chỉ muốn ôm nó , hôn nó , để nó vào lòng mà truyền hết tất cả hơi ấm qua cho nó ... Hắn chẳng biết mình bị cái quái gì nữa . Hắn tự nhủ chẳng quan tâm đến việc nó khóc , nhưng cái tay ... cái tay của hắn không nghe lời chủ ... cái tay của hắn đang quẹt nước mắt cho nó . Chạm vào má nó , hắn cảm thấy có dòng điện tự dưng ở đâu ra chạy vèo vèo , lan toả khắp người hắn ... tê dại , rồi tim hắn đập " thình thịch thình thịch " liên hồi , hắn tưởng mình sắp chết ấy chứ . Hắn chẳng muốn kéo dài tình hình , hắn lay mạnh người nó :

- Con vịt bầu , dậy ... dậy đi . Nhanh lên .

Nó mơ mơ màng màng ( chú thích là nó không biết hắn biết nó khóc nhớ ) , nó nhìn thấy hắn đang lay mạnh người nó , nó bực mình nói :

- Để ngủ tí coi ... con gấu lắm lông kia . Đánh thức bà nữa bà vạt xạch lông đấy

Tự dưng bị chửi oan ức , tự dưng cảm giác vừa rồi biến mất tiêu ... thay vào đó là cảm giác ghét cay ghét đắng . Hắn tự nhủ : " Giời , cái cảm giác vừa rồi chắc do bài hát ảnh hưởng đến mình ấy chứ chắc cũng chẳng liên quan gì đến nhỏ đó ! Thôi ... xử lý con vịt này đã , hơi đâu quan tâm đến mấy chuyện đó " . Sau khi lấy lại tinh thần sau cái nghĩ thầm ( Hoàn toàn sai lầm ) của mình hắn càng lây mạnh nó hơn . Nó vẫn không nhúc nhích , bất quá ... hắn lật người nó qua . Do nó nằm có 1 nửa cái giường nên lăn đùng ra té . Đau điếng , nó la lên một cái :

- Ui dzaaaaaaa... Đứa nào chơi ác dữ dạ trời , mày có ác thì chừa tao ác , gãy sống lưng tao rồi Trời ơi .

Hắn nhìn thấy bộ dạng của nó , cười khoái chí . Nó gắng vịnh cái giường mà đứng dậy , biết ngay là hắn . Nó tức giận quát :

- Anh ghét tôi thì tôi chịu , làm quái gì hành hạ người khác thế hả ? Chết tiệt mà , chắc tôi đổi qua kêu anh bằng thằng dở hơi quá .

Hắn nghe nói thế , kênh mặt nói :

- Ai đòi vạt lông tôi ? Tôi kêu dậy thì không chịu dậy Tự lãnh hậu quả đi , đừng có mà nói lỗi cho tôi .



Nó bực mình , định đớp lại nhưng mà lại thôi . Đau lưng với đau mông quá , lỡ đớp lại hắn đánh nó thì đi đời . Nó rên rên , nhấc mông lên giường ngồi , khẽ kêu " ui dzaaa... " . Hắn cảm thấy tội lỗi , nhưng bị thế cũng đáng ... ai bảo đòi vạt lông hắn chi ( Bố... ông này tự trọng cao gớm ) . Nó ngồi trên giường , bực bội nói :

- Đi lấy cái sa-long-pát lại đây cho tôi đi . Đau hết cả người . Đẩy tôi xuống rồi định nói mình không có lỗi đấy à

Chap 5: Bước tiến triển đầu tiên và cô bạn thân của nó
Hắn ngồi trơ ra đó , chẳng muốn đi tí nào . Nó ngồi trên giường giận dữ :

- Thằng dỡ hơi kia , đi nhanh lên ! Lấy ngay cái sa-lông-pát lại đây ... Đau khiếp thế này giời . Nhanh lên , không thì đừng hòng mà về !

Hắn lại " lên máu " ( Dạo này 2 ông bà này thích lên máu Có khi nào đột quỵ chết không nhỉ ) , hắn nói :

- Hừ , ngồi đó đi .

Rồi hắn bước ra khỏi phòng bệnh , nó ngồi xoa xoa cái lưng đau ( Tội bà ý , té từ trên giường xuống chắc đau lắm ) . Hắn mở cửa ngó dáo dáo . " Lạ nhỉ ? Mụ già y tế đi đâu mà gần hết buổi còn chưa về nữa ? Thôi kẹ mẹ bả , lấy sa-lông-pát cho con khùng đó rồi mình về ... Lạy cho nó dán xong vẫn chưa hết đau , cho khỏi về nhà , he he ( Giọng ông này đểu nhẹ luôn á trời ) . Cho nó hết đói , khỏi ai kiếm chuyện với mình nữa ! " - Hắn nghĩ . Rồi hắn lại phòng kho để thuốc lấy , hắn lấy sa-lông-pát đem vô cho nó . Nó hậm hừ nói :

- Sao không để tôi chết luôn rồi anh hãy đem vô
- Tôi cũng định như thế á - Hắn đâm chọt nó lại
Nó nhíu mày , bực bội vô cùng nhưng đau quá , nó nghĩ nên dán sa-lông-pát rồi chửi nhau tiếp với hắn . Nó nói :

- Quay đi chỗ khác nhanh lên !
- Ơ !! Sao lại phải quay đi chứ - Hắn ngây thơ hỏi ( Ông này bị bệnh " ngây thơ trong trắng " )

- Thế anh định nhìn tôi vén áo lên dán à ? Thích thì cứ việc , tôi cũng chả thấy phiền đâu - Nó vừa đâm chọt vừa thách thức . ( Cái bà này 1 tí nết cũng không có nữa )


- Cô tưởng tôi không dám à ? Cứ làm đi , tôi nhìn cho cô xem . Đến lúc đó đừng có mắc cỡ mà nói " Anh ơi , quay chỗ khác dùm em đi ! " đó à nha . - Bị thách thức , tự dưng lòng tự trọng của hắn bị kích thích , liền phát ngôn ra câu đó mà chẳng nghĩ đến hậu quả của nó

Nó quay lưng qua , vén áo lên ( Kéo đến giữ lưng để dán thôi nhớ , nghĩ bậy nghĩ bạ là tán chết à nha ) ... Những đường cong quyến rũ lộ rõ ra , da nó vừa hồng hồng lại vừa trắng nữa nên nhìn cứ tưởng như một kiệt tác đặc sắc . Hắn bắt đầu ân hận về cái câu trả lời hồi nãy của mình , hắn nghĩ : " Ui , cái con vịt bầu này sao lại có thân hình đẹp thế nhỉ ?, biết thế chẳng thèm nhìn ... " ( Chẳng thèm nhìn cơ đấy , các cậu thấy ông này biện minh hay không ) . Tuy nghĩ thế nhưng do lần đầu tiên thấy con gái đang " vén áo " như thế nên ... mặt hắn đỏ lên , chẳng hiểu sao tim hắn lại đập " thình thịch thình thịch " liên hồi như thế nhỉ ?

Nó dán xong , nhìn hắn đang ngượng đến đỏ hẳn cả mặt . Nó cười trêu chọc :

- Ui dzời , play boy mà biết đỏ mặt cơ đấy ? Lần đầu nhìn thấy da thịt con gái à

Hắn bị nói trúng tim đen , giật nẩy mình hồi hộp . Rồi hắn nói bâng quơ :

- Thứ như cô ai thèm nhòm , da thì đen ... môi thì thâm ... răng thì lòi xỉ ( ông này toàn thích nói sai sự thật không hà trời ) . Cô lại là con vịt bầu lùn tịt nữa chứ ( Cái này đúng , bà Yun cao có 1m7 , trông khi đó hắn cao 1m8 lận ) . Xấu xí , ai thèm nhòm

Nó tức giận , đứng lên ... nhưng do đau lưng với ê hết mông , nó không giữ thăng bằng được , lăn đùng ra sàn nằm ( Ui , tưởng tượng cảnh này tớ thấy tội bà Yun quá , 2 cú rồi ... cú nào cũng đau cả . Gặp tớ chắc tớ nhập viện luôn quá ) . Nó nằm trên sàn lăn qua lăn lại , miệng lẩm bẩm rên rĩ và chửi hắn :

- Đau quá ... Ái ái ... Kệ mẹ ông , thằng dở hơi thích gây sự với con gái ! ... Ai dzaaa , đau quá ... đau quá đi . Thế này thì làm sao tôi đứng dậy đây hở trời .

Hắn vội bước lại nhìn , ui ... cảnh tượng nực cười nhất hắn từng thấy . Nó đang cong quẹo xoa cái lưng đau , vừa rên vừa lẩm bẩm chửi ... lại còn thêm cái mặt nửa đau nửa bực bội nữa . Mấy cái đó hợp lại khiến hắn muốn nhịn cười mà không được . Hắn cười khặc khặc , khiến nó càng bực bội hơn . Rồi hắn nghiêm mặt lại , bế xốc nó lên ( Có chúa mới biết hắn bế bả như thế nào , khi mà bả đang cong quẹo trên sàn như thế ) . Nó giật mình mở to mắt . Hắn đang bế nó đi ra khỏi phòng bệnh . Đến cửa , hắn kêu với vẻ nửa châm chọt nửa buồn cười :

- Thò tay ra mở cửa đi má ! Không mở rồi sao con bế má ra .

Nó vẫn trừng mặt ngạc nhiên nhìn ngắn , hắn lại hối :

- Nhanh đi ! Hết tiết rồi kìa .

Nó thò tay ra , mở khoá . Vừa mở cửa ra thì thấy ông San đang định mở cửa đi vào ( Chậc , vào mang tập cho nó á , hết tiết rồi còn đâu ) . Nhìn thấy cảnh tượng hắn đang bế nó , ông San không đổi kinh ngạc , ổng nói :

- Sao ... sao ... Yun ... mày ... sao ... sao lại như vậy

Ông San vừa nó vừa chỉ sang nó , rồi chỉ sang hắn ... sau đó lại chỉ cái tay hắn đang bế nó ( Thử tưởng tượng xem nào lúc này lão lấp ba lấp bấp như con gà mắc tóc á ) . Hắn cũng giật mình , liền thả nó xuống . Nó được hắn thả xuống , liền đứng khom khom người xoa xoa lưng cho đỡ đau . Hắn thấy thằng bạn đang chết đứng ở đó , nói với giọng gượng ép :

- Tao lỡ hất nó xuống giường , nó bị đau lưng nên tao phải bế nó ...

Ông San bây giờ mới hiểu ra mọi chuyện . Ổng cười cười đểu đểu , ổng đề nghị :

- Thế mày đi đi , tao bế Yun ra . Thằng Chan đợi ở ngoài ý , đang bị mấy em bu

Hắn gật đầu rồi lạnh lùng bước đi không thèm quay mặt lại nhìn, để nó ở đó với ông San . Tự dưng nó thấy hụt hẫng ? Tại sao thế nhỉ ? Lạ quá , mình bị gì thế này ? . Giọng ông San như kéo nó ra khỏi cái mớ suy nghĩ rối nùi đó :

- Anh bế em nhé !

- Bế làm quái gì ? Anh cứ cho em mượn vai để vịnh là được rồi ! - Nó nhăn mặt , tỏ vẻ không muốn

- Ôi , ra chỉ mỗi thằng Jun bế em được thôi - Ông San trêu nó

- Nói linh tinh gì thế ? - Lại bực bội ( Bà này riết mau có nếp nhăn lắm nà )

- Thôi thôi , anh đùa tí thôi mà - ông San nhe hàm răng ra cười với nó( Có ai mà cười với tớ thế chắc tớ ngất mất , nhìn tởm )

Nó vịnh vai ông San , khó nhọc bước đi . Phải chi để ông San bế thì đã khoẻ rồi , nhưng nó chẳng thích ... chẳng hiểu sao nó chỉ thích được hắn bế thôi Sao nhỉ ... cảm giác như được ba bế hồi bé , cảm giác an toàn xâm lấn con người nó , nó muốn được vòng tay đó ôm , được vòng tay đó bảo vệ , được hưởng trọn hơi ấm từ vòng tay đó . Vòng tay rắn chắc , đôi vai rộng ... nhưng nó không xác định được , rốt cuộc cái cảm giác của nó khi được hắn bế là gì ( Ngốc gì mà ngốc thế bà Yun )


Bước ra khỏi phòng y tế , ông Chan đang đứng đấy với 2 , 3 đứa con gái xinh xinh . Ông hết ôm eo lại vuốt má , rồi hôn má , thậm chí hôn môi . Dù nó cũng hay làm vậy với đám con trai ... nhưng nhìn cảnh đó nó bực mình dễ sợ . Nó kêu ông Chan :

- Anh Chan qua đây dìu em này ! 0

Ổng đi đi lại gần nó , lấy cặp da của nó đang đeo trên người ông San đồng thời ổng cũng nhìn châm chọc nó cho đỡ tức ( Tức vì tại sao hằng ngày ko kêu ổng bằng anh mà bây giờ lại kêu , ổng nghĩ bà Yun dở hơi số một ý ) . Rồi ổng quay qua nói chuyện với ông San :

- Mày lo mấy em này dùm tao Nhớ

- Ừ , nhưng tao quét rác dùm mày mãi được à ? Chán mày quá !

- Thì quét lần này nữa thôi , hàng " lỡm " rồi ! Tao tán nhầm gái làng chơi rồi mày ơi

Rồi ổng quay qua dìu nó , hẳn là không quên đạp chân nó trả thù vụ hồi sáng rồi ( Ông này đểu ) , nó nghiến răng chịu đau ... không nói gì , mấy đứa con gái hồi nãy hỏi :

- Anh Chan , con nhỏ đó là ai vậy ?

- Em gái - ổng bình thường trả lời

- Nếu em gái mà được anh dìu như vậy em cũng muốn đc làm em gái anh nữa á - Một trong những mấy đứa con gái đó nói . ( Mấy con này nói mà ko biết nhục )

- Thôi, mấy cô im đi ! Tôi về cho đỡ phiền phức - Tự dưng ổng cáu

Nó nãy giờ im lặng , chẳng muốn nói gì . Hôm nay , Durin sẽ về , nó biết là ổng đã biết chuyện đó nên khi nghe mấy con nhỏ đó noí nhảm ổng nói năng như thế là đúg rồi .

------
Nói về Durin tí nhé

Durin là bạn thân của nó , thân ... rất thân ấy . Cái gì nó cũng nói cho Durin nghe , trừ một việc ... đó là sở thích của nó . Không ai biết được điều đó cả , nó muốn để dành việc người đầu tiên biết được sở thích của nó sẽ là người nó xem là quan trọng nhất . Nó luôn nghĩ như thế .

Durin và ông Chan yêu nhau , chính xác là vậy đấy ! Họ đã từng hạnh phúc bên nhau một thời gian dài . Rồi Durin phải đi Mỹ để du học . Tất nhiên là dù xa nhau nhưng họ vẫn yêu nhau tha thiết . Nhưng sau 3 tháng ( tính từ ngày Durin đi du học ) , Durin nói lời chia tay và kêu ông Chan quên Durin đi , Durin đã có bạn trai mới rồi . Từ khi chia tay với Durin , ông Chan như người mất hồn , sống chết không rõ . Lao đầu vào thuốc lắc , đi sàn , gái gú , rượu bia , đua xe ... biến thành một con người như bây giờ ( đại ca trường Nights , ăn chơi số 1 , quậy kinh khủng , đi thâu đêm thường xuyên ... Là dân hiphop chính hiệu , nhảy dance và poppin cực chuẩn ) .

Sự thật thì ... Durin có nói với nó , Durin rất yêu ổng ... nhưng Durin không dám trói buộc ổng nữa . Durin không muốn ổng cứ đợi Durin , Durin phải để cho ổng được tự do ... Durin không muốn ổng sống trong 2 năm chờ đợi nên Durin quyết định chia tay . Durin không muốn giày vò bản thân và cả ông nữa .


---

Về đến nhà , nó nằm phịch lên giường ( Bà này thích ngủ ghê ý nhể ) . Phòng nó màu đen , rèm cửa cũng màu đen , cái gì cũng màu đen cả .

Hình nộm , đầu lâu ... ở khắp mọi nơi ( Thử tưởng tượng ra đây là sào huyệt của quái thú thì phòng của bà Yun là thế á ! ) Phòng nó có giá sách to như ở thư viện , toàn bộ thuộc thể loại kinh dị hoặc ma quái ( bả cũng có vài cuốn là chuyện thần bí mà theo dạng " khoa học không chứng minh được " á nha ) . Rồi kế giá sách ấy là một chồng video , toàn phim kinh dị hoặc khoa học viễn tưởng ( Bó tay bà này == ) .

Nó với tay lấy một cái đầu lâu lên , và ngắm nghía cái đầu lâu đó . Mỗi lần làm như thế nó thấy thanh thản hẳn ra , dần thì thành thói quen ( Ui , con gái ai thế đâu hả bà Yun , bà này chắc bị thần kinh thật rồi ). Nó mong đến chiều nhanh hơn một tí để nó ra sân bay để đón người bạn thân bao năm không gặp của nó , rồi chợt nó thiếp đi .... .


Nó mơ , trong mơ nó gặp ....

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 3