watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tình Yêu Bụi Đời
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Nhỏ lên tiếng

_ Mà anh nói anh là thợ vẽ hả.

_ Uh.

_ Sao anh nhìu nghề quá zậy, tui thấy anh sửa xe nữa mà.

_ Ah`… cũng ‘’bình thường thôi’’…. ‘’đàn ông là thế’’.

_ Zậy anh zô vẽ phòng giùm tui đi.

_ Uh…uh, nhưng mà để chiều đi, tụi tui còn phải về ăn cơm nữa, đói bụng quá.

Nó quay qua hai thằng bạn, hai thằng này cũng đang đói meo, xoa xoa bụng dòm nó.

_ Sao phải về, zô nhà tui ăn cơm luôn cho vui.

Trời ơi, tự nhiên nó thấy thương nhỏ này tè lun, nhỏ phán 1 câu chí lí quá xá, trưa nắng zậy mà zìa nhà thì chỉ có xỉu giữa đường, ở lại đây ăn cơm là…. hợp lý nhất.

Nhưng nó còn bày đặt ….xạo xạo.

_ Thôi kì lắm, để tụi tui về nhà ăn rồi chiều lên đây lại.

_ Kì cọ gì đâu, nhà tui dễ lắm.

Nguyên lên tiếng

_ Đúng đó, zô nhà bạn này ăn đi, đói bụng lắm rồi.

_ Nhưng….. - nó vẫn giả bộ.

_ Nhưng khỉ gì nữa, zô đi mày, xạo quá đi, mắt mày đang cười kìa - Phong

Nó cười cười, bị lộ tẩy rồi

_Thì …zô, sợ gì.

Thấy ba đứa đồng ý nhỏ có vẻ thik lắm, hăm hở dẫn tụi nó vào nhà.

Tại phòng ăn của ‘’lâu đài’’ Kim Phụng có ba thằng nhok và một con nhỏ đang ngồi trên bàn ăn, kế bên là ông chủ nhà. Ông đại gia này có vẻ hiếu khách lắm, vừa bit tụi nó ở lại ăn cơm là ổng sai nhà bếp nấu thịnh soạn ngay. Cái bàn ăn cũng ngồ ngộ ghê, nó to như cái giường vậy nhưng lại hình tròn, xoay một cái là nó quay zòng zòng liền. Bên trên thì toàn… ‘’đồ hiếm’’, mấy dĩa thịt bò to đùng, 4 kon gà quay thiệt bự, dĩa tôm hùm to như cái mâm, thịt heo thì ê hề, rau ráng nhìn rợp cả mắt. Đã vậy ông chủ còn chịu chơi, rót trước mặt mỗi thằng một ly rượu tây thơm phứt. Nghe đâu chai rượu tới 10 triệu lận, dễ sợ quá. Tụi nó nhìn ly rượu mà tiếc tiếc, giá mà có… cái bịch, đem đổ zô rồi ra chợ… ‘’xổ rẻ’’ thì cũng được tháng lương chứ hem ít.

_ Ah`, cô nhà đâu chú - Phong hỏi

_ Mẹ em đi shopping rồi, trưa nay hem về - nhỏ nhanh nhảu trả lời

_ Thôi ăn đi mấy đứa, đừng khách sáo gì hết.

_ Zạ.. - ba thằng hí hửng.

Khách sáo khỉ gì, tụi nó ‘’quốc’’ thả cửa, lâu lâu mới được ăn chùa mà, chưa kể cái ‘’chùa’’ này bự quá chừng. Ông chủ với nhỏ nhìn tụi nó ăn mà hết hồn, tụi này hình như bao tử bị lủng, ăn bi nhiu cũng hok đầy bụng được. Nhất là cái thằng Nguyên kia kìa, nó gắp lia lịa, nó xoay cái bàn vù vù, món gì nó cũng chơi nửa dĩa hết ah’.

Ghê quá, tụi này mà bắt thả zô …chuồng heo chắc heo… chết đói hết.

Ăn xong ba thằng vỗ bụng.

_ Ây da… no quá

_ Mà sao chú với nhỏ ăn ít quá zậy - nó ngạc nhiên hỏi.

_ Ah`…..oh`, thấy mấy anh ăn là hai cha kon em no quá rồi.

Ông chủ lên tiếng

_ Mấy đứa đi nghỉ đi rồi chút làm tip.

_ Zạ, chú ăn ngon miệng nha.

Ba thằng vác ba cái bụng bự thiệt bự đi ra vườn. Phía sau chủ nhà và nhỏ le lưỡi dòm theo, xui cho nhà nào nuôi mấy đứa này, tụi nó ăn cho hok còn khúc xương… ‘’xỉa răng’’ cho coi.

Ra tới bãi cỏ ngoài vườn, ba thằng nằm lăn ra dưới bóng cây ổi. Thằng Nguyên lên tiếng nói với nó.

_ Cái thằng này giữ của quá nha, quen zới kon pé công chúa nhà giàu zậy mà hem cho anh em bit.

_ Tao đâu bit nhỏ này ở đây đâu, với lại tao mới gặp nhỏ có vài lần hà.

Phong ra vẻ sành sỏi.

_ Mặt mũi mày đẹp chai zậy thì vài lần là đủ ‘’hạ thành’’ rồi.

_ Nè thì ‘’hạ’’ nè.…

Nó nhảy zô đè úp thằng Phong xuống, leo lên bẻ ngược giò thằng này lại y chang như trận… đô vật Mĩ nó xem ké bên tivi nhà hàng xóm hồi hôm. Phong nằm dưới la hét ỏm tỏi cầu cứu thằng Nguyên, Nguyên khoái chí chạy lại hok thèm cứu mà… ‘’ăn hôi’’, búng tai Phong mấy cái đau điếng.

Trong khi tụi nó đang ‘’biểu diễn võ thuật’’ thì từ trên lầu cao ông chủ nhà đứng dựa cửa sổ nhìn xuống, tụi nhỏ này vui ghê. Ông có cảm tình với mấy đứa nhok này, bao nhiu năm sống trên thương trường nên ông bit dòm người lắm, mấy đứa này đều có tố chất, lại vô tư như vậy thì hok thể là người xấu được. Bất giác ông mỉm cười 1 mình, 1 ý tưởng vừa lóe lên trong đầu ông.

1h chiều, tụi nó bắt đầu sơn tip bức cuối cùng, sau 1 hồi bàn cãi ba thằng đã quyết định vẽ thêm kon phượng hoàng nữa, cái gì cũng phải có đôi nhìn mới …dữ. Đang hì hục tô tô quét quét thì nhỏ tới sau lưng nó.

_ Chút anh nhớ vẽ phòng giùm tui với nghen.

Nguyên tài lanh chen vô

_ Uh, để chút anh vẽ cho.

_ Zô ziên thúi nghen mày, nhỏ nhờ tao chứ nhờ gì mày - nó

_ Nhưng mày vẽ xấu òm - Phong - lạng quạng hư phòng ‘’em’’ sao.

_ Thêm mày nữa, tụi bây tính làm phản hả, mún gì đây.

_ Mún làm công cho người đẹp chứ chi - Nguyên, Phong nhe răng cười.

_ Mơ đi, tụi bây nhí nhố tao vặn họng hết giờ.

Nhỏ lên tiếng can thiệp

_ Thôi, thôi, 3 anh vẽ luôn cho đẹp. Một lúc sau, hoàn thành tác phẩm cuối cùng. Tụi nó theo nhỏ zô nhà. Dừng lại trước một căn phòng trên lầu, nhỏ mở cửa bước vào, 3 đứa giành nhau vào theo. Quỷ thần ơi, phòng nhỏ dễ thương ghê, thú nhồi bông quá trời lun, đếm sơ sơ cũng được hơn 20 kon lớn có nhỏ có. Thằng Nguyên thì khoái trá cầm kon khỉ đột đang nhe răng vỗ ngực, Phong thì rờ rờ kon Pikachu, còn nó đứng chết trân dòm kon heo khổng lồ trên giường, to quá xá phải 3 tạ là ít, nhưng đến khi nó nhấc thử thì nhẹ xòm hà, heo ‘’dỏm’’ có khác. Bốn bức tường đều màu trắng, nhưng bức tường chổ cái giường đã treo một tấm tranh lớn hình 2 đứa pé đang hun nhau rồi nên không thể vẽ được.

Phong lên tiếng hỏi

_ Pé thik vẽ gì.

_ Hem bit nữa, mấy anh thấy gì đẹp đẹp thì vẽ lên đi.

Trời đất, hai cha kon nhà này giống nhau quá, kêu người ta vẽ mà hỏi vẽ j` thì hem bit.

Nguyên có vẻ khoái cái zụ này.

_ Thik vẽ gì cũng được hết hả.

_ Ừa, nhưng phải đẹp đẹp nghen.

Ba đứa chiếm ba bức tường, nó xí bức đối diên cửa sổ. Phong và nó thì còn lớ ngớ chưa bit nên vẽ gì cả, còn thằng Nguyên thì cứ hì hà hì hục chấm chấm quét quét hoài, hai đứa liếc mắt ‘’dòm bài’’ coi thử cái thằng đầu xù kia đang vẽ gì. Chẳng hỉu j` cả, Nguyên cứ nguệc ngoạc mấy cái j` trên tường nhìn bắt ghê, chắc nó đang…. vẽ bùa. Nó quay qua Phong thấy thằng này cũng bắt đầu vẽ rồi. Còn lại mình nó, chẳng bit vẽ gì cả, nó nhăn nhó nhìn nhỏ, nhỏ mỉm cười với nó 1 cái dễ thương quá chừng. Bất giác nó quay lại tường, nắn nót vẽ cái gì đó.

2 tiếng sau, ba thằng cùng lúc ngừng cọ. Nhỏ nhìn bức tường của thằng Nguyên, thằng này vẽ một thác nước, xung quanh thác nước là quá trời động vật, hình như nó vẽ hầu hết những kon thú nhồi bông có trong phong nhỏ, chắc nó tính làm… tazzan.

Thằng Phong vẽ nguyên khu rừng đầy hoa, có lẽ tất cả giống hoa Đà Lạt đều có ở trong này.

Nhỏ nhìn sang bức tường của nó. Nó vẽ một bầu trời đêm, trên trời đầy sao sáng, bên dưới là đồi cỏ xanh rì có một cô bé đang ngồi bó gối đếm sao. Cô bé đó giống nhỏ y chang, tóc cột cao sang một bên, hai mắt đen tròn đầy vẻ tinh nghịch, môi hơi nở một nụ cười mím chi nhìn thật hiền. Nó vẽ đẹp ghê. Nhỏ quay qua nhìn nó, nó mỉm cười nhìn lại, tự nhiên nhỏ thấy mình đỏ mặt, vội quay đi.

_ Thằng này cũng lãng mạng quá ta - Phong dòm nó.

_ Uh, nó vẽ ‘’điệu’’ tè ah’ - Nguyên cười cười

Hơi quê quê, nó đánh trống lủng.

_ Thôi về tụi mày, xong hết rồi, với lại sắp tối tới nơi.

_ Uh, về đi, tao đói rồi - Nguyên tán thành

Tụi nó chào nhỏ

_ Anh về nha pé.

Ba đứa đi ra, sực nhớ điều gì, nó quay lại, thấy nhỏ vẫn đang đứng ngắm bức tranh của nó rồi cười một mình.

_ Ưhm ….uhm.

_ Ah’…ah, ah anh, anh quên gì hả - nhỏ giật mình

_ Oh`…. oh, tui quên một thứ quan trọng lắm - nó cười cười - tui quên hỏi nhỏ tên gì.

_ Zạ, em tên Nguyễn Thị Trà Huế.

Lần đầu tiên nhỏ xưng em với nó, nó thấy là lạ nhưng cũng vui vui. Cũng lần đầu tiên nó nhận ra nhỏ cũng kon gái ghê, hiền hiền, đáng iu dễ sợ.

_ Oh, tên gì vui vậy

_ Em cũng hem bit nữa, ba má em đặt tên vậy. Chứ anh tên gì.

_ Ah`…..oh`, tui tên…..

Cũng lần đầu tiên nó nhận ra nó hok có tên. Ngày trước, khi sống với mấy sơ nó nhớ nó có một cái tên, nhưng đã từ lâu lắm rồi từ ngày nó leo cổng bỏ đi không còn ai gọi tên cái tên đó nữa. Người ta chỉ kêu nó bằng thằng này thằng nọ, nhok này nhok kia. Khi vào trại mồ côi thì mọi người gọi tên nó theo số bảng tên nó đeo ‘’thằng 1429’’. Đến khi ‘’vượt ngục’’ ra đường, tham gia vào băng của Đại ca, mọi người gọi nó là thằng vô danh. Bây giờ Phong và Nguyên chỉ gọi nó bằng mày tao, tụi đàn em thì kêu nó là đại ca…. Giờ nhỏ hỏi như vậy, nó bit làm sao. Cố gắng lục lại ký ức, nó nhớ hình như… hồi đó các sơ gọi nó là …Nguyên Đức, nghĩa là làm gì cũng luôn để việc đạo đức lên đầu tiên. Còn họ ah`, bà trùm (sơ trưởng) là họ Huỳnh, còn sơ phó thì hình như họ Trần. Vậy tên nó là…

_ Tui tên… Huỳnh Trần Nguyên Đức.

_ Woa,…tên anh hay quá hen.

_ Uh….uhm, thôi tui về nghen.

Nó nói rồi chạy một mạch, có gì đó rất hụt hẫng trong nó, bùn quá.
Tình Yêu Bụi Đời -Chương 08
Xuống tới phòng khách, nó thấy ông chủ đang Trả tiền cho Nguyên và Phong, cả hai thằng có vẻ thích thú lắm, chắc tụi nó mới ‘’chém đẹp’’ ổng, cái phong bì ổng đưa nhìn oách ghê.

Trước cổng căn biệt thự khổng lồ trên đường Hoàng Văn Thụ, ba thằng nhok đang hăm hở cười đùa, trong đó một thằng đội nón nghiêng nghiêng, một thằng có vẻ điềm đạm, còn một thằng đi… chân không. Thằng nhok đội nón lên tiếng trước.

_ Khui phong bì ra coi mày, nhiu trong đó zậy.

_ Hok bit nữa, thấy ổng giàu quá tao đòi 2 triệu - Phong vừa hí hửng vừa xé ‘’bao’’

Thằng này tham quá, công 3 người 1 ngày mà dữ zậy, nó nghĩ thầm.

_ Trời đất quỷ thần ơi, 5… 5 chai.

_ Đâu… đâu, đưa coi coi.. - nó và Nguyên lật đật quay sang

Mẹ ơi,… đúng 5 chai không thiếu, 10 tờ polime 500 còn gì. Cha đại gia này sộp quá, tính ra thằng cũng hơn chai rưỡi chứ đâu ít. Chèng ơi, mới có 1 ngày mà kiếm được chừng này, làm 1 tháng chắc tụi nó đủ tiền… mua nhà quá.

_ Tao thấy ‘’mết’’ cha nội này quá, ước gì ngày nào ổng cũng thuê mình ha - Nguyên mơ tưởng.

Nó nhăn mặt.

_ Xa vời quá mày, mà giờ ‘’nhà giàu’’ rồi tụi mày tính làm gì đây.

_ Tao cũng hok bit nữa - Phong - Chắc tao mua cho Trúc cái xe đạp để đi học, xe em ‘’cà tàng’’ quá rồi.

Uh, cũng đúng, nhưng mà nhờ cái xe cà tàng đó Phong mới quen Trúc chứ bộ. Nhà Trúc nghèo lắm, ba Trúc chết trong một ngày mưa gió thật to…. Hôm đó, sau khi lượm đầy một bao ni lon và giấy vụn, ông đi về nhà. Ngang qua hồ Xuân Hương, thấy dưới đập dập dềnh một kon búp bê còn mới nguyên, chắc ai mới rớt mà không dám lượm. Nhớ tới đứa kon gái đáng thương ở nhà, 7 tuổi rồi mà chưa một lần bit tới cái gọi là đồ chơi, ông leo xuống lượm một cành thông cố khều kon búp bê vào bờ. Nhưng dòng nước xoáy quá, người ta đang xả đập. Dòng chảy cứ liên tục đẩy kon búp bê sát vào bờ rồi lại cuốn ra xa, cố nhoài người ra chút nữa, bỗng ông hụt chân trượt xuống. Vậy là dòng nước mang ông ra đi, ngày hôm sau người ta vớt được xác ông mang về, ông nằm đó mà không bao giờ đứng dậy nữa, để lại mẹ con Trúc bám víu nhau sống trong cái xóm ‘’cầu đá’’ này.

Cùng năm đó Trúc được nhận vào trường Tình Thương. Học giỏi, ngoan ngoãn, tới năm cấp 3 Trúc được nhận học bỗng trong trường Phù Đổng. Vậy là ngày ngày Trúc đạp xe đi học, chiếc xe của mẹ để lại đã cũ quá rồi, hư hoài, mà chính cái hư hoài đó đưa đẩy Trúc gặp Phong, thằng nhok sửa xe đầu xóm, mất mẹ có cha mà cũng như không. Sáng Trúc đi học, tối thay mẹ bán càfê ở đầu đường. Những đêm ngồi quán nhìn qua thấy Phong vắng khách, Trúc im im… tháo dây sên xe rồi dắt qua nhờ Phong sửa dùm. Tiền công là ly… đen đá có khi mấy điếu thuốc. Hai đứa quen nhau từ đó.

Nó bùi ngùi hem muốn nhắc lại nỗi bất hạnh của cả hai.

_ Uhm, zậy cũng hay.

_ Còn mày sao - Phong hỏi Nguyên.

_ Tao hả, chắc mua dàn tôn mới về nhà thay, mái nhà tao mục hết rồi, mỗi lần mưa thì nằm giường …che dù mà ngủ.

_ Mai nghỉ mày đi mua lun đi rồi tụi tao phụ thay cho - nó

_ Vậy mày thì tính lấy tiền làm gì - Nguyên

_ Cũng… chưa bit nữa

Về nhà nấu cơm ăn uống xong ba đứa vác vai nhau ra ngã ba sửa xe. Trong khi chờ khách tụi nó zô quán Trúc ngồi, Phong và Nguyên lôi bộ cờ tướng ra đánh. Cái đầu thằng Phong chiến lắm nó đánh hay cứ như mấy ông già ngoài chợ vậy, vì thế nó chấp Nguyên hẳn một Pháo một Mã. Còn nguyên cũng đâu hiền gì, nó cũng chấp lại thằng Phong kon…. Trúc chứ bộ. Ba đứa vừa chơi vừa cãi lộn chí chóe, thằng Nguyên đánh ăn gian quá trời, nó cứ rình rình thằng Phong hok để ý là lén lén bốc kon cờ của thằng Phong bỏ ra ngoài làm như nó mới ăn được vậy, may mà Trúc phát hiện mấy lần. Đã vậy nó còn ‘’chày cối’’ ghê lun, lúc thằng Phong đẩy hết quân sang sông chuẩn bị hạ màn thì Phong tá hỏa, chèng ơi cái thằng khỉ Nguyên này nó… giấu mất tiêu kon Tướng rồi, bit chiếu cái gì đây trời. Zậy là hai thằng bắt đầu ỏm tỏi cả lên.

Nó thì từ đầu tới giờ vẫn chỉ ngồi phiêu lãng bên ly càfê, cầm điếu jet rít một hơi dài phun ra làn khói dày đặc. Hình như nó đang suy tư cái gì đó, hai thằng bạn nó ít ra đều có chổ dùng tiền có ích, còn nó. Lần đầu tiên có số tiền dư, nó chẳng bit làm gì cả, không có ai để nó chăm lo, ăn chơi thì phung phí quá… bùn ghê. Đột nhiên nó đứng bật dậy.

_ Anh mượn xe 1 lát nha Trúc.

_ Anh lấy đi, mà anh đi đâu vậy.

Nguyên nhăn răng cười, chen vô

_ Nó đi mua đồ ăn cho anh đó.

_ Ăn cái này nè.

Nó chìa cùi chỏ rồi dắt chiếc xe đạp cũ kỹ ra đường leo lên phóng một mạch, một ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu nó. Ý nghĩ này liên quan đến một nơi trong quá khứ. 15’ đạp xe, nó dừng lại trước cổng tu viện Mến Thánh Giá, nơi mà 19 năm trước người ta tìm thấy nó. Vẫn cái cổng sắt ngày ấy, vẫn cái sân nó từng chạy nhảy chơi đùa, vẫn bức tượng Chúa đứng giang tay mà mỗi đêm nó vẫn đứng dưới chân đọc kinh. Mọi thứ chưa thay đổi, thân thương quá, nó lặng nhìn mọi thứ, một thời tuổi thơ êm đềm trở về.

Lát sau nó đi qua quán tạp hóa bên kia đường, nó mua một cái phong bì, nhờ bà chủ quán viết vài câu gì đó rồi trở ra. Nó móc bóp bỏ 3 tờ polime 500 vào, dán lại, nhè nhẹ leo qua cổng đút vào khe cửa.

Đột nhiên một sơ đi ngang qua trông thấy nó, nó vụt nhảy qua cổng dắt xe chạy một mạch. Bà sơ đi lại phía nó vừa đứng, thấy dưới khe cửa lòi ra một góc phong bì, bà cúi xuống nhặt lên rồi đem vào nộp sơ trưởng.

Tại căn phòng chính thư viện, các sơ đứng xung quanh, bà Trùm đứng giữa bóc phong bì ra, bên trong là 1triệu rưỡi cùng mảnh giấy nhỏ ‘’đứa kon thừa của đời’’. Bàng hoàng, các sơ nhớ đến đứa bé đi tìm cha mẹ ngày nào, nó đã trở về rồi, có lẽ giờ đây nó đã trưởng thành. Bà Trùm rưng rưng nước mắt, một vài sơ bật khóc nức nở.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 3