Phù…Nguy hiểm quá…Sau này tôi cũng phải giữ khoảng cách với cậu ấy mới được.
Tim tôi vẫn còn nhảy liên hồi… Rồi tôi chợt nhìn xuống bàn tay,khoé môi không tự chủ được khẽ cong lên…
Phần 12: Thích tôi !?
Hừm…Hừ…Thật bực mình…Bực mình quá!!! Cái tên biến thái kia từ tuần trước ngày nào cũng đến lớp tôi,lại còn không biết từ đâu kiếm ra được số điện thoại của tôi,báo hại tôi không ngày nào yên ổn. Buổi sáng thì phải nghe những tiếng xì xào chỉ trỏ,đến tối thì hết bị gọi điện lại nhắn tin,làm tôi phải tắt máy… Lại thêm cả bà lớp trưởng nhiều chuyện “hảo tâm” thích lo chuyện bao đồng , thông qua mạng lưới “4 số 8″ ( vì chỉ một số thì không đủ ) đi “thu thập tin tức” về hắn. Dù tôi đã hét hàng trăm lần là tôi không muốn nghe mà bà 8 đó vẫn không tha, cứ lảm nhảm bên tai tôi,nào là thành tích học tập tốt, thể thao: xuất sắc ( Hắn từng có mặt trong đội tuyển bóng rổ trường,đi thi giải sinh viên toàn quốc đạt giải nhất.),rồi là nhà giàu ( Bố hắn là chủ tịch tập đoàn Trường Thiên. Hừ. Bố hắn chứ đâu phải hắn!) ,đẹp trai ( Cái này thì tôi không biết,vì có bao giờ để ý kĩ hắn đâu.). Riêng bộ sưu tập bạn gái của hắn,mỗi tuần một cô ( Mà hình như vẫn kém tôi trong thời kì “khủng hoảng” – 3 tháng 13 anh,chỉ khác là tôi thì để “bị đá”,còn hắn thì đá người khác.) Ngoài ra Thu Hà còn “tốt bụng” nhắc nhở thêm,số người muốn làm bạn gái hắn ( chỉ tính riêng trong trường ĐH Mĩ thuật K ) có thể xếp từ đầu cầu đến chân cầu Chương Dương. Hừm, nhảm nhí thật. Rõ ràng là chẳng liên quan. Mà thậm chí, càng nghe nhiều thì chỉ càng làm tăng thêm ác cảm của tôi đối với hắn thôi.
****
_Hoài Thu !
Tôi sa sầm mặt.
_Anh không có việc gì làm à? Sao suốt ngày cứ đến “ám” tôi thế? – Chẳng lẽ học năm cuối rảnh rỗi vậy sao?
_Em thường gọi những người theo đuổi mình là “ám” à?
Haizz…Tôi thở dài bất lực. Đúng là chặt không đứt, mà dứt cũng không ra mà…
_Rốt cuộc là tại sao? Tôi với anh cùng lắm cũng chỉ gặp nhau có mấy lần. Chẳng lẽ với ai anh cũng dễ dãi vậy à?
_Không phải,em là đặc biệt nhất. Anh với em là vừa gặp đã yêu.
Sặc. Hoàn hảo là từ sáng đến giờ tôi chưa có ăn gì,nếu không chắc ói hết ra luôn. Hắn ta, chỉ có thể dùng một từ duy nhất để hình dung: quái vật.
_Hình như lần đầu gặp anh có cợt nhả thế này đâu. – Hừ,đóng kịch giỏi thật. Nếu mà biết trước thế này thì tôi đã vứt ngay cái khăn vô sọt rác rồi.
_Vậy…Em thích anh lúc đó hay anh bây giờ?
_Cả hai !!! Tôi đều ghét. – Tôi trả lời luôn,không cần suy nghĩ.
_Vậy em muốn anh trở thành như thế nào?
_Giống cậu ấy. – Lại không cần suy nghĩ,tôi trả lời luôn. Thậm chí không thèm tính đến hậu quả…Mà khoan!… Oái! Hậu quả!?…Tôi vừa nói cái gì?
Quả nhiên, nét cười cợt trên mặt anh ta biến mất,thay vào đó là sắc mặt cực kì khó coi.
_Không…coi…coi như tôi chưa nói gì… Anh cứ là anh là được rồi!…Đúng đó,cứ là anh là tốt nhất…ha ha…- Tôi lại nói nhảm gì thế này? Thật muốn đập đầu vào tường quá ! Tại sao tôi cứ liên tục làm tổn thương người khác mãi thế?
Đột nhiên, anh ta xoa đầu tôi. Tôi chợt khựng lại,ngây ngốc nhìn. Từ trước đến giờ…hành động này…chỉ có mình cậu ấy…
_Không sao…Anh có thể chờ. Rồi sẽ có ngày,anh sẽ làm em thích chính anh,không phải ai khác.
Tôi vẫn là,ngây ngốc cùng thẫn thờ…
_Nhưng ít nhất,anh sẽ không làm em khóc.
Tôi lại giật mình,chấn động lần thứ hai. Anh ta…Chẳng lẽ anh ta biết !? Không! Không thể nào!
Nhưng nhìn nụ cười dịu dàng kia…Liệu có phải anh ta thật lòng không? Không nên. Thích tôi,chỉ có đau khổ. Tốt nhất nên đẩy anh ta ra ngay từ bây giờ.
Tôi quay người lại,nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt anh ta. Đôi mắt màu nâu thật đẹp.
_Xin lỗi,tôi thực sự không thể đáp lại tình cảm của anh. Tôi đã thích người khác rồi. – Cho dù tôi và người đó là không thể…
_Không sao. Có đối thủ thì mới thú vị chứ! – Hắn lại cười.
Mí mắt tôi giật giật. Cái tên này…Tức chết mà! Chắc vừa nãy tôi bị “não” nên mới cho rằng hắn ta thật lòng. Hừ. Mặc kệ hắn đi. Có lẽ đối với hắn, việc theo “ám” tôi chỉ như một trò chơi chinh phục để chứng tỏ sức cuốn hút của bản thân mà thôi. Cũng may. Dù gì một thời gian nữa nếu biết không có kết quả,chắc hắn sẽ từ bỏ.
Phần 13: Mất tích !?
Tháng 10. Trời vừa vào thu. Nắng nhẹ trải dài. Vài cơn gió rì rào lung lay hàng cây. Trên sân trường,hai chiếc bóng song song sánh vai…
_Chị Thu!
_Ừ ?
_Hình như một tuần rồi không thấy anh ta nhỉ ?
_Em quan tâm sao ? – Tôi bật cười. Hai người này chẳng biết kiếp trước có thù oán gì mà hễ cứ gặp nhau là lại cãi nhau.
_À…Khụ…Chị không cảm thấy gì chứ ?
_Thấy gì?
_Ví như…à…trống vắng chẳng hạn? – Ngữ khí cậu ấy có chút mỉa mai.
_Ha ha…Nực cười ! Chị còn không kịp đốt pháo ăn mừng ấy chứ !
_Vậy à? – Cậu ấy cẩn thận nhìn sắc mặt tôi rồi mỉm cười.
Tôi khẽ nhếch môi, ngước lên nhìn bầu trời trong xanh,tâm hồn thư thái. Yên tĩnh một tháng qua bị kẻ nào đó phá rối rốt cuộc cũng quay trở lại. Tôi đã nói rồi mà,nếu biết sẽ không có kết quả, hắn sẽ từ bỏ thôi. Chỉ là có vẻ hơi sớm so với tôi nghĩ, nên cũng có chút thất vọng. Mà khoan,thất vọng? Khi nào thì tôi lại có cái cảm giác này? Không phải là tôi nên cao hứng sao? Hay là…vì tôi đã quen với sự xuất hiện liên tục của hắn?
Mỗi ngày hắn đều có mặt ở lớp tôi,thậm chí đôi khi còn ngang nhiên “dự giờ” một số môn… Làm tôi buộc phải nghi ngờ năm nay hắn muốn trượt tốt nghiệp. Mà sao tôi phải quan tâm nhỉ? Hắn đỗ hay hắn trượt, hay hắn biến mất… Tất cả đều chẳng liên quan tôi.
***
Giờ tan học
_Thu ! Có người tìm cậu kìa. – Lại gì nữa đây? Hôm nay tôi đã đen đủi lắm rồi,tan học mà còn phải ở lại trực nhật. Ôi,còn đâu phim hoạt hình yêu dấu của tôi… Mà sao vẻ mặt bà 8 này như đang âm mưu gì xấu xa thế nhỉ? Nghi ngờ quá.
Nhưng khi ra cửa lớp thì tôi đã hiểu tại sao. Tôi khẽ thở dài.
_Có chuyện gì?
_Đi với anh đến một nơi.
Tôi trừng lớn mắt.
_Hừ. Tại sao?
_Hoạt động của sinh viên tình nguyện ấy mà. Em còn nhớ cô nhi viện Bình Minh không? Hôm nay chúng ta sẽ đến đó phát quà.
_Nhưng ai cũng được cả,sao nhất thiết phải là tôi?
_Ồ,vậy sao? – Anh ta âm hiểm cười,mắt quét qua phía sau tôi. Tôi bỗng có dự cảm xấu,vội quay đầu lại, rồi chợt há hốc mồm.
Một đám đông lố nhố lấp ló ở cửa lớp,bị tôi phát hiện bèn nháo nhào quay vào. Quét quét quét,lau lau lau…,nhưng vẫn không quên thỉnh thoảng liếc trộm lại đây. Thật đau đầu mà.
_Tôi không đi. Còn rất nhiều người ở đây, anh cứ tuỳ tiện kiếm ai cũng được.
Anh ta lại cười,hướng vào trong nói lớn :
_Có ai muốn đi không?
_Không,không đâu…
_À ờ,Thu đi là thích hợp nhất!
_Đúng đó,yên tâm đi,trực nhật bọn này lo cho. Hẹn hò vui vẻ…À quên,đi phát quà vui vẻ…ha ha…
Cái…Tôi bắn ánh mắt toé lửa vào đám bắng nhắng. Sau đó,một cách không tình nguyện,lướt qua hắn.
_Đi!
Tôi bước phía trước,hắn theo sau,rồi chỉ với hai,ba bước,bắt kịp tôi.
_Em không vui à?
_…
_Hơn một tuần không gặp,em không nhớ anh à?
_…
_Hay em giận anh không liên lạc gì? Thật ra vì tuần này anh phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp nên không có thời gian…
_…
_Em vẫn còn giận anh à? Anh xin lỗi mà !
_Dừng ! Không cần phải giải thích với tôi. Anh có thể nào làm ơn đừng để người khác hiểu lầm được không?
_Hiểu lầm gì?
_Quan hệ của anh với tôi.
_Chúng ta là quan hệ gì?
_Là… Không có quan hệ gì cả !!! – Hừ. Bực thật. Sao tôi lại thấy như mình đang bị hắn dắt mũi?
_Sao lại không? Chẳng phải là quan hệ người theo đuổi và người được theo đuổi sao?
_Không phải “được”,mà là “bị”! Mà sao anh không ngày nào cũng làm đồ án đi?
Anh ta không nói gì,chỉ lẳng lặng bước đi. Bỗng nhiên tôi hơi chột dạ. Không phải tôi nói quá lời chứ?
_Em cầm cái này. – Anh ta đưa mũ bảo hiểm về phía tôi.
_Sao phải đội mũ? Không phải là đi xe buýt à?
Anh ta bật cười.
_Em định đi xe buýt đến phố A sao?
Tôi nghĩ nghĩ một lát,chợt giật mình. Đó đúng là khu vực cấm xe buýt hoạt động. Nhưng,chẳng lẽ phải đi xe máy với anh ta?
Vô tình,tôi lướt qua chiếc xe,cũng chỉ là xe Wave bình thường. Có vẻ anh ta cũng không phải dạng thích khoe khoang. Không lẽ tôi lầm? Thế còn cái khăn hàng hiệu kia thì sao?
_Em sợ à? Anh chưa từng nghe thấy ai sợ đi xe máy bao giờ.
_Hừ. Ai sợ? – Tôi ngồi lên sau anh ta,nhưng vẫn cố giữ một khoảng cách.
_Bám chắc nhé.
Bỗng xe đột ngột vọt lên. Vì chưa kịp chuẩn bị,tôi bị ngả ra sau,theo phản xạ túm chặt người đằng trước.
_Anh đi kiểu gì thế?
_Anh đã bảo em phải bám chắc mà!
Hừ hừ…Tức quá!! Tôi thề,hắn là cố ý.
Thế là,trên con đường bằng phẳng,không đá,không sỏi,vậy mà cái xe vẫn hết phanh gấp rồi lại dừng đột ngột… Không còn cách nào khác,để bảo vệ “tính mạng” của mình,tôi phải bám vào hắn. Còn vẻ mặt kẻ gây tội,qua kính chiếu hậu ngập tràn khoái chí cùng vui vẻ. Nếu không phải hắn đang lái xe,chắc chắn tôi sẽ đập bầm dập hắn! Aaaaa….Tại sao tôi lại đồng ý đi với hắn chứ??Phần 14: Thì ra hắn cũng không xấu
_Đến rồi.
Tôi nhìn cánh cổng lớn trước mặt,cảm thấy chút hiếu kì cùng háo hức. Chưa bao giờ tôi đến một nơi như thế này.
_Em không cần anh phải dắt tay vào đấy chứ?
_Hừ. Không cần. – Tôi phăm phăm bước vào,bỏ mặc anh ta với đống đồ lỉnh kỉnh.
…
_A! Anh Nhật Minh!
Mới vừa vào trong sân,một đám trẻ con lóc nhóc chạy ùa về phía tôi rồi vây quanh hắn.
_Anh Nhật Minh,sao lâu rồi không thấy anh đến? – Một cô bé dễ thương buộc tóc hai bím hỏi.
_Ừ. Anh xin lỗi. Vì dạo này anh hơi bận. – Anh ta xoa đầu cô bé, nở nụ cười thật hiền. Khó tin quá,không phải tôi hoa mắt đấy chứ?
_Minh,cháu đến rồi à?
_Vâng, cô Phương.
Tôi quay lại nhìn. Vừa bước ra là một người phụ nữ khoảng chừng 40 tuổi, mái tóc búi cao đơn giản cùng khuôn mặt phúc hậu dễ khiến người ta có cảm tình.
_Cháu chào cô. – Tôi lễ phép,hơi cúi đầu. Bỗng mắt người phụ nữ phút chốc sáng lên,nhìn chằm chằm làm tôi không được tự nhiên, có cảm giác như mình là một sinh vật lạ đang bị nghiên cứu. Rồi đột nhiên,”cô Phương” mở miệng,nét mặt đầy hưng phấn.
_Là cô bé này à? – Hả? Lại “cô bé” ? Tôi trông trẻ con thế sao? Mà cô ấy hỏi thế có ý gì?
_Vâng,cô ấy là Hoài Thu. – Hắn mỉm cười,nhìn tôi đầy ẩn ý. Ặc. Sao tôi lại có cảm giác bất an nhỉ?
_Có chuyện gì sao?
_Không có gì,không có gì. – Cô ấy quay sang nháy mắt với hắn. Hừ. Không có gì mới lạ. Tôi lại liếc nhìn hắn. Đáng ngờ quá. Có mùi vị của âm mưu gì đó quanh đây…
_Thật không có gì sao?
_Ừ… – Ai tin chứ? Rồi hắn lại hướng người phụ nữ.
_Cô Phương,cháu có mang ít đồ đến…
_Cái thằng này! Cô đã bảo lần sau đến không phải mang gì rồi cơ mà!
Hắn chỉ cười cười,đặt đỡ đống đồ xuống rồi đưa cho cô Phương.
_Cũng không có gì,chỉ là ít đồ chơi với sách bút thôi mà. Cô không cần để ý đâu.
_A,đồ chơi này! – Lũ trẻ lại nhao nhao lên,tiến về túi đồ để khám phá. Trông chúng thực sự rất phấn khích. Mới có vài thứ đồ bình thường vậy mà chúng đã vui vẻ vậy sao?
_Anh hay đến đây lắm à?
_Ừm…Thỉnh thoảng.
_Tôi đúng là chưa bao giờ nghĩ tới…anh còn có thể làm những việc này.
Anh ta cười rồi ghé sát vào tai tôi
_Đây có được coi là việc có ích không?
Tôi hơi giật mình,ngẩn ra mất một lúc…Anh ta còn nhớ sao?
Chợt một cậu bé đến gần,giật giật tay áo hắn.
_Anh Minh,hôm nay chúng ta tái đấu đi. – Hả, đấu gì cơ? Tôi bắt đầu thấy tò mò.
_Ừ,được. Nhưng em đã luyện tập kĩ chưa đấy?
_Hôm nào em cũng tập tạ,chống đẩy với chạy bộ đấy! – Cậu bé không phục bĩu môi.
_Vậy cô có việc đi trước,các cháu chơi vui vẻ nhé. – “Cô Phương” rời đi,trước khi đi còn hướng cho tôi một nụ cười khó hiểu.
***
_Đức ơi,cố lên! Đức ơi,cố lên!…
Trên chiếc bàn đá nhỏ giữa sân,khung cảnh náo nhiệt đang diễn ra.Hai đối thủ,một lớn,một nhỏ,một cố sức dùng cả hai tay gồng tay đối phương,một dường như lại chẳng tốn chút sức lực nào. Chỉ cần nhìn thoáng qua là biết lợi thế đang nghiêng về ai.
Quả nhiên,chỉ 5 phút sau,trận đấu kết thúc.
_Đến lượt em! – Một cậu bé khác lại lên tiếng.
Cứ thế…Hết trận này đến trận khác. Mà tâm tình tôi cũng vì thế mà trở nên tốt đẹp. Thật ra tôi vốn vẫn nghĩ hắn chỉ là tên hời hợt,lông bông,hay cợt nhả… Nhưng xem ra,hắn ta có vẻ cũng không xấu…
Nhìn khung cảnh vui vẻ trước mắt,đột nhiên tôi lại có cảm giác muốn vẽ. Cũng may tôi có thói quen luôn mang theo tập giấy. Lựa chọn góc độ đẹp nhất,tôi bắt đầu công việc quan sát,đo đạc.
Trước giờ tôi không để ý nhưng phải nói thật, hắn cũng khá đẹp trai. Nếu Thế Anh có vẻ hơi thư sinh một chút thì hắn lại có vẻ đẹp nam tính hơn. Đôi mắt nâu thâm trầm, mày rậm, mũi cao thẳng,khuôn mặt góc cạnh…Có thể nói là hình mẫu trong mơ của nhiều cô gái.
Hơn nữa hiện giờ hắn không còn vẻ cợt nhả mọi khi,mà mỗi một nụ cười dường như đều phát ra từ nội tâm làm tôi ngây ngốc mất một lúc. Liệu có khi nào…đây mới là con người thật của hắn chăng?
***
_Làm người mẫu có được trả công không?
Tôi giật mình. Không biết từ lúc nào hắn đã đứng sau lưng tôi.
_Đưa anh xem nào! – Anh ta rút từ tay tôi cuốn tập.
_A khoan đã! Vẫn chưa xong…
_Ừm… – Hắn trầm ngâm.
_Sao hả?
_Đúng là…
_Đúng là gì? – Tôi hơi sốt ruột.
_Đúng là…Đẹp trai quá mà!
_Này,anh tự kỉ vừa thôi! – Tôi phì cười.
_Cho em xem với!
_A…Chị vẽ đẹp quá! Đây là anh Minh mà,cả Đức hói này…A,đây là em mà ^^!! – Mặt tôi nóng lên,còn nụ cười thì không dừng lại được.
_Người mẫu có đẹp thì tranh mới đẹp được chứ! – Hắn chen vào.
_Anh nói thế mà không thấy ngại à?
_Sao phải ngại? Anh nói đúng sự thật mà!
_… – Miễn bình luận.
_Oa…Hai anh chị thân mật thật đấy!
_Cái gì?
_Đúng đấy,Hoà,em thấy bọn anh có đẹp đôi không? – Ngay lập tức tôi quay sang lườm hắn.
_Có ạ!!
_Thế bọn em có thích chị Thu không?
_Có ạ!!
_Thế bọn em có đồng ý chị ấy làm bạn gái anh không?…
_Nhật Minh!!! Ai cho anh nói linh tinh trước mặt trẻ con?
_Không sao đâu chị. Bọn em hiểu mà. – Thằng bé chớp chớp đôi mắt to nhìn tôi.
_Cái…- Tình huống gì vậy trời? Có phải hắn định lợi dụng bọn trẻ để bức tôi không?
_Thu,em giận à?
_Đưa đây! – Tôi trừng mắt với hắn rồi giật lại cuốn sổ.
_Chị Thu,chị giận à? – Bọn trẻ lại ngước đôi mắt long lanh tội nghiệp nhìn tôi. Ôi trời…Đau đầu quá !
5