Chợt bài hát One More Night vang lên, Hân chộp lấy điện thoại, mong nó là tin nhắn của Thùy, nhưng…lại là số lạ đó
- “ Ngủ ngon hen loser :D, 7 giờ chủ nhật tuần này tui đợi H trước cửa nhà, nhớ đó “
- Cái thằng khùng này!!
Cô tức tối đập mạnh chiếc điện thoại xuống giường. Tối hôm đó, Hân bắt đầu mơ về những giấc mơ kì lạ, như điềm báo về 1 sự khởi đầu mới trong cuộc sống của cô… Quân xin vào làm phục vụ cho quán café của chú Phong ( chú ruột của anh ). Đó là 1 quán café có khung cảnh khá cổ kính và yên lặng; khác hẳn cái quán nhậu nằm đối diện lúc nào cũng ồn ào, đầy tiếng **** rủa, cãi nhau của mấy tên bợm nhậu. Không phải tự dưng Quân lại nổi hứng lên mà đi làm, chẳng qua vì anh đã phát ngán việc nhận tiền “phụ giúp” lác đác của thằng anh trai vô tâm. Quân muốn tự mình kiếm ra tiền để nuôi bố và bản thân anh. Có lần Quân đã hét lên trong điện thoại với Quang khi anh nói rằng mình không thể về thăm bố vào cuối tuần, vì phải bận…đưa vợ con đi du lịch…!
Chú Phong là 1 người điềm đạm, trầm ngâm và “cổ kính” như quán café của chú vậy. Khi nghe Quân kể về Quang, chú chỉ biết tặc lưỡi rồi lắc nhẹ đầu. Chú biết Quân là đứa con có hiếu, lại học rất giỏi, nên chú thương anh như con ruột của mình… Biết Quân là người có tự trọng cao, chú đã tế nhị “ngỏ ý” muốn giúp cháu mình 1 khoảng tiền nhỏ hàng tháng cho đến lúc bố Quân có thể đi làm trở lại. Đương nhiên là Quân không thể nào từ chối lòng tốt của người chú đáng kính này…
Hôm đi làm đầu tiên, Quân tình cờ nhìn sang quán nhậu đối diện và thấy Trung đang gây gổ, đánh nhau chí chóe với 3 thằng đã say đến quắc cần câu. Thằng này coi vậy cũng khỏe, sau hồi dằn co giữa đống bàn ghế lộn xộn, nó cũng hạ đo ván được thằng bợm cuối cùng. Quân mỉm cười…gian xảo sau khung cửa sổ đang treo tấm rèm màu xanh ngọc bay phất phơ…Rồi thông tin về chuyện ẩu đả của Trung đã được truyền đến tai Thiên Vũ ngay trưa hôm sau. Khỏi phải nói là Trung bị vị thủ lĩnh “xử” 1 trận thừa sống thiếu chết… Nhưng Trung cũng ức lắm, vì anh đã gắng nói mãi cho Vũ hiểu rằng anh chỉ vì tự vệ mới đánh 3 thằng kia, nhưng Vũ có vẻ như “giả vờ không quan tâm”. Tại sao Vũ biết anh không gây hấn trước mà lại cố ý phạt nặng như thế…? sau lần đó, Trung hời hợt hơn với nhóm, nhất là với Thiên Vũ…
Nhưng cái gì cũng có mặt trái của nó, việc đi làm như vậy khiến Quân lúc nào cũng tỏ ra mệt mỏi. Anh hay ngủ gục trong lớp, thậm chí còn cả gan đến nỗi dám “đứng ngủ” trong giờ tập trung của Killer, và mỗi lần chợp mắt, là mỗi lần Quân đều bị Vũ đấm cho 1 phát vào mặt…Trong mắt anh lúc này, Vũ còn kinh khủng hơn cả mấy ông thầy giám thị ở trường. Rồi có lần, Quân bị thầy đuổi ra khỏi lớp vì ngủ gục quá nhiều, anh uể oải lê chân đến nhà vệ sinh nam, thì…vô tình gặp…Luân. Quân liếc sơ rồi bước ngang hắn. Bỗng hắn chạm nhẹ vào vai anh, nở nụ cười và giọng nói rất …thân thiện:
- Cậu là thành viên mới của Killer đúng không? Bảo…Quân?
- Sao anh biết?
- Cậu đang là đề tài bàn tán sôi nổi của cả trường đấy – đôi mắt Luân chợt sắc lên – thằng Vũ chẳng bao giờ ngồi cùng bàn với người không phải thành viên của nhóm nó đâu.
- Ừ - Quân ngán ngẩm – chắc ai cũng nói tôi là “mọt sách” học đòi làm giang hồ chứ gì
- Cái gì cũng có tiêu cực hết – hắn chìa ra mời Quân 1 điếu thuốc – nhưng anh không nghĩ cậu như vậy, trận đấu vừa rồi cậu suýt nữa thắng cả thằng Đức mà.
- Hay thiệt, tôi còn chẳng biết nó tên Đức – Quân nói vẻ khôi hài, đưa tay lên từ chối điếu thuốc
Chợt Luân áp sát lại gần Quân, nhếch mép thì thầm vào tai anh:
- Anh còn biết cả lý do cậu gia nhập băng nhóm này, vì trả thù riêng đúng không?
- Hả?! – Quân giật nảy mình, nhìn Luân vẻ đề phòng
- Đừng lo – hắn phì cười – giờ chúng ta là đồng minh, anh sẽ giúp cậu trả thù 1 cách thỏa đáng.
- Anh được lợi gì trong chuyện này mà giúp tôi?
- Vì anh căm thù thằng Thiên Vũ. – mặt Luân đanh lại, đằng đằng sát khí…
- Vậy…ý anh là giúp như thế nào?
- Đọc số cậu đi – Luân lấy ra chiếc điện thoại – anh sẽ thông báo kế hoạch cho cậu sau.
Sau khi Quân đưa số cho Luân và đi khỏi, thì 1 tên có vóc dáng khá thấp, chỉ tầm gần 1m6 tiến đến gần Luân, đưa cho anh chai pepsi; hỏi giọng tò mò:
- Anh đã thỏa thuận được với nó chưa?
- Dễ như ăn cháo – Luân phì cười – vừa nghe anh nói đến lý do gia nhập là sắc mặt nó khác hẳn
- Thằng đầu bò – nó cười phá lên – không lẽ đến giờ nó vẫn nghĩ cha Vũ cầm đầu chuyện đòi nợ mướn hả trời!?
- Nhờ nó đầu bò vậy anh mới có thêm đồng minh, mừng thấy mẹ, chứ mấy thằng Killer cứ bám lấy miết chân thằng Vũ như mấy con chó trung thành, chả làm ăn gì được.
- Nhưng…anh chắc chắn là thằng Quân xài được không?
- Anh tính hết rồi – Luân vuốt vuốt cằm – theo suy nghĩ của nó bây giờ thì chắc chắn nó rất ghét thằng Vũ, cỡ nào nó cũng sẽ trả thù khi có cơ hội. Vả lại…anh đã uy hiếp nó bằng cái “lý do bí mật” kia rồi.
- Công nhận thông tin của thằng Khang hữu ích thiệt – nó cười vẻ đắc chí
- Ừ hữu ích, nhưng mày cũng nên cẩn thận cái mồm của mày. Thằng Khang biết anh, nó mà chỉ mặt anh cho thằng Quân thì khốn.
- Nó có biết anh từng là người cầm đầu vụ đòi nợ đâu mà anh lo, cũng chẳng biết em theo phe anh, thằng Khang tách khỏi Killer lâu rồi, nó chẳng quan tâm đâu
- Vậy thì tốt. – Luân đưa chai pepsi rỗng cho tên đàn em – anh đi “giải tỏa” tý, nói chuyện với mày mà đứng gồng nãy giờ.
- Dạ, vậy em cũng về lớp đây
- À khoan đã, mày nhắn với Khởi Sơn gọi cho anh gấp, anh có chuyện cần nhờ nó.
Tên đàn em gật đầu rồi quay lưng đi. Luân thì vô cùng đắc chí vì đã có được Bảo Quân – con cờ chủ lực của mình.
------------------†------------------
Ngay giờ ra về hôm đó, Quân vô tình đụng phải Thiên Vũ ở bãi gửi xe. Anh dửng dưng đi ngang vị thủ lĩnh như giả vờ không thấy. Vũ chau mày, quay lại, chộp lấy cổ Quân và siết mạnh, giọng nói nghiêm khắc vang lên:
- Bỏ cái thái độ đó khi gặp tôi đi nghe chưa!!
- Trời ơi… - Quân nhăn mặt – anh cũng bỏ cái tay anh ra đi được không?!! Tụi anh sao có cái kiểu y chang nhau vậy.!!?
- Một tiếng chào hoặc một cái gật đầu khó lắm hử?! khó không?! – Vũ siết mạnh tay hơn
- Được rồi…! Chào…anh, bỏ tôi raaaaa…….!
Vũ buông tay rồi lạnh lùng leo lên chiếc exciter của mình. Nhìn phong thái ngạo mạn của vị thủ lĩnh, Quân tức điên lên mà không biết phải làm sao…Bỗng 1 tin nhắn từ Luân làm Quân có lại thêm chút “sinh khí” : “ Có quà cho cậu đây, anh đã nhờ 1 đám tầm 10 thằng xử thằng Vũ trong con hẻm nó hay đi học về. Cậu bám theo nó, quan sát rồi báo lại kết quả cho anh biết hen. Chúc cậu “xem phim” vui vẻ ;)) “. Quân nhếch mép cười rồi nhanh chóng lấy xe, đuổi theo Thiên Vũ. Khi chỉ chạy được 5 phút thì mây đen kéo về như tị nạn, bầu trời xám xịt 1 cách bất ổn…những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi…Quân thấy Vũ chạy càng lúc càng nhanh hơn, anh chàng này cũng muốn dừng lại để mặc áo mưa vào lắm, nhưng nếu làm vậy, sẽ mất dấu Vũ ngay. Quân đành chịu ướt chạy theo vị thủ lĩnh đến 1 con hẻm vắng…Và thoáng giật mình khi chợt có… 10 thằng không biết từ đâu ra nhảy bổ vào chặn đầu xe Thiên Vũ, xông vào anh tới tấp như đàn kiến đói bu quanh viên kẹo ngọt lịm… Quân khẽ lùi xe lại, nép mình sau bức tường để quan sát. Mỗi lần có 1 thằng bị Vũ cho nằm đo đường, Quân đều tặc lưỡi với vẻ…tiếc nuối. Mặc dù trời mưa tầm tã làm hạn chế tầm nhìn của mình, nhưng Vũ vẫn không để bị trúng 1 đòn nào của tụi “phục kích”…
Quân bắt đầu cảm thấy… căng thẳng khi vị thủ lĩnh ra đòn với tụi kia 1 cách rất tàn bạo…, mỗi cú đấm được anh tung ra như nhát búa tạ nện vào đầu, vào ngực đối phương, thằng ôm đầu nằm quằn quoại, thằng thì hộc cả máu…mắt Thiên Vũ long sòng sọc lên như 1 con thú hoang sẵn sàng ăn tươi nuốt sống hết tất cả bọn nó…
Cuối cùng kết quả cũng không diễn ra như Quân mong muốn, trước đó anh đinh ninh rằng với 10 tên như thế này, Vũ không chột cũng què…nhưng…Vũ quá mạnh và quá khủng khiếp… Vài đứa còn đứng được đều kéo nhau chạy mất, số còn lại thì nằm la liệt dưới mặt đường. Thiên Vũ dựa mạnh vào bức tường gồ gề, thở gấp…nhưng dường như là để lấy lại bình tĩnh chứ không phải thở vì đuối sức…Chợt… Vũ ngước mặt lên, hàng lông mày chau lại…1 dòng lệ ứa ra từ đôi mắt đượm buồn…hòa quyện vào làn mưa đang tuôn rơi từng giọt xuống gương mặt thanh thoát của anh… Nét mặt “hung tợn đến mất bình tĩnh” khi nãy của vị thủ lịnh đã biến mất, thay vào đó nét mặt “bàng hoàng đến mất bình tĩnh” được chuyển sang Bảo Quân… Anh há hốc mồm nhìn chằm chằm vào cảnh tượng khó tin mình đang chứng kiến…Có khi nào anh nhìn lầm không? Mưa tầm tã như thế này cũng có thể lầm lắm chứ?!...Nhưng dù có tìm hàng ngàn lý do để bác bỏ điều mình vừa trông thấy, cảm giác và đôi mắt của Quân vẫn nói cho anh biết rằng…đó là sự thật…!
--------------†--------------
Cơn mưa hôm qua như đã lấy đi tất cả những sự tươi mát, chỉ để lại 1 buổi trưa oi bức, nóng nực dễ khiến con người ta nổi cáu… Quân chọn góc bàn phía trong cùng của canteen để “giải quyết” cho xong bữa trưa của mình. Nhưng khi anh chỉ vừa ngồi xuống, 1 giọng nói láu cá đã vang lên vẻ de dọa:
- Đứng lên mày! Chỗ này của tụi tao.!
Quân ngước lên, khẽ nhíu mày khi trông thấy 4 thằng con trai với vẻ ngoài vô cùng “sành điệu”, tóc cắt tỉa kiểu Hàn Quốc, quần áo thẳng thóm, giày đủ màu sắc, to đùng như của mấy đứa dancer
- Bàn ghế này có ghi tên tụi bây à? – Quân nhếch mép vẻ khiêu khích
- Ế…!Thằng này láo mậy!? – 1 tên cao nhất trong đó, có nước da trắng như con gái trợn mắt lên đe dọa, khiến cơ mặt của nó méo mó trông rất buồn cười
- Bàn ghế là của chung, tụi bây có phải ông nội đâu mà muốn cái đách gì cũng được?!
Quân quay sang nhìn về phía giọng nói vừa bênh vực mình, và vô cùng bất ngờ khi thấy…Trung, bên cạnh anh là Hoàng đội phó và Nam
- À…tứ đại công tử…bột của trường mình đây mà – Nam húc vai Trung, vờ nghiêm trọng – hotboy đó mày!
- Hahaha – Trung cười phá lên – hotdog thì có, mày có tin tao làm cho tụi nó xấu hơn tao không Nam? Chỉnh hình miễn phí luôn.
- Thôi, 2 cái thằng này – Hoàng “giả vờ” chau mày – nói vậy “mấy em” sợ, kẻo “mấy ẻm” lại về mách phụ huynh giống lần trước thì tội lắm.
Trung với Nam ôm bụng cười ha hả, khiến 4 thằng giận đến tím mặt. Rồi 1 tên khá đẹp trai trong đó, ưỡn ngực lên cất giọng nói láu cá khi nãy, nhưng lần này có xen lẫn cả sự sợ hãi:
- Đách nhường thì……thôi! – hắn quay sang 3 đứa còn lại – đi tụi bây, dính vào lũ côn đồ chỉ thêm mệt.!
- Phải rồi, đi dưỡng da đi – Nam mỉa mai – da bồ tao còn không trắng bằng tụi bây, thiệt là ghen tỵ quá đó mà…!
- Hahaha – Quân bật lên cười như không thể nhịn được nữa
Khi 4 thằng công tử bột đó tức tối kéo nhau đi khỏi, thì Hoàng liền ngồi xuống cạnh Quân, Nam cũng kéo áo Trung ngồi đối diện chàng đội phó. Hoàng gõ gõ xuống bàn vẻ thích thú, cười hiền với Quân:
- Sau khi biết cậu là thành viên của Killer, tụi nó sẽ không dám kiếm chuyện nữa đâu. Thằng cao to khi nãy từng bị Trung nện cho 1 trận, lúc đó nó làm um sùm lên, nhớ lại buồn cười chết được.!
- Ừm… - Quân nhìn quanh 3 người – Cám ơn…
- Trời! – Nam vờ bật ngửa ra sau – Bảo Quân hôm nay nói cám ơn!? Chắc em sắp chết rồi anh Hoàng ơi!!
- Haha, thằng này làm quá mậy – Hoàng phá lên cười – đưa cho Vũ quản lý quả có khác.
Chợt Trung cau có, đứng phắt dậy, tiếng ghế bị xê dịch ra sau kêu lên tiếng “xoạt!” khó chịu. Anh chỉ kịp chào Hoàng 1 tiếng rồi bỏ đi…
- Thằng này…sao vậy…? – Nam gãi đầu vẻ khó hiểu
- Chắc tại anh nhắc đến Vũ – Hoàng thở dài – thằng… giận dai thiệt!
- Giận? – Quân nhướng mày
- Ừ, cái hôm Vũ phạt nó vì chuyện ẩu đả bên ngoài, nó trách Vũ không tin nó nên ức đến bây giờ. Có hôm nó còn nói với anh là định rời nhóm, anh khuyên mãi mới nguôi.
- Như đàn bà vậy trời! – Quân tặc lưỡi
- Không phải – Nam xen vào – cũng tại nó xem ông Vũ như thần tượng, luôn hết lòng vì ổng, mà ổng lúc nào cũng khắt khe với nó, nên nó mới đâm ra “tự kỷ” vậy.
- Vũ làm gì cũng có lý do Nam à – Hoàng khẽ vỗ vai anh
Quân lại ngồi lặng thinh, suy nghĩ đăm chiêu… Sau khi vào lớp, anh nhắn 1 tin cho Luân :” Thằng Trung đang có chuyện với ông Vũ, nhân cơ hội này anh lôi kéo nó ra khỏi nhóm đi. Nó là 1 trong những thành viên nòng cốt, nếu nó đi, chắc cũng vài thằng theo nó mà bỏ nhóm.” Tin nhắn hồi âm ngay tức khắc :” Làm tốt lắm, anh sẽ thưởng cho cậu sau.”
---------------†---------------
Tối hôm đó, khi đã xong đợt huấn luyện đặc biệt, Quân vác thân hình đầy mồ hôi, vừa đi vừa thở hổn hển ra khỏi cổng công viên, đi ngang qua luôn cả bãi gửi xe. Thiên Vũ thấy thế, liền gọi với anh lại :
- Quân! sao không lấy xe?!
- Hôm nay tôi đi xe bus, xe hư rồi – Quân thở dài
- Lại đây – Vũ tặc lưỡi – tôi cho quá giang về.
- Thôi khỏi…
- Leo lên!! – Vũ trừng mắt
Quân nhìn vào gương mặt dữ dằn của vị thủ lĩnh rồi nhớ lại cảnh tượng…dưới mưa hôm qua…nó khiến anh nổi cả gai óc… bên trong con người lúc nào cũng cau có, khó chịu này là gì…? Sau hồi suy nghĩ, Quân uể oải leo lên xe Vũ, mặc dù trong lòng cũng vui lắm vì…thoát khỏi cảnh ngóng chờ xe bus đến dài cổ. Khi chạy được 1 đoạn, thì điện thoại Vũ reo lên. Anh 1 tay nghe điện thoại, 1 tay cầm ga nhưng vẫn chạy rất chắc chắn. Vừa bấm nút Ok, giọng thằng Nam đã vang lên sang sảng:
- Anh… anh ơi.!!!
- Cái gì vậy?! – Vũ bắt đầu giảm ga lại
- Thằng Trung bị tụi ở quán nhậu trả thù, lần này tụi nó vác mã tấu theo nữa.! Em vừa đi toilet ra thấy vậy là em gọi cho anh liền, anh đến giúp tụi em với!!
- Gọi cho Hoàng chưa?!!
- Dạ…chưa, giờ em gọi ngay…!
- Thôi khỏi, để anh gọi. Ra giúp Trung đi, anh đến ngay!
Vũ cúp máy, quay đầu xe ngược lại điệu nghệ như trong phim hành động. Anh đưa điện thoại cho Bảo Quân, nói nhanh:
- Gọi cho Hoàng, bảo đến quán nhậu 707 cứu thằng Trung.! Nhanh!
Quân cũng bị Vũ làm cho quáng lên. Không cãi lại vị thủ lĩnh như mọi khi, anh tìm số Hoàng rồi bấm gọi, cũng may là điện thoại Vũ giống hệt điện thoại của anh, nên Quân sử dụng nó 1 cách dễ dàng… Chuông reo chỉ 2 hồi là Hoàng bắt máy, và sau khi chỉ nghe Quân nói gọn gẽ 2 câu, anh liền nhanh chóng cúp máy. Quân bỏ điện thoại Vũ vào túi quần mình như 1 thói quen mà anh không hề hay biết… Vũ phóng như bay trên con đường dài nhưng khá hẹp. Quân ngồi phía sau cũng vài phen ú tim với vị thủ lĩnh…Anh ngán ngẩm vì tự dưng khi không lại bị kéo vào chuyện giải cứu “kẻ thù” của mình…nhưng Quân đâu biết rằng…chuyện sắp xảy ra… sẽ là cột mốc thay đổi giữa anh với Killer… Vũ thắng xe 1 tiếng két trước quán nhậu 707, không thèm bật chống xe, anh nhảy luôn xuống khiến Quân suýt nữa thì ngã nhào….rồi anh lao đến đám đông đang đánh hội đồng thằng Trung và Nam. Vũ nắm cổ áo từng thằng lôi ra khỏi đàn em của mình bằng 1 sức mạnh đáng sợ không biết từ đâu có…! Trung với Nam nhờ đó cũng gượng dậy được để chống trả lại tụi giang hồ. 4 thằng vừa bị lôi ra, liền đồng loạt chuyển sang tấn công Vũ, những 2 thằng cầm mã tấu.! Thật may sao lúc ấy Hoàng xuất hiện, chàng đội phó căng thẳng xông đến gạt bớt 2 tên ra khỏi Vũ rất gọn gàng; rồi với chiều cao lý tưởng của mình, anh đập đầu chúng vào nhau 1 phát cực mạnh, khiến chúng bất tỉnh tại chỗ. Trong khi đó, vị thủ lĩnh 1 mình khống chế cả 2 tên cầm mã tấu. Anh nhanh chóng chộp lấy cổ tay cầm “vũ khí” của nó;ghì chặt, đồng thời nghiêng người, tung cú đá ngược ra đằng sau trúng thẳng vào ngực tên đang lăm le đánh lén mình…Tất cả mọi người dân xung quanh đều nhốn nháo, không 1 người nào dám vào can thiệp, đa số ai cũng sợ liên lụy mà bỏ đi, chỉ còn lại bà chủ quán đang đứng nép sau những kết bia, cắn móng tay nhìn vào mớ bàn ghế gãy nát, đồ ăn ,đồ uống vương vải trên mặt đất với vẻ…tiếc nuối…
10