watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Kẻ Cướp Tình Yêu
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


_E hèm!!
Nhưng hầu như chẳng đứa con gái nào thèm bận tâm đến cô. Cả lũ cứ nhao nhao lên kẻ thì xin số người thì xin địa chỉ, kẻ thì hỏi tên.
_Thôi đi!!
Đan hét lên khiến cả đám con gái im bặt. Đan bước đến cạnh Thạc Hy choàng tay vào tay anh rồi mỉm cười:
_Mấy người làm phiền “bạn trai của tui” quá đấy!!

Đan cô tình nhấn mạnh chữ: “bạn trai của tui” để cho đám con gái đó nghe rõ. Rồi Đan kéo Thạc Hy đi. Anh vẫn im lặng và lặng lẽ đi theo Đan. Đám con gái đứng chết lặng nhìn theo có lẽ là vì quá “shock” hay là vì nụ cười đang thường trực trên đôi môi Thạc Hy. Duy nhất chỉ có một người là không thể nhìn thấy nụ cười của ai kia. Đan kéo Thạc Hy đi một mạch ra khỏi siêu thị. Chợt anh chàng khựng lại:
_Không mua nữa à??
Đan kéo mạnh anh chàng đi đến chỗ đậu xe miệng nói:
_Không cần mua nữa, hôm nay ăn mì gói!!
Leo lên xe Đan thở hắt ra than vãn:
_Không hiểu sao con gái lại thích con trai đẹp đến thế nhỉ??
Thạc Hy nhoẽn miệng cười vì câu nói “ngu ngơ” của cô. Nụ cười ấy ngay lập tức bị Đan phát hiện. Cô nàng hét toáng lên:
_Anh...anh đang cười!!
Khóe miệng Thạc Hy thôi nhếch lên trở lại khuôn mặt lạnh lùng thường ngày anh bình thản nói:
_Không phải cũng thích con trai đẹp sao??

Trong khoảnh khắc đó Đan chỉ biết đơ người ra và nhìn cái kẻ vừa nói ra cái câu khiến cô sượng cả người. Vội lấy lại phong thái cô liền chống chế:
_Đúng là anh rất đẹp, đẹp nhất trong những người em đã từng gặp nhưng mà tính tình anh lại rất xấu xấu nhất trong những người em đã từng quen!!
Thạc Hy bất chợt thắng xe lại khiến Đan chúi nhủi về phía trước. Cô nhăn nhó:
_Anh đừng thắng gấp như thế chứ... Đan chưa kịp càu nhàu hết câu thì chuông điện thoại của Thạc Hy vang lên.
_Gì vậy??
....
….
_Uh, biết rồi, sẽ tới liền!!

Chỉ nghe Thạc Hy nói vậy thôi thì mặt Đan ỉu xìu ngay. Vì Thạc Hy của cô sắp sửa đi rồi. Thời gian ở bên Thạc Hy trôi qua nhanh thiệt nhưng lại vô cùng ngắn ngủi. Đan khẽ khàng hỏi:
_Anh đi à??
Thạc Hy cất điện thoại vô túi rồi đẩy cửa xe bước xuống vừa đóng cửa xe lại anh vừa nói:
_Tự về đi!!

Rồi Thạc Hy bắt một chiếc taxi vừa trờ tới vội vàng leo lên thậm chí không ngoái lại nhìn Đan lần nào. Đan ngồi trên xe mắt vẫn dõi theo bóng hình đang dần khuất. Chợt sao thấy lòng buồn vô hạn...Đan nhấn ga cho xe chạy. Lúc này cô chằng muốn về nhà tí nào. Thế là Đan chạy thẳng tới nhà hàng Japanese.

Đan bước đến chiếc bàn gần cửa ra vào rồi ngồi xuống bắt đầu chọn menu.
_Tâm trạng không tốt thì phải ăn nhiều!! thế là Đan chọn khá nhiều món để khuây khỏa cái cảm giác khó chịu và buồn bực đang trào dâng trong lòng. Chương 10 : Người quen
Tại nhà Hoàng Thạc Khang....

Thạc Hy vội leo xuống taxi và bước nhanh vô nhà. Ông quản gia tất tưởi chạy theo sau. Thạc Hy đi nhanh lên lầu về phía phòng Thạc Khang. Đẩy bật cửa phòng Thạc Hy hỏi:
_Đã tìm được chưa??
Thiên Mỹ đang loay hoay lục lội đống giấy tờ trên bàn ngẩng mặt lên nhìn Thạc Hy:
_Vẫn chưa thấy, Tối qua em thấy Thạc Khang cất bản hợp đồng mua bán của ngày hôm nay vào tủ mà!!
Thạc Hy bước nhanh về phía tủ sách mở toang ra. Thì thấy trống không. Thiên Mỹ vôi nói:
_Em lấy ra hết ở đây rồi nhưng vẫn chưa tìm thấy!!
Thạc Hy bước đến gần Thiên Mỹ lật xấp giấy tờ ra kím những vẫn không tìm thấy thứ cần tìm.
RẦM!!

Bất chợt Thạc Hy đập tay xuống bàn khiến Thiên Mỹ đang loay hoay tìm giật bắn mình. Thạc Hy ngồi phịch xuống ghế. Ánh mắt chuyển sang màu đen sẫm:
_Nhất định phải tìm cho ra chứng cứ phạm pháp!!
_Ông ấy đang ở đâu??
Thiên Mỹ vội lục lội trong bộ nhớ xem Thạc Khang có nói sẽ gặp đối tác ở đâu.
_Ở Japanese Restaurant!!
Thạc Hy điềm đạm nói:
_Trả mọi thứ về như cũ rồi đi!!
Thiên Mỹ vội ôm đống giấy tờ xếp lại vào kệ rồi đóng tủ lại. Cô mau chóng chạy theo Thạc Hy.

Chiếc BMW màu đen dừng lại trước nhà hàng Japanese. Thạc Hy bước xuống xe Thạc Hy đưa mắt nhìn xung quanh và thấy chiếc limo màu đen đang đậu trong bãi xe. Khóe miệng anh nhếch lên đôi chút. Thiên Mỹ cũng vội vàng bước xuống xe và khoác tay vào tay Thạc Hy:
_Đi thôi anh!!

Cô gái mặc trang phục truyền thống đang đứng trước cửa mỉm cười gật đầu chào rồi đẩy cửa cho Thạc Hy và Thiên Mỹ bước vào. Thạc Hy đưa mắt nhìn xung quanh. Thạc Khang đang ngồi cùng đối tác ở chiếc bàn ngay giữa. Có vẽ như mọi thứ đang tiến triển thuận lợi vì Thạc Hy thấy Thạc Khang đang nhếch miệng cười đắc ý trước con mồi béo bở.

Anh dẫn Thiên Mỹ đi thẳng lên lầu và chọn một chiếc bàn có thể quan sát xuống bên dưới. Sau khi ổn định chỗ ngồi thì nhiệm vụ của Thiên Mỹ là chọn món và làm như là một vị khách thực sự còn Thạc Hy thì bận làm những việc anh cần làm. Ánh mắt Thạc Hy vẫn không rời chiếc bàn Thạc Khang đang ngồi.

Khoảng 10 phút sau Thạc Khang lôi trong cặp ra một xấp giấy tờ và đưa cho đối tác. Cả hai bắt đầu đặt bút và ký. Thạc Hy bất nhẫn:
_Nhất định phải có cho được bản hợp đồng đó!!
Thiên Mỹ cũng nhìn theo quan sát từng hành động của Thạc Khang cho tới lúc Thạc Khang cùng đối tác đứng dậy và bước ra khỏi cửa. Thạc Hy cũng đứng dậy và bước nhanh xuống lầu. Thiên Mỹ vội đi theo sau.
_Thạc Hy!!
Nghe thấy giọng đứa con gái đang gọi tên mình sao quen thuộc đến lạ nên Thạc Hy dừng bước và quay lại nhìn. Thiên Mỹ vội khoác tay vào tay Thạc Hy mỉm cười:
_Chào Đan!!!
Thạc Hy nhìn Đan rồi lạnh lùng quay đi và tất nhiên là Thiên Mỹ cũng đi theo. Đan đứng chết trân nhìn con người lạnh lùng đó. Bỗng dưng thấy tim nhói đau đến không thở được. Đan đã chới với trong giây phút đó. Một bàn tay to lớn đỡ lấy cô. Giọng trầm ấm:
_Em không sao chứ??

Đan ngẩng mặt lên nhìn kẻ vừa đỡ mình rồi hất tay mình ra khỏi tay kẻ vừa đỡ. Lạnh lùng đáp:
_Không sao, cám ơn!!
Rồi Đan bước đi mặc cho anh chàng có khuôn mặt baby vừa đỡ mình đứng ngẩn người ra nhìn theo.
_Cuối cùng anh cũng tìm được em rồi!!
Đôi môi mỏng của kẻ sở hữu khuôn mặt baby giãn ra thành nụ cười

Sáng hôm sau....

Như mọi khi lớp học vẫn xôn xao ồn ào. Đám con gái vẫn bu quanh bàn Hải Minh còn Thạc Hy thì gục mặt lên bàn ngủ. Đan bước vào lớp rồi bước nhanh về phía bàn của mình. Thậm chí Đan còn không nhìn về phía Thạc Hy dù Hải Minh thấy Đan vào vội mỉm cười:
_Mừng em vẫn bình an!!
Đan cong môi:
_Mém tí nữa là em tiêu rồi mà anh còn cười được à?
Hải Minh vội xua tay:
_Đâu có, em hiểu sai ý anh rồi!!
Đan nheo mày nhìn Hải Minh khó hiểu:
_Chứ ý anh là sao??
Hải Minh gãi gãi đầu:
_Để khi nào có dịp anh sẽ kể em nghe sau. Vậy hen, vào tiết rồi. Học đi!! nói rồi anh chàng cúi đầu nhìn chằm chằm vào quyển sách để trên bàn. Đan cũng lấy sách vở ra và nghe giảng.

Có lẽ vì mải tập trung nghe giảng mà Đan không để ý thấy ánh mắt màu hổ phách đang nhìn cô.

Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên vồn vã. Đám con gái bắt đầu nhao nhao lên rồi túm tụm lại quanh bàn Hải Minh như mọi người. Đan cũng lôi cái ipod trong cặp ra nghe nhạc. Suốt ngày hôm nay Đan quyết tâm sẽ không nhìn Thạc Hy dù chỉ một lần để xem thái độ của anh đối với cô là như thế nào mà sao lại thấy khổ tâm vô cùng. Một đứa con gái lạ hoắc tiến đến bàn Đan mỉm cười nói:
_Bạn là Đan phải không??
Đan quan sát cô gái rồi gật đầu. Cô gái nói tiếp:
_Có người đang chờ bạn ở khuôn viên trường đó. Người đó nhắn là nhất định bạn phải tới. Và gửi cho bạn cái này!! nói rồi cô gái chìa tay ra. Là một cái nơ bướm màu đỏ. Đan như chợt nhớ ra:
_Cái này...
Rồi cô nàng chạy ra khỏi lớp và chạy thẳng tới khuôn viên trường. Thạc Hy hướng ánh mắt màu hổ phách nhìn theo bóng Đan khuất dần. Ánh mắt ấy dần chuyển sang màu u tối.

Tới cánh cổng khuôn viên Đan dừng lại và thở hổn hển. Một bàn tay to lớn đặt lên vai Đan cô vội quay lại nhìn rồi bất chợt thốt lên:
_Lại là anh à??
Kẻ đang đứng trước mặt Đan không phải ai xa lạ mà là anh chàng Đan đã gặp hôm qua ở nhà hàng Japanese. Đan vội túm lấy cổ áo chàng trai đứng trước mặt. Một tay giơ cái nơ bướm màu hồng lên gằn giọng hỏi:
_Cái này...làm sao anh có được nó??

Chàng trai vẫn giữ thái độ điềm đạm khóe môi anh giãn ra thành nụ cười:
_Em nói vậy nghĩa là em biết người gửi là ai rồi đúng không??
Đan nheo mắt nhìn chàng trai tay cô vẫn nắm chặt lấy cổ áo anh chàng một cách yêu ớt:
_Anh ấy đang ở đâu??
Chàng trai vẫn bình thản song lại khiến người đối diện cảm thấy ấm áp vô cùng. Anh chàng trai nắm lấy tay cô nhẹ nhàng gỡ tay cô ra khỏi cổ áo anh rồi mỉm cười nồng ấm:
_Anh là bạn Minh Quân bạn của anh ấy. Anh đến để đưa em đi gặp người đó!!
Đan nhìn anh chàng tên Quân đầy ngờ vực:
_Anh biết anh ấy ở đâu à??
Quân nhẹ gật đầu:
_Em mau lấy cặp vở đi, anh sẽ đợi em ở dưới sân trường!!!

Nghe anh ta nói thế nên Đan bước vội đi về lớp. Hai tay cô bấu vào nhau. Cô đang nửa bồn chôn lo lắng một nửa lại là sự hi vọng mong chờ sẽ gặp lại một người thân thuộc.

Cô bước nhanh về phía bàn của mình nhét vội tập sách vào cặp rồi xách cặp đi. Không mảy may đến ánh mắt Thạc Hy đang nhìn cô. Thấy cô bước nhanh ra khỏi lớp Thạc Hy bất chợt đứng bật dậy và theo sau Đan:
_Đứng lại!!
Giọng nói lạnh lùng quen thuộc vang lên từ người đi theo sau khiến Đan dừng bước vội quay lại nhìn.
_Đứng im đó!! vừa nói Thạc Hy vừa bước gần Đan hơn thế nhưng Đan lại quay lưng bước đi nhanh hơn. Thậm chí có thể nói là chạy. Tới bây giờ Đan cũng không thể hiểu tại sao lúc đó Đan lại chạy đi như thế. Thạc Hy đứng nhìn theo ngỡ ngàng cảm thấy như đang bị bỏ rơi mặc dù anh đã không ít lần bỏ mặc Đan mà bước đi.

Vừa ra tới công thì Đan đã thấy Quân đang đứng tựa người vào chiếc Camry màu đen bóng. Anh chàng hai tay đúc vào túi quần vẻ mặt hơi bị ung dung. Đám con gái đứng xung quanh thì đang bận ngắm anh chàng đến độ mê mẩn. Thấy Đan xuất hiện Quân vội mở cửa xe cho cô. Đan cũng bước nhanh đến và ngồi vào xe. Đám con gái bắt đầu trở nên nhốn nháo hơn khi thấy Đan bước đến và ngồi vào xe của anh chàng nãy giờ họ đang say mê ngắm. Chiếc xe nổ máy chạy đi. Văng vẳng phía sau chỉ toàn là những tiếng xì xầm bàn tán mà Đan dám chắc những lời đó sẽ không mấy gì tốt đẹp.

“....”

Chiếc xe dừng lại trước cửa một căn biệt thự khá sang trọng. Đan đẩy cửa xe và bước xuống. Quân cũng đẩy cửa xe và bước xuống tiến đến cạnh cô giọng trầm ấm:
_Chúng ta đi thôi!!!
Đan lẳng lặng theo sau Quân. Cô đang suy nghĩ không biết cô nên phản ứng như thế nào khi gặp người ấy liệu cô có nên tức giận hay nhảy xổ vào và đánh tới tấp hay sẽ bật khóc??

Cả hai dừng lại trước cánh cửa to màu gỗ nâu. Quân dịu dàng nói:
_Vào đi em!!
Đan đưa tay đẩy mạnh cửa khiến cánh cửa bật mở ra. Người cô trông chờ đang ngồi trên chiếc ghế sofa màu huyết dụ. Vẻ mặt ung dung vô cùng. Thấy Đan anh mỉm cười:
_Chào em gái!!
Đan đứng lặng thinh nhìn kẻ vừa lên tiếng chào cô. Là anh ta. Là người anh trai mất tích đã lâu của cô. Đan bặm môi ngăn không cho những giọt nước mắt hạnh phúc đang trực tuôn trào khỏi khóe mắt. Đan bước nhanh đến chỗ Thiên Quốc đang ngồi tay nắm chặt lấy cổ áo anh ta. Đôi mắt bắt đầu cảm thấy cay cay. Cô hét lên:
_Anh biến đi nơi khỉ gió nào mà bây giờ mới xuất hiện thế hả??
Thiên Quốc vẫn dịu dàng:
_Chẳng phải bây giờ anh đang đứng đây còn gì??
Đan mếu đi:
_Anh có biết là mẹ mất rồi không hả?? Vậy mà anh vẫn ở cái xứ chết tiệt nào mà không về nhìn mẹ một lần hả??

Đan đấm thình thịch vào ngực Thiên Quốc. Bao như phẫn uất chất chứa trong lòng bấy lâu đếu được trút hết vào người anh trai mình. Thiên Quốc vẫn đứng im cho cô ta đánh vì trong thâm tâm anh luôn cảm thấy có lỗi vì đã bỏ Đan ở lại bên cạnh người cha độc ác. Một lúc sau mọi uất ức trong lòng Đan dường như đã tan biến cô ngừng đấm thình thịch vào ngực Thiên Quôc. Ngước mắt lên nhìn anh đầy nghi ngờ:
_Thế bây giờ anh về đây làm gì??
Thiên Quốc chậm rãi nói ánh mắt anh chứa đầy giận dữ:
_Về để dìm ông ta xuống địa ngục!!
Đan nhìn Thiên Quốc nửa nghi ngờ nửa lo sợ:
_Anh đang đùa phải không??
Mặc dù Đan hỏi vậy thôi chứ cô biết tính anh trai hễ nói là sẽ làm. Nhưng Đan không hi vọng người thân của cô sẽ sát hại lẫn nhau như thế.
_Anh không đùa, em theo anh chứ Đan??

Đan bước lùi lại ánh mắt cô nhìn Thiên quốc nửa ngỡ ngàng nửa thất vọng:
_Anh thay đổi quá nhiều rồi. Em không thể...!! nói rồi Đan quay lưng chạy đi. Mặc cho Thiên Quốc gọi với theo cô đến khản giọng. Thế nhưng cô vẫn cứ chạy niềm vui xum vầy còn chưa kịp thưởng thụ thế mà sự thù hận lại sắp nhấn chìm tất cả xuống địa ngục. Đan bắt vội một chiếc taxi quay trở về Penhouse.

Đan quay trở về nhà trong bộ dạng thất thiểu đến thảm hại. Cô ngã người lên giường. Mắt mở to nhìn đăm đăm lên trần nhà. Niềm vui đoàn tụ còn chưa được thưởng thụ thì lại sắp bị dìm xuống tận địa ngục. Mệt mỏi trong dòng suy nghĩ mông lung Đan dần chìm vào giấc ngủ.... Chương 11 : Những kẻ phá đám
Những tia nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ phản chiếu vào đầu giường Đan đang nằm. Cô với tay lấy cái đồng hồ xem thì thấy đã gần 8h. Tối qua cô đã ngủ một giấc khá dài và bây giờ cô đang bị muộn giờ học. Cô vội vàng chuẩn bị rồi phóng lên xe tới trường.

Đan dừng xe lại trước cánh cổng cao to quen thuộc. Tất cả các cặp mắt của những kẻ đang đứng trước cổng trường đều đổ dồn về phía Đan. Vờ như không thấy Đan bước xuống xe và đi thẳng một mạch vô trường. Cô đi dọc theo dãy hành lang dài để đến lớp rồi chợt khựng lại khi thấy Thạc Hy đang đứng tựa người vào cây cột dựng ven hành lang hai tay đút vào túi quần ánh mắt màu hổ phách đang hướng về phía khuôn viên trường. Vờ như không thấy Thạc Hy Đan đi ngang qua anh chàng một cách lạnh lùng thậm chí cô còn không nhìn anh lấy một lần mặc dù trong lòng rất muốn chạy đến cạnh anh hoặc chạy theo sau anh như mọi ngàyChương 12 : Lo lắng
Thạc Hy ngồi trên cao quan sát Thạc Khang cùng đối tác của ông ký hợp đồng mua bán. Thạc Hy chờ đợi tới lúc Thạc Khang đưa ra một container toàn là vũ khí thì lập tức anh sẽ chộp lại những bằng chứng đó ngay nhưng nào ngờ cảnh sát lại đến và phá hỏng tất cả. Điều làm anh kinh ngạc hơn là khi thấy Đan đẩy cửa thùng container ra và bỏ chạy rất nhanh. Đến khi anh đuổi kịp cô thì Đan đang nằm bất động trên nền đất máu cô thấm đẫm một vùng. Anh hốt hoảng bế cô lên và chạy thật nhanh tới bệnh viện. Đám y tá thấy Thạc Hy bế Đan từ trên xe xuống trong khi người cô bê bết máu nên vội đưa Đan vào thẳng phòng cấp cứu.

“.....”

Bệnh viện....

Một vị bác sĩ già đưa tay đẩy nhanh gọng kính cận lên và nói với cô y tá đang đứng bên cạnh:
_Chúng ta cần thêm máu, bệnh nhân đang yếu dần!!
Cô nữ y tá vội đẩy cửa phòng cấp cứu chạy ra hốt hoảng:
_Có ai nhóm máu AB không??
Thạc Hy ngồi trên ghế chờ thấy dậy bèn đưa mắt nhìn xung quanh. Không khí vẫn im lặng đến đáng sợ. Anh chỉ mong có người lên tiếng ngay lúc này. Những người xung quanh bắt đầu đưa mắt nhìn nhau.
_Tôi nhóm máu AB!! giọng nói phát ra từ người thanh niên vừa từ cửa bước vào khiến mọi ánh nhìn bắt đầu đổ dồn về phía chàng trai. Cô nữ y tá vội lên tiếng:

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 98