-Hắttttxìiii – Yumi run cầm cập ngồi trong căn nhà haong (tg:căn nhà khác Ha Ra nha)
-Con gái con đứa gì mà zô rừng chỉ mặc có cái áo mỏng tanh, thiệt là..... – Ken thì cứ ngồi lầm bầm chẳng dám liếc mắt qua nhìn Yumi
Hơizà để tác giả diễn tả phong cảnh “lâm li bi đát” bây giờ nhá
Yumi mặc chiếc quần jeans màu đỏ mài rách phối cùng chiếc áo sơ mi viền trắng đỏ cột dưới, tóc xả nhuộm nâu đỏ nói chung hồng hồng đỏ đỏ từ dưới lên trên làm hồi nãy còn bị Ken chọc là cục than,hềhề.
Ken quần jeans mốt mới, áo cũng mốt mới lun, nhìn prồ khủng, tóc nhuộm hạt dẻ, vuốt keo nhưng bị nước mưa làm rủ xuống hết nhìn rất “kute”, nói chung Ken nhìn rất dễ thương
Tiếp tục nha...
-Ê, ê, mi vừa nói cái gì – yumi nói run run vì lạnh
-Có nói gì đâu, mà mi có cảm thấy cái gì lạ lạ không – Ken tỏ vẻ huyền bí ( 2 đứa ngồi hơi gần nhau)
-Lạ gì ? Ế, mi đừng làm ta sợ nha , Yumi xanh mặt xích lại gần Ken làm anh chàng “đơ” nhưng rồi cũng nhanh chóng bình tĩnh lại.
-Ờ, thì...sao bỗng dưng ở trong rừng lại có 1 căn nhà hoang không có ai ở thế này, đã vậy , nhìn kìa – Ken đưa tay chỉ về phía góc nhà..... là là 1 sợi dây thừng (Yumi nhìn tưởng là dây thòng lọng trong mấy bộ phim ma đó)
-Áaaaaaaaaa – yumi mặt bỗng chốc đen xì, run cầm cập nhào tới ôm lấy cánh tay của Ken và rồi:
10s
20s
30s
-Áaaaaaaa- đồ lợi dụng – Yumi nhanh chóng đổi biêu cảm gương mặt tùe đen sang đỏ từ đỏ sang tím...hixhix, tội nghiệp.
-Ơ, còn không thả ra – Ken cũng đơ 30s tim đập thình thịch mặt đỏ ửng nhìn cánh tay Yumi vẫn còn đang nắm chặt mình,quái, người có kinh nghiệm tình trường như Ken sao phải ngại như thế nhỉ, có vấn đề rồi đây
-Xí – Yumi ngượng ngịu đẩy tay Ken ra rồi bồi thêm 1 câu
-Cái đồ lợi dụng
-Ê, ăn nói cho cẩn thận nha, ai lợi dụng ai trước, thấy ta đẹp trai muốn ôm thì nói đại cho rồi, cần gì phải thế.
-Hứ – Yumi hứ rồi quay mặt đi chửa ngượng
-Hứ hứ gì, trúng tim đen rồi phải không – Ken lại càng được thể “lấn tới”
-Tim đen cái đầu mi á – yumi tức giận cãi lại
-Thui , bạn bè , có gì phải ngại, nói đại đi, mi mê ta rồi phải không – ken nhiệt tình hỏi
-Mi mới nằm mơ phải không ?? – Yumi trố mắt lên nhìn
-Thui, đừng giấu nữa...
-Hứ, thui mệt qua không cãi nữa – Yumi tức giận đứng dậy đi ra ngoài nhưng khổ thay
Xoạt
-Á
-Ê ê
Yumi bị trượt chân và ..........
10s
20s
-Á, mi là cái đồ lợi dụng......... – Hix ,tần suất volume lần này phải “gấp 3” lần trước
Yumi đang nằm gọn trong vòng tay Ken.....không biết duyên trời định thế nào Yumi lại té xuống ngay chỗ Ken ngồi, theo quán tính Ken chỉ đưa tay ôm lại thui mừ
-Ế, mi .. – Ken đẩy Yumi ra không biết vô tình hay cố ý Ken hơi mạnh tay tí Yumi té xuống và cũng không có gì để nói nếu Yumi không kéo tay Ken theo , vô tình hay cố ý...mắt chạm mắt, “môi chạm môi”...
Hix, lại đơ rồi.......
“Hôn hay là không hôn đây, hừ, không phải là Yumi thì tốt rồi, cứ thế tấn công thôi , đằng này...”- Chỉ là suy nghĩ thôi nhá
(tg: Ken hơi biến thái nhá, anh chàng còn phong lưu quá, sau này mất người yêu đừng hỏi tại sao à)
Yumi sau khi hồi phục lại tinh thần mới nhận thức được nhanh chóng đẩy Ken ra.....
-Mi, mi ….. – sau khi đẩy được Ken ra, Yumi nhanh chóng định thần lại.
-Hơizà – Ken chỉ thở dài rồi đứng dậy đi ra ngoài hiên (hiên có mái che nhá)
-Ôi, firt kiss !!!!!
“Sao mình lại cảm thấy hụt hẩng vậy nhỉ ????” Ken tự hỏi
Qua bên Ha Ra tí heng..
-Hì, tại trời mưa nên về trễ tí xíu – Han Yu từ ngoài đi vào nhanh chóng giải bày trước ,sợ cô nàng giận đây mà
-Ha Ra, Ha Ra à- Han yu đi vào trong cất tiếng gọi nhưng đáp lại chỉ có tiếng mưa lộp bộp trên mái nhà
-Mưa thế này mà còn đi đâu không biết
Tại 1 gốc cây cách đó không xa
-Lạnh, lạnh quá – Ha Ra run cầm cập ngồi bệt dưới đất ôm 2 cánh tay, trời mưa mỗi lúc mỗi lớn, áo cô cũng đang ướt dần
-Ha Ra à, Ha Ra
-Han Yu –Ha Ra mừng rỡ gọi lại, bóng 1 người con trai ướt đẫm đang tiến lại gần cô (tg:Sến qua, sao giống phim anh hùng cứu mĩ nhân vậy trừi, pó tay)
-Đứng lên đi, sao không ngồi trong kia mà lại ra đây – Han Yu đỡ Ha Ra dậy, vừa đỡ vừa nói
-Hì, tại ngồi trong kia ớn quá – Ha Ra trả lời ,đứng dậy mà vẫn ôm 2 tay
-Nhát gan – Han Yu cười nhẹ gõ đầu cô
-Lạnh quá, bộ không lạnh à – Ha Ra run cầm cập nhìn Han Yu ướt dẹp mà vẫn đứng “hiên ngang” nên thắc mắc hỏi
-Lạnh chứ, ta cũng là người mà, giờ tính sao đây, chẵng lẽ đứng đâu dầm mưa hả – Han Yu lúc này mới khoanh tay trước ngực nhìn ra làn mưa nói
-Ai biết , hay là quay lại cái nhà hồi nãy đi, đứng đây đằng nào cuxng bị dính mưa, chắc chết cóng quá – Ha Ra xoa cầm tỏ vẻ là người trí thức
-Ùi, zậy đi, hết cách rồi – Han Yu cũng gật đầu
-Z đếm từ 1 tới 3 là cùng chạy nha – Ha Ra hí hửng
- OK, ta đếm cho – Han Yu gương mặt gian gian nhìn
- OK, đếm đi
-1,2 ,...... ê, ê, ta chưa đếm 3 mà – Han Yu đang lỡ đà đếm liền chạy theo
-Ngốc thiệt – Ha Ra cười nhẹ , 2 người cùng đùa dưới mưa.......
Tại rừng Bắc..
-Hơhơ, Devil ta lạnh – Windy ngồi dưới đất lạnh muốn cứng họng vì cành cây không được lớn lắm nên 2 đứa đang đứng ở đây ướt dẹp
-Biết rồi, biết rồi, bộ ta không lạnh chắc, lạnh gần chết , nãy giờ không biết cô than lạinh biết bao nhieu lần rồi– Devil cũng đang đứng khoanh tay đứng ngoài chắng gió cho Windy
-Huhu, nhưng mà ta vẫn lạnh, tại mi cả đó, hồi nãy kêu tìm chỗ trú đi, không chịu cứ đi zòng zòng, giờ trời mưa rồi thấy chưa
-Nè, bộ ta muốn à, tại mi cứ lãi nha lãi nhãi hoài thì có – Devil cãi lại,lửa giận phừng phừng , nãy giờ Windy cứ ngồi hết than lạnh lại rủa hắn
-MI nói gì, ta mà lãi nhãi hả - Windy cũng thấy trong người nóng phừng phừng,(tg:hết lạnh lun rồi à)
-Ừ, ta nói mi đó, lãi nhãi điếc hết cả tai
-Ơ, huhuhhuhuhhhuh,... sao..sao mi chửi ta – Windy khóc thét lên
-Ê, nè, nè ta nói giỡn thôi mà, xin lỗi, xin lỗi, được chưa – Devil tái mét
-Xí, hừ, nể tình bạn bè, ta tha cho đó – Windy đưa tay lên lâu nước mắt, mặt hờn giận quay ra ngoài mưa
“Cái con nhỏ này, phải người không zậy trời” Devil nghĩ trong lòng
-Hơiza – Bất chợt Windy khẽ thở dài, thời gian qua thật nhanh, ngày đó cũng đã săp tới......
Trời mưa cũng đã ngớt dần, và mặt trời thì cũng đã lặn luôn không thấy bóng dáng
-Hắttttxiiì - Windy ngồi bên dưới gốc cây , môi trắng bệt, dầm mưa hơn 1 tiếng đồng hồ đã làm cô mất sức nhiều
- Hơhơ, lạnh quá, mi không sao chứ - Devil nhìn Windy hơi lo lắng, kiểu này chắc bệnh mất
- Hơhơ, hắt xiiiiì, không, không sao, tụi mình quay lại lều đi, trời mưa như vậy không biết có sập lều chưa nữa - Windy nói với "chất giọng" nhẹ nhàng nhất từ trước đến nay, mệt gần chết nói gì nổi
- Trời gần tối thui rùi, ta đang lo không có đền pin đây nè, sao về lều được - Devil thở dài, nhăn trán, thể hiện sự lo lắng "có căn cứ"
-Hơizà, khổ thế,bây giờ sao, huhu, ta không muốn , chết mết xác ở đây đâu nha, ta còn yêu đời lắm,huhu - Windy nhìn xung quanh lo sợ
-Khổ quá, im giùm đi má - Devil nhíu mày nhìn Windy, anh đã phải nghe tiếng khóc tra tấn này suốt hơn 1 tiêng đồng hồ ( Windy khóc nửa giỡn nữa thiệt đó mà)
-Im sao được mà im, gần chết rồi mà không khóc hả - Windy nói lại, gương mặt "tội nghiệp" vô cùng
-Gần chết cái đầu mi á, có Devil ta đây ai dám làm gì mi - Devil nói, cười nhẹ
-Mi anh hùng quá, ta có nên tin tưởng vào mi không trời
-Nữa, ta mà không tin tưởng thì tin tưởng ai
-xí, ta đã vô tình đụng trúng hố bom - Windy cười trêu chọc
-Đó là sự thật không thể chối cãi .hehe
-Thật mới lạ, hơizà - Đang cười thì mặt Windy chợt buồn khẽ thở dài
-Sao vậy, có chuyện buồn à - Devil cũng ngưng cười
-Không, hỏi thiệt nha
-Ừ, hỏi đi
-Nếu như... à mà thôi - Windy khẽ cúi mặt xuống, thật buồn
-Sao, nói đi - Devil tới ngồi cạnh Windy , hình như chuyện này rất quan trọng
-Hì, đã nói không có gì đâu mà - Windy nói rồi ngửng mặt lên nhìn trời
Không khí yên tĩnh không ai nói câu nào cho đến khi
-Khò, khò - Windy ngã người xuống tưa vào vai Devil , ngủ 1 cách ngon lành có lẽ là vì mệt
-Cái con nhóc này, hơizà, không biết có chuyện gì nữa - Devil nói vẫn chỉ là 1 nụ cười nhẹ...
Đôi khi con người ta cứ mãi lao đầu vào tìm kiếm 1 cái gì đó, nhưng họ không biết rằng mình không cần phải tìm kiếm, thứ đó luôn luôn bên cạnh mình , hạnh phúc cũng vậy, nhưng liệu khi họ đã nhận ra rồi thì họ có đủ can đảm để giữ bên mình không ???
Tại 1 căn nhà hoang, có 2 người đang ướt như chuột lột, 2 trái tim, 2 nhịp đập , họ ngồi tựa vào nhau, tuy “không cân bằng” cho lắm nhưng họ lại cảm thấy có gì đó ấm áp trong trái tim mình
Cũng tại 1 căn nhà hoang khác, 1 cô gái đang tựa mình vào tường bên cạnh đống lửa (củi và lửa chắc do mấy người thợ săn để lại) mắt nhắm nghiền mệt mỏi có lẽ cô đã ngủ, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được 1 hơi ấm đang đến gần mình, ngồi cạnh mình và trên môi 2 người có được 1 nụ cười ấm áp
Trong khi đó tại dưới 1 cây nọ (không biết là cây gì chỉ biết là nó “bự”) có 1 đôi nam nữ dựa vào nhau trên mặt cô gái phản phất nét buồn, còn chàng trai thì cứ nhìn cô gái trong lòng còn có thắc mắc...
Liệu họ có bên nhau được mãi hay không, liệu khi rời xa nhau rồi họ sẽ cảm thấy thế nào khi tình bạn của họ thật ngắn ngủi.....
tg:khúcnàyđừngainóit
Sáng hôm sau...
3 cặp, 6 người cùng xuất phát trở về bên suối có cái lều thân yêu của họ nhưng không khí không được sôi nổi như ban đầu thay vào đó là sự mệt mỏi mà ai cũng cảm thấy được
-Ha Ra, Windy
-Devil, Han Yu
Mới tới nơi Yumi và Ken đã la ầm trời nhưng không có tiếng đáp lại
-Vậy là họ cũng chưa về – Yumi mệt mỏi nhún vai, tiếp xúc với Ken cô hơi ngại
-Ừ, mi vào thay đồ đi, ta ngĩ 1 lát
-Mi nghĩ ở đâu?
-Thì... – Ken bỗng khựng lại, trời đất, bọn họ chỉ dựng 1 cái lều vì họ mua lều cỡ bự, bây giờ, Yumi vào thay đồ rồi
-Ờ, thì, ta đứng đây chờ bọn kia về, mi vào trước đi
-Hừ – Yumi dùng dằng định vào trong thì...
-Yumi , Ken –Ha Ra cất tiếng gọi làm cả 2 người giật mình
-Ơ, HA RA – Yumi liền chạy tới nắm tay Ha Ra rồi ngó ngó xung quanh
-Windy với Devil đâu – Yumi hỏi
-Ủa, ta tưởng họ về rồi chứ – Han Yu cũng ngạc nhiên hỏi
-Có đâu ? Vậy là họ không đi chung với bọn mi rồi – Ken đăm chiêu nhìn vào trong rừng
-Chắc là không có gì đâu thôi 2 đứa con gái tụi mi vào thay đồ hết đi, tính ở dơ à – Han yu nói tuy cũng hơi lo lắng
-Cái tên này – Ha RA và Yumi cùng trợn mắt nhìn làm Han Yu phải đánh trống lảng huýt sáo nhìn sang hướng khác
20’ sau..
-Tại sao họ chưa về nhỉ ? – Yumi cứ đi lui đi tới trước cửa lều hết trong lại ngóng
-Hixhix, họ có sao không zậy – Ha ra bắt đầu rưng rưng
-Thôi thôi dùm cái, mấy người lo xa quá, bây giờ mới 8h , chắc họ mới ngủ zậy, hì – Ken an ủi
-Ngủ dậy gì giờ này, chắc có chuyện rồi, thôi đi tìm đi, sốt ruột quá – Yumi
-Ừ, đi tìm đi – Ha Ra cũng ủng hộ
-Nhưng nếu khi ta đi tìm rồi họ quay lại đây thì sao , lạc nhau à – Han Yu nhíu mày phân tích
-Chờ thêm 15’ nữa đi họ chưa về thi ta đi tìm – Ken nói
-Ừ
-Ừ
15’ sau...
Cả 4 người vừa mới đi được 1 khúc thì thấy bóng Devil và Windy xa xa
-Họ kìa – Ha RA mừng rỡ chỉ tay về phía họ và chạy đi
-Windy
-Hix, 2 người đi đâu lâu vậy, chờ sót cả ruột – Yumi nhìn 2 người họ nói
-Hì – Windy không nói chỉ cười
-Devil mi dẫn con người ta đi đâu mà ghê zậy – Ken dở giọng trêu chọc
-Đi đâu mà đi
-Nè, thôi về đi, chẳng lẽ đứng đây nói quài – Han Yu cười rồi nói
-Ừ, quay lại lều đi – HA RA cười, giờ cô cũng đã bớt lo hơn
-Ừ
-Ok
Nhưng cả đám vừa mới đi được vài bước
Bịch
-HẢ, Windy – Ha Ra Yumi vừa quay lại thì đã thấy Windy xỉu dưới đất
-Windy
-Windy Chương 10 Hiểu lầm
2 ngày sau..
-Hơhơ - Đôi mắt Windy từ từ mở ra , cô hơi nhíu lại vì cũng mấy ngày rồi đôi mắt chưa tiếp xúc với ánh sáng
"sao không có ai zậy trời" - Đây là ý nghĩ sau khi cô đưa mắt nhìn xung quanh
Cạch - Là tiếng mở cửa (tg:tạm thời bỏ qua chuyện 2 ngày trước nha, hi, yên tâm sau này sẽ có dịp được nhắc lại thôi)
-Devil - Windy hơi bất ngờ vì người mà cô nhìn thhấy đầu tiên lại là Devil
-Tỉnh rồi à
-Ưm, mới tỉnh - Windy mệt mỏi ngồi dậy tựa lưng vào đầu giường trả lời
-Bọn kia về nhà nghĩ ngơi xíu rồi, dù sao 2 ngày nay mi bị bệnh, tụi nó cũng đâu có được nghĩ ngơi nhiều
-Bệnh ?? - Windy trố mắt ra nhìn xung quanh rồi sau đó phán tiếp 1 câu làm Devil xém té ghế : Ủa, đây là bệnh viện
-Ơ hay, chẵng lẽ là nhà mi, hỏi zậy mà cũng hỏi được - Devil chấp tay lên trán ra vẻ bái phục
-Ờ hi, tại ta quên í mà, nhưng ta bệnh, là bệnh gì ??
-Bị sốt, bó tay mi luôn
-Hì, zậy chắc tại ta dầm mưa đó - Windy như nhớ lại, mặt tỏ vẻ hiểu
-Để ta alo cho tụi kia đã cho tụi nó bởt lo - Devil cầm điện thoại lên
-Ừ
Hôm nay Windy sẽ đi học sau 3 ngày nằm bệnh viện, thật ra nó cũng định đi học sau khi tỉnh lại rồi nhưng bọn nó cứ bảo nghĩ đi, thật là đôi khi quan tâm quá cũng không tốt
-Devil, Ken xíu học xong tụi ta tới nhà mi chơi nha – Windy vui vẻ vỗ vai Devil (tg :Devil sống chung với Ken nha, tại hai anh đều là người Việt qua đây học, chơi thân với nhau từ nhỏ cơ )
-HẢ, mới khỏe mà đi chơi cái gì, ở nhà – Devil gằn giọng phản đối ngay lập tức
-Ơ, Ken – Windy chuyển hướng sang năn nỉ Ken nhưng, đưa tay lay lay tay áo cậu
-Ờ, ...
-Đi mà – Windy lại giở giọng...mía lùi
-Ờ, nhưng mà chỉ được tới chơi thôi , không – được – phá –Ken bị thuyết phục rồi
-Yeh – Windy la lớn quay qua lè lưỡi trêu chọc Devil....khổ
-Này, bô đó là nhà của mình mi à – Devil quay qua Ken
-Thì cho bọn nó tới chơi xíu đi, dù sao Windy cũng khỏe rồi, sao phải thế, hay là... – Ken ngập
ngừng,miệng cười gian
-Nè, nè không có chuyện đó đâu nha – Devil nhăn mặt
-Thì ta có nói gì đâu, có tật giật mình à – Ken lại châm dầu vô lửa
-Mi...
Reng....reng
-Devil định cãi lại nữa thì tiếng chuông kết thúc giờ giải lao cũng vang lên, tiết tiếp theo là tiết của bà cô hơi chằn lửa nên bọn nó có nghiêm túc hơn tí xíu (chỉ là nghiêm túc hơn thôi nhá)
Vài tiếng sau , tại nhà 2 anh
-Woa, đẹp quá – Windy lao vào ngồi vào bộ ghế cực êm, giá phải vài nghìn đô la nhìn quanh phòng khách rồi tán thưởng, phòng khách trong rất nhã nhặn và sang trọng chỉ có màu trắng tinh khiết cùng với những vật dụng đắt tiền, con nhà giàu có khác
-Đẹp thế, cái này mà “chôm” được 1 món chắc cũng giàu to – Windy tặc lưỡi cười khúc khích
-Chôm ??? – Ha Ra ngạc nhiên, khi học xong cô với Yumi, Han Yu mới được thông báo về cuộc đi chơi này, đúng là ham ngủ mà
-À, hi, ta nói giỡn thôi , bọn mi đừng nghĩ tầm bậy – Windy cười, chỉ là 1 câu nói bông đùa nên cũng không ai để ý cho lắm
-A, cậu Han Yu tới chơi – Từ ngoài 2 cô bé rất xinh chừng 18,19 tuổi bước vào nhìn cách ăn mặt chắc không phải là con nhà giàu
-Đây là – Yumi lơ tơ mơ nhìn Ken với Devil cùng ánh mắt khó hiểu
-Hi, đây là, 2 em giúp việc của tụi ta, xinh hông – Ken nói nhìn “2 em” giúp việc nở nụ cười thân thiện
-Đây là bạn cùng trường của tụi anh – Devil chỉ vào chỗ Windy, Ha Ra cùng Yumi đang đứng giới thiệu
-À, chào chị – Con bé mặt áo cam cười nói nhìn cũng rất hòa đồng nhưng cô bé áo xanh thì không nói không cười từ khi thấy bọn con gái nó tới, chỉ nhìn Windy với ánh mặt mà đối với cô thì phải nói là ớn lạnh
4