-Này, cậu còn đứng đó làm gì?- Nhật Nam nói- Mau đi dọn dẹp và nấu cơm cho tôi đi! Tôi đi tắm đây!
-Ừ!- nó giật mình đáp ngẩn ngơ.
Nó bối rối bước lại gần gian bếp, Nhật Nam cười vui vẻ, đột nhiên cậu đi qua và giữ vai nó lại, nói thầm vào
tai nó:
-Tôi rất muốn được ăn cơm cậu nấu!
Mặt nó bỗng nhiên đỏ bừng, tay nó huơ loạn trong không khí như đỉa phải vôi.
******************************88
Căn hộ khá rộng rãi nhưng dường như chủ nhân không thể hiện tình yêu với nó một chút nào. Thanh Linh cầm cây chổi lau nhà đi khắp một lượt, tấtcả những gì nó cảm nhận được là trống trải, ngoài những vật dụng cầnthiết thì không có lấy một đồ vật trang trí nào: phòng ngủ có một chiếcgiường, phòng học có một chiếc bàn, một giá sách, phòng thay đồ có mộtchiếc tủ và một chiếc gương dài…
Bước vào đâu nó cũng cảm thấy ngột ngạt khác với gia đình nghèo nàn của nó, dù thật tồi tàn nhưng nó có một đứa em nghịch ngợm luôn thích những đồ vật xinh xắn, một bà mẹ yêu cái bếp của mình và căn nhà lúc nào cũng tràn đầy ánh sáng vàng ấm áp… Nhưng ở đây thì ngược lại hoàn toàn, lạnh lẽo và cô đơn… Đột nhiên nó thấy Nhật Nam với nó là một ai đó thật xalạ, ngoài việc cậu ta luôn giúp đỡ nó, làm những điều vớ vẩn ( ngĩ đếnđây nó muốn đập cho cậu một trận ) thì nó không biết gì về cậu hết… hoàn toàn không biết gì cả!
Linh dừng lại trước bức tường bằng kính lớn! Sống ở một nơi xa hoa nhưng sao cảm giác như chỉ có một mình trên thế giới này? Cậu là ai hả NhậtNam?- nó thở dài.
Sau khi lau dọn xong, nó tiến về gian bếp. Dường như cũng đã lâu lắm rồi cậu ta không đụng đến nó, trên bàn là những lớp bụi dày, bát đũa cũngthế, tủ lạnh trống trơn… Nó thở dài, cất những đồ ăn cậu vừa mua vào tủ, nó bắt đầu lau dọn và nấu nướng… Có lẽ nó không phải là một đầu bếpcừ, nhưng nó hi vọng việc nó đang làm sẽ có ý nghĩa gì đó đối với cậuta. Linh mỉm cười…
Nhật Nam đứng lặng trước cửa nhà tắm, cậu đã đứng ở đó được một lúc lâu. Nhìn cánh Thanh Linh tất tả
chạy ngược chạy xuôi làm cậu thấy buồn cười. Đây là lần đầu tiên cậu đón một vị khách bước vào căn nhà này, mà đó lại là một cô gái… Không biếtđiều này là khởi đầu cho một điều tốt đẹp hay cậu sẽ lại xoáy nó vàovòng luẩn quẩn của cuộc đời mình….
-Cậu ăn đi chứ? Sao lại nhìn tôi?- nó giục
-Tôi không ngờ cậu lại là một đầu bếp dở tệ thế này!!!- Nhật Nam phálên cười làm nó chín dừ cả mặt. Từ ngày đi làm thêm, nó không có thờigian quẩn quanh bên bếp với mẹ nó nữa, làm sao mà nó có thể nấu ngon hơn được.
Nó bặm môi, không trả lời, nó cảm thấy hương vị cũng đâu đến nỗi tệ,thậm chí nó còn đưa cả tình cảm vào đó… nghĩ đến đây nó giật mình đánhthót!
Tình cảm!!!!....
Nó tròn mắt ngước lên nhìn Nhật Nam, cậu chỉ nói chê thế thôi nhưng cóvẻ như đang ăn rất ngon lành, thậm chí ăn liên tục, chẳng thèm ngẩng mặt lên xem mặt nó đang chuyển sang màu gì.
Đôi đũa dừng lại trên môi nó, nó thấy thần cả người…
Phải chăng mình thích cậu ta?
Không….
Mình chỉ cảm thấy thương cảm khi hiểu một chút về cậu ta thôi…
Dù nghĩ vậy, nhưng nhìn Nhật Nam ăn những món ăn nó nấu một cách vui vẻthế kia lại làm nó không thể kìm giữ được một cái rung nhẹ trong lòng.
-Này….- nó gọi
Nhật Nam quay sang nhìn nó:
-Hửm?
-À….- nó bối rối cúi xuống bát cơm của mình, nó muốn hỏi cậu rất nhiềunhưng không biết nên bắt đầu từ đâu và nên hỏi điều gì. Cuối cùng thì nó lại nói- … tôi chỉ muốn biết cậu có thích bánh kem không?
-Cậu sẽ làm cho tôi ăn?- Nhật Nam cắn đũa, nhìn nó bằng ánh mắt long lanh như chờ đợi.
Nó chuyển ngay sang tư thế phòng thủ khi nhìn thấy Nhật Nam.
-Cậu… đang làm bộ mặt kì quái gì thế?
-Tôi….rất thích đồ ngọt!!!- mắt cậu vẫn long lanh nhìn nó
-Tôi…tôi biết rồi!!! Cậu đừng có làm bộ mặt đó nữa!!!- nó đỏ bừng mặt
-Ha ha… tôi rất mong đợi đấy!
-……..
-Hay cậu làm luôn bây giờ đi!
-Muộn rồi! tôi phải về!
-Nhưng tôi rất muốn ăn bây giờ!
-Tôi đã bảo cậu đừng làm bộ mặt đó nữa mà!!!!
-Tôi năn nỉ đấy!!!
-Á!!!!! Đừng có lại gần tôi! Tên biến thái này!!!!
-S….sao…sao cơ??- hai mắt Linh mở to hết cỡ như muốn rơi ra khỏi hốc.-… Ju….juliet cái gì cơ?- mặt nó đần ra, tay không thể viết tiếp được nữa.
-Đúng vậy! Hội trưởng, Nhật Nam cũng đã đồng ý đóng vai Romeo rồi!- nhỏ Lan mừng rỡ nói.
-Em rất háo hức nhìn thấy anh ấy trong bộ đồ hoàng tử!!- nhỏ Hoa mơ màng
-Nhật định anh ấy sẽ rất đẹp trai!- nhỏ Mai tít mắt, xoa hai má đỏ bừng.
Nhìn cảnh tưởng mấy đứa trong hội sinh viên thao thao bất tuyệt, nó cảm thấy như trời đã sang đông.
-Nhưng sao lại là chị? Chị không làm được đâu!- nó quát lên
-Vì ở bên anh ấy, chị là tuyệt nhất- nhỏ Hoa cười- hai người rất đẹp đôi!
-Đừng…đừng nói vớ vẩn như vậy chứ!- mắt nó hiện ra hai chữ sợ hãi.
-Và không ai có thể đóng vai Juliet ngoài Thanh Linh…
Nó nhìn ra cửa, mấy tên ngốc lớp 11b đã đứng đó từ lúc nào.
-Bọn tớ đã chuẩn bị sẵn cả váy công chúa cho Linh rồi nè!- mắt đứa nào cũng hình trái tim rõ rệt.
Linh cầm cái váy trong tay mà run rẩy, chiếc váy màu hồng rạng rỡ, những viền đăng ten lóng lánh…
-Cái gì đây hả trời!!!!!!- nó kêu lên thảng thốt, không biết nó mà mặc cái váy này thì sẽ khủng khiếp thế nào!
-Thật là rất muốn nhìn thấy Thanh Linh xinh đẹp, dịu dàng…
-Chắc chắn Linh sẽ rất đáng yêu….
-………
-TÔI KHÔNG CHẤP NHẬN!!!!!!- nó hét lên, mặt nó đỏ bừng
-Không được! Chính chị đưa ra đề xuất này mà!
-Nhưng…chị không có nói là chị sẽ diễn…- nó thấy hối hận
-Nhưng hầu hết mọi người đều đã bầu chọn chị với Nhật Nam…
-Cái gì?
-Chị đừng ngại! Ai cũng biết hai người là một đôi mà!
-HẢ???- mặt nó ngạc nhiên đến đần ra.
-Chiều nào hai người cũng đi về cùng nhau mà!
-Nhưng…nhưng đó là….
Làm sao nó có thể nói là nó làm osin cho Nhật Nam được chứ…
-Em rất thích tình yêu bí mật!!!...
Chúa ơi! Người đang đùa con chăng?- Linh cảm thấy mặt mình đang đơ ra như một pho tượng đá.
- A!!! Romeo đến rôi!- tiếng hét của mấy đứa con gái làm nó giật mình.
Nhật Nam đang bị một toán con gái đùn đẩy vào trong lớp, mặt cậu ta vẫn thản nhiên ngậm kẹo mút dù đang
bị lôi xềnh xệch, nhìn thấy Linh, cậu ta he răng cười, giơ tay lên chào:
- Hi!
Mặt nó biến sắc, trong khi nó cảm thấy khổ sở thì cậu ta coi như khôngcó gì! Nhật Nam bị đẩy đến trước mặt nó làm má nó nóng bừng lên.
Những tiếng vỗ tay vang lên giòn tan, những tiếng kêu đầy phấn khích. Linh xấu hổ run cả người, nó nói nhỏ:
- Này, cậu làm gì đi chứ?
- Hửm? làm gì là làm gì?- Nhật Nam đáp.
Linh quay sang nhìn điệu bộ thản nhiên của Nhật Nam, cậu ta vô tư dựalưng vào thành bàn, ngậm kẹo mút giống như trời có sập xuống cũng khôngảnh hưởng đến cậu ta vậy, nó tức điên lên :
- CẬU ĐỪNG CÓ DỬNG DƯNG NHƯ VẬY CHỨ ???
- Ồ !!! Vậy tôi phải làm sao ?- Nhật Nam xoay xoay cây kẹo mút.
Thanh Linh đập tay vào trán, có cảm tưởng như nó đang bị đập đầu vào tường.
Sân thượng.
- Sao cậu không phản đối ?- nó cau có, mặt nó đỏ phừng
Nhật Nam thong thả dựa lưng vào thành lan can, cơn gió thổi bay những sợi tóc..
- Có sao đâu ? Tôi thấy đó là một hoạt động rất ý nghĩa mà… Một kỉ niệm đẹp với Thanh Linh
Cậu nhìn nó, nở một nụ cười, đôi mắt long lanh nhìn nó như đầy tình cảm. Thanh Linh giật mình, nó bất giác lùi lại mấy bước, tim nó đập thậtmạnh khi nhìn vào đôi mắt đó. Mặt nó đỏ bừng nhưng không phải vì giận mà vì ngượng.
- Nhưng…nhưng…tôi không biết diễn…- cuối cùng nó cũng phải chịu thua trước ánh mắt ấy, nó cúi gằm mặt xuống.
- Không sao đâu….- Nhật Nam đã bước đến bên cạnh nó từ bao giờ, cậu vuốt lên tóc nó làm nó tròn mắt nhìn lên.
- Tôi sẽ luôn ở bên cậu mà…- Nhật Nam mỉm cười
Đầu nó muốn phụt khói !
********************************
Sau giờ học, nó và Nhật Nam bị ép giữ lại tập kịch.
Nó nhìn Nhật Nam rồi nhìn tập kịch bản trong tay, mặt nó nóng bừng,chân tay run rẩy. Nếu nói ra những lời này nó sẽ xấu hổ chết mất…..
- Ôi ! Nàng đó ư Juliet ???
Thanh linh đứng chết trân một chỗ, ngơ ngác ! Sao cái tên này có thể diễn hồn nhiên thế nhỉ.
Nhật Nam thấy vẻ mặt của nó thì khựng ngay lại, cậu lại thản nhiên mút kẹo.
- Sao mặt cậu ngẩn ra thế ???
- Chị Thanh Linh sao thế?- Mấy đứa hào hứng ở lại xem lao nhao lên hỏi.
- Tôi…. Tôi làm sao mà đọc được những lời này chứ! Mà họ cứ nhìn tôi thế kia…- nó hoang mang nhìn xung
quanh đông đảo hàng trăm con mắt nhòm về mình. Dù phải phát biểu hàng tuần trước toàn trường cũng
không làm nó đông cứng như thế này.
- Cố lên Thanh Linh!
- Hãy cho tớ thấy vẻ mặt đáng yêu của cậu!
Thanh Linh như hóa đá! Nó sẽ xấu hổ mà chết mất!
- Không sao đâu!- Nhật Nam nắm lấy tay nó, hôn lên mu bàn tay, cậu mỉm cười- Hãy tưởng tượng cậu chính
là nàng Juliet đang yêu đi….
Nó nhảy dựng lên trước hành động của Nhật Nam, mặt mũi nó đỏ bừng như gấc chín:
- Cái… cái gì????- nó hét toáng lên!
Nhìn hàng trăm con mắt háo hức mong chờ xung quanh, nó run rẩy.
- Cậu luôn là một người mạnh mẽ mà….- Nhật Nam nhìn nó khích lệ.
Nó thở phù, nhìn vào tập kịch bản, nó run run, mặt nó biến sắc:
- Romeo…chàng…ơi…ta…ta…- giọng nó không phát ra được nữa, mặt nó u ám !
Rầm!!!!!
Nó muốn ngất xỉu!!!!!!
Nó làm sao mà hiểu được cô Juliet khó hiểu đó chứ!!!!
Cứ như thế! Buổi tập đó và mấy buổi tập sau đó nó không khá lên được.
****************************************
Cầm tập kịch bản trong tay, Thanh Linh đọc đi đọc lại vẫn không thấy nhớ gì hết ! Nó học Toán, học Văn còn dễ chứ học mấy cái ngôn từ này rồidiễn cho nó giống như người đang yêu nhau thì nó làm không nổi.
Nhật Nam đang ăn cơm, nhìn nó chọc chọc vào bát cơm, mắt không ngừng nhìn vào tập kịch bản trong tay,
cậu phì cười.
- Này….- Nhật Nam gọi.
- Hả ?- nó giật mình
- Cậu không ăn uống gì sao?
- Tôi….ừm… tôi ăn đây…- nó lúng túng.
Nhật Nam nhìn nó đang đau khổ vì không biết làm thế nào, trong đầu cậunảy ra những ý tưởng, cậu cười ngây ngô nhìn nó. Đúng là một cô gái thúvị!
- Tôi muốn ăn bánh kem….- Nhật Nam ra lệnh khi nó đã rửa bát xong.
Nó thở dài, nó đang định sẽ đi về nhà ngay để cố học cho được đống lờithoại rắc rối này. Nhưng nghe Nhật Nam nói thế nó cũng lục đục đi vào tủ lạnh, hôm nay nó đã làm món bánh táo rất ngon.
- Đây… của cậu đây!- nó quay ra.
Thanh Linh giật mình nhìn thấy Nhật Nam đứng sát vào mặt mình, cậu nhìnnó bằng ánh mắt chứa chan tình cảm, cầm lấy tay nó, giọng của cậu ngânnga như tiếng đàn vilon tuyệt diệu:
- Juliet nàng ơi… khi gặp nàng ta mới biết nàng tiên và nàng thơ trênđời này là có thật… Ánh mắt nàng, làn da nàng, đôi môi nàng làm cho taxao xuyến…Trái tim ta như có ai đó đã đánh cắp đi rồi…
Thanh Linh ngẩn người trước câu nói của Nhật Nam, nó biết đó là nhữnglời thoại nó vừa đọc nhưng sao giọng của Nhật Nam lại thiết tha như vậy, giống như những lời đó chính là dành cho nó. Tim nó đập thật mạnh, đôimắt nó ngỡ ngàng và hai má đỏ bừng.
- Juliet…xin nàng đừng kinh ngạc! Xin nàng đừng nghi ngờ tình cảm của kẻ hèn mọn này… Tình yêu của ta chính là đại dương muốn bao dung tất cả…Dù chỉ mới nhìn thấy nàng một lần, trái tim ta đã hoàn toàn thuộc vềnàng…
Tim nó đập rộn ràng, nó nhìn Nhật Nam, đôi mắt nó dưng dưng xúc động.Phải chăng thực sự nàng Juliet cũng sẽ cảm thấy nó như vậy khi đứngtrước Romeo của nàng…
Đột nhiên nó bật khóc, những lời nói thoát ra từ miệng nó như có ai đó thôi thúc, như có ai đó đang nói hộ nó:
- Romeo chàng ơi… Chàng hiệp sĩ của lòng em! Trái tim em cũng đã thuộcvề chàng kể từ lúc nhìn thấy chàng! Chàng giống như vầng ánh dương chiếu sáng trái tim em… Nhưng hai gia đình chúng ta là hai dòng họ đối đầumuôn kiếp! Có con đường nào cho con cá và con chim được yêu nhau! Emphải đi thôi… trước khi con tim đôi ta phải chịu khổ sở nhiều hơn nữa….
Nó nói và ngay lập tức nó cũng bật dậy, tóm lấy túi xách và phi thẳng ra ngoài. Đóng sập cửa sau lưng, nó thở dốc, trái tim nó đang làm việc quá sức, mặt nó nóng bừng, đầu óc nó quay cuồng… Những cảm xúc dâng lêntrong lòng nó khi nó nhìn vào ánh mắt của Nhật Nam làm nó cảm thấy khóthở…
Điều gì đang xảy ra với nó thế này?
Hình như trái tim nó đang hướng về Nhật Nam…
Nhật Nam vẫn đứng im như thế, một cảm giác ngọt ngào dâng lên trong lòng cậu…Cậu mỉm cười:
- Nàng Juliet của anh… em đã hiểu ra được điều gì chưa?
******************************************
Thanh Linh nhìn vào đồng hồ, đã gần 12h đêm rồi nhưng nó vẫn chưa thấybuồn ngủ. Đống bài tập chất trước mặt nó đã được làm xong xuôi. Nó cầmtập kịch bản lên, nó khẽ run. Cái cảm xúc mà Nhật Nam mang lại cho nólàm nó thấy bối rồi, nó thấy nhớ cậu ta, nhớ ánh mắt cậu ta nhìn nó khiđó…
So here we stand
In our secret place
With a sound of the crowd
So far away…
Anh you take my hand…
Anh it feels like home
We both understand
Its where we belong…
Một tiếng hát nhè nhẹ vang lên làm nó giật mình, hướng mắt ra ban công,một bóng người đang ngồi trên thân cây sấu nhìn thẳng vào nó.
Thanh Linh sửng sốt, đôi mắt nó mở to vì ngạc nhiên, tim nó đập nhanh rộn ràng khi nó nhận ra đó là ai.
Tiếng hát đó rất nhẹ, nhẹ như làn gió đêm, chỉ đủ để nó nghe rõ nhưng lại làm trái tim nó xao xuyến….
Nó bước đi thật chậm…
Tiến về ban công…
Đối diện với người trước mặt…
Một bông hồng đỏ rực trong đêm…
Tiếng hát ngân nga…
…………..
When I’ve found my way
Back to your arms again
But until that day
You know you are
The queen of my heart….
Một bàn tay khẽ vuốt nhẹ lên má nó
- Juliet nàng ơi… Nàng đã hạ gục ta bằng ánh mắt, nụ cười. Ta đã ném con súc sắc tình yêu ra rồi và anh đã đánh cược khi nào em làm nổ tungtrái tim anh vì nhớ thương… Cánh hoa này phải e thẹn khi ở cạnh em,những vì sao kia ngại ngùng trước đôi mắt em… Đừng chạy trốn ta nànghỡi! Chỉ khi nào những vì sao trên trời khi vụt tắt, ta ngừng thở, tamới hết yêu em….
132