watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Định Mệnh Của Đời Nhau
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Chỉ có anh lặng lẽ ngồi.

Lặng lẽ ngồi.

Khi mặt trời mọc lên từ đằng đông, lại là một ngày mới. Xe tưới nước bắt đầu chầm chậm lăn bánh trên con đường râm mát dưới tán cây, những giọt nước trong veo được ánh mặt trời chiếu vào tỏa ánh sáng lấp lánh, mặt đất tươi nhuận thanh tân, trong không khí có mùi lá rơi và đất ẩm.

Dưới bóng cây to vàng rực.

Trong chiếc ghế dài.

Hoàng Phong ngẩn ngơ ngẩng đầu nhìn ánh ban mai phía chân trời,sắc mặt tái nhợt kinh người hệt như một linh hồn phiêu lãng, chậm rãi bước trên con đường mát mẻ, bước đi trong ngàn vạn ánh ban mai rực rỡ tỏa chiếu.

Con đường rộng rãi sinh viên qua qua lại lại.

Hoàng Phong chầm chậm bước đi, có phần hoảng hốt, trong đầu dường như trắng xóa một vùng, chẳng nghĩ được gì cho rõ ràng, tất cả đều bấn loạn, không biết sai chỗ nào, tim đau nhói.

Xe tưới cây lặng lẽ phát ra tiếng nước rào rào, vòi tưới phun ra những tia nước như hoa, trong ánh ban mai trong suốt tươi mát, buổi sáng mùa thu mang theo không khí lành lạnh, lá cây vẫn xoay tròn khiêu vũ trong không trung.Đột nhiên.

Anh dừng bước.

Xa xa dưới tán cây bạch quả rậm rạp, có một người phụ nữ đang đứng đó. Thân hình tuyệt đẹp, bộ váy đen, trên cổ có một chuỗi trân châu óng ánh khiến da thịt bà như trong suốt, đứng trong đám lá rơi ngợp trời, khuôn mặt mỹ miều của bà lại chẳng biểu hiện gì, đôi môi lạnh lẽo lại tỏ ra mệt mỏi chán chường. .

Lúc này, Hoàng Tử Vy cũng nhìn thấy anh.

Cách nhau mười mấy mét.

Hoàng Tử Vy đi về phía anh. Sinh viên trên đường trố mắt nhìn theo, rất ít khi tận mắt nhìn thấy một người phụ nữ tuyệt đẹp cao quý như thế, tuy dường như có hơi lạnh lẽo, thế nhưng khí chất cao ngạo không thể nhìn gần càng lạnh hơn đến khiến mọi người kinh sợ.

Người anh đã cứng đờ không nhúc nhích nổi, sắc mặt anh tái mét nhìn theo Hoàng Tử Vy đang đi từng bước từng bước đến trước mặt mình, đầu óc trống rỗng, lồng ngực bị cảm giác hoảng loạn dồn nén đến tức thở. Lá rơi nhè nhẹ xoay vòng,Hoàng Tử Vy lạnh lùng đứng trừng mắt nhìn anh.

Trên đường người qua kẻ lại.

Môi Hoàng Phong mấp máy, anh muốn nói gì đó nhưng lại không nói nổi câu nào, chỉ là đứng đó đờ đẫn nhìn Hoàng Tử Vy, trắng bệch yếu ớt như một linh hồn dật dờ vô định.

Xe tưới nước lặng lẽ đi mất.

Khoảng trống trong tim anh bị xé toạc ra, không ngừng trào máu.

Hoàng Tử Vy co chặt tay lại.

Sắc mặt bà không hề có biểu hiện gì, ánh mắt lạnh lùng mà kiêu ngạo.

"Đi đến bệnh viện! "

Bà nói với Hoàng Phong.

Không, không phải là nói, mà là ra lệnh.

"Hôm nay, ngay bây giờ, đi tới bệnh viện! "

Hoàng Tử Vy lạnh lùng, trong giọng nói mang nét thù hận.con gái bà mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút giây đều mong ngóng đứa con trai này, thế mà anh ta thật sự không hề đặt chân đến phòng bệnh của con bé.

Thiên Anh càng ngày càng trầm mặc.

Tuy nó chịu uống thuốc, không chống cự điều trị bệnh, nhưng lại trầm mặc như đã chết đi rồi, hô hấp chỉ là cơ thể nó mà thôi. Bệnh tình càng ngày càng trầm trọng, Viện trưởng bệnh viện nói trừ phi ra nước ngoài điều trị, bằng không thì khó thể cầm cự được lâu hơn.

Bà hận đứa con trai này.

Bà mãi mãi không tha thứ cho thằng bé này.

Nhưng...

Bà không thể cứ đứng giương mắt nhìn con gái chết đi trong sự trầm lặng và cô độc như thế...

Cây lá reo lên xào xạc trên con đường râm mát.

Gió lớn hơn hôm qua.

Lá cây và bụi bay cuồng loạn ngợp trời.

Lá cây bạch quả vàng kim.

Lả lướt xoay vòng đan kín.

Hoàng Phong hoảng loạn lắc cái đầu đau nhức đến nỗi khiến anh không thể suy nghĩ rõ ràng bất cứ chuyện gì, anh từ từ lùi lại, hoảng loạn lắc đầu, anh lùi dần, góc áo trắng bị gió thổi bay phần phật, anh lùi từng bước từng bước.

(Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Info, chúc vui...!!! )

Đồng tử Hoàng Tử Vy co thít lại, giọng nói càng thêm lạnh lẽo:

"Anh không muốn đi hả?"

Anh run rẩy hoảng hốt lắc đầu, run rẩy lùi về phía sau, tựa như một linh hồn phiêu bạt, một cơn gió cũng có thể xuyên suốt qua thân thể anh.

Hoàng Tử Vy nhìn anh.

Lá vàng bay đầy trời, nhẹ nhàng, không chút phiền não, vô tư lự... bay lượn.

Hoàng Tử Vy lãnh đạm nhìn anh.

Sau đó.

Bà khuỵu đầu gối.

Quỳ xuống đất.

Quỳ xuống trước mặt Hoàng Phong.

Hôm đó, trên con đường râm mát của trường trung học, mọi người đều kinh ngạc sững sờ.

Lá vàng rơi trải đầy con đường.

Doãn Triệu Man quỳ trên đám lá vàng dày như tấm thảm, khuôn mặt đẹp tuyệt của bà có nét bi thương mờ nhạt, quỳ xuống trước mặt Hoàng Phong. Lá vàng nhè nhẹ rơi. Bà lẳng lặng quỳ trước mặt Hoàng Phong.

Lá rơi la đà.

Hoàng Phong nét mặt kinh hoảng vội nhào xuống.

Quỵ xuống trước Hoàng Tử Vy.

Anh ra sức muốn đỡ bà đứng dậy, nhưng hai cánh tay đang run bắn lên không có chút sức nào. Anh hoảng loạn quỳ trước mặt bà,nói liền mấy tiếng:

"Xin lỗi... cháu đi... cháu đi..."

Ánh ban mai vàng rực rỡ.

Mọi người ngây người.

Tán cây bạch quả vàng rực hai bên đường.

Lá rơi ào ào.

Cuối thu rồi...

Sáng sớm, ngoài vườn cỏ bệnh viện chẳng có ai, trên ngọn cỏ óng ánh giọt sương mai, sáng lấp lánh. Nắng sớm mai chiếu lên giọt sương tinh khiết, óng a óng ánh bảy màu thật rực rỡ, sáng xuyên qua cả ô cửa kính phòng bệnh. Y tá nhìn Hoàng Thiên Anh đứng bên cửa sổ một cách khó xử, bác sĩ đòi hỏi cô phải tuyệt đối tĩnh dưỡng, nhưng cô mỗi ngày đều đứng ở cửa sổ, giống như đang chờ gì đó, cũng giống như chẳng đợi chờ gì cả. Anh y tá muốn đi khuyên cản cô, nhưng từ người anh cô toát ra sự trầm mặc lạnh lẽo khiến anh chùn chân kinh sợ.

Cuối cùng y tá cũng đành bất lực rời khỏi phòng bệnh.

Trong phòng chỉ còn mỗi cô đang lặng lẽ đứng bên cửa sổ.

cô trầm lặng nhìn thảm cỏ dưới lầu, sắc mặt hơi tái, môi tim tím yếu ớt, nhưng viên kim cương nơi ngón áp úp của cô lại sáng óng ánh khiến cho khuôn mặt cô phảng phất nét thanh tú dịu dàng kỳ lạ.

Những ngón tay trắng bệch níu chặt chấn song cửa sổ.

cô trầm mặc, yên lặng.

Lặng lẽ ngắm nhìn thảm cỏ trống vắng dưới lầu, cô trầm lặng rất lâu, dáng người cao cao đứng bên cửa sổ, tựa hồ như chẳng suy nghĩ gì, cũng chẳng nghe thấy gì. cô đã chẳng còn như trước kia, đi suy nghĩ những chuyện không thể nữa, cũng chẳng còn lắng nghe xem cửa có đang được ai đó đẩy ra nhè nhẹ không. cô chỉ trầm mặc đứng đó, dường như tất cả những gì thuộc về thế giới này chẳng còn bất cứ liên quan gì đến cô nữa.

Lúc tiếng nhạc phát ra ngoài cửa phòng bệnh

cô nghe thấy.

Đó là bản Sad violin mà cô ưa thích

Khúc nhạc réo rắt, nỉ non,hòa vào trong không gian hư vô.

Ánh nắng từ cửa sổ rọi vào gay gắt

Đột nhiên tiếng nhạc im bặt,cánh cửa phòng bệnh lạnh lẽo mở ra

Hoàng Thiên Anh đứng bên cửa sổ.

Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi toàn thân cô, sáng chói đến khiến người khác không mở nổi mắt, sáng rực nhưng lạnh lẽo, một sự lạnh lẽo trầm lặng, dường như cô đang chìm vào một thế giới lạnh lẽo khác.

Trái tim anh đau thít lại, ánh nắng tỏa sáng trên người cô đang lấp lánh

Anh đờ đẫn ngắm nhìn cô.

Đột nhiên phát hiện, mái tóc cô từ màu nâu hạt dẻ đã nhuộm trở lại màu đen, ban đầu nhìn cô, cả nét ngỗ ngược ngang bướng hay nổi điên cũng đã biến mất, hình bóng cô chỉ còn lại sự trầm mặc mà lạnh lẽo, chỉ là cô độc và lặng lẽ.

Thế là, lồng ngực của anh đau đớn vô cùng.

2 tay cầm cây violin buông thong

“Bộp”

1 tiếng rơi của một vật nặng vang lên khô khốc

Khi Hoàng Thiên Anh chầm chậm quay lưng lại, từng đợt gió ngoài cửa thốc vào, cô trông thấy anh đang đứng ở cửa, không biết đã đứng đó bao lâu rồi. Cô ngây dại ngắm nhìn anh, dường như không quen biết anh, ánh mắt lặng lẽ.

Anh lặng lẽ nhìn cô.

Giống như cảnh tượng trong mộng trăm ngàn lần đều giống nhau nhưng tất cả chỉ là giấc mộng.

Gió nhè nhẹ thổi lay động cánh cửa phòng.

Ngón tay anh cứng đờ siết chặt lại bấm vào lòng bàn tay, đau nhói, và cùng với sự yếu đuối dần dần hiện rõ trong đáy mắt cô khiến anh cuối cùng cũng đã tin. Thế là anh bắt đầu run rẩy.

"Em..."Cổ họng anh phát ra khàn khàn, đáy mắt ánh lên đốm lửa sáng kinh người, sau đó, dần dần, lại có phần trầm lặng.

Ngoài cửa sổ lá không ngừng rơi, ánh nắng ban mai chiếu qua những chiếc lá rơi lả tả rọi xuống đất, trong không khí có mùi vị cuối thu, lành lạnh, trong sạch.

Anh nhìn cô, đáy mắt có nét đau khổ, lặng lẽ, anh vươn tay ra nhẹ sờ lên gò má cô, ngón tay rất nhẹ xoa xoa vết đỏ trên đó, đau lòng hỏi:

"Em còn nhớ bản Sad Violin này không?"

cô chăm chú nhìn anh,không để ý đến câu hỏi của anh bỗng nhiên nghĩ đến mẹ cô suốt đêm túc trực bên cô mà sáng sớm nay đột nhiên đi mất giờ vẫn chưa thấy quay lại. Là thế sao, thì ra là thế, thế nên anh mới đến đây, thế nên hoàn toàn không phải là cuối cùng anh đã nhớ đến cô. Ánh mắt cô dần dần trở nên u tối, có phần lặng lẽ.

Rất lâu sau.

Ngón tay anh nhẹ nhàng ve vuốt trên khuôn mặt cô, trái tim cô lại run rẩy nhè nhẹ, đôi mắt đen trắng phân minh lại nhuộm một màn sương mù mờ mịt.

Hoàng Thiên Anh cười khổ, nói, rất nhẹ nhàng:

"... Anh không muốn nhìn thấy em nữa, phải không?"

Anh nhìn cô chăm chú.

Mặt trời đã nhô lên cao.

Ánh nắng nhẹ nhàng rọi vào phòng bệnh, bức tường trắng, trần nhà trắng, hình bóng mờ nhòa của hai người kéo dài trên mặt đất.

Thiên Anh ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt cô lặng lẽ, phủ một lớp sương mờ, lộ ra ánh sáng lấp lánh nhìn anh:

"Xin lỗi anh..."

Một giọt nước từ khóe mắt cô rơi xuống.

Doãn Đường Diêu giật mình, anh chồm người tới trước, muốn đưa tay chùi nước mắt cho cô, nhưng, bàn tay khựng lại giữa chừng, rất lâu sau, anh lại chầm chậm rút tay về.

"Tại sao... em vẫn nói lời xin lỗi?"

"Em..."

"..."

"Rất nhớ rất nhớ anh... nhưng..." Lông mi bị nước mắt nhuộm đến ướt đẫm đen nhánh, cô run nhè nhẹ, "...nhưng... không dám gặp anh..."

Một khoảng trầm mặc.

Đôi mắt anh cũng ươn ướt:

Nước mắt càng rơi nhiều hơn, run rẩy.

Anh mỉm cười.

Anh cười với cô, cười như một đứa trẻ con ngây thơ. Được gặp gỡ cô ấy là món quà thiên sứ ban tặng anh, nếu như không gặp được cô ấy, có lẽ sẽ không vui vẻ, hạnh phúc và đau buồn như thế.

"Cám ơn em."

Anh nói, đôi môi nhuộm nét cười tim tím.

Sau đó cô không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn anh, nhìn anh như thể sẽ không bao giờ được gặp anh nữa.

Thời gian chầm chậm trôi qua.

Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy hơi thở của anh và cô.

cô nhàn nhạt nhếch môi: "Phong... hãy bắt đầu một cuộc sống mới đi nhé."

Anh kinh ngạc đến cứng người, sau đó, từng cơn đau đớn ập đến

Hoàng Phong trầm lặng nhìn cô.

"Như vậy em mãi mãi sẽ yên tâm mà ra đi."

Âm điệu rất nhạt, nhạt đến mức chuyện đó như chẳng có liên quan gì với cô nữa, đã không còn để ý gì đến nữa, sự lặng lẽ và lạnh nhạt đó như một quả chùy nặng nề giáng vào tim Hoàng Phong!

Anh sợ hãi.

Anh thật sự sợ hãi.

Đột nhiên anh biết được sự sợ hãi của Phương My và Hoàng Tử Vy, nỗi sợ hãi như thế khiến toàn thân anh phát run, anh ước mong cô lại nổi điên và gào thét như xưa, ít ra còn chứng tỏ là cô vẫn đang sống. Bây giờ cô lạnh nhạt thế khiến anh thấy cô đã cách anh rất xa rất xa rồi.

Ánh nắng nhàn nhạt chiếu vào phòng.

Anh run lẩy bẩy như bị rơi vào nỗi sợ hãi cùng cực, hỏi cô:

"Phải làm sao?"

Anh túm chặt cánh tay cô, ngẩng mặt lên, nước mắt chảy đầm đìa: "Phải làm sao em mới có thể sống tốt đây?"

Nước mắt trên gò má cô rơi tí tách xuống chiếc giường bệnh trắng toát.

"Đừng khóc..." Anh cuối cùng vẫn nhẹ nhàng đưa tay lên, chùi sạch ngấn nước mắt trên mặt cô

Môi anh nhếch lên thành một nụ cười nhạt nhẽo, anh tỉ mỉ chùi hết nước mắt trên mặt cô.

Cô khóc, lồng ngực thắt lại từng cơn đau nhói

Hoàng Phong chăm chú nhìn cô.

Cô rơi nước mắt nói: "Em đã yêu anh rồi..."

Môi anh tím ngắt đến kinh động lòng người.

Anh nhè nhẹ nín thở.

Ngón tay trắng bệch cứng đờ run rẩy.

"Vì yêu anh nên em không thể giả vờ được nữa, nên hãy ra đi tìm một cô gái khác tốt hơn em đi,những gì em mang lại cho anh chỉ là tổn thương, không ngừng tổn thương anh..." nước mắt như ánh sao, cô khóc nói, "... thì làm sao em có thể ở bên anh được..."Anh ôm lấy cô.

Nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Để cả người cô lọt thỏm vào lòng mình, Hoàng Phong nhè nhẹ hít hơi, tựa trên mái tóc ngắn mềm mượt của cô, anh nhắm nghiền mắt, trong tim trào máu đau đớn, cổ họng nghẹn lại, hồi lâu mới khàn khàn nói:

Anh nhẹ nhàng ôm chặt cô.

Người cô run bắn lên trong nước mắt.

Anh ôm chặt cô, đau khổ nói:

"XIn lỗi,anh không thể bỏ em lại một mình trên cõi đời này được..."

Cô chật vật ngẩng đầu lên, đáy mắt lấp loáng ánh nước mắt:

"Đi đi! "

Anh lặng lẽ nhìn cô, hát:”

Anh mở to đôi mắt

Chỉ nhìn thấy bầu trời xám âm u

Mà không thấy cầu vồng đang ở phía bên kia

Anh ngồi nơi đáy giếng nhỏ

Chẳng thể đi về nơi xưa ấy

Từ giây phút thấy bóng em bước tới

Đời anh chẳng còn như bức ảnh đen trắng cũ kỹ ngày xưa

Phủ đi lớp bụi mờ, anh tìm lại nét cười đã lâu ngày quên lãng

Ước mong sao thời gian không gian hãy ngừng biến đổi

Để cho anh được ở mãi bên em.

Anh muốn ở lại đây

Không bao giờ rời xa

Ánh mắt em nồng ấm tràn đầy

Đã chiếu sáng thế giới của anh hôm qua vẫn còn tăm tối.

Anh muốn ở lại đây

Không bao giờ rời xa

Bàn tay em nhỏ xinh mềm mại

Đã dắt anh ra khỏi màn đêm sâu thẳm âm u

Sự đời trôi, cảnh sắc đã khác xưa

Ôi hợp tan, vô thường, nỗi sầu sao tránh khỏi!

Đôi lòng đã giao thoa, xa cách nhau sao nổi?

Hãy để cho thời gian lạnh lùng trôi, làm nhạt nhòa bao nỗi tiếc thương những ngày đoàn tụ hiếm hoi

Thử hỏi, giã biệt nghĩa là gì đây?

Là đành gượng dệt nên nỗi nhớ muôn đời

Trên nẻo đường ra đi, bao phen ngoái đầu nhìn lại

Anh mới hiểu, điều khó làm nhất trên thế gian này

Là nói câu “giã biệt” em ơi!

Anh muốn ở lại đây

Không bao giờ rời xa

Nhưng không thể buôn tình yêu ấy của tôi

Để bông hoa đẹp nhất thế gian phải héo khô tàn tạ

Anh muốn ở lại đây

Không bao giờ rời xa

Vì ngày mai rực rỡ của em

Anh nguyện hiến dâng tất cả đời anh… "

Tiếng ca giống như từ nơi chân trời xa xôi vọng đến.
<

Trang: « Trước 145
6
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 1