watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Đại Tiểu Thư Đi Học
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Honey . nó lên tiếng gọi. Kỳ khôi nhận thấy sự hoảng loạn trong ánh mắt của nó, anh liền chạy tới bên nó hỏi nó có sao ko? Nó còn chưa kịp nói gì thì bên kia, “công chúa” đã lên tiếng:
- Oppa ….. hức… hức….
- Có chuyện gì nói coi. Kỳ Khôi thấy khó chịu thở phì một cái rồi bảo cô ta nói, bên này 3 anh chàng kia thì hờ hững xem.
- Em định đi vệ sinh thì thấy Khay Vi đi tới, em muốn nói chuyện với cô ấy, muốn hỏi cô ấy tại sao lại ghét em, tại sao lại cư xử như vậy, nhưng ko ngờ cô ấy ko biết lý lẽ còn đánh em ra nông nỗi vầy nè. Huhu… huhu…cô ta vừa nói vừa khóc ra vẻ đáng thương lắm, nói xong cô ta lấy bàn tay ra khỏi mặt để lộ 5 vệt hằn của 5 ngón tay trên mặt. Lúc này, ko những Kỳ Khôi mà cả 3 anh chàng kia cùng nhíu mày, vẻ thất vọng lộ rõ trên mặt họ, Kỳ Khôi quay qua nó, lên tiếng,vẫn nhẹ nhàng.
- Em nói anh nghe có chuyện gì nào ? câu hỏi của Kỳ Khôi cất lên thì xung quanh lập tức xì xầm bàn tán, tỏ rõ sự bất bình cho cô “ công chúa” kia: “ thái độ của oppa vậy là sao? Sao oppa lại dung túng cho con nhỏ đó làm càng như vậy chứ? ….”
- Em ko biết, là chị ta tự đánh vào mặt mình đấy? nó vừa nói xong thì đám đông lại ồn ào hơn lúc trước , ra sức công kích “ gì chứ? Dám làm mà ko dám nhận sao? Cái mặt đẹp vậy mà trơ trẽn? trên đời này có ai mà tự đi đánh mình ko? Vô lý hết sức? còn có luân thường đạo lý ko hả?....”. Quang Anh nghe bọn họ nói vậy ko dấu được nỗi bức xúc trong lòng, mặt xầm lại quát lớn: “các người có im lặng được ko hả?”, đám đông nghe Quang Anh hét lớn vậy, nhìn sắc mặt anh biết là anh đang giận nên cũng chỉ biết ngậm miệng lại kẻo rước họa vào thân,vậy là lần này anh chàng đã ghi được điểm trong mắt nàng rồi, bằng chứng là nó ngước lên nhìn anh với ánh mắt rất cảm kích.
- Em có dám đảm bảo lời em nói là thật ko? Kỳ Khôi lại lên tiếng hỏi.
- Thật. Nó trả lời giọng chắc nịch kèm theo đó là cái gật rất dứt khoát.
- Tụi em cũng đảm bảo lời Khay Vi nói là thật nữa, chính chị ta là người gây khó dễ cho Khay Vi đó anh. Tụi bạn nó sau một hồi im lặng cũng đã lên tiếng đúng lúc.
- Vậy thì anh tin em, Kỳ Khôi nhìn nó nói rồi quay sang chị ta : tôi tin người đánh cô ko phải là Khay Vi, nếu Khay Vi đánh cô thì… anh nghỉ 1 lúc khóe miệng hơi nhếch lên từ từ nói từng tiếng một : khuôn mặt cô ko còn được nguyên vẹn như vậy đâu. Còn người đánh cô là ai thì tự cô rõ, đừng để tôi làm sáng tỏ mọi việc kẻo người xấu hổ chỉ có cô mà thôi. Anh xua xót.Thật lòng, anh mong người đánh cô ta là Khay Vi, anh ko ngờ con người cô ta là như vậy, cô ta làm anh quá thất vọng, Chắc hẳn 3 người kia cũng nghĩ như vậy khi thấy vết bàn tay trên mặt cô ta ko thuận, chỉ có tự mình đánh mình thì mới có dấu vết như vậy thôi. Tuy nhiên , bon họ đều ko hiểu câu nói của Kỳ Khôi nên mặt cứ đơ ra “nếu Khay Vi đánh cô thì… khuôn mặt cô ko còn được nguyên vẹn như vậy đâu” , ngoại trừ một người vì anh đã được tận mắt chứng kiến cô giải quyết 20 thằng con trai đầu trâu mặt ngựa như thế nào. Kiều Nga, nổi tiếng thông minh xinh đẹp nhưng tự nhiên hôm nay cô ta ngu đột xuất, đã ở trong hoàn cảnh vậy rồi mà vẫn ko biết mình biết người, còn lỳ lợm ko chịu thua:
- Kỳ Khôi , anh hà cớ gì phải như vậy với cô ta, cô ta chẳng qua cũng chỉ là cháu của một tên quản gia già, thì cũng như là một đứa osin trong nhà thôi, có cần anh phải ra sức bảo vệ như vậy ko ?
Cô ta vừa nói xong,mặt Kỳ Khôi trở nên đáng sợ, tất cả mọi người đang tụ tập ở đây đều lùi 3 bước ,cô ta thật ngu ngốc, câu nói vừa rồi, ko chỉ đá động tới đứa em gái mà anh yêu thương vô cùng, ko chỉ là người quản gia đáng kính mà anh coi như người ông thứ hai của mình, người đã làm việc cho gia đình anh hơn nửa đời người, mà còn đá động tới lão đại của gia tộc Hoàng Kỳ
( cô ta nói Kỳ vân là cháu của một tên quản gia, Kỳ khôi nghĩ cô ta chửi lão đại chỉ là một ông quản gia), thế là anh lao tới vung tay định tát vào mặt cô ta, nhưng Thiên Vũ đã lao ra giữ lấy tay anh lại.
- Kỳ Khôi cậu bình tĩnh đi, cậu đánh một người như cô ta liệu có đáng ko? Chỉ tổ bẩn tay thôi.
Kỳ Khôi nghe vậy, quay mặt sang cô ta nhìn với ánh mắt giá lạnh của mùa đông ở nam cực xen lẫn những vệt lửa từ miệng con rồng thiêng, vô cùng đáng sợ, phán một câu nói lạnh lẽo : từ giờ đừng để tôi thấy mặt cô.
Cô “công chúa” Kiều Nga, ko ngờ mình lại thua một con nhóc vô danh tiểu tốt như vậy, cô nắm chặt hai tay, miệng lẩm bẩm “ rồi mầy sẽ phải hối hận”, hôm nay cô đúng thật là mất mặt, cô ko còn là nàng “công chúa” được bốn chàng hoàng tử cưng chiều nữa, chỉ qua một đêm bao nhiêu huy hoàng ngày nào chợt vụt mất như thể nó chưa từng xuất hiện vậy, chả trách cô ta lại hận nó như vậy.
Khắc Thiên sau khi lạnh lùng chốt hạ câu chuyện sẽ trở thành đề tài hot của năm, thì quay sang 3 anh chàng kia gửi lời chào, anh ko muốn ở lại thêm chút nào nữa, anh nghĩ cô em gái của anh cũng có chung suy nghĩ đó: - tụi mầy ở lại chơi vui vẻ, tao đưa Khay Vi về trước, chắc nhóc cũng mệt rồi, nói rồi quay qua phía Khay Vi muốn hỏi nó gì đó thì ko thấy nó đâu, hỏi ra mới biết là nó tranh thủ đi giải quyết cái nỗi buồn thầm kín mà từ nãy giờ bị ai kia ngăn cản, anh nó cũng chỉ biết phì cười với nó.Tuy nhiên đằng này, có 2 anh chàng đang khó chịu,vì có cùng chung mong muốn là đưa nó về nhưng một lần nữa lại bị ai kia cướp việc.
Ngày thứ 4
Từ khi nó đặt chân lên đất Việt Nam, tính đến thời điểm hiện tại còn chưa được 4 ngày, nhưng đã có rất nhiều chuyện xảy ra, tựa hồ như 4 tháng vậy, vậy mà nó lại ko thấy chán, ko thấy mệt mỏi mà ngược lại nó lại thấy đó là một điều thú vị, theo nó thì cuộc đời như vậy mới có cảm giác là ta đang sống và có ý nghĩa.
Hôm nay, nó cùng Kỳ Khôi đến trường, hai anh em đi chung xe , vô tình đã tạo ra sóng gió cho cô nàng vốn ko biết đến chữ sợ là gì kia.
Chiếc BMW vừa mới dừng lại trước cổng trường, lập tức thu hút mọi ánh nhìn của học sinh có mặt tại đây,sở dĩ như vậy vì tại Việt Nam những chiếc siêu xe BMW ko hiếm nhưng cũng ko nhiều, những người được sở hữu dòng xe này phải là những đại gia bậc cao của Việt Nam, mà trong trường này, họ là ai ngoài bộ tứ hotboy.
Nó mở cửa xe, vừa đặt chân xuống đất thì đã nghe những tiếng xì xầm, những cái liếc, những câu mỉa mai, hoặc những ánh mắt khinh thường, nói đi nói lại nó có sở thích thật điên khùng, nghe chửi, bị ghét bỏ mà nó thích, nó thấy thú vị, nhiều lúc chính bản thân nó cũng cho rằng nó bị dở hơi,như lúc này chẳng hạn, nó mặc kệ bọn kia có thái độ thế nào, nó vẫn cười tươi khoát tay Kỳ Khôi đi vào lớp, sự việc nó xuống xe cùng đệ nhất hotboy ,cùng anh khoát tay đi trong sân trường cười cười nói nói so với sự việc tại bữa tiệc đêm qua chẳng si nhê vào đâu cả , sự việc tối qua gây chấn động trên toàn mặt trận trường Royal, nhưng ko sao, có anh nó rồi, anh nó sẽ là quả núi cho nó dựa, nó còn sợ gì nữa.
Vào tới lớp.
- Ố ồ ! cái gì đây? Nó nheo mắt nhìn lên bảng, trên bảng là một dòng chữ viết rất to như sợ người khác ko thấy vậy: “ KHAY VI LÀ GÁI BAO”, sau mấy giây sững sốt với hiện tượng mới ,nó vẫn cười tươi coi như ko có chuyện gì, trong khi sắc mặt của Kỳ Khôi thì lại rất tệ, nhìn anh ko ai dám tới gần, nó đi tới chỗ anh nó phán một câu tỉnh queo: anh bực làm gì cho hại sức khỏe, trò vui thế này phải từ từ mà thưởng thức chứ ?
- Trò vui? Em nghĩ đây là trò vui sao?- Kỳ Khôi thở dài rồi nói tiếp : Em có nghĩ tới sắc mặt của lão đại khi biết việc này ko? Em ko nghĩ tới việc về thăm ba mẹ nuôi em à? Kỳ Khôi vì quá bực mà anh ko kìm chế được, nên đã nói mà ko nhìn thấy sắc mặt của nó đang xấu dần. Kể cũng lạ, bình thường anh rất bình tĩnh là người rất biết kìm chế cảm xúc, nhưng khi có việc gì liên quan tới cô em gái nhỏ của anh thì anh lại mất bình tĩnh như vậy, xem ra nó có vị trí rất lớn trong lòng của anh,khi anh bình tĩnh lại, nhìn mặt nó đăm chiêu anh mới khựng lại, mình nói lỡ rồi rồi sao. Về phần nó, nó ngồi lặng đi, sao nó lại ko nghĩ ra, tại sao ông nó lại bắt nó đi học trong khi có gì là nó ko biết nữa đâu, tại sao lại đóng băng các tài khoản của nó tại ngân hàng, tại sao lại ko cho nó về thăm ba mẹ nó, tại sao nó lại ngu ngốc đến vậy, tại sao lại ko nghĩ ra, thông minh cho lắm rồi cũng có lúc hồ đồ mà, hóa ra là ông nó muốn nó thực hành lại những gì đã học, muốn xem biểu hiện của nó, muốn nó cho ông thấy rằng nó là một tiểu thư thực sự, là vì nó chưa cho ông thấy được điều gì nên ông đã ko cho nó về thăm ba mẹ nó, muốn cho nó động lực để làm tốt mọi việc, nó lặng người với sự thật, thở dài một hơi, nó quay qua Kỳ Khôi nở một nụ cười hiền : em cám ơn anh, nếu anh ko nói,chắc chẳng bao giờ em được phép về thăm ba mẹ em rồi.Kỳ Khôi nhìn nó, lòng chua xót,còn chưa tròn 18 tuổi mà nó phải trải qua nhiều chuyện như vậy, đang suy nghĩ thì nó lên tiếng, lần này nó thật sự làm anh ngạc nhiên, những cũng rất vui, vì cuối cùng nó đã biết phải làm gì
- Anh , anh giải quyết chuyện này giùm em nha.
- Ừ!
- Anh nói với lão đại, em muốn công bố thân phận thật của em, nói với ông chọn ngày đi.
- Hả? Kỳ Vân,em nói thật chứ, anh rât vui vì cuối cùng em cũng đã quyết định, em cũng biết được ông nội cần gì ở em.
- Dạ
Mặc dù anh vui là vậy nhưng sâu thẳm nơi đâu đó anh lại bắt đầu lo sợ. Anh vui vì nó đã nhận thức được mọi việc một cách rõ ràng, sau khi công bố thân phận , cuộc sống của nó sẽ thoải mái hơn, nó sẽ là một đại tiểu thư đúng nghĩa của gia tộc Hoàng Kỳ,có thể hô mưa gọi gió. Anh buồn vì khi thân phận của nó chính thức được cả thế giới này công nhận thì đó cũng là lúc nó phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm, Gia tộc Hoàng Kỳ ko phải là ko có kẻ thù, bọn chúng đang nấp trong bóng tối chỉ chờ đến khi họ có sơ hở bọn chúng sẽ vồ ra mà tiêu diệt, chưa kể đến bọn khủng bố, muốn ám sát những người thừa kế của gia tộc….thật sự là quá nguy hiểm.còn đang mãi lo lắng thì bất chợt một giọng hét thân thuộc vang lên:
- Này, hai người kia, nói cho tôi biết, chuyện này là sao hả? tại sao hai người lại đi cùng xe.- Giọng của Quang Anh vang lên khi mà bóng anh chỉ mới xuất hiện ở cửa.
Mặc dù đã nhận thức được điều mình nên làm và điều mình nên tránh, nhưng bản chất con nít trong người nó vẫn còn đó, nó quyết định đùa dai với mấy chàng.- thì ở chung nhà nên đi chung xe thôi, có vậy mà cũng hỏi, rõ ngốc.
- Em nói gì? ở chung nhà? Sao em lại làm vậy, sao em nỡ đối xử với anh như vậy – Quang Anh gào thét, nhưng đâu đó cũng thấy chút đau khổ.
- Haizz ! tại sao lại ko được làm vậy, tui với anh có là gì của nhau đâu mà anh nói vậy, anh nên xem lại cách nói chuyện của mình đi, dễ gây hiểu nhầm lắm.
- Hiểu nhầm cái gì? Ngay từ đầu em đã là của anh? Sao giờ em lại nói vậy chứ? Là em thấy thằng Khôi đẹp trai hơn anh, giàu có hơn anh, nên em bỏ anh theo nó đúng ko?- ôi đáng thương ko thể tả, sao cứ như con nít đòi quà thế ko biết.
Trời đất quỷ thần ơi! Nghe Quang Anh nói xong, anh em nó như bị mắc nghẹn, sock đến mức ko thể nói được lời nào, Kỳ Khôi ko ngờ thằng bạn nổi tiếng đào hoa, thay bồ còn nhanh hơn thay áo, mà cũng có lúc thốt ra những câu này, cũng có lúc rơi vào lưới tình, nhưng lại cảm thấy tội cho anh, rơi vào lưới của ai ko rơi lại rơi ngay cái lưới của nhỏ Khay Vi lắm trò này, thật tội lỗi.Đang miên man với những suy nghĩ của mình, thì một giọng nói khác vang lên, kéo 2 anh em trở về hiện thực :
- Này thằng kia, mầy nói Khay Vi là của mầy hồi nào sao tao ko biết vậy? chỉ có mình mầy nghĩ vậy thôi. Dạo này mầy ăn dưa bở hơi nhiều rồi đấy. Thiên Vũ ồm ồm hết bắt bẻ rồi đến mỉa mai anh chàng tội nghiệp kia, nhưng điều này nói lên cái gì ta, anh chàng cũng thích nhỏ hả? ko biết có phải ko mà lúc này anh em nhà Hoàng Kỳ đang mắt chữ A mồm chữ O nhìn 2 sinh vật lạ nói gì mà họ nghe nó kỳ lạ đến vậy.
- Này Khay Vi em giải thích đi, sáng nay tại sao em lại đi chung với thằng này. Quang Anh ko thèm chấp với Thiên Vũ anh muốn làm cho ra lẽ đây mà, thôi rồi anh chàng đang “tức nước vỡ bờ”.
- Trời ơi, tui nói mà anh ko hiểu hả? tui ở cùng nhà với honey thì đi chung với anh thôi. Nó lên tiếng trả lời, nhưng ko phải là để chọc tức ai kia đâu, nó đang loạn ko nghĩ được hàm ý sâu xa của câu nói, chỉ là có sao thì nói vậy, ai ngờ là câu nói đó lại mang nhiều hàm ý như vậy, nhìn thấy 2 cái mặt đang đơ ra thấy tội nghiệp nó chợt nhận ra là mình đang bị hố nên vội giải thích thêm.
- Là thế này.Tui theo ông nội qua đây, thì phải ở cùng với ông nội đúng ko? Nó hướng mắt về kia 2 tên mới sáng sớm đã làm ồn muốn gây chuyện.
- Phải. – 2 tên ôn thần còn ko biết là nó đang cố giải thích mà cứ nghĩ là nó đang hỏi nên đồng thanh trả lời, thật ngố hết sức tưởng tượng. nó nhìn 2 tên quái vật rồi nói tiếp, lần này tránh dùng câu nghi vấn luôn.
Haizz ! Mà ông nội thì phải ở với thiếu gia Kỳ Khôi, nên theo tính chất bắt cầu, thì tui ở cùng nhà với honey rồi, đã hiểu chưa hả 2 đồ ngốc này, tui nói là ở cùng nhà chứ có ở cùng phòng đâu mà 2 người phải xoắn nhỉ, mà tui có ở với ai thì cũng có liên quan gì đến hai người đâu, rõ vô duyên, mới sáng sớm đã làm loạn. - nó bực mình làm luôn một tràng dài mà ko thèm nhìn lấy 2 cái mặt đang cười tươi như con đười ươi mới xổng chuồng. Bên này , Kỳ Khôi chỉ biết lắc đầu thật ko ngờ 2 thằng bạn mình ra nông nỗi như vậy, Quang Anh còn có thể hiểu, chứ Thiên Vũ mà còn như vậy Thật quá bất ngờ, mà cũng chẳng trách được ai kêu em gái anh vừa dễ thương vứa đáng yêu thế kiaMặc dù miệng vẫn cười nhưng trong lòng nó thực sự đang có một cột sóng đang dâng trào, bản thân nó cũng biết một khi thân phận thật sự của nó được công bố, bản thân nó phải đối mặt với những gì? Hai năm ở Mỹ nó đã được nghe rất nhiều điều, nó cũng đã chuẩn bị tâm lý để đón nhận những tai họa đó, nhưng sâu trong tâm hồn nhỏ bé kia, nó vẫn rất sợ, nó chỉ là một đứa con gái còn chưa tròn 18 tuổi, làm sao mà ko sợ, nó thật sự cần một chỗ dựa một chỗ dựa thật vững chắc,có thể che chở cho nó, giúp nó chống chọi những cơn sóng thần phía trước chỉ chực ập vào bờ. Điều này trái ngược với những lời mà ông nó dạy nó : người đứng đầu của gia tộc Hoàng Kỳ ko cần phải dựa dẫm vào ai cả, tự mình có thể bảo vệ tốt cho bản thân, như vậy mới có thể bảo vệ được cho cả gia tộc, mới có thể dẫn dắt gia tộc phát triển đi lên, nó chợt nhận ra gánh nặng của người thừa kế như anh em nó thật nặng nề, cũng thật cô đơn và mệt mỏi, như phát hiện ra được điều gì, nó quay qua nhìn anh nó, anh nó là đại thiếu gia của gia tộc, trách nhiệm của anh còn nặng nề hơn nó, mệt mỏi hơn nó,nhưng dường như nó chưa từng nghĩ tới, lúc nào cũng quậy phá, cũng khiến anh phải lo lắng, nó vô tình làm cho đôi gánh trên vai anh nặng thêm mà ko hề biết ? nhìn khuôn mặt anh nó lúc này, lạnh lùng vô cảm, chả trách anh nó lại như vậy, để che dấu sự mệt mỏi vào sâu cõi lòng chăng. Nó thầm cảm ơn cuộc đời đã ban cho nó một người anh như vậy, nó ước gì nó có thể được bên cạnh anh mãi mãi như lúc này, chợt thấy khóe mắt cay cay nó vội cúi xuống lau giọt nước mắt đã rơi từ lúc nào. Đâu ngờ Thiên Vũ đã nhìn thấy, vô tình làm cho anh nghĩ rằng nó vì nghĩ đến chuyện lão đại ko chấp nhận đứa cháu dâu như nó nên….(ôi thật là), nhưng lại nghĩ, bản thân anh cũng đâu tự quyết định được chuyện đó, nên khi bàn tay đã đưa lên thì chợt khựng lại, để cho giọt pha lê kia tuôn ra trên khóe mắt người con gái anh chót yêu sau 3 ngày gặp mặt.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 16