Hai người nhìn nhau thở hổn hển . Tự dưng nó đứng dậy , leo lên xe phóng đi một mạch không nói gì . Hắn ở đó nằm ôm bụng , lăn qua lăn lại ( Ai thấy cảnh anh chàng play boy thế này thì mất hình tượng mất ) , rồi cũng leo lên xe phóng về . Tàn cuộc chiến
Về đến nhà của nó ...
Nó vừa bước vào nhà là thấy ông Chan với Durin quấn quýt nhau mà chẳng để ý đến nó ( Durin ngồi bên đùi ông Chan ý nhớ ) . Nó biết ngay là hai người trở lại với nhau nên cũng chẳng muốn phiền họ " yêu thương " nhau . Nó đi ngang qua hai người đó . Lúc này thì mới để ý đến sự hiện diện của nó , ông Chan nhìn lên giật mình , Durin cũng nhìn lên ... giật mình nốt ( Này thì người ta có câu " Đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn " Còn hai ông bà này thì " đồng vợ đồng chồng ... giật cái mình cũng giống " )
Nhìn nó bây giờ như con điên mới trong trại ra , đầu tóc bù xù . Vớ lưới thì rách te tua , mặt mài thì như bị mèo cào , tay chân chỗ xanh chỗ tím ( Dị nhân ) . Ông Chan hỏi nó:
- Mày đi đâu mà ra nông nỗi này thế
Durin cũng chen vào tiếp phần :
- Mày bị sao thế này ? Mày lại đánh nhau à ... sao lại ra nông nỗi này !
Nó quay sang nhìn Durin nói :
- Ừ , đánh nhau với bạn ông Chan .
Durin há hốc mồm , còn ông Chan thì biết ngay là nó đánh nhau với hắn nên chả ngạc nhiên gì . Durin quay sang mắng thương ổng :
- Anh làm gì chơi với cái loại người đấy thế ? Đi đánh cả em gái của bạn thì chơi làm gì !
Ông Chan vội bào chữa ngay :
- Đâu có , tại nó kiếm chuyện với thằng Jun mà . Có phải tất cả đều tại lỗi thằng Jun đâu . Với lại nó là bạn thân của anh mà ! Anh biết nó là người tốt mà !
Rồi Durin véo mũi ổng , ổng khoái cười hả hê . Nãy giờ nó nín xem Durin với ổng " diễn vở uyên ương lâu ngày chia cắt " nên cũng chả nói gì . Mà chẳng nhẽ nó đứng hoài ở đây ? Bỏ lên phòng thì chẳng phải nhục lắm sao . Nó bèn chen ngang cuộc " âu yếm " đó , nó nói với ông Chan :
- Mày với Durin quay lại rồi thì mai mày đúp tiết dẫn Durin đi chơi đi . Hết tuần này mày hãy lên lớp .
- Mày không nói tao cũng làm thế ! Mà sao không kêu tao bằng anh nữa đi ?
- Tao chẳng thích , tự dưng đi đú xong chẳng muốn kêu mày bằng anh nữa. Như bình thường đi , tao cũng chả muốn có thay đổi .
- Thôi được rồi , tao chiều mày Ai bảo tao đẻ ra sớm hơn mày 10 phút chi
Nó nhìn ông Chan đang lên mặt muốn nói mình là " anh trai " nên phải chịu thiệt . Nó liền không kìm nổi cái tính nóng nảy mà đá vào bắp chuối ổng một cái . Mấy cái đá đó thì chẳng nhằm nhò gì với ông ấy , nhưng ổng lại vờ đau rồi la choai choai lên . Nó cười ha hả . Rồi nó quay qua nhìn Durin nói :
- Mày cũng học ở lớp tao phải không ?
- Ừ , bác trai sắp xếp cho tao rồi . Với lại tao cũng ở nhà chung với anh Chan và mày luôn
- Ơ , thế thì tốt . Chơi cho đã cái thành phố này đi rồi hãy đi học
- Ừ . Mà cái vụ phòng mày ấy ...
Durin chưa kịp nói hết lời thì bị nó cắt ngang :
- Thôi , để sau đi . Mày ở đây còn dài mà Còn nhiều thời gian , lắm dịp để xem . Tao lên phòng đây , mệt quá rồi !
Durin gật đầu với vẻ thông cảm . Rồi cũng lờ nó đi mà nói chuyện với ông Chan tiếp ( Bà này xem trọng người yêu nà ) . Nó bước lên lầu , mở cửa phòng của mình . Lấy hộp sơ cứu ra mà bôi lên mấy vết thương , rát rát nó rên rên :
- Mẹ kiếp , hai lần rồi chẳng có lần nào nhường mình . Đúng là đồ con trai thô lỗ .
Dán băng keo cá nhân lên đàng hoàng , chảy đầu tóc lại , thay đồ ra . Nó nằm phịch lên giường ngủ , mệt mỏi . Nó vân vê cái đầu lâu rồi ngủ đi . Nó nói mớ :
- Hôm nay là Yun của ngày xưa ... Khò khò ... Hôm nay mình lại là mình ... khò khò ... Và ngày mai cũng thế ... Khò khò ... Mình chẳng phải nhớ gì về thằng nhóc ngày xưa nữa ... Khò khò ... Khò khò ( Bà này ngáy như điên ý nhỉ )
Tại nhà hắn ...
Bước vào nhà, hắn nhìn bốn hướng . Không có ai ngoài mấy bà osin cả , ba mẹ vẫn đi làm chưa về . Hắn chán nản bước lên phòng rồi ngồi lên giường sát trùng vết thương . Nhớ lại cái cảm giác khó chịu khi hắn nhìn thấy Tuấn hôn Yun , hắn tự hỏi cái cảm giác lúc đó là gì nhỉ và hắn cũng chả hiểu làm quái gì mà hắn phải khó chịu khi thấy cạnh tượng đó nữa ... Hắn vẫn chưa nhận ra ... đang có ... điều gì đó đang thay đổi dần trong mình
Hắn thay đồ ra . Cái bộ đồ hắn thích nhất đã bị rách tùm lum , còn cái bụng thì đỏ hẳn lên , nhìn cứ như mới quấn nóng về ý . Bây giờ bụng vẫn còn đau điếng , hắn rên rỉ , nguyền rủa kẻ làm hắn ra như thế này :
- Mẹ bà con vịt bầu đó , lúc đó mình mà còn sức mình không vạc lông nó mình đếch là con người nữa Lạy trời cho nó gãy xương đi ( Ông này ác như thú )
Rồi hắn nghĩ lại lời hồi trưa ông Chan nói với hắn , nó chính là con bé của ngày xưa . Hắn lăn lộn trên giường suy nghĩ , khi mới nghe ... hắn còn cảm thấy rung động một tẹo ( Nhớ là một tẹo thôi nhớ ) . Sau khi gặp nó , chửi nhau với nó , đánh nhau với nó thì cái cảm giác đó mất tiêu , thay vào đó là cảm giác ghét cay ghét đắng như bình thường . Hắn thở dài ( cả thước lận á ) , tự nhủ : " Thôi , xem như mình không biết gì đi . Thế cho rảnh nợ ! " . ( Thằng đàn ông chẳng có trách nhiệm )
Nhìn đồng hồ , bây giờ là 11h đêm . Hắn nằm đó , nhắm mắt ... Thở đều đều rồi chìm vào giấc ngủ sâu và dài .
Thế là chấm dứt một ngày quan trọng .
Chap 8: Nụ hôn thứ 2
Sáng ....
- Dậy đi mày , dậy nhanh lên . Mẹ mày không dậy tao đá nha . ( Vẫn là giọng ông Chan , nghe mà phát ghét )
- Đá thì đá đi , tao ngủ tí đã ... ( Nó nói mớ ) ( Đúng là cái miệng nó hại cái thân ý nhờ )
- Hừ ... mày thách tao đó hả ?
Im lặng , nó nằm đó ngủ , ngáy khò khò . Như bị thách thức , ông Chan giơ chân lên đá nó một cái ( lúc này ổng được vô phòng nó rồi nà , lúc đầu cũng đc vô như ko đc mở đèn , nên chả thấy gì đâu ) . Hướng trọn cái đá từ ông Chan , nó từ trên giường lăn đùng xuống đất ( Ui mẹ ơi , chết bà Yun rồi ) . Lờ mờ thức dậy , nó thấy ngoài ông Chan ra còn có hai người lạ đang đứng trước cửa phòng nó . Nó lớ ngớ hỏi ông Chan :
- Ai đứng trước cửa phòng tao thế ?
- Mày điên à ? Durin chứ ai ?
( E hèm , chú thích là phòng tối thui nha , chưa có mở đèn á )
Ừ nhỉ ? Nó quên rằng hôm qua Durin đã về nước và hiện đang ở nhà nó . Rồi nó chỉ tay qua người kế bên Durin hỏi :
- Cái đứa cao cao đấy là ai ? ( Lúc này bả còn ngáy ngủ nhớ )
Ông Chan đáp tỉnh bơ :
- Thằng Jun chứ ai ?
Nghe đến tên hắn , nó vội mở mắt to ra , nhìn thật kĩ xem có đúng sự thật không . Ui giời , hắn đang khoanh tay nhìn nó trong cái bộ dạng " nửa trên giường , nửa dưới đất " mà cười khoái chí . Nó biết ngay mục đích của hắn đến đây là để dằn mặt nó mà , nó vội đứng dậy ... Đi đến chỗ hắn , trừng mắt nhìn hắn , nói to :
- Cười quái gì thế thằng dở hơi kia
- Ơ , buồn cười cười không đc à ? Luật pháp đâu ra cái điều nào là cấm công dân cười đâu nào ( Hắn khiêu khích nó )
- Hơ , đá đểu hay đấy nhóc . Gấu lắm lông đến đây làm gì thế nhỉ ? Đừng nói là đến đây xin ăn đấy nhé .
Hắn bị nó hạ nhục , ức không chịu nổi , liền đáp trả lại ngay :
- Đến để xem cô bị đá như lúc nãy đấy .
Chợt nhớ ra từ đầu đến cuối hắn trông thấy tất cả , mặt nó tái mét lại . Hắn biết nó đã rơi vào bẫy của mình , nên nói lí nhí ... đủ để nó nghe :
- Cô khôn hồn thì đừng có mà kiếm chuyện với tôi nữa . Nếu còn thì đừng trách tôi nặng tay .
Nó giận dữ , nhíu mày , trừng mắt nhìn hắn ( bà này trừng mắt riết không khéo lòi mắt ra luôn ấy ). Nó nói một hơi , không cho ai chen vào :
- Anh cứ việc làm gì thì làm đi . Dù gì thì tôi cũng chả cần phải giữ thể diện làm gì Mà anh cũng không biết nhục à ? Đi tranh chấp với đứa con gái như tôi . Đúng là đồ gấu lắm lông , anh có giỏi thì làm đi . Tôi chẳng sợ anh đâu , người như anh cho về làm osin cũng chẳng thèm . Đúng là được mỗi cái thân con trai , còn tính tình như ích kỉ nhỏ nhen như bà già mấy chục tuổi ấy
Bị chơi một hơi không đỡ được , hắn bèn im lặng . Nắm chắc phần thắng , nó cười ha hả như con điên . Nãy giờ nó không để ý , ông Chan với Durin đang cười lăng lóc . Hai ổng bả nghĩ hai người này thật trẻ con , ở đâu cũng có thể cải nhau được . Hắn bị cười , quê ... bí quá lấy đại một câu hi vọng lật ngược tình thế :
- Vịt bầu mặc pijamma buồn cười nhờ ! Càng nhìn càng ra dáng con vịt bầu đấy ( Vịt bầu thì xinh xinh chứ sao )
Ông trời không phụ lòng người " tốt " ( Ui giời , lão này mà tốt chắc mình thành bà tiên nhân hậu quá ) , nó bị lép vế . Bực mình bỏ đi , chạy vô phòng tắm . Durin với ông Chan được mẻ cười đến nát bụng , vừa cười vừa nghĩ : " Đúng là trẻ con có khác " . Hắn bây giờ mới để ý đến sự hiện diện của Durin , hắn chỉ tay vô Durin rồi hỏi ông Chan :
- Nhỏ này là ai đây mày ?
- Bạn gái tao
Hắn giật mình , có bao giờ mà hắn thấy ông Chan có bạn gái đâu . Trước giờ có lăng nhăng thì lăng nhăng nhưng ông Chan cũng chỉ qua đường thôi chứ chẳng cho làm bạn gái chính thức , hắn nghĩ ngợi một hồi khá lâu . Durin nhìn thấy hắn như thế , vội làm quen :
- Chào anh , em là Durin ... bạn thân của Yun và là bạn gái của anh Chan .
Dĩ nhiên Durin không quên nở nụ cười thân thiện , chính cái nụ cười đó làm tim hắn ré lên . Hắn thẩn thờ . Ông Chan biết có cái gì đó không ổn , nhíu mày huých vai hắn một cái nói :
- Bạn gái tao chào hỏi mà mày mặt điên vậy đó hở
Hắn vội ậm ừ rồi nói :
- Anh là Jun , bạn thân của thằng Chan
Durin nghe tên này quen quen , để tay lên cằm nghĩ ngợi . Rồi chợt nhớ ra điều gì đó , Durin nói :
- Anh là cái anh hay chơi chung với con Yun hồi bé đúng không ?
Hắn giật mình ... thì ra đây là Durin , cái người mà hắn nhớ nhầm tên với nó >"< . Hắn cười cười nói :
- Ừ , em có phải là cô bé đi báo tin không ?
- Ừ , đúng rồi
Rồi thì hai người như bắt được vàng , cứ nói nói rồi cười cười ( Đúng là bà tám , ông tám ) . Ông Chan nhíu mày , cảm thấy bất an ... dường như ông nhận ra có cái gì đó không ổn ở hắn . Ổng bắt đầu đăm chiêu suy nghĩ . Nó thay đồ xong , bước ra ngoài . Nhìn hắn với Durin đang nói chuyện với nhau rồi nhìn sang ông Chan đang nhíu mày suy nghĩ , nó biết ông Chan khó chịu nên liền chấm dứt cuộc nói chuyện của hắn và Durin :
- Đi học được chưa bà tám với ... con gấu lắm lông .
Ông Chan nhìn nó thầm cảm ơn . Nó lấy balô đeo lên người rồi đi xuống lầu . Nó khựng lại , quay qua nói nhỏ với ông Chan :
- Dẫn Durin đi chơi đi , không cần đi học đâu À mà không cần cảm ơn tao vụ vừa rồi đâu
- Thôi được rồi , mày cứ đi học đi
Rồi nó bước tiếp , không thấy hắn đi theo , nó quay lại hỏi :
- Thằng dở hơi kia , anh không định đi học đấy à
- Được rồi , cô lắm chuyện quá đi .
Thế là hắn và nó đi học cùng xe với nhau . Trên xe chỉ có hai người , ngồi ở ghế sau , hai người hai bên ... quay mặt qua 2 cái cửa sổ . Nhíu mài khó chịu , nó nghĩ : " Đúng là oan gia ngỏ hẹp , biết thế chẳng kêu hắn đi chung làm gì " . Còn hắn thì nghĩ : " Hờ , cái con vịt bầu chết tiệt , bực mình thật ! Chuyện hồi nãy còn chưa trả thù được nữa " . Không khí trong xe bỗng trở nên u ám ... bởi vì trong xe đang có hai người đang thù nhau , điện phóng ầm ầm . Cái không khí đó đáng sợ đến nổi ông tài xế vừa lái xe mà vừa chảy ... mồ hôi hột . Đến trường , hắn và nó cùng bước xuống . Ai cũng nhìn họ , bọn con trai thì nhìn nó rồi nhìn sang hắn nghĩ là hai người đang quen nhau . Bọn con gái cũng nhìn hắn rồi quay sang nhìn nó và cũng nghĩ là hai người quen nhau . Nhưng bọn con trai thì chẳng dám nghĩ sẽ ganh đua gì với hắn , bởi vì hắn thế thì ai dám động . Còn bọn con gái thì ganh ghét , chua ngoa nên tìm đủ mọi cách để làm hại nó . ( Dựa vào chân yếu tay mềm như chúng mày mà làm hại được bà Yun sao )
-----------------
( E hèm , giải thích tí nào . Hôm nay là ngày thứ 2 nó đi học , nhưng hôm qua thì mọi người đã biết được bộ mặt thật của nó nên nó nhanh chóng được biết hết rồi . Cả cái vụ nó ở trong phòng y tế với hắn cũng bị ông San đồn rần lên hết , thế nên mấy con nhỏ thích hắn tìm cách hại nó là đúng rồi ).
Bước lên lầu để vào lớp . Đi cùng đường lại cùng học một lớp , hắn và nó cảm thấy khó chịu . Trên đường đi không đạp chân cũng véo tay nhau ( Đúng là hai ông bà này như chó với mèo ) . Đứng trước cửa lớp , tự dưng hắn đổi giọng nhẹ nhàng :
- Yun vào trước đi , tớ vào sau . Nhường cho Yun đấy ( Ôi mẹ ơi , thay đổi bất ngờ , nghi quá nghi quá )
Nó nghi nghi nhưng vẫn mở cửa ra trước , kết quả là ... nguyên một chậu nước tưới lên người nó . Ướt đẩm , nó không khỏi ngạc nhiên . Bọn con gái ở trong đấy thì cười ha hả , bọn con trai thì hối hả chạy lại hỏi nó có sao hay không gì gì đó ( Đúng là lũ con gái với bọn con trai lớp này hâm no.1 ). Hắn nhìn nó ướt khắp người , cười khặc khặc khoái trí . Bây giờ nó hiểu tại sao đột nhiên hắn tử tế thế ! Tức điên , nó kéo đại một thằng con trai trong lớp lại rồi nói nhỏ :
- Cậu chạy xuống dưới dùm mình một xô nước bẩn được không ?
- Mình ... mình ( Thằng đó vừa nói vừa ngượng ... ) ( Trai dại có khác )Nó không muốn mất thời gian , kéo thằng con trai đó lại hôn cái chụt rồi nói :
- Đấy là tiền công , ấy lấy cho tớ đi nhé ! Càng bẩn càng tốt !
Nhìn nó hôn đứa khác , tự dưng hắn cảm thấy khó chịu . Chỉ muốn chạy lại đánh cho thằng kia nhừ tử , rồi sẽ hôn lại nó để bây đi cái vết hôn vừa rồi . Hắn chợt giật mình vì cái ý nghĩ điên rồ của mình ...
Cậu trai được người đẹp hôn như lâng lâng cả người , liền chạy xuống dưới ngay . Chưa đầy 5 phút đã có một chậu nước bẩn trên tay . Hắn nhìn nó để cao cảnh giác ... nhưng muộn rồi . " Rào rào " ... hắn cũng ướt đẩm hết người . Bây giờ thì ngược lại , bọn con trai thì cười ha hả ... bọn con gái thì la á á lên ( la như hep bị chọc tiết lợn ý ) . Nó nhếch mép cười khinh bỉ rồi nói :
- Bẩn rồi đấy ! Gấu đã lắm lông ... bây giờ lại thêm bẩn nữa , tôi không biết nên gọi anh là gì đây .
Hắn cũng nhếch mép cười khinh khỉnh nó :
- Cô đấy à ? Nhìn lại mình đi , vịt bầu trụi lông .
Hắn nhìn nó , vì ướt hết nên bên trong áo có gì in hẳn ra ngoài hết . Hắn đỏ mặt , cởi áo khoác ra đưa nó , nó ngạc nhiên . Hắn nói nhưng không nhìn mặt nó , quay qua hướng ngược lại để che đi khuôn mặt đang đỏ vì ngượng ( chẹp , tức là mặt quay lại đối nghịch với cái tay đưa á ) :
- Chùm vào , tôi không muốn đứng kế người thích " khoe hàng " như cô đâu ( Xời , quan tâm người ta thì nói đại đi )
Biết bị đâm chọt , nó cũng nói :
- Cám ơn áo anh nhé ! Lông gấu đúng và mềm thật đấy Ha ha
Hắn bắt đầu hối hận vì đã đưa áo cho nó . Mắt hai người lại nổi đom đóm , đầu óc bị cái chữ TRẢ THÙ làm mụ mị . Nó lao lại hắn , hắn giật mình . Nó giơ chân lên đá vào bụng hắn , nhưng hắn né được . Nắm tay nó kéo qua , không may cho hắn là hắn đạp ngay vũng nước , hắn trượt chân té xuống ( Trời hại nhe con ) . Nó bị hất xuống đất ngay sau đó , còn hắn thì đè lên người nó ... Thế là " môi " chạm " môi " .
5