-Ok, pp – Ngọc Băng
-pp
Ngọc Băng cúp điện thoại, cô đã khóa trái phòng, hiện nay cô đnag rất buồn cô muốn tâm sự với ai đó, hiện giờ, cô rất nhớ những người bạn của cô, thật ra trước kia cô rủ họ đi chơi tùm lum là có lí do, cô muốn mình và bọn nó có những kỉ niệm đẹp trước khi cô ra đi, thật ta cái đêm ở quán bar papa đã gọi cho cô bắt cô về Việt Nam học, cô hỏi lí do thì lại không nói, cô buồn lắm nên mới thế ai dè cô đang muốn níu kéo thời gian thì lại xảy ra chuyện nên cô đã quay về nước ngay trong đêm đó....
2 tuần sau...
-Mày định không đi học thiệt hả Băng ? – Mai Ly ngồi trên giường ôm bịch bánh hỏi còn Ngọc băng thì đang ngồi trên bàn học.
-Ừ, vào trường đó thì chỉ có học và học, chán gần chết – Ngọc Băng nói, giọng điệu đã khá hơn không còn quá buồn bã như trước.
-Xời, mày cứ thế , thì tao với mày sẽ thay đổi lịch sử trường đó có gì khó đâu? – Mai Ly nài nỷ Ngọc Băng đi học nhưng cô cứ trốn tránh không chịu đi học, ngay cả pama còn phải bó tay thì làm sao Mai Ly thực hiện được.
-Nhưng bây giờ tao không muốn, để lúc nào tâm trạng ổn định đã, mày hiểu tao mà – Ngọc Băng nói bằng giọng điệu mềm nhất có thể., cô đi tới lay lay tay Mai Ly.
-Hừ, mày chỉ giỏi cái năn nỉ – Mai Ly cười, mặt nghiêng qua 1 bên như đang hờn.
-Hì hì
.......
1 tháng 14 ngày sau....vào ngày thứ bảy, 3h25’ chiều...
##%^$%^&*(^%^$$##
#$%^^&*()&s ^%$#
Tiếng nhạc chuông của Ngọc Băng...
-What ??? – Ngọc Băng vừa nhai bánh ngồm ngoàm vừa nằm trên giường ôm cuốn truyện bắt máy, là Mai Ly, ngày nào con bạn của cô ít nhất cũng phải dành 2 tiếng đồng hồ để tán gẫu với cô.
-Mày ơi, tao..tao – Giọng Mai Ly như vừa gặp ma.
-Sao...sao, pama mày lại làm gì mày à, nói tao nghe coi – Ngọc Băng cũng hốt hoảng theo, nói dồn dập.
-Không, không phải, tao...tao
-Trời ơi, nói nhanh lên coi, tao hồi hộp quá nè
-Tao..tao sẽ chuyển qua học trường Sun chung với mày
-Trời đất , mày khùng à mà vào cái trường khủng bố đó, tao đang xin pama cho tao chuyển trường mà có được đâu, cứ bắt tao đi học hoài, mệt gần chết dâynè – Ngọc Băng sổ 1 tràn nhằm khuyên con bạn.
-Rồi, zậy là mày chưa biết tin gì rồi – Giọng Mai Ly như cố làm cho câu chuyện thêm huyền bí.
-Tin gì ???
-Tin giật gân luôn – Mai Ly lại làm giá.
-Ơ, cái con này nhưng mà là cái gì mới được chứ – Ngọc Băng bắt đầu khói trắng tụ lên đầu, đúng là khổ với vái tính tò mò.
-Thì, tao sẽ nói nhưng với điều kiện là mày thứ 2 mày phải đi học, Ok – Mai LY nói như khiêu khích.
-Ừm, nhưng mà.... – Ngọc Băng hơi lưỡng lự.
-Yên tâm, yên tâm, tin này cực hot, cực giật gân luôn, mày không thiệt thòi đâu mà lo – Mai Ly cố biện minh cho cô nàng yên tâm.
-Rồi, Ok , tao tin tưởng mày 1 lần
-Hey, zậy mới là bạn tốt chứ
-Nói nhanh đi – Ngọc Băng giục, tò mò quá mà
-Rồi rồi, hôm qua tao đi chơi với bọn thằng Nam, đi ngang qua trường Sun, vô tình tao nghe bọn nó nói là trường này đang náo loạn đấy – Mai Ly ngừng nói.
-Trường Sun á hả, rồi ,sao nữa, kể tiếp đi chứ – Nổi nóng
-Biết rồi, biết rồi nói chuyện là phải ngừng nghĩ thế này nó mới hấp dẫn chứ – Mai Ly nói
-Mày thì cứ, nói nhanh đi – Ngọc Băng nôn nóng rồi đó nha.
-Thì tao mới hỏi tại sao cái bọn nó nói trong trường này giờ đã bày ra mấy cái vụ quậy phá rồi, hotboy hotgirl tùm lum hết.
-Woa, gê zậy – Ngọc Băng mừng rỡ không ngờ cái trường Sun nổi tiếng là “gương mẫu” nay lại trở thành như zậy.
-Chưa hết đâu, còn nữa, cái này còn sốc hơn cái hồi nãy nữa
-Zụ gì, kể tiếp đi, tao đang hứng – Ngọc Băng tò mò chờ đợi
-Tuần trước bọn thằng Khánh đó, mày còn nhớ tụi nó không ? – Mai Ly nhắc lại
-Mày đừng nói là bọn thằng Khánh “nổ” hồi đó học chung lớp cá biệt với tụi mình nha – Ngọc Băng há hốc mồm thắc mắc
-Ừ, bọn nó đó.
-Nhớ chứ sao không, trước khi tao qua Hàn cả đám tụi nó đến tiễn tao mà (tg :giải thích xíu nè, bọn thằng Khánh là gọi tắt của 37 thành viên lớp cá biệt, bao gồm cả nam lẫn nữ, đứa nào cũng nghịch ngợm, nhưng có cái đoàn kết chuyên gia tập trung tại quán bar quậy phá mà cầm đầu là Ngọc Băng và thằng Khánh).
-Ờ, cả đám tụi nó mấy tuần trước zô quán bar chơi rồi không biết sao mà bị 1 đám học sinh trường Sun làm gì á mà cả đám tụi nó bị thu phục cả rồi.
-Cái gì , thu phục hả ? –Ngọc Băng xém chút lọt giường, bọn thằng Khánh cũng thuộc dạng quậy phá, thế mà bây giờ đã bị thu phục rồi, đã zậy còn là học sinh trường Sun nữa chứ.
-Ừ, nói ra mày đừng bất ngờ nha – Mai Ly ngừng lại rồi hỏi tiếp.
-Biết rồi, biết rồi , tiếp đi, tiếp đi .
(Tg:điều sắp nói đây là điều tg hoang tưởng nên đừng ai trách tg nha, nói trước cho chắc)
-Ờ ,ờ, không biết bọn đại ca thu phục thằng Khánh thế nào mà nguyên cả đám lớp cá biệt tụi nó zô trường Sun học hết rồi – Mai Ly kể tiếp
-Sặc – Ngọc Băng xém tiêu vì sặc nước miếng mới đau chứ.
-Đã zậy tụi nó còn được xếp zô chung 1 lớp 10A8 nữa chứ – Mai LY lại hăng say
-Trời đất – Sốc toàn tập.
-Sao rồi, tin này hay chứ, có đáng để mày đi học lại chưa – Mai Ly cười đểu.
-Quá đủ, mày không nói sớm tao mà biết zậy là tao đi học luôn rồi, ngày mai là thứ mấy nhỉ- Ngọc Băng hỏi
-Chủ nhật thì phải.
-Ờ, zậy mai tao zới mày đi mua sắm, tao thấy thú vị rồi đó – Ngọc Băng thích thú, cũng đã lâu rồi cô mới muốn cười nhiều và thú vị, tò mò,....như vậy (tg :bà này đang cảm xúc dâng trào)
-OK, zậy thui nghen, nãy giờ tốn cả đống tiền điện thoại của tao, huhu – Mai Ly than trách
-Ok, pp – Ngọc Băng hăng quá hay sao mà tắt máy cái rụp luôn làm Mai Ly rủa quá trời, hehe.
Đã 1 thời gian dài từ khi Ngọc Băng về nước, tâm trạng của cô cũng đã đỡ hơn không còn quá buồn rầu như trước,bây giờ cô đã lấy lại được tinh thần, chắc có lẽ giờ đây bọn nó đang vui vẻ đi học cùng nhau đã quên mình, Ngọc Băng cảm thấy buồn hụt hẫng khi nghĩ đến đó, nhưng có đúng là bọn nó đang như vậy không ????
Ngày mốt nó sẽ đi học, vào cái trường Sun, trường giành cho những “mọt sách” chính hiệu, chỉ biết học và học,nhưng mà giờ đây cái trường đó đã được thay đổi nên nó rất muốn gặp thử xem ai là người đã làm thay đổi cái trường đó và nó cũng đang rất muốn gặp lại bọn thằng Khánh, bạn cũ của nó,khỏi phải nói tâm trạng của nó đơn nhiên có chút gì đó hồi hộp, ngày mai nó sẽ cùng Mai Ly đi mua sắm để có thể chuẩn bị tốt cho ngày đầu tiên nó bước vào trường Sun...
%$&^*$%%^&^*^&&$(%
#$#%%^*&^0*(_)+_+
-A.......lo – Ngọc Băng đắp chăn trùm kính đầu, nhấc điện thoại với giọng nản ơi là nản
-Mày dậy chưa hay đợi tao tới giết màyyyyyyyyy đâyyyyyyyyy – Một giọng nói với tần số “khá cao” có thể nổ khoảng vài chục căn nhà làm con sâu ngủ 9h sáng rồi mà còn nằm đắp chăn cũng phải hoảng hồn tỉnh ngủ luôn.
-A aa, dậy dậy ngay – Ngọc Băng cuống cuồng rời khỏi giường nhưng chợt nhận ra mình sao tự nhiên phải dậy thế là cô anh hùng cầm máy để sát tai..
-Màyyyyyy có rãnh khônggggggg hả đang yên đang lành bắt tao dậy là saoooooooo ???? – Giọng nói oanh vàng của cô cất lên, cũng may cô đã khóa phòng chắc chắn trước khi ngủ nếu không căn biệt thự của cô phải “tu sửa”.
-Mày...mày..hết nói nổi mày rồi ...hôm nay là ngày thứ mấy ??? – Mai Ly hỏi lại với giọng nói tức vô cùng.
-Hôm nay hả ??? Ờ, thứ mấy ?? – Ngọc Băng lập lại câu hỏi làm Mai Ly xém lọt ghế.
-Chắc tao, tao, giết mày quá, hôm nay là chủ nhật, hôm qua mày nói gì với tao mày biết không ?? – Mai Ly tức sùng máu.
-Chủ nhật, á, mày mày chờ tao chút, tao sorry sorry, để tao qua rước mày chuộc lỗi nha – Ngọc băng nhớ ra điều gì đó, thì cái hẹn đi mua sắm chứ cái gì nữa, nói giọng ngọt xớt, hối lỗi.
-Hừ, ở nhà luôn đi – Mai ly tức giận cúp máy cái rụp.
-Ôi zời ơi – Ngọc băng tức tốc phóng zô phòng vệ sinh, 15’ sau cô bước xuống nhà với khuôn mặt không thể nào cute và cún con hơn , mặt chiếc áo thun xanh đen, đơn giản phối cùng chiếc quần jean màu, cột tóc lệch 1 bên với cái nơ xinh xắn (ở nhà nên thay đổi phong cách liền nhỉ).
-Papaaaaa
Hai ông bà Triệu đang ngồi xem tivi nghe thấy tiếng kêu “tha thiết” của cô con gái phải nổi cả da gà.
-Pama, pama cho con ra ngoài shopping xíu nữa con về nha – Ngọc Băng nũng nịu ôm lấy cánh tay mẹ lắc lắc năn nỉ.
-Bao nhiêu ?? – Ông Triệu liếc liếc, nuôi cô từ nhỏ tới lớn chẵng lẽ ông không hiểu, hỏi luôn cho ngắn gọn.
-Hi, pama thật là hiểu con..
Sau khi 1 màn tình thương mến thương, Ngọc Băng bước ra khỏi nhà với cái thẻ ngân hàng cười tủm tỉm, nhưng làm sao cô biết được khi cô vừa đi thì nụ cười trên môi họ cũng vụt tắt cùng với tiếng thở dài não ruột.
-Con bé vô tư quá làm sao để nó chấp nhận sự thật này đây....
Tại siêu thị...
-Thui mà, thui mà, đừng giận nữa, tao hứa sẽ không có lần sau đâu – Ngọc băng cứ đi theo ôm lấy khuôn tay Mai LY mà nịnh bợ.
-Hừ – Mai Ly mặt hầm hầm
-Đi mà , đi mà
-...
-Nha, đừng giận nữa mà.
-...
-Nha, nha
-Hơi zà, tao bó tay với mày – Mai LY quay lại nhìn mặt cười cười.
-Yeh, thành công rồi, mày đừng giận nữa nha, sẽ không có lần sau đâu
-Câu này tao nghe quen quá rồi – Mai ly than thở, khổ với con bạn lề mề.
-Ơ....
.........
Hai đứa cứ đi hết khu này đến khu khác, cuối cùng thu hoạch của tụi nó là 1 đống đồ trên tay khi ra về, đến cổng vừa bước ra thì 2 đứa nó đã chọn điểm đến tiếp theo sẽ là quán kem nên quẹo trái nhưng...cô chợt khựng lại..
-Siêu thị ở đây cũng lớn nhỉ – Một giọng nói nhẹ nhàng phát ta sau lưng cô, rất quen, rất quen, nhưng cô không dám khẳng định cũng không dám quay lưng lại nhìn..
-Đơn nhiên rồi, Việt Nam của tao mà – Lại là 1 giọng nói nữa, rất quen rất quen, cô đã dám khẳng định nhưng tại sao lại xưng là tao cơ chứ.
Ngọc Băng quay lưng lại nhưng chưa kịp nhìn thì đã bị Mai Ly kéo đi nói lia lịa, cuối cùng khi cô quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy cánh cửa vào siêu thị đã đóng và nhanh chóng cô bị kéo đi hòa vào cùng dòng người tấp nập...
-Mai nhớ dậy sớm nha má, trường đó nguyên tắc lắm zới lại tao nghe nói trường đó “kính cổng cao tường” lắm trèo không nổi đâu – Trước khi vào nhà Mai Ly còn cố quay lại nhìn nói thêm mấy câu.
-Dạ, dạ, con biết rồi, mày nhiều chuyện qua đi, nãy giờ nghe mày nói mà tao thuộc luôn rồi nè – Ngọc Băng nhăn mặt nhìn con bạn lẩm cẩm hơn bà cụ non nữa.
-Nói zậy mà chưa chắc mày nhớ nữa, thôi tao vào nhà đây – Mai Ly nói rồi đi một mạch vào nhà nhưng cô vẫn ngoái đầu lại nhìn cho đến khi có tiếng xe máy rồ đi, cô mới cười tung tăng bước vào miệng lẩm nhẩm chẳng hạn như...
-Đến là khổ, chạy xe kiểu zậy đó
-Con nhỏ này không biết mai có nhớ dậy sớm không nữa..
-....v....v
Không biết là ngày mai Ngọc Băng có thức sớm để dậy đi học không nhỉ ?Chuyện gì sẽ xảy ra ? Lớp học mới của cô sẽ ra sao ? Chương 12 : Trùng hợp hay ngẫu nhiên.
Két....tiếng thắng xe vang lên trước cổng trường Sun (nói két zậy thôi chứ không nghe tiếng thắng xe đâu nha xe hàng hịu mà có tiếng thắng thì ai thèm mua trời ).Khác với trí tưởng tượng cổng trường thật vắng vẻ vì.....còn 2 phút nữa là vào lớp rồi mà đây là trường gương mẫu nữa cho nên, Ngọc Băng liền rút điện thoại ra và....
-Hì hì, tao... – Ngọc Băng gọi điện thoại mà giọng run run, số là sáng nay cô dậy muộn nên chỉ với 5’ cô đã xuất hiện với tạo hình 1 cô gái vừa cá tính vừa kute vì ....cô mặc váy.Trường Sun là trường gương mẫu ở Việt Nam nên việc mặc đồng phục là đơn nhiên rồi, đồng phục của trường này là váy ngắn ngang đùi,sọc màu xanh đen với màu nâu cam,áo trắng viền màu xanh đen ở phần tay áo và cổ áo, đặc biệt dù là con gái nhưng trường nay phải thắc cà vạt nha, cà vạt cũng màu xanh đen nốt,cô mang giày búp bê, cô thắc hờ qua, búi tóc lên với 1 cái nơ hồng để phần tóc hơi vàng,cắt mái xéo nên trông vừa bụi vừa kute.
-Mày hay quáaaaa mày biết là tao đã đứng đợi mày bao lâu rồi không ???????? – Mai LY la hét hết cỡ không cần giữ hình tượng vì trường này có bây giờ học sinh đang ngồi trong lớp chờ trống đánh.
-Tao sorry mà, mày tha cho tao đi, mày đang đứng đâu zậy, tao đang đứng ở trước cổng nè- Ngọc Băng baby nói, híc, tội nghiệp.
-Hừ, tao biết mày quá mà, tao đang ở trong cổng nhìn mày đây mày đi vào là thấy nhanh lên lằng nhằng quá – Mai Ly nói, biết rõ tính Ngọc Băng quá mà.
Sau khi dặn dò chú tài xong nó liền lon ton chạy vào cổng cũng may chỉ cần 5 giây nữa thôi là có thể nó sẽ về nhà ngủ tiếp luôn vì ông bảo vệ khóa cổng rồi.
Hai đứa nó lại tiếp tục lon ton đi...tìm lớp, nói cho đã cuối cùng cả Mai Ly lẫn nó cũng chẵng đứa nào biết lớp mới ở đâu cứ đi vòng vòng tìm phòng hiệu trưởng, cũng may nhà trường đang trong 15’ đầu giờ nên chưa có thầy cô nào để ý tụi nó lắm
-Cộc cộc
-Vào đi – tiếng của 1 người trung niên từ trong vọng ra chứa 99% nghiêm nghị làm cả 2 đứa đứng ngoài sởn gai óc, không biết sao Ngọc Băng có cảm giác sợ sợ ông hiệu trưởng đang ngồi trong kia, 1 trường hợp hi hữu.
-Dạ, em chào thầy – 2 đứa nó cùng lễ phép thưa nhưng ông thầy đeo kiếng kia vẫn cứ chăm chăm vào cái máy tính, miệng nói :
-Hai em là Triệu Lý Ngọc Băng và Hoàng Mai Ly , là học sinh muốn đăng kí vào lớp 10A8, lớp cá biệt duy nhất của trường này đúng không?? – Vừa nói đến lớp cá biệt ông thầy đã ngẩng mặt lên dùng ánh mắt sắc bén nhất nhìn tụi nó làm tụi nó rùng mình, xem ra lớp cá biệt này không có ấn tượng tốt với ông thầy hiệu trưởng rồi.
-Dạ – Hai đứa lại đồng thanh
-Tôi cũng đã đọc qua tiểu sử của các em, “thành tích” mà các em tạo dựng cũng khá đấy nhưng đã vào trường này rồi thì cái thành tích đó coi như là vô nghĩa, hiểu chưa, mặc dù lớp cá biệt cũng thế – Xạo quá, lớp cá biệt toàn dân có ảnh hưởng lớn đến “quốc gia” nên ổng chịu lép vế thì có.
-Dạ – 2 đứa lại xa xẩm mặt mày cùng đồng thanh, câu nói vào trường nào mà nó chẵng nghe nói...
Và sau 15’ nữa khi hoàn thành xong chương trình nghe giáo huấn thì ông thầy hiệu trưởng cũng chịu nhấc máy điện thoại lên gọi ông thầy chủ nhiệm lớp 10A8 lên dẫn tụi nó về lớp.
Nhưng “bi kịch” vẫn chưa kết thúc trên đường đi 2 đứa nó lại tiếp tục được thưởng thức tài nghệ “phun mưa nước bọt” của ông thầy chủ nhiệm, nói còn nhiều hơn ông thầy hiệu trưởng nữa nhưng đa số là đều than thở về cái lớp siêu quậy 10A8....
-Không ngờ bạn cũ của tụi mình lại tiếp tục tạo ra danh tiếng lẫy lừng trong cái trường này, hehe – Ngọc Băng thì thầm.
Mai ly như hiểu ý gật đầu đáp lại
-Đại ca Khánh được lây nhiễm 80% của tụi mình rồi mà, hè hè.
Ông thầy đi trước cứ nói liên thiêng còn 2 cô nhóc đi đằng sau cứ thì thì thầm thầm , mọi việc cứ diễn ra như thế cho đến khi ông thầy dừng lại trước cửa có đề “Lớp 10A8” bên cạnh đó còn có dòng chữ được viết bằng màu sơn nữa “Lớp cá biệt”, thế là cả 2 đứa cùng mỉm cười, tác giả của trò này là bọn nó chữ không ai hết, đúng là cá biệt có khác chưa đến nơi đã nghe tiếng nói chuyện, tiếng la hét, tiếng cười ầm ĩ, trong khi mấy lớp bên cạnh thì tiếng muỗi bay còn nghe được nữa là.
-AAAAAAAAAAAAAAAAA
-AAAAAA
-Ngọc Băng
-Mai LY
Cả lớp 37 thành viên như muốn nổ tung, 2 thành viên chủ chốt của lớp đã xuất hiện ở đây thật bất ngờ, thế là cả bọn la hét cũng may bọn nó còn nể sợ ông thầy đang đi bên cạnh nếu không chắc tụi nó đã nhào ra khỏi chỗ rồi ấy chứ, và tiếng la hét tiêng nói chào mừng vẫn cứ thế cho đến khi.
3