watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Cậu Là Ai?
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- Được rồi! Anh sẽ ra ngay!- Nhật Nam thở dài, cậu đã cố gắng trì hoãngiây phút này cũng như muốn nhanh chóng đến với Thanh Linh nhưng xem rasự việc không còn đơn giản nữa rồi.

Nhật Nam nhanh chóng thay đồ, phi thẳng ra ngoài. Cậu đứng khựng lại khi nhìn thấy Thanh Linh. Nó cũng bối rối khi nhìn thấy Nhật Nam.

- Tôi….tôi mang nước đến cho cậu… Chắc hôm nay cậu cũng rất mệt!- ThanhLinh mỉm cười với cậu làm cảm giác không đành dâng lên trong lòng làmcậu nhoi nhói đau.

Tóm chặt lấy vai Thanh Linh, cậu nhìn vào mắt nó và nói một cách khẳng định:

- Thanh Linh… bây giờ tôi có việc phải đi! Dù có chuyện gì xảy ra cậucũng phải tuyệt đối tin tưởng tôi! Cậu hiểu không? Hãy đợi tôi về… vàtôi sẽ nghe câu trả lời của cậu!

Thanh Linh nhìn Nhật Nam ngơ ngác, nhìn thái độ và giọng nói của NhậtNam làm nó có cảm giác như cậu sẽ đi xa nó lắm vậy! Có chuyện gì thếnày? Nó mấp máy môi chưa kịp hỏi thì cậu đã đặt một nụ hôn lên môi nólàm đầu óc nó bỗng chốc trở nên trống rỗng:

- Hãy đợi tôi về… Nhất định cậu phải đợi tôi về!!

Trong khi Thanh Linh vẫn còn bàng hoàng vì nụ hôn bất ngờ của Nhật Nam thì cậu đã vụt qua nó, chạy đi thật nhanh.

Thanh Linh ngơ ngác, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra! Ngay khi hoànhồn nó cũng chạy vội theo cái bóng của Nhật Nam. Trong đầu nó ong onghiện ra hàng ngàn câu hỏi mà nó biết chỉ có Nhật Nam mới giải đáp được.Không hiểu sao nó có cảm giác nếu để cậu đi bây giờ, có lẽ nó sẽ khôngcó cơ hội gặp cậu nữa.

Chạy vội theo Nhật Nam…

Cổng trường….

Thanh Linh giật mình dừng lại….

Xa xa….

Một cô gái đang ôm chầm lấy Nhật Nam, khuôn mặt mừng rỡ. Cô bé ấy rấtxinh, thân hình bé nhỏ, mái tóc đen xoăn xoăn từng búp đôi mắt to và cái miệng xinh không ngớt tiếng cười tiếng nói nhí nhảnh. Bên cạnh haingười là một người đàn ông mặc vest đen lịch sự. Khuôn mặt cô bé tươirạng rỡ nói những câu không dứt, giọng nói trong veo.

Nhật Nam quay lưng lại với nó nên nó không biết khuôn mặt cậu đang biểu hiện gì nhưng chỉ cần như thế thôi nó cũng có cảm giác một cái gì đóđánh trúng vào tim nó, chân nó run run rồi khuỵu hẳn xuống.

Người đàn ông mở cửa chiếc xe đen bóng bên cạnh…

Hai người bước lên…

Tay khoác tay…

Chiếc xe vụt đi mất….

Một chiếc lá khẽ bay theo rồi rơi xuống đất…

Cảnh vật dường như đang nhòe đi trước mắt nó…


********************************************

1 ngày…

2 ngày…

3 ngày…

1 tuần….

2 tuần…

Thời gian chậm chạp trôi qua, nếu trước đây thời gian với nó là một cáigì đó vô cùng quý giá thì bây giờ nó lại cảm thấy ước gì thời gian trôinhanh hơn nữa… Đã 2 tuần trôi qua từ ngày hôm đó nhưng Nhật Nam đã biếnmất. Cậu không đến lớp, không có ở nhà và điện thoại thì không liên lạcđược từ rất lâu.

Thanh Linh đi tuần như mọi ngày, nhưng hôm nay nó sợ cái yên ắng ở đâyđến kì lạ, không ai làm ồn, không ai gây lỗi, mọi người đều nhìn nó vàmỉm cười. Nó cũng cười chào họ nhưng nụ cười của nó dường như đã mấthồn.

Trong đầu nó những suy nghĩ nối tiếp những suy nghĩ, nó tự hỏi Nhật Namđã đi đâu? Dễ dàng tan biến như bọt biển, chỉ nói là hãy đợi… đợi? Nórất muốn đợi nhưng ít ra cậu cũng phải nói cậu đang ở đâu và nó sẽ đợiđến bao giờ chứ? Chỉ đơn giản là đợi… đợi một điều mông lung và khôngbiết khi nào sẽ trở lại… Cái đợi đó làm tim nó đau lắm…

Những hình ảnh hôm đó hiện về trong trí nhớ rõ như chỉ mới hôm qua. Nórất muốn biết cô bé đó là ai? Hai người có quan hệ gì? Nhìn gương mặt cô bé thì khẳng định cô bé đó thích Nhật Nam… Hai người bỏ đi như vậy vàkhông nói với nó một câu nào.. Nó biết phải nghĩ thế nào đây?

Ngồi thụp xuống bàn, nó gục mặt vào lòng bàn tay, nó rất muốn khóc nhưng cố nén lại… Nhật Nam đã nói nó phải tin cậu dù chuyện gì xảy ra… nó sẽtin.. tin đến khi nó biết nó đang tin vào điều gì…

Sự trống vắng trong lòng nó lúc này đang gào thét lên nó thích cậu baonhiêu? Nó đã quá quen với sự hiện diện của cậu, những trò đùa, bộ mặtthản nhiên, đôi mắt như biết hát và nụ cười làm xung quanh cậu bừngsáng…

Bây giờ xung quanh nó chỉ còn nỗi cô đơn….

“ Tên ngốc! Cậu bắt tôi phải đợi đến bao giờ?”

Mấy đứa trong hội học sinh nhìn thấy khuôn mặt u ám đang mất dần sứcsống của nó đều ngao ngán thở dài. Mọi người đều không biết chuyện gìđang diễn ra, chỉ biết rằng từ hôm diễn kịch Nhật Nam không đến lớp, hỏi Thanh Linh thì nó nói nhà cậu có việc riêng, khuôn mặt nó lúc nào cũng u ám nên không ai muốn hỏi nữa…

- Chị Linh….- nhỏ Lan gọi

Nó giật mình ngẩng mặt lên, cười:

- Sao thế em?

- Có chuyện gì xảy ra ạ? Nhìn chị buồn quá! Chẳng giống chị chút nào!

Nó ngơ ngác nhìn.

- Đúng đấy chị! Chắc anh Nhật Nam không đến lớp làm chị buồn đúng không? Dù em không biết có chuyện gì giữa hai người nhưng em tin anh ý sẽ xuất hiện thôi.

- Phải đó! Chị mất tinh thần như vậy thì anh ý biết sẽ buồn lắm!

- Chị phải vui vẻ lên!

Nó cười, may quá! Bên cạnh nó lúc nào cũng còn những người bạn tốt.

- Ừm! Chị hiểu rồi.

Nhìn mặt nó đã tươi tỉnh hơn, cả bọn đều thở phào nhẹ nhõm.

Đúng! Bây giờ nó chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì cần phải đợi, vuivẻ mà đợi… Nhất định Nhật Nam sẽ cho nó câu trả lời đúng nhất!

**********************************************

Biệt thự Wu

- Ba nói vậy là sao? Con phải trở về bây giờ ư ?

- Đúng vậy !- người đàn ông ngồi trên chiếc ghế bành quay lại, chống tay vào bàn làm việc, ông nhìn vào con trai mình không chớp mắt.

- Ba nói là sẽ để con học hết 3 năm mà !- Nhật Nam cố gắng bình thản nhìn vào mặt cha mình.

Đó là một người đàn ông đã ngoài 60 tuổi nhưng đôi mắt vẫn hiện lên tinh anh, vầng trán cao thông minh và dáng người thẳng, giọng nói trầm đầyquyền lực.

- Đúng là lúc đầu ba đã có ý định như vậy ! Nhưng bây giờ ba thấy khôngcần thiết nữa !- ông nói rất chậm-Con đã được học đủ về cuộc sống củanhững người bần hàn rồi, biết đủ về cuộc sống rồi… Ba muốn con sẽ sangMỹ tiếp tục học với Bảo Ngọc. Hai con trước sau cũng sẽ kết hôn, nên học quen với cách sống ở bên nhau !

- Không được ! Con cảm thấy chưa đủ ! con muốn được tiếp tục học ở đóđến hết 3 năm sau đó con sẽ đi theo ý ba ! đó là điều mà ba đã hứa, bađã nói sẽ không bao giờ nuốt lời. Việc con với Bảo Ngọc, trước sau conchỉ coi Ngọc như em gái, con sẽ không đặt hạnh phúc của mình vào lợi ích của ba !

- Con không thể nói như vậy ! Hai đứa đã đính ước từ nhỏ, bây giờ connói không thể kết hôn với Ngọc, con bảo làm sao nó có thể đến với aikhác !

- Đó là lỗi của ba !- Nhật Nam cảm thấy cơn giận đang sôi lên trong lòng mình- Làm sao ba có thể lừa hai đứa trẻ mới chỉ 7 tuổi làm cái lễ đínhhôn vớ vẩn đó được ! con bây giờ đã 17 tuổi biết suy nghĩ và không cầncó trách nhiệm với hành động của một đứa nhóc chưa biết nghĩ ! Với Ngọccon chỉ coi nó là một cô em gái ốm yếu, cần chăm sóc ! con không bao giờ nghĩ gì thêm ! Ba đừng ép con, cả con và Ngọc sẽ rơi vào đau khổ màthôi !

- Vì cô bé đó đúng không ? Nguyễn Thanh Linh…- ông khẽ trầm giọng xuống.

Nhật Nam cảm thấy có một luồng điện xẹt qua tim mình, ba cậu là người có thể làm mọi điều mà ông muốn và đủ khả năng làm mọi thứ chạy trong quỹđạo của mình.

- Sao…sao ba biết cô ấy ?

- Con đừng tưởng ba để cho con đi thì ba sẽ để mặc con. Con làm gì hàng ngày ba đều biết…

- Ba theo dõi con?

- Ba chỉ muốn biết con trai của ba sẽ trưởng thành lên như thế nào? Conlà người sống quen trong nhung lụa, ba muốn con về đó học chỉ là để conhọc thêm về cuộc sống này, hiểu những người không giống như con và hivọng một ngày con đủ khả năng gánh vác lại sự nghiệp mà ba đã cố gắngxây dựng… Ba đã rất vui mừng khi con hòa nhập nhanh được vào cuộc sốngđó, đi tìm hiểu và học hỏi rất nhiều, làm từ thiện và thân thiên vớingười già trẻ nhỏ… Không hổ danh con là con trai của ba…

Giọng ông đều đều…

- Cô bé Thanh Linh đó là một người phản chiếu lại cuộc sống của con, con mạnh mẽ và đầy quyền lực cô bé ấy yếu đuối và phải tự dựa vào sức mạnhcủa mình; con có tất cả còn cô bé đó phải đấu tranh cho sự sống củamình; con yên bình thản nhiên, cô bé đó đầy nhiệt huyết và sức sống…. Ba rất mừng khi con có người bạn như vậy, sẽ chỉ cho con biết muốn tồn tại sẽ phải vươn lên như thế nào! Một con người thuần khiết…

Nhật Nam nghe ba mình khen Thanh Linh mà mắt to ngạc nhiên.

- Nhưng tình cảm giữa hai đứa thì…. Không thể được!- ông ngước lên nhìnNhật Nam bằng đôi mắt mệnh lệnh- Người mà con chọn chỉ có thể là BảoNgọc!

- Con chỉ có thể coi cô ấy là em gái!

- Chúng ta nợ gia đình Bảo Ngọc! Bản thân con nợ họ! Ba mẹ Bảo Ngọc đãhi sinh mạng sống để cứu con, món nợ đó con không thể không trả.

- Con biết điều đó! Nhưng như vậy không có nghĩa là con phải cưới BảoNgọc! Con có thể coi Ngọc là em gái và chăm sóc cho Ngọc suốt đời, giúpNgọc tìm được hạnh phúc nhưng con không thể yêu cô ấy!!!- mặt Nhật Namđã đỏ bừng vì tức giận.

- Nhưng Ngọc nó yêu con, con cũng biết nó bị bệnh tim… Con đừng làm nó phải sốc!

- Đó chính là do ba!- Nhật Nam hét lên- Chính ba đã luôn nhồi nhét vào đầu Ngọc rằng con sẽ là người cưới
cô ấy và luôn ở bên cô ấy! Chính ba gây ra cảnh tréo ngoe này! Không phải là con!

- Dù là ai thì sự việc cũng đã đến nước này rồi- ông vẫn bình tĩnh, đôimắt ông buồn rầu nhìn những biểu hiện đau khổ trên mặt Nhật Nam- Chẳnglẽ con lại muốn nhìn thấy Bảo Ngọc phải đau đớn hay đột quỵ vì chínhcon?

Câu nói này đã rút hết mọi phản kháng trong Nhật Nam. Cậu run run bámchặt vào thành ghế cho khỏi ngã. Cậu nợ Bảo Ngọc món nợ ân tình với bamẹ cô ấy- người đã hi sinh mạng mình để cứu cậu, làm sao cậu có thể hạicon của họ. Cậu đồng ý đến sống ở một nơi khác cũng chính vì cậu muốnNgọc xa cậu, tìm được tình yêu của mình. Cậu không yêu Ngọc, làm sao cóthể là người mang đến hạnh phúc cho cô ấy!

Còn Thanh Linh, một tình yêu còn chưa kịp bắt đầu….

Trái tim cậu đau thắt như có ai đang xẻ nó làm đôi…

Người đàn ông ngồi im lặng lẽ nhìn con trai mình. Ông thương cho nó vớimối tình mới chớm nở nhưng nó sẽ phải học cách trở thành một người đànông và có trách nhiệm với tất cả mọi người xung quanh mình, nhất là BảoNgọc, con bé từ khi ba mẹ nó mất nó đã luôn coi Nhật Nam là chỗ dựa duynhất của mình.

Ông vẫy tay gọi người quản gia:

- Ông mau đưa Nhật Nam về phòng, nhớ canh giữ cẩn thận! Tôi không muốn nó bỏ trốn!

Còn lại một mình, ông Trung nhìn ra bên ngoài, trời đang tối dần. Ôngnghĩ đến người vợ đã khuất của mình “ Nếu bà còn sống có lẽ bà sẽ biếtnên làm gì?”. Ông nghĩ đến hai người bạn thân thiết của mình, hai ngườiđã hi sinh mạng mình để cứu đứa con trai bé bỏng mới chỉ 6 tuổi của ôngtrong một tai nạn trên núi, sau đó họ còn để lại toàn bộ tài sản sátnhập với công ty của ông. Nhờ có họ, ông mới có thể gây dựng tập đoànLotus lớn mạnh như bây giờ. Ông đã luôn tự hứa với lòng sẽ chăm lo chođứa con gái bé bỏng của họ.

Nhớ lại ngày đầu tiên khi hai đứa nhỏ gặp nhau, Nhật Nam đã tỏ ra rấttrưởng thành và trở thành chỗ dựa cho nỗi đau mất mát của nó. Con béluôn bám lấy Nhật Nam và quen với sự hiện diện của thằng bé trong cuộcsống của nó… đến mức bây giờ ông sợ nó sẽ đột quỵ nếu Nhật Nam rời xanó…
Ông Trung thở dài, chưa bao giờ ông thấy làm cha khó như bây giờ! Dùbây giờ Nhật Nam cảm thấy hận ông, nhưng có lẽ cậu cũng hiểu điều ônglàm là đúng đắn và cậu sẽ phải học cách chấp nhận nó.
Bảo Ngọc đứng ngoài cửa, nó đã nghe hết toàn bộcâu chuyện… Giống như những câu chuyện hai người đã nói suốt những ngàyqua, nó buồn vì Nhật Nam vẫn không thay đổi ý định…

Sau khi Nhật Nam đi khỏi, dựa lưng vào tường nhìn cái bóng cậu đã đi khuất, nó gõ cửa và bước vào trong.

- Con chào bác! – Ngọc mỉm cười.

- Con ngồi xuống đây! – Ông Trung hiền từ.

Nhìn thấy những nét buồn trên gương mặt nhăn nheo của ông Trung, nó cảmthấy chạnh lòng. Nó mất ba mẹ từ rất sớm, từ cái tuổi mà mà nó cảm tưởng như nó sẽ chết nếu phải xa ba mẹ. Nhưng cuối cùng thì nó cũng đã vượtqua nhờ có ông và nhờ Nhật Nam. Ngọc đã sớm coi ông Trung là người chacủa mình. Ông cũng luôn chăm sóc và bảo bọc cho nó như một đứa con bảobối của mình đúng như cái tên của nó- một viên ngọc quý!

Nếu tình cảm gia đình đến với nó dễ dàng bao nhiêu thì tình yêu đối vớiNhật Nam cũng dễ dàng như vậy. Từ khi ba mẹ nó mất, Nhật Nam là ngườiduy nhất nó muốn ở bên cạnh. Nó nhớ như in tất cả những kỉ niệm hai đứađã có với nhau, những lần chạy nhảy rong chơi, những quyển sách mà NhậtNam dạy nó học, những câu chuyện Nhật Nam kể với nó, những lần Nhật Namlo lắng chăm sóc khi nó trở bệnh…

Tất cả… tất cả làm nên một tình yêu mà nó biết cả đời nó cũng không muốn thay đổi.

Ngọc cũng biết ngay khi nhận ra tình cảm khác lạ mà nó dành cho Nhật Nam, cậu đã chọn cách sống xa nó…

Đã hơn một năm trôi qua, nó cũng đã mong cho cậu được hạnh phúc và cũng cầu chúc cho mình như vậy.

Nhưng nó vẫn hi vọng Nhật Nam sẽ cảm nhận được cậu yêu nó nếu rời xa nó…

Và bây giờ sự thật thì đã ngược lại, nó vẫn mãi chỉ là một cô em gái.Nếu nó không để Nhật Nam đi, cậu không gặp được cô gái đó thì có lẽ nósẽ là người được ở bên cậu. Nhưng bây giờ thì cậu đã gặp được ThanhLinh…

Không có Nhật Nam, nó thật sự sợ nó sẽ không sống nổi…

Nước mắt nó chợt rơi….

Ông Trung thở dài, ông cầm lấy bàn tay nó. Ngọc là một cô gái tốt và yếu đuối, mỏng manh như ngọn cỏ, ông thực sự mong Nhật Nam có thể hiểu vàchọn Ngọc.

- Con đừng khóc! Bác đã nhốt Nhật Nam lại rồi… Sớm muộn gì nó cũng sẽ nghĩ thông!

Ngọc khẽ lắc đầu.

- Con nghĩ cứ tiếp tục như vậy thì anh ấy sẽ chẳng bao giờ đồng ý đâu bác ạ… Anh ấy sẽ phản đối đến cùng….

Ông Trung thở dài.

- Bác… không biết nói gì để xin lỗi con…

- Bác hãy để cho anh ấy quay về đó đi…

- Sao?- ông Trung ngạc nhiên- Con muốn bác cho nó quay lại đó?

- Vâng…- Ngọc khẽ đáp- Cứ như thế này sớm hay muộn anh ấy cũng sẽ tìmcách phản đối… Bác hãy để anh ấy về đó đi! Hãy để anh ấy ra đi một cáchtự nguyện. Con cũng sẽ chuyển về đó.. Con sẽ giành lấy anh ấy bằng mọigiá!

Ngọc cắn chặt môi.

Ông Trung thở dài:

- Con phải cẩn thận. Bác sẽ cho người trông nom hai đứa.

- Vâng….

****************************************

Thanh Linh gục mặt xuống bàn, mắt lim dim. Mấy hôm nay nó cảm thấy bấtkì lúc nào rảnh là nó có thể ngủ ngay được. Nó đã đi tìm một công việcmới trong một cửa hàng sách, không đông khách lắm nhưng riêng việc bênhững chồng sách nặng trịch rồi sắp xếp lên giá cũng đủ quay nó mệt dừngười rồi. Ít nhất lương ở đó cũng khá…

Nhật Nam vẫn chưa quay về dù đã 3 tuần lễ trôi qua! Nó luôn tự hỏi làcậu đã đi đâu? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Nhưng nó chẳng biết gìvề cậu cả nên dù có muốn, nơi duy nhất nó có thể đến là căn nhà lúc nàocũng không có người mở cửa.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 6