watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Giày Thủy Tinh Của Lọ Lem
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Có phải sau cơn mưa u ám bầu trời sẽ quang đãng trong xanh với những tia nắng ấm áp?Chap 18: Cuộc sống màu hồng?

Sáng nay cũng đến trường như mọi ngày, nhưng nó lại thấy mọi vật như thay đổi, là do mọi vật thay đổi hay do trong lòng nó có sự thay đổi?
Nhưng đúng là có sự thay đổi thật, bình thường thì hắn và nó sẽ đi vào trường “bình thường như cân đường với hộp sữa” thôi, vậy mà hôm nay tự nhiên hắn lại đi cạnh nó, nắm tay nó ngang nhiên đi giữa sân trường làm cả trường được một phen há hốc vì kinh ngạc.
– Làm cái gì thế? Bỏ tay ra đi! –nó ái ngại đề nghị.
– Không! -hắn trả lời ngang như cua.
– Anh không thấy cả trường đang nhìn chúng ta sao? Kì lắm!
– Tôi thích! Cô mà nói nữa thì họ sẽ được chứng kiến thêm nhiều thứ hơn thế này nữa đấy!
Hắn thản nhiên buông lời đe dọa mặc cho mặt nó không ngừng nhăn nhó, miệng lầm bầm khó chịu. Nhưng đó là cách mà hắn khẳng định chủ quyền cho “người ta” biết mà tránh xa (“người ta” là ai thì tự hiểu), cứ như là cái luật “chính chủ” mới ban hành vậy đấy !!!
– Tôi thích thì tôi nói, da mặt anh dày rồi nên không ngại chứ tôi thì có!
– Đã nói rồi mà không nghe, đừng hối hận nhé!
Nói rồi hắn kéo nó lại gần, đưa tay vòng qua ôm eo nó làm nó giật mình, ra sức vùng vẫy hòng thoát khỏi tay hắn nhưng không được. Cuối cùng nó đưa khuỷu tay thụi mạnh vào bụng hắn, ban đầu hắn không nói gì, tự nhiên 5s sau hắn mới ôm bụng nhăn nhó. Nó tưởng hắn giả vờ nên không thèm để ý, đi trước, nhưng đi được một đoạn rồi mà hắn vẫn đứng đó. Lo lắng, nó vội chạy lại.
– Này, sao vậy? Đau lắm à?
Hắn vẫn không trả lời. Nhìn là biết hắn giả vờ, với sức của nó thì làm gì được hắn chứ. Nhưng lúc này nó đâu có nhận ra.
– Hành tây! Sao vậy? Không sao chứ, tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi mà, nói gì đi!
Nó lo lắng nhìn hắn, miệng không ngừng xin lỗi. Bỗng…
– Chụt!
Nó không kịp phản ứng. Ai mà phản ứng kịp khi mà hắn đang ôm bụng như vậy lại nghiêng người tới hôn vào má nó chứ!
– Haha! Dễ bị lừa thật! Cà chua à, còn ngây thơ lắm!
Hắn vừa cười vừa trêu nó, nó đỏ mặt đứng xị mặt nhìn hắn. Không ngờ con người hắn lại gian xảo như vậy, đúng là không thể ngờ mà!
– Thôi đừng nhìn nữa, vào lớp thôi!
Hắn cầm tay nó kéo đi, nó miễn cưỡng bước theo hắn. “Hừ, đợi đấy, tôi sẽ trả thù sau.”
Hai đứa nó nãy giờ quên mất là vẫn đứng vẫn giữa sân trường nên không nhận thấy bao nhiêu là ánh mắt hình viên đạn nhìn nó. Và bây giờ hai đứa nó là tâm điểm của sự chú ý! Hix, khổ rồi đây!
Hai tiết đầu trôi qua, không có gì bất thường.
Ra chơi, như thường lệ Quân lại rủ nó xuống căn tin ăn sáng. Nhưng hôm nay Mạnh Long lại nhảy qua rủ cả đám cùng đi, tất nhiên là hắn bắt nó đi cùng hắn. Vì vậy nó bị kẹt ở giữa, không biết nên đi cùng ai.
– Vậy thôi cậu đi đi, mình nhớ ra có việc phải đi một lát!
Quân vì không muốn thấy nó khó xử nên đành xuống nước để nó đi với hắn. “ Lần này tôi nhường cậu, nhưng không có lần sau đâu, Hoàng Thiên Phong!”.
Nhìn Quân bước đi tự nhiên nó thấy có lỗi với Quân, nhưng chưa kịp nói gì thì hắn kéo nó đi luôn.
Căn tin…
Năm đứa nó bước vào căn tin là mọi ánh mắt đều nhìn bọn nó. Theo đội hình thì Mạnh Long, Anh Kiệt, Khương Duy (3 chàng độc thân) đi trước, nó và hắn đi sau để đỡ bị chú ý. Vậy mà có được đâu.
Khi tụi nó đi ngang qua một bàn toàn con gái ngồi thì không biết con nhỏ đáng ghét nào lại chìa cái chân ra ngáng chân nó làm vấp phải và ngã chúi tới. May mà hắn đi bên cạnh đã nhanh tay đỡ nó, nếu không thì ê mặt rồi. Nó còn chưa hoàn hồn thì đã thấy hắn nhìn nhỏ kia bằng ánh mắt sắc lạnh rồi quay qua nó:
– Không sao chứ? Cẩn thận, trong căn tin nhiều “cành cây” ngáng đường lắm!
Nó khẽ mỉm cười gật đầu. Con nhỏ kia nghe vậy vừa tức lại vừa ngượng, đứng dậy bỏ ra khỏi căn tin luôn.

Ba đứa kia thì ngạc nhiên lắm, lâu nay hắn đâu có kiểu nói shock con gái như vậy! Một điều rõ ràng nhất là hắn đang thay đổi, vì nó.

- Mày thật sự thích cô ta rồi à? -Kiệt hỏi hắn khi cả 2 ở trên sân thượng.
– Ừ! Có lẽ vậy!
– Đã nói với cô ta chưa?
– Rồi!
– Cô ta nói gì?
– Chỉ hỏi tao có nói thật không thôi, mà làm gì mày hỏi nhiều vậy?
– Hỏi cho biết thôi!
– Anh Kiệt!
– Gì?
– Có phải tao là một kẻ nhanh quên không?
– Quên? Quên gì? Bảo Ngọc ấy hả?
– Ừ!
– Mày đừng có khùng nữa, Bảo Ngọc bây giờ không phải là Bảo Ngọc trước kia của mày nữa rồi, bây giờ cô ấy là người yêu của Quốc Hạo, mày đừng tự trách mình làm gì, không phải bây giờ mày thích Linh Thư sao, vậy thì đừng có suốt ngày nghĩ đến Bảo Ngọc nữa, cô ta mà biết thì sẽ nghĩ gì?
– Tao biết!
– Biết? Biết thì đừng có vớ vẩn nữa! Tao xuống đây!
Kiệt giáo huấn cho hắn một hồi rồi đi xuống. Trước khi xuống còn dặn:
-Cuối tuần này có buổi họp lớp đó, mày liệu làm gì thì làm!
Sở dĩ Kiệt nói vậy vì ngày xưa Bảo Ngọc và hắn học chung lớp với Kiệt, Duy,Mạnh Long, thì tất nhiên buổi họp lớp này sẽ có mặt Bảo Ngọc. Kiệt phải nhắc nhở hắn trước để hắn liệu cơm mà gắp mắm thôi!Chap 19: Cuộc sống màu hồng? (tiếp)

Chủ nhật……
Bây giờ nó đang khổ sở với đống quần áo.
Chọn cái này thì không hợp, cái kia không thích. Chẳng biết làm thế nào nữa. Sở dĩ nó phải khổ sở như vậy là hôm qua tự nhiên hắn dở chứng bảo nó hôm nay đi họp lớp cùng hắn, lại còn phải mặc đẹp một chút, làm nó quay cứ như chong chóng.
– Ôi trời! Cái tên hành tây này, tự nhiên lại bày ra họp lớp gì chứ? Biết chọn cái nào đây?
Nó đứng nhìn tủ quần áo mà than trời kêu đất. Nó không phải là đứa thích chạy theo mốt nên quần áo cũng đơn giản. Đa số là quần jean và áo pull, ngoài ra còn có mấy bộ váy mẹ nó mua lúc nó mới chuyển lên nhưng nó chưa mặc lần nào.
– Cà chua! Cô xong chưa vậy, sắp đến giờ rồi đó! Mạnh Long và hai đứa kia đang chờ kìa!
– Chưa xong!
– Làm gì mà lâu vậy? Tôi vào nhé!
Hắn nói rồi mở cửa bước vào.
– Cái gì thế này? Nãy giờ mà cô chưa thay đồ à? Sao lề mề vậy chứ!
– Tôi không biết đâu, tôi không biết nên mặc gì, mà tự nhiên lại bắt tôi đi theo anh làm gì?
– Thì cô là bạn gái tôi không lẽ tôi đi lại để cô ở nhà? Thôi đứng dậy thay đồ đi nhanh lên! –Hắn đứng tay bỏ vào túi quần giục nó.
– Tôi chọn nãy giờ mà có được bộ nào đâu. Bó tay rồi! –nó phụng phịu ngồi trên giường trả lời hắn.
– Thật là…..
Đến bó tay với nó, kiểu này chắc nó không chọn rồi, thôi thì hắn chọn cho nó vậy. Hắn tiến tới tủ quần áo, và dừng ánh mắt lại ở mấy bộ váy. Ngắm nghía một hồi hắn lấy ra bộ váy màu trắng thắt nơ màu đen ở eo cho nó. Cái váy không ngắn không dài quá, nói chung là lịch sự và đủ đẹp.
– Này, mặc cái này đi! -hắn quăng cái váy lên giường cho nó.
– Mặc váy á?
– Ừ! Nhanh lên đấy! -Hắn nói rồi bỏ ra ngoài.

Nó khổ sở cầm cái váy nghía qua nghía lại. Cuối cùng cũng phải thay vào.
Ngắm mình trong gương nó thầm khen hắn cũng có mắt thẩm mĩ đấy chứ. Cái váy rất hợp với nó, cộng thêm mái tóc thả tự nhiên làm cho càng dễ thương hơn. Lọ Lem cũng có vẻ đẹp tiềm ẩn mà. Mang đôi giày búp bê cũng màu trắng vào, nó bước xuống lầu.
Hắn nhìn nó mỉm cười hài lòng.
– Ê, Tụi bây! Ai vậy? Mạnh Long, chị mày đó hả? – Anh chàng Khương Duy làm bộ lấy tay dụi mắt nhìn nó rồi quay qua hỏi Mạnh Long.
– Tất nhiên rồi! Chị tao cũng là một mĩ nhân mà! –Mạnh Long lập tức thừa cơ hội khen nó.
– Thôi đừng tào lao nữa. Đi thôi! – Hắn đứng dậy và cả nhóm lên đường.
Xe dừng lại trước một quán karaoke lớn và cả nhóm xuống xe đi vào trong.
Trong một phòng hát lớn, âm nhạc xập xình một bài nhạc trẻ đang hot, khoảng ba mấy người thanh niên nam có nữ có, có lẽ đây là bạn học của tụi hắn đang ăn uống hát hò vui vẻ. Thấy tụi nó đi vào liền nhao nhao đòi phạt vì tội đến trễ (do nó).
– A Thiên Phong! Anh Kiệt, Khương Duy, Mạnh Long nữa, các cậu đến cùng nhau à? Lại đây, đến trễ phải phạt mới được. -Một anh chàng nhanh miệng nói không ngừng, đã vậy còn lôi kéo cả nó vào ngồi trong cùng với hắn.
– Trễ gì? Do tụi bây tới sớm thì có! – Mạnh Long phản bác.
– Ôi dào, Không nói nhiều! Uống đi rồi ca một bài nào! – Mấy người xung quanh cũng bắt đầu tham gia cái trò chịu phạt này.
Thế là bọn hắn ai cũng phải uống 1 cốc bia gọi là chịu phạt, nhưng mấy tên yêu quái kia làm gì chịu buông tha, tra khảo đủ thứ, đã vậy còn đưa cho nó một cốc bia, miệng hỏi:
– Ê này! Cô bạn này là ai mà được đi cùng bốn chàng công tử của chúng ta thế? Giới thiệu một tí đi!
– Đây là chị gái tao!/ Bạn gái tao!
Mạnh Long và hắn cùng đồng thanh trả lời, tuy mỗi người một đáp án nhưng không có đáp án nào sai cả. Thì nó đúng là bạn gái của Thiên Phong, cũng là chị của Mạnh Long mà!
– Cái gì? Rốt cuộc cô ấy là ai? Là chị của Mạnh Long hay là bạn gái Thiên Phong? Sao mỗi người một phách thế?
– Cả 2!
– Ê! Vậy cô ấy là người đáng ghen tị đây, có quan hệ mật thiết với 2 hotboy của chúng ta! -một cô nàng nói chen vào -Vậy thì phải uống ra mắt mới được!
Nói rồi cô nàng đưa cho nó một cốc bia, theo phép lịch sự nó mỉm cười đưa tay nhận nhưng không uống, nó không uống được mấy thứ này. Thấy nó không uống mấy cô nàng kia lại thúc giục, tiến thoái lưỡng nan, nó không biết nên làm thế nào cho phải.
– Chị ấy…
– Cô ấy không uống được đâu, để tôi uống giùm.
Mạnh Long chưa kịp nói hết câu hắn đã chen ngang rồi cầm lấy cốc bia của nó uống hết. Mấy anh chàng cô nàng thấy vậy liền không hài lòng, quyết bắt ép nó tới cùng:
– Vậy sao được! Tụi này muốn mời cô ấy mà cậu lại giành mất, như vậy là cô ấy không nể mặt tụi này rồi!
– Thôi các cậu đừng bắt nạt chị ấy nữa, chị ấy không biết uống thật mà! –Mạnh Long lên tiếng can ngăn, Mạnh Long luôn lo lắng che chở cho nó, từ nhỏ đã vậy rồi, có khi nó cảm thấy Mạnh Long giống một người anh hơn là một cậu em trai.
– Đúng vậy, đừng có bắt nạt bạn gái tôi! -hắn cũng lên tiếng. Chỉ có Kiệt và Duy nãy giờ vẫn đang nói chuyện với mấy đứa con gái là chưa thấy tham gia.
– Ai da! “Đừng có bắt nạt bạn gái tôi!”. Ghê quá, Thiên phong nhà ta đã đổ thật rồi!
Cả bọn đều cười trước câu châm chọc đó. Nó đỏ mặt ngồi không nói được gì, hắn vẫn bình thường, chỉ khẽ cười.
– Có chuyện gì mà vui vẻ vậy? -một giọng nữ vui vẻ vang lên.
Mọi người đều hướng mắt ra cửa để tìm chủ nhân của câu nói đó. Một cô gái đi cùng một chàng trai, mọi người nhận ra, nó cũng nhận ra…
– Bảo Ngọc! Giờ mới đến cơ đấy! Cũng vào đây chịu phạt đi!
Phải! Chính là Bảo Ngọc, tất nhiên người đi cùng là Quốc Hạo!
Bảo Ngọc vui vẻ cùng Quốc Hạo bước vào.
– “Cũng” à? Có ai cũng đến trễ sao? – sau khi yên vị cùng Quốc Hạo, Bảo Ngọc cất tiếng hỏi.
– Đúng vậy! Chính là 4 chàng hoàng tử của chúng ta! À quên, còn 1 người nữa!
– Ai vậy!
– À, là bạn gái của Thiên Phong, cũng là chị gái của Mạnh Long! Tên là…- tên con trai nhanh nhảu nói lia lịa, nhưng tên nó thì đã có ai nói đâu mà biết, vậy nên đành quay qua hắn hỏi – Ê Phong! Cô ấy tên gì?

- Linh Thư! –nãy giờ hắn vẫn nghe hết mọi thứ, chỉ có điều hắn không nhìn Bảo Ngọc và Quốc Hạo lấy một lần.
– À! Linh Thư! Nãy giờ ham vui lại quên mất hỏi tên!
Bảo Ngọc thấy vậy chỉ cười. Nó vẫn ngồi im, li bia vẫn cầm trên tay. “Tại sao thái độ của anh lại như vậy? Thật sự không quên được sao?” . Nó khó chịu quên mất li nước trên tay là bia, đưa thẳng lên định uống thì hắn đưa tay giật lại.
– Đừng uống! Không tốt đâu! Uống nước ngọt đi!
Nói rồi hắn đặt li bia xuống và lấy một li nước cam cho nó. Nó chỉ nói đúng một câu “cảm ơn” nhỏ xíu rồi quay qua hướng khác, lại bắt gặp ánh mắt của Bảo Ngọc và Quốc Hạo đang nhìn mình. Thấy nó quay qua thì cả hai liền không nhìn nữa. Hai người này tự nhiên lại nhìn nó chằm chằm, thật là khó hiểu. Mà hình như Bảo Ngọc không biết Quốc Hạo cũng nhìn nó, do Bảo Ngọc ngồi lệch sao với Quốc Hạo nên không thể thấy được.
– Linh Thư! Uống với tôi một li làm quen nhé! – Bảo Ngọc đưa li bia lên nói với nó.
– À! Được thôi! Nhưng tôi không uống được bia, lấy nước ngọt thay bia nhé! – Nó nhìn lại li nước cam trên tay rồi trả lời.
– Không sao! Tôi cũng không ép! – Bảo Ngọc nói rồi cụng li với nó. Vậy là một người uống bia, một người uống nước cam cùng uống làm quen, quả là việc chưa từng thấy.
“ Dễ thương thật! Cô quả là một người rất thú vị!” Nó không biết rằng có một người đang khẽ cười quan sát nó và cái đầu thì không ngừng tiếp nhận thông tin và phân tích hành động của nó.
Hắn chỉ ngồi đó, không nói gì, mấy tên kia thì bận la hét vào cái micro rồi. Nó lại thấy buồn, sao lúc nào cũng vậy? Chỉ cần nhìn thấy Bảo Ngọc đi cùng Quốc Hạo là hắn lại có thái độ như vậy! Tại sao hắn không nghĩ đến cảm giác của nó?
Khó chịu! Nó đứng dậy đi ra ngoài.
– Đi đâu vậy? – Hắn hỏi nó.
– WC!
Nó trả lời cụt ngủn rồi bước ra, để lại hắn với khuôn mặt chẳng hiểu gì vì thái độ kì lạ của nó. Ban đầu nó chỉ định đi ra ban công đứng một lát, nhưng quán này lại không có ban công, cho nên nó ra khỏi quán để đi dạo.Chap 20: Lời hứa
Bước một mình trên con phố vắng, nó bước chậm để cảm nhận từng cơn gió nhẹ nhàng lướt qua cơ thể. Nó vừa đi vừa ngắm nhìn mọi thứ, và thế là nó đi mãi, đi mãi…đến một lúc nó chợt nhận ra một điều hết sức quan trọng: nó không nhớ đường về. Điều này đồng nghĩa với một sự thật là nó đã lạc đường. “Ôi Linh Thư ơi là Linh Thư! Lãng mạn cho lắm vào để làm gì, bây giờ thì lãng xẹt luôn rồi!” Sau một hồi than thở, nó quyết định…liều. Nó quay lưng lại, cố nhớ về từng nơi đã đi qua rồi bước đi, nhưng hình như càng lúc càng lạ thì phải. Làm sao đây, nó rất sợ bị bỏ lại một mình. Lúc trước ở quê thì luôn có Quân ở bên, đến khi chuyển lên đây thì lúc nào cũng đi cùng hắn, bây giờ thì không có ai cả, điện thoại cũng không đem theo ,bởi vì mặc váy nên không có chỗ để, mà nó lại không thích cầm ví theo. Giờ thì khổ rồi!
Đang loay hoay tìm đường thì phía trước xuất hiện mấy tên nhìn có vẻ “bất cần đời” đang tiến về phía nó. Mặc dù cảm thấy nguy hiểm nhưng nó không còn cách nào khác là phải cố làm ra vẻ thản nhiên nhất để bước qua mấy tên đó, vậy mà có được đâu.
– Cô em! Đi đâu một mình thế? Đi chơi với tụi anh không? – một tên trong đám tiến lại phía nó.
– Tránh xa tôi ra, nếu không tôi la lên đó! – Nó cố bình tĩnh dọa tên đó nhưng thật ra là rất sợ.
– Haha! Nếu thích thì cứ la đi! Ở đây vắng lắm làm gì có ai tới cứu em chứ! – Cả đám cười vang rồi trêu chọc nó.
– Ai nói là không có ai! – Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng mấy tên đó. Cả đám cùng quay lại, nó cũng nhìn theo.
– Mày là thằng nào? – Tên hồi nãy trêu chọc nó cất tiếng hỏi.
Đó không phải là Thiên Phong sao? Đúng là hắn rồi! Sao hắn lại ở đây?

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 6