watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Giày Thủy Tinh Của Lọ Lem
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


– Thiên Phong! –nó cất tiếng gọi hắn.
Hắn tiến lại phía nó. Lúc này nó mới chắc chắn là hắn đang đứng bên cạnh mình, lòng cảm thấy mừng dễ sợ.
Mấy tên đó nghe nó gọi hắn bỗng nhiên tái mặt rồi xúm lại với nhau.
– Cái gì? Thiên Phong? Chẳng lẽ là đứa từng cầm đầu bang Thiên Long sao? – một tên hỏi nhỏ mấy tên còn lại.
– Không biết! Nhưng tên Thiên Phong mà dám đụng vào chúng ta thì chỉ có một thôi! –tên khác trả lời.
Vậy là sau một hồi bàn bạc, bọn chúng quyết định rút lui trong an toàn. Lúc này nó mới thở được, may mà hắn tới kịp nếu không thì nó tiêu thật rồi.
– Cảm ơn! Nhưng sao anh lại ở đây?
– Cái đó thì phải hỏi cô chứ! Tự nhiên nói đi vệ sinh rồi chạy ra đây, làm cả đám đi tìm muốn chết, nếu tôi không tới kịp thì làm sao hả? – bây giờ hắn mới bắt đầu hỏi tội nó.
– Cái đó…tôi…- nó ấp úng, không biết phải nói gì.
– Tôi tôi cái gì ? Có biết là tôi đã rất lo lắng không hả? Còn nữa, không biết đường mà đi tới tận đây, gan cô cũng to thật!
“ Lo lắng? Anh cũng biết lo cho tôi sao?” – Nó nghĩ thầm, tất nhiên là không nói ra.
– Xin lỗi, thực ra chỉ là tôi muốn đi dạo một lát, cuối cùng lại tới tận đây.

- Thật là…. may mà không có chuyện gì. Chúng ta về thôi, mọi người đang lo lắng! -hắn nói rồi cầm tay nó kéo đi.
Đi được một đoạn…
– Quên mất, phải gọi cho Mạnh Long, cậu ta chắc đang rất lo lắng!
Nói rồi hắn lấy điện thoại gọi cho Mạnh Long, báo là đã tìm được nó rồi.
– Nhiều lúc tôi thấy Mạnh Long cứ như là anh trai của cô, một người anh luôn quan tâm và che chở cho em gái. -hắn vừa cất điện thoại vừa nói.
Nó khẽ thở dài..
– Đó là vì một lời hứa!
– Lời hứa?
– Phải! Lời hứa đó cách đây rất lâu. – nó hít một hơi dài rồi bắt đầu kể – Anh cũng biết chuyện tôi là con riêng đúng không? Từ khi tôi còn rất nhỏ đã được đưa về nhà nuôi dưỡng, tôi không biết mẹ mình là ai, là người như thế nào. Đến khi tôi nhận thức được mọi thứ xung quanh thì cũng là lúc tôi nhận ra được sự ghét bỏ của bà nội đối với mình, và cũng nhận thức được sự quan tâm mà Mạnh Long dành cho tôi.Bà nội tôi luôn dành mọi thứ cho Mạnh Long, bởi vì trong mắt bà ấy tôi chỉ là một đứa con rơi, còn tôi thì lại nhận được mọi thứ từ Mạnh Long. Nó luôn ở bên cạnh tôi, cho dù là lúc đi nhà trẻ hay ở nhà, thậm chí khi được dẫn đi chơi, nó cũng sẽ xin cho tôi cùng đi hoặc là nó sẽ ở nhà cùng tôi, bởi vì nó sợ nếu để tôi ở nhà một mình mà không có nó thì bà nội sẽ hắt hủi, đối xử không tốt với tôi. Thật là buồn cười đúng không? –nó nhìn hắn khẽ mỉm cười. hắn không trả lời, chỉ có bàn tay nhẹ siết tay nó chặt hơn. – Cho đến một ngày, tôi vô ý làm vỡ một cái tách trà, bà ấy đã không ngần ngại mà đánh tôi, mắng **** tôi là đứa con hoang, không biết thân phận. Lúc đó tôi là một đứa bé 4 tuổi, trong kí ức của tôi lúc đó chỉ là một màu đen mà tôi không muốn bước vào, tôi đã khóc, khóc một cách im lặng. Nhưng khi đó Mạnh Long lại đứng ra nhận là nó đã làm vỡ cái tách trà đó, nó lau nước mắt cho tôi và nói : “Chị à, chị đừng khóc! Mạnh Long sẽ bảo vệ chị, sau này Mạnh Long sẽ không để chị phải khóc!”. Anh có tin được đó là lời của một đứa trẻ 4 tuổi không?– nó kể, nước mắt tự nhiên lại rơi xuống khi nhớ về quá khứ.

- Kể từ đó, Mạnh Long luôn bảo vệ tôi, không để tôi phải chịu ấm ức gì. Tôi cũng luôn tự nhủ mình không được khóc cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra, bởi vì tôi luôn có Mạnh Long ở bên cạnh. Suốt 11 năm tuổi thơ tôi sống trong sự bảo bọc của Mạnh Long. Cho đến khi tôi chuyển về quê sống cùng bà nội nhỏ, Mạnh Long cũng đòi đi theo nhưng không được. Kể từ đó ngày nào nó cũng gọi điện thoại cho tôi chỉ để hỏi một câu: “ Chị à, ở đó có ai bắt nạt chị không?”. Khi đó tôi là một học sinh mới, luôn bị mọi người trêu chọc, nhưng tôi đều nói là không có, tôi cũng không khóc nữa bởi vì tôi cũng đã hứa với Mạnh Long là sẽ không khóc. Lần đầu tiên tôi khóc sau ngần ấy năm là khi thấy anh bị đánh ngất xỉu trong căn nhà hoang đó…
Hắn đứng lại làm cho nó cũng đứng lại theo.Nãy giờ hắn vẫn lắng nghe câu chuyện của nó mà cảm thấy tim mình đau nhói. Hắn xoay người nó đối diện với mình rồi đưa tay lau nước mắt cho nó, nhìn nó và nói:
– Vậy thì từ bây giờ cô cũng không được khóc, bởi vì tôi sẽ bảo vệ cô!
Hắn nhìn nó như để khẳng định lại câu nói của mình. Nó nhìn hắn rồi khẽ mỉm cười gật đầu. Lúc này hắn đang ôm nó trong vòng tay vững chãi của mình, nó cảm thấy tim mình như được sưởi ấm, cảm giác an toàn khi ở bên hắn lúc này liệu có phải là mơ?
– Vậy….nếu một ngày tất cả mọi người đều quay lưng lại với tôi thì anh có giống như những người đó, quay lưng bỏ mặc tôi không? –nó hỏi khi cả hai đang đi bộ về.
– Tại sao lại hỏi vậy? -hắn không trả lời mà hỏi lại.
– Bởi vì tôi rất sợ. Sợ cái cảm giác bị người khác bỏ lại! – nó nói, giọng buồn buồn.
– Vậy thì đến lúc đó tôi sẽ ở bên cạnh bảo vệ cô, được chứ?
Nó không trả lời, luồn bàn tay nhỏ vào tay hắn để cho hắn nắm chặt. Như vậy nó sẽ cảm thấy an toàn hơn, nó sẽ không có cảm giác mình là người thay thế của Bảo Ngọc…
Khi nó và hắn về tới nơi thì mọi người đã về hết, chỉ còn Anh Kiệt, Khương Duy, Mạnh Long, Bảo Ngọc và Quốc Hạo thì vừa về. Mạnh Long thấy nó liền chạy lại hỏi han cứ như là nó vừa bị bắt cóc không bằng. Cuối cùng khi thấy nó không sao thì Mạnh Long mới buông tha cho nó và cả đám mới về được. Kết thúc một ngày dài mệt mỏi nhưng cũng nhiều ngọt ngào!Chap 21: Sinh nhật

Thấm thoắt đã đến tháng 3, tháng đánh dấu tuổi mới của nó.
Những ngày đầu tháng 3 nó và hắn đều phải chuyên tâm học để chuẩn bị cho bài kiểm tra giữa học kì 2. Những bài kiểm tra trôi qua với kết quả tạm ổn, nó và Quân liên lạc bình thường với nhau vì Quân phải đi công tác cùng ba của Quân. Nhà Quân cũng có một công ty lớn nên khi ở quê thì không sao, nhưng một khi Quân đã về đây thì tất nhiên phải phụ giúp. Điều nó thấy lạ là trước đây mặc dù ba Quân đã khuyên Quân về rất nhiều lần nhưng Quân không chịu, vậy mà tự nhiên Quân lại chịu về khiến nó thấy rất ngạc nhiên.
Hôm nay hắn ra ngoài từ sáng sớm, bảo nó ở nhà sẽ có người đem đồ ăn tới, tối hắn sẽ về. Đang nằm trong phòng đọc conan thì nghe tiếng chuông cửa. Trước giờ căn nhà này làm gì có ai bấm chuông vì hắn và nó đều có mật khẩu cửa, vì vậy nó rất ngạc nhiên.
– Ai vậy ạ? – Nó đứng ở trong nhìn ra ngoài, một người phụ nữ đứng bên cạnh 2 người vệ sĩ, đằng sau là một chiếc limo đen.
“ Giọng con gái? Thằng Phong bữa nay lại đưa con gái về nhà sao?”
– Tôi là mẹ của Thiên Phong!
– Cô là mẹ của Thiên Phong? Xin mời cô vào ạ!- nó hoảng hồn, vội vàng mở cửa.
Bà Kim Lan- mẹ hắn bước vào. Nó liền mời bà ấy ngồi và chạy đi rót nước.
– Mời cô uống nước! Trong nhà chỉ có sữa và nước cam nên cháu đã lấy nước cam, không biết cô có dùng được không ạ?
– Được rồi, ngồi xuống đi!
– Vâng ạ! À, có cần cháu gọi điện thoại cho Thiên Phong về cho cô gặp không ạ? Anh ấy đi ra ngoài từ sáng rồi. –nó ngồi xuống rồi hỏi.
– Không cần, tôi muốn nói chuyện với cô! –bà Kim Lan nhìn nó bằng ánh mắt sắc lạnh làm cho nó cảm thấy hơi sợ.
– Vâng! Có gì cô cứ nói ạ!
– Trước hết, tôi muốn biết cô là gì của nó?
– Dạ, cháu là….là… “nói gì bây giờ? Chẳng lẽ lại nói là bạn gái của hắn ta?”.
Nó còn chưa biết nên trả lời thế nào thì bà Kim Lan lại lên tiếng:
– Trước đây trong buổi tiệc kỉ niệm thành lập của tập đoàn nó đã công khai quan hệ với một cô gái, chẳng lẽ đó là cô?
– Chuyện này…đúng là cháu ạ! –nó nhìn bà Kim Lan rồi trả lời, ở người này toát ra một thứ gì đó khiến người đối diện không thể thoải mái, càng không thể nói dối được.
– Vậy chắc cô cũng biết nó sẽ là người thừa kế tương lai của tập đoàn Black Star chứ?
– Vâng, cháu có biết!
– Thực ra cũng chưa chắc nó sẽ là người thừa kế…
“Cái gì thế này? Vừa nãy bà ấy vừa bảo anh ta sẽ là người thừa kế, bây giờ lại nói chưa chắc là sao?”. Nó nhìn bà ta bắng cặp mắt khó hiểu.
– Bởi vì để được chọn nó phải nỗ lực rất nhiều, trải qua nhiều cuộc khảo sát của dòng họ. Đó là chưa kể bây giờ nó còn có một đối thủ khác, đó là Quốc Hạo. Cô cũng biết Quốc Hạo chứ? –nó khẽ gật đầu – Vì vậy, thời gian này nó phải chuyên tâm vào việc của công ty, cô ở cùng nó thì phải chăm sóc nó, đồng thời không được làm phiền nó. Cô hiểu chứ?
– Cháu hiểu! Cháu sẽ không làm phiền anh ấy.
– Vậy tốt! Tôi về đây!
Nói xong bà Kim Lan liền đứng dậy ra về. Nó tiễn bà ta ra cổng rồi đóng cửa.
“ Hóa ra trong mắt người khác, mình chính là thứ cản đường anh ta! Nếu không phải mình mà là Bảo Ngọc, bà ấy sẽ nói gì?”

Chiều.
“You always on my mine
All day just all the time
You everything to me
Brightest star to let me see…”
Đang ngồi học bài thì có điện thoại. Nó lấy điện thoại ra, “Kiều Anh is calling”
– Kiều Anh à, có chuyện gì vậy?
– Happy birthday to you, happy birthday to you. Happy birthday happy birthday, happy birthday to you. Linh Thư! Chúc mừng sinh nhật mày!
Nó chưa kịp nói gì đã nghe Kiều Anh cho nguyên một bài chúc mừng sinh nhật vào tai, ban đầu thì nó chẳng hiểu gì cả, đến khi nghe câu chúc của Kiều Anh nó mới nhớ ra hôm nay là sinh nhật nó, ngày 22/3.
– Cảm ơn mày! Mày là người đầu tiên nhớ và chúc mừng sinh nhật tao năm nay đấy!
– Chứ gì nữa? Mà chẳng lẽ Quân lại không nhớ à?
– Ừm, không biết nữa! Mấy ngày nay cậu ấy bận lắm, chắc quên rồi!
– Không có đâu! Nếu không nhớ tao sẽ giết cậu ta.
Câu nói của Kiều Anh làm nó phì cười, con nhỏ này luôn biết làm người khác vui.
– Thôi không cần. Dù sao cũng cảm ơn mày, Kiều Anh!
– Nghe sướt mướt quá. Thôi tao cúp máy đây, nhường lại cho mấy ông tướng kia gọi điện cho mày nữa.
– Ừ, bye bye!
“Không biết anh ta có biết hôm nay là sinh nhật mình không?” “Mình ngốc quá! Ngay cả đến Quân cũng không nhớ thì làm sao anh ta biết được chứ!”-nó tự nghĩ rồi tự phủ định.
Suốt cả buổi chiều nó nghe điện thoại chúc mừng sinh nhật của hết đứa này đến đứa khác, Mạnh Long cũng gọi điện cho nó, nói là ngày mai sẽ đem quà đến cho nó vì hôm nay bận. Nhưng người cần nhất thì lại không thấy đâu.
King..coong…
Lại ai đến đây?
– Ai vậy ạ? -lần này nó rút kinh nghiệm nên mở cửa rồi mới hỏi, nếu không lại thất lễ với người lớn thì khổ.
– Cô là Bùi Ngọc Linh Thư đúng không ạ? Tôi được cậu chủ nhờ đưa thứ này cho cô! -một anh chàng cỡ 25, 26 tuổi hỏi nó, bên cạnh là một cái hộp to.
– Cậu chủ? Là ai vậy?
– Là cậu Nhật Quân ạ! Cậu ấy nhờ tôi nhắn là chúc mừng sinh nhật cô, đồng thời xin lỗi vì không thể trực tiếp đưa quà cho cô vì cậu ấy đang ở nước ngoài.
– Vâng, cảm ơn anh!
– Để tôi đưa vào giùm cô!
Nó mở rộng cửa để anh ta dễ mang vào. Đặt cái hộp trong phòng khách rồi anh ta liền đi ngay. Nó nhìn cái hộp, không biết là gì mà to vậy nhỉ?
Nó tò mò mở cái hộp ra, bên trong là một con gấu bông to ơi là to. Quân luôn biết sở thích của nó. Trên cổ con gấu còn có một tấm thiệp.
“ Linh Thư, chúc mừng sinh nhật cậu! Năm nào cũng chúc cậu rồi nên bây giờ không biết chúc gì nữa. Nhưng nếu cậu có chuyện gì buồn thì hãy tìm tớ nhé, tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu. Nếu có ai bắt nạt thì phải nói cho tớ biết, tớ sẽ “xử” nó, được chứ? Xin lỗi vì không thể trực tiếpchúc mừng sinh nhật cậu! Nhật Quân.”
– Cảm ơn cậu! Cậu luôn là người bạn tốt nhất của tớ! –nó nhìn con gấu bông rồi khẽ nói.

Tối….
King….coong….
Lại ai nữa đây? Hôm nay nó được vinh dự mở cửa thế nhỉ?
– Ai vậy ạ? –Hôm nay nói câu này 3 lần rồi.
– Chào cô! Cậu chủ bảo chúng tôi đến đón cô đến một nơi. -người đàn ông trả lời.
– Đi đâu vậy? –nó tò mò hỏi.
– Cô cứ đi theo chúng tôi sẽ biết! – người đàn ông trả lời.
– Nhưng…cậu chủ của ông là ai vậy?
– Là cậu Phong ạ!
“Anh ta muốn làm gì vậy?” Nó khóa cửa rồi lên xe đi theo người đàn ông.
Chiếc xe dừng lại trước một salon lớn. Người đàn ông nói là cậu chủ bảo đưa nó tới đây. Nó bước vào, liền có một cô gái tới chào nó rồi đưa nó vào trong.
1 tiếng sau..
Nó bước ra với một dáng vẻ hoàn toàn khác: Váy trắng ren dài ngang gối, đơn giản nhưng hết sức sang trọng, giày cao gót kiểu ren đính hình những con bướm lấp lánh, tóc được uốn rồi bối cao để lại phần mái. Trong nó bây giờ thật không khác các nàng công chúa trong truyện cổ tích.
Người đàn ông nọ lại đưa nó đến một nhà hàng lớn. Nó bước vào cùng với sự tò mò.
Giữa đại sảnh chỉ bày đúng một chiếc bàn, 2 cái ghế. Nó chưa kịp nhìn rõ mọi thứ thì điện chợt tắt, cùng lúc đó, âm nhạc vang lên.
“If ours love was a fairy tale
I would charge in and recue you
On a yath baby we would sale
To an island what say I do
If we have baby they would look like you
It so beautiful for the fact came true
You don’t even know how very special you are”
Hắn đang đứng trên sân khấu và cất tiếng hát. Trông hắn bây giờ thật khác so với trước đây, một Thiên Phong lãng mạn và luôn nghĩ về nó.
Nó đứng đó, nhìn hắn không rời mắt, không nghĩ được gì, trong đầu nó lúc này chỉ có hình ảnh của hắn.
“ And if ours love was a story book
We would meet on the very first page
The last chapter would be about
How I’m thankful for the life we made
If we have baby they would have your eyes
I would fall deeper watching you give life
You don’t even know how very special you are..

You leave me breathless
You everything good in my life
……..”
– Sinh nhật vui vẻ, Linh Thư!
Bây giờ hắn đang đứng trước mặt nó, còn nó thì nước mắt đã rơi từ lúc nào rồi. Nhưng không phải là những giọt nước mắt đau khổ, mà là những giọt nước mắt hạnh phúc.
– Hôm nay là sinh nhật mà, sao lại khóc?
Hắn bước tới lau nước mắt cho nó. Tự nhiên nó lại tiến tới ôm chầm lấy hắn. Khi người ta vui cũng khóc, buồn cũng khóc, hạnh phúc cũng khóc, đau khổ cũng khóc, giọt nước mắt thật sự có thể thể hiện nhiều cảm xúc như vậy sao?
Hắn nhẹ nhàng ôm nó, đây là người con gái mà hắn muốn bảo vệ, muốn đem lại nụ cười và hạnh phúc, muốn nó không phải chịu bất cứ một tổn thương nào.
– Cảm ơn anh! Thiên Phong!
– Thôi được rồi! Đừng khóc nữa! Không phải là đã hứa sẽ không khóc rồi sao? Lại đây cắt bánh đi.
Hắn kéo tay nó tới bên chiếc bàn, ở giữa là một chiếc bánh kem lớn, phía trên có dòng chữ “Happy birthday to Cà Chua”. Nó bật cười, ai lại viết lên bánh kem như vậy chứ.
– Cái bánh kem to như vậy, làm sao ăn hết?
– Không ăn hết thì đem về, ngày nào cũng ăn, coi như là ngày nào cũng là sinh nhật vậy!
– Thật là…
Nó cầm dao lên cắt bánh ra, nhưng tới ở giữa thì không cắt được. Cái gì vậy nhỉ? Nó đưa mắt nhìn hắn, hắn lại nhìn nó cười cười ý nói là “muốn biết thì tự xem đi!”. Nó lấy chiếc hộp nhỏ trong lớp bánh bông lan ra, bên trong là một chiếc nhẫn bạch kim được cách điệu đơn giản nhìn rất trẻ trung, phía trong còn có khắc chữ “cc & ht”. Chưa kịp hỏi hắn có ý gì hắn đã cầm lấy cái hộp, lấy chiếc nhẫn ra và nói:
– Đưa tay trái ra đây!
– Làm gì?
– Làm thế này này!
Hắn cầm tay nó rồi đeo chiếc nhẫn vào, khi hắn lật bàn tay trái lên, trên tay hắn cũng có một chiếc nhẫn giống y hệt.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 5