Thiên Quốc dần chuyển ánh mắt xuống nhìn cô gái đang ngồi trên chiếc giường trải ga trắng muốt đang mở to mắt chờ đợi câu trả lời từ anh:
_Tôi muốn cô phải dằn vặt bản thân đến hết đời!!
Đôi mắt cô gái thoáng vụt sáng xong lại tắt ngấm đi. Cô cúi xuống nhìn đăm đăm vào đôi bàn tay nhỏ nhắn đang đặt bên trên tấm mền. Thiên Quốc tiếp:
_Sao thế, cô không làm được à??
Cô gái ngưng nhìn chằm chằm vào đôi tay mình rồi ngước lên nhìn Thiên Quốc:
_Tôi sẽ làm!!
_Được lắm, đừng làm tôi thất vọng!! nói rồi anh bước đi bỏ mặc cô gái ngồi thẫn người ra nhìn theo. Đây có phải là hình phạt thích đáng nhất dành cho những kẻ phá hoại hạnh phúc của người khác như cô??
Đưa tay với lấy tấm hình đặt ở trên bàn. Cô khẽ nói:
_Mẹ ơi, cuối cùng thì con cũng đã trả được hết ân tình của ông Lâm rồi!! Bây giờ con chỉ cần cố gắng bù đắp cho hai anh em họ vì những gì con đã gây ra nữa thôi. Hãy luôn ở cạnh con nhe mẹ!!
Cô gái mệt mỏi ngả người xuống giường tay vẫn ôm chặt di ảnh của mẹ cô vào lòng. Đôi mắt khép lại mơ màng....
Đan đưa tay lên nhấn vào cái chuông cửa được gắn bênh cạnh cánh cửa gổ màu nâu hạt dẻ. Đôi mắt ươn ướt dõi vào cánh cửa và chờ đợi.
Cánh cửa chậm rãi mở ra. Kẻ vừa mở cửa khiến Đan thoáng ngạc nhiên xong khuôn mặt tắt ngấm niềm vui phấn khởi ban nãy mà thay vào đó là ánh mắt màu nâu sắc lạnh. Đan đưa mắt quan sát Thiên Mỹ một lượt từ trên xuống dưới. Đôi mắt cô dừng lại ở chiếc áo sơ mi của Thạc Hy mà Thiên Mỹ đang mặc trên người:
_Cô làm gì ở đây??
Thiên Mỹ tựa người vào cửa giọng vênh lên:
_Cô thử nghĩ xem bạn gái đến nhà bạn trai mà lại ăn mặc như thế này thì cô nghĩ họ vừa làm gì??
Thấy Đan có vẻ bàng hoàng Thiên mỹ vội nói thêm:
_Những kẻ không biết trời cao đất dày như cô sẽ không hiểu đâu!!
Đan vội đẩy Thiên Mỹ sang một bên rồi lao thẳng vô nhà:
_Thạc Hy!!!vừa chạy khắp nhà cô vừa gọi tên Thạc Hy, tâm trạng bỗng trở nên hoảng loạn vô cùng. Đẩy mạnh cửa phòng ngủ của Thạc Hy. Đan chợt khựng lại Thạc Hy đang đứng trước cửa toa lét trên người chỉ khoác vỏn vẹn một chiếc khăn tắm màu trắng. Vài giọt nước khẽ rơi xuống từ mái tóc ướt chưa kịp lau khô. Thạc Hy nhìn Đan giọng lạnh lùng:
_Gì vậy??
Đan bỗng cảm thấy mắt mình cay xè đi. Cô nói như nghẹ lời:
_Anh và Thiên Mỹ!!
Một bên mày rậm của Thạc Hy khẽ nhíu lên đôi mắt màu nâu dần chuyển sang sắc tối. Dường như anh đã hiểu nghĩ gì Đan muốn nói tới. Anh chỉ trả lời Đan bằng một từ gọn lỏn:
_Uh!!
Đan bước đến đối diện Thạc Hy ánh mắt cô ngày càng trở nên gay gắt phẫn nộ hơn. Nhanh như cắt một bạt tay nảy lửa giáng thẳng vào khuôn mặt điển trai lạnh lùng kia. Giọng Đan nghẹn lại:
_Anh là đồ tổi, anh khiến em nghĩ rằng em có thể nhưng rồi lại khiến em xót xa nhận ra rằng mình chẳng là gì cả!! nói rồi Đan quay lưng chạy đi. Bỏ lại sau lưng một người cũng mang nỗi đau chẳng kém gì cô.
“.....”
Tiếng nhạc xập xình không gian ồn ào náo nhiệt dưới ánh đèn màu mờ mờ ảo ảo. Những cặp tình nhân ôm eo nhau nhảy nhót theo điệu nhạc. Duy chỉ có Đan đang ngồi ngay chỗ quầy Bar và đang cố gắng làm mình say bằng những ly Volka độ nặng. Một thằng con trai lạ hoắc tiến đến và ngồi xuống cạnh cô mỉm cười:
_Có cần người tâm sự không??
Đan quay sang nhìn anh chàng không mấy thân thiện:
_Biến đi, tâm trạng tôi đang không được tốt!!
Chàng trai hơi sững sờ vì thái độ của Đan nhưng không vì thế mà vội bỏ đi mà còn cao giọng:
_Con gái như cô đẹp thì có đẹp nhưng tính tình thì quá tệ!!
Đan vơ lấy ly Volka đang uống dở hất vào người chàng trai cô hét lên:
_Cút đi!!
Chàng trai giận dữ:
_Con nhỏ này, mày muốn ăn đòn à?? nói rồi chàng trai đưa tay lên định giáng cho Đan một bạt tay nhưng may thay một bàn tay nào đó đã vội chộp lấy tay của hắn ta giọng đầy đe dọa:
_Cút đi!!
Chàng trai lạ mặt hất tay ra khỏi bàn tay thép của kẻ vừa xuất hiện vênh mặt:
_Mày là cái thá gì mà tao phải sợ chứ?? hắn vừa nói dứt câu thì đã ăn ngay một cú đấm vào thẳng mặt khiến hắn loạng choạng ngã nhào xuống nền gạch. Cả quán Bar như dừng lại rồi dần tản ra xung quanh bao lấy những nhân vật đang đứng chính giữa. Đám bảo vệ vội đi theo sau chàng trai nào đó đến cạnh Đan và kẻ vừa xuất hiện vội vã cúi đầu xin lỗi:
_Thành thật xin lỗi cậu tôi sẽ đuổi cổ tên này ra khỏi quán ngay!! nói rồi chàng trai hất mặt về phía hắn ra hiệu cho đám bảo vệ dẫn hắn đi. Hắn ta bất chợt bị cả đám bào vệ lôi đi nên tức tối miệng không ngừng **** rủa.
Còn Đan thì nãy giờ đứng chết lặng nhìn kẻ vừa cứu cô. Thạc Hy lúc nào mới quay sang nhìn Đan nghiêm nghị:
_Về thôi!! nói rồi anh kéo tay Đan lôi đi nhưng bất ngờ cô hất mạnh tay mình ra khỏi tay anh rồi trừng mắt nhìn Thạc Hy:
_Đừng xem em như là món đồ chơi của anh!!
Thạc Hy dịu giọng:
_Về thôi!!
Đan bướng bỉnh:
_Em không vể, anh đi mà về một mình đi!! nói rồi cô quay lưng vô lại quầy Bar tức tối:
_Lấy thêm rượu cho tôi!!
Bất ngờ cảm thấy cả thân người bị nhấc bỗng lên khiến Đan chới với hét lên um sùm tay chân quẫy đạp lia lịa:
_Thả em xuống, thả em xuống!!
Đám người trong Bar thì sững ra như pho tượng dõi theo cặp đôi kì dị kẻ vác người la kia. Mặc cho Đan la hét, Thạc Hy cũng chẳng màn bận tâm đến mà chỉ cắm cúi vác cô và quăng vào xe rồi mau chóng leo lên xe nhấn ga vọt đi.
Biết mình có phản đối cũng vô hiệu nên Đan đành ngôi lặng thinh rồi đưa mắt nhìn ra bên đường. Chiếc xe lướt nhanh trên đoạn đường về đêm khá vắng lặng nhưng không khí của hai kẻ ngồi trên xe thật cũng chẳng khá khẩm gì hơn cho đến khi chiếc xe dừng lại trước Penhouse cái không khí ngột ngạt mới được phá vỡ khi nam nhân vật chính cất giọng lạnh lùng:
_Lên phòng đi!!
Đan bướng bĩnh cãi lại:
_Không!!
Thạc Hy dường như dần mất hết sự kiên nhẫn:
_Lên phòng đi!!
Đan bặm môi phùng má lên:
_Không!!
Thế rồi chẳng nói chẳng rằng gì nữa Thạc Hy đùng đùng leo xuống xe và đùng đùng đi sang phía bên chỗ Đan ngồi kéo mạnh cửa xe mở bật ra và xốc cô nàng lên vai đi thẳng vô Penhouse và đi thẳng lên lầu 7.
“....”
Đẩy mạnh cửa phòng ngủ. Thạc Hy quăng Đan xuống giường đôi mắt anh dường như chỉ còn lại một sắc đen tối tăm.
_Em muốn tôi chú ý đến em à??
Đan lồm cồm ngồi dậy đôi mặt cô mở to ra nhìn Thạc Hy tâm trạng trở nên hỗn độn. Tim lại lạc nhịp đập liên hồi. Hơi men khiến đôi gò má của cô ửng hồng lên. Cô chậm rãi đứng lên và tiến lại phía Thạc Hy và ngước đôi mắt ướt lên nhìn anh:
_Em muốn anh làm điều đó!!
Vừa nói hai tay Đan đưa lên mở chiếc nút áo trên cổ. Đôi mắt nâu ươn ướt vẫn không rời khỏi khuôn mặt anh. Chiếc cút áo thứ hai cuối cùng cũng được mở tung ra để lộ hẳn nguyên vùng cỗ trắng nõn. Đôi mắt Đan nhìn Thạc Hy đến ngây dại. Còn Thạc Hy của cô vẫn bình thản đến lãnh đạm. Đan khẽ nói:
_Em muốn ...!! thế là cô ngã xuống đất khiến kẻ đối diện vội vàng đỡ lấy cô và bế cô đặt lên giường. Trong cơn mê cô nghe được mùi thơm thoang thoảng của anh. Chương 17 : Được và mất
Nhét luôn bộ đầm cuối cùng còn sót lại trên giường bệnh vào vali. Cô gái đứng dậy lê bước đến cạnh cửa sổ rồi vươn vai hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai.
Một lúc sau cô quay trở lại giường bệnh kéo cái vali xuống đất rồi kéo đi. Đối với cô không gì kinh khủng bằng quãng thời gian cô nằm trong bệnh viện. Không một ai đến ngoài Thiên Quốc. Nghĩ đến vậy cô chợt nở nụ cười buồn và bây giờ cô cũng đang tự mình làm thủ tục xuất viện.
Vừa đi đường cô vừa đưa mắt nhìn dòng người qua lại tấp nập. Cô đang lo lắng một kẻ không gia đình như cô thì sẽ có nơi nào để đi?? Một chiếc Civic đen từ phía sau chạy đến rồi dừng lại bên vệ đường sát chỗ cô đang đi chàng trai cao to mặc vest đen bước xuống xe và tiến đến chỗ cô:
_Cô có phải là Song Nhi??
Cô gái đưa mắt nhìn chàng trai lạ rồi lên tiếng khẳng định:
_Uhm, chính là tôi!!
Chàng trai vội xốc vali cô lên và quăng lên xe rất nhanh và nói:
_Mời cô đi theo tôi!!
Song Nhi ngạc nhiên nhìn chàng trai lạ:
_Nhưng tôi đâu biết anh!! Chàng trai mở cửa xe ra rồi nói:
_Tôi được lệnh đến đón cô mờ cô lên xe!! Song Nhi nhìn anh chàng khó hiểu rồi cũng đành gật đầu leo lên xe. Chiếc Civic bắt đầu lăn bánh. Song Nhi bình thản nhìn dòng người đang đi trên phố qua lớp kính màu đen mờ của xe. Cô hỏi:
_Người bảo anh đến đón tôi là ai vậy??
_Giám đốc tập đoàn Sasan!! chàng trai mau chóng trả lời Song Nhi nhưng vẫn không mảy may nhìn sang phía cô nàng.
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự khá sang trọng nhưng lại có vẻ rất âm u ảm đạm. Song Nhi xải bước theo sau chàng trai. Cái bầu không khí ở đây khiến cô cảm thấy sờ sợ. Đôi mắt cô dáo dác nhìn quan sát chung quanh. Chàng trai dừng lại trước cửa và ra hiệu cho cô vào. Song Nhi nhìn chàng trai rồi nhìn về phía cánh cửa to đang mở sẳn. Hít một hơi thật sâu cô dợm bước tiến thẳng vào trong.
Ánh mắt Song Nhi vụt sáng, miệng gần như há hốc lên vì quá đỗi ngạc nhiên khi thấy Thiên Quốc. Anh đang ngồi trên băng ghế sofa màu nhung đỏ đôi mắt khép hờ như vừa chợp mắt. Khuôn mặt giãn ra trông rất yên bình. Song Nhi khẽ khàng bước đến cạnh anh. Dường như nghe thấy tiếng chân của cô nên Thiên Quốc mở mắt ra nhìn rồi mau chóng lấy lại phong thái lạnh lùng thường ngày.
_Đến rồi à??
Song Nhi gật đầu. Khóe miệng Thiên Quốc thoáng nhếch lên đôi chút:
_Cô có biết cô đến đây để làm gì không??
_Không biết!!
Thiên Quốc chậm rãi chống hai tay lên đầu gối rồi đứng dậy hai tay dần choàng tay ra sau lưng:
_Cô ở đây chăm sóc nhà cửa cho tôi!!
Song Nhin ngạc nhiên nhìn anh chàng:
_Tại sao lại là tôi??
Thiên Quốc nhếch miệng cười:
_Không phải cô nói sẽ làm để chuộc lại lỗi lầm sao??
Chợt nhớ đến lời hứa của mình nên cô đành im lặng. Thiên Quốc nói tiếp:
_Cô đừng lo, tôi chưa bao giờ ăn không của ai bao giờ, tôi sẽ trả tiền cho cô như lão già đó đã chu cấp cho cô!!
Song Nhi nhìn anh chàng vẻ mặt bàng hoàng. Không đợi Song Nhi lên tiếng Thiên Quốc chậm rãi nói tiếp:
_Và tất nhiên là cô sẽ phải ngoan ngoãn hầu hạ tôi như cô đã từng làm với lão già đó!!
Lúc này thì Song Nhi đã bất động thực sự. Cô nhìn Thiên Quốc vừa kinh sợ vừa ngỡ ngàng. Đôi mắt rưng rưng đỏ hoe lên. Cô bặm môi nhìn anh. Thiên Quốc lại cất giọng:
_Đừng nhìn tôi theo kiểu quái vật đó và cũng đừng bao giờ tỏ vẻ mềm yếu trước mặt tôi, thật đáng khinh. Cô mau về phòng đi!! nói rồi anh bước đi bỏ lại Song Nhi gần như hóa đá bởi những lời nói của anh.
_Tôi đưa cô về phòng nhé!! Người đàn bà có khuôn mặt phúc hậu đã đứng cạnh Song Nhi từ khi nào. Bà nhìn cô mỉm cười:
_Tôi là quản gia ở đây, cô theo tôi nào!!
Song Nhi gật đầu rồi mau chóng kéo vali theo sau bà quản gia.
Căn phòng dành cho cô nằm cuối dãy hành lang trông khá cũ kĩ và bụi bặm. Song Nhi thoáng ngạc nhiên khi thấy một căn biệt thự khang trang như thế này lại có một căn phòng cũ kĩ không người sử dụng như vậy. Chợt cảm thấy mình giống như một cô bé lọ lem trong truyện cổ tích nhưng rồi lại gạt phăng cái suy nghĩ đó đi ngay vì lọ lem không bao giờ cướp đi hạnh phúc của người khác.
_Cô cất đồ đạc đi rồi xuống làm việc!! nói rồi bà quản gia chậm rãi bước ra khỏi phòng.
Song Nhi vội đẩy vali vào góc rồi bước đến mở cửa sổ ra. Cô càng ngạc nhiên hơn khi thấy phía bên dưới là một ao sen tuyệt đẹp. Căn phòng này không hề bình thường như cô nghĩ.
“.....”
_Dậy đi!! vừa nói dứt câu thì Đan cảm thấy vị ướt át trên đôi môi mình cô dần mở mắt ra nhìn thì suýt hộc máu vì Thạc Hy vừa cúi xuống hôn cô. Đôi mắt màu hổ phách bây giờ đang nhìn xoáy vào cô khiến tim cô đập loạn xạ.
_Dậy rồi à??
Cô đưa tay lên xoa xoa trán mình:
_Tối qua...sao em chẳng nhớ gì cả!!
_Không nhớ thật sao?? vừa nói ngón tay thuông dài của Thạc Hy vừa lướt nhẹ trên gương mặt Đan rồi dần chuyển xuống vùng cổ. Anh lại cúi xuống hôn nhẹ vào cổ Đan. Cô bàng hoàng đưa tay lên sờ cổ mình rồi vội vàng giở chăn lên nhìn chằm chằm vào cái áo sơ mi mình đang mặc trên người. Đan lấp bấp:
_Sao em lại mặc cái áo này, có phải tối qua... đã...!! Đan bỏ lửng câu nói vì ngượng. Mặt cô ửng lên đỏ gay gắt đôi mắt vẫn nhìn chẳm chằm vào anh chờ đợi câu trả lời.
Thạc Hy cúi xuống hôn vào vầng trán Đan rồi khẽ nói qua tai cô như trêu đùa:
_Uh!!
Câu trả lời của Thạc Hy khiến Đan bất động toàn tập. Cô sượng người nhìn Thạc Hy ngờ vực:
_Không thể nào chứ??
_Uh!! câu nói chắc nịch của Thạc Hy khiến Đan đơ người nếu như anh chàng không đưa tay lên vuốt nhẹ vào mái tóc cô căn dặn:
_Từ giờ trở đi, em phải luôn dính chặt tôi!! nói xong Thạc Hy lại cúi xuống hôn nhẹ vào tai Đan rồi ngồi dậy bước xuống giường lên tiếng nói:
_Chuẩn bị đi học!!
Chợt nhớ ra Đan cũng vội chạy vào toa lét làm vệ sinh cá nhân để còn lên lớp.
Chiếc limo đen bóng dừng lại trước cửa trường khiến các nhân vật đứng trước cửa ngừng tụ tập mà đổ dồn ánh nhìn về phía chiếc xe sang trọng. Bầu không khí còn trở nên ồn ào và xôn xao hơn khi thấy hoàng tử lạnh lùng đang đi cùng Đan. Mặc dù đứng khá xa nhưng Đan vẫn nghe tiếng họ xì xầm bàn tán. Cô cũng chẳng buồn bận tâm chi trong mắt cô bây giờ chỉ có mổi mình Thạc Hy là hiện hữu mặc kệ đám rau cải kia nói gì thì cô cũng chẳng bận tâm.
Hải Minh đang ngồi trong lớp và bị đám con gái bu quanh như mọi bữa. Vừa thấy Đan và Thạc Hy bước vào anh chàng vội gạt phặng đám rau cải kia và hỏi thăm Đan ngay:
_Cùng đi học à??
Đan nhoẽn miệng cười rồi nháy mắt tinh nghịch:
_Thành công rồi!!
Hải Minh vội chồm tới:
_Thật hả??
Đan cong môi:
_Ai xạo anh làm gì, tối qua tụi em đã ngủ với nhau!!
Câu nói Đan khiến Hải Minh suýt xịt máu mũi còn những kẻ đang dỏng tai nghe lỏm nãy giờ thì hóa đá tảng và chắc chắn sẽ không một ai thấy khóe miệng Thạc Hy vừa nhếch lên. Hải Minh khịt khịt mũi:
_Vậy thì phải “rửa” thôi!!
Đan đưa tay lên sờ vào tai mình ra vẻ suy nghĩ:
_Uhm, để em suy nghĩ xem nên “rửa” bằng xà bông nào đã!!
Hải Minh nhăn mặt:
_Em mà “rửa” kiểu đó thì ma nào thèm ăn!!
Đan búng tay nhoẽn miệng cười gian xảo:
_Không ma nào thèm ăn thì không cần phải rửa rồi!! (^v^)
Hải Minh chậc lưỡi:
_Em thật là!!
Tiếng chuông điện reo lên liên hồi báo hiệu giờ tan trường. Thạc Hy vẫn gục mặt lên bàn mà ngủ rất say. Điều này khiến Đan cảm thấy vô cùng khó hiểu. Một kẻ suốt ngày vắng mặt vào những giờ lên lớp hay có mặt thì cũng chỉ ngủ thì làm sao có số điểm thi cao ngất ngưỡng khiến những con mọt sách cũng phải ngưỡng mộ. Hay là vì người có vẻ đẹp hoàn hảo luôn đi liền với một bộ óc xuất chúng chăng??
Thạc Hy giục:
_Mau lên!!
Đan nhét luôn cuốn sách vào cặp rồi quay qua nhìn Thạc Hy:
_Em xong rồi nè!! nói rồi cô bước nhanh đến chỗ anh rồi khẽ choàng tay qua tay anh. Đôi mày Thạc Hy khẽ nhếch lên đôi chút xong lại giãn ra. Anh và cô cùng sải bước đi. Biết bao ánh mắt nhìn theo không giấu sự ngưỡng mộ pha lẫn ghen tị.
“....”
Thiên Quốc vừa cởi chiếc áo khoác đi đường ra ánh mắt anh nhìn dáo dác khắp nhà tim kím:
_Cô ấy đâu??
Bà quản gia lật đật bước đến đón nhận chiếc áo từ tay Thiên Quốc rồi nói:
1