watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Ký Ức Thiên Thần
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- em đừng nói như vậy. anh biết chắc em là người con gái anh yêu. Em đúng là Kim. Không phải trùng hợp ngẫu nhiên đâu.trên đời này chẳng có sự trùng hợp đến vô lí như thế này đâu. Thôi được… anh sẽ chờ em. đừng để anh phải đau khổ thêm nữa em nhé. Anh đã đủ khố sở khi mất em lắm rồi. đừng biến mất khỏi cuộc đời anh một lần nữa em nhé. Anh không chịu đựng nổi đâu.

Nó cười dịu dàng. người này yêu cô gái tên Kim- là nó đến vậy sao? nếu nó là Kim hẳn nó sẽ hạnh phúc lắm khi biết có người yêu nó đến vậy. còn nó…nó không biết Kaishi có yêu nó hay không? Anh hành động như thể anh yêu nó…nhưng lời anh nói lại trái ngược hoàn toàn với hành động.

…………………..

Sakura…tiếng chuông điện thoại của cô bé vang lên.

- chị satomi…chị đang ở đâu? chị có biết mọi người đang lo cho chị lắm không? chị không sao chứ?- giọng Sakura hốt hoảng khi biết Satomi gọi điện.

- được rồi Sakura. chị không sao. chị đang ở bệnh viện xxx. Em đến đón chị đi. – nó nói bằng tiếng Nhật. Khánh nhìn nó ngạc nhiên. Nó gọi cho ai có tên Sakura mà nói tiếng Nhật? anh cũng biết nói tiếng Nhật. chả là trước đây khi Kim với Kai đi học tiếng Nhật cũng lôi anh theo bằng được. Kim nói nếu sau này anh với Kim kết hôn thì phải đi tuần trăng mật ở Nhật, không biết nói tiếng Nhật thì phiền lắm. vì Kim thích nên anh cũng chiều theo ý nó. Anh yêu Kim. Anh yêu vẻ trẻ con hay làm nũng của nó. Anh yêu những lúc nó hỏi ngô nghê rằng “ anh yêu em không?” dù biết câu trả lời luôn là “có”. Anh yêu đôi mắt to tròn, mái tóc dài chấm lưng, cái miệng xinh xinh hay chu lên khi cãi nhau với anh…anh yêu tất cả những gì thuộc về nó. Vì nó anh bỏ đánh nhau. Vì nó anh không hút thuốc. vì nó anh bỏ thói quen tụ tập đi chơi với bạn bè mỗi tối thứ 7 để đưa nó đi dạo loanh quanh khắp thành phố. Và cũng vì quá yêu nó mà anh làm nó tổn thương chỉ vì không muốn nó đau khổ khi anh ra đi lúc anh biết tin mình bị bệnh. Anh không ngờ gia đình anh lại tìm được người có tuỷ thích hợp để thay cho anh. Và anh đã sống nhưng người con gái anh yêu thì lại không còn bên anh. Nhưng không sao. giờ nó đã ở đây. Kim của anh vẫn cò sống. anh tụ hứa với bản thân rằng sẽ không để nó ã rời anh thêm một lần nào nữa. dù có chết anh cũng phải chết trong vòng tay nó. một lần mất Kim là quá đủ. Nhưng anh lại không biết phải đối mặt với Kai- cô em gái nuôi và cũng là bạn thân của Kim như thế nào. Anh đã làm tổn thương Kai. Sau chuyện đó Kai đã đi du học và anh không hề gặp hay liên lạc được với Kai một lần nào hết. đến hỏi gia đình Kai thì họ không nói cho anh biết vì Kai đã dặn thế. Kai đi du học. còn anh thì lang thang khắp mọi nơi trên cái đất nước

hình chữ S bé nhỏ này những mong tìm được bóng dáng quen thuộc của Kim. Vì anh không tim Kim đã chết như mọi người vẫn tin. Anh có niềm tin mãnh liệt rằng Kim vẫn còn sống. Và kết quả là đây. Ngay lúc này đây Kim đang ngồi trước mặt anh. Là Kim bằng xương bằng thịt. chỉ có điều Kim không nhớ bất cứ thứ gì.

Anh đi cùng nó ra cổng bệnh viện đứng chờ Sakura.

một chiếc xe hơi đen bóng đỗ xịch trước mặ anh và Kim. ( từ giờ khi nói về Khánh thì gọi nó làKim và nói với Sakura, Kaishi…thì gọi là Satomi nhá).

- Satomi…em không sao chứ? Sao em lại ở đây? tại sao em lại làm việc ngu ngốc ấy chứ? Anh có chết thì đã sao…tại sao em lại làm thế hả?- Kaishi bước xuống xe, chạy lại ôm chặt lấy nó.

- buông em ra. – nó nói lạnh lùng.

- anh xin lỗi.anh… vì anh…- Kaishi buông nó ra, lắp bắp không nói nên lời…nghẹn ngào…

- em không sao. Không cần lo cho em.

-tôi sẽ liên lạc với anh sớm. cảm ơn anh. Tôi sẽ cố gắng giải quyết mọi việc nhanh chóng. Anh cứ về Hà Nội, tôi sẽ đến đó tìm anh.- nó quay sang nói với Khánh đang đứng bên cạnh ngơ ngác nhìn người con trai vừa ôm nó.

- Satomi…thằng này là ai?- Kaishi hỏi khi nhìn thấy Khánh đang đừng cạnh Satomi.

- anh không cần biết.

Nó nói, chào Khánh rồi bước lên xe. Haya ôm chặt nó mà khóc.

- chị không sao. Ngoan. đừng khóc nữa. nín đi nào. chị mệt lắm. đừng khóc nữa.- nó vỗ về Haya. Nó biết con bé đã rất lo lắng cho nó. Haya giống như một đứa em út bé bỏng hay làm nũng trong đại gia đình nhà nó. Sakura thì khác. Con bé lại có vẻ chín chắn. bề ngoài cũng lạnh lùng như nó. Nhưng nó biết thức ra con bé rất ấm áp. Luôn quan tâm mọi người. Haya khóc còn Sakura chỉ nhìn nó cười an tâm. Nó yêu quý cả hai đứa này. Luôn xem chúng như em ruột vậy.

Nó ngoái đầu nhìn ra phía sau khi chiếc xe lăn bánh. Khánh vẫn đứng đó nhìn theo bóng dáng chiếc xe. mặt buồn rười rượi. nó cũng buồn. không hiểu sao nhìn người con trai ấy nó thấy buồn vô hạn. một giọt nước mắt chợt rơi xuống nhưng nó đã đưa tay quệt vội. nó ngồi im dựa đầu vào kính và nhắm mắt lại giả vờ ngủ. nó không muốn nói chuyện với ai bây giờ. nhất là Kaishi. Anh đang nhìn nó chăm chú như thể chỉ cần anh chớp mắt một cái là nó biến mất khỏi tầm mắt của anh vậy


Chap 15

- Satomi…mở cửa cho anh đi.- Kaishi đập cửa phòng satomi, năn nỉ.

- em muốn nghỉ ngơi. để lúc khác nói chuyện sau đi. giờ em mệt lắm.- nó nói giọng uể oải.

- anh xin em. Nói chuyện với anh một lúc thôi.

cửa phòng bật mở. Kaishi đẩy cửa bước vào. Satomi ngồi trên chiếc ghế bành hướng ra phía cửa sổ. khuôn mặt vô cảm.

- anh… xin lỗi.- Kaishi nói ấp úng.

- chỉ một lần duy nhất. em không muốn nhắc lại chuyện này thêm một lần nào nữa. anh không có lỗi. đừng xin lỗi.em đã nói em không sao. Nhưng lần sau dù anh có là ai đi chăng nữa thì cũng nên cẩn thận hơn. Ok? Còn bây giờ em mệt lắm. anh có thể ra ngoài dùm em không?- giọng nó đầy vẻ mệt mỏi. chuyện nó quan tâm bây giờ là người con trai biết nó là ai cơ. Nó có phải là cô gái tên Kim kia không? Câu hỏi này xoay trong đầu nó kể từ lúc nghe người con trai kia gọi nó là Kim.

- em có thể nhìn thẳng vào mắt anh mà nói cho anh biết là em không sao không hả? nhìn anh thôi khó đến vậy sao?- Kaishi hét lên.

- nhìn anh? Cái lúc em cần anh nhìn em, nhìn sâu vào mắt em để cho em cảm giác bình yên đó thì anh có nhìn em không hả? bây giờ em nhìn anh làm gì. Em không sao. Anh muốn em nhìn anh và nói em không sao chứ gì. được thôi. – Satomi quay người lại nhìn thẳng vào mắt Kaishi và hét lên…” EM KHÔNG SAO”…

- em không sao nhưng anh thì có sao. Em nghĩ anh có thể mở mẵt trừng trừng mà nhìn em đau đớn trước mặt anh vì cứu anh sao? Anh là một thằng đàn ông mà không bảo vệ được em gái mà lại được chính em gái mình bảo vệ thì làm sao anh dám nhìn vào mắt em được chứ. Em nghĩ anh là thần thánh chắc.

“- em gái? lại em gái. ừ nhỉ. rốt cuộc vẫn chỉ là em gái thôi mà.”- satomi lẩm bẩm.

- anh đi ra đi. Em đã nói em không sao. Ra dùm em. – nó chùng giọng. quay người nhìn ra cửa sổ để che đi hai hàng nước mắt bắt đầu lăn dài trên đôi gò má trắng nhợt nhạt.

Kaishi nhìn nó, thở dài rồi bước ra ngoài.

một mình trong căn phòng vắng, nó khóc…gục đầu vào bệ cửa và khóc…đã bao lâu rồi nó không khóc như thế này nhỉ? Hình như trong tiềm thức nó nhớ nó đã từng có cảm giác đau khổ như thế này rồi. trong một giấc mơ nào đó nó cũng đã thấy nó đi giữa đêm tối…một mình…khóc lặng lẽ…vì ai vậy?...

một vòng tay nhẹ đặt lên đôi vai bé nhỏ đang run lên của nó. Là Sakura.

- chị không sao đâu.- nó thổn thức.

- em hiểu mà. Em thích chị như thế này hơn. cứ sống thật với bản thân không dễ chịu hơn sao. đứng cố quá. chị sẽ mệt mỏi lắm đấy. – Sakura mỉm cười dịu dàng nhìn nó.

- chị biết. chị thật sự mệt mỏi lắm rồi. không

biết bản thân mình là ai…không dám nói lên tình cảm của mình…có phải vì chị đã quả lạnh lùng không?

Sakura không nói gì. Cô bé ôm Satomi nhẹ nhàng, vì cô biết Satomi không hề lạnh lùng như mọi người vẫn tưởng. ẩn sâu bên trong là một Satomi yếu đuối, mỏng manh dễ vỡ như pha lê. Vì sao cô biết ư? Vì đã bao lần cô thấy Satomi khóc lặng lẽ một mình trong phòng…luôn cố tỏ ra mình mạnh mẽ để rồi khi còn lại một mình thì trở về với con người thật…

- em hỏi một chuyện được không?- Sakura lên tiếng khi thấy Satomi bắt đầu ngừng khóc.

- ừ…sao thế?

- người con trai lúc nãy đứng cạnh chị trước cổng bện viện là ai vậy?

- là người có thể sẽ giúp chị biết chị là ai. người đó nói là người yêu của chị. Còn cho chị xem ảnh một người con gái giống hệt chị chụp với anh ta…rồi cả chiếc vòng chị luôn đeo từ khi mất trí nhớ nữa…là một nửa của chiếc vòng anh ta đang đeo…chị không biết nữa…đầu chị như muốn nổ tung ra…không hiểu chuyện gì đang xảy ra với chị nữa…

- vậy…chị định làm sao? Có gặp anh ta để tìm ra gia đình thật của chị không?

- có chứ. chị đã sống hơn 3 năm trời không có một chút kí ức nào…em không biết nó đáng sợ thế nào đâu…mỗi đêm chị luôn mơ thấy những giấc mơ khác nhau…cứ mỗi lần tỉnh dậy là chị thấy nước mắt ướt đẫm cả gối… nhưng chị sợ…sợ chị không phải là cô gái ấy…nhưng chị lại tin em ạ…mọi thứ quá trùng khớp khiến chị hoang mang…

- thật không dễ dàng gì để sống những tháng ngày như vậy. em hiểu. nhưng chị có chắc khi tìm lại được mọi thứ chị sẽ hạnh phúc không? Ý em là chị nói mỗi lần tỉnh dậy sau những giấc mơ là chị lại khóc…những giấc mơ đó liệu có liên quan gì đến quá khứ của chị không? cuộc sống của chị bây giờ tuy không trọn vẹn nhưng em nghĩ là vẫn đủ hạnh phúc. Bây giờ chị đang có một gia đình trọn vẹn…em biết…chị yêu Kaishi…đừng hỏi vì sao em biết…chị nói người con trai kia nhận là người yêu của chị trước đây…vậy khi nhớ ra rồi…chị sẽ làm thế nào…

- chị không biết nữa…chị không biết…nhưng dù sao…chị vẫn muốn biết chị là ai…rốt cuộc thì chị là ai…còn Kaishi ư? chị không biết nữa…anh ấy chỉ xem chị như em gái thôi mà…chị không thể hạnh phúc được khi không biết rõ chị là ai? Không biết gia đình mình ở đâu? Không thể hạnh phúc được khi kí ức suốt bao năm qua cứ như một tờ giấy trắng…

- được rồi.em hiểu rồi… chị có cần em giúp gì không hả bà chị ngốc…

- con bé này…bảo ai ngốc hả?- Satomi phùng má cãi. Nó hết khóc từ nãy giờ.

- chị ngốc. rồi sẽ hiểu tại sao em nói chị ngốc. thế là hết khóc nhá. Há há há…- Sakura trêu.

- con bé ngố…chị đánh giờ… giúp hả? ừmmm…nếu cẩn chị sẽ nói. Nhưng mà em đừng nói cho ai biết nhé. Kaishi cũng đừng nói.

- Ok. Ai bảo em là em của chị chứ… hahaha…

- ghét em quá…

- thôi chị nghỉ đi…mà… quên hết chuyện hôm nay đi. Em xử lí sạch sẽ rồi…ngủ một giấc đi…em thích nhìn chị cười hơn…chị cười trông xinh hơn…

-chị thì lúc nào chả xinh… hì…

Nó mỉm cười nhìn cái dáng Sakura đi ra khỏi phòng. Sakura luôn quan tâm nó theo kiểu riêng như thế đấy. nhẹ nhàng, tình cảm…đóng cửa lại…nó cầm tờ giấy ghi số điện thoại và địa chỉ của một người trên tay…nhìn chằm chằm…Nguyễn Hoàng Khánh…cái tên này…Vân Khánh…Khánh…trùng hợp vậy sao… đắn đo…nó rút điện thoại và bấm số…

“ …. Always see, always be…come and dream the night with me… nocturne…” …bản nhạc quen thuộc…một sự trùng hợp nữa sao…nhạc chờ của người con trai ấy…nhạc chuông của nó…đây là bản nhạc nó rất thích…

chiếc điện thoại để trong túi quần rung lên bần bật…Khánh đưa máy lên nhìn… một số điện thoại lạ…

- Alô? Ai đó?- Khánh đang ngồi trên tàu về Hà Nội. vì Kim của anh nói cô sẽ gọi điện hoặc về Hà Nội tìm anh nên anh quyết định về Hà Nội trước.

- tôi là Satomi…người mà anh cho là giống bạn của anh…Kim…- một giọng nói quen thuộc vang lên đầu dây bên kia. Là Kim của anh mà…làm sao anh quên được giọng nói của cô chứ.

3 phút ngắn ngủi trôi qua. Kim nói sẽ về Hà Nội rồi liên lạc với anh sau. một khoảng lặng len lỏi trong tâm trí anh…3 năm kiếm tìm trong vô vọng…cuối cùng anh cũng tìm được người con gái anh yêu…nhưng rốt cuộc Kim có còn thuộc về anh nữa không?......

ở đầu giây bên kia, Satomi đang yên lặng suy nghĩ. Nó lại đưa máy lên bấm số… đặt một chiếc vé máy bay bay thẳng ra HN, nơi một người đang chờ nó…mà không đúng…nếu nó là Kim…thì không phải chỉ có một người chờ nó…mà chờ nó ở đó là vô vàn thứ…kí ức…gia đình…bạn bè…tình yêu…

- chị gọi bọn em có việc gì vậy?- Sakura lên tiếng.

vẫn ngồi trên ghế, mắt hướng ra phía xa, không hề ngoảnh mặt lại nhìn hai

cô em kết nghĩa thân hơn cả chị em ruột, nó cất giọng đều đều:

- Chị sẽ rời khỏi đây một thời gian. Lí do? chị nghĩ hai đứa cũng đoán được. khi nào cần chị sẽ liên lạc với hai đứa. Vậy nên chị muốn nhờ hai đứa một số việc.

- bọn em hiểu. chị có việc gì cần cứ nói, bọn em sẽ cố hết sức.- Haya lên tiếng.

im lặng một lúc lâu………….

- chị nói tiếp đi.- Haya giục.

- -thứ nhất, việc chị đi và đến chỗ nào, ở đâu, với ai không được tiết lộ cho ai biết. chị nhấn mạnh KHÔNG MỘT AI NGOÀI HAI ĐỨA BIẾT. Ok?

- thứ hai, thay chị quản lí mọi việc ở đây thật tốt và giúp chị chăm sóc mọi người cho đến khi chị về. với lại mọi người hãy về Nhật đi- nó nhẹ nhàng lên tiếng.

- bọn em ở lại đây cũng được mà.chị cứ yên tâm. vậy khi nào chị đi? - Haya nói.

- chị sẽ đi ngay bây giờ. sắp xếp như vậy là tạm ổn. về phía Kaishi, không được nói bất cứ một lời nào. nếu có khó khăn gì thì có thể liên lạc với chị. Nhưng tất cả phải được giữ bí mật. chị sẽ thông báo cho hai đứa biết tình hình của chị khi chị ổn định. cứ về Nhật đi. Đưa cả Kaishi theo. bằng mọi giá phải đưa anh ấy về Nhật- nó thở dài.

- thôi được. theo ý chị vậy. nhưng phải cho bọn em tiễn chị chứ. Bao giờ chị đi?– hai đứa thở dài thườn thượt.

- được.chị đi luôn bây giờ. Vé đã đặt xong rồi. nhớ lời chị…bằng bất cứ cách nào cũng phải đưa bằng được Kaishi về Nhật và không để anh ấy biết chị đang ở đâu.

- dạ.

một chiếc xe đen bóng đưa cả ba người lao vun vút ra sân bay.

………………………..

chiếc máy bay cất cánh………

Điểm đến: Hà Nội - kí ức của nó. Quê hương của nó.

Nó trở về đây tìm lại miền kí ức đã đánh mất: Gia đình nó, bạn bè nó, kỉ niệm của nó và sự thật anh- người con trai tự nhận là người yêu của nó.

- Tamaki. bọn em nhờ anh một việc được không?- Haya nhẹ nhàng.

- có chuyện gì thế tiểu thư? Cô mà cũng có lúc nhờ vả tôi hả? – Tamaki châm chọc.

- em không đùa đâu. chuyện quan trọng đấy.

- được rồi nói xem là chuyện gì đã chứ.

- là… chúng ta sẽ trở về Nhật mà không có chị Satomi đi cùng. Nhưng phải đưa Kaishi theo. Nhưng bọn em sợ anh ấy không chịu về cùng chúng ta mà ở lại đây thì không ổn. chị Satomi muốn chúng ta bằng mọi cách phải đưa anh ấy về Nhật. em muốn anh giúp bọn em phòng khi anh ấy không chịu về.

- hơ hơ. Hay nhỉ. thế hai người bảo anh phải giúp thế nào đây?

- thế này…bọn em đã đặt vé về Nhật rồi. nhưng chưa dám nói với Kaishi vì sợ anh ấy không đồng ý. Anh biết lí do mà. Nên…em nghĩ chắc phải dùng đến cái này…- Sakura lúc lắc một cái lọ thuỷ tinh trước mặt Kaishi cùng một chiếc khăn tay trắng tinh. Là thuốc ngủ cực mạnh.

- hả? bọn em định… đừng đùa chứ…Kaishi dám giết anh mất. chịu thôi.- Tamaki nhăn mặt nhìn chai thuốc sóng sánh.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 7